Sương Tuyết Minh

Chương 7



Trong phòng nàng treo đầy phướn trắng.

 

Hiện giờ mọi chuyện đều đã bị phơi bày, nàng cũng không còn giả vờ nữa, trong phòng đặt bài vị của mẹ nàng và đệ đệ nàng.

 

Hai mắt nàng vô thần trống rỗng, cái c.h.ế.t của Tống Chi Ngọc khiến nàng bị đả kích quá lớn, đau đớn tột cùng, lòng như tro tàn.

 

Nha hoàn của ta giữ c.h.ặ.t nàng lại.

 

Ta vỗ tay một cái.

 

Nha hoàn liền ném bài vị của mẹ nàng và Tống Chi Ngọc vào trong chậu lửa, rồi đặt bài vị của mẫu thân ta và đệ đệ muội muội ta lên bàn thờ.

 

Tống Nguyệt gào khóc xé lòng, miệng bị nhét đầy tiền giấy, không thể phát ra tiếng.

 

Ta túm tóc nàng, ấn nàng quỳ xuống trước bài vị của mẫu thân và đệ đệ muội muội ta mà dập đầu.

 

Tiếng dập đầu hết lần này đến lần khác, tuyệt vọng vang vọng trong phòng.

 

Rất tàn nhẫn, nhưng ta lại không hề vui vẻ.

 

Bởi vì người c.h.ế.t, vĩnh viễn không thể trở lại.

 

Người sống có làm bao nhiêu, cũng chỉ là vì bản thân tìm một chút an lòng và thống khoái mà thôi.

 

Ta giống như kiếp trước, ghé sát tai nàng, cười đến khoái trá.

 

“Hôm đó, ta cũng đã ấn đầu Tống Chi Ngọc quỳ dưới bài vị của mẫu thân và đệ đệ muội muội ta như vậy.”

 

“Ngày mười chín tháng tám, sau khi các ngươi tình thương mến thương, khi hắn ngang nhiên nói muốn bắt di mẫu ta quỳ trước bài vị của tiểu nương ngươi mà sám hối nhận tội.”

 

“Ngươi còn nhớ không?”

 

Ta chớp mắt với nàng, nở nụ cười dịu dàng.

 

Nàng sững sờ trong chốc lát, ngay sau đó hai mắt nứt toác, gân m.á.u đỏ ngầu, tròng mắt như muốn rơi ra khỏi hốc mắt vì phẫn nộ.

 

Hai nha hoàn lực lưỡng gần như cũng không thể giữ nổi nàng.

 

“Tuyệt vọng không? Đau khổ không?”

 

Ta thu lại nụ cười giả dối nơi khóe môi, lạnh lùng nói.

 

“Thế này đã là gì? So với nỗi đau của ta, còn chưa bằng một phần vạn.”

 

“Sau này mỗi ngày, ta đều sẽ cho người ép ngươi quỳ trước bài vị của mẫu thân và đệ đệ muội muội ta mà dập đầu sám hối.”

 

“Nhớ thành tâm một chút, như vậy nếu dưới đó họ tìm được tiểu nương của ngươi và đệ đệ ngươi, nói không chừng sẽ đ.á.n.h nhẹ tay hơn đấy.”

 

“Đừng nghĩ rằng ngươi gả đi thì cuộc sống sẽ tốt lên, ta sao có thể nỡ để ngươi gả chứ? Nhà chồng của ngươi, ta đã chuẩn bị sẵn rồi.”

 

Trong cổ họng Tống Nguyệt phát ra những tiếng khàn khàn, nước mắt tủi nhục rơi xuống, đúng là dáng vẻ mỹ nhân rơi lệ.

 

Nhưng ta không phải Thẩm Triều, cũng không phải loại vương tôn công t.ử thương hương tiếc ngọc.

 

Ta là ác quỷ bò từ địa ngục trở về đòi mạng, đã định sẵn sẽ không nương tay.

 

Ta phớt lờ ánh mắt đau đớn tột cùng của nàng, tao nhã vịn tay nha hoàn, từng bước một đi ra ngoài, đến trước tân lang Thẩm Triều.

 

Hôn lễ giống hệt như kiếp trước.

 

Chỉ khác là, di mẫu còn sống, ta cũng sẽ không bị vu khống rồi bị hưu ngay trong ngày hôm nay.

 

Sau khi bái thiên địa, ta được đưa vào tân phòng trước.

 

Ta từ trong tay áo lấy ra một lọ t.h.u.ố.c, đây là t.h.u.ố.c trợ t.h.a.i ta đặc biệt nhờ y nữ kê cho.

 

Ta chán ghét Thẩm Triều, nhìn hắn một cái cũng thấy buồn nôn.

 

Sao có thể muốn cùng hắn cầm sắt hòa minh, ngày ngày ân ái.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Nhưng ta lại thật sự yêu quý mẫu thân của hắn.

 

Cho nên coi như đáp lễ.

 

Ta sẽ lấy đi cái mạng ch.ó của hắn, nhưng cũng bồi thường cho mẫu thân hắn mấy đứa cháu nội cháu ngoại.

 

Thương vụ này.

 

Rất có lời, không phải sao?

 

11

 

Ba tháng sau, ta rốt cuộc cũng mang thai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta vốn định làm chủ cho hắn nạp thiếp, tốt nhất là mỗi thiếp đều mang thai, sinh càng nhiều càng tốt, như vậy mới náo nhiệt.

 

Dù sao Quốc công phủ quyền thế tiền bạc đều không thiếu, đâu phải nuôi không nổi.

 

Đến lúc Thẩm Triều c.h.ế.t, dượng và di mẫu nhìn thấy một đám cháu nội cháu ngoại chạy khắp nơi, tự nhiên cũng không còn quá đau buồn nữa.

 

Bàn tính của ta gõ lách cách.

 

Đáng tiếc, di mẫu kiên quyết không cho Thẩm Triều nạp thiếp.

 

Khi ta sinh ra một đôi song sinh, di mẫu vui mừng đến rơi nước mắt.

 

Mà Thẩm Triều vậy mà cũng khóc.

 

Thật hiếm thấy.

 

“A Ngọc, nàng là công thần của Thẩm gia.”

 

“Ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, cả đời đều đối xử tốt với nàng!”

 

Ta cười nhẹ, không nói gì.

 

Lời đàn ông, còn thay đổi hơn cả thời tiết, sáng nắng chiều mưa trưa lại đổ dông.

 

Không thể tin được.

 

Hai năm sau, ta lần nữa mang thai, mà lần này di mẫu đồng ý để ta sắp xếp cho Thẩm Triều nạp thiếp.

 

Trong đám nha đầu do người môi giới đưa tới.

 

Thẩm Triều ngẩn người nhìn cô nương có ba phần giống Tống Nguyệt kia.

 

Trong lòng ta cười lạnh.

 

Đi đến bước này, ta cũng từng có lúc mềm lòng với hắn.

 

Bởi vì những năm qua, hắn đối với ta trăm điều thuận theo, đối với con cái càng tự tay chăm sóc.

 

Hắn là đứa con duy nhất của di mẫu.

 

Di mẫu lại đối đãi với ta tốt như vậy.

 

Ta đâu phải cỏ cây, sao có thể vô tình?

 

Những lúc đêm khuya tĩnh lặng, ta cũng từng nghĩ, thôi thì nhẫn nhịn, cứ vậy mà sống.

 

Một đời nói dài cũng chẳng dài, chẳng qua chỉ là một bát cơm nửa sống nửa chín, nuốt xuống cũng xong.

 

Nhưng sát ý lại càng lúc càng mãnh liệt.

 

Ta không thể bỏ qua, ta không làm được.

 

Bát cơm nửa sống nửa chín này, quá ghê tởm, ta nuốt không trôi!

 

Hôm nay chọn thiếp, chính là thử thách ta dành cho hắn.

 

Tiểu cô nương kia cũng là do ta dựa theo dáng vẻ của Tống Nguyệt mà tuyển chọn kỹ càng, đưa đến trước mặt hắn.

 

Nếu như hắn không chọn nàng…

 

“Chọn nàng ấy đi.”

 

Thẩm Triều chỉ vào cô nương giống Tống Nguyệt kia, một lời định đoạt.

 

Ta mỉm cười nói được.

 

Ta chỉ có chút thất vọng và khó chịu, nhưng cũng không quá nhiều.

 

Bởi vì kỳ vọng và tình cảm ta dành cho hắn, vốn dĩ cũng chẳng bao nhiêu.

 

Giờ đây chẳng qua chỉ là hoàn toàn về con số không, quay lại điểm ban đầu mà thôi.

 

Cô nương kia có gò má ửng hồng, đôi mắt như nước thu, dịu dàng đa tình.

 

Ánh mắt Thẩm Triều nhìn nàng ngày càng đậm, không nỡ rời đi dù chỉ một khắc.

 

Đồ giả nhìn lâu rồi…

 

Rồi sẽ nhớ đến hàng thật.

 

Hàng thật hiện giờ đang bị ta nhốt trong biệt viện, được nuôi dưỡng đến dung mạo còn hơn cả trước kia.

 

Hắn sẽ rất thích.