Ta Chỉ Là Một Dây Tơ Hồng Xinh Đẹp

Chương 1



Ta là người nổi tiếng khắp kinh thành vì có tỷ tỷ bao bọc. Tính cách thành thật, gan phận, dịu dàng nhút nhát.

Năm mười bảy tuổi, các tỷ tỷ sợ ta bị nam nhân chơi đùa, dứt khoát bảo ta đi chơi nam nhân.

Đại tỷ tặng ta một vị Thiếu Tướng quân hoang dã khó thuần.

Hắn đã có người muốn cưới, nhục nhã nói: “Đừng tự mình đa tình, giữa nàng và ta chỉ là giao dịch!”

Nhị tỷ ép buộc vị trạng nguyên lang thanh lãnh bụng dạ đen tối phải trao thân cho ta.

Hắn không cam tâm tình nguyện nói: “Ta tuyệt đối sẽ không yêu đương với nàng.”

Cho đến khi ta thu tâm muốn gả đi. Bọn họ đồng loạt đến cửa cầu hôn.

Ta nhút nhát nghĩ, chơi chán rồi, muốn có phu quân mới mẻ hơn.

01

Sau khi Nữ đế đăng cơ, gia đình ta có công tòng long. Đại tỷ trở thành Đại Tướng quân uy phong lẫm liệt. Nhị tỷ thì làm Tả Tướng dưới một người trên vạn người. Chỉ có ta từ nhỏ được nuôi dưỡng ở quê nhà Thanh Châu, sinh ra đã mảnh mai nhút nhát, tựa như một đóa tơ hồng.

Nữ nhân vô dụng như ta, nếu không gả cho một nam nhân tốt thì tương lai biết sống thế nào đây?

Nhưng trớ trêu thay, ta tròn mười tám tuổi, lại chẳng có ai dám cưới.

Người bên ngoài đều đang nói:

“Từ Tam tiểu thư kiều mị đầy đặn, trông như kẻ không an phận. Nếu cưới nàng ta, chỉ sợ gia trạch không yên.”

“Lỡ như nàng ta hồng hạnh xuất tường, vì e ngại quyền thế của Đại Tướng quân cùng Tả Tướng, cũng chỉ đành nhẫn nhịn thôi!”

Nghe những lời này, ta xấu hổ nhốt mình trong phòng khóc rất lâu.

Rõ ràng ta là một cô nương tốt, tuân theo tam tòng tứ đức, thành thật an phận, sao bọn họ có thể tung tin đồn nhảm chứ!

Ta khóc lóc ỉ ôi, nhất quyết đòi gả đi. Các tỷ tỷ đồng ý chọn rể cho ta, nhưng lại cãi nhau sứt đầu mẻ trán.

Đại tỷ muốn ta gả cho vị Thiếu Tướng quân chinh chiến sa trường. Nhị tỷ muốn ta gả cho bậc văn nhân mặc khách đọc nhiều sách vở. Cuối cùng ai cũng không phục ai, không vui mà tan.

Bọn họ ngoài miệng bảo ta tự suy nghĩ, sau lưng lại âm thầm tìm đến ta.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Đại tỷ để vị Thiếu Tướng quân Bùi Tòng Dã dưới trướng nàng ấy làm đồ chơi của ta. Nhị tỷ ép buộc tân khoa trạng nguyên Thẩm Thiếu Khanh l.à.m t.ì.n.h phu của ta. Bọn họ nhất trí cho rằng nam nhân mình chọn là thích hợp nhất với ta.

Vốn dĩ ta vì không gả được nên sầu muộn khóc mỗi ngày, bọn họ còn đến thêm phiền phức.

Ngọc Dung khuyên ta: “Cô nương, người phải nghĩ thế này, chơi nam nhân nhiều mới biết mình thích hợp với loại nào nhất, mới chọn được lang quân như ý.”

Một lúc phải đối phó với hai nam nhân, ta xấu hổ đến rơi nước mắt, cảm thấy làm trái phụ đức. Nhưng ta lại không dám làm trái các tỷ tỷ cùng mẹ, lại cảm thấy Ngọc Dung nói đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ài, người ta chính là kẻ mềm lòng, không biết từ chối. Chỉ có thể vừa nhẫn nhịn sự xấu hổ, vừa qua lại với bọn họ.

02

Nhớ lại một năm nay ta lén lút duy trì mối quan hệ với hai nam nhân, ta liền cảm thấy kinh tâm động phách.

Gan của ta cũng quá lớn rồi! Sao có thể làm ra chuyện xấu hổ như vậy chứ.

Ta cuộn mình trong chăn, mơ màng khóc nói: “Ngọc Dung, ta… ta không phải là một cô nương tốt nữa rồi.”

Ngọc Dung yêu thương nói: “Sao lại thế được, cô nương tốt của ta, người đây cũng là vì tương lai ngự phu có đạo đó thôi. Nếu có thể nắm giữ được hai nam nhân này, vậy người chắc chắn có thể gả rất tốt!”

Hu hu, Ngọc Dung nói đúng, ta phải nghe lời nàng ấy.

Ta vừa nghĩ đến tất cả đều vì có được một hôn nhân tốt, lập tức vực dậy tinh thần.

Hôm nay Bùi Tòng Dã có trận đá cầu, Thẩm Thiếu Khanh có cuộc thi làm thơ, ta đều phải đi cổ vũ.

Vừa chọn quần áo vừa chọn trang sức, ra cửa rốt cuộc cũng muộn hơn một chút, khi ta vội vàng chạy tới. Bùi Tòng Dã đã kết thúc một vòng thi đấu.

Hắn bế ta vào trong xe ngựa của hắn, c.ắ.n mạnh vào dái tai ta, tức giận nói: “Khá cho một Từ Sở Sở! Hôm kia hầu hạ nàng lâu như vậy, bảo nàng đồng ý tới tiếp sức cho ta, nàng hay thật, cả sân đấu không thấy bóng dáng đâu!”

Lát nữa ta còn phải đi gặp Thẩm Thiếu Khanh, sợ hắn để lại dấu vết, tránh né một chút.

Bùi Tòng Dã nhìn thấy yếm của ta, khẽ cười một tiếng, vùi đầu vào n.g.ự.c ta mổ mổ. Hắn muốn dùng sức, ta không muốn, đẩy hắn ra.

Bùi Tòng Dã lại tưởng ta đang chơi tình thú, ậm ừ nói: “Sở Sở, ngoan nào.”

Nếu theo lời dạy của Tần ma ma, bà nói nữ t.ử nên thuận theo phu quân. Cho dù trong chuyện phòng the phu quân thô lỗ, cũng phải nhẫn nhịn.

Nhưng Đại tỷ nói, Bùi Tòng Dã không phải phu quân của ta, là đồ chơi của ta. Ta muốn làm thế nào thì làm thế đó. Nếu hắn dám bất kính với ta, ta đá-nh là được!

Ta lấy hết can đảm, giơ tay đá-nh lên mặt hắn.

Hắn ngẩng đầu đối diện với ta, trông vậy mà lại có chút hưng phấn.

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, vì quá căng thẳng, vừa mở miệng nước mắt liền rơi xuống.

Ta nghẹn ngào nói: “Nếu ta từ chối… ngươi… ngươi không thể…”

Nhưng ta thật sự quá vô dụng, nói cũng không trôi chảy.

Bùi Tòng Dã thô lỗ lau nước mắt cho ta, bất đắc dĩ nói: “Khóc cái gì, nàng đá-nh ta còn ít sao?”

Ta khóc đến mơ màng, yếu đuối phản bác: “Ngươi nói bậy, ta chưa bao giờ đá-nh người.”

Bùi Tòng Dã cười lên, kéo quần áo lộ ra bờ vai, kéo dài giọng nói: “Đúng, nàng không đá-nh người, nàng c.ắ.n người.”