Bịch!
Bịch bịch!
Bịch bịch bịch!
Huyết Ma cao mười mấy trượng giống như người khổng lồ bằng máu.
Toàn thân bọn chúng đều tỏa ra khí thế khát máu, đánh về phía đám người trong sơn cốc.
Trong tay Kim Vũ cầm chiến đao hoàng kim, đứng ngạo nghễ trước mặt Huyết Ma, niềm kiêu hãnh của tộc Kim Sí Đại Bằng không cho phép y chạy trốn!
Tốt thôi!
Chú yếu là ban nãy thi triển cấm thuật bộc phát hơi mạnh nên giờ đã yếu đi nhiều.
Lúc này ngay cả đứng trên mặt đất Kim Vũ còn phải nhờ hoàng kim chiến đao chống đỡ, can bản không thể nào xoay người chạy trốn.
Kim Vũ nhìn bàn chân to lớn của Huyết Ma đang bước về phía mình liền chậm rãi nhắm mắt lại.
Được thôi, dù vẫn phải chết trong tay quái vật bẩn thỉu này nhưng tốt xấu gì cũng là chiến tử.
Có điều bị tên này giẫm một giẫm chết, mùi vị thực sự hơi nặng một chút.
Dù sao lão tử cũng không làm Thiên Bằng Thần tộc phải mất mặt!
Ban nãy Thẩm Thiên cứu lão tử một mạng, giờ lão tử cùng hắn kề vai chiến đấu, xem như đã trả lại đại ân cứu mạng!
Nếu giới Tu tiên thật sự có luân hồi, kiếp sao lão tử nhất định sẽ trở thành thiên bằng cường đại nhất đương thời, sớm muộn gì cũng sẽ đánh cho tên tiểu bạch kiểm này nằm bẹp dí!
Hí hí, nghĩ thôi đã thấy đắc ý rồi!
Ủa, sao nãy giờ rồi mà vẫn chưa chết?
Kim Vũ lén hé hé con mắt phải ra, liếc nhìn lên đỉnh đầu.
Lúc này y nhìn thấy một bóng người toàn thân bốc cháy lôi đình kim sắc đang thình lình đứng ngạo nghễ đứng giữa không trung trên đỉnh đầu y.
Tay phải hắn hiển hiện khí thế kình thiên, mạnh mẽ chống đỡ bàn chân to lớn của Huyết Ma kia, mặc cho Huyết Ma giãy giụa như thế nào cũng không thể nhúc nhích.
Nơi cổ tay trái của Thẩm Thiên tràn ra một sợi dây leo màu phỉ thúy cùng với sáu người đang bị quấn lại như quấn nho.
Pháp lực toàn thân họ bị tiêu hao nhanh chóng, vô cùng suy yếu, rõ ràng đã bị Thẩm Thiên coi họ như cục sạc dự phòng rồi.
“Nhóc con, ngươi còn nợ bổn Thánh tử hơn năm mươi triệu linh thạch, chưa thể chết được!”
Giọng nói trêu ngươi của Thẩm Thiên từ không trung truyền đến, một giây sau sợi dây theo phỉ thuy được thu lại vào trong cổ tay.
Linh lực tán loạn của sáu kẻ Tà Linh giáo đã bị Thẩm Thiên hút khô, ngã rơi trên mặt đất.
Đan điền của bọn hắn đã bị Thẩm Thiên xuyên nát, trong thời gian ngắn không thể gây ra chuyện gì được.
Tay trái của Thẩm Thiên lại xuất hiện một Tử Kim chùy, khí diễm màu tím điên cuồng lao vào trong chùy.
Lúc này, lôi đình trong hư không chấn động giống như một bài hành khúc khiến người ta nhiệt huyết sôi trào!
“Muốn đồng bọn của ta chôn cùng các ngươi sao? Haha, đùa đấy à!”
“Các ngươi đã từng nhìn thấy thời điểm toàn thịnh của ta chưa?”
Thẩm Thiên chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng chói trước nay chưa từng có.
Tử Kim chùy lập tức phóng to mấy trượng, toàn thân lượn lờ lôi đình hoàng kim!
Trọng Thủy màu trắng bạc bao trùm, hư không đang vặn vẹo xung quanh thân chùy giống như không thể chịu được uy thế và trọng lượng như vậy.
“Cút cho ta!!!”
Thần chùy có kim sắc và ngân sắc giao thoa, tiếng ầm ầm đánh về phía bàn chân Huyết Ma, bàn chân kiên cố kia của Huyết Ma lập tức bị đánh vỡ nát.
Cơ thể cao lớn của Huyết Ma bị đánh bay đi hơn trăm mét, đầu dối dưới đùi phải vỡ nát toàn bộ, biến thành bọt máu.
Đám Hắc Nguyên nhìn thấy liền choáng váng, bọn hắn không thể nào nghĩ ra ban nãy vì sao Thẩm Thiên lại có thể chống cự được!
Sức chiến đấu thực sự của vị Thần Tiêu Thánh tử này khủng bố vượt xa sức tưởng tượng của họ!
“Vẫn còn hai con sao?”
Haha, tốc độ chậm quá đi mất!
Lúc này hai con Huyết Ma khác đã vượt qua Thẩm Thiên lao vào giữa nhóm đệ tử.
Thẩm Thiên hừ lạnh một tiếng, bên ngoài cơ thể đột nhiên cháy lên liệt diễm Nam Minh Ly Hỏa, ngưng tụ ra Chu Tước Lôi Đình giáp.
Trong Ngũ Hành Lôi Đình giáp của Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết , Huyền Vũ là phòng ngự, Thanh Long khôi phục, Bạch Hổ sát phạt, Kỳ Lân tịnh hóa.
Còn Chu Tước Lôi Đình giáp có tác dụng lớn nhất là nâng cao tốc độ của người thi triển, có thể khiến người ta nhanh như thần điểu.
Cùng lúc đó, một đôi cánh Tiên Kim thuần kim sắc xuất hiện sau lưng Thẩm Thiên.
Giáp trụ lửa đỏ kết hợp với đôi cánh thần hoàng kim, quanh thân bốc cháy, mái tóc vàng óng đang giận dữ tung bay.
Lúc này, ánh sáng màu vàng đỏ của Thẩm Thiên đang chiếu rọi, như thần chỉ từ trên trời hạ phàm, tuấn dật oai hùng, khiến cho người quỳ bái!
Cái này mới là tốc độ này!
Đôi cánh thần sau lưng vỗ nhẹ, Thẩm Thiên đã trong nháy mắt xuất hiện giữa hai con Huyết Ma và đệ tử tiên môn.
Cút cho ta!
Trong cái nhìn chằm chằm đầy chấn động của các đệ tử, Thẩm Thiên quơ Tử Kim chùy màu tím còn lớn hơn cả người hắn nặng nề đánh vào ngực hai con Huyết Ma.
Ầm!!!
Ầm!!!
Chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi, hai con Huyết Ma bắn ra xa ngoài trăm thước, cùng ngã chồng lên đồng bọn.
Ngực của chúng bị lõm xuống, cốt giáp ngưng tụ ra chỉ có thể cản được trong chớp mắt rồi bị Trọng Thủy chùy đánh nát.
Ánh mắt các đệ tử tiên môn đứng sau lưng Thẩm Thiên lúc nhìn Thẩm Thiên đều xuất hiện những ngôi sao nhỏ.
Trong giới Tu tiên mạnh được yếu thua này, cường giả luôn được người người tôn kính.
Đặc biệt là vị cường giả này còn có dung nhan siêu phàm thoát tục.
Cộng thêm vị cường giả này vô cùng anh tuấn nên hiệu ứng càng mạnh hơn!
Lúc này dị tượng ngũ Thần thú sau lưng Thẩm Thiên cùng bay ra, tản mát ra khí thế to lớn, đôi cánh hoàng kim tạo ra huyễn ảnh những chiếc lông chim.
Thẩm Thiên tay cầm Tử Kim chùy, toàn thân lôi đình sáng chói lấp lóe.
Bề ngoài này thật sự là vô địch!
Trong lúc nhất thời tất cả sư tỷ sư muội đều nhìn ngây dại.
Thậm chí ngay cả những đệ tử nam kia, ánh mắt nhìn Thẩm Thiên cũng trở nên vô cùng cuồng nhiệt.
Đó là sùng bái, là kính ngưỡng, là tôn kính phát ra từ tận đáy lòng: Nam nhi sinh ở kiếp này, đại anh hùng như Thẩm sư huynh!
“Sau khi đạt được Vũ Hóa Tiên Kim, Thẩm huynh đã càng mạnh lên! Không hổ là cường giả ta công nhận, xem ra ta cũng phải tiếp tục cố gắng tu luyện.”
Khổng Mộng thi triển Ngũ Sắc Thần Quang vững vàng áp chế một con Huyết Ma, bắt đầu gọt giũa huyết khí bên ngoài cơ thể nó.
Mặc dù trong lúc nhất thời chưa thể làm gì được con Huyết Ma này nhưng đã nắm chắc chiến thắng, diệt sát con Huyết Ma này chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Chương 316: Hay là, dĩ hòa vi quý đi! (2)
Sau khi Khổng Mộng thu hoạch được Tiên Thiên Ngũ Sắc Thần Quang và Ngũ Sắc Thần Quang phiến thì đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Biểu hiện của hai người khi đối mặt với Huyết Ma khiến vị Thiếu điện chủ của Tà Linh giáo kia cảm thấy hoài nghi nhân sinh.
Đều là nhân vật trọng tâm của thế lực cấp thánh địa mà sao chênh lệch lớn vậy chứ?
Có đám này tồn tại, Thánh giáo thật sự có ngày quật khởi sao?
Sao hắn ta bỗng nhiên cảm giác hình như Thánh giáo không có tương lai gì thì phải.
Thẩm Thiên không biết suy nghĩ trong lòng mọi người, lúc này sự chú ý của hắn đã dồn hết lên người ba con Huyết Ma kia.
Nói thật ra thì thôi động Ngũ Lôi Thần Thú giáp bạo khí chiến đấu được coi như trạng thái chiến đấu đỉnh phong nhất của Thẩm Thiên trong tình huống không có Thiên Tru kiếm rồi.
Ở trong trạng thái này, Thẩm Thiên phải tiêu hao vô cùng đáng sợ, cho dù hắn lợi dụng Phệ Tiên đằng hấp thu một lượng lớn pháp lực linh khí của sáu người Tà Linh giáo thì cũng không đủ.
Chỉ ba chùy đơn giản như vậy đã đủ để pháp lực trong người Thẩm Thiên tiêu hao hết bốn phần.
Hơn nữa Thẩm Thiên duy trì trạng thái bạo lôi bạo khí của Ngũ Lôi Thần Thú giáp và Hỗn Nguyên Lôi đình, từng giây đều đang tiêu hao nguyên khí.
Hắn không thể kéo dài thêm nữa, nhất định phải công kích trái tim của ba con quái vật kia.
Thẩm Thiên nhìn thương thế đang nhanh chóng được khôi phục của ba con Huyết Ma kia, trên mặt lộ sát ý hiếm thấy.
Những con Huyết Ma này trải qua những năm tháng bị sát khí của chiến trường thượng cổ này thấm nhiễm, chúng đã không còn thần trí nữa mà chỉ biết giết chóc.
Đối mặt với loại quái vật này, chỉ có thể giết chết!
Thẩm Thiên thu hồi Tử Kim chùy vào trong Thương Minh giới, hai tay bắn ra một sợi dây leo dài màu phỉ thúy.
Dây dài chậm rãi kéo căng ra, chất lỏng màu trắng bạc đang bám trên dây leo giống như thanh trường kiếm màu bạc vô cùng sắt bén.
Vù!
Cái bóng màu đỏ vàng xẹt qua hư không, cùng lúc đó xuất hiện trước mặt một con Huyết Ma.
Ánh mắt Huyết Ma lộ vẻ hung áp, ngực lại ngưng tụ ra huyết giáp, đột nhiên giơ tay đánh về phái Thẩm Thiên.
Quá chậm rồi!
Trong mắt Thẩm Thiên lóe lên tia tàn khốc, trong nháy mắt tránh được cự chưởng của Huyết Ma.
Phệ Tiên đằng trong tay phải được Trọng Thủy bám theo đang đâm vào vai Huyết Ma, bắn ra một mũi tên máu.
“Ha ha, không thể trong nháy mắt đánh tan cốt giáp và trái tim thì sẽ không thể nào giết được Huyết Ma!”
Lúc này khí tức Hắc Nguyên vô cùng yếu ớt nhưng vẫn kiên trì nhìn Thẩm Thiên chiến đấu.
Hắn ta mong chờ Thẩm Thiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị Huyết Ma giết chết.
Hắn ta nhìn chằm chằm Huyết Ma đang giơ tay lên lần nữa đánh về phái Thẩm Thiên.
Ngưng trong ánh mắt mong chờ của Hắc Nguyên, một chuyện khó tin khác đã nhanh chóng xảy ra, vì Huyết Ma.... ngã xuống rồi!
Đúng vậy, ngay lúc bàn tay của con Huyết Ma kia sắp đánh trúng Thẩm Thiên thì đã vô lực rơi xuống.
Huyết quang toàn thân nó nhanh chóng ảm đạm, sau đó cả người hóa thành bọt máu rồi sụp đổ.
Trong hư không, Thẩm Thiên chậm rãi thu hồi Phệ Tiên đằng trong tay phải, cuối sợi Phệ Tiên đằng đột nhiên cột thêm một hạt châu màu đỏ.
Đó chính là bổn nguyên sinh mệnh của Huyết Ma, Huyết Tinh Châu.
Đối với yêu tộc mà nói, Huyết Tinh Châu này chính là thuốc bổ hoàn mỹ nhất.
Sau khi luyện hóa Huyết Tinh Châu, yêu tộc có thể chiết xuất ra huyết mạch bản thân, tăng cường thực lực chính mình.
Nếu may mắn thậm chí có thể có cơ hội thực tỉnh huyết mạnh Thần Thú thượng cổ, có thể gọi là chí bảo có tiền cũng không mua được!
Vốn đối mặt với cường địch, Huyết Ma lúc nào cũng ngưng tụ cốt giáp phòng ngự vị trí trái tim, nếu nó có vỡ vụn thì vẫn có thể lập tức ngưng tụ cốt giáp mới.
Cho dù Thẩm Thiên dùng Bích Thủy Kiếm, điều khiển kiếm khí Thiên Tru kiếm thì cũng khó vừa phá được cốt giáp vừa đâm nát trái tim.
Nhưng suy nghĩ của Thẩm Thiên xoay chuyển, sau khi đưa Phệ Tiên đằng chui vào trong cơ thể Huyết Ma liền quẹo thẳng vào tim.
Sự thật chứng minh biện pháp này quả nhiên hữu hiệu, Phệ Tiên đằng phối hợp với Nhất Nguyên Trọng Thủy đúng là có thể xưng không gì không phá được!
Thẩm Thiên tùy tiện đâm xuyên vào phòng ngự bả vai của Huyết Ma, sau đó không ngừng đưa Phệ Tiên đằng đi thẳng vào vị trí tim Huyết Ma rồi đâm xuyên nó.
Mặc dù thực lực Huyết Ma mạnh mẽ, công kích, phòng ngự, tốc độ đều tương đối cường hãn, sức khôi phục càng là có thể xưng bug.
Nhưng trí lực của nó thì còn chẳng bằng đứa trẻ lên ba, hoàn toàn chiến đấu dựa vào bản năng.
Tuy nhiên chỉ cần nó ngưng tụ cốt giáp ở vị trí xung quanh tim thì sẽ không có sơ hở nữa.
Đương nhiên, biện pháp này Thẩm Thiên sẽ không nói cho Huyết Ma.
Mà với trí thông minh của Huyết Ma thì cũng chẳng thể nào hiểu được.
“Quả nhiên có thể thực hiện.”
Khóe miệng Thẩm Thiên nhếch lên, xuất hiện trước mặt Huyết Ma thứ hai.
Hắn tùy tiện né tránh đòn tấn công vụng về của Huyết Ma, Phệ Tiên đằng đột nhiên đâm vào nách Huyết Ma.
Phập!
Máu me tung tóe, một viên Huyết Tinh Châu lóe ra u quang bị Thẩm Thiên lấy ra, con Huyết Ma kia cũng vỡ nát.
Miểu sát!
Lại là miểu sát!
Mọi người nhìn Thẩm Thiên liên tục chém giết hai con Huyết Ma cấp Nguyên Anh kỳ như chém dưa thái rau trong thời gian một chén trà thì ánh mắt đều ngây ra.
Thần Tiêu Thánh tử có phải người không?
Trúc Cơ kỳ giết Nguyên Anh kỳ mà có thể miểu sát sao?
Như vậy thì bảo những kẻ khổ tu mấy trăm năm mới Kết Anh làm sao chịu nổi?
Kim Vũ vẫn nhờ chiến đao hoàng kim chống đỡ nhưng lúc này quả thật y thấy trong lòng rất mệt mỏi.
Khốn kiếp!
Vất vả lắm mới cùng tên Thẩm Thiên này kề vai chiến đấu con như miễn cưỡng vớt lại nửa ơn cứu mạng trước đó.
Vậy mà hắn lại cứu bổn điêu thêm lần nữa nhanh như thế, giờ bảo bổn điêu báo đáp thế nào đây? Không cách nào báo đáp được/1
Vốn còn định sau khi trả được ơn cứu mạng này sẽ nghĩ cách đánh bại hắn.
Dù sao đợi sau khi y rời khỏi chiến trường thượng cổ tu vi hoàn toàn khôi phục thì y tự tin có thể ỷ lớn hiếp nhỏ, dựa vào tu vi áp chế Thẩm Thiên.
Nhưng lúc này, Kim Vũ nhìn Thẩm Thiên giết tất cả Huyết Ma này như chém dưa thái rau thì trong lòng liền sợ hãi.
Cho dù thật sự có thể rời khỏi chiến trường thượng cổ thì bổn điêu có thể đánh bại được tên biến thái này sao?
Sao mình thấy gan chim của mình, hơi bé đi rồi thì phải!
Hay, cứ dĩ hòa vi quý đi thì hơn!
Chương 317: Dùng kiêu ngạo đối phó kiêu ngạo! (1)
Ầm!
Con Huyết Ma cuối cùng bị Phệ Tiên đằng xuyên thủng.
Sau khi Huyết Tinh Châu bị móc ra, nhục thân Huyết Ma sụp đổ, hóa thành mưa máu đầy trời.
Hỏa vũ xung quanh người Thẩm Thiên dần dần tiêu tán, lôi đình cũng thu liễm dần không thấy đâu, người từ trên không trung cũng chậm rãi đáp xuống.
Trong giây lát ngắn ngủi, bốn Huyết Ma trong sơn cốc bị quấn ở cuối dây leo của Thẩm Thiên.
Huyết Ma cốc lớn như vậy lập tức im ắng, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn Thẩm Thiên.
Áo trắng như tuyết của hắn chưa từng dính một vệt máu, ánh sáng của Thương Minh giới lấp lóe, lấy ra một bình bạch ngọc.
“Đây là Niết Bàn Thánh Dịch, là do Phệ Tiên đằng Độ Kiếp kỳ Niết Bàn biến thành, có thể trị vết thương đại đạo, bổ sung bản nguyên sinh mệnh.”
Thẩm Thiên tiện tay ném bình ngọc cho Kim Vũ, cười nói: “Ở đây có mười cân, đủ cho ngươi chữa thương.”
Kim Vũ nhận Niết Bàn Thánh dịch, nét mặt phức tạp, sao tên này tốt bụng thế?
Thẩm Thiên thấy mặt Kim Vũ đầy nghi ngờ thì bất đắc dĩ nói: “Nếu ngươi chết rồi thì bổn Thánh tử biết tìm ai đòi nợ?”
Kim Vũ: “...”
Thẩm Thiên tiếp tục nói: “Còn nữa, thanh chiến đao hoàng kim này bị ngươi làm nứt rồi, chiến giáp hoàng kim cũng bị mòn rồi. Những thứ này cũng sẽ do ngươi bồi thường.”
Kim Vũ: “...”
Thẩm Thiên tiện tay vứt một giới chỉ cho Kim Vũ: “Đây là giới chỉ của ngươi, quy ra hai trăm vạn linh thạch là được, tổng số tiền ngươi phải bồi thường cho bổn Thánh tử là năm ngàn hai trăm vạn linh thạch!”
Dứt lời, Thẩm Thiên lại nói: “Không cần phải trả gấp gáp đâu, đợi khi nào tích cóp đủ hẵng trả cũng được, nhưng phải có tiền lời đấy.”
Kim Vũ ngơ ngác nhìn Thẩm Thiên quay người rời đi, cả mình chim đều sửng sốt, đây là chuyện quái gì vậy?
Trả chiến đao hoàng kim và chiến giáp hoàng kim cho ta, cộng thêm giới chỉ, quy ra tiền là hai trăm vạn linh thạch?
Chỉ riêng chiến đao hoàng kim này, dù có nứt rồi thì cũng đâu chỉ chút tiền ấy chứ?
Huống hồ còn cả chiến giáp hoàng kim, đây là linh khí cực phẩm đấy, hai trăm vạn linh thạch thì mua được cọng lông à?
Đợi đã, Kim Vũ nhìn về phía bóng dáng đang rời đi của Thẩm Thiên, đột nhiên hiểu ra gì đấy.
“Tức là tên này đang cho bổn điêu một bậc thang để bước xuống, muốn bắt tay giảng hòa với ta sao?”
Kim Vũ nhìn Niết Bàn Thánh dịch trong tay, y nở nụ cười đắc ý: “Coi như ngươi thức thời!”
Cũng được, nể tình tiểu tử ngươi hiểu chuyện như vậy, bổn điêu nể mặt ngươi, sau này không trấn áp ngươi nữa.
Kim Vũ mở nắp bình bạch ngọc uống từng ngụm Niết Bàn Thánh dịch lớn, khôi phục nguyên khí.
Năng lượng bản nguyên sinh mệnh mênh mông theo chất lỏng màu trắng bạc được Kim Vũ thôn phệ, luyện hóa, tràn đi khắp toàn thân Kim Vũ.
Khí tức của y nhanh chóng cường thịnh.
Chiến ý trên người một lần nữa tỏa ra ánh sáng rạng rỡ, Kim Vũ hăng hái, nhìn Thẩm Thiên cười lạnh nói: “Thẩm Thiên, ngươi không khỏi quá coi thường người khác rồi đấy.”
“Chỉ năm ngàn hai trăm vạn linh thạch thôi mà, Kim Vũ ta chưa đến mức quỵt nợ khất nợ đâu!”
“Trong vòng ba tháng, ta sẽ gom góp đủ linh thạch đưa đến Thần Tiêu thánh địa ngươi!”
“Trên chiến trường lần này đánh chưa đã, sau này nếu có cơ hội, đợi sau khi ngươi Kết Đan, chúng ta tái chiến một trận!”
Thẩm Thiên dừng bước, quay đầu, cười nói: “Vậy được, tơi khi nào ta Kết Đan sẽ đi Khổng Tước Thần tộc, tiện thể tìm ngươi luôn.”
Trên trán Kim Vũ toát mồ hôi lạnh: “Khụ khụ, vậy... vậy chúng ta một lời đã định, đến lúc đó nếu ngươi chiến bại, ta tha cho ngươi một mạng!”
“Được, nếu ngươi chiến bại, bổn Thánh tử cũng tha cho ngươi một mạng!”
Khóe miệng Thẩm Thiên hơi nhếch lên, EQ của hắn rất cao, sao hắn không nhận ra tiểu tử Kim Vũ này giờ đang nghỉ gì.
Con chim kiêu ngạo này chẳng qua chỉ là con vịt chết mạnh miệng thôi!
Đợi bổn Thánh tử Kết Đan thành công đến ứng chiến chỉ e y sẽ “mất liên lạc” ngay!
Có điều cũng không quan trọng!
Kiểu sống chết vẫn kiêu ngạo này là dễ lừa gạt nhất, từ đầu đến chân thẳng như ruột ngựa, căn bản chẳng biết âm mưu quỷ kế gì.
Cách tốt nhất để đối phó với kẻ kiêu ngạo chính là kiêu ngạo hơn cả y!
Giờ có cơ hội để biến tên này thành rau hẹ thu hoạch mỗi ngày thì Thẩm Thiên chẳng có lý do gì để từ chối cả!
Dù sao mổ gà lấy trứng hay cho ăn cỏ vắt sữa, Thẩm Thiên vẫn biết nên chọn cái nào.
Thương Minh giới lại lóe lên tia sáng, một cỗ quan tài xuất hiện trên mặt đất.
“Đây là hài cốt tiền bối Kim Sí Đại Bằng tộc các ngươi, nghe Khổng Mộng tiên tử nói là chết trong trận chiến chống Tà Linh ngoại vực thời thượng cổ.”
“Ông ấy là anh hùng thật sự, không nên phơi thây chiến trường, Kim Vũ ngươi đem ông ấy về Kim Sí Đại Bằng tộc hậu táng đi!”
Sau khi Kim Vũ nhìn thi thể trong quan tài, cảm nhận được khí tức cùng nguồn gốc với mình, Kim Vũ trầm mặc không nói.
Một lúc sau, y nhìn theo bóng lưng của Thẩm Thiên, lớn tiếng nói: “Nhân tình này, bản tộc nợ ngươi!”
Thẩm Thiên không hề dừng bước, có điều khóe miệng lơ đễnh nở nụ cười.
Sau này có thể hưởng xía thêm một người... chim nữa rồi!
Đắc ý...
...
Xử lý xong vấn đề Kim Vũ, tiếp theo là sáu người của Tà Linh giáo.
Thẩm Thiên nhìn gương mặt đầy vẻ hoài nghi nhân sinh của Hắc Nguyên, Hắc Kim, Hắc Mộc, Hắc Thủy, Hắc Hỏa và Hắc Thổ, trên mặt lộ tia mong chờ.
Hắn lột hết áo đen bí bảo, mặt nạ đặc biệt trên người sáu người xuống.
Những trang bị này đều có hiệu quả che giấu khí tức, đều là tồn tại cực hiếm trong các pháp bảo cùng bậc, giá trị tuyệt đối không thấp.
Huống hồ, trên tay sáu người đều mang theo giới chỉ trữ vật, trong đó có chứa tài sản của bọn hắn!
Bởi vậy câu “lục soát một tòa thành không bằng tiêu diệt một đội người” không phải nói đùa.
Hắn tùy ý thu hết sáu giới chỉ trữ vật này vào trong Thương Minh giới, trở về sẽ sắp xếp lại sau.
Thẩm Thiên bình tĩnh nhìn Hắc Nguyên: “Các ngươi đều là người của Tà Linh giáo à? Lần này lén đến chiến trường thượng cổ là có âm mưu gì?”