Ta Chỉ Là Một Dây Tơ Hồng Xinh Đẹp

Chương 9



Thẩm Thiếu Khanh lúc này mới biết, người hắn nhìn trúng lại là Từ Sở Sở, muội muội của vị Tả tướng đại danh đỉnh đỉnh.

Nghe thấy những lời đ.á.n.h giá này, hắn nhếch môi cười một tiếng.

Hắn dùng hân phận hàn môn thi đỗ Trạng Nguyên, vào lúc Nữ đế tiến hành cải cách lớn lại mang danh nghĩa học trò của Lâm đại nhân, bị ép phải lên con thuyền tặc của phái thanh lưu ngoan cố.

Văn quan trong triều kỵ nhất là bối thích sư môn.

Nếu hắn bất đắc dĩ phải tuân mệnh, có nỗi khổ tâm, vậy thì sẽ không giống nữa.

Cho nên, hắn lấy danh nghĩa cầu xin cho Lâm đại nhân, quỳ ở trước cổng Từ gia.

Thẩm Thiếu Khanh đợi ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng nhìn thấy người hắn ngày đêm nhung nhớ bước ra ngoài.

Nàng mặc một bộ y phục màu tím nhạt, khoác áo choàng, cẩn thận bước qua những bậc thềm ẩm ướt trơn trượt.

Thẩm Thiếu Khanh cảm thấy hô hấp như sắp ngừng lại.

Thế gian này sao lại có người mọc vừa vặn đúng vào tâm khảm của hắn như thế chứ?

Đôi mắt long lanh lại sáng ngời, giống như chú hươu nhỏ trong rừng.

Trước khi nói chuyện với hắn còn lén lút c.ắ.n môi một cái, phảng phất như đang cổ vũ chính mình.

Vừa mở miệng, lời còn chưa ra khỏi miệng, mặt đã đỏ lên ba phần, thúc giục hắn cầm ô, vừa vội vừa thẹn.

Tả tướng nói: “Thẩm đại nhân chỉ cần nói chuyện tình cảm với muội muội ta một chút, dỗ dành nàng vui vẻ, chuyện của ngươi ta sẽ giúp.”

Từ Sở Sở nói sẽ giả vờ với hắn.

Thẩm Thiếu Khanh khi đó nói: “Tả tướng bảo ta nói chuyện yêu đương với Tam tiểu thư, ta vốn dĩ đã không biết, không cần giả vờ.”

Hắn nhìn dáng vẻ khiếp nhược cúi đầu của Từ Sở Sở, cố nén tình ý đang cuộn trào trong lòng.

Tả tướng không thích tính cách công lợi và d.ụ.c vọng chiếm hữu của hắn, sợ hắn làm tổn thương đến Từ Sở Sở, hắn chỉ đành giả vờ ra dáng vẻ thờ ơ không màng danh lợi.

Thẩm Thiếu Khanh nhìn qua một lần là không bao giờ quên, ngưng thần một lát, hạ b.út đem tên những người tham tuyển hôm nay đều viết ra.

Hắn nhìn nhìn những cái tên đó, khoanh tròn những đối thủ mạnh mẽ lại.

Trong đó ba chữ Bùi Tòng Dã đặc biệt bắt mắt nhất.

Là một kình địch.

Từ Sở Sở lớn lên ở quê cũ Thanh Châu, gò bó đã quen, trên người Bùi Tòng Dã có sự dã tính và tự do mà nàng thích.

Thẩm Thiếu Khanh ở bên này phân tích Bùi Tòng Dã.

Bùi Tòng Dã nghe ngóng qua một lượt về hắn.

Bùi Tòng Dã thầm nghĩ, cái tên Thẩm Thiếu Khanh này không dễ đối phó.

Những tên văn nhân xấu xa này, cái miệng khéo dỗ dành người nhất. Từ Sở Sở tai mềm, chỉ sợ sẽ bị dỗ ngọt mất thôi.

Hai người còn chưa bắt đầu tỉ thí, đã xem đối phương như t.ử địch của nhau rồi.

10

Chuyện chọn rể thấm thoát đã trôi qua một tháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mỗi ngày ta đều ta một đề bài.

“Trưa nay ăn gì?”

“Từ trong hai mươi bộ y phục này, chọn lấy một bộ hợp ý ta.”

“Mua hai loại bánh ngọt gửi tới đây.”

“Viết một câu thơ gửi tới.”

Đừng nói nha, trải qua vòng này đến vòng khác sàng lọc, phát hiện ra quả thực có hai người rất thú vị.

Ngọc Dung cười híp mắt nói: “Số ba và số sáu lại trúng toàn bộ rồi!”

Cái người số ba này thơ viết chẳng ra làm sao, nhưng hắn có tặng kèm một nhành hoa ngọc lan, rất hợp ý ta, ta liền giữ lại.

Còn như số sáu chọn bánh ngọt tuy không hợp khẩu vị của ta cho lắm, nhưng hắn dùng nước sốt vẽ một chú thỏ nhỏ ở trên bánh ngọt, rất đáng yêu.

Hôm nay là vòng cuối cùng, số ba và số sáu được giữ lại đến cuối cùng.

Nếu ta gặp họ mà cảm thấy ưng ý, ta có thể thành hôn rồi.

Nghĩ đến đây, mặt ta nóng bừng bừng.

Cũng chẳng biết hai vị phu quân tương lai của ta trông ra sao nữa.

Ngọc Dung trêu chọc ta: “Sắc mặt tiểu thư rực rỡ như hoa đào, cho dù không đ.á.n.h son điểm phấn cũng đã đủ đẹp đẽ lắm rồi.”

Ta ở nhìn trái nhìn phải trước gương, thẹn thùng nói: "Đi thôi, đi gặp bọn họ."

11

Trong sảnh đường Từ gia, có thể nói là kẻ thù gặp nhau đỏ mắt.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, ánh mắt Bùi Tòng Dã và Thẩm Thiếu Khanh đều lộ ra cùng một ý tứ.

“Cái tên tiện nhân này quả nhiên lọt vào vòng trong rồi!”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Thế nhưng ngoài mặt thảy đều tỏ ra lễ độ, khiêm nhường.

“Bùi huynh ngồi trước.”

“Thẩm huynh lớn tuổi hơn ta, vẫn là huynh ngồi trước đi.”

“Bùi huynh nói đùa rồi, chức quan của ngươi thấp hơn ta, ta nhường hậu bối như ngươi thì đã sao.”

Dăm ba câu đã đấu xong một trận.

Bùi Tòng Dã âm thầm đ.á.n.h giá Thẩm Thiếu Khanh, tiện nhân kia mặc y phục trông đẹp đẽ làm sao! Cổ áo mở lớn như thế là để cho ai nhìn chứ!

Thẩm Thiếu Khanh liếc nhìn đối phương từ đầu nhìn đến chân, mùi xà phòng thơm phức, quyến rũ ai thế kia? Hừ hừ.

Từ Triêu Huy và Từ Văn Tố đứng ở sau bức bình phong, nhìn thấy hai người này giống như gà chọi nhau, cố nhịn cười.

Từ Triêu Huy thấp giọng nói: “Vốn dĩ là muốn cùng tỉ thí với ngươi, chứng minh người ta chọn hợp khẩu vị của tiểu muội hơn, không ngờ được nha, ngay cả cái tên Thẩm Thiếu Khanh này cũng giữ lại được đến cuối cùng. Văn nhân giảo trá, có phải là phu quân tốt gì đâu.”

Từ Văn Tố cười đầy đắc ý: “Ta sớm đã đoán được tiểu muội sẽ thích cả hai. Bùi Tòng Dã tâm tính thiếu niên, nhiệt huyết đáng yêu. Thẩm Thiếu Khanh tâm tư tuy nặng, nhưng giỏi quan sát, càng thêm tế nhị. Tiểu muội từ nhỏ chịu quá nhiều khổ cực, cần có người dẫn muội ấy đi chơi đùa, càng cần có người có thể vào thời khắc đầu tiên chú ý đến những biến hóa nhỏ nhặt trong nội tâm muội ấy.”