Hắc Nguyên cười lạnh nói: “Ngươi cho rằng bổn Điện hạ là đồ tham sống sợ chết à? Ha, giết ta, các ngươi cũng sẽ phải chôn cùng thôi!”
Thẩm Thiên nhìn trán hắn ta: “Đã là tù nhân rồi còn cứng miệng à? Ngươi nói mấy lời này có ý nghĩa gì chứ?”
“Sư huynh đệ các phái ở đây có ai bằng lòng từ bỏ thí luyện áp giải sáu tên này trở về thẩm vấn không?”
Thành viên Tà Linh giáo còn sống có giá trị lớn hơn chết rất nhiều.
Vì trong Tà Linh giáo tuy có nhiều giáo đồ rất cuồng nhiệt, nhưng tham sống sợ chết thì còn nhiều hơn.
Một Tà giáo đồ bị bắt sống rất có thể sẽ trở thành điểm mấu chốt, trợ thánh địa tìm hiểu được tung tích của nhiều giáo đồ hơn.
Bởi vậy lúc Thẩm Thiên bắt sáu người này đã phá vỡ đan điền của bọn hắn để đề phòng sáu tên này liều mạng tự nổ.
Bây giờ nhân lúc tin sáu người này bị bắt vẫn chưa truyền đi, đưa về thánh địa thẩm vấn, điều tra rõ ràng Tà giáo là thích hợp nhất.
Nếu đợi sau khi thí luyện hoàn toàn kết thúc mới đem sáu người này ra ngoài thẩm vấn, tung lưới đánh bắt thì e là cứ điểm tà giáo mà sáu người này biết đều rút đi cả rồi.
Chúng đệ tử trong sơn cốc đều nhìn nhau, trên mặt lộ vẻ do dự.
Dù sao với đệ tử bình thường mà nói, thí luyện ở chiến trường thượng cổ tuyệt đối là kỳ ngộ hiếm có.
Ở đây phàm có thể tìm được một dược liệu thượng cổ quý giá nào cũng đủ để họ bớt phấn đấu mấy năm thậm chí mấy chục năm.
Dù sao cho dù là đệ tử của thánh địa thì không phải ai cũng giàu có được như Tần Vân Địch, Thẩm Thiên.
Tài nguyên tu hành của đại đa số các đệ tử đều rất khó khăn, càng là thiên tài thì càng nghèo!
Vì bọn họ yêu cầu với bản thân cao hơn nên tài nguyên dĩ nhiên cũng cao cấp hơn!
Nếu lần này bỏ dở nửa chừng rời khỏi chiến trường thượng cổ, lần sau rất khó có thể có được cơ hội này nữa.
Trầm tư một lát sau, một giọng nói vang lên trong đám đông: “Thánh tử sư huynh, đệ nguyện áp giải bọn hắn về thành.”
Thẩm Thiên nhìn về phía phát ra âm thanh thì thấy Trương Tam đệ tử nội môn của Thần Tiêu thánh địa.
Trên mặt Trương Tam lộ ra vẻ kiên định: “Những giáo đồ Tà Linh giáo này dám xâm nhập vào chiến trường thượng cổ phá hỏng thí luyện liên hợp của thánh địa đúng là gan to bằng trời.”
“Lần này nếu không phải Thánh tử sư huynh ngăn cơn sóng dữ, chỉ e chiến trường này sẽ xảy ra bi kịch lớn, hậu quả khó mà lường được.”
“Bây giờ mặc dù bốn người này đã sa lưới, nhưng trong bóng tối không biết còn có đệ tử Tà Linh giáo khác ẩn nấp không.”
“Trương Tam đệ mặc dù tu vi nông cạn, nhưng cũng ngày đêm học theo câu danh ngôn của Thánh tử sư huynh: “Thánh địa là nhà ta, quật khởi dựa vào cả nhà!”
“Vì sự an toàn của các sư huynh đệ khác trên chiến trường, Trương Tam nguyện từ bỏ cơ duyên trên chiến trường, kết thúc sớm thí luyện, hi vọng sư huynh cho phép!”
Thẩm Thiên nghe thấy những lời chính trực của Trương Tam thì lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của những người khác trên người tên này.
Ừm, có điều cảm giác... hỏa hầu vẫn còn hơi kém một chút.
Có điều cũng không quan trọng!
Dù sao có người bằng lòng áp giải sáu tên này về là được, không thì thật sự phiền phức rồi.
Ngẫm nghĩ, Thẩm Thiên lấy từ trong Thương Minh giới ra mấy cây Long Huyết Thảo, nói: “Trương sư đệ đại nghĩa, sư huynh ta cũng không thể hẹp hòi.”
“Đây là Long Huyết Thảo chỉ nơi có Long tộc thuần huyết ngã xuống mới mọc được, có hiệu quả dịch kinh tẩy tủy cải thiện căn cốt.”
“Giờ ta tặng Trương sư đệ coi như bù đắp cho sư đệ! Không biết sư đệ thấy thế nào?”
Long Huyết Thảo trong tay Thẩm Thiên tản ra khí tức nóng bỏng khiến những đệ tử khác trong Huyết Ma cốc nhìn mà đỏ ngầu hai mắt.
Đây là Long Huyết Thảo!
Là một trong những linh thảo quý giá nhất được công nhận trong chiến trường thượng cổ.
Nghe nói nếu như có thể luyện hóa loại linh thảo này thậm chí có thể ngưng tụ một tia sức mạnh thần long.
Hơn nữa mấy cây Long Huyết Thảo mà Thẩm Thiên đưa rõ ràng số năm tuổi không hề thấp, chắc chắn là hàng thượng hạng trong Long Huyết Thảo.
“Long Huyết Thảo, ông trời của ta ơi, đúng là Long Huyết Thảo!”
“Đây chính là Thánh tử nhà người ta sao? Đại sư huynh chúng ta bắt chúng ta làm chân chạy việc mà có bao giờ cho được cái gì đâu cơ chứ?”
“Đúng vậy, đúng vậy đấy! Không chỉ Đại sư huynh các huynh đâu, Đại sư huynh môn phái bọn ta cũng thế, chẳng những không chiếu cố sư đệ, còn rất thích bắt nạt sư đệ, huhu!”
“Chỉ áp giải sáu tên giáo đồ Tà Linh giáo tàn phế trở về đã được ban thưởng như thế này, Thần Tiêu thánh địa đúng là giàu có quá!”
“Hâm mộ đệ tử Thần Tiêu thánh địa quá, nghe nói lần này bọn họ lịch luyện ai nấy đều được Thần Tiêu Thánh tử tặng Niết Bàn Thánh Dịch để đảm bảo sự an toàn cho bọn họ.”
“Đâu chỉ vậy? Không thấy lần này đệ tử Thần Tiêu bị Huyết Ma Tà Linh giáo bắt, Thần Tiêu Thánh tử đích thân đặt mình vào nguy hiểm chạy tới cứu sao?”
“Dùng tu vi Trúc Cơ kỳ đỉnh phong chém chết năm Huyết Ma cấp Nguyên Anh kỳ, hơn nữa còn quan tâm đến sư đệ như vậy, đây là sư huynh thần tiên gì thế này?”
“Sớm biết Thần Tiêu Thánh tử hoàn mỹ như vậy, lúc trước ta cũng đã bái nhập Thần Tiêu thánh địa rồi! Ôi chao, hối hận chết đi được ấy!”
“Thần Tiêu thánh địa, yêu quá yêu quá. Sau khi về phải bảo tiểu muội ta cố gắng tu luyện, sau này bái nhập Thần Tiêu thánh địa!”
...
Trương Tam bóp nát ngọc bài truyền tống, mang theo sáu tên Tà Linh giáo bị trói chặt bị một vệt sáng bao phủ rồi biến mất khỏi Huyết Ma cốc.
Thẩm Thiên nghe thấy tiếng mọi người bàn luận ầm ĩ liền cười lắc đầu nói: “Các vị, yên lặng một chút.”
Thẩm Thiên vừa dứt lời, Huyết Ma cốc lập tức trở nên hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Thẩm Thiên với ánh mắt sáng rực.
Thái độ đó, vẻ mặt đó, đều lộ rõ sự ham mê cuồng nhiệt của bọn họ!
Chương 319: Dùng kiêu ngạo đối phó kiêu ngạo! (2)
Thẩm Thiên nói: “Chư vị, ban nãy Trương sư đệ nói không phải không có lý.”
“Mặc dù sáu giáo đồ Tà Linh giáo đã sa lưới, nhưng không ai có thể biết trên chiến trường còn giáo đồ Tà Linh giáo khác không.”
“Bởi vậy, vì lý do an toàn, Thẩm mỗ đề nghị các vị tốt nhất vẫn nên dùng lệnh bài nhắc nhở các đệ tử quý phái lúc lịch luyện phải luôn chú ý cẩn thận.”
“Nếu không chắc chắn có thể tự vệ được thì tốt nhất nên kết thúc thí luyện đi!”
Mặc dù rất nhiều đệ tử tiên môn trên đỉnh đầu đều hiện hình ảnh cơ duyên nhưng Thẩm Thiên biết mình không thể nào thu hoạch hết được.
Hơn nữa Thẩm Thiên cũng không phải loại người máu lạnh đem mạng sống người ta ra đùa. Hắn thật sự không biết trên chiến trường này có còn giáo đồ Tà Linh giáo không.
Bởi vậy tuân theo bản tâm, Thẩm Thiên sẽ nhắc nhở những người khác trên chiến trường, nếu không nắm chắc thì mau rời đi sớm một chút.
Dù Thẩm Thiên có thần thông quảng đại mấy cũng không thể bảo vệ được tất cả mọi người trên chiến trường, điều này rất phi thực tế.
Còn về chuyện những người khác có nghe thời khuyên nhay không thì không liên quan gì đến Thẩm Thiên.
Người cứ nhất định phải tìm đường chết thì không ai có thể cứu.
...
Lời của Thẩm Thiên khiến mọi người trong sơn cốc suy nghĩ sâu xa, niềm vui vì được cứu giúp lập tức vơi đi không ít.
Đúng vậy!
Mặc dù đã bắt được sáu tên Tà Linh giáo nhưng không ai biết trong bóng tối có còn Tà Linh giáo nào khác ẩn nấp không?
Lần này giáo đồ Tà Linh giáo muốn dụ Thẩm Thiên phát huy thực lực nên mới cố ý truyền tin thần niệm để lộ tin tức dụ Thẩm Thiên mắc câu.
Nhưng lần sau thì sao?
Nếu giáo đồ Tà Linh giáo không ra tay với đệ tử Thánh tử, hoặc là lúc ra tay đã hoàn toàn phong tỏa thần niệm, giam cầm mọi người rồi mới diệt sát thì sao?
Đến lúc đó, không phải sẽ chết uổng sao?
Dù những đệ tử này ngông cuồng mấy cũng không nghĩ rằng mình có thể dùng tu vi Trúc Cơ kỳ đối phó Huyết Ma Nguyên Anh kỳ.
Trong lúc nhất thời, không ít đệ tử trong Huyết Ma cốc đều hơi cảm thấy hối hận.
Biết trước như vậy ban nãy khi Thẩm Thiên hỏi có ai bằng lòng áp giải giáo đồ Tà Linh giáo thì họ đã mở miệng xung phong rồi.
Khi đó đi, chẳng những rời khỏi nơi thị phi này, hơn nữa còn được Thẩm Thiên tặng quà, vậy chẳng phải lời to rồi sao!
Mẹ kiếp!
Cái tên Trương Tam kia đúng là ma lanh!!!
Trong lúc nhất thời, trong lòng đám đệ tử trong Huyết Ma cốc tràn đầy tiếc nuối và hối hận.
Thần Tiêu Thánh tử cho một cơ hội quá giá như vậy mà lại bỏ lỡ!
Mọi người nghĩ gì lúc này Thẩm Thiên không hề quan tâm.
Những gì cần nói hắn đã nói rồi, với những kẻ vòng sáng xanh hắn cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ.
Thẩm Thiên chân đạp lên Bích Thủy Kiếm, ngự kiếm bay khỏi Huyết Ma cốc, lao về phía Thánh Long sơn cốc, Khổng Mộng và Kim Vũ đều đi theo bên cạnh hắn.
Hai người nhìn Thẩm Thiên, vẻ mặt rất phức tạp, đặc biệt là Kim Vũ.
Đến giờ y vẫn chưa thể hiểu được quan hệ giữa mình và Thẩm Thiên rốt cuộc là bằng hữu, kẻ địch hay đối thủ?
Tuy nhiên, tên nhân loại này cũng không đáng nghét lắm.
Khổng Mộng nhìn Thẩm Thiên: “Đạo huynh, huynh không định rời khỏi chiến trường sao?”
Thẩm Thiên lắc đầu, hắn nhìn vào sâu trong chiến trường thượng cổ, mỉm cười nói: “Vẫn chưa tới lúc rời đi.”
“Ta cảm thấy sâu trong chiến trường này có một giọng nói đang gọi ta, giống như có cơ duyên gì đó đang triệu hoán.”
“Nói ra chắc mọi người không tí, trực giác của Thẩm mỗ rất chính xác, gần như chưa từng sai bao giờ.”
Thẩm Thiên nhìn gương mặt nửa tin nửa ngờ của Khổng Mộng và Kim Vũ, nhẹ nhàng cười nói.
“Thế nào, hai vị có hứng cùng Thẩm mỗ mạo hiểm không?”
Thẩm Thiên đang mời Khổng Mộng và Kim Vũ cùng lịch luyện!
Thậm chí còn tiết lộ với hai người bí mật lớn như vậy!
Cả Khổng Mộng và Kim Vũ đều cảm nhận được sự chân thành trong câu nói của Thẩm Thiên nên hơi thất thần.
Xưa nay giữa nhân tộc và yêu tộc luôn có khúc mắc, chỉ vì trận hạo kiếp vạn năm trước nên mới miễn cưỡng hòa giải.
Trong mắt vị Thần Tiêu Thánh tử này, nhân yêu thật sự không khác gì nhau, thật sự có thể trở thành đồng bọn tin tưởng lẫn nhau sao?
Ngoài chiến trường thượng cổ, một con giáp trùng đỏ đen bay qua.
Nó phe phẩy cánh với tốc độ cực nhanh, mau chóng lao ra khỏi chiến trường đáp xuống một hoang cốc.
Trong hoang cốc này có ba người áo đen đang ngồi xếp bằng.
Giáp trùng đáp xuống trong tay một người áo đen, ba động thần niệm lờ mờ truyền ra từ bên trong.
Sắc mặt người áo đen dưới mặt nạ thay đổi, nói: “Không hay rồi, Thiếu điện chủ bị Thần Tiêu Thánh tử bắt đi rồi!”
“Sao có thể như vậy được? Điện chủ đã ban cho Thiếu điện chủ sáu viên “Thánh Huyết đan”, đủ để thu phục sáu con Huyết Ma cấp Nguyên Anh kỳ mà.”
“Trên chiến trường này, đáng lẽ Thiếu điện chủ đã đủ trở thành tồn tại vô địch mới đúng!”
“Không phải những thánh địa này đã thu thập được tin tức gì bên bố trí trước cạm bẫy không?”
“Mau báo lại cho điện chủ! Dù sao chuyện kia cũng không được phép xảy ra sơ suất1”
Ba người áo đen cùng đứng bật dậy, cơ thể khẽ động biến mất khỏi hoang cốc.
...
Đông Hoang, Thái Hư thánh địa, Thánh Tử phong.
Đây là nơi bế quan của Thái Hư thánh tử, bình thường không có khách khứa lui tới.
Vì tất cả các thiên tài của Đông Hoang đều biết, Thái Hư thánh tử xưa nay không thích qua lại với người khác.
Nhưng có lời đồn, vị tuyệt đại thiên kiêu xếp thứ tư trên bảng xếp hạng Kim Đan Đông Hoang này có thực lực thâm bất khả trắc.
Sở dĩ hắn ta không lọt vào ba thứ hạng đầu của bảng Kim Đan kỳ chỉ vì Thái Hư thánh tử Vương Thần Hư là người khiêm tốn, gần như không tranh đấu tỷ thí với người khác.
Hắn ta có Hư Không Thần Thể, chính là một trong những thần thể chí cường trong truyền thuyết nhưng cũng là một loại thể chất bị nguyền rủa.
Chương 320: Tháp từ Tiên giới rơi xuống (1)
Tương truyền thiên kiêu có được loại thể chất này mặc dù có thể điều khiển được sức mạnh cường đại của hư không nhưng phải trả cái giá lớn bằng thọ nguyên.
Mỗi lần Vương Thần Hư dựa vào Hư Không Thần Thể để thi triển kỳ ảo “Thái Hư Đế kinh” đều sẽ tiêu hao thọ nguyên của bản thân, có thể gọi là khắc mệnh!
Thậm chí cho dù không đánh nhau với người khác, người sở hữu Hư Không Thần Thể có thọ nguyên ngắn hơn nhiều so với tu tiên giả cùng giai bình thường, tất cả đều có mệnh chết yểu.
Vì vậy Vương Thần Hư luôn trốn tránh, chiến tích không huy hoàng, thua xa Tề Thiếu Huyền, Khổ Đa và Phương Thường.
Tuy nhiên có rất nhiều người tin rằng, nếu toàn lực đấu một trận, có lẽ Vương Thần Hư không kém gì Tề Thiếu Huyền!
Dù sao vạn năm trước, lúc vị Hư Không Thần Thể kia thiêu đốt sinh mệnh đấu với Tà Linh vực ngoại, sức mạnh thể hiện ra lúc ấy thật sự khiến người ta phải run rẩy.
Thời gian là vua, không gian là thần!
Sự cường đại của pháp tắc không gian là điều không thể nghi ngờ.
Nếu không bắt buộc thì chẳng ai dám đi trêu chọc các đời thần thể của Thái Hư thánh địa.
Dù bình thường bọn họ cũng đều có vẻ khiêm tốn, thành thật nhưng khi bị chọc vào thì sẽ liều mạng.
Haha, đúng là kiểu đồng quy vu tận.
Dì sao chân trần không sợ mang giày, đem mấy trăm năm sinh mạng của ta liều chết với mấy ngàn năm sinh mạng của ngươi vẫn lời to.
Trong Thánh Tử điện, hương trà lượn lờ...
Một vị nam tử áo trắng ngồi xếp bằng trong đại điện.
Ngũ quan hắn ta đoan chính tuấn tú, có điều sắc mặt tái nhợt, rõ ràng hai mắt còn có quầng thâm.
Bốn cô gái trẻ tuổi hầu hạ bên cạnh hắn ta đều mặc áo trắng phiêu dật xuất trần, lúc này đang ngâm linh trà cho nam tử.
Có thể thấy, đây không phải linh trà bình thường.
Trong trà được thêm vào những dược liệu quý giá như huyết sâm, hoàng tinh, linh táo, cẩu kỷ tử, hơn nữa đều thuộc loại trên ngàn năm, đều là hàng trân phẩm.
“Sư huynh, gần đây tên Tề Thiếu Huyền kia đi khiêu chiến khắp nơi đúng là quá phách lối!”
“Khiếu chiến tất cả các thiên kiêu trong thế hệ trẻ, bao gồm cả Nguyên Anh kỳ, hắn ta thật sự coi mình là vua không ngai à?”
“Đúng đấy, nếu không vì sư huynh chúng ta sức khỏe yếu thì danh xưng đứng đầu Kim Đan kỳ Đông Hoang căn bản không đến lượt tên đó!”
“Thần Hư sư huynh, lát nữa huynh uống nhiều Ngũ Bảo trà, dưỡng đủ tinh thần, nếu tên này dám đến thánh địa chúng ta khiêu chiến thì phải dập chết hắn!”
Nam tử áo trắng nghe thấy những lời đầy căm phẫn của bốn vị sư muội này thì dở khóc dở cười.
Tính tình mấy sư muội này sao mà nóng nảy thế không biết.
Còn dùng “Thái Hư Đế kinh” dập chết người ta, dù sao thì người hao tổn thọ nguyên cũng đâu phải các muội chứ.
Vương Thần Hư nhẹ nhàng nhấp một miếng trà, bất đắc dĩ nói: “Bốn vị sư muội, chớ có kích động, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý.”
Bốn vị nữ tử áo trắng khẽ nói: “Sư huynh, huynh không thể mạnh mẽ lên được một chút à? Người ta sắp cưỡi lên đầu chúng ta rồi, không dập hắn còn đợi hắn đi ị sao?”
Vương Thần Hư: “...”
Phụ mẫu của bốn vị sư muội đúng là biết dạy khuê nữ quá!
Vương Thần Hư bất đắc dĩ nói: “Bốn vị sư muội Mai Lan Trúc Cúc, không phải là Tề Thiếu Huyền vẫn chưa khiêu chiến ta sao?”
Vừa dứt lời, ngoài Thánh Tử điện có một vị đệ tử Thái Hư cung kính chạy vào, nhìn Vương Thần Hư với ánh mắt hâm mộ.
Ngày ngày được bốn vị sư tỷ như hoa như ngọc vây quanh, cuộc sống của Thánh tử thật sự khiến người ta phải hâm mộ!
Có điều có hâm mộ thì cũng chẳng liên quan gì đến gã, gã chỉ là một đệ tử đưa tin thôi.
Hai tay đệ tử cung kính cầm một tấm chiến thiếp: “Thánh tử sư huynh, Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền hạ chiến thiếp với Thánh tử.”
Vừa dứt lời, bàn trà trước mặt Vương Thần Hư rầm rầm sụp đổ, một tiếng nổ vang lên trong điện.
“Đúng là dám khiêu chiến thật, Tử Phủ thánh địa hắn giờ bành trước thế sao? Sư huynh, dập hắn!”
“Dám bắt nạt sư huynh sức khỏe yếu ớt à? Chẳng lẽ hắn tưởng sư huynh là kẻ sợ chết sao?”
“Sư huynh, diệt Tề Thiếu Huyền, cùng lắm thì chúng ta giúp huynh dưỡng già!”
“Uy danh của Thái Hư thánh địa ta tuyệt đối không cho phép kẻ khác khinh nhờn, chiến!”
Vương Thần Hư cảm nhận được sự phẫn nộ của bốn cô gái sau lưng thì trán tứa mồ hôi.
Có bốn vị sư muội như thế này ngày ngày ở bên đổ thêm dầu vào lửa thì bổn Thánh tử lo gì không thọ tận người vong chứ!
Vì sao mấy thiên kiêu Đông Hoang này đều thích chém chém giết giết chứ? Sống yên ổn chẳng phải rất tốt sao?
Còn dập chết Tề Thiếu Huyền, cùng lắm là giúp ta dưỡng lão? Mẹ nó ta mới hai mươi thôi đấy!
Ngay cả đạo lữ còn chưa có, dưỡng lão con mẹ ngươi, khốn kiếp!
Được rồi, nên nghĩ cách chuồn đi thì hơn!
Ừm, mang sẵn nhiều trà dưỡng sinh một chút, có thể sẽ lay lắt được thêm hai năm.
Trong lúc thế giới bên ngoài đang nổi gió đổ mưa, nhóm Thẩm Thiên vẫn tiếp tục cuộc lịch luyện đơn giản nhưng tràn đầy nguy hiểm.
Lúc này, mọi người đã đi vào sâu chín trăm dặm trong chiến trường thượng cổ.
Đất nơi này có màu đỏ thắm, thỉnh thoảng còn có thể đụng phải vài cốt ma, Huyết Ma, sát ma cấp Kim Đan kỳ.
Có điều trước đội ngũ của Thẩm Thiên sức chống cự của những vong linh này thật sự quá yếu.
Sau khi dùng Niết Bàn Thánh dịch, Long Huyết Thảo và Kiếm Tâm quả tẩy lễ thăng cấp, thực lực ai nấy bên cạnh Thẩm Thiên đều tăng lên rất nhiều.
Dù là Thẩm Ngạo yếu nhất thì giờ tu vi cũng đã đạt tới Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, hơn nữa căn cơ còn cực kỳ vững chắc.
Dù gì thì Thập tam đệ cũng cho nhiều đồ tốt quá mà!
Còn cả đám Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất lúc này thực lực cũng đều tương đối mạnh.
Khoảng hai ba người cùng phối hợp là có thể áp chế chém giết một con vong linh cấp Kim Đan kỳ rất nhanh.
Sức chiến đấu này thậm chí có thể so với những thiên kiêu nổi bật nhất cấp Trúc Cơ kỳ của các động thiên, phúc địa, thậm chí là thánh địa.
Đi thẳng một đường, chém giết một đường.
Thỉnh thoảng gặp mấy chục con vong linh cấp Kim Đan kỳ trở lên thì Khổng Mộng và Thẩm Thiên sẽ ra tay.