Ta Chỉ Là Một Dây Tơ Hồng Xinh Đẹp

Chương 11



13 Ngoại truyện

Tiết cuối hạ, kinh thành xảy ra hai đại hỷ sự.

Đầu tiên là Bùi Thiếu Tướng quân danh mãn kinh thành đại hôn, ngay sau đó chính là tân khoa Trạng nguyên Thẩm Thiếu Khanh thành thân.

Trái tim của các thiếu nữ vụn vỡ đầy đất.

Bùi Tòng Dã trước kia tiêu tiền như nước, giờ đây ra ngoài uống rượu đều phải ăn chực của người khác.

Kẻ khác trêu chọc nói: “Ồ, Thiếu Tướng quân đây là sợ vợ, nộp hết toàn bộ tiền rồi à.”

Bùi Tòng Dã hắc hắc cười một tiếng, hạnh phúc nói: “Phu nhân ta quản ta, đó là yêu ta! Hơn nữa, mỗi tháng nàng đều phát tiền tiêu vặt cho ta, chỉ là ta luyến tiếc tiêu xài mà thôi.”

Sự thực thì sao, sau khi Từ Sở Sở gả cho Bùi Tòng Dã, ghi nhớ kỹ càng những lời dạy dỗ nhận được trước kia.

Vừa không quản thúc Bùi Tòng Dã giao tế bên ngoài, càng không hỏi han hắn có ăn chơi đàng điếm hay không, bạc muốn tiêu thế nào thì tiêu thế nấy.

Bùi Tòng Dã ở bên ngoài ba hoa xong xuôi, uể oải đi về nhà.

Hắn ôm lấy phu nhân nhà mình, giống như một chú cún đáng thương nói: “Phu nhân! Cầu xin nàng, quản quản ta đi mà.”

Từ Sở Sở thẹn thùng nói: “Nhưng chàng giờ là phu quân của ta, ta nên thuận theo chàng mới phải.”

Bùi Tòng Dã ăn vạ lăn lộn, không buông tha nói: “Không quản không quản, ta còn muốn giống như trước kia làm món đồ chơi của phu nhân, làm chú ch.ó lớn! Phu nhân, ta rửa chân cho nàng có được không?”

Hai người chung quy lại khôi phục phương thức chung đụng như trước kia, suốt ngày đi khắp nơi điên cuồng chơi đùa.

Không phải dắt theo dụng cụ nấu nướng lều bạt đi ngoại ô kinh thành dạo chơi thì chính là đi thuyền đến vùng lân cận du ngoạn. Có khi ngồi xe ngựa suốt cả một ngày trời, cũng chỉ là để đi nếm thử bữa sáng của địa phương đó.

Chơi tới chơi lui, Từ Sở Sở liền quên mất thời gian.

Khi nàng ở Bùi gia chơi xích đu, bất ngờ bị người ta ôm lấy còn giật nảy mình.

Vừa quay đầu lại, hóa ra là Thẩm Thiếu Khanh.

Thẩm Thiếu Khanh hôn hôn lên má phu nhân nhà mình, khắc chế nỗi nhớ, cười nói: “Phu nhân, Diệu Âm Quán mua về vài Hồ cơ từ Tây Vực, nàng có muốn đi xem chút không?”

Từ Sở Sở lập tức bùng lên hứng thú, nàng chần chừ một lát rồi nói: “Nhưng Tòng Dã đi giúp ta lấy trà bánh rồi, ta phải đợi chàng ấy về.”

Thẩm Thiếu Khanh mặt không đổi sắc nói dối: “Lúc tới ta có bắt gặp hắn, đã nói qua với hắn rồi.”

Từ Sở Sở lập tức không còn gánh nặng, thúc giục Thẩm Thiếu Khanh nhanh ch.óng cùng đi.

Thẩm Thiếu Khanh chuẩn bị cho nàng một bộ y phục, hóa trang cho nàng thành dáng vẻ của một tiểu thư đồng.

Nhìn phu nhân trắng ngần mềm mại, ngón cái của Thẩm Thiếu Khanh xoa xoa trên môi nàng một cái.

Hai người đi trên đường.

Thẩm Thiếu Khanh tựa như vô ý nói: “Hôm nay là rằm mười lăm, Diệu Âm Quán bao trọn du thuyền, bên bờ sông còn có thả hoa đăng nữa. Có lẽ sẽ về muộn một chút, nhưng phu nhân yên tâm, đến lúc đó nếu nàng ngủ quên, ta sẽ nàng bế về Bùi gia.”

Từ Sở Sở vừa nghe đến rằm mười lăm, lúc này mới phản ứng lại được, hóa ra mình đã ở Bùi gia ở quá mất năm ngày rồi.

Trong lòng không nhịn được có chút áy náy.

Thẩm Thiếu Khanh hiểu chuyện tri kỷ như vậy, là nàng đã sơ hốt hắn rồi.

Thuở ban đầu khi thành hôn đã ước định sẵn, trong một tháng, ở Bùi gia và Thẩm gia mỗi bên mười ngày, những ngày còn lại thì về nhà mẹ đẻ ở.

Nàng nắm lấy tay Thẩm Thiếu Khanh an ủi hắn: “Là ta không chú ý ngày tháng, lần sau sẽ không thế nữa đâu.”

Thẩm Thiếu Khanh cô tịch nói: “Tòng Dã nói, nàng gả cho hắn trước, hắn là chính phòng, ta không nên cùng hắn tranh đoạt những thứ này.”

Từ Sở Sở càng nói cảm thấy hắn đáng thương, lúc đầu khi rút thăm, rút trúng đầu tiên chính là tên của Bùi Tòng Dã.

Haiz, Thẩm Thiếu Khanh vì thế mà thấp hơn một đầu, cũng chịu thôi.

Từ Sở Sở ôm lấy cổ hắn, đôi mắt chớp chớp nói: “Công t.ử, đừng đau lòng nữa, phu nhân không ở cùng ngài, ta tới với ngài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Thẩm Thiếu Khanh hôn lên môi nàng, đè nén tình cảm trong lòng nói: “Vậy công t.ử phải thương ta thật nhiều.”

Hai người cứ thế chơi trò chơi công t.ử và thư đồng với nhau.

Bùi Tòng Dã hứng chí bừng bừng mang theo trà bánh, thêm một tấm chăn quay trở lại chỗ xích đu, đã không còn một bóng người.

Lại vừa hỏi, hóa ra là Thẩm Thiếu Khanh đã bắt cóc người chạy mất rồi.

Hắn hận đến nghiến răng kèn kẹt.

Bùi Tòng Dã tính toán thời gian, vốn muốn giả bệnh để lừa Sở Sở quay về. Nhưng nghĩ lại, lúc nàng chơi với Thẩm Thiếu Khanh cũng khá vui vẻ, chỉ đành nhịn.

Thế nhưng lại khó lòng kìm được mà âm thầm nguyền rủa: “Thẩm Thiếu Khanh, sao ngươi còn chưa c.h.ế.t đi hả!”

……

Buổi sáng đầu tiên Từ Sở Sở trở về Từ gia.

Tại một gian tiệm nhỏ ở phía đông thành xuất hiện hai người.

Bùi Tòng Dã và Thẩm Thiếu Khanh xách theo bánh dầu cải nóng hổi, âm thầm mắng một tiếng xúi quẩy!

Cái tiệm hẻo lánh như thế này, chỉ có những hộ dân lân cận mới biết được, cũng chẳng biết đối phương sao mà tìm tới được.

Hai người hai lời không nói, đồng loạt lên xe ngựa.

Phu xe của họ nhìn nhau một cái, phun ra những tia lửa kịch liệt! Đều ôm lấy quyết tâm tất thắng!

Xe ngựa chạy băng băng như điên.

Bùi gia đi đường tắt.

Thẩm gia đi vòng qua đường đông đúc.

Đợi đến khi tới Từ gia, trên bàn ăn của Từ Sở Sở đã đặt sẵn bánh dầu cải nóng hổi.

Nàng nhìn hai người vui vẻ nói: “Các người tới rồi, cũng cùng nếm thử xem sao đi. Đây là do Đại tỷ đã sai người mua cho ta từ sớm, là do người Thanh Châu làm đấy, hương vị chính tông, rất là khó mua đấy.”

Hai nam nhân lặng lặng đem đồ vật của mình nhét cho tùy tùng.

Hiệp một, song song bại dưới tay Đại Tướng quân.

Nhưng họ không ngờ được, đây chỉ mới là khởi đầu.

Bại đến hiệp cuối cùng, đã sắp không nhận mặt được chữ này nữa rồi.

Có một lần, hai người nghe thấy Từ Sở Sở níu chuyện riêng với Tả tướng.

Phu nhân nhà mình ấm ức nói: “Nhị tỷ, muội cứ cảm thấy họ đối với muội không còn dụng tâm như trước kia nữa rồi.”

Trái tim của hai người đều siết c.h.ặ.t lại.

Phu nhân lại nói: “Bỏ đi, chọn lấy một người hòa ly cho xong, Nhị tỷ lại chọn thêm giúp muội một người thay thế vậy.”

Bùi Tòng Dã và Thẩm Thiếu Khanh lập tức muốn g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương, để trừ hậu họa. Nhưng hễ nghĩ tới Từ Sở Sở còn muốn tìm người mới, lại càng thêm khó chịu.

Họ tụ lại một chỗ thương lượng: “Bây giờ không phải là lúc ngươi và ta tranh đấu, phải đem phu nhân dỗ dành vui vẻ trước đã.”

Thẩm Thiếu Khanh quét mắt nhìn hắn một cái, cười nhạo: “Chi bằng chúng ta dọn đến ở cùng nhau đi, đỡ cho phu nhân phải chạy qua chạy lại hai bên.”

Bùi Tòng Dã cứ cảm thấy không cam lòng, nhưng cũng không có cách nào khác.

Về sau Từ Sở Sở tựa vào nhuyễn tháp ăn nho, ngắm nhìn Thẩm Thiếu Khanh y phục mỏng manh gảy đàn cho nàng, Bùi Tòng Dã mặc chiếc quần mỏng áo manh hào hùng múa kiếm, chuỗi ngày này quả thực là có mỹ mãn.

Trong lòng nàng cảm khái, vẫn là Nhị tỷ hay.

Một chiêu liền giải quyết xong phiền toái tranh giành ghen tuông của hai người bọn họ.

Hết