Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 103



Là đàn ông, làm sao có thể nói là không làm được được?

Thẳng thắn mà nói, sau khi dung hợp thiên địa kỳ vật, ngũ sắc thần quang của Khổng Mộng rất mạnh!

Nhất là thứ nàng dung hợp chính là hỗn nguyên tiên kim, thích hợp với ngũ sắc thần quang của Khổng Tước Thần tộc nhất.

Có hỗn nguyên tiên kim gia trì, uy lực và lực phòng ngự của lồng thần quang đã tăng lên ít nhất là gấp đôi, có thể nói là không thể phá vỡ.

Lúc này, lồng thần quang đã che kín đường lui tứ phía của Thẩm Thiên, không thể tránh được nữa.

Nếu để nó tiếp tục tới gần, Thẩm Thiên sẽ không thể thoát khỏi thứ gông cùm này!

“Nếu tiên tử đã khăng khăng như vậy, ngươi sẽ không thất vọng!”

Thẩm Thiên hít sâu một hơi, không nhân nhượng nữa.



Chỗ mi tâm, ấn ký lôi đình màu vàng kim bộc phát ra hào quang sáng chói.

Từng đạo lôi đình màu vàng kim bắn ra, du tẩu khắp toàn thân Thẩm Thiên.

Trong phổi của hắn, từng đạo kiếm khí canh kim phun trào.

Trong thận hắn, trọng thủy màu bạc không ngừng cuồn cuộn.

Trong gan hắn tia sáng màu phỉ thúy cứ lấp lóe không yên.

Trong trái tim, nam minh ly hỏa không ngừng thiêu đốt!

Nhìn cái lồng kim sắc thần quang sáng rực rỡ trên trời, hai chân Thẩm Thiên chậm chậm uốn cong ghim xuống thành thế trung bình tấn.

Khí diễm màu vàng kim thiêu đốt quanh thân, nhuộm tất cả tóc, lông mày của hắn thành màu vàng hoàng kim, khí thế lập tức tăng gấp bội.

Lúc này, uy áp thật lớn bành trướng, cứ thế trút ra bốn phương tám hướng xung quanh.

Tất cả mọi người đều phải lùi lại, bao gồm cả mấy thiên kiêu Vũ tộc Kim Vũ, Hạc Vô Sương, Bạch Linh.

Bọn họ còn đang rung động vì Thẩm Thiên lại có thể lấy tu vi Trúc Cơ bộc phát ra uy áp đáng sợ như vậy!

Rốt cuộc vị thiên kiêu của Thần Tiêu Thánh địa này đáng sợ chừng nào?

Giữa sườn núi trong sơn cốc, một con rùa trắng cao khoảng một thước từ trong bụi cây thò đầu ra.

Đôi mắt to bằng hạt đậu xanh ùng ục xoay quanh, nhìn chằm chằm Thẩm Thiên, lẩm bẩm: “Một tiểu tử thật anh tuấn.”

“Tuổi còn trẻ thế mà luyện thành tiểu ngũ hành dương lôi thần thể, coi như là một người kế tục không tệ.”

“Bổn Đế thật vất vả mới thức tỉnh được, phải tìm người chiều chuộng hầu hạ.”

“Tiểu tử này đủ mạnh, miễn cưỡng có tư cách đi theo bổn Đế!”

“Ừm, để xem lại xem, phải kiểm tra lại.”

Nó lẩm bẩm một hồi rồi chui vào trong bụi cây, biến mất chẳng thấy đâu.

Cùng lúc đó, khí thế trên người Thẩm Thiên vẫn cứ cao ngất, khí diễm đốt cháy, không khí cũng vặn vẹo.

Hai tay hắn hợp thành một đài hoa, khí tức ngũ hành điên cuồng ngưng tụ trong lòng bàn tay, không ngừng tuần hoàn tương sinh lớn mạnh hơn.

Mặc dù không có kỳ vật hành thổ, nhưng một người có được bốn loại thiên địa kỳ vật trong cơ thể đã là nghịch thiên!

Nói chung, đã vạn năm qua không ai dám làm như vậy, bởi vì làm thế coi như tự bạo bỏ mình!

Trước đó, Thẩm Thiên dung nạp ba loại kỳ vật thiên địa vào trong cơ thể đã khiến cho Bích Liên Thiên tôn sợ ngây người.

Bây giờ lại thêm một thanh tru tiên kiếm, mặc dù chỉ được rèn ra từ chuẩn kim tiên, nhưng uy lực cũng không thua gì tiên kim.

Có bốn đại kỳ vật thiên địa gia trì, lúc này uy lực hỗn nguyên chưởng tâm lôi của Thẩm Thiên còn mạnh hơn cả lần trước ở điện Thánh Chủ!

“Hỗn…. nguyên…. Chưởng…. tâm….. !”

Khổng Mộng rất quang minh chính đại, không thừa dịp Thẩm Thiên súc thế mà tăng tốc tấn công.

Nàng cũng đang không ngừng súc thế, dốc thần lực toàn thân tràn vào lồng hỗn nguyên thần quang, ngưng

Lần giao phong này của Thần Tiêu Thánh địa và Khổng Tước Thần tộc cách lần trước đến cả vạn năm.

Cuối cùng, là lực phá hoại của hỗn nguyên lôi pháp cứng rắn không lùi của Thần Tiêu Thánh địa mạnh hơn hay lực phòng ngự không gì phá nổi của Khổng Tước Thần tộc cao hơn?

Vào thời khắc này, sắp có câu trả lời rồi!

“Lôi!”

Thẩm Thiên hô xong chữ “lôi” cuối cùng.

Giữa hai tay đã ngưng tụ ra một quả lôi cầu màu hoàng kim lớn gần một trượng.

Lôi cầu hoàng kim cực kỳ áp súc, Thẩm Thiên đột nhiên đẩy hai tay ra đằng trước, lôi đình bộc phát!

Chỉ trong khoảnh khắc, quang mang màu vàng kim sáng chói tràn ngặp cả sơn cốc Thánh Long, giữa hư không hiện ra dị tượng hư ảnh của năm con thần thú.

Sóng xung kích của lôi đình màu vàng kim mãnh liệt phô thiên cái địa lao ầm ầm tới Khổng Mộng như biển gầm.

Lôi cầu màu vàng to lớn kéo theo cột lôi đình vàng kim đầy khí thế.

Cứ như vậy, đâm thẳng vào lồng thần quang.

“Đòn tấn công chí cương chí cường chí dương này chính là điều ta mong đợi đây!”

Sắc mặt Khổng Mộng không còn vẻ lạnh nhạt không quan tâm hơn thua nữa, chỉ còn lại cuồng nhiệt và hưng phấn.

“Ngươi không thể đánh tan được phòng ngự của ta!”

Hai tay nàng nhanh chóng kết ấn pháp huyền diệu của tộc Khổng Tước, như hồ điệp xuyên hoa.

Chợt lồng ngũ sắc thần quang bất ngờ xoay tròn không ngừng, hình thành vòng sáng như vòng xoáy ốc.

Lồng hỗn nguyên thần quang nghênh đón hỗn nguyên chưởng tâm lôi. Đây là pha quyết đấu đỉnh cao của sức mạnh hỗn nguyên ngũ hành và sức mạnh hỗn nguyên ngũ hành.

Oành!

Cuối cùng, cái mâu cứng nhọn nhất và cái thuẫn chắc chắn nhất đã va chạm.

Thần quang màu vàng kim sáng chói mắt tràn ngập khắp sơn cốc Thánh Long, khiến cho người ta lóa cả mắt không nhìn thấy gì nữa.

Chỉ nghe tiếng lôi đình không ngừng nổ oành oành, đinh tai nhức óc.

Trong sơn cốc, từng tảng đá vỡ lả tả rơi xuống, là do dư ba của trận chiến giữa hai người tạo nên.

Này đâu phải là trận chiến giữa tu sĩ cấp bậc Trúc Cơ?

Nên nhớ đây là thượng cổ chiến trường đấy, mỗi một ngọn núi đều vô cùng kiên cố, cho dù là Chân nhân Kim Đan tấn công cũng rất khó đánh vỡ đỉnh núi.

Uy lực lần giao phong này của Thẩm Thiên và Khổng Mộng đã có thể so được với trận chiến của Nguyên Anh kỳ!

Đến khi ánh sáng tắt dần, bụi mù tan hết.

Mọi người thấy có hai bóng người, chính là Khổng Mộng và Thẩm Thiên.

Lúc này trên thân Khổng Mộng, ngũ sắc thải y tỏa sáng óng ánh, có từng đạo lôi đình màu vàng kim không ngừng du tẩu.

Mái tóc mềm mại của nàng dựng đứng, rất thoải mái.

Khuôn mặt vẫn luôn thánh khiết cao ngạo lúc này cũng hơi đen đi.

Nàng há miệng, phun ra một ngụm khói đen nồng đậm.

“Thật mạnh. Thật rát. Cảm giác điện giật này!”

Khổng Mộng ngây ngốc nhìn Thẩm Thiên: “Không ngờ lại bị phá!”

“Không hổ là Thần Tiêu Thánh tử, không ngờ có thể đánh tan ngũ sắc thần quang của ta!”

“Đòn vừa rồi, nếu không có ngũ sắc thần y hộ thể, chắc chắn ta không thể dễ dàng ngăn lại.”



Chương 297: Khổng Tước kỵ sĩ? Khá thú vị đấy! (2)

Thẩm Thiên có Long Uyên thánh giáp hộ thân, Khổng Mộng làm Công chúa Khổng Tước Thần tộc, đương nhiên cũng phải có bảo vật hộ thân.

Một chiêu hỗn nguyên chưởng tâm lôi vừa rồi của Thẩm Thiên đã xé rách lồng ngũ sắc thần quang, nhưng bị ngũ sắc thải y ngăn cản.

Nhưng Khổng Mộng kiêu ngạo cỡ nào chứ? Đương nhiên sẽ không vin vào cớ đó để chơi xấu. “Ngươi rất mạnh, ta rất thỏa mãn!”

Thẩm Thiên không nói nửa lời, lấy niết bàn thánh dịch từ trong thương minh giới ra, rót từng ngụm từng ngụm vào bụng.

Nói đùa, thực sự nghĩ hỗn nguyên chưởng tâm lôi là kỹ năng thích bắn là bắn sao?

Lúc này nhìn thì hắn có vẻ rất bình thường, nhưng thật ra hai chân đều mềm nhũn rồi!

Nếu tiếp tục đánh nữa sẽ bị móc sạch.

Dù Khổng Mộng nhìn thì có vẻ chật vật nhưng rõ ràng vẫn còn nhiều sức, mà Thẩm Thiên thì rất khó mà đánh ra một chiêu hỗn nguyên chưởng tâm lôi thứ hai.

Nếu tiếp tục đánh nữa, hắn cũng chỉ có thể xuất ra tru tiên kiếm, nhưng nói vậy thì là liều mạng tranh đấu thật rồi.

Dù sao, với Thẩm Thiên, hiện giờ tru tiên kiếm là một trong những con át chủ bài mạnh nhất rồi, không thể tùy tiện để lộ.

Tình cảnh như lúc này là tốt nhất, thỏa mãn được Khổng Mộng, đuổi được nàng đi coi như giải quyết viên mãn.

Thấy Thẩm Thiên không nói lời nào, Khổng Mộng lại nói: “Thẩm Thiên, ta sẽ nhớ kỹ ngươi!”

Nghĩ nghĩ một lát, Khổng Mộng lại nói: “Ngươi có hứng thú trở thành nhân gian hành tẩu của bổn tộc không?”

“Nếu ngươi đồng ý, có lẽ bổn tộc sẽ truyền thụ diệu thuật ngũ sắc thần quang cho ngươi.”

“Dùng cái này, ký kết minh ước giao hảo vĩnh cửu của bổn tộc và quý Thánh địa!”

Có hứng thú trở thành nhân gian hành tẩu của tộc Khổng Tước không?

Còn ký kết minh ước giao hảo giữa Khổng Tước Thần tộc và Thần Tiêu Thánh địa sao?

Đùa à! Khổng Tước Thần tộc các ngươi tìm nhân gian hành tẩu tùy tiện như vậy sao?

Khổng Mộng vừa nói ra chuyện hoang đường này, Kim Vũ sau lưng lập tức tái mặt hỏi lại: “Khổng Mộng tiên tử, làm sao có thể?”

Thật ra hành tẩu nhân gian của Khổng Tước Thần tộc cũng có vài phần tương tự với việc đảo Hắc Long ở Đông Hải bồi dưỡng Long kỵ sĩ.

Đều là phương pháp kiêm tu cả nhân tộc và yêu tộc vô thượng, con người ký kết khế ước với yêu tộc.

Thiên kiêu này sẽ là cầu nối cho mối quan hệ của loài người và yêu tộc, có vài phần giống như quan ngoại giao ở Tu Tiên giới.

Trên thực tế, nhân tộc là vạn vật chi linh, cũng từng có thời gian hành tẩu nhân gian tương tự với các tộc đại yêu.

Nhất là trong trận đại chiến với tà linh ngoại vực xâm chiếm từ vạn năm trước, việc nhân yêu hợp tác làm bạn rất phổ biến.

Thiên kiêu nhân tộc hợp tác cùng thiên kiêu yêu tộc, ký kết khế ước tu luyện hợp kích kỹ năng.

Thậm chí bởi vậy đã từng có rất nhiều thần tiên quyến lữ vượt qua giới hạn chủng tộc.

Chỉ có điều, sau khi tà linh ở ngoại vực bị đánh lui, nhân tộc và yêu tộc không còn kẻ địch bên ngoài nữa, lại quay lại ngứa mắt chém giết lẫn nhau.

Dần dà, các khế ước của đại thân của thú tộc và nhân tộc cũng trở nên càng ngày càng ít.

Kim Vũ có nghĩ thế nào cũng không ngờ nổi Khổng Mộng lại đưa ra lời mời này.

Đơn giản là quá bất hợp lý. Ngươi có còn tí tình nghĩa đồng bào yêu tộc nào không?

Tiên tử, ta mời ngươi tới tru sát hắn cơ mà?

Chỉ vì tên Thánh tử này đủ mạnh, ngươi liền bị ma quỷ ám ảnh, bị hắn chinh phục rồi sao? Ngươi thích hắn hả?

Nhất thời, Kim Vũ cảm thấy tâm tình của mình đều nổ tung!

Thẩm Thiên lại càng ngơ ngẩn, vì căn bản hản không biết cái gì gọi là hành tẩu nhân gian của Khổng Tước tộc.

Nhưng làm hành tẩu nhân gian của Khổng Tước Thần tộc có thể học thuật ngũ sắc thần quang sao?

Khổng Tước kỵ sĩ sao? Nói thật thì Thẩm Thiên cũng khá động lòng đấy!

Dù sao hắn cũng từng đi phá lồng ngũ sắc thần quang rồi, lực phòng ngự cực kỳ mạnh.

Thứ thần thuật bảo mệnh vô thượng này là thứ Thẩm Thiên thích nhất đấy!

Khi Thẩm Thiên đang âm thầm động tâm, đột nhiên hắn cảm giác quả trứng rồng màu đen sau lưng hơi rung rung.

Ngay sau đó, quả trứng đột nhiên nặng hẳn.

Một giọng nói con gái non nớt phẫn nộ vang lên trong đầu Thẩm Thiên.

“Tiểu tử, bổn cung không cho phép ngươi ký kết cùng tiện nhân này!”

Cùng với tiếng động đó, một quả trứng màu đen từ trong bao đồ sau lưng Thẩm Thiên nhảy ra.

Vỏ quả trứng kia ẩn hiện đường vân hình rồng, rõ ràng đây chính là trứng rồng lúc trước Ngao Băng niết bàn biến thành bản nguyên.

Quả trứng rồng lơ lửng trên không, vầng hào quang màu đen ngưng tụ ra một bóng người, có vẻ rất giống với Ngao Băng, chỉ khác là nhỏ hơn rất nhiều.

Trước đó, trên khung xương của Thánh Long, Thẩm Thien có nhìn thấy hình dáng Ngao Băng, giống thiếu nữ hai mươi tuổi.

Mà lúc này bóng hình nữ tử nổi lên từ quả trứng rồng lại là một cô bé con chừng sáu bảy tuổi mặc váy đen.

Cô bé chống nạnh, miệng phồng má tròn, sắc mặt đầy tức giận, như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo vậy.

Nhưng Thẩm Thiên chỉ muốn líu lưỡi, mẫu long này còn nhỏ, cũng không được xinh đẹp như trước, nhưng nét tà ác lại không thay đổi chút nào.

Thân thể nhỏ nhắn phải chịu áp lực vốn không nên nhận, thực khiến cho người ta phải thở dài.

Nhìn Ngao Băng lơ lửng trên quả trứng rồng, Thẩm Thiên chợt nhớ tới con hồ ly nhỏ nào đó.

Nói thật chứ, nếu để Ngao Băng đổi sang một thân váy đỏ, đeo một hồ lô rượu lớn sau lưng, lại đổi đôi sừng rồng màu hồng phấn thành cặp tai hồ ly lại có vài phần phong thái nhã nhã.

Hắn khá tò mò, sau khi niết bàn, thực lực của phệ tiên đằng dường như bị rớt xuống với phạm vi rộng.

Không biết tiểu mẫu long này niết bàn thành trứng rồi thực lực có suy yếu bớt không? Có cơ hội biến nó thành long kỵ không?

Thẩm Thiên cứ nghĩ miên man, dù sao thì Long kỵ sĩ cũng là giấc mơ anh hùng của rất nhiều nam sinh.





Chương 298: Bổn Thánh tử định giá công bằng nhất! (1)

Không nhắc tới Thẩm Thiên đang vừa nhìn Ngao Băng vừa ngơ ngẩn nghĩ linh tinh nữa, lúc này Ngao Băng và Khổng Mộng đã xé lên.

Ngao Băng cong tay trái chống nạnh, tay phải chỉ vào Khổng Mộng, khẽ nói: “Nha đầu tộc Khổng Tước kia, Thẩm Thiên là của bổn cung!”

“Bổn cung đã ký kết với hắn. Hiện giờ hắn là nhân gian hành tẩu của đảo Hắc Long ta, không thể ký kết với tộc Khổng Tước các ngươi nữa!”

Mặc dù Khổng Mộng có vẻ thanh lãnh đạm mạc, nhưng lại là đệ nhất thiên kiêu ở Nam Cương, há lại thiếu kiêu ngạo sao?

Nàng lạnh nhạt đánh giá Ngao Băng: “Long Nữ đảo Hắc Long ở Bắc Hải sao? Cũng trùng hợp quá.”

“Nhưng dù Thẩm đạo huynh có ký kết khế ước Long Thần với đảo Hắc Long các ngươi

Cũng không ảnh hưởng đến việc hắn ký kết khế ước với tộc ta.”

“Ngươi nên nhớ, trong trận chiến tranh vạn năm trước, cũng có không ít tuyệt thế thiên kiêu một thân kiêm nhiều khế ước với nhiều tộc, thậm chí còn đeo cả thần ấn của sáu tộc!”

Dứt lời, Khổng Mộng nhìn Thẩm Thiên, bình tĩnh nói: “Thẩm đạo huynh có nhiều loại kỳ vật thiên địa, thích hợp tu hành đạo pháp và thần thông ngũ hành nhất!”

“Mộng có thể khẳng định, ngoại trừ “Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết” của Thần Tiêu Thánh địa, trên đời này không có tiên pháp thứ hai thích hợp với Thẩm đạo huynh hơn “Ngũ sắc thần quang.”

“Nếu Thẩm đạo huynh đồng ý, Mộng tự tin có thể thuyết phục các trưởng lão trong tộc, phá lệ trở thành vị đồng bạn ký kết khế ước thứ hai của đạo huynh.”

“Với thực lực, thiên tư và phong thái như đạo huynh, Mộng không ngại cùng chung khế ước với Long tộc.”

Rất hiển nhiên, việc Thẩm Thiên dùng tu vi Trúc Cơ kỳ đánh tan lồng ngũ sắc thần quang của Khổng Mộng đã khiến nàng tán thành triệt để.

Nếu không, cho dù giá trị nhan sắc của hắn cực cao, Khổng Mộng cũng chưa chắc đã đồng ý cùng ký chung khế ước với Ngao Băng.

Nhân tộc được làm nhân gian hành tẩu là tôn trọng cực cao của yêu tộc rồi.

Nếu ngươi vừa ký kết khế ước với tộc ta lại lật tay ký kết khế ước với tộc khác.

Mặc dù trên nguyên tắc là không có vấn đề gì, nhưng Thần Thú không cần mặt mũi sao?

Từ xưa đến nay, chỉ có các tuyệt đại thiên kiêu có thên phú khoáng cổ thước kim hoàn toàn mới có tư cách được mấy tộc quần đại thần thú cùng tán thành, cùng ký kết khế ước.

Mà với Khổng Mộng, phong thái, khí độ, thực lực và thiên phú của Thẩm Thiên đều có tư cách xứng với đãi ngộ này.

Có điều Thiên nữ Khổng Tước Thần tộc đồng ý, nhưng Long Nữ niết bàn lại có ý kiến.

Long Nữ mặc váy đen hừ lạnh nói: “Bổn cung tuyệt đối không đồng ý cùng ký khế ước chung với ngươi.”

Khổng Mộng khẽ cười nói: “Nếu không đồng ý, Long muội muội cứ hủy khế ước với Thẩm huynh là được, khế ước nhaan thần hoàn toàn là tự nguyện, ai ép được ngươi chứ!”

Ngao Băng: “Ngươi!”

Khổng Mộng khẽ nhếch khóe miệng, ngũ sắc thần quang sau lưng đung đưa: “Ngay cả cái xác cũng không có nổi, cũng học người ta ký kết khế ước Long Thần à? Long muội muội ngươi đã lớn chưa?”

“Cẩn thận người trong nhà biết ngươi giấu diếm trưởng bối ký kết khế ước, lại bị đánh vào mông đấy!”

Ngao Băng tức giận đến mức phì ra khói trắng, tà áo bay bay nhấc lên kinh đào hải lãng, nhưng có thể lập tức điều chỉnh lại cảm xúc rất nhanh.

Nó nhìn Khổng Mộng, nhoẻn cười tự tin nói: “Có phải nữ nhân Khổng Tước Thần tộc các ngươi đều không phát dục tốt không?”

“Xem ngươi thành niên rồi mà sao bằng phẳng thế? Ai biết ngươi là Thần nữ tộc Khổng Tước thì thôi, chứ ai không biết còn tưởng ngươi là Khổng Tước công tử đó!”

“Nha đầu, nếu ngươi muốn cải nam trang, chắc không cần quấn ngực nhỉ!”

Ngao Băng vừa nói chuyện vừa ưỡn ngực lên: “Dù bổn cung có niết bàn nhỏ đi cũng lớn hơn ngươi!”

Oành!

Bạo kích -99999999…

Sát cơ nồng nặc vô cùng bao phù toàn bộ sơn cốc Thánh Long.

Khổng Mộng nghiến răng ken két, ngũ sắc thần quang sau lưng lại xòe ra: “Ta phải tiêu diệt ngươi!”

Nữ yêu Bách Linh tộc Bách Linh bên cạnh Khổng Mộng vội vàng kéo nàng lại: “Mộng tỷ tỷ, đừng xúc động, đó là tộc Hắc Long đấy.”

Nam Cương tôn tộc Phượng Hoàng làm đầu, mà Bắc Hải do tộc Hắc Long làm thủ lĩnh, đây chính là hai thế lực lớn của yêu tộc.

Mặc dù Khổng Tước Thần tộc là tộc đàn đứng đầu trong yêu tộc, nhưng so với hai tộc Long, Phượn thì vẫn hơi kém hơn một chút.

Ngao Băng lấy lại thế thượng phong, cười nhạo nói: “Làm sao? Tức giận quá à? Bổn cung chỉ nói thật thôi mà.”

“Thành niên chưa? Ha ha, bổn cung đã thành danh từ vạn năm trước rồi, dù là cha ngươi nhìn thấy bổn cung cũng phải hô một tiếng tiền bối đấy.”

“Chỉ bằng ngươi cũng xứng làm can trước mặt bổn cung sao? Đúng là đồ không biết tốt xấu!”

Niết bàn?

Khổng Mộng ngẩn người, lập tức nghĩ tới cái gì đó.

Đúng vậy, chắc hẳn con rồng này không phải trứng Hắc Long Thần tộc đang chờ ấp, nếu không làm sao có thể đấu võ mồm như vậy?

Hẳn nó là long tộc bị thương nặng, thi triển bí pháp niết bàn khôi phục nguyên khí, nên mới quay lại hình dáng khi còn nhỏ thế này.

Ở tu tiên giới cũng không hiếm những trường hợp thế này, ngược lại, tần suất xuất hiện rất nhiều.

Bởi vì cảnh giới thứ tư của Thần Ma luyện thể chính là “Niết Bàn cảnh.”

Tương đương với bảy cảnh giới lớn của hệ thống Kim Đan luyện khí là Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Độ Kiếp, Đại Thừa, hệ thống Thần Ma luyện thể cũng có bảy cảnh giới lớn.

Chính là Đoán Thể, Siêu Phàm, Kim Thân, Niết Bàn, Thông Thần, Sinh Tử Kiếp và Thần Minh.

Trong đó, cảnh giới Kim Thân sẽ cường hóa nhục thân lên tới mức hoàn hảo, không một chút sơ sót, sau khi luyện thành sẽ có Thần Ma Kim Thân toàn thân không có sơ hở.

Sau đó, sẽ bắt đầu ngưng luyện ra thần lực thực sự từ bên trong Thần Ma Kim Thân, để thần hóa cơ thể khiếu huyệt bên trong, đưa sinh mệnh bản nguyên vào trong khiếu huyệt.

Sau khi đạt cảnh giới này, chỉ cần thần hóa khiếu huyệt đủ nhiều, thì liên kết thân thể sẽ vô cùng chặt chẽ.