Ta Chỉ Là Một Dây Tơ Hồng Xinh Đẹp

Chương 6



Có khi Tần ma ma thấy ta sống thanh khổ, đau lòng ôm lấy ta nói: “Cô nương tốt, nô tì cũng là muốn người tương lai có thể có một hôn sự tốt. Lão gia không lo liệu cho người, chỉ khi người an phận thủ thường, hiền lương thục đức, mới có thể gả cho nam nhân tốt.”

Nếu không phải Đại tỷ và Nhị tỷ thành công, có lẽ ta sớm đã gả người sinh con, làm một nữ nhân không ra khỏi cửa lớn, không bước tới cửa nhỏ.

Khi bọn họ đích thân tới đón ta, vừa thấy ta liền sững sờ.

Mẹ lao tới ôm lấy ta trước, gào khóc: “A Loan! Con sao lại… sao lại…”

Mẹ khóc đến mức không nói nên lời.

Sau này mẹ nhắc tới chuyện đó, vẫn đau lòng nói: “Mẹ nhìn con mặc bộ quần áo già nua, nhút nhát lại mềm mại đứng dưới hiên, cung cung kính kính xin an bọn ta, lúc đó trái tim mẹ đều vỡ tan rồi.”

Tên thật của ta là Từ Thanh Loan. Sau này mẹ hòa ly rồi, cha nói cái tên này quá không an phận, liền đổi tên cho ta là Từ Sở Sở.

Các tỷ tỷ và mẹ tạm ở Từ gia vài ngày, muốn xem vài năm qua ta sống thế nào. Ta đứng hầu hạ bọn họ dùng cơm, mỗi bữa cơm chỉ ăn no ba phần.

Đối mặt với ánh mắt không hiểu của bọn họ, ta ngoan ngoãn nói: “Tương lai gả đi cũng là phải hầu hạ bà bà phu quân dùng cơm trước, con đây là chuẩn bị thích nghi trước một chút. Con ăn nhiều một chút liền dễ phát phì, nam nhân Thanh Châu thích nữ t.ử mảnh mai, con ăn ít một chút cũng là vì dễ gả đi hơn.”

Lấy chồng gả đi, tất cả những gì ta làm đều là vì việc này.

Bọn họ im lặng rất lâu, cơm đều ăn không nổi nữa. Sau khi dùng cơm xong, ngày nào ta cũng phải chép kinh thư không bao giờ thay đổi, như vậy mới có thể tĩnh tâm tu tâm. Còn phải nhẫn nhịn đau đớn thắt c.h.ặ.t yếm lại, phòng ngừa sinh ra một dáng người phóng đãng.

Đại tỷ và Nhị tỷ vì chuyện của ta, riêng tư cãi nhau.

Đại tỷ nói: “Theo ta nên đưa A Loan vào trại nữ binh rèn luyện!”

Nhị tỷ lại nói: “Muội ấy vốn dĩ dễ ốm đau, tỷ làm vậy không phải là t.r.a t.ấ.n muội ấy sao? Tới thư viện đọc nhiều sách là được rồi.”

Mẹ cứ khóc không ngừng, nói hối hận vì để ta lại Từ gia.

Tần ma ma quỳ dưới đất bình tĩnh nói: “Nô tì biết Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư còn có phu nhân những năm nay ở bên ngoài kiến thức rộng rãi, cảm thấy nô tì dạy hư Tam tiểu thư.”

“Nhưng những năm về trước, nữ t.ử vốn dĩ lấy hiền lương thục đức làm trọng, lấy tam tòng tứ đức làm vinh. Chỉ là giờ đây thiên hạ đại loạn, lễ giáo cũng hữu danh vô thực, nữ nhân có thể làm được những việc của nam nhân.”

“Thế nhưng Thanh Châu một trăm năm trước từng xuất hiện một vị thánh nhân chủ trương ‘tồn thiên lý, diệt nhân d.ụ.c’, nên thế hệ này qua thế hệ khác đều chú trọng nhất đức hạnh của nữ t.ử.”

“Lão nô không biết các người liệu có thể sống sót trở về hay không. Lão nô chỉ biết rằng, chỉ có dạy dỗ Tam tiểu thư như thế, nàng mới không phải sống một đời đau khổ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta đẩy cửa bước vào, rụt rè nói: “Sở Sở cảm ơn ý tốt của các tỷ tỷ, các tỷ tỷ đừng trách Tần ma ma, muội thấy bây giờ muội thế này cũng rất tốt. Muội chỉ muốn gả vào một nhà t.ử tế, giú chồng dạy con, lo liệu việc nhà, bình bình đạm đạm sống hết cả đời là được.”

Mẹ ôm c.h.ặ.t lấy ta, không hề cười nhạo chí hướng của ta.

Bà ấy chỉ đỏ hoe mắt cười nói: “Giờ đây các tỷ tỷ của con đã công thành danh toại, đợi khi trở về kinh thành, nhất định sẽ tìm một đấng lang quân như ý cho con. A Loan…… Không, Sở Sở, mẹ chỉ muốn nói cho con biết, thành hôn cũng được, không thành hôn cũng chẳng sao, con đều phải có được năng lực khiến bản thân hạnh phúc.”

Ta rất muốn phản bác lại mẹ, không thành hôn thì làm sao có thể hạnh phúc cho được.

Nữ t.ử quá mười tám tuổi không gả, ở nhà sẽ bị ghét bỏ, ra ngoài sẽ bị chế giễu, làm sao có thể hạnh phúc?

Sau này ta mới biết được, kinh thành từ lâu đã không còn như trước nữa rồi.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Sau khi Nữ đế đăng cơ, dân phong cởi mở, nữ t.ử ngoài hai mươi chưa gả cũng là chuyện thường tình, thậm chí còn có thể tự lập nữ hộ.

Khi ta mới đến kinh thành, vừa đúng vào ngày hè.

Nhìn thấy biết bao nữ t.ử mặc những chiếc váy ngắn tay mát mẻ, chiếc cổ trắng ngần cùng xương quai xanh đều lộ ra ngoài, ta sợ đến mức đỏ bừng cả mặt.

Ba năm trở lại đây, ta đã thích nghi hơn nhiều, cũng dám mặc những bộ y phục hơi lộ da thịt một chút rồi. Có điều, ta vẫn muốn thành thân.

Mẹ luôn nói, hạnh phúc là một sự lựa chọn. Chỉ cần ta cảm thấy hạnh phúc, chọn thế nào cũng đều tốt cả.

Đại tỷ và Nhị tỷ có một cuộc đời huy hoàng rực rỡ.

Mẹ cũng mỗi ngày sống thật tiêu diêu tự tại.

Duy chỉ có ta, từ nhỏ học bao nhiêu bản lĩnh, đều là vì nỗ lực để gả cho người ta.

Ta nghiêm túc nghĩ ngợi, thu vén tốt một gia đình, chính là chí hướng suốt đời của ta vậy.

08

Nếu đã cắt đứt với Bùi Tòng Dã và Thẩm Thiếu Khanh, vậy thì chuyện thành thân của ta cũng nên đưa vào danh sách sự vụ rồi.

Ta lấy hết can đảm nói ra những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng cho các tỷ tỷ và mẹ.

Họ đều bày tỏ vô cùng thấu hiểu.