Tần Chỉ Yên rời kinh, khi mùa hạ đã ngập tràn.
Tính ngày tháng, đã lâu Hạ Uyên không truyền tin về.
Ai cũng không dám nhắc tới, phảng phất như chỉ cần không mở miệng, thì việc chẳng lành sẽ không xảy ra. Thế nhưng, bóng mây u ám vẫn lặng lẽ bao phủ lòng người.
Thẳng đến một sáng sớm —— một tiếng hí ngựa bén nhọn xé tan bầu không khí, rung động cả kinh thành. Kị binh mang tin tám trăm dặm khẩn cấp, như mũi tên phá gió, trực xông vào cấm cung.
Trước điện Kim Loan, một tiểu binh trẻ tuổi từ lưng ngựa lăn xuống, vừa lăn vừa bò, m.á.u và nước mắt hòa lẫn trên gương mặt.
“Bệ hạ!”
Tiếng kêu v.út cao, theo sau là tiếng nghẹn ngào đứt quãng:
“Thành… phá…”
Ít ỏi mấy chữ, lại nặng như ngàn vạn thây phơi dưới biển m.á.u. Vong hồn nằm la liệt, hài t.ử mãi không thể quay về quê hương.
Toà thành xa nhất nơi tái bắc đã bị Thát T.ử công phá. Hạ Uyên - sống c.h.ế.t chưa rõ.
Điều duy nhất còn có thể gọi là may mắn: tái bắc có ba ải, lão tướng thủ giữ ải thứ hai liều c.h.ế.t trấn giữ, chiến cuộc tạm thời giằng co.
Những chuyện này, đối với bá tánh kinh thành, lại xa vời như mây khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không ở triều đình, không tại biên quan, tiếng vó ngựa phi mau kia cũng chẳng khác nào tiếng chim lạ kêu ngang trời —— ngạc nhiên một chút, rồi thôi.
Người bán hàng rong vẫn bày quán như thường, ánh nắng ban mai rọi xuống, hơi nóng từ chõ màn thầu dần xua tan cái se lạnh cuối hạ.
Cõi đời vốn như vậy: mắt người chỉ thấy được quang cảnh ngay trước mặt. Người sống mặc kệ người c.h.ế.t, người c.h.ế.t cũng chẳng quản được người sống. Cùng ngày cùng tháng, nhưng bước đi hai nẻo, đại lộ hướng trời, ai theo đường nấy.
—
Hạ lão phu nhân lại ngã bệnh.
Kỳ thật, từ ngày Hạ tướng quân bỏ mình nơi sa trường, bà đã sớm đi đến cuối chặng đường. Một đời tiễn đưa quá nhiều người, tim phổi sớm hao mòn.
Liễu Đài ngày đêm cực nhọc, không ngủ không nghỉ canh giữ bên giường. Một chén t.h.u.ố.c vừa đưa lên, bà liền nghiêng đầu nhổ ra.
Nàng chẳng hề chau mày, chỉ lẳng lặng lau sạch, thay quần áo cho bà, lại phân phó người dưới nấu thêm thang t.h.u.ố.c khác.
Đôi khi Hạ lão phu nhân khẽ bảo nàng về nghỉ, Liễu Đài ngoài miệng ngoan ngoãn vâng lời, nhưng chân vẫn chẳng rời nửa bước, canh giữ suốt đêm.
Đại đa số thời gian, bà không còn thanh tỉnh. Giữa cơn mê man, như bị bóng đè, thường kêu lên hai tiếng “nương”, lại khóc lóc gọi đau.
Nhưng nhiều hơn cả —— bà thì thầm gọi một cái tên.
A Anh.
Đó là tên của phụ thân Hạ Uyên.