Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 129



Đan Vũ thiên tôn liếc nhìn Thẩm Thiên với vẻ tán thưởng, sau đó đứng ra nói: "Người đứng thứ hai trong đợt rèn luyện có thể nhận được linh khí thượng phẩm của Dao Trì Thánh Địa - Huyền Linh Châu."

"Người đó là đệ tử chân truyền của Thần Tiêu Thánh Địa - Tần Vân Địch!"

Tần Vân Địch híp mắt, một nụ cười nhẹ nở trên gương mặt tinh xảo.

Ngoại trừ người bật hack như Thẩm Thiên ra thì hắn ta là người có ưu thế nhất trên chiến trường thượng cổ.

Dù sao cũng có hơn chục cây giáo âm dương phá yêu lơ lửng sau lưng hắn ta mà, về cơ bản thì mọi hung linh đều sẽ bị hắn ta đánh chết ngay tức khắc.

Hơn nửa tháng qua, Tần Vân Địch chăm luyện giáo nên hành hạ không ít hung linh, vì vậy thành tích của hắn ta rất là khả quan.

Huyền Linh Châu là linh khí thượng phẩm của Dao Trì Thánh Địa, sau khi được truyền pháp lực vào thì nó sẽ hình thành kết giới phòng ngự. Khả năng này bù đắp rất nhiều vào khuyết điểm không đủ năng lực phòng ngự của Tần Vân Địch.

Đối với Tần Vân Địch, phần thưởng này rất là thực dụng.

Đương nhiên phần thưởng của Tần Vân Địch vẫn kém hơn phần thưởng của Thẩm Thiên rất nhiều.

Lác đác vài tiếng hoan hô khá là có lệ, dẫu sao hắn ta cũng không phát nước thánh Niết Bàn.

Tiếp theo đó, trưởng lão động Đan Hà bước đến nói: "Đệ tử hạng ba có thể nhận được linh khí hạ phẩm của động Đan Hà - Hổ Phách Chu Mạt."

"Người đó là đệ tử chân truyền của Dao Trì Thánh Địa - Tiêu Linh!"

Thân là đại diện của Dao Trì Thánh Địa, Tiêu Linh sở hữu nguyên linh thể của Tiên Thiên nên sức mạnh không hề thua kém.

Thêm vào đó, nàng còn tu được "Khuy Thiên Linh kinh", am hiểu tìm linh đoạn mạch nên có thể nói là vào chiến trường thượng cổ như cá gặp nước vậy.

Tiêu Linh mong muốn trở nên mạnh mẽ nhanh hơn để được đứng bên Thẩm Thiên, thế nên nàng đã đạt được thành tích nổi bật vì vây giết không ít vong linh bằng cách lợi dụng địa hình đặc biệt trong lúc rèn luyện.

Hơn nữa, vì mặt mũi của Dao Trì Thánh Địa nên lúc bình chọn thành tích...

Do đó, hạng ba trong đợt rèn luyện thuộc về Tiêu Linh.

Hổ Phách Chu Mạt là linh khí hạ phẩm của động Đan Hà nên có giá trị không cao lắm.

Tuy nhiên, nó chung quy vẫn là một linh khí có giá trị nên Tiêu Linh cũng sẽ không ghét bỏ nó.

Suy cho cùng, so với hạng tư thì phần thưởng của hạng ba quá sức hoàn mỹ.

Tử Dương tôn giả chậm rãi bước ra khỏi nhóm trưởng lão, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.

Ông ta nhìn về phía Thẩm Ngạo, nghĩ thế nào cũng không hiểu làm cách nào mà đệ tử không nên thân của mình lại lấy được nhiều khung xương vong linh đến vậy.

Thậm chí hắn ta còn có nhiều hơn cả cô nhóc Dao Trì Thánh Địa kia nữa.

Rõ ràng tên đệ tử này chỉ vừa đột phá Trúc Cơ kỳ trước khi vào chiến trường thượng cổ thôi!

Có điều, tu vi của Thẩm Ngạo cũng tăng vượt bậc một cách đột ngột.

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn ta đã đạt cảnh giới Trúc Cơ kỳ tột đỉnh với cơ sở vững chắc không gì bằng.

Tốc độ nhanh đến mức thái quá.

Chẳng lẽ đợt huấn luyện đặc biệt của sư huynh đã có hiệu quả rồi?

Ông ta chậm rãi nói: "Đệ tử hạng tư có thể đến động Thái Bạch học kiếm đạo tuyệt thế từ Trường Hà kiếm tôn trong ba tháng!"

"Người đó chính là đệ tử chân truyền của động Thái Bạch - Thẩm Ngạo."

Thẩm Ngạo?

Thẩm Ngạo vừa nghe đến tên mình thì ngớ ra ngay.

Cái quỷ gì thế? Làm gì mà bổn điện hạ hạng tư cho được? Bổn điện hạ lấy đâu ra hạng tư?

Thẩm Ngạo nhớ rõ mình chỉ giết một ít vong linh, người đi cùng còn giết nhiều hơn cả hắn ta cơ.

Có lầm hay không???

Bổn điện hạ có thể từ chối phần thưởng hạng tư không?

Cùng lúc đó bên nhóm đệ tử Thần Tiêu Thánh Địa, vài người có quỷ trong lòng lặng lẽ rúc đầu.

Một số người cảm thấy Thẩm Ngạo là ca ca ruột của thiên sư nên cần tạo quan hệ tốt.

Vì vậy, bọn họ bí mật bàn bạc rồi quyết định đưa hơn phân nửa thành tích của bản thân cho Thẩm Ngạo, qua đó giúp hắn ta lên hạng.

Dựa theo dự đoán của bọn họ, Thẩm Ngạo ít nhất sẽ xếp hạng hai hoặc hạng ba với thành tích này.

Nào ngờ kết quả là kế hoạch không theo kịp thay đổi.

Hình như là tạo nghiệp chướng rồi!

Nghi thức trao giải tiến hành đâu vào đấy.

Từng thánh địa, động và phúc địa đều lấy báu vật quý giá ra.

Hai mươi vị thiên kiêu đều nhận được phần thưởng có giá trị nên ai nấy đều tươi cười.

Đương nhiên là phải bỏ qua một vị thiếu niên đến từ nước Đại Viêm đang có vẻ rối rắm và khóc không ra nước mắt.

"Thập Tam đệ, đệ thấy ta có thể đến Thần Tiêu Thánh Địa bọn đệ giao lưu học hỏi một thời gian không?"

Biểu cảm trên gương mặt khổ sở của Thẩm Ngạo rất là đặc sắc.

Không còn cách nào khác, tuy rằng hành vi rỉa đệ đệ hơi mất mặt thật, nhưng ai bảo hắn thơm quá làm chi!

Rõ ràng hắn ta có thể ké cơ duyên của Thập Tam đệ và cất cánh nhanh như tên lửa một cách dễ dàng.

Thẩm Ngạo đâu phải là kẻ ngu, cần gì phải quay về huấn luyện đặc biệt với lão gia hỏa Trường Hà kiếm tôn kia?

Hắn ta không phải kẻ thích bị ngược đãi!

Thẩm Thiên không khỏi ngẩn ra khi thấy dáng vẻ đáng thương của Thẩm Ngạo.

Hắn chưa từng được Trường Hà kiếm tôn huấn luyện, cũng chẳng lăn lộn chung với Lý Vân Phong mỗi ngày như bọn Tống chưởng quầy và Lưu Thái Ất nên không biết tin đồn trong Đông Hoang.

Do vậy, hắn không biết truyền thuyết cấm về Trường Hà kiếm tôn trong động Thái Bạch.

Tuy nhiên, hắn nhớ sức mạnh của phân thân kiếm đạo của Trường Hà kiếm tôn mà mình từng nhìn thấy tại cung Vị Ương nước Đại Viêm đã chạm đến cửa Hóa Thần rồi.

Qua đó, có thể tưởng tượng tu vi của Trường Hà kiếm tôn thật sự là cực kỳ mạnh.

Nếu không vì Lý Liên Nhi thì Thẩm Thiên cũng muốn đến động Thái Bạch học kiếm với Trường Hà kiếm tôn.

Dù sao Trường Hà kiếm tôn cũng không tự đồn thổi mình sở hữu kiếm pháp đệ nhất Đông Hoang trong suốt ba nghìn năm qua, đó là do mọi người cùng đồng thuận mà ra.

Thánh chủ Thần Tiêu Trương Long Uyên cũng am hiểu kiếm pháp, thậm chí tu vi còn cao hơn Trường Hà kiếm tôn một bậc. Tuy nhiên, lôi pháp mới là thứ ông giỏi nhất.

Chỉ tính riêng kiếm thuật thì Trường Hà kiếm tôn Diệp Thương Lan mới là nhân vật tiêu biểu tại Đông Hoang!

Thẩm Thiên có Thiên Kiếm Thần Thể nên rất tò mò về kiếm của ông ta.



Chương 362: Sự bất lực của Tử Dương tôn giả! (1)

"Lục ca đã đồng ý đến Thần Tiêu Thánh Địa làm khách thì dĩ nhiên là ta sẽ hoan nghênh rồi."

"Có điều, Lục ca đã nhận được phần thưởng theo Trường Hà kiếm tôn học hỏi ba tháng, đó quả là cơ duyên lớn đấy."

Thẩm Thiên lấy một quả kiếm tâm ra từ Thương Minh Giới: "Trước đó Lục ca đã dùng một quả kiếm tâm nên thiên phú về kiếm đạo tăng mạnh."

"Nhờ hai quả kiếm tâm tăng cường này, ắt hẳn Lục ca sẽ được Trường Hà kiếm tôn khen ngợi và trở thành thiên kiêu kiếm đạo tuyệt thế!"

"Chi bằng Lục ca học kiếm ba tháng rồi hẵng đến Thần Tiêu Thánh Địa làm khách nhé?"

Sắc mặt của Thẩm Ngạo trở nên kỳ quái như đang căng thẳng vì điều gì đó.

Thẩm Thiên thấy thế bèn nhét quả kiếm tâm vào tay Thẩm Ngạo, đồng thời cổ vũ: "Lục ca, hãy tin mình có thể làm được!"

"Dù sao Lục ca cũng từng là thiên tài mạnh nhất Thẩm gia nước Đại Viêm chúng ta mà!"

Dứt lời, Thẩm Thiên giơ ngón tay cái và cười lộ hai cái răng cửa đẹp trai.

Thiên tài mạnh nhất ư?

Thẩm Ngạo ngẩn ngơ nhìn Thẩm Thiên.

Mấy tháng qua, hắn ta luôn sống dưới bóng của Thẩm Thiên.

Danh hiệu "thiên tài từng mạnh nhất" giống như sự châm biếm trong yên lặng hơn là khen ngợi hắn ta.

So với Thẩm Thiên của hiện tại, biểu hiện ban đầu của hắn ta nào giống thiên tài? Trong giới tu tiên rộng lớn này, hắn ta không hề xuất sắc.

Thẩm Ngạo nhìn Thẩm Thiên vì tưởng rằng vị Thập Tam đệ này đang trêu đùa mình, ai ngờ lại phát hiện nét mặt của hắn rất là chân thành.

Hình như hắn ta vẫn luôn là vị huynh trưởng thân thiết trong mắt Thập Tam đệ.

Trong phút chốc, Thẩm Ngạo cảm thấy một dòng nước ấm trào dâng trong lòng.

Hắn ta không khỏi thầm mắng bản thân, rõ ràng là truyện hài mà, lụy tình em gái gì chứ!

Bộ không biết cưỡng chế lụy tình là nhàm chán nhất à?

Dù hôm nay Đại La thần tiên có đến thì bổn điện hạ cũng phải nghĩ cách từ chối ba tháng huấn luyện đặc biệt này.

"Thập Tam đệ, ta không muốn đi huấn luyện đặc biệt, cách huấn luyện của Trường Hà kiếm tôn hoàn toàn không có hiệu quả, trái lại còn rất buồn chán và vất vả!"

Thẩm Ngạo nhìn Thẩm Thiên với vẻ tội nghiệp, đồng thời khẽ lầm bầm: "Bây giờ đệ là thánh tử Thần Tiêu, đệ có thể nghĩ cách giúp vi huynh... Đưa vi huynh vào Thần Tiêu Thánh Địa để tránh qua ba tháng này không?

Ặc?

Là thế sao?

Thẩm Thiên suy tư: "Ta thử xem sao."

Dứt lời, Thẩm Thiên bay đến trước mặt Tử Dương thiên tôn và hành lễ: "Thẩm Thiên bái kiến Tử Dương sư thúc."

Tử Dương thiên tôn thầm líu lưỡi khi cảm nhận được sức ép mạnh mẽ tỏa ra từ người Thẩm Thiên.

Rõ ràng tên nhóc này vẫn còn là một kẻ yếu ớt vào hai tháng trước tại cung Vị Ương nước Đại Viêm.

Không ngờ hắn lại trở thành một cường giả cảnh giới Kim Thân chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, hơn nữa...

Hơn nữa, đến Tử Dương thiên tôn cũng lo sợ trước khí thế tỏa ra từ cơ thể hắn.

Rất hiển nhiên, điều đó có nghĩa là lực chiến thực của Thẩm Thiên đã đủ để uy hiếp Tử Dương thiên tôn một cách dễ dàng.

Đây chính là tài năng của thiên kiêu chân chính sao?

Quả là làm người ta tuyệt vọng!

Tử Dương thiên tôn không dám tỏ ra lạnh nhạt nên vội vàng khom người đáp lễ: "Thánh tử khách sáo rồi, gọi bần đạo Tử Dương là được rồi."

Dựa theo vai vế, Thẩm Thiên gọi Tử Dương tôn giả là sư thúc vì Tử Dương tôn giả ngang hàng với Trương Long Uyên.

Tuy nhiên, giới tu tiên là nơi kẻ mạnh làm vua nên tu sĩ các phái không quá coi trọng vấn đề vai vế.

Thân là thánh tử Thần Tiêu, Thẩm Thiên gọi Tử Dương tôn giả là sư thúc đã là khách sáo rồi, điều đó làm Tử Dương tôn giả thấy lo sợ vì được tôn trọng.

Quả nhiên mọi người đều khen thánh tử Thần Tiêu biết đạo lý.

Một vị thiên kiêu có tài năng ngút trời mà lại nho nhã lễ độ, hơn nữa còn vô cùng đẹp trai, thử hỏi ai mà không thích cho được?

Thẩm Thiên mỉm cười nói: "Thật là không dám giấu, hậu bối đến quấy rầy sư thúc vì muốn nhờ sư thúc giúp một chuyện."

Dứt lời, Thẩm Thiên lặng lẽ lấy một gốc cỏ Long Huyết lâu năm ra và nhét vào tay Tử Dương tôn giả.

Tử Dương tôn giả vừa cảm nhận được sức mạnh tinh khiết từ cỏ Long Huyết thì hai mắt sáng rỡ.

Ông ta ho nhẹ, thản nhiên bỏ cỏ Long Huyết vào túi rồi cười: "Thánh tử khách sáo quá, trước giờ động Thái Bạch ta luôn nghe theo lệnh của thánh địa mà."

"Nếu thánh tử có việc cần Tử Dương thì cứ căn dặn là được."

Thẩm Thiên nhìn Thẩm Ngạo và nói: "Thật không dám giấu, hậu bối và Lục ca Thẩm Ngạo đã thân thiết như huynh đệ từ nhỏ."

Thân thiết như huynh đệ? Chẳng phải hai người vốn là huynh đệ sao?

Được rồi, vấn đề này không quan trọng.

Tử Dương thiên tôn gật đầu: "Bần đạo hiểu, hoàn toàn hiểu, nếu không thì thánh tử đâu đổi tên là Thẩm Ngạo Thiên khi còn ở Vạn Linh Viên. Tình cảm sâu sắc giữa hai người khiến người ta cảm động."

Thẩm Ngạo: "..."

Thẩm Thiên: "..."

Khụ khụ!

Thẩm Thiên ho nhẹ: "Cho nên Thẩm mỗ hy vọng có thể mời Lục ca đến Thần Tiêu Thánh Địa làm khách một thời gian, Tử Dương sư thúc có thể giúp cho hay không?"

Làm khách một thời gian?

Tử Dương tôn giả nhíu mày: "Nhưng theo lý thì Ngạo nhi phải tu luyện ba tháng với Trường Hà sư huynh sau khi quay về sơn môn."

"Đó là cơ hội hiếm hoi mà Ngạo nhi được học kiếm với Trường Hà sư huynh, nếu Ngạo nhi không trở về rồi làm Trường Hà sư huynh bất mãn thì có lẽ sau này sư huynh sẽ không chỉ dạy Ngạo nhi nữa."

Sau này không chỉ dạy nữa?

Mắt Thẩm Ngạo sáng rỡ, sau đó thở dài: "Sư tôn, tuy rằng rất hiếm có cơ hội tu luyện với sư bá, nhưng đồ nhi coi trọng tình nghĩa huynh đệ hơn là tu tiên hỏi đạo. Sư tôn cho phép ta đến Thần Tiêu Thánh Địa với Thập Tam đệ đi!"

Tử Dương tôn giả trợn trắng mắt với Thẩm Ngạo, thầm nghĩ ngươi còn giả vờ trước mặt sư phụ làm gì nữa!

Sao sư phụ lại không hiểu nội tâm gian xảo của ngươi? Không phải là sư tôn ta chưa từng được Trường Hà sư huynh huấn luyện.

Nếu lần này ngươi không về, sư huynh cảm thấy mình bị leo cây rồi thẹn quá hóa giận nên huấn luyện vi sư thì làm sao đây!



Chương 363: Sự bất lực của Tử Dương tôn giả! (2)

Tử Dương tôn giả nghĩ đến đây bèn tỏ ra bất đắc dĩ: "Thánh tử, nếu là chuyện khác thì bần đạo ắt sẽ không chối từ."

"Có điều chuyện này liên quan đến phần thưởng mà Trường Hà sư tôn ban cho, bần đạo sợ là lực bất tòng tâm."

Dứt lời, Tử Dương tôn giả lấy gốc cỏ Long Huyết vừa nhận ra một cách lưu luyến: "Cỏ Long Huyết này vẫn nên..."

Tử Dương tôn giả còn chưa nói xong thì một cô bé ngây ngô bỗng nhảy ra cạnh mình.

Đó còn là ai ngoài Lý Liên Nhi nữa chứ?

Trên đầu Lý Liên Nhi đội chậu hoa, cây hồ lô trong chậu đã mọc lên khỏe mạnh nhờ được tưới bằng nước thánh Niết Bàn.

Hai dây leo xanh biếc rũ xuống trông như Lý Liên Nhi thắt hai bím tóc quai chèo vậy.

Lý Liên Nhi lấy một lá thư ra khỏi ngực và đưa cho Tử Dương tôn giả: "Tử Dương sư thúc không cần phải lo cha sẽ không vui."

"Không chỉ mình Thẩm Ngạo sư đệ muốn đến Thần Tiêu Thánh Địa làm khách, Liên nhi cũng chuẩn bị đến nhà nhị thúc để chơi với biểu ca."

"Sư thúc cứ nói là Thẩm Ngạo sư đệ đi cùng với con đi!"

"Lá thư này đã viết rõ, cha sẽ không bất mãn đâu."

Tử Dương tôn giả vừa nhìn nụ cười tươi như hoa của Lý Liên Nhi thì đầu đã kêu ong ong.

Gì mà chuẩn bị đến nhà nhị thúc chơi với biểu ca Lý Vân Phong, ngươi cảm thấy sư huynh hỏng não sẽ tin vào lý do quỷ ma của ngươi à?

Tử Dương tôn giả không cần nhìn lá thư mà Lý Liên Nhi viết cũng biết chắc rằng mình sẽ bị sư huynh huấn luyện đến chết nếu để cho Lý Liên Nhi chạy mất.

Dù sao sư huynh cũng là người cha yêu con gái đáng sợ nhất Đông Hoang mà!

Tử Dương thiên tôn lặng lẽ cất cỏ Long Huyết, bây giờ chuyện Thẩm Ngạo có đi hay không đã không còn quan trọng nữa.

Ông ta khuyên được Lý Liên Nhi quay về là mọi việc suôn sẻ rồi.

Thậm chí ông ta còn có thể tranh công với sư huynh, chỉ cần bảo rằng ông ta đổi Thẩm Ngạo lấy Lý Liên Nhi là sư huynh sẽ không bực mình đâu.

Nhưng nếu như Tử Dương thiên tôn không thể khuyên Lý Liên Nhi quay về thì...

Có lẽ ông ta phải định cư ở sau núi trong vài năm kế tiếp mất.

Vừa nghĩ là sợ rồi!!!

Tử Dương thiên tôn nghĩ đến đây bèn lặng lẽ xách Lý Liên Nhi lên: "Thánh tử dẫn Ngạo nhi đi đi! Bần đạo sẽ giải thích với sư huynh thay cho thánh tử."

Dứt lời, ông ta xách Lý Liên Nhi bay đi.

Nàng ta quơ quào tay chân: "Sư thúc buông ra, bằng không... Bằng không ta về rồi sẽ bỏ nhà đi đó!"

"Liên nhi muốn đến Thần Tiêu Thánh Địa chơi với biểu ca mà, tại sao các người không đồng ý!"

"Quá đáng!!!"

Tử Dương tôn giả vừa nghe Lý Liên Nhi nói muốn đến Thần Tiêu Thánh Địa thì sợ đến mức dẫn đệ tử động Thái Bạch đi.

Bất kể nói gì cũng được, tạm thời mang cô nương như khoai lang bỏng tay này ném về rồi tính tiếp.

Lý Liên Nhi bảo trở về thì sẽ bỏ nhà đi nhưng Tử Dương tôn giả lại không lấy làm lo lắng.

Đợi đến khi về động, ông ta mượn cớ lập tức ra ngoài chấp hành nhiệm vụ rồi né xa ra là được.

Nếu cô nhóc này bỏ nhà đi thành công thì cũng không thể trách mình được!

Sau khi đệ tử động Thái Bạch rời đi, trưởng lão và đệ tử các tiên môn khác cũng lần lượt đi về, đợt rèn luyện lần này đến đây là kết thúc.

"Thẩm Thiên ca ca, ta nhất định sẽ cố gắng tu luyện để nhanh chóng đạt được tư cách đứng bên cạnh huynh!"

Tiêu Linh mặc áo xanh, dáng đi thướt tha khiến vô số đệ tử tiên môn si mê.

Nhưng mà ánh mắt của nàng vẫn đặt tại Thẩm Thiên.

Lúc này, Tiêu Linh loáng thoáng nhớ lại lời Đan Vũ thiên tôn đã nói.

Những đứa con thiên kiêu như Sở Hà sư huynh hay thánh tử Thẩm Thiên nhất định sẽ phi thăng thành tiên trong tương lai.

Nếu mình không đủ khả năng thành tiên thì sẽ không thể xứng với bọn họ, kết cục của mối quan hệ đạo lữ này ắt sẽ là nỗi khổ âm dương chia cắt vĩnh viễn.

Nghe nói năm xưa Bích Liên thiên tôn Sở Long Hà đã nói với Đan Vũ thiên tôn khi đang dùng tên Sở Hà.

Còn nguyên văn là như thế nào, có thêm thắt gì không... thì không còn ai biết rồi.

Tiêu Linh cũng rời đi cùng đệ tử và trưởng lão Dao Trì Thánh Địa, trấn nhỏ tiên môn ngày càng vắng người.

"Tất cả mọi người đến thuyền bay Thần Tiêu, chúng ta cũng nên chuẩn bị quay về rồi."

Bạch Liên thiên tôn nở nụ cười nhẹ, chỉ huy các đệ tử Thần Tiêu Thánh Địa leo lên thuyền bay.

Lúc thuyền bay cất cánh, sàn tàu đầy những tiếng vui cười hoan hô.

"Chiến trường thượng cổ quả là kích thích, đâu đâu cũng có quái vật vong linh mạnh mẽ hơn yêu thú bình thường rất nhiều."

"Thôi đi! Tuy rằng đám quái vật vong linh này mạnh nhưng trí khôn lại thua xa yêu thú, chỉ cần ba đến năm sư huynh đệ cùng phối hợp ăn ý là có thể giết chết quái vật vong linh cấp Kim Đan rồi."

"Chúng ta đã thu hoạch khá nhiều trong lần rèn luyện này, bấy nhiêu cũng đủ để tu luyện vài chục năm, hy vọng lần rèn luyện tiếp theo mau mau đến."

"Nói thì dễ đấy, trên chiến trường không thiếu quái vật, sơ sẩy một tí là sẽ bị vây giết tại đó mất."

"Không sai, chúng ta đã bị thương trên chiến trường, nếu không có nước thánh Niết Bàn mà thánh tử sư huynh tặng cho thì có lẽ tiểu đội chúng ta không ra ngoài được rồi."

"Đúng đúng, nước thánh Niết Bàn mà sư huynh đưa cho có hiệu quả đáng ngạc nhiên thật, nếu không có nó thì có lẽ ta không chịu nổi rồi!"

Một đệ tử Thần Tiêu đứng giữa đám người cao giọng nói: "Trương Tam ta có chuyện không thể không nói."

"Trong đợt rèn luyện này, chúng ta gặp phải đệ tử Tà Linh giáo ở Huyết Ma cốc, khi đó đúng là nghìn cân treo sợi tóc! Không biết đám đệ tử tà giáo chết tiệt đã nghĩ đến cách gì mà lại có thể tìm ra Huyết Ma cấp Nguyên Anh trên chiến trường."

"Trương mỗ dẫn các sư huynh đệ quyết chiến ba trăm hiệp với Huyết Ma nhưng vẫn không địch lại, cuối cùng bị Huyết Ma đẩy vào tình cảnh nguy hiểm. Cũng nhờ sư huynh không sợ gian nguy lặn lội nghìn dặm đến Huyết Ma cốc cứu viện, hơn nữa một mình chém năm Huyết Ma cấp Nguyên Anh, nếu không thì bọn ta đã gặp nạn rồi."

"Nói tóm lại, sau này cái mạng của Trương mỗ ta thuộc về thánh tử sư huynh, thánh tử sư huynh bảo Trương mỗ đi hướng đông thì Trương mỗ tuyệt đối không sang tây, thánh tử sư huynh bảo Trương mỗ đánh chó thì Trương mỗ tuyệt đối không bắt gà!"

Một mình chém năm Huyết Ma cấp Nguyên Anh trong khi chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ ư?