Ta Chỉ Là Một Dây Tơ Hồng Xinh Đẹp

Chương 2



Ta khóc đến đau mắt, miệng khô. Lòng cũng mệt, thân cũng mệt. Chẳng buồn để ý đến hắn.

Trên vai hắn là do ta c.ắ.n không sai, nhưng đó cũng là do hắn bắt nạt ta trước!

Bùi Tòng Dã đút cho ta một miếng bánh ngọt, một chén trà. Lại thương yêu hôn lên lòng bàn tay ta.

Hắn thở dài: “Nàng đá-nh ta, tay của chính nàng ngược lại đỏ lên. Nũng nịu yếu ớt thế này, sau này ai cưới nàng đều phải đau đầu.”

Ta ghét nhất nghe những lời như thế, đây chẳng phải trù ẻo ta không gả được cho nam nhân tốt sao?

Ta tức giận nói: “Dù sao cũng không cần ngươi cưới!”

Sắc mặt Bùi Tòng Dã u ám đi ba phần, châm chọc nói: “Tam tiểu thư, không cần nàng nhắc nhở, ta cũng biết ta là Đại Tướng quân phái tới làm đồ chơi cho nàng. Yên tâm, ta cũng có cô nương mình muốn cưới, nàng ngàn vạn lần đừng tiết lộ mối quan hệ của chúng ta ra ngoài.”

Ta lập tức thề thốt: “Ngươi yên tâm, trước mặt người ngoài, chúng ta cứ coi như người dưng!”

Bùi Tòng Dã nói từng chữ rõ ràng: “Nàng coi ta là người dưng! Lần đầu gặp mặt đã thêu đóa hoa nhài ta thích nhất lên yếm?”

Ta mới không thừa nhận chút tâm tư nhỏ đó, nói dối rằng: “Đó là ta mặc bừa thôi, ngươi đừng có tự mình đa tình.”

Sắc mặt Bùi Tòng Dã càng tệ hơn, tự giễu nói: “Cũng đúng, thêm một tháng nữa là ta có thể tới Tây Bắc rồi, quản nàng gả cho ai. Dù sao Đại Tướng quân nhất định sẽ tìm cho nàng một nam nhân tốt.”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

03

Từ sớm khi ta và Bùi Tòng Dã gặp nhau lần đầu, hắn đã thành thật nói với ta. Sở dĩ hắn đồng ý chơi cùng ta, là Đại tỷ hứa với hắn, cho hắn tới Tây Bắc mang binh rèn luyện.

Ta nhìn bộ dạng không tình nguyện đó của hắn, lúc đó đã hối hận vì mặc chiếc yếm thêu hoa nhài.

Bùi Tòng Dã tuổi trẻ phóng khoáng, nổi danh khắp kinh thành, hắn thích gì không thích gì, ai ai cũng biết. Ta tuổi xuân phơi phới, trong lòng đương nhiên cũng muốn phát sinh chút tình cảm thật sự với hắn. Ai ngờ, người ta chỉ định chơi với ta một năm. Vậy được thôi, ta cũng chỉ đành vứt bỏ tình cảm, nghiêm túc coi hắn là đồ chơi.

Đồ chơi này làm khá tận tâm, luôn tìm mọi cách chọc ta vui. Ta buột miệng nói muốn học cưỡi ngựa, hắn liền tìm mọi cách tìm một con ngựa nhỏ hiền lành. Suốt ngày mang ta ra ngoại ô luyện tập. Ban đầu ta sợ không dám lên ngựa, hắn dứt khoát quỳ dưới đất bắt chước ngựa bò.

Bùi Tòng Dã dỗ dành ta nói: “Sở Sở, nàng lên đi, giống như cưỡi ta vậy mà cưỡi ngựa, không sợ.”

Ta thử nắm lấy b.í.m tóc của hắn, cưỡi một lúc, thật sự vượt qua được nỗi sợ hãi. Chỉ là khổ cho Bùi Tòng Dã, đầu gối đều bị mài trầy da.

Sau này ta không thích lông nách, lông chân, lông bụng của hắn. 

ắn c.ắ.n răng gầm lên: “Từ Sở Sở! Lão t.ử là một nam nhân đội trời đạp đất, không có lông thì ra thể thống gì?”

Ta liền nói: “Vậy chúng ta thôi đi, ta bảo Đại tỷ đổi cho ta một nam nhân khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Tòng Dã tức đến mặt mày xanh mét, đập cửa bỏ đi. Kết quả qua nửa canh giờ, hắn lại quay về.

Hắn chui vào chăn của ta, buồn bực nói: “Đều cạo sạch rồi, còn dùng xà phòng thơm tắm rửa mấy lần, nàng đừng chê ta nữa.”

Có một lần ta lén tìm hắn, nhìn thấy hắn cởi trần đang huấn luyện mọi người. Tất cả mọi người đều lén nhìn về phía nách và bụng của hắn. Bùi Tòng Dã đỏ tận mang tai, vẫn căng cứng mặt giả vờ bình tĩnh.

Vừa tan ca, hắn liền dọn dẹp chỉnh tề muốn chạy lấy người.

Đồng liêu chặn hắn lại cười nói:

“Ồ, Tiểu Tướng quân dạo này vừa cạo lông dùng xà phòng thơm, vừa vay tiền mua đồ, là nuôi tiểu cô nương sao?”

Bùi Tòng Dã nhìn đồ ăn vặt tay trái, phấn son tay phải, mày nhảy tưng bừng nói: “Nuôi tổ tông đấy!”

Ta trốn ở một bên, nhớ tới bộ dạng Bùi Tòng Dã vừa rửa chân cho ta vừa gọi ta là tổ tông, lén cười trộm.

Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi. Giờ tính lại ngày tháng, giữa bọn ta còn một tháng nữa là hết hạn. Bùi Tòng Dã có thể như ý nguyện tới Tây Bắc rồi. Ta nghĩ nghĩ, thật ra cũng chẳng kém mấy ngày đó.

Ta liền nói: “Vậy chúng ta đến đây thôi, sau này, ngươi không cần phải uất ức chính mình nữa.”

Bùi Tòng Dã nhướng mày giận dữ nói: “Sốt ruột muốn vứt bỏ ta đến thế sao? Đại Tướng quân lại tìm cho nàng đồ chơi mới rồi?”

Chưa đợi ta đáp, hắn liền cười lạnh một tiếng: “Yên tâm, người như ta làm việc có đầu có cuối.”

Hắn nhét cho ta một lá cờ nhỏ màu đỏ, “Nàng nghỉ ngơi trong xe một lát, rồi lại đi xem ta đá cầu.”

Bùi Tòng Dã sắp đi, quay đầu lại nhìn thấy ta khóc đến mắt cũng đỏ, môi cũng đỏ, bộ dạng đáng thương.

Hắn vươn tay vớt ta vào lòng, hôn lên môi ta. Lại nhét cho ta một cái túi, “Đây là kẹo ngậm ho, nếu cổ vũ cho ta mà mệt rồi, thì ăn một viên cho nhuận giọng.”

Bùi Tòng Dã ngập ngừng, lúng túng nói: “Vừa rồi không phải cố ý hung dữ với nàng như vậy, đừng nói mấy lời dỗi hờn muốn chấm dứt hợp đồng nữa.”

Sau khi hắn đi, ta chỉnh đốn quần áo xuống xe.

Ngọc Dung hỏi ta: “Cô nương, người cắt đứt với hắn rồi sao?”

Ta gật đầu, tuy Bùi Tòng Dã cảm thấy ta đang dỗi, nhưng ta là thật lòng muốn cắt đứt với hắn.

Ngọc Dung thấy ta đỏ mắt, lo lắng nói: “Nếu không phải Đại tiểu thư nói hắn đang bàn chuyện cưới hỏi với người khác, chúng ta còn bị che mắt đấy. Người cũng đừng quá đau lòng, nam nhân ba lòng hai dạ như thế không đáng đâu.”