12
Khi ta m.a.n.g t.h.a.i được năm tháng.
Thiếp thất mà Thẩm Triều nạp vào cũng có thai, hơn nữa còn là song thai.
Di mẫu vô cùng vui mừng, ngay cả chút không vừa ý vì nàng có vài phần giống Tống Nguyệt cũng dần tiêu tan.
Dù sao, đây chính là người ta dày công tìm được, thể chất dễ thụ thai.
Nữ quyến dòng chính của nhà nàng, đến sinh ba cũng có.
Trong Quốc công phủ liên tiếp có chuyện vui, Thẩm Triều cũng bị ép phải kiêng cữ, không được đến gần chúng ta.
Ta thấy thời cơ đã chín muồi, liền để nha hoàn trông giữ Tống Nguyệt cố ý lộ sơ hở.
Tống Nguyệt quả nhiên không làm ta thất vọng mà trốn thoát.
Những năm qua, nàng mang trong lòng hận ý đối với ta, có động lực để sống tiếp.
Mỗi ngày ngoài việc đúng giờ quỳ trước bài vị của mẫu thân và đệ đệ muội muội ta dập đầu sám hối.
Thì thời gian còn lại, nàng đều dốc hết sức giữ gìn vóc dáng và dung mạo.
Mà tình hình gần đây của ta, đều do nha hoàn trông giữ thêm mắm dặm muối kể lại cho nàng nghe.
Mỗi lần nghe xong, nàng đều không kìm nén được hận ý, c.ắ.n chăn mà xé nát để phát tiết.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Nàng và ta đều là người có m.á.u có thịt.
Cho nên sẽ hận, sẽ ghen tị, sẽ oán hờn.
Con người một khi có những cảm xúc đó, liền có vô hạn động lực và tinh thần để gây chuyện.
Nàng trốn bên ngoài, cuối cùng cũng tìm được lúc Thẩm Triều ra ngoài, ngã vào lòng hắn, rơi lệ gọi.
“Thẩm lang…”
Thẩm Triều theo lẽ thường mà tức giận, mắng c.h.ử.i, chất vấn… rồi lại ôm nàng vào lòng, nước mắt lưng tròng.
“Ta yêu nàng như vậy, sao nàng lại có thể lừa gạt ta như thế?”
Mắt hắn đỏ lên, ngược lại trở thành kẻ ở thế yếu.
Rốt cuộc vẫn là không cam lòng.
Rốt cuộc vẫn là yêu dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, dáng vẻ dịu dàng mềm mại của nàng.
Thẩm Triều nuôi Tống Nguyệt ở bên ngoài, mua cho nàng một căn nhà, để nàng làm ngoại thất của hắn.
Vốn tưởng hắn sẽ đêm đêm không về nhà.
Không ngờ không chỉ mỗi tối đều trở về, mà còn đối với ta và các con càng tốt hơn.
Thật là kỳ lạ.
Nhất là vào tháng cuối trước khi ta sinh.
Sau khi dỗ con trai chúng ta ngủ xong, hắn ngẩng đầu nhìn ta, vậy mà trên mặt lại đầy nước mắt.
Hai mắt hắn đỏ hoe, quầng mắt thâm đen, dọa ta giật mình.
“Phu quân, chàng sao vậy?”
Chẳng lẽ Tống Nguyệt lại bỏ trốn?
Không đúng, nếu nàng trốn tại sao ta lại không biết.
Hắn mím môi, đi đến bên giường, ấn xuống tay ta đang thêu miếng bảo hộ đầu gối cho hắn, nước mắt vừa mới ngừng lại lập tức trào ra.
Hắn khóc không thành tiếng, ta sững sờ tại chỗ, không biết phải làm sao.
Người này thật kỳ quái.
Theo lý mà nói, Tống Nguyệt hiện giờ đã làm ngoại thất của hắn, đáng lẽ hắn phải đang lúc đắc ý mới đúng.
Sao giờ đây tinh thần lại càng sa sút, còn gầy đi nhiều, người cũng tiều tụy hẳn.
“A Ngọc, nếu có một ngày, ta làm chuyện có lỗi với nàng, nàng có thể tha thứ cho ta không?”
Hắn cúi ánh mắt, giọng run rẩy, không dám nhìn ta.
Cũng may hắn không nhìn ta.
Bởi vì ta đang nhìn hắn như nhìn thấy quỷ.
Ý hắn là gì?
Hắn đang cảm thấy áy náy với ta sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đã làm rồi, còn có gì đáng để áy náy nữa.
Ta dịu giọng, ôm lấy hắn, mang theo vẻ từ ái, còn ẩn chút khích lệ mà nói với hắn.
“Chàng là phu quân của ta, là tiểu công gia của Quốc công phủ, sau này còn kế thừa tước vị, chàng chính là trời của ta.
“Cho dù không tính những điều đó, chàng cũng là biểu ca của ta, chúng ta vẫn là người thân, ta đương nhiên sẽ tha thứ cho chàng.
“Ta sẽ không giận chàng đâu, biểu ca, chàng xem, chuyện của Tống Nguyệt trước kia, ta chẳng phải cũng không giận chàng sao?
“Ta yêu chàng, tự nhiên sẽ bao dung vô hạn với chàng, nữ t.ử trên đời đối với người mình yêu đều rộng lượng như vậy.”
Cảm xúc của hắn lúc này mới dần ổn định lại.
“Thật… thật sao?”
Ta gật đầu.
“Đương nhiên là thật.”
Hắn thở phào nhẹ nhõm, cũng không khóc nữa, cười nói với ta.
“A Ngọc, cảm ơn nàng, có hiền thê như nàng, là phúc của ta.”
“Ta có việc phải ra ngoài một chuyến, nàng nghỉ ngơi trước đi.”
Hắn nói xong liền rời đi.
Đến chiều hôm sau mới trở về.
Khi hắn lại gần ta, ta ngửi thấy từng làn hương ngọt ngào quấn quýt.
Giống hệt loại hương mà Tống Nguyệt thường dùng ở Tống phủ.
Ta khẽ cong môi, lộ ra một nụ cười chân thành.
Hắn quả nhiên không phụ sự hiểu biết của ta về hắn.
13
Ngày ta sinh, ta cố ý để lộ sơ hở, chờ Tống Nguyệt đến.
Tống Nguyệt cải trang thành tiểu tư, cầm lệnh bài của Thẩm Triều mà tiến vào.
Mà Thẩm Triều khi nghe bà đỡ nói ta khó sinh, không để ý đến sự ngăn cản, trực tiếp xông vào phòng sinh.
Tống Nguyệt cầm d.a.o điên cuồng đ.â.m về phía ta, ta giả vờ khó sinh, nắm lấy vai Thẩm Triều.
Chỉ cần nhẹ nhàng đẩy một cái.
Thẩm Triều sẽ c.h.ế.t dưới lưỡi d.a.o của Tống Nguyệt.
Mà Tống Nguyệt cũng sẽ bị các bà t.ử khống chế.
Nhưng không ai ngờ.
Thẩm Triều lại chủ động đứng ra đỡ đao.
Nhát đao của Tống Nguyệt vốn nhằm vào cổ họng, đ.â.m xuống là c.h.ế.t, tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, Thẩm Triều ngã xuống đất, co giật, ánh mắt nhìn về phía ta, nước mắt trượt xuống từ khóe mắt hắn.
Ta sững sờ tại chỗ.
Ta vậy mà lại có một chút khó chịu.
Thật kỳ lạ.
Có gì đáng để buồn chứ?
Ta không nên buồn.
Chẳng phải đây chính là điều ta mong muốn sao?
Tống Nguyệt cũng đúng như kết cục ta đã tính, bị các bà t.ử ấn xuống đất khống chế.
Mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch của ta, ta sao lại buồn được?
Bụng dưới đột nhiên đau quặn, lần này thật sự là khó sinh.
Ta liều mạng sinh hạ một nữ nhi.
Đau quá, toàn thân chỗ nào cũng đau, từ trong ra ngoài, đau đến mức ta như sắp c.h.ế.t.
Sao lại đau đến vậy?
Di mẫu mắt sưng đỏ, đứng chờ bên giường ta.
Bà không dám đối diện với ta, nhưng lại đau đớn đến tột cùng.
Bà đã tra rõ rồi, Tống Nguyệt bị Thẩm Triều nuôi làm ngoại thất.