Màn đêm phủ xuống, một cái bóng trắng lấp lóe lập lòe giữa núi non trùng điệp.
Nó chạy nhanh như gió, người ta còn chẳng kịp thấy cả tàn ảnh, dường như đã hòa một thể với bóng đêm.
Sau lưng nó, năm nam nữ trẻ tuổi mặc vũ y hoa lệ cũng chăm chú đuổi theo, không ngừng tấn công cái bóng kia.
“Nghiệt súc, dám đoạt bảo từ trong tay ta. Chán sống rồi à!”
Nam tử mặc áo lông vàng óng tức giận hổn hển, trường đao màu vàng kim trong tay không ngừng bổ xuống.
Đao cương bành trướng tản ra khắp nơi chém ra từng vết đao rõ rệt xuống mặt đất, nhưng hoàn toàn không thể đánh trúng bóng trắng kia, không tạo ra được vết thương bé xíu nào cho nó.
Nam tử áo trắng bên cạnh khống chế bút hạc, như thần kiếm kích xạ cái bóng trắng kia.
Tiếc là cứ mỗi lần sắp đánh trúng cái bóng, cái bóng lại thoải mái tăng tốc né tránh thoát được như cố tình trêu đùa đoàn người sau lưng vậy.
“Ha ha, chỉ bằng mấy thằng nhãi vớ va vớ vẩn các ngươi mà cũng dám truy sát bổn Đế sao?”
“Năm xưa khi bổn Đế tung hoành ngũ vực, lão tổ tông của các ngươi đều là thượng khách … trong chén thịt thú rừng của ta!”
“Không ngờ hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, bây giờ mấy thằng oắt con các ngươi lại dám làm càn với bổn Đế!”
“Chờ đến khi tu vi khôi phục, bổn Đế không thể không vặt lông nấu chín hết đám súc sinh các ngươi!”
“Sợ rồi sao? Sợ thì thối lui đi, đi thong thả nhé!”
“Sau này khi bổn Đế chứng đạo hai đời sẽ tha cho các ngươi một mạng!”
…
Cái bóng trắng vừa né tránh đòn tấn công của năm người kia vừa nhảy loi choi giữa núi rừng trùng điệp, miệng không ngừng chửi bới mạt sát.
Lúc này, dưới ánh trăng, hình dáng cái bóng trắng kia cũng hiển hiện rõ ràng trước mắt năm người đang đuổi giết kia.
Đó là một con rùa hai màu đen trắng đứng bằng hai chân đang hối hả chạy!
Con rùa đen này đứng bằng hai chân sau, cao chừng một thước, toàn thân trắng tinh, phản chiếu ánh trăng óng ánh.
Không thể không nói, con rùa trắng này thực sự phi phàm, chỉ riêng bề ngoài thôi đã là hàng cực phẩm.
Chỉ có điều, lời nó nói ra lại khiến cho người ta nổi nóng, chỉ hận không thể lột mai nấu nó ngay tại chỗ.
Thực ra năm vị thiên kiêu ở Nam Cương cũng đang nghĩ vậy.
Kim Vũ là thiên kiêu tộc Kim Sí Đại Bằng ở Nam Cương, lần này vụng trộm mời hảo hữu tiến vào trong chiến trường Thượng Cổ, vốn đã nhịn một bụng tức giận muốn tìm Thần Tiêu thánh địa tính sổ.
Kết quả, bọn họ chờ cả ngày ở Huyết Ma Lĩnh vẫn không đợi được Thần Tiêu Thánh tử, mà chỉ thấy một vị huyết ma cường đại.
Thực lực của tôn huyết ma này thực không dám coi thường, chính là từ tinh huyết và sát khí của cường giả từ thời thượng cổ dung hợp lại mà thành, thực lực có thể so với tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Dù cả năm người đều là nhân tài kiệt xuất Kim Đan kỳ, ở bên ngoài có thể thoải mái chém giết cấp Nguyên Anh bình thường.
Nhưng trong chiến trường Thượng Cổ này, thực lực phải chịu áp chế cực lớn, một chọi một rất khó để làm đối thủ của huyết ma.
Năm người đã mất rất nhiều công sức, hao tổn rất nhiều nguyên khí mới thật vất vả giết được huyết ma này, xé thân thể huyết ma lấy ra “Huyết tinh châu”.
Với huyết ma mà nói, huyết tinh châu chính là nguồn gốc tính mạng của nó, ẩn chứa lực lượng sinh mệnh cực kỳ dạt dào.
Mà với yêu tộc mà nói, huyết tinh châu chính là một loại thuốc bổ hoàn mỹ.
Tinh huyết của huyết ma là hỗn loạn bạo ngược, nhưng tinh huyết trong huyết tinh châu lại rất hoàn mỹ, dạt dào.
Sau khi luyện hóa huyết tinh châu, yêu tộc có thể chiết xuất ra huyết mạch của mình, tăng cường thực lực bản thân.
Nếu may mắn, thậm chí còn có cơ hội phản tổ thức tỉnh huyết mạch thần thú từ thời thượng cổ.
Huyết ma này trí tuệ thấp, hoàn toàn không thể phát huy được thực lực bản thân mà còn có được thực lực tương đương với Nguyên Anh kỳ.
Xem đó có thể thấy được phẩm chất của tinh huyết cực kỳ phi phàm, huyết tinh châu trân quý đến mức không gì phải nghi ngờ nữa.
Cho dù là với năm người này, tuyệt đối là cơ duyên trân quý đáng để động tâm!
Khi đám người lấy huyết tinh châu ra định phân chia thì con rùa trắng chết tiệt này lại xuất hiện.
Tốc độ của nó nhanh đến mức không hợp với thói thường.
Điện quang lóe lên, huyết tinh châu liền biến mất ngay trước mắt năm người, bị con rùa đen này nuốt luôn vào bụng.
Sau đó con rùa trắng này lập tức vắt chân lên cổ chạy sâu vào trong chiến trường.
Đương nhiên vị thiên kiêu đứng hàng thứ năm đến từ Vũ tộc Nam Cương này không thể chịu nổi.
Mình mệt đánh quái suốt bao lâu mệt gần chết, thật vất vả mới lấy được một bảo bối, lại bị người ta cướp mất.
Ủy khuất này, người bình thường ai chịu cho nổi?
Hai mắt Kim Vũ sáng lóe kim quang, tập trung hết vào cái bóng trắng, không cho nó rời khỏi tầm mắt.
Đây là bản lĩnh đặc biệt nhất của tộc Kim Sí Đại Bằng, tu luyện tới cực hạn trên có thể xem thấu bích lạc cửu thiên, dưới có thể nhìn trộm cửu u hoàng tuyền, thấy rõ tất cả mọi thứ.
Mặc dù pháp nhãn của Kim Vũ còn chưa luyện tới cảnh giới đó nhưng cũng không thể coi thường.
Bằng không, đuổi theo suốt cả đoạn đường như vậy bọn họ đã mất dấu con rùa trắng đen này từ lâu rồi.
Nhìn con rùa trắng, Kim Vũ cười lạnh nói: “Con rùa đáng chết kia. Hôm nay Kim Vũ ta không giết ngươi thề không làm người!”
Rùa trắng cười lớn: “Thề không làm người? Da mặt ngươi dày quá đấy, ngươi là người sao? Ngươi chỉ là một con súc sinh lông lá thôi!”
“Nhưng thịt gà Kim Sí Đại bằng các ngươi ngon thật. Già thì hầm nhừ, non thì nướng, trơn trơn, mềm mềm.”
“Ôi chao, nhớ lại những tháng ngày đứng trên cao chót vót kia mà kinh, chờ bổn Đế quay lại được Đế vị, kẻ đầu tiên ta nấu sẽ là ngươi!”
Oành!
Con rùa trắng vừa mới dứt lời, đúng chỗ nó vừa đứng bị một đao cương chém qua.
Đạo đao cương này thực sự cường đại đến mức đáng sợ, thậm chí đủ để khiến cho Chân nhân Kim Đan kỳ bị thương nặng.
Chỉ tiếc, phản ứng và tốc độ của con rùa trắng này đều cực kỳ nhanh, hóa thành một cái bóng, nhẹ nhàng tránh thoát.
Dù mấy người kia tấn công như mưa to gió lớn nhưng vẫn không cách nào tạo ra được uy hiếp thực sự, quả nhiên là ngang ngược càn rỡ.
Thứ này….. con mẹ nó là rùa sao?
Tiên tử tộc Khổng Tước mặc thải y ngũ sắc từ đầu đến cuối không nói nửa lời, chỉ nhàn nhạt nhìn con rùa trắng nho nhỏ kia như đang quan sát cái gì đó.
Thật lâu sau nàng mới chậm rãi lên tiếng: “Là môn bộ pháp “Điện quang thần ảnh bộ” trong truyền thuyết kia.”
Lời của Khồng Mộng khiến cho bốn vị thiên kiêu Vũ tộc còn lại đanh lại: “Không phải môn bộ pháp kia đã thất truyền từ lâu rồi sao?”
Chương 288: Khổng tước chí cao pháp, ngũ sắc thần quang (2)
Khổng Mộng chậm rãi lắc đầu: “Thất truyền chỉ có nghĩa là trên thế gian không còn truyền nhân mà thôi. Đừng quên nơi này là chiến trường Thượng Cổ.”
Sắc mặt Kim Vũ tái xanh. Thân là thiên kiêu tộc Kim Sí Đại Bằng, y hiểu rất rõ các truyền thừa nổi tiếng ở ngũ vực.
“Điện quang thần ảnh bộ” này chính là bí mật thất truyền từ vạn năm trước của Thần Tiêu Thánh địa, được xưng là thiên địa cực tốc.
Cường giả luyện thành môn bộ pháp này có thể hóa thành lôi đình bỏ chạy khắp nơi.
Cùng giai gần như không thể bắt kịp tốc độ này.
Đương nhiên, tu luyện môn bộ pháp này cực kỳ khó.
Nó được Thần Tiêu Thánh chủ sáng tạo ra từ vạn năm trước, cũng đã gây dựng được uy danh hiển hách tại Đông Hoang.
Vị Thần Tiêu Thánh chủ kia luyện thành đại ngũ hành hỗn nguyên lôi thần thể, chấp chưởng Thần Tiêu Lôi Đế Cờ, chính là một trong những Thánh chủ mạnh nhất Đông Hoang.
Ở thời kỳ đỉnh cao, thậm chí ông ấy còn đăng lâm cảnh giới Chuẩn Đế, dựa vào “Điện quang thần ảnh bộ” mà đi vào thượng cổ chiến trường đồ sát tà ma ngoại vực.
Thường thường người ta chỉ kịp thấy một cái bóng màu vàng kim lóe lên xẹt qua một cái, những cường giả ngoại vực kia đã đầu lìa khỏi cổ, máu chảy thành sông.
Trong chiến dịch kia, Kim Quang Thánh chủ của Thần Tiêu Thánh địa uy danh hiển hách, đủ để dọa bọn trẻ con tộc tà linh ở ngoại vực khóc đêm.
Thậm chí còn nghe nói, việc tà linh ở ngoại vực vây công Thần Tiêu Thánh địa có một nguyên nhân rất lớn là kiêng kỵ Kim Quang Thánh chủ.
Bọn họ lo lắng Kim Quang Thánh chủ sẽ thành tựu đạt được Đế vị chân chính trong cuộc chiến này.
Đến lúc đó sẽ sinh ra ảnh hưởng có tính đột phá tới cục diện chiến đấu.
Cuối cùng, trong một đợt âm mưu vây giết nhắm vào mình, Kim Quang Thánh chủ đã vẫn lạc, cũng từ đó điện quang thần ảnh bộ cũng thất truyền.
Nhưng Kim Vũ không thể ngờ được bây giờ trên chiến trường Thượng Cổ lại đụng phải một con rùa trắng có được điện quang thần ảnh bộ của Kim Quang Thánh chủ.
Ha ha, lại là Thần Tiêu Thánh địa!
Thần Tiêu Thánh địa các ngươi bắt nạt người khác quá đáng lắm rồi!
“Thiên Bằng khấp huyết thuật!”
Xưa nay tính tình tộc Kim Sí Đại Bằng đều không tốt, rất dễ tức giận.
Khi biết bộ pháp con rùa trắng này đang thi triển chính là truyền thừa của Thần Tiêu Thánh địa, Kim Vũ tức giận đến mức hai cánh dựng hết lông lên.
Khí huyết trong cơ thể y đang thiêu đốt rừng rực, chuyển hóa thành sức mạnh nước mãnh liệt vọt khắp toàn thân, nhờ vậy tốc độ của y cũng nhanh hơn rất nhiều.
Nên nhớ, tộc Thiên Bằng vốn là chủng quần được thiên địa ưu ái về tốc độ.
Có thể nói, nếu Thiên Bằng thuần huyết thật sự sải cánh mà bay, dù là rồng phượng cũng khó mà sánh vai.
Hiện giờ Kim Vũ thiêu đốt khí huyết tăng nhanh tốc độ, toàn thân hóa thành một cái bóng màu vàng kim, chỉ trong khoảnh khắc đã tới gần con rùa trắng kia.
“Đại gia cái đồ vương bát đản nhà ngươi!”
“Cho dù ngươi đã ăn thuốc, con gà con ngươi cũng đi chết đi!”
Cảm nhận được sát ý nồng đậm phía sau, suýt nữa con rùa trắng cũng bị dọa đến mức dựng cả vỏ.
Thân thể màu trắng bắn ra từng đạo điện quang, hai cái chân nhỏ cũng nhanh chóng trượt đi như được gắn động cơ.
“Cứu mạng!”
“Con gà con kia phát điên rồi!”
“Có tiểu bối nào cùng Quy tộc không tới giúp bổn Đế mau!”
“Gà con nhà ngươi cứ việc đuổi theo. Nếu ngươi đuổi được ta, ta công nhận ngươi nhanh!”
“Đừng đuổi nữa! Gà con, là giống đực không thể quá nhanh, nếu không sẽ bị chê cười đấy!”
…
Rõ ràng tu vi của con rùa trắng kia không cao, bị Kim Vũ bộc phát tộc độ đuổi cho mấy lần may mắn thoát được nguy hiểm trong gang tấc, càng lúc né tránh càng chật vật hơn.
Nhưng Kim Vũ lại cực kỳ thất vọng, vì dù có bị bức phải nhảy lên nhảy xuống tránh đòn, con rùa này vẫn không chịu im mồm đi.
Nói thô thiển một tí thì nó chính là một con rùa lưu manh, có thể chọc tam thi nổi giận mà nhảy loạn!
“Con rùa chết tiệt kia, chờ ta bắt được ngươi nhất định phải lột mai róc xương hầm canh rùa!”
Trường đao màu vàng kim trong tay Kim Vũ vung ra đao cương như gió bão, dồn con rùa trắng phải nhảy lên nhảy xuống tránh né.
Bỗng nhiên, dường như cảm ứng được cái gì đó, con rùa trắng nhìn vào sơn cốc cách đó không xa: “Ui a, có tu sĩ loài người!”
Thân hình nó lóe lên một cái, nhanh chóng chạy đến chỗ sơn cốc kia, chỉ nhảy mấy cái đã vọt vào bên trong, lập tức thu liễm khí tức lại.
Dường như trận pháp ở lối vào sơn cốc kia không ảnh hưởng gì đến con rùa, nó có thể đi xuyên thẳng qua!
“Muốn chạy sao? Nếu hôm nay để ngươi chạy thoát, tên của ta sẽ viết ngược lại!”
Kim Vũ tức sùi bọt mép, toàn thân hóa thành một đạo thần đao màu vàng kim, bất ngờ bổ tới sơn cốc.
Oành!
Trận pháp phòng ngự đơn giản đổ sập ầm ầm, sau đó là trận pháp cảnh giới.
Tiếng cảnh báo sắc nhọn vang lên khắp sơn cốc, chỉ trong chớp mắt đã khiến cho tất cả mọi người chú ý tới.
Tần Vân Địch đang ngồi thiền đột nhiên tỉnh lại, đôi mắt mặc dù mở to cũng chẳng khác khi nhắm là mấy.
Nhưng tám tám sáu mươi tư cây âm dương phá yêu thương đã lơ lửng sau lưng y, phản chiếu ánh trăng nhàn nhạt lành lạnh khiến cho người ta phát rét.
Triệu Hạo vừa mới ăn không ít long huyết thảo, nam minh ly hỏa nồng đậm bao phủ toàn thân chuyển hóa thành từng đạo kiếm khí màu đỏ sẫm.
Y nhìn theo hướng cửa sơn cốc, tản ra ý chí chiến đấu nồng đậm.
Ngoài ra, mấy người Quế công công, Tần Cao, Tiêu Linh, Lý Liên Nhi cũng lấy binh khí ra thủ hộ bên cạnh Thẩm Thiên.
Lúc này Thẩm Thiên vẫn đang tu luyện hấp thụ tinh hoa long huyết thảo, mặc dù không biết nếu đánh nhau có bị ngắt dừng hay không nhưng bọn họ sẽ không làm gì có thể gây nguy hiểm cho hắn.
..
Trận pháp ở cửa cốc ầm ầm sụp đổ.
Một cái bóng màu vàng kim xông thẳng vào trong sơn cốc.
Người này mặc áo lông vàng óng, sau lưng có cánh chim màu vàng, chính là Kim Vũ. “Vương bát đản, đi ra cho ta!”
Yêu tộc sao?
Tần Vân Địch đứng ở cửa cốc nhíu mày.
Chương 289: Khổng tước chí cao pháp, ngũ sắc thần quang (3)
Là chân truyền của Thần Tiêu, hắn cũng có hiểu biết sơ lược về yêu tộc ở Nam Cương.
Vạn năm qua, sau mệnh lệnh của Bất Tử Hoàng, yêu tộc ở Nam Cương vẫn luôn gò bó giữ nguyên khuôn phép.
Nhưng sao đột nhiên lại xuất hiện yêu tộc trong chiến trường Thượng Cổ ở Đông Hoang thế này? Mà xem nồng độ dòng máu thì có vẻ rất phi phàm!
Tần Vân Địch nheo mắt mỉm cười hỏi: “Tại hạ là đệ tử chân truyền của Thần Tiêu Thánh địa, Tần Vân Địch, không biết huynh đài xưng hô thế nào?”
“Không có chuyện của ngươi. Ta muốn tìm tên vương bát đản kia…”
Kim Vũ đang muốn đuổi đám người trong sơn cốc xéo đi, đột nhiên nhớ ra cái gì đó.
Hai con ngươi vàng óng của y nhìn chằm chằm Tần Vân Địch, hỏi lại: “Ngươi nói cái gì? Ngươi là chân truyền của Thần Tiêu Thánh địa sao?”
Tần Vân Địch nhíu mày trả lời: “Đúng vậy, không biết vị đạo hữu này có điều gì chỉ giáo?”
Kim Vũ cười lạnh trả lời: “Thú vị thật, chưa bắt được tên vương bát đản kia lại đụng phải một chân truyền của Thần Tiêu Thánh địa.”
“Tính ra cũng là đệ tử đồng môn, nếu bổn công tử bắt tiểu tử ngươi lại, Thánh tử nhà các ngươi biết hẳn sẽ tới cửa nhỉ!”
Chỉ một câu thôi, Kim Vũ nhìn chằm chằm Tần Vân Địch, lộ ra hung uy!
Uy áp bành trướng có thể so với Kim Đan kỳ phô thiên cái địa ập tới Tần Vân Địch
Kim Ngọc còn cho rằng dưới áp lực của mình, Tần Vân Địch sẽ biến sắc, thậm chí là trực tiếp quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Nhưng y đã sai, sai rất không hợp thói thường.
Nụ cười trên khuôn mặt Tần Vân Địch dần ngưng đọng lại, nhưng y chẳng mảy may e ngại gì: “Ý của ngươi là muốn gây sự với Thánh tử sư huynh?”
Kim Vũ cười nhạo hỏi: “Gây sự với hắn thì sao nào? Lão già Bích Liên của thánh địa các ngươi dám ra tay với lão tộc trưởng bổn tộc, có chết cũng chưa hết tội!”
“Lần này ta tiến vào chiến trường Thượng Cổ chính là muốn ăn miếng trả miếng, xử lý hết đám đệ tử và Thánh tử Thần Tiêu các ngươi.”
“Cũng để cho đám nhân tộc càn rỡ các ngươi biết, tôn nghiêm của Vũ tộc Nam Cương ta không được phép xúc phạm!”
Kim Vũ nói đến mặt mày nở hoa, nhưng thái độ của Tần Vân Địch vẫn lạnh nhạt điềm nhiên, không chút dao động.
Chỉ có đôi mắt híp tịt bắn ra quang mang càng lúc càng lạnh lẽo và vô tình.
Y hờ hững nói: “Vừa rồi ngươi mắng sư huynh là vương bát đản sao?”
Kim Vũ sửng sốt. Y mắng Thánh tử Thần Tiêu là vương bát đản khi nào?
Nhưng không quan trọng!
Chỉ là đệ tử chân truyền của Thần Tiêu Thánh địa thôi, hơn nữa chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ, còn không đáng để Kim Vũ y nhìn tới.
Ước định khí tức quanh thân Tần Vân Địch, Kim Vũ nắm chắc có thể tiễn thẳng gã nhân tộc này xuống hoàng tuyền chỉ trong vòng ba chiêu!
“Quỳ xuống đất cầu xin tha thứ đi! Nếu ngươi có thể phối hợp đưa Thần Tiêu Thánh tử tới đây, còn có thể lưu lại toàn thây!”
Kim Vũ mở hai cánh, hào quang tỏa ra rực rỡ như ánh mặt trời giữa trưa.
Chiến đao trong tay bao trùm cương khí khiến cho toàn thân phát lạnh.
“Chấp mê bất ngộ! Thiên Bằng cửu trảm đệ nhất trảm: Trảm sơn hà!”
Thấy Tần Vân Địch chẳng có ý định cầu xin tha thứ, Kim Vũ hừ lạnh một tiếng.
Y giơ cao chiến đao, đao cương hoàng kim dài mười mấy mét bắn thẳng lên giữa thương khung, khí thế bừng bừng.
Nhìn Kim Vũ súc thế giữa không trung, đôi mắt híp híp của Tần Vân Địch chỉ lóe lên sự khinh thường.
Thực lực như này mà cũng dám dõng dạc vô lễ với sư huynh sao?
“Kẻ nào dám vô lễ với sư huynh, chết!”
m thanh kiên định vang lên.
Sáu mươi bốn khẩu âm dương phá yêu thương sau lưng Tần Vân Địch cùng tản ra ánh sáng nhàn nhạt.
Ầm!
Một viên linh kim đạn vẫn còn tóe lửa nhắm thẳng Kim Vũ mà bắn đến, tốc độ nhanh đến mức chỉ kịp thấy cái bóng.
“Nhanh quá!”
Ánh mắt Kim Vũ lộ ra vẻ thận trọng, hóa ra một thuẫn bài hoàng kim trước ngực.
Thuẫn bài kia đột nhiên lớn lên ngăn và đánh bật viên linh kim đạn kia đi.
“Ha ha, không có gì hơn à?”
Kim Vũ cười nhạo, đao cương hoàng kim trong tay gần như đã ngưng tụ thành thực chất.
Nhưng chỉ một giây sau, y đã biến sắc tái mét, mồ hôi lớn chừng hạt đậu không ngừng rơi xuống.
Bởi vì, lúc này sáu mươi ba khẩu âm dương phá yêu thương khác cũng bắt đầu không ngừng bắn.
Pằng!
Pằng pằng pằng!
Pằng pằng pằng pằng pằng!
…
Sáu mươi tư khẩu âm dương phá yêu thương sau lưng Tần Vân Địch không ngừng xoay tròn phun ra hỏa diễm màu lam nhạt.
Từng viên từng viên linh kim đạn vẫn còn ánh lửa từ trong súng bắn ra nhắm thẳng Kim Vũ.
Choang!
Choang choang choang!
Choang choang choang choang choang !
…
Thuẫn bài hoàng kim không ngừng va chạm với linh kim đạn, ánh sáng tỏa ra càng ngày càng yếu ớt.
Sắc mặt Kim Vũ hơi tái đi, dù sao thuẫn bài hoàng kim này cũng là một trong những vũ khí hạch tâm của y.
Nó có uy lực siêu phàm, đồng thời cũng có liên kết với bản thân Kim Vũ.
Với thuẫn bài hoàng kim này, ngăn một viên linh kim đạn không khó, dễ như trở bàn tay.
Nhưng lúc này linh kim đạn mà Tần Vân Địch bắn ra quá nhiều, mấy chục phát mấy chục phát một.
Đón mười viên linh kim đạn, thuẫn bài hoàng kim đã hoàn toàn nhạt nhòa không còn sáng loáng nữa, thậm chí còn có những vết rạn mờ mờ.
Hứng hai mươi viên linh kim đạn, đao cương trong tay Kim Vũ hoàn toàn tán loạn, tất cả sức mạnh đều rót cả vào thuẫn bài phòng ngự.
Bốn mươi viên linh kim đạn bắn tới, thuẫn bài hoàng kim chia năm xẻ bảy, Kim Vũ phụt ra một búng máu tươi.
Y không kịp tiếc tấm thuẫn bài kia, bởi vì số âm dương phá yêu thương sau lưng Tần Vân Địch vẫn không ngừng xả đạn.
Đồng thời, những khẩu đã bắn xong đang được Tần Vân Địch đổi đạn đâu vào đấy rồi, lúc nào cũng sẵn sàng bắn tiếp.
Rốt cuộc đây là quái vật gì?
Rõ ràng chỉ là Trúc Cơ kỳ, sao lại đáng sợ hơn cả huyết ma lúc trước thế này?
“Hỗn trướng, vậy mà dám lừa gạt ta. Thực ra ngươi chính là Thần Tiêu Thánh tử đúng không? Đồ âm hiểm!”
Kim Vũ vỗ vỗ cánh né tránh số linh kim đạn còn alij, nhưng mất tiên cơ nói nghe thì dễ chứ...
Phụt!
Phụt phụt phụt!
Phụt phụt phụt phụt phụt!
…
Từng mũi tên máu từ cánh Kim Vũ bắn ra tung tóe, nhìn thật thảm.