Sự Trả Thù Của Người Mẹ

Chương 5





Thiền Nhi nói bằng giọng hết sức bình tĩnh: 



Ta mỉm cười và gật đầu. 



"Đúng vậy."



"Tại sao lại cứu ta?" 



"Ta đến vì nàng ta. Ngươi là người tốt, Ta sẽ không g.i.ế.c ngươi, nhưng ta có mục đích của mình, ngươi không thể cản trở ta." 



Sau khi nghe vậy, Thiền Nhi không khỏi rơi nước mắt vì Quý phi: 



"Nhiều năm nay, tiểu thư đã hành hạ, gi.e.t ch.e.t vô số người, kẻ thù khắp thiên hạ. Có lẽ, ngươi cũng là một trong số họ.”



Nàng ta thở dài: 



"Thật ra, tiểu thư bản tính không xấu. Từ khi còn nhỏ đã bị Vĩnh Tướng đại nhân dạy dỗ nghiêm khắc theo tiểu chuẩn của một đích nữ. Chỉ cần có một chút lỗi, Vĩnh Tướng lập tức đ.á.n.h c.h.ử.i. Tiểu thư trở thành nàngng cụ để tranh giành vinh sủng cho gia tộc, cách duy nhất để giải tỏa áp lực là t.r.a t.ấ.n và g.i.ế.c người..."



Ta hiểu ý của Thiền Nhi.



Tuy nhiên, tuổi thơ bi t.h.ả.m đáng lẽ phải là lý do để Cố Điềm Nhi thoát khỏi xiềng xích của gia đình và trở lại là chính bản thân mình chứ không phải là lý lá chắn để nàng ta lạm sát người vô tội một cách bừa bãi, làm điều ác để giải tỏa áp lực bị đè nén được.



Ta không quan tâm bản chất nàng ta tốt hay xấu, cuối cùng nợ m.á.u sẽ phải trả bằng m.á.u.



"Thiền Nhi, tên của ngươi có phải cũng là tên loài sâu bọ không? Trong mắt nàng ta, ngươi cũng giống như ta, chỉ là một con côn trùng hèn mọn.”



*Thiền: con ve sầu



Thiền Nhi mỉm cười: 



"Tên thật của ta là Lưu Tinh. Dù ngươi định làm gì, ta cũng chúc ngươi may mắn.”



Lưu Tinh quay đầu nhìn lại cung điện nguy nga lần cuối rồi xoay người rời đi.



Sau khi Thiền Nhi "bệnh c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử", với tư cách là nô tỳ hồi môn duy nhất còn lại của Quý phi, ta đương nhiên thay thế Thiền Nhi trở thành thị nữ thân cận bên nàng ta.



Khi ta đang hầu hạ nàng ta trang điểm vào buổi sáng, ta nhận thấy trên làn da trắng nõn mềm mại như tuyết xuất hiện những đốm vàng nhỏ li ti. 



Nàng ta không hề nhận ra điều gì vẫn đang say sưa ngắm mình trong gương. 



Ta thầm vui mừng. 



Một giây tiếp theo, trong cung có người bẩm báo. 



"Quý phi, Hoàng Hậu đã sảy thai!" 



Ta sửng sốt, rõ ràng là ta đã thêm t.h.u.ố.c giải vào canh để hóa giải độc tố của nhện đỏ.



Mặc dù Hoàng Hậu đã có t.h.a.i nhưng giờ đây vẫn bị mất đứa nhỏ. Nghe nói sáng nay đột nhiên bị rong huyết rồi sảy thai. 



Ta cảm thấy rất áy náy. Quý phi nghe xong liền vỗ tay cười lớn, mắt hạnh ánh lên một tia tà ác: 



"Lâu Nhi, còn không mau nấu một ít canh kỷ t.ử táo đỏ đem cho Hoàng Hậu bồi bổ cơ thể?" 



Nàng ta dán vào tai ta bổ sung thêm:



"Nhớ thêm một số nguyên liệu lần trước để nàng ta khỏi mơ mộng có được gì nữa nhé. Bổn cung không đi đâu, thật xui xẻo."



Ta giả dối gật đầu, nàng ta ngoan ngoãn tránh xa Hoàng Hậu lại càng đúng ý ta. Ta đã muốn ở một mình với Hoàng Hậu từ lâu rồi. 



Ta cảm thấy áy náy nên đã đem tới hẳn một bát lớn kỷ t.ử táo đỏ, thêm đương quy, nhân sâm và các d.ư.ợ.c liệu quý khác, mong Hoàng Hậu có thể lấy lại sức khỏe. 



Trong cung Giao Phương, Hoàng Hậu suy nhược nằm trên giường, dáng vẻ hốc hác, gương mặt tiều tụy.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Quý phi nghe tin người sảy thai, lo lắng nên sai nô tỳ đem bát canh cho người.”



Hoàng Hậu miễn cưỡng ngồi dậy nói: 



"Quý phi đã có lòng, đem qua đây.”



Ta cung kính bưng bát đến cho Hoàng Hậu. 



Sau khi nàng cầm vào miệng bát, ta buông ra, không ngờ cùng lúc Hoàng Hậu cũng buông tay ra. 



“Choang” 



Chiếc bát sứ rơi xuống đất, nước canh lập tức đổ lên người Hoàng Hậu, nàng hét lên ch.ói tai: 



“Tiện tì!” 



Nàng tát ta một cái, ta mặc kệ cơn đau rát mà hoảng sợ quỳ xuống cầu xin tha thứ. 



"Ngươi dám mưu hại Bổn cung! Bổn cung hôm nay phải giáo huấn ngươi thật tốt mới được" 



Ta trơ mắt nhìn nàng rút ra cây roi, vội vàng nói: 



"Nương nương bớt giận, nô tì biết sự thật việc người sảy thai..." 



Đã có một tiếng “vút” vang lên, roi da vang lên trong không trung. Hoàng Hậu không để ta kịp giơ tay lên tự vệ, lập tức giơ roi đ.á.n.h tới. 

Ta đang tuyệt vọng muốn nhắm mắt lại thì vang lên tiếng roi quất mạnh xuống mặt bàn bên cạnh. 



Vừa rồi Hoàng Hậu vẫn còn đang tức giận cực độ giờ đây lại đang nhìn ta, chớp chớp mắt, tinh nghịch nói: 



"Ngươi cứ giả vờ tiếp đi." 



Ta choáng váng một lúc rồi hét to hết sức: 



"Nương nương tha mạng! Đau quá!"



Hoàng Hậu ngồi xuống nhẹ nhàng vuốt ve đôi má đỏ bừng của vẫn còn đan sưng tấy của ta. 



"Còn đau không?" 



Ta choáng váng, nhất thời không biết phải nói gì. Hoàng Hậu mỉm cười: 



"Ngươi muốn nói cho ta biết rằng Quý phi bắt ngươi cho bột nhện đỏ vào bát canh đó hòng khiến ta vô sinh sao?"



Ta vô cùng kinh ngạc: 



"Hoàng Hậu, sao người biết được?" 

 



Nữ t.ử tôn quý nhất Đại Chu đang ở trước mắt ta lại lộ ra biểu cảm như một tiểu nàng nương đang tỏ ra kiểu ngạo vì biết được điều thú vị. 



"Ta không chỉ biết điều này, ta còn biết rằng ngươi đã thêm cả t.h.u.ố.c giải vào để hóa giải độc tính của độc. Khi chưa thành gia lập thất, ta cũng từng cùng phụ thân xuất chinh, học được không ít thứ hay ho trong giang hồ đâu.”



Nàng dịu dàng nhìn ta một lúc, sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y ta:



“Nha đầu đừng sợ, ngươi là người tốt, ta không hận ngươi.” 



Hốc mắt ta nóng lên: 



"Đáng tiếc nô tì y thuật học không đến nơi đến chốn, cuối cùng vẫn khiến nương nương bị mất con.”



Hoàng Hậu cười khổ: 



"Không phải lỗi của ngươi, ta đã tự mình uống t.h.u.ố.c phá thai.”