Lão Ngũ nằm đó, sức cùng lực kiệt, đến hơi thở cũng trở nên khó khăn. Cái bụng cậu đang có những biến chuyển dữ dội. Linh lực vốn có của Thủy Lăng đang bị đứa trẻ trong bụng hút cạn, thậm chí chúng còn đang tước đoạt cả sinh mệnh lực của người mẹ để chuẩn bị chào đời.
Chắc chắn đây không phải là một ca sinh nở bình thường. Chẳng lẽ thứ trong bụng thực sự là rồng? Lão Ngũ vừa đau vừa xấu hổ.
Mặc kệ hoàn cảnh, cậu tự nhủ phải giúp người phụ nữ này sinh con bình an. Cậu nhìn bóng lưng Liễu Duyên Mộc, thầm cảm ơn người anh em này đã vất vả, rồi tập trung toàn bộ tâm trí vào việc... sinh đẻ.
Thế nhưng, phải dùng sức ở đâu cơ chứ? Ép bụng có giúp đứa bé ra ngoài được không? Vô vàn câu hỏi bủa vây tâm trí Lão Ngũ, mà câu hỏi lớn nhất là: Đứa bé sẽ chui ra từ đâu? Chẳng lẽ phải x.é to.ạc bụng ra sao? Liệu cậu có cần phải chủ động rạch một đường không?
Thiếu niên chưa đầy hai mươi tuổi, chưa từng học qua lớp giáo d.ụ.c sinh sản nào như Lão Ngũ, lúc này chỉ biết hít thở dồn dập trong sợ hãi. Cảm nhận được sinh linh bên trong đang quẫy đạp, cậu nắm c.h.ặ.t lấy thân cây liễu mục nát sau lưng, lòng tràn đầy tuyệt vọng. Có lẽ nỗi đau đớn này còn khủng khiếp hơn cả lúc bị lóc thịt.
Bên kia, các Vu lão bắt đầu ra tay. Linh lực của họ vô cùng mạnh mẽ, Liễu Duyên Mộc đơn thương độc mã không thể chống đỡ nổi. Những trận cuồng phong nổi lên, tiếng gió rít gào thê lương vang động khắp hang động.
Liễu Duyên Mộc dùng gốc cây liễu làm điểm tựa, tạo ra một lớp màng bảo vệ bao trùm lấy hai người. Bên ngoài đá bay cát chạy, nhưng bên trong vẫn tĩnh lặng. Một vị Vu lão bất thần vung tay, những tảng đá lớn bị gió cuốn bay lao thẳng vào màng bảo vệ, khiến Liễu Duyên Mộc phải quỳ rạp xuống.
“Liễu Vu! Ngươi còn định ngoan cố đến bao giờ!”
Mẹ của Liễu Duyên Mộc dứt khoát ra tay. Cây liễu mục nát phía sau bỗng dưng sống dậy, cành liễu bện thành một chiếc roi khổng lồ, giáng mạnh vào màng bảo vệ. Một tiếng vỡ giòn tan vang lên, Liễu Duyên Mộc hộc m.á.u, bị đ.á.n.h văng ra xa.
Các Vu lão ra lệnh cho tộc nhân tiến lên bắt giữ cả hai.
“ẦM ẦM ẦM ——”
Bỗng nhiên, tiếng sấm nổ vang trời. Mọi người đồng loạt khựng lại, ngước nhìn lên kẽ hở duy nhất dẫn lên mặt đất. “Sét đ.á.n.h sao? Trời sắp mưa rồi chăng? Cuối cùng Long Thần cũng hiển linh rồi?”
Sự vui mừng vụt tắt khi một vị trưởng lão nhìn vào thẻ gỗ đỏ thắm, run rẩy nói: “Không... đây là điềm hung. Có tà vật sắp chào đời, sự xuất hiện của nó sẽ là khởi đầu của tai ương và diệt vong cho bộ tộc chúng ta!”
Tà vật chào đời?
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người phụ nữ bụng bầu đang gục dưới gốc liễu.
Mẹ của Liễu Duyên Mộc mặt biến sắc, bà ta hùng hổ tiến tới, vung gậy liễu đập mạnh vào bụng Thủy Lăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“BỐP ——”
Lão Ngũ dùng chút sức tàn xoay người tránh được cú đ.á.n.h chí mạng, lăn ra chân gốc liễu. Bà ta không buông tha, tiếp tục vung gậy ——
“ẦM ——”
Tiếng sấm vang dội cũng không át được tiếng thét t.h.ả.m thiết. Máu tươi b.ắ.n lên rễ cây liễu, và một phép màu xảy ra: cây liễu mục nát bỗng bừng bừng sức sống, lá xanh mơn mởn mọc ra, thân cây mục nát phút chốc trở nên tráng kiện. Chỉ chớp mắt, nó đã hóa thành một cây đại thụ xanh rờn.
Những tia chớp liên tục giáng xuống quanh cây liễu, bao bọc lấy thân thể đẫm m.á.u của Thủy Lăng.
Bà mẹ của Liễu Duyên Mộc kinh hãi lùi bước. Một vị trưởng lão khác gào lên thê lương: “Trời phạt! Ta đã thấy đại hồng thủy nhấn chìm tất cả! Thủy Lăng chính là kẻ rước họa về cho bộ tộc!”
Lũ tộc nhân trở nên điên cuồng: “G.i.ế.c ả mau!”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Lão Ngũ cuộn tròn dưới gốc liễu, nhìn thấy hào quang bao phủ quanh mình, nhìn thấy những khuôn mặt dữ tợn của tộc nhân đang tìm cách tấn công. Cậu thấy Liễu Duyên Mộc đang loạng choạng cố bò về phía mình. Cậu thấy những tán lá liễu đung đưa dịu dàng như một giấc mộng.
Có lẽ đây chính là giấc mộng của người phụ nữ mang tên Long Mẫu kia, một giấc mộng đau thương mà nàng không bao giờ thoát ra được.
“Xin lỗi, ta không giúp được gì cho nàng,” Lão Ngũ thầm nhủ với linh hồn Thủy Lăng. Cậu cảm nhận được nàng vẫn còn lẩn khuất đâu đây, đang cùng cậu gánh chịu nỗi đau này.
Cậu dồn hết linh lực cuối cùng, tự tay rạch một đường trên bụng. Hai sinh linh bên trong không thể chào đời bình an, chúng đã c.h.ế.t. Hai luồng oán khí đen ngòm thoát ra, giữa làn chớp giật, hóa thành hai con rồng nhỏ.
Rồng lành xuất thế thì có mây ngũ sắc, còn rồng dữ (Nghiệt Long) giáng trần thì chỉ có sấm sét bão bùng.
Hai đứa trẻ chưa kịp cất tiếng khóc chào đời đã hóa thành Nghiệt Long.
Cả hang động náo loạn. Hai con rồng lớn nhanh thổi phồng, thân hình khổng lồ che kín không gian, rống vang trời đất, gọi mưa bão tầm tã trút xuống.