Nếu cường giả Nguyên Anh kỳ bị đánh giết nhục thân có thể đẩy Nguyên Anh thoát ra khỏi cơ thể chạy trốn, cướp đoạt nhục thân người khác, mượn xác hoàn hồn.
Thì cường giả Niết Bàn cảnh khi bị phá giết nhục thân lại có thể dựa vào các khiếu huyệt được thần hóa đủ nhiều mà khôi phục lại nhục thân.
Tương truyền, nếu thần hóa khiếu huyệt dủ nhiều, thậm chí một vài cao thủ Thần Ma luyện thể còn có thể đạt được tới trình độ tích huyết trùng sinh nữa!
Cũng chính vì vậy, người luyện Thần Ma luyện thể đến mức cường đại được xem như rất khó xóa bỏ, rất nhiều người chỉ có thể phong ấn.
Giống như quả trứng đen này này, chính là cường giả lọc tộc từ vạn năm trước niết bàn mà thành, lai lịch này thực đáng sợ.
Khổng Mộng thân là Thánh nữ tộc Khổng Tước, đương nhiên không phải hạng ngực to không có não.
Dù sao thì ngực nàng cũng đâu có lớn.
“Nếu nàng là cường giả Long tộc thời kỳ thượng cổ thì càng không thể để cho nàng độc chiếm Thẩm Thiên đạo huynh!”
Khổng Mộng âm thầm cảnh giác, yêu tộc Bắc Hải và yêu tộc Nam Cương cùng là yêu tộc nhưng quan hệ cũng không tốt.
Nếu đảo Hắc Long ở Bắc Hải có được nhân gian hành tẩu như Thẩm Thiên, giao hảo với Thánh địa nhân gian, sau này chắc chắn thực lực sẽ tăng nhiều.
Là Thần tộc đứng đầu Nam Cương, Khổng Mộng cảm thấy mình không thể để cho Long tộc chiếm được tiện nghi như thế.
Nghĩ vậy, nàng cười nói: “Thì ra là lão tiền bối tộc Hắc Long bị phong ấn vạn năm ở chiến trường thượng cổ!”
“Tiền bối, Thẩm đạo huynh còn trẻ như vậy, còn ngài đã hơn một vạn tuổi rồi, sao lại có ý định để hắn cưỡi chứ! Rồng già ăn cỏ non sao?”
Ngao Băng tức giận đến mức sừng rồng bốc hỏa. Nếu không phải bây giờ còn đang niết bàn, suýt nữa quả trứng đen đã đanh thẳng vào mông Khổng Mộng rồi.
Nàng thề, chờ đến khi niết bàn thành công, nhất định phải giết tới tộc Khổng Tước đánh cho nha đầu này nằm bẹp mới thôi.
Còn dám mắng bổn cung già! Rõ ràng lúc này bổn cung là phong nhã hào hoa chứ!
Tuổi tác và kích thước vĩnh viên là đòn sát thủ, thấy Ngao Băng giận đến mức rung cả trứng, Khổng Mộng mỉm cười.
“Thẩm đạo huynh ngươi ưu tú như vậy, lại có Ngũ Hành Lôi Thần Thể, thích hợp tu hành ngũ sắc thần quang nhất.”
“Mà Khổng Mộng sẽ không ngăn cản ngươi làm hành tẩu của Thần tộc khác, thậm chí còn giới thiệu giúp ngươi nữa kìa!”
“Tiểu Công chúa tộc Phượng Hoàng thì sao? Còn cả tộc Kim Sí Đại Bằng…”
Khổng Mộng còn chưa nói xong đã bị một tiếng hét phẫn nộ chen vào.
Nhưng lần này không phải Ngao Băng, mà là Kim Vũ đã không nghe nổi từ nãy đến giờ rồi.
“Im ngay! ! !”
Làm bại tướng dưới tay Tần Vân Địch, Kim Vũ vẫn luôn vừa hèn mọn nghe mọi người nói chuyện vừa chữa thương.
Nhìn Khổng Mộng và Ngạo Băng tranh cướp ký kết khế ước Thần thú với Thẩm Thiên, Kim Vũ đã nghi ngờ nhân sinh rồi.
Dù sao, dự tính ban đầu khi mời Khổng Mộng đến Đông Hoang của y là tìm Thần Tiêu Thánh địa để gây phiền phức, bắt cóc Thần Tiêu Thánh tử đó.
Giờ thì ngược lại rồi, chẳng những không thể bắt cóc Thần Tiêu Thánh tử đến Nam Cương, dụ dỗ Bích Liên Thiên tôn tới Nam Cương tự chui đầu vào lưới được.
Mà ngay cả thiên kiêu Khổng Tước Thần tộc Khổng Mộng cũng hoàn toàn bị dụ rỗ, kêu la muốn ký kết khế ước với Thẩm Thiên.
Khổng Mộng chính là tình nhân trong mộng của vô số con chim đực ở Nam Cương đó!
Có không biết bao nhiêu thiên kiêu Vũ tộc lấy lòng Khổng Mộng, mà nàng đều không đáp lại mảy may, như tiên tử giữa khói lửa nhân gian.
Nhưng trước mặt Thẩm Thiên, nàng lại chịu cùng ký kết khế ước nhân thần chugn với mẫu long kia, thân hiện ôn hòa đến cực điểm.
Sự tương phản mãnh liệt này khiến cho Kim Vũ khó chịu một cách mãnh liệt, y cảm thấy cả thế giới ôm ác ý nồng đậm với mình.
Khổng Mộng luân hãm một mình thì thôi đi, lại còn định giới thiệu Thẩm Thiên cho tiểu Công chúa tộc Phượng Hoàng nữa à?
Thậm chí còn cả tiểu Công chúa tộc Kim Sí Đại Bằng nữa sao? Đây là muội muội ruột của Kim Vũ đấy!
“Khổng Mộng, ngươi quá phận rồi! Còn muốn đem thứ đồ chơi này ra chia sẻ nữa à?”
Kim Vũ hoàn toàn bi phẫn, nhìn Thẩm Thiên nói: “Thần Tiêu Thánh tử, ta và ngươi thế bất lưỡng lập!”
“Hôm nay trên chiến trường thượng cổ lão tử không thi triển được hết tu vi, tha cho ngươi một cái mạng! Sau này tốt nhất ngươi đừng có để ta gặp phải!”
“Nếu không, lão tử nhất định sẽ xé ngươi thành từng mảnh nhỏ. Ta thề!”
Dứt lời, Kim Vũ kéo lê thân thể còn chưa lành vết thương bay ra ngoài sơn cốc Thánh Long.
Khi thân hình Kim Vũ sắp bay ra khỏi sơn cốc Thánh Long, đột nhiên y cảm thấy sau lưng mình lạnh lẽo.
Quay đầu nhìn lại, toàn thân lông tóc Kim Vũ đều dựng đứng, y chỉ thấy Thẩm Thiên đã đứng thế trung bình tấn.
Hai tay hắn chụm lại thành hình đài hoa, thức mở đầu này Kim Vũ đã quen lắm rồi, bởi vì mới không lâu trước đây y vừa được nhìn thấy.
Đây chính là sát chiêu có thể phá vỡ lồng ngũ sắc thần quang, nếu bị đánh trúng mình làm gì còn đường sống?
“Hỗn đản. Ngươi lại đánh từ sau lưng người ta. Ngươi làm vậy tính gì là anh hùng hảo hán?”
Kim Vũ bị dọa sợ, liều mạng vỗ cánh muốn thoát khỏi sơn cốc.
Nhưng lúc trước y đã bị Tần Vân Địch đánh bị thương, tình trạng vốn đã không tốt, giờ đã bị Thẩm Thiên khóa chặt.
“Dọa muốn đối phó với ta rồi còn muốn đi nữa à? Thừa dịp ngươi bệnh ta phải đòi mạng ngươi!”
Toàn thân Thẩm Thiên bao phủ bởi lôi đình ngũ sắc, ngưng tụ thành vô số kiếm khí lôi đình giữa hai tay hắn.
“Ngoan ngoãn ở lại đây cho ta đi! Vạn kiếm quy tông!”
Giọng nói thanh lãnh vang lên trong sơn cốc Thánh Long, kiếm khí lôi đình trong bàn tay Thẩm Thiên đột nhiên bắn ra.
Kiếm khí vốn chỉ dài gần tấc đón gió liền dài ra, hóa thành năm thanh kiếm dài ba thước màu đen, trắng, đỏ, vàng, xanh da trời, chỉ mất mấy giây đã đuổi kịp Kim Vũ.
Đó là kiếm khí Canh Kim lôi đình, kiếm khí Giáp Mộc lôi đình, kiếm khí Bính Hỏa lôi đình, kiếm khí Nhâm Hỏa lôi đình và kiếm khí Mâu Thổ lôi đình.
Mặc dù uy lực của chúng không bằng hỗn nguyên thần lôi nhưng số lượng nhiều bao ăn no, đủ để chào hỏi Kim Vũ.
“Hỗn trướng. Ngươi khinh người quá đáng!”
Chương 300: Bổn Thánh tử định giá công bằng nhất! (3)
Toàn thân Kim Vũ thiêu đốt lên khí diễm màu vàng kim, trường đao trong tay vung lên trảm xuống.
Đao khí hoành không, đánh tan tứng đạo kiếm khí, nhưng lôi đình lịa như giòi trong xương dính chặt vào trường đao màu vàng kim.
Mái tóc Kim Vũ dựng đứng lên với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy rõ, tư thế cầm đao cũng bắt đầu run rẩy, toàn thân đang bốc khói.
Khổng Mộng bất đắc dĩ nói: “Thẩm đạo huynh, dù sao tộc Kim Sí Đại Bằng và Khổng Tước Thần tộc cũng là thế giao, có thể nể mặt Khổng Mộng tha cho y một mạng không?”
Thẩm Thiên khẽ chau mày, nhưng vẫn gật đầu: “Thôi được rồi, nể mặt tiên tử!”
Dứt lời, hai tay Thẩm Thiên kết kiếm quyết, tất cả kiếm khí đột nhiên hóa thành một cái lưới lớn.
Cái lưới lớn năm màu bao phủ toàn thân Kim Vũ, điện giật khiến cho toàn thân y không ngừng run rẩy.
Thẩm Thiên chậm rãi đi đến bên cạnh Kim Vũ, liếc nhìn mấy vị thiên kiêu Vũ tộc Hạc Vô Sương, Ngốc Thứu, Bạch Linh bên cạnh.
Ngay lập tức, Hạc Vô Sương và Ngốc Thứ rùng mình một cái, vội vàng xoay đi chỗ khác làm bộ không thấy gì.
Còn Bạch Linh lóe lóe hai mắt, âm thầm nghĩ cách có thể nhờ Khổng Mộng tiên tử dắt mối, để tộc Bách Linh các nàng cũng có thể bổ nhiệm nhân gian hành tẩu không.
Mang trên mặt nụ cười xán lạn, Thẩm Thiên chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Kim Vũ nói: “Kim huynh, ta nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm.”
Kim Vũ đang định dọa Thẩm Thiên, nhưng chợt nhớ lại hậu quả câu nói vừa nãy tạo ra nên quả quyết từ tâm.
Y nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, trả lời: “Đúng vậy, đều là hiểu lầm.”
Thẩm Thiên nhìn trán Kim Vũ, mỉm cười nói: “Nếu là hiểu lầm, hay chúng ta thương lượng hòa giải đi!”
Kim Vũ nuốt nước bọt, chỉ cảm thấy toàn thân đều bị điện giật đến mức giòn sộp rồi, còn bốc cả mùi thơm nữa: “Giải thế nào?”
Thẩm Thiên khẽ nhếch khóe miệng, nói: “Khi Thẩm mỗ đang bế quan, mấy người Kim huynh đã mạnh mẽ xông vào sơn cốc, suýt nữa hại Thẩm mỗ tẩu hỏa nhập ma, đền bù phí tổn thất tinh thần đi!”
“Kim huynh ngươi không phân tốt xấu tấn công Vân Địch sư đệ, làm hại sư đệ phải dùng mất rất nhiều lôi phù, còn tổn hao cả bản nguyên. Phí chữa thương và chế phù này cũng phải bồi thường!”
“Lại thêm lúc trước ngươi bất kính với bổn Thánh địa, khiến cho danh dự của bổn Thánh tử bị vũ nhục. Phí duy trì danh dự này cũng phải bồi thường đi!”
“Lại thêm phí Thẩm mỗ xuất tràng, phí dinh dưỡng, phí bảo dưỡng pháp khí, phí khôi phục dược phẩm, phí hòa giải…”
“Cộng lại, tính Kim Vũ huynh năm ngàn vạn mai linh thạch đi!”
Thẩm Thiên cười tươi xán lạn: “Khuyến khích thanh toán bằng linh thạch, bằng linh tinh, linh tủy.”
“Cũng có thể dùng chiến giáp hộ thân, vũ khí, thánh dượng chữa thương quy ra để đền bù. Giá cả do Thẩm mỗ tính, đảm bảo công bằng.”
“Nếu hiện giờ Kim huynh không có nhiều linh thạch như vậy, cũng có thể dùng danh nghĩa tộc Kim Sí Đại Bằng ký phiếu nợ, sau này trả lại.”
“Chỉ cần Kim huynh giao đủ linh thạch, Thẩm mỗ cam đoan sẽ đưa ngươi ra khỏi sơn cốc Thánh Long hoàn hoàn chỉnh chỉnh.”
“Từ nay về sau, chỉ cần Kim huynh nguyện ý, lúc nào cũng có thể tìm Thẩm mỗ ôn chuyện cũ.”
Nghe xong Thẩm Thiên tính toán, toàn thân Kim Vũ choáng váng.
Năm ngàn vạn mai linh thạch, ngươi không đi ăn cướp đi!
Không đúng, con mẹ nó đây là cướp rồi còn gì!
Kim Vũ u oán nhìn Khổng Mộng: “Khổng Mộng tiên tử, ngươi cứ trơ mắt nhìn Vũ tộc bị vũ nhục như vậy sao?”
Khổng Mộng bất đắc dĩ nói: “Vừa rồi ngươi thấy rất rõ rồi đó, dù ta có ra tay cũng không phải đối thủ của Thẩm huynh.”
“Mà Thẩm huynh lại sắp trở thành nhân gian hành tẩu của tộc ta, cũng chính là đồng bạn thân thiết của tộc ta.”
“Nếu không, e là hôm nay Kim Vũ ngươi không chỉ phải bồi thường thôi đâu.”
“Bỏ tiền hay bỏ mạng? Ngươi tự nghĩ cho kỹ đi!”
Nhìn vẻ mặt thương mà không làm gì được của Khổng Mộng, Kim Vũ thê lương đau lòng.
Đã nói Khổng Tước Thần tộc và Đại Bàng Thần tộc là một mạch tương thừa, trước mặt nguy nan sẽ cùng đón nhận, không rời không bỏ cơ mà!
Vậy mà ngươi cứ trơ mắt nhìn ta bị bắt nạt như vậy à?
Nhưng Khổng Mộng nói cũng không sai, dù nàng có chống lại thật thì thế nào?
Thần quang ngũ sắc của nàng đã bị Thẩm Thiên phá rồi, toàn thân đều bị Thẩm Thiên chinh phục, còn lấy gì đấu với hắn nữa?
Kim Vũ bất đắc dĩ rủ xuống cái đầu cao ngạo, nói: “Thẩm Thiên, hôm nay lão tử nhận thua!”
Lão tử?
Thẩm Thiên nhìn lên quầng sáng trên đầu Kim Vũ, nhoẻn cười nhàn nhạt nói: “Rất tốt, vậy thì bây giờ bắt đầu định giá đi!”
Hắn gỡ hoàng kim chiến đao bên cạnh Kim Vũ xuống, khẽ gật đầu, tính tính: “Chuôi đao này nhìn cũng không tệ. Có thể định giá một ngàn linh thach. Kim huynh thấy có công bằng không?”
Cái gì?
Một ngàn linh thạch sao”
Kim Vũ trợn tròn đôi mắt chim.
Đây là cái giá công bằng mà ngươi nói sao?
Con mẹ nó đây là linh khí thượng phẩm, là linh khí thượng phẩm đấy!
Bán đổ bán tháo thế nào cũng phải được hơn vạn linh tinh, tương đương với ngàn vạn linh thạch.
Ngươi định giá cho lão tử một ngàn linh thạch ấy à?
Con mẹ nó ta cho ngươi một vạn linh thạch, ngươi bán buôn cho ta một trăm kiện có được không?
Kim Vũ nghiến răng nghiến lợi, kiệt ngạo bất tuần nhìn chằm chằm Thẩm Thiên, nói: “Ha ha, giá tiền này… rất công bằng! Thẩm huynh thực biết ra giá!”
Thẩm Thiên cười gật đầu: “Hiển nhiên rồi.”
“Đúng rồi, còn cả món hoàng kim vũ y trên người Kim huynh nữa, nếu Thẩm mỗ nhìn không lầm, hẳn là bản giới hạn nhỉ?”
“Thẩm mỗ có thể định giá mười ngàn mai linh thạch, không biết Kim huynh cảm thấy thế nào?”
Phụt!
Kim Vũ giận đến mức thổ huyết.
Con mẹ nó chứ mười ngàn mai linh thạch? Đây là Kim Bằng vũ y đấy!
Là linh khí cực phẩm dùng cánh chim Kim Sí Đại Bằng Hóa Thần kỳ trút bỏ mà luyện chế thành đó.
Con mẹ nó ngươi định giá lão tử bằng mười ngàn mai linh thạch sao?
Lương tâm ngươi có đau không? Không, ngươi còn có lương tâm không?
Ta thấy ngươi không phải đệ tử của Thần Tiêu Thánh chủ, ngươi là truyền nhân của Bích Liên Thiên tôn đi!
Thẩm Thiên vẫn tiếp tục định giá.
Mà trái tim của Kim Vũ đã hoàn toàn sụp đổ.
Chương 301: Thẩm Huynh đúng là đứa con khí vận!!! (1)
Thấy Thẩm Thiên vừa tươi cười vừa nghiêm túc định giá, lòng Kim Vũ như đang rỉ máu.
Chẳng qua nếu Thẩm Thiên định giá thì y có thể nghi ngờ sao? Y không thể làm vậy, trừ khi y muốn dẫm lên vết xe đổ của người đi trước.
Dưới gối nam nhi có vàng, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!
Nơi nào có sự sống nơi đó có hy vọng!
Biết nhịn nhục mới có thể thành công!
Kim Vũ không ngừng tự thôi miên trong lòng, cắn răng nói: "Thẩm huynh định giá không sai, chẳng qua... có thể ghi giấy nợ hay không?"
Kim Vũ không có cách nào chấp nhận được cái giá mà Thẩm Thiên đưa ra.
Chưa từng thấy ai có lòng dạ đen tối như vậy!
Thẩm Thiên bình tĩnh nhìn Kim Vũ: "Ghi giấy nợ nghĩa là trả không nổi, tại sao có thể trả mà phải ghi giấy nợ? Không lẽ Bằng tộc các ngươi muốn quỵt nợ hả?"
Nét mặt lạnh nhạt của hắn làm Kim Vũ thấy lạnh sống lưng.
Thái độ của Thẩm Thiên hiện tại rõ ràng giống Bích Liên Thiên Tôn y đúc.
Kim Vũ quả là sợ hắn tinh trùng lên não, học theo Bích Liên Thiên Tôn ninh nhừ y đi luôn.
"Thẩm huynh đừng hiểu lầm, Bằng tộc ta nhiều tài lắm của nên vẫn trả được 50 triệu linh thạch, xin huynh nghìn lần đừng hấp tấp!"
Thẩm Thiên suy nghĩ: "Lắm tài nhiều của? Vậy 52 triệu đi!"
Kim Vũ khóc không ra nước mắt, cái này mẹ nó không phải là vừa bắt cóc vừa tống tiền hay sao? Có còn nói đạo lý hay không?
52 triệu linh thạch đủ để mua mấy món linh khí thượng phẩm rồi.
Cho dù y là thiên kiêu của Kim Sí Đại Bằng tộc thì cũng không có nhiều tài sản như vậy.
Lần này cho dù Kim Vũ thoát thân thành công để về Kim Sí Đại Bằng tộc nhưng có lẽ sẽ không tránh khỏi một trận trừng phạt.
Trong lòng Kim Vũ phát điên thì không nói, lúc này Thẩm Thiên đã tháo nhẫn trữ vật trên ngón tay Kim Vũ xuống, điên cuồng phá vỡ lớp vỏ phòng ngự.
Sau khi nhẫn không gian nhận chủ, nếu chủ nhân không muốn thì nó có thể chống lại thần thức của người khác xâm nhập, nhưng lúc này Kim Vũ làm sao dám phản kháng Thẩm Thiên?
"Ui cha, Kim huynh giàu có nha! Quả thật là người có tiền, đến trong nhẫn còn có trăm nghìn linh thạch."
"Còn có nhiều loại trái quý hiếm và kỳ lạ ở Nam Cương, cũng gần bằng 1000 viên linh thạch."
"Truyền thừa kỹ thuật chiến đấu cổ xưa của Bằng tộc: Thiên Bằng Bác Long Thuật? Đổi ra được 1000 linh thạch."
"Thuốc dưỡng sinh quý báu của Bằng tộc, Hoàng Kim Đại Điêu Hoàn, đổi ra được 500 linh thạch."
...
Sau một lúc sắp xếp đơn giản, Thẩm Thiên lấy nhẫn của Kim Vũ đeo lên tay mình: "Bản thánh tử cũng không phải là người không biết lý lẽ, cả bảo vật bên trong lẫn chiếc nhẫn thì định giá là 1,5 triệu viên linh thạch đi!"
"Thêm chiến đao và chiến giáp nữa thì tính tổng cộng cho huynh 2 triệu viên linh thạch đã là hào phóng rồi!"
"Chúng ta sẽ ghi giấy nợ 50 triệu viên linh thạch còn lại, lấy danh dự của Kim Sí Đại Bằng tộc huynh để bảo đảm, đến lúc đó ta sẽ nhờ Bích Liên sư bá đi đòi nợ."
"Kim huynh, nếu không có ý kiến gì thì ký đi!"
Để Bích Liên Thiên Tôn đi đòi nợ? Ha ha!
Kim Vũ hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi: "Được, ta ký!"
Chỉ cần Bích Liên lão gia hỏa kia có bản lĩnh đến Nam Cương đòi nợ thì Bằng tộc bọn ta dám trả!
Không phải 50 triệu viên linh thạch sao! Bằng tộc họ chưa đến mức không trả nổi.
Sau khi cầm tiền xong, các ngươi có thể rời khỏi Nam Cương được hay không thì phải xem bản lĩnh của Thánh Địa các ngươi!
Chỉ cần hai thầy trò ngươi có can đảm đến Nam Cương thì ta đây sẽ cho ngươi biết thế nào là Bằng tộc không thể xâm phạm!
Sau khi ký giấy nợ đầy nhục nhã, Kim Vũ một giây cũng không dừng chật vật xoay người, tiếp đó lập tức đi thật nhanh về phía bên ngoài sơn cốc.
Lần này y không nói một lời cay độc nào mà rời khỏi nhẹ nhàng không mang theo một áng mây.
Đúng vậy, thật sự không mang theo một đám mây nào.
Thiếu chút nữa đến quần lót cũng bị lấy đi mất.
...
Nhất thời, Khổng Mộng có chút bất đắc dĩ nhìn Thẩm Thiên.
Kim Sí Đại Bằng tộc với Khổng Tước Thần tộc xưa nay luôn là đồng minh có quan hệ không tệ.
Thấy Thẩm Thiên bắt nạt Kim Vũ như vậy Khổng Mộng hơi khó xử nhưng không hề cảm thấy bất mãn.
Đơn giản bởi vì Kim Vũ gây sự với Thần Tiêu Thánh Địa trước, bây giờ nàng cầu xin giữ một mạng của Kim Vũ cũng đã hết lòng rồi.
Đâu thể nào để bản thân dính vào cuộc chiến liều chết giữa Kim Vũ và Thẩm Thiên chứ!
"Thẩm huynh nể tình như vậy, Khổng Mộng vô cùng cảm kích."
Trên mặt Khổng Mộng mang nét cười, lấy ra một viên ngọc bội từ trong lòng: "Trên miếng thần quang bội này ghi chép hầu hết các loại pháp thuật thần quang của bản tộc."
"Mặc dù không có thiên chương công pháp và thiên chương cấm kỵ, nhưng cơ bản thì những pháp thuật như thuật Ngũ Hành Thần Quang hay khiên Ngũ Hành Thần Quang đều có ghi chép."
"Đây là quyền hạn truyền thụ lớn nhất mà Khổng Mộng có, sau khi Thẩm huynh lĩnh ngộ tu hành xong thì hoan nghênh tới Khổng Tước Thần tộc làm khách."
"Đến lúc đó, Khổng Mộng nhất định sẽ dùng hết khả năng thuyết phục trưởng lão trong tộc truyền thụ hoàn chỉnh bản "Khổng Tước đế kinh" cho Thẩm huynh."
Dù sao Khổng Mộc cũng không phải là thánh giả Long tộc như Ngao Băng, nàng vẫn không thể tự làm chủ loại chuyện chọn người truyền thụ được.
Chẳng qua truyền thụ pháp thuật Thần Quang cũng đủ tạo hứng thú cho Thẩm Thiên.
Dù sao thuật ngũ sắc thần quang của Khổng Mộng trước kia cũng suýt làm Hỗn Nguyên Chưởng Tâm Lôi của Thẩm Thiên không công phá được.
Phải biết rằng bởi vì có tứ đại kỳ vật thiên địa hỗ trợ nên Hỗn Nguyên Chưởng Tâm Lôi của Thẩm Thiên mạnh hơn Hỗn Nguyên Chưởng Tâm Lôi thông thường không biết bao nhiêu lần.
Ngũ sắc thần quang tráo của Khổng Mộng chỉ có thể mạnh hơn nhờ Hỗn NguyênTiên Kim.
Nếu có ngũ hành kỳ vật hỗ trợ thì chẳng phải là nghịch thiên sao!
"Khổng Mộng tiên tử quá khách khí, Thẩm mỗ làm sao có thể nhận tấm lòng này!"
Thẩm Thiên nhận ngọc bội xong liền thu thẳng vào trong Thương Minh giới, sau đó nghĩ một lát rồi lấy một hộp linh thạch ra.