Từ Triêu Huy không thể không cảm thán nói: “Vẫn là câu nói đó! Mấy tên văn nhân các người đúng là giảo trá! Lúc ấy chúng ta đề xuất để tiểu muội một lần gả hai người, muội ấy khẳng định chịu không nổi rồi. Cho nên muội mới khích ta, để chúng ta mỗi người chọn một người cho tiểu muội chơi đùa chút.”
Từ Văn Tố bình chân như vại nói: “Người Từ gia chúng ta, trong xương tủy vốn chẳng có ai là an phận cả. Tiểu muội chỉ là bị những cương thường lễ giáo kia ngâm đến thấu vị rồi, hơi chút dẫn dắt thì sẽ buông thả thôi.”
Trong lúc nói chuyện, Từ Sở Sở đã đến.
Nàng vừa xuất hiện, sảnh đường như rực sáng.
Y phục hoa quý phối cùng trang sức tinh xảo, đều không áp nổi khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm kia của nàng.
Nàng vừa trông thấy hai người trong đường, trợn tròn mắt, vừa đáng yêu vừa xinh đẹp.
Bùi Tòng Dã và Thẩm Thiếu Khanh cùng nhau nghênh đón, hai người đồng thanh nói: “Sở Sở, ta đến để tìm nàng xin lỗi.”
Lời này vừa thốt ra, hai người đều không kìm chế được nữa.
Ý gì đây?
Cái tên tiện cẩu này cớ sao lại nói như vậy!
12
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta c.ắ.n môi, khó giấu nổi sự thất vọng trong lòng.
Không ngờ chọn tới chọn lui, đến cuối cùng vậy mà vẫn là hai người này.
Nhìn thấy bọn họ đưa mắt nhìn nhau, ta ước gì bọn họ từ bỏ cho rồi.
Ta bèn thấp giọng nói: “Ta một lần chơi đùa cả hai người các ngươi cơ đấy.”
Bùi Tòng Dã chịu không nổi nữa, vành mắt đều đỏ lên, mạnh miệng nói: “Chuyện tình cảm sao có thể gọi là chơi đùa được chứ.”
Thẩm Thiếu Khanh bấm vào lòng bàn tay, mỉm cười nói: “Tâm tư của kẻ khác thế nào ta không biết, nhưng ta thực sự vô cùng thận trọng nghiêm túc với tình cảm giữa nàng và ta, Sở Sở muốn chơi đùa ta thế nào, ta đều nguyện ý.”
Bùi Tòng Dã lại cũng nhịn không nổi nữa, mắng lớn: “Ngươi nói móc ai đấy! Lúc ta cùng Sở Sở hoa tiền nguyệt hạ, ngươi còn chẳng biết đang ở xó xỉnh nào gãi chân đâu.”
Thẩm Thiếu Khanh không chút khiêm nhường nói: “Kẻ nào đang sủa bậy, chính là nói trúng tâm tư của kẻ đó.”
Hai người lại cãi vã nhau.
Ngọc Dung nhìn sắc mặt ta một cái, lập tức cao giọng nói: “Nếu các người ai cũng không dung nổi ai, vậy thì rời đi thôi! Phu quân mà tiểu thư muốn chọn, đầu tiên phải bao dung.”
Ta lặng lẽ vỗ tay khen ngợi Ngọc Dung.
Cừ lắm! Đây chính là những lời ta muốn nói!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùi Tòng Dã lấy ra bát tự hợp hôn đã chuẩn bị sẵn từ trước, cầu khẩn nói: “Sở Sở, ta không thể đi, ta phải nói rõ ràng với nàng. Ta mới biết được là do cha ta nói bậy bạ trước mặt Đại Tướng quân. Kỳ thực người ta muốn định thân bấy lâu nay luôn là nàng, nàng nhìn xem, ta đều đã lén lút hợp canh thiếp rồi, đại sư đều nói chúng ta là ông trời tác hợp, nàng gả cho ta chắc chắn có thể hạnh phúc suốt một đời.”
Ta ngó ngó, bên trên quả nhiên là ấn giám của chùa Vạn Phật!
Ta nhất thời có chút động lòng.
Quẻ xăm nhân duyên của chùa Vạn Phật là chuẩn xác nhất, đại sư thân chứng, chắc là không sai được đâu.
Gả cho Bùi Tòng Dã có lẽ thực sự có thể viên mãn!
Thẩm Thiếu Khanh mỉm cười: “Sở Sở, nàng không chọn ta cũng không sao cả. Chỉ là ta muốn nói cho nàng biết, trước khi ta tới, Tả tướng đại nhân đã đích thân khảo vấn ta một phen. Được người cho phép, ta mới có thể bước chân vào Từ gia.”
Hả?
Ta khẽ trợn to mắt nhìn Thẩm Thiếu Khanh, tỷ tỷ đều đã nghiệm chứng qua rồi, xem ra Thẩm Thiếu Khanh cũng không tồi.
Dẫu sao Nhị tỷ liếc mắt một cái là đã có thể nhìn thấu tâm tư của kẻ khác.
Thẩm Thiếu Khanh có lẽ cũng là lựa chọn phu quân không tồi, Nhị tỷ mới để hắn tới.
Thẩm Thiếu Khanh lại tiến về phía trước nửa bước nhỏ, thái độ càng ôn hòa hơn: “Ta và Lâm Nguyệt Tuyết tuyệt không có nửa điểm ái muội, cũng đã từ chối ban hôn của thánh thượng. Tả tướng đại nhân sai người điều tra ta một lượt từ đầu đến chân, ta một đời thanh thanh bạch bạch, lần đầu tiên đều là trao cho Sở Sở nàng đấy.”
Cũng không nhìn xem là trường hợp nào, nói những lời này làm cái gì chứ.
Ta có chút nóng mặt, đều không dám nhìn hắn nữa rồi.
Bùi Tòng Dã chen ngang Thẩm Thiếu Khanh, hung hăng nghiến một cá trên chân hắn: “Sở Sở, ta không đi Tây Bắc nữa. Cơ hội kiến công lập nghiệp có đầy ra đó, nhưng nàng thì chỉ có một mà thôi. Nếu chúng ta thành hôn, ta sẽ dẫn nàng đi chơi chỗ tốt ăn món ngon, không để nàng cô đơn. Hơn nữa, ta không giống như một số kẻ nghèo kiết xác nào đó, vẫn là có chút gia nghiệp cần nàng quán xuyến đấy.”
Thẩm Thiếu Khanh không cam lòng chịu yếu thế nói: “Ta sau khi trúng tuyển cao khoa, bản gia ở Thương Châu đã đem tài sản vốn thuộc về nhà ta thảy thảy đều trả lại rồi, giờ đây gia nghiệp cũng cần một nữ chủ nhân đến quán xuyến.”
Nghe đến đây, tâm ta khẽ động, bùng lên đấu chí.
Những bản lĩnh xem sổ sách, chủ trì gia sự mà ta học được thảy đều có thể dùng tới rồi sao?
Đại tỷ và Nhị tỷ bước ra ngoài, trên mặt đầy hài lòng.
Đại tỷ khoác vai ta, ha ha cười nói: “Xem ra tiểu muội đều khác vừa lòng với các ngươi.”
Nhị tỷ nói: “Vậy liền định hôn kỳ đi.”
Bùi Tòng Dã và Thẩm Thiếu Khanh nhìn ta, cùng nhau hỏi: “Sở Sở gả cho ai?”
Ta ngượng đỏ cả mặt, trốn vào trong lòng Đại tỷ nói: “Gả cả hai người.”