Ta Chỉ Là Một Dây Tơ Hồng Xinh Đẹp

Chương 7



Mẹ vui mừng nói: “Sở Sở, chỉ cần con có thể nói ra suy nghĩ trong lòng, chúng ta đã vui rồi. Cho dù làm tướng quân hay làm quan văn, hoặc là giống như con giúp chồng dạy con, đều chỉ là một loại trải nghiệm của cuộc đời mà thôi, con hạnh phúc, là đủ rồi.”

Không thể không nói, Đại tỷ và Nhị tỷ vẫn rất thông tuệ.

Đã từng chơi đùa qua hai nam nhân là Bùi Tòng Dã và Thẩm Thiếu Khanh, ta thực sự đã biết mình muốn gả cho một nam nhân như thế nào rồi.

Ta bấm ngón tay đếm: “Phải không có lông cơ thể, không có mùi cơ thể, thân hình cường tráng, biết chỗ nào có món ăn vặt ngon nhất, son phấn dùng tốt nhất. Lại phải có chút tình thú, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, ở trong phòng khuê có thể lấy lòng muội. Điều quan trọng nhất nhất là! Không được có vị hôn thê hay bạch nguyệt quang nào hết. Được rồi, chỉ bấy nhiêu thôi!”

Đại tỷ vuốt cằm, khổ sở suy nghĩ xem có ai phù hợp.

Nhị tỷ vê chuỗi hạt, rủ mí mắt nhanh ch.óng tìm kiếm người trong đầu.

Mẹ ta vỗ bàn một cái rầm, hét lớn: “Đều tỉnh lại đi! Chỉ ngồi nghĩ thì có ích gì, phải hành động chứ! Dán bảng thông báo ra ngoài, thông báo toàn thành, nói nhà chúng ta muốn kén rể cho Sở Sở, sính lễ chắc chắn không thiếu!”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Đại tỷ liếc ta một cái rồi nói: “Đây không phải là sợ chọn phải nam nhân không tốt cho Sở Sở sao?”

Nhị tỷ cũng sầu não nói: “Sở Sở nhà ta không tiếp thu được chuyện hòa ly đâu.”

Mẹ ta cũng nghẹn lời.

Đây đúng là một vấn đề lớn.

Ta nghĩ ngợi một lát, đỏ mặt nói: “Gả một người thì sợ hòa ly, vậy dứt khoát gả hai người, ly một người thì vẫn còn một người.”

Ba người bọn họ đồng loạt nhìn ta, mặt đầy kinh hãi, đồng thanh nói: “Muội muội của ta (Con của ta) đúng là thông minh! Cứ quyết định như vậy đi!”

Đại tỷ và Nhị tỷ dán bảng ra ngoài muốn chọn rể cho ta, qua sự sàng lọc của họ, vậy mà có đến tận hơn ba mươi người phù hợp.

Ta nghĩ ngợi một hồi, dự định áp dụng thể thức chọn mù, sàng lọc từng vòng một.

Cứ như vậy, đến cuối cùng cũng có thể có chút bất ngờ.

09

Bùi Tòng Dã ở nhà tức đến muốn c.h.ế.t!

Thảo nào Từ Sở Sở đang yên đang lành lại đá hắn, rồi đi dán bảng chọn rể.

Hóa ra là do lão cha miệng rộng của hắn, nói năng hàm hồ trước mặt Đại Tướng quân.

Bùi Tòng Dã giơ đại đao, đỏ gay mắt hét lớn: “Hôm nay! Ta phải sát phụ!”

Bùi phụ ôm đầu chạy thục mạng, không cam lòng hét trả: “Sao lại là ta nói hàm hồ! Rõ ràng là con uống say khướt rồi nói với ta là con có cô nương trong lòng rồi, muốn thành thân rồi, bảo ta bán trạch viện ở ngoại ô đi để chuẩn bị sính lễ! Ta đây mới nhắc với Đại Tướng quân một câu chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Tòng Dã sầu não ruột.

Lão cha này của hắn, cậy vào cơ nghiệp mà tổ phụ gầy dựng, mơ hồ cả đời, cũng hoang phí cả đời.

Khi mẹ còn tại thế có người quản thúc ông ấy, ngày tháng của gia đình họ sống còn ra dáng ra hình.

Sau khi mẹ qua đời, cha hắn triệt để phóng túng, nạp thiếp, dạo thanh lâu, uống rượu, chỉ biết có chơi bời.

Muội muội không người quản giáo, suốt ngày trốn trong phòng không chịu bước ra cửa.

Gia bộc trong nhà cũng từng đứa từng đứa nuôi đến tâm tính cao ngạo, không chuyên tâm làm việc.

Bùi Tòng Dã nhìn thấy cỏ dại trong viện, đầu liền đau ong ong.

Bùi phụ thấy nhi t.ử thực sự rất đau lòng, chột dạ nói: "Chẳng phải là ta mong con thành gia lập thất, để nhi tức quán xuyến tốt gia nghiệp sao? Nhưng con cứ mãi không chịu nói người trong lòng là ai, ta mới đến quân doanh của con nghe ngóng một chút, gặp Đại Tướng quân thì hàn huyên vài câu thôi mà."

Bùi Tòng Dã siết c.h.ặ.t tờ cáo thị chiêu rể kia, lau nước mắt hét lên: “Nếu ta tỷ thí không lại người khác, không cưới được nàng thì sẽ cạo đầu đi tu!”

Bùi phụ nhìn một cái, trố mắt ngoác mồm: “Ngươi vậy mà lại nhìn trúng Tam tiểu thư Từ gia, gia thế như chúng ta, làm sao xứng đôi với người ta.”

Bùi Tòng Dã càng thêm chua xót.

Chính vì biết không xứng, có những lời mới không thể thốt ra được.

Nếu đổi lại là trước khi Nữ đế đăng cơ, nhà hắn cũng được coi là phú quý.

Nhưng tổ phụ hắn ánh mắt không tốt, đứng sai phe, tạ thế trong chiến tranh loạn lạc.

Nếu không phải cha hắn nhanh chân nịnh bợ, là người đầu tiên đi mở cổng thành trước khi Nữ đế tiến kinh thì hiện tại những gia nghiệp này cũng chẳng giữ nổi.

Bùi Tòng Dã nghĩ đến lần đầu tiên gặp gỡ tồi tệ giữa mình và Từ Sở Sở.

Con người ta một khi đã tự ti, sẽ làm ra vài chuyện vô lễ.

Hắn ba hoa chích chòe nói cái gì mà tương lai phải đến Tây Bắc kiến công lập nghiệp.

Kỳ thực trong lòng thích đến c.h.ế.t đi được mà mặt cứ phải làm ra vẻ lạnh lùng, lại còn thử dò xét người ta mặc y phục thêu hoa nhài xem có phải là thích hắn hay không.

Bùi Tòng Dã não nề vò đầu bứt tai: “Tóm lại! Những ngày này cha đừng đi đâu hết, đem tất cả sản nghiệp trong nhà ra thu vén một lượt, trừ đi của hồi môn cho tiểu muội, số còn lại đều để cho con dùng.”

Hắn vội vội vàng vàng đi tới biệt viện Từ gia, nơi đó vậy mà đã xếp thành một hàng dài, toàn là đến đệ giao danh thiếp và sinh thần bát tự.

Bùi Tòng Dã nhìn những yêu cầu trên cáo thị, mắt sáng lên.