Ta bàng hoàng trợn tròn mắt, một người mẫu thân sao có thể chủ động phá t.h.a.i chứ?!
Đáy mắt Hoàng Hậu hiện lên một tầng thống khổ.
Đây là lần đầu tiên ta có thể thấy rõ ràng sự bất lực của nàng.
Qua giọng nói chua chát của Hoàng Hậu, ta biết được sự thật về những lần sảy t.h.a.i liên tiếp của nàng.
Không lâu sau khi đăng cơ, Hoàng đế luôn trầm mê trong mong muốn được trường sinh bất t.ử.
Hoàng Thượng cùng một lang băm ở Tây Vực đã thức trắng nhiều đêm để luyện chế t.h.u.ố.c tiên. Không thượng triều trong một tháng liên tiếp, phía Đông có chiến sự, phía Tây có lũ lụt, các đại thần đã gấp đến không đợi được nữa.
Hoàng Hậu sắp lâm bồn đành mang theo thân thể nặng nề đến để thuyết phục nhưng bị cẩu Hoàng đế đá ngã xuống đất, t.h.a.i nhi bị đá c.h.ế.t, sinh ra toàn thân bầm tím không còn hơi thở.
Sau đó, Hoàng đế bắt đầu sử dụng những loại t.h.u.ố.c tiên do các thuật sĩ Tây Vực tinh chế, trong đó có chứa thủy ngân, gây hại cho sức khỏe của hắn.
Hoàng Hậu sau đó hoài t.h.a.i hai lần, cả hai lần đều bị sẩy t.h.a.i tự nhiên trong vòng sáu tháng.
Các thái y nói rằng những đứa trẻ này đều có dị dạng. Trong lòng đều biết rõ Hoàng đế sẽ không bao giờ có thể sinh ra được một đứa con lành lặn được nữa nhưng không ai dám nói cho hắn biết.
9.
Nói đến đây, Hoàng Hậu sắp không kìm được nước mắt, buồn bã lẩm bẩm:
“Nếu đã định sinh ra không được lành lặn, ta nghĩ đứa nhỏ cũng không muốn mình bị sinh ra."
Trong lòng ta chua xót gật đầu, Hoàng Hậu ánh mắt như lửa.
"Hoàng đế vui mừng trong chiến thắng, bao năm chinh phạt Tây Vực, quốc khố cạn kiệt. Ngay cả phí trùng tu Chiêu Dương điện kia cũng là từ mỏ vàng của mẫu tộc ta. Đại Chu đã sớm chỉ còn là cái thùng rỗng, dân chúng lầm than. Không có lòng dân làm sao có thể tồn tại được!"
"Tình yêu của ta dành cho hắn đã phai nhạt từ lâu. Ta sẽ không sinh con cho người mình không yêu!"
Nàng cảm thấy lạc lõng, nói như kẻ mất hồn:
“Đứa trẻ đó, khi sinh ra đã khó thở. Nó thật nhỏ bé, thật mềm mại. Trong đêm lạnh giá, ta cảm nhận được cơ thể nó dần dần lạnh ngắt. Ta không ngừng làm hô hấp cho nó nhưng nó lại phun ra toàn m.á.u. Đứa con tội nghiệp của ta..."
Ta nghĩ đến Tiểu Hổ Tử, không cầm được nước mắt.
" Hoàng Hậu sao có thể nói với nô tì những điều này? Người không sợ thần sẽ nói cho Quý phi sao?"
Ta rưng rưng nước mắt nhìn nàng.
Hoàng Hậu bình tĩnh đáp:
"Vĩnh Tướng dã tâm bừng bừng, lại có Quý phi phía sau phò trợ. Nàng ta chưa vào cung, ta đã sai người âm thầm điều tra về những người xung quanh nàng ta. Ngươi chưa từng ở bên nàng ta một ngày nào nhưng lại nhất quyết muốn theo nàng ta vào cung. Ta không thể nghĩ ra lý do nào khác để một người bình thường cố gắng đến gần một kẻ độc ác như vậy ngoại trừ lòng hận thù. Nói đi Lâu Nhi, kể ta nghe câu chuyện của ngươi.”
Ta nhìn người mẫu thân đã quá đau khổ trước mặt, tràn đầy tin tưởng vào nàng, kể cho nàng nghe câu chuyện của Tiểu Hồ T.ử và ta.
Sau khi câu chuyện được kể xong, hai người mẫu thân lặng lẽ ôm nhau khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu Hổ Tử, con thấy đấy, ta không phải là người mẫu thân bất hạnh duy nhất trên thế gian.
Hoàng Hậu nghiến răng:
"Lâu Nhi, tại sao người đau khổ lại là chúng ta? Ngươi có nguyện ý làm đồng minh với ta, làm cho bọn chúng nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u không?"
Ngay khi vào cung, ta đã muốn tìm cho mình một đồng minh lớn mạnh, không ngờ ta cũng là một phần trong kế hoạch của Hoàng Hậu.
Ta ngẩng đầu lên:
"Chúng ta liên thủ để loại trừ Cố Điềm Nhi sao?"
Hoàng Hậu cười khinh miệt:
"Đúng, nhưng không phải tất cả. Điều ta muốn là diệt trừ toàn bộ Chu gia."
Sáng hôm sau, ta lết ra khỏi Giao Phương Điện, toàn thân đầy vết thương và bầm tím.
Khắp cung truyền tai nhau rằng Lâu Nhi của Chiêu Dương Điện làm Hoàng Hậu bị bỏng, bị đ.á.n.h mất nửa cái mạng mới được thả về.
Hoàng Hậu là đang g.i.ế.c gà dọa khỉ, chỉ có Quý phi là sợ hãi. Ta vừa trở về liền chột dạ hỏi:
“Tạ Uyển Thu có phát hiện ra chuyện gì không?”
Ta yếu ớt gật đầu:
“Hoàng Hậu nghi ngờ việc nàng sảy t.h.a.i có liên quan đến người. Nhưng Quý phi yên tâm, dù có bị t.r.a t.ấ.n thế nào, nô tì cũng không nói nửa chữ. "
Ta cởi y phục cho nàng ta xem những vết roi bầm tím trên lưng.
Ta có cách làm cho cơ thể trông huyết nhục mơ hồ, nhưng thực ra chỉ là một vết thương nhỏ ngoài da.
Từ đó trở đi, ta trở thành tâm phúc của Quý phi, dốc lòng chăm sóc nàng ta vô cùng cẩn thận.
Chẳng bao lâu, Quý phi có thai.
Hoàng đế vui mừng khôn xiết, bất kể lúc đó đang là mùa thu hoạch, ông ta chiêu mộ dân chúng xây dựng một miếu thờ xa hoa cho tiểu hoàng t.ử.
Ông cầu xin Thần Phật phù hộ cho Quý phi.
Quý phi cao hứng không được mấy ngày liền trở nên chán nản.
Vì nàng ta m.a.n.g t.h.a.i không tiện thị tẩm. Hoàng Hậu lại cảm thấy hổ thẹn với Hoàng đế vì làm sảy t.h.a.i nên đặc biệt tuyển chọn những mỹ nhân vào cung làm cho hậu cung thêm phong phú.
Lần đầu tiên nhìn thấy những mỹ nữ đó, Quý phi thiếu chút nữa là ngất xỉu.
Hồ thị mới tới thực sự trông giống Bạch Nguyệt Quang đã c.h.ế.t của Hoàng đế tới chín phần! So với Quý phi càng giống hơn! Đến mức thật giả lẫn lộn, Hoàng đế vừa nhìn thấy Hồ thị, liền vứt Quý phi ra sau đầu, cuối cùng buông một câu:
"Điềm Nhi dưỡng t.h.a.i cho tốt."