Ta đến nay vẫn khó mà quên được. Lúc đó ta qua đêm với hắn xong, Lâm Nguyệt Tuyết liền tìm tới. Ta như một tên trộm, quấn tấm áo mỏng manh trốn sau bức tường hoa.
Lâm Nguyệt Tuyết khóc nói: “Thẩm ca ca, huynh hà tất phải làm tới bước này vì ta!”
Thẩm Thiếu Khanh nhàn nhạt nói: “A Tuyết, những gì ta nợ Lâm gia đều trả sạch rồi. Bây giờ ta sớm không còn là Thẩm Thiếu Khanh có cốt cách kiên cường mà muội nhớ tới nữa, chỉ là một kẻ tiểu nhân dựa vào da thịt để lên vị trí cao mà thôi.”
Ta nhìn sắc mặt lạnh nhạt của hắn, trong lòng chua xót một trận.
Biểu cảm đó của hắn, giống như bị ta làm vấy bẩn vậy. Nhưng rõ ràng ta đã nói, nếu hắn không bằng lòng, ta cũng sẽ không ép buộc hắn mà.
Lâm Nguyệt Tuyết vẫn đang khóc, nói cái gì Thẩm ca ca ta không chê huynh bẩn. Ta giống như một kẻ đại ác nhân phá tan uyên ương khốn khổ, chật vật trở về nhà.
Nhị tỷ xong việc về nhà, vừa vặn nhìn thấy ta lén lút trở về.
Nàng ấy liếc nhìn ta, ôm ta nhỏ giọng hỏi: “Mùi vị của Thẩm Thiếu Khanh thế nào? Nếu muội muốn gả đi, chọn hắn thế nào?”
Ta xoắn khăn tay khẽ nói: “Chỉ là một tiểu nhân dựa vào da thịt để lên vị trí cao mà thôi, sao xứng làm phu quân của muội.”
Vì Thẩm Thiếu Khanh nghĩ về mối quan hệ giữa bọn ta như vậy, thế thì hà tất ta phải ôm bất cứ ảo tưởng gì về hắn. Chơi bời chút thôi, đừng động chân tình.
06
Lúc đợi Thẩm Thiếu Khanh, buồn chán nên uống thêm mấy chén trà. Từ nhà vệ sinh ra, vừa ngẩng đầu liền thấy Thẩm Thiếu Khanh canh ở cửa.
Ta tức đến mặt đều đỏ lên, nện mạnh vào n.g.ự.c Thẩm Thiếu Khanh một cái.
“Ngươi canh ở đây làm gì!”
Tiếng đi tiểu của ta, chẳng phải đều bị hắn nghe thấy hết rồi sao!
Thẩm Thiếu Khanh nắm lấy nắm đ.ấ.m của ta cười lên: “Nàng xấu hổ cái gì, mỗi lần kết thúc người đều mơ mơ màng màng, chẳng phải đều là ta bế nàng đi tiểu…”
Ta bịt miệng hắn lại, xấu hổ đến mức không chỗ dung thân. Người này nói chuyện, thật là thô tục!
Lòng bàn tay ươn ướt, ta “ối da” một tiếng buông hắn ra.
Thẩm Thiếu Khanh còn quá đáng hơn, khẽ nói bên tai ta: “Sở Sở không thích những lời này sao? Nhưng mà mỗi lần ta nói những lời này, nhìn nàng từ từ, nặng nề làm chuyện đó, nàng đều…”
Nhất định phải nhắc nhở ta những chuyện đó sao?
Ta c.ắ.n môi, lườm hắn, nước mắt từng chút một rơi xuống. Phải làm sao cho tốt đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đầy lo lắng nghĩ, ta… ta là một cô nương phóng đãng.
Đúng như Thẩm Thiếu Khanh nói, mỗi lần hắn nói những lời đó ta đều rất có cảm giác. Lỡ như phu quân tương lai không thích thì phải làm sao đây?
Ta mơ màng nghĩ. Càng ngày càng đau lòng.
Thẩm Thiếu Khanh thấy ta khóc không ngừng được, vội vàng dỗ dành ta: “Ta nói sai rồi, Sở Sở rất ngoan, là ta đáng đá-nh, nói những lời khốn nạn này.”
Hắn nắm tay ta muốn đá-nh lên mặt hắn.
Ta khóc nói: “Nhị tỷ ta luôn nói ngươi thông tuệ tuyệt luân, vậy ngươi có thể giúp ta hiến một kế không.”
Thẩm Thiếu Khanh lập tức đáp lời: “Được, nàng nói đi, dù là chuyện lớn bằng trời ta đều giúp nàng giải quyết.”
Ta đau buồn nói: “Ngươi nói nếu phu quân ta không thích ta… nhạy cảm như vậy thì làm sao đây? Nghe nói phu thê nếu chuyện phòng the không hợp, không sống được lâu dài đâu.”
Thẩm Thiếu Khanh không nói gì nữa. Hắn là tài năng trạng nguyên, đây vậy mà lại là nan đề ngay cả hắn cũng không giải được.
Hồi lâu, hắn mới lạnh nhạt nói một câu: “Nếu người đó không thích, nàng hòa ly là được.”
Ta kinh sợ bất an nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đấy! Cô nương tốt thành thật an phận như ta, sao có thể hòa ly chứ!”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Trước kia ở Thanh Châu, nữ nhân hòa ly đều bị ngàn người chỉ trích. Tần ma ma còn đặc biệt dẫn ta đi xem qua, rất nhiều nữ t.ử không chịu nổi sự nhổ nước bọt của người đời, đều tự sát cả. Đó để lại cho ta bóng ma cực lớn, ta thề tuyệt đối không thể để mình làm một nữ nhân hòa ly.
Đầu tiên là Bùi Tòng Dã trù ẻo ta gả không tốt. Bây giờ Thẩm Thiếu Khanh lại nhắc tới cái gì hòa ly. Mấy nam nhân này một người hai người đều không có ý tốt. Bùi Tòng Dã đã bị ta đá bay rồi, bây giờ phải nhanh ch.óng cắt đứt với Thẩm Thiếu Khanh.
Ta vội vàng hỏi hắn: “Tiến triển giữa ngươi và Lâm cô nương tới mức nào rồi? Khi nào thành thân?”
Thẩm Thiếu Khanh mỉm cười nói: “Sao? Sở Sở ghen rồi?”
Ta vội nói: “Ngươi nói lời điên khùng gì đấy, ngươi chỉ là một tình nhân không danh phận, bẩn rồi thì đổi là được, hà tất phải ghen. Ta chỉ là muốn nói với ngươi, Nữ đế có khả năng sẽ tứ hôn cho ngươi và Trường Ninh Công chúa, ngươi tính toán kỹ xem sắp xếp Lâm cô nương thế nào đi!”
Sắc mặt Thẩm Thiếu Khanh dần dần trầm xuống, đáy mắt lạnh nhạt như kết một lớp sương.
Ài, hắn cũng là mệnh khổ. Đầu tiên vì quyền thế của Nhị tỷ mà chỉ có thể khuất thân với ta. Bây giờ nhìn thấy hợp đồng của bọn ta hết hạn rồi, lại có ngọn núi lớn Trường Ninh Công chúa chặn đường.
Ta thấy hắn thật sự không vui, an ủi hắn: “Nhưng những ngày qua ngươi ở bên ta, vừa có công lao lại có khổ lao. Ta và Trường Ninh Công chúa giao tình không tệ, nếu ngươi không muốn cưới, ta giúp ngươi đi nói một chút.”
Thẩm Thiếu Khanh cúi đầu nghịch chuỗi ngọc bên hông ta, nhàn nhạt nói: “Tam tiểu thư quả nhiên là tốt bụng.”