Ta Chỉ Là Một Dây Tơ Hồng Xinh Đẹp

Chương 3



Mặt ta đỏ bừng bừng, mong đợi nói: “Đại tỷ nói rồi, cái cũ không đi cái mới không tới, tỷ ấy sẽ bù cho ta một người tốt hơn.”

Ngọc Dung lập tức hắng giọng nói: “Ài, làm khó người rồi. Người siêng năng học tập cách ngự phu như thế, sau này nhất định có thể gả được cho nam nhân tốt.”

Ta vừa nghe liền cảm thấy tủi thân, dựa vào vai Ngọc Dung yếu đuối nói: “Chẳng phải sao, ta chơi nam nhân đều là vì gả đi thôi. Nhẫn nhục mà thôi, vẫn là ngươi hiểu ta.”

04

Khi ta đi tìm Thẩm Thiếu Khanh, thi hội đã tiến hành được một nửa.

Ta từ xa đã nhìn thấy Thẩm Thiếu Khanh đang đứng làm thơ cùng bạch nguyệt quang Lâm Nguyệt Tuyết của hắn.

Thẩm Thiếu Khanh vốn là muốn ra ngoài làm quan, vì lật lại vụ án cho Lâm gia mới ở lại kinh thành. Lúc đó ta đứng sau cửa, tận mắt nhìn thấy hắn đã cầu xin Nhị tỷ ta như thế nào.

Hắn mặc áo xanh hào sảng, mày mắt lạnh lùng kiêu ngạo, lại vì người mình yêu mà cúi người dập đầu.

Mưa to tầm tã, hắn lạnh đến môi trắng bệch, nhưng vẫn luôn không có ý lui bước.

Ta lúc đó trong lòng ngưỡng mộ cực kỳ, cũng mơ mộng phu quân tương lai đối với ta tình thâm nghĩa trọng như vậy.

Loại thiếu niên Tướng quân như Bùi Tòng Dã trong lòng không có ta, nếu gả cho một văn nhân dịu dàng như ngọc cũng không tệ nhỉ.

Đáng tiếc, Thẩm Thiếu Khanh cũng đã có người thương trong lòng rồi.

Ta sầu não nghĩ, ài, sao người tốt đều không thuộc về ta vậy.

Nhị tỷ nhìn ta một cái, ôm ta cười nói: “Người muội muội ta đã nhắm tới, đừng nói là một vị quan ngũ phẩm cỏn con, dù là vương t.ử hoàng tôn, tỷ tỷ cũng giúp muội bắt lấy.”

Ta thẹn thùng phân trần: “Nhị tỷ đừng nói bậy! Muội chỉ thấy hắn đáng thương mà thôi!”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Nhị tỷ nhéo nhéo mặt ta, “Muội đó, nhìn cỏ dại hoa dại bên đường đều thấy đáng thương. Này, muội đi đưa hắn một cây dù, nếu hắn nhận, tỷ sẽ tha cho Lâm gia một con đường sống.”

Ban đầu Thẩm Thiếu Khanh không chịu nhận. Ta đứng trong mưa cùng hắn một lúc lâu, giày đều ướt sũng, lạnh lắm.

Ta xoa xoa tay vội nói: “Ấy da! Ta lạnh quá, ngươi mau nhận cây dù này đi.”

Thẩm Thiếu Khanh ngẩng đầu nhìn ta một lúc, mím môi hồi lâu, mới chậm rãi đứng dậy nhận dù. Hắn ba ngày ba đêm không uống giọt nước nào, vừa đứng dậy liền ngã vào lòng ta.

Nhị tỷ đi ra, đá hắn văng ra một cái, ghét bỏ nói: “Ngươi còn biết chọn chỗ ngã đấy.”

Trên người ta còn lưu lại vết nước của Thẩm Thiếu Khanh, tim đập dữ dội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lúc đó, ta ngốc nghếch thật sự tưởng Nhị tỷ là muốn ta đi đưa dù. Sau này ta mới biết, Nhị tỷ chính là muốn bẻ gãy cốt cách của hắn. Nhận cây dù đó, liền phải l.à.m t.ì.n.h nhân không thấy được ánh sáng của ta.

Sau này ta cẩn thận nói với hắn: “Thẩm đại nhân, ngươi giả vờ với ta một chút, đối phó với Nhị tỷ ta là được rồi.”

Thẩm Thiếu Khanh lại nói: “Tả Tướng bảo ta cùng Tam tiểu thư yêu đương, ta vốn dĩ không biết, không cần phải giả vờ.”

Ta ngẩn ngơ nghĩ, ta đúng là tự mình đa tình rồi.

Lúc đó trong lòng chua xót khó chịu, giờ nghĩ lại ngược lại bình tĩnh hơn không ít.

Thẩm Thiếu Khanh có văn chương hay thế nào, dung mạo xuất chúng ra sao. Sau khi ngủ rồi, thật ra cũng chỉ là một nam nhân thôi.

Ta nhìn thấy Thẩm Thiếu Khanh và Lâm Nguyệt Tuyết đứng cùng nhau, tựa như một đôi bích nhân. Trong lòng tiếc nuối thay cho bọn họ, bọn họ là sẽ không có kết quả đâu.

Nữ đế coi trọng hắn, dự định tứ hôn cho hắn và Trường Ninh Công chúa đấy. Hôm nay ta tới chính là để báo cho hắn tin tức này, để hắn sớm tính toán cho Lâm Nguyệt Tuyết.

05

Ta không đi quấy rầy đôi tình nhân nhỏ này, tùy ý dạo chơi.

Tuy đêm qua Thẩm Thiếu Khanh đã làm hộ ta một bài thơ, muốn cho ta hôm nay nổi bật. Nhưng ta vốn không thích kiểu trường hợp này, cũng lười đi.

Lúc mới về kinh thành, vì ta không có học thức gì. Tham gia mấy lần thi hội, người khác liền sau lưng chế giễu ta là một bình hoa gỗ. Lúc đó ta chật vật chạy về nhà, da mặt mỏng, rất lâu đều không chịu ra ngoài giao tiếp.

Đại tỷ và Nhị tỷ muốn ra mặt cho ta, ta chê mất mặt, khóc lóc ỉ ôi không chịu cho bọn họ đi.

Sau này có Thẩm Thiếu Khanh, thơ từ ca phú của ta ngược lại tiến bộ không ít. Thậm chí cầm kỳ thư họa đều biết sơ qua một chút.

Thật sự không phải ta khai ngộ đâu. Mà là phương thức hắn dạy ta quá độc đáo.

Hắn mặc bộ quần áo đẹp quỳ ngồi trên sập, cười hỏi ta: “Trên người ta viết mấy bài thơ, nếu Tam tiểu thư có thể đọc ra nửa câu sau, ta sẽ đổi một nơi cho nàng xem, có được không?”

Đầu tiên là cánh tay. Sau lại là bắp chân. Ta về nhà chăm chỉ đọc sách, cuối cùng có thể đọc lắp ba lắp bắp ra được!

Thẩm Thiếu Khanh cởi bỏ lớp áo cuối cùng, cúi người hôn lấy ta: “Tam tiểu thư, chúc mừng nàng giành được giải nhất.”

Dằn vặt một đêm trở về, ta lật sách ra xem, rõ ràng đọc sai mấy bài, Thẩm Thiếu Khanh vậy mà còn cởi hết!

Ta lúc đó nghĩ, trạng nguyên này trí nhớ cũng chỉ đến thế, còn có thể nhớ nhầm thơ từ cơ đấy. Bây giờ tỉ mỉ ngẫm lại, vẫn là ta ngốc. Thẩm Thiếu Khanh hắn là không biết nói lời yêu đương, bản lĩnh dỗ người ta lại là hạng nhất đấy. Hắn dỗ ta quay mòng mòng, Nhị tỷ ta một khi vui lên sẽ đề bạt hắn.