Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 101



Cũng may vũ y trên thân Kim Vũ vốn là pháp bảo hộ thân trân quý của tộc Kim Sí Đại bằng, lực phòng ngự cực mạnh.

Nếu không, chỉ cần Tần Vân Địch khởi động một lượt bắn của âm dương phá yêu thương thôi cũng đủ để xé Kim Vũ thành từng mảnh nhỏ rồi.

Nhưng dù có hoàng kim vũ y hộ thể, lúc này Kim Vũ cũng bị thương nặng, từ trên trời rơi xuống đất.

Y nhìn Tần Vân Địch nói: “Ghê tởm, không ngờ Thần Tiêu Thánh tử lại sử dụng loại pháp khí âm độc tà ác này!”

“Có bản lĩnh thì đừng dùng thứ pháp khí này nữa, cùng ta tay không đàng hoàng đánh một trận xem!”

Tần Vân Địch lạnh nhạt nhìn Kim Vũ, sáu mươi bốn khẩu súng lóe sáng: “Ngươi nhận lầm người rồi, chút bản lĩnh ấy của ta so Thánh Tử sư huynh chỉ như đom đóm so với mặt trời vậy.”

“Chỉ bằng ngươi cũng xứng vô lễ với Thánh Tử sư huynh sao? Kiếp sau đổi sang chiêu bài sáng hơn đi!”

Chỉ một câu thôi, Tần Vân Địch muốn khởi động lượt bắn thứ hai của âm dương phá yêu thương, tiễn tên Kim Sí Đại Bằng không biết gì này lên đường.

Bỗng nhiên y nhíu mày.

Phá yêu thương cùng đổi họng súng nhắm sang hướng sau cửa cốc.

Chỉ thấy bốn cái bóng mặc áo lông vũ từ cửa cốc đang bắn vào trong.

Khí tức trên thân mỗi người bọn họ tản ra đều cực mạnh, không hề yếu hơn Kim Vũ chút nào.

Thiếu nữ mặc áo lông vũ ngũ sắc kia lại càng siêu phàm thoát tục, sau lưng diễn hóa dị tượng thần quang khai thiên, tựa như nữ thánh giáng lâm.

Thấy đồng bạn đuổi tới, Kim Vũ nhẹ nhàng thở ra: “Mọi người cẩn thận, gia hỏa này chính là Thần Tiêu Thánh tử, hắn rất âm hiểm!”

“Nhất là đám pháp khí âm độc sau lưng hắn kia, tốc độ rất nhanh, cây nào cũng có thể khiến Kim Đan kỳ bị thương đấy!”

Được Kim Vũ nhắc nhở, nhìn lại đồng bạn toàn thân đều là lỗ máu, ánh mắt bốn thiên tài Vũ tộc kia đều có vẻ ngưng trọng.

Bọn họ từ bốn phương tám hướng tiếp cận Tần Vân Địch, sẵn sàng chuẩn bị phát động đợt tập kích bất ngờ cuồng bạo nhất bất kỳ lúc nào.

“Triệu Hạo sư đệ, ta ngăn cản bọn họ!”

“Các ngươi nghĩ cách đánh thức sư huynh đi, chỉ có sư huynh mới có thể đối phó với những người này.”

Tần Vân Địch híp mắt lại, từ sâu trong đáy mắt lộ ra nét lo lắng. Y hiểu rõ thực lực của mình.

Nếu thực sự giao phong chính diện cứng đối cứng, y tự tin có thể liều mạng với Kim Vũ chia năm năm.

Nhưng tuyệt đối không thể dễ dàng xử lý Kim Vũ chỉ trong giây lát.

Vừa nãy, nếu không phải Kim Vũ khinh địch trực tiếp súc thế dùng đại chiêu, thì dựa vào tốc độ cực nhanh của tộc Kim Sí Đại Bằng, âm dương phá yêu thương thực sự chưa chắc đã có thể khóa chặt y một cách nhẹ nhàng như vậy.

Bây giờ lại có thêm bốn thiên kiêu Vũ tộc khác giáng lâm, mà kẻ nào cũng không hề yếu hơn Kim Vũ, thậm chí kẻ cầm đầu còn mạnh hơn cả Kim Vũ.

Bọn họ lại được Kim Vũ nhắc nhở, âm dương phá yêu thương đã mất đi hiệu quả bất ngờ, lực sát thương sẽ giảm nhiều.

Trong tình huống như vậy, Tần Vân Địch hoàn toàn không thể khẳng định có thể ngăn cản những người này, nhiều nhất cũng chỉ có thể kéo dài.

Triệu Hạo nghiêm túc gật đầu, bay vào sâu trong thung lũng đi đánh thức Thẩm Thiên.



“Để sư đệ đi trước sao?”

Thiên kiêu tộc Bách Linh nở nụ cười xinh đẹp: “Thần Tiêu Thánh tử thật giỏi nhỉ, dáng dấp âm nhu như vậy không ngờ lại có vài phần khí khái nam tử!”

Thiên kiêu tộc Bạch Hạc cười nhạo: “Kim Vũ, chỉ là một kẻ loài người Trúc Cơ kỳ thôi, thế mà có thể cho ngươi ăn thiệt thòi lớn vậy cơ à?”

Kim Vũ khẽ nói: “Hạc Vô Sương, nếu ngươi thích có thể một mình đi lên thử một chút xem, cẩn thận kẻo bị bắn chết đấy!”

Hạc Vô Sương cười ha hả: “Thử một chút thì thử một chút. Mọi người lược trận cho ta, đừng nhúng tay!”

Vừa dứt lời, quanh cơ thể Hạc Vô Sương đột nhiên bắn ra vô số lông vũ màu trắng.

Số lông vũ kia đều là do pháp lực ngưng tụ mà thành, sợi nào cũng đủ để khiến Trúc Cơ kỳ bị thương nặng.

Lông vũ đầy trời lướt tới Tần Vân Địch,tuy không quá nhanh nhưng lại bao trùm tất cả đường lui mà Tần Vân Địch có thể né tránh.

Hiển nhiên, mặc dù ngoài miệc Hạc Vô Sương rất cuồng vọng.

Nhưng khi ra tay, y cẩn thận hơn Kim Vũ nhiều.

“Điêu trùng tiểu kỹ, xem ta phá ngươi đây!”

Tần Vân Địch cười nhạo một tiếng, chỉ trong chớp mắt đã tế ra mấy trăm tấm phù chú, đón lấy tất cả lông vũ.

“Sư huynh đã từng nói: Nghệ thuật chính là nổ!”

Gió trong sơn cốc cuốn tóc Tần Vân Địch bay bay.

Đôi mắt vẫn luôn híp tịt chậm rãi mở lớn, bắn ra hào quang sáng chói.

Oành!

Sóng âm kịch liệt của vụ nổ trực tiếp chấn vỡ tất cả số lông vũ trắng bằng pháp lực.

Toàn bộ sơn cốc bụi mù che kín, không thấy gì nữa.

“Tất cả đều là lôi bạo phù cực phẩm!”

Bách Linh, thiên kiêu tộc Bách Linh che miệng líu lưỡi: “Không hổ là Thần Tiêu Thánh tử, quả nhiên là tài đại khí thô!”

“Thì tính sao? Trước thực lực tuyệt đối đây đều là hoa trương gương, trăng trong nước, không chịu nổi một kích!”

Hạc Vô Sương cười lạnh, thân hình bất chợt xuất hiện sau lưng Tần Vân Địch.

Chỉ trong chớp mắt, hạc bút của y như kiếm xuyên thẳng qua Tần Vân Địch.

Song, khi hạc bút xuyên qua Tần Vân Địch, khuôn mặt Hạc Vô Sương không hề vui sướng chút nào.

Hoàn toàn ngược lại, y biến sắc, vội vàng rút hạc bút lui nhanh.

Tiếp theo, chỉ trong chớp mắt, Tần Vân Địch vừa bị hạc bút xuyên qua kia không chảy ra lấy nửa giọt máu, mà dần dần chuyển sang màu đen.

Đó… là mồi nhử phối từ một bức tượng đất nặn từ bùn và huyễn thuật ngụy trang.

“Phản ứng nhanh thật, chỉ tiếc là không kịp rồi.”

Trong màn bụi vang lên giọng nói của Tần Vân Địch.

Mặt đất dưới chân Hạc Vô Sương nứt ra, từng viên từng viên phá giáp đạn màu bạc bất chợt nổ tung.

Linh kim đạn giấu trong đạn phá giáp bắn ra bốn phương tám hướng, Hạc Vô Sương đứng mũi chịu sào.

Cùng lúc đó, bốn phương tám hướng cùng vang lên tiếng xé gió mãnh liệt, linh kim đạn từ khắp nơi nhắm thẳng Hạc Vô Sương mà bắn.

Rõ ràng đây chính là cạm bẫy mà Tần Vân Địch đã sắp đặt sẵn, chính để dẫn Hạc Vô Sương vào cuộc.

Là đệ tử Trúc Cơ kỳ duy nhất trong lừa chân truyền này của Thần Tiêu Thánh địa.

Mặc dù tu vi kém xa các chân truyền khác, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của Tần Vân Địch không hề thua kém bất kỳ kẻ nào.

Trước khi phát minh ra âm dương lôi bạo phù, hắn đã từng dùng lôi bạo phù bình thường cứng rắn nổ chết một yêu thú Kim Đan hậu kỳ rồi.

Có thể thấy, lý giải về chiến thuật nổ của Tần Vân Địch khá tốt.



Chương 291: Khổng tước chí cao pháp, ngũ sắc thần quang (4)

Bây giờ có được âm dương phá yêu thương và âm dương lôi bạo phù, chiến thuật nổ của Tần Vân Địch đã thăng hoa.

Dù đối diện với mấy thiên kiêu cao cấp nhất Vũ tộc Nam Cương, Tần Vân Địch cũng không hề luống cuống chút nào, vẫn thoải mái chiến đấu.

Mặc dù y ôn hòa nhưng… kẻ híp mắt đều là quái vật!



Bụi mù tan hết.

Tần Vân Địch lãnh đạm đứng ngoài cửa cốc.

Dưới chân y là Hạc Vô Sương tứ chi đều bị đóng dưới đất.

Ba khẩu âm dương phá yêu thương nhắm thẳng đầu Hạc Vô Sương, số âm dương phá yêu thương còn lại nhắm tới ba vị thiên kiêu kia của yêu tộc.

Tần Vân Địch lạnh nhạt nói: “Thứ nhất, ta đã nói ta không phải Thánh tử sư huynh. Nếu sư huynh ở đây, chỉ trong chớp mắt đã có thể hóa kiếp các ngươi thành tro hết rồi.”

“Thứ hai, Thần Tiêu Thánh địa chưa từng chủ động gây chuyện, nhưng nếu có sói xám xâm chiếm, thần thương trong tay ta cũng không sợ!”

“Thứ ba, nếu không muốn đồng bọn của các ngươi chết, tốt nhất là đừng có hành động thiếu suy nghĩ!”

Cảm nhận rõ khí tức lạnh như băng từ âm dương phá yêu thương tản ra, trên trán Hạc Vô Sương không ngừng túa ra mồ hôi lớn bằng hạt đậu.

Y vội vàng hô lên: “Khổng Mộng tiên tử, cứu ta!”

Nữ tử mặc thải y ngũ sắc chậm rãi tiến lên, nhìn Tần Vân Địch nói: “Thiên phú chiến đấu của ngươi rất không tệ, ta rất thưởng thức.”

“Không thể không thừa nhận, Thần Tiêu Thánh tử được ngươi tôn sùng như vậy đã gợi được hứng thú của ta.”

“Thả Hạc Vô Sương đi! Chỉ cần ngươi tìm Thần Tiêu Thánh tử cho ta, ta đồng ý sẽ không giết ngươi!”

Tần Vân Địch liếc nhìn Khổng Mộng, không dám chủ quan chút nào: “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin ngươi sao?”

Khổng Mộng mỉm cười hỏi lại: “Tin hay không tin có gì khác nhau?”

Vừa dứt lời, dị tượng khổng tước sau lưng Khổng Mộng chậm rãi mở ra tấm bảo hộ, bắn ra một đạo thần quang ngũ sắc.

Thần quang này cực nhanh, trước khi Tần Vân Địch kịp phản ứng, Hạc Vô Sương dưới chân đã biến mất không thấy tăm tích gì nữa.

Thậm chí, cùng lúc đó còn một khẩu âm dương phá yêu thương bị cuốn đi theo.

Nhìn Khổng Mộng từ nãy tới giờ vẫn luôn cao ngạo lạnh nhạt, Tần Vân Địch hít sâu một hơi.

“Pháp thuật cao nhất của Khổng Tước thần tộc, ngũ sắc thần quang sao?”

“Không ngờ ngươi đã luyện thành?”

Ở Nam Cương, tộc Phượng Hoàng là kẻ thống trị tuyệt đối.

Dưới Phượng Hoàng còn có mấy chủng tộc lớn, hung uy hiển hách có thể so với Thánh địa.

Trong đó, Khổng Tước Thần tộc và Kim Sí Đại Bằng Thần tộc đều nổi bật, nội tình hoàn toàn không thua kém các Thánh địa.

So với Kim Sí Đại bằng có tốc độ cực nhanh và lực tấn công cực mạnh thì tộc Khổng Tước am hiểu các thần thông ngũ hành hơn.

Mà thần quang ngũ sắc chính là truyền thừa cáo nhất của Khổng Tước Thần tộc.

Tương truyền chỉ có khổng tước có huyết mạch tinh khiết tuyệt đối và có thân thể tiên thiên ngũ hành mới có tư cách tu hành môn thần thông này.

Luyện thành môn thần thông này có thể quét hết tất cả nhân, khí, vật trong ngũ hành, có thể xưng là không gì không thu được!

Khổng Mộng chính là tuyệt đại thiên kiêu có huyết mạch tinh khiết nhất suốt ngàn năm qua của Khổng Tước Thần tộc.

Ngày nàng sinh ra, trên bầu trời Khổng Tước sơn trang ở Nam Cương trải rộng ngũ sắc thần hà, ngàn vạn thần quang hòa quyện vào nhau.

Sâu trong sơn trang Khổng Tước, tượng thần khôi phục, vạn cổ tuế nguyệt hiển linh, truyền thụ môn thần thông vô thượng này cho Khổng Mộng.

Từ đó, Khổng Mộng liền trở thành vị công chúa tuyệt đối của Khổng Tước Thần tộc, địa vị thậm chí còn cao hơn rất nhiều trưởng lão.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Khổng Tước Thần tộc có thể mất đi mấy vị trưởng lão thậm chí là tộc trưởng.

Nhưng Khổng Mộng là hy vọng quật khởi của Khổng Tước Thần tộc, không chấp nhận xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn!

Từ vạn cổ tuế nguyệt trước kia còn có một con khổng tước ngũ thải đã từng đồ sát cả Tiên Đô.

Mặc dù hiện giờ Khổng Mộng vẫn còn rất trẻ, chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng đã có phong thái vô địch.

Dựa vào ngũ sắc thần quang không gì không thu này, nàng tung hoành khắp Nam Cương không có đối thủ, ngay cả Đế Cơ Phượng Hoàng Thần tộc cũng phải cam bái hạ phong.

Trong bảng xếp hạng Kim Đan ở Nam Cương, nàng đứng đầu.

Ban đầu vị trí này vẫn có không ít thiên kiêu Vũ tộc chất vấn đấy.

Sau đó, bảy vị thiên kiêu bảng Kim Đan liên thủ khiêu chiến Khổng Mộng lại bị nàng đánh bại chỉ trong chớp mắt.

Sau trận này, uy danh Khổng Mộng đại chấn!

Thậm chí có người còn so sánh nàng với Bất Tử Hoàng Hậu khi còn trẻ.

Được xưng là có phong phạp của Hoàng Hậu khi xưa.

Còn có tin tức ngầm nói rằng Hoàng Hậu rất thưởng thức Khổng Mộng, có lẽ sẽ thu nàng làm nghĩa nữ.

Tóm lại, trong yêu tộc ở Nam Cương, địa vị của Khổng Mộng tuyệt đối là siêu nhiên!

Nàng chỉ đứng trước mặt Tần Vân Địch, nhoẻn cười như ảo như mộng thôi cũng đủ cho y cảm thấy áp lực vô tận đang dâng lên trong lòng.

Dù sao đây cũng là một người vô địch thật sự, dù tu vi có bị áp chế tại Trúc Cơ kỳ nhưng chắc chắn là rất khó giải quyết!

“Ngươi… là vị Thiếu quân của Khổng Tước Thần tộc kia?”

Trán Tần Vân Địch rỉ ra một giọt mồ hôi, âm dương phá yêu thương sau lưng đã sẵn sàng tấn công bất kỳ lúc nào.

“Pháp khí này thực thú vị đấy.”

Khổng Mộng vuốt vuốt khẩu âm dương phá yêu thương lấy được từ sau lưng Tần Vân Địch.

Năm dải ánh sáng trong tay nàng lóe lên, khẩu âm dương phá yêu thương này lập tức vỡ nát.

Oành!

m dương phá yêu thương tự bạo, lực bộc phát trút ra lại không thể thương tổn đến một cọng lông của Khổng Mộng.

Thần quang ngũ sắc ngăn cản tất cả sức nổ, không để lọt ra mảy may.

“Trận pháp tự bạo thật tinh diệu, xem ra xuất phát từ tay cao nhân.”

Nụ cười của Khổng Mộng lại càng xinh đẹp hơn, nàng nhìn Tần Vân Địch nói: “Ta rất thích pháp khí này, đưa cho ta mấy cái, ta sẽ không giết ngươi.”

Đưa cho ta mấy cái, ta sẽ không giết ngươi.

Khổng Mộng nói lời kia một cách vô cùng tự nhiên.

Từ cổ tới giờ, quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc luôn chẳng ra sao.



Chương 292: Oan có đầu nợ có chủ (1)

Mặc dù Khổng Mộng không có sát tâm gì với nhân tộc nhưng cũng không ngại cướp bóc của nhân tộc.

Giống như khi nhân tộc săn giết yêu thú thu hoạch yêu đan và nguyên liệu vậy, cũng sẽ không bao giờ thương cảm.

Có đưa hay không?

Tần Văn Địch nghiến răng một cái, đáp: “Mơ đi!”

Vừa dứt lời, sáu mươi ba khẩu âm dương phá yêu thương còn lại lập tức khai hỏa.

Ngọn lửa màu xanh lam từ họng súng bắn ra ào ào lao tới Khổng Mộng.

Pằng!

Pằng pằng pằng!

Pằng pằng pằng pằng pằng!



Sau lưng Khổng Mộng, Hạc Vô Sương tỏ vẻ nhớ lại mà sợ.

Bọn họ đều bị thương nặng vì chiêu này của Tần Vân Địch, rất khó né tránh đạn của âm dương phá yêu thương này bắn ra.

“Ngươi không thể làm ta bị thương đâu.”

Từ đầu tới cuối Khổng Mộng vẫn luôn mỉm cười nhàn nhạt. Hai tay nàng kết xuất ấn pháp huyền diệu, khổng tước xòe đuôi như hoa sen nở rộ.

Một đạo ngũ sắc thần quang thuẫn đột nhiên hiện ra trước mặt Khổng Mộng, vững vàng quét đi từng viên linh kim đạn, chỉ có một ít sóng ba động nhè nhẹ.

“Sao có thể!”

Tần Vân Địch kinh hãi ngạc nhiên. Đòn tấn công này có thể bắn thủng cả pháp vực của Kim Đan kỳ đấy.

Hơn sau mươi viên linh kim đạn cùng bắn ra, dù là Kim Đan kỳ đỉnh phong cũng phải cẩn thận đề phòng.

Hiện giờ đang ở chiến trường Thượng Cổ, tu vi bị áp chế chỉ còn Trúc Cơ kỳ, kẻ thiên kiêu tộc Khổng Tước này làm sao có thể chống đỡ được?

“Vô lễ!”

Ánh mắt Khổng Mộng lạnh nhạt, ngón tay phải dài nhỏ nhẹ nhàng vạch một cái.

Ngũ sắc thần quang bất ngờ bắn tới, chỉ chốc lát đã cuốn mười mấy khẩu âm dương phá yêu thương vào.

Nếu không phải vì thấy tình thế không ổn, Tần Vân Địch vội vàng khống chế số âm dương phá yêu thương còn lại lùi lại, chỉ e là sẽ phải giao nộp tất cả vũ khí.

“Thật mạnh!”

Tần Vân Địch nghiêm túc chăm chú nhìn Khổng Mộng, sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Vị thiên kiêu này, Tần Vân Địch y hoàn toàn không thể ứng phó!

E là chỉ có sư huynh mới có thể thu phục được yêu tinh kia!

Thấy Khổng Mộng vừa tấn công một cái đã thành công, Kim Vũ và Hạc Vô Sương đều cười lên hưng phấn.

“Ha ha, tiểu tử nhân tộc kia, giờ thì ngươi biết trời cao đất dày rồi đấy!”

“Nếu không phải vì chiến trường Thượng Cổ này hạn chế tu vi, một mình lão tử cũng có thể diệt ngươi!”

“Khổng Mộng tiên tử, ngăn được thứ pháp khí cổ quái của tiểu tử này rồi chúng ta sẽ xé xác y!”



Khổng Mộng vuốt vuốt âm dương phá yêu thương trong tay, lắc đầu nói: “Gã loài người này để cho đồng bạn đi trước, cũng có mấy phần nghĩa khí.”

“Oan có đầu nợ có chủ, lần này người chúng ta cần tìm là Thần Tiêu Thánh tử, không liên quan đến y.”

Thu âm dương phá yêu thương vào trong ngũ sắc thần quang, Khổng Mộng nói: “Đừng chống cự.”

“Bảo sư huynh ngươi tới cứu ngươi đi! Ta rất mong chờ vị sư huynh mà ngươi kính ngưỡng kia, xem rốt cuộc hắn mạnh đến cỡ nào!”

Ngũ sắc thần quang sau lưng nàng tỏa sáng rực rỡ, khóe mắt Khổng Mộng lóe lên hiếu thắng.

Nàng quá cô độc, quá tịch mịch!

Từ khi ra đời đến nay, nàng đã có được ngũ sắc thần quang, mọi thứ đều thuận lợi.

Từ nhỏ đến lớn, những thiên kiêu cùng thế hệ đứng trước nàng còn không chịu nổi mười chiêu.

Đứng trên cao khó tránh rét lạnh, Khổng Mộng vô địch không hề vui sướng như người khác tưởng, ngược lại, nàng vô cùng buồn chán.

Nàng rất hy vọng có một đối thủ có thế lực ngang ngửa mình, có thể đem đến áp lực thậm chí là thảm bại cho mình.

Lần này, Khổng Mộng viễn độ Đông Hoang áp trận cho Kim Vũ chỉ là tiện tay mà làm thôi.

Nguyên nhân chủ yếu nhất là vì nàng được nghe nói ở Đông Hoang có một vị tuyệt đại thiên kiêu ngàn ngăm khó gặp một lần.

Vị Tử Phủ Thánh tử kia trời sinh có đại khí vận, được đảo Hắc Long ở Bắc Hải coi trọng, gần như đã có được tư cách Đại Đế.

Khổng Mộng hy vọng có thể giao chiến với vị Tử Phủ Thánh tử này, mong rằng có thể cảm nhận được áp lực.

Nếu có thể nhờ vào đó để ngũ sắc thần quang tiến thêm một bước thì không gì tốt hơn!

Chỉ có điều, Khổng Mộng nghĩ thế nào cũng không nghĩ được mình còn chưa gặp được Tử Phủ Thánh tử đã gặp được một bất ngờ thú vị ở chiến trường Thượng Cổ.

Sức chiến đấu của Tần Vân Địch vượt xa dự đoán của Khổng Mộng.

Đừng quên Kim Vũ và Hạc Vô Sương đều là thiên kiêu nằm trong mười vị trí đầu tiên trong bảng Kim Đan ở Nam Cương.

Mặc dù bọn họ chỉ xếp hạng sau trong bảng Kim Đan, tu vi lại bị ép xuống Trúc Cơ kỳ, nhưng đều có được thực lực có thể nghịch phạt Kim Đan.

Nhưng hai người luân xa chiến vẫn không chống nổi Tần Vân Địch lấy một lát, nếu không có Khổng Mộng ra tay hỗ trợ, chỉ e là giờ đã vẫn lạc cả rồi.

Không ngờ người này lại sùng bái, thậm chí tôn thờ Thần Tiêu Thánh tử vốn chẳng có danh tiếng gì như vậy.

Không thể không nói, lúc này trong lòng Khổng Mộng dâng lên hứng thú nồng đậm với vị Thần Tiêu Thánh tử này.

Nàng sẽ đánh bại vị Thánh tử này, hoặc bị người này đánh bại!

Tần Vân Địch liếc nhìn Khổng Mộng, cười lạnh nói: “Ta đã thông báo cho sư huynh, nếu ngươi thực sự có bản lĩnh thì chờ ở cửa cốc một lát.”

“Đánh bại Tần mỗ có đáng gì, chờ sư huynh giáng lâm, chút thực lực chẳng đáng là bao kia của ngươi sẽ chẳng chịu nổi một chiêu của huynh ấy.”

Lúc này Kim Vũ đã đắp thánh dược chữ thương, ánh mắt nhìn Tần Vân Địch tràn đầy oán độc.

“Khổng Mộng tiên tử, chúng ta phí lời với gia hỏa này làm gì, cứ giết đã rồi tính.”

Khổng Mộng lạnh nhạt hỏi: “Ngươi, đang dạy ta làm việc sao?”

Áp lực mênh mông trút xuống khiến cho toàn thân Kim Vũ run rẩy dữ dội, vội đáp: “Không dám.”

Khổng Mộng khẽ gật đầu. Nàng nheo nheo mắt, có vẻ mong chờ: “Ta cảm nhận được có một cỗ lực lượng đang thức tỉnh.”

“Lực lượng rất cường đại, khiến cho ta cảm nhận được sự rung động đã rất lâu rồi không có. Ngươi chính là Thần Tiêu Thánh tử sao? Rất không tệ!”

Khổng Mộng chạm rãi đi vào trong sơn cốc, Tần Vân Địch biến sắc muốn tiến lên ngăn cản.

Đúng lúc này, một giọng nói từ sâu trong thung lũng vang lên: “Vân Địch sư đệ vất vả rồi, để bọn họ vào đi!”