Ngón trỏ và ngón áp út bên tay phải của Diệp Kình Thương phát ra ánh tím nhè nhẹ như ngọc thạch tím vậy.
Keng!
Ánh kiếm màu máu bị Diệp Kình Thương kẹp chặt đến mức khó mà nhúc nhích.
"Đây là toàn bộ sức mạnh của ngươi sao?"
Diệp Kình Thương cười nói: "Còn chưa được, vẫn quá yếu."
"Nếu như đây là tất cả những gì ngươi có thì lão phu sẽ nhận lấy cơ thể này vậy."
Sức ép mãnh liệt chưa từng có khiến ngũ hành kỳ vật và Hỗn Nguyên Thần Lôi trong cơ thể Thẩm Thiên sục sôi khác thường.
Thân thể của hắn phát ra ánh vàng rực rỡ như một vị Phật đà hay thiên thần vậy.
Sức mạnh của ngũ hành kỳ vật chiếu rọi trên người Thẩm Thiên làm kiếm Thiên Trụ sáng rực.
Long Uyên Thánh Giáp ngưng tụ trên người Thẩm Thiên, thánh uy dày đặc cuộn trào mãnh liệt khiến Thẩm Thiên trở nên mạnh mẽ hơn.
Ánh mắt Diệp Kình Thương toát lên vẻ kinh ngạc, chuyển ngón tay thành bàn tay và chưởng về phía thân kiếm Thiên Tru.
Keng!!!
Tay phải của Thẩm Thiên rung mạnh, kiếm Thiên Tru rơi xuống đất nên ánh sáng màu máu cũng tắt ngúm.
Quá mạnh mẽ!
Lão quỷ đến từ Thượng giới này thật sự quá mạnh.
Cho dù Thẩm Thiên đã sử dụng toàn bộ sức mạnh nhưng vẫn không tài nào chống lại ông.
Thẩm Thiên lén lút lấy Thánh Chủ Lệnh ra khỏi Thương Minh Giới rồi chuẩn bị sử dụng sức mạnh của nó.
Song, đến lúc hắn khởi động trận pháp mới phát hiện Thánh Chủ Lệnh không có bất cứ phản ứng nào, hiển nhiên nó đã bị ngăn cản rồi.
"Không tệ." Diệp Kình Thương nhìn Thẩm Thiên: "Ngươi cũng xem như là thiên kiêu hàng đầu tại Hạ giới, đánh giá là thất tinh cũng không quá đáng."
"Thế nhưng ngươi vẫn quá yếu so với lão phu hồi trẻ, ban nãy lão phu chỉ dùng tu vi Kim Thân kỳ để chiến đấu với ngươi thôi."
"Hy vọng ngươi đừng xem đám người tầm thường tại Hạ giới là mục tiêu nữa, ngươi phải xem bổn tọa là tấm gương để nỗ lực!"
"Lần này kiểm tra đến đây thôi! Lần sau bổn tọa rảnh thì sẽ tiếp tục kiểm tra ngẫu nhiên."
Kiểm tra?
Thẩm Thiên giật giật khóe môi: "Kiểm tra cái gì? Ngươi... Không phải ngươi muốn cướp thân thể của ta à?"
Diệp Kình Thương nở nụ cười đùa cợt: "Tên nhóc nhà ngươi tùy tiện quá, so tài với hình chiếu của sư phụ mình mà còn có thể diễn kịch nữa."
"Nếu lão phu không nói vậy thì làm sao ngươi dùng hết sức với lão phu? Thế thì làm sao lão phu biết tất cả sức mạnh của ngươi?"
"Còn không nói cho lão phu biết vụ phân thân nữa, ngươi cho rằng ông ngoại nuôi của ngươi tung hoành khắp Tiên giới mà còn có gì chưa thấy hả?"
"Lần này lão phu chỉ dọa ngươi chơi thôi, để xem sau này ngươi còn dám giở thủ đoạn lừa gạt nữa không."
Thẩm Thiên: "..."
Đùa giỡn?
Đại gia à, ông đùa chuyện cướp xác à?
Đường đường là một ông lớn trên Tiên giới mà lại rảnh rỗi đùa cợt một mỹ nam trẻ tuổi như ta.
Ông có cái thú vui xấu xa gì thế hả?
Ở thế kỷ 21 là ông sẽ bị rút ống thở đó!
Thẩm Thiên hồ nghi nhìn Diệp Kình Thương: "Nghĩa là tiền bối... không định cướp cơ thể ta hả?"
Diệp Kình Thương liếc mắt: "Cướp cơ thể của ngươi? Bộ ngươi tưởng chuyện đó dễ dàng lắm hả? Ngươi có thể chất kỳ quái đến nỗi ngũ hành kỳ vật mà cũng luyện hóa được."
"Nếu nguyên thần của lão phu chạy vào trong cơ thể của ngươi thì chưa biết ai luyện hóa ai đâu! Đặt trái tim ở yên trong bụng đi!"
Thẩm Thiên nhìn Diệp Kình Thương một cách u oán: "Già không nên nết, cái lão già không nên nết nhà ngươi, dám làm ta sợ!"
Diệp Kình Thương cười xấu xa: "Ha ha, lão phu đang dạy ngươi rằng lòng người hiểm ác đáng sợ đó."
"Nếu không lần sau ngươi lại bị tên họ Sở kia lừa nữa."
Thẩm Thiên nghiến răng nghiến lợi: "Vừa nãy tiền bối thật sự chỉ dùng tu vi Kim Thân kỳ đánh với ta sao?"
Diệp Kình Thương ngạo nghễ hỏi lại: "Tất nhiên rồi! Ngươi cho rằng tu vi Kim Thân kỳ của người có tư chất bẩm sinh đáng kiêu ngạo như lão phu còn chưa đủ đánh ngươi à?"
Thẩm Thiên nghi hoặc: "Kim Thân tiền kỳ hay là Kim Thân hậu kỳ, một chuyển hay là hai chuyển?"
Gương mặt già của Diệp Kình Thương đỏ ửng: "Khụ khụ, chuyện này không quan trọng."
"Nói chung, ngươi chỉ cần nhớ rằng vô địch so với những người cùng cảnh giới là chưa được, phải tiếp tục cố gắng."
"Chiêu "Phá Thương Nguyên Thủ" mà lão phu vừa sử dụng cần đặc biệt phối hợp kỳ vật trong trời đất đấy, sao hả, muốn học không?"
Rõ ràng Diệp Kình Thương đang nói sang chuyện khác, Thẩm Thiên thấy vậy bèn hờ hững đáp: "Không muốn."
Diệp Kình Thương vốn định hếch đầu, chuẩn bị trả lời một cách kiêu ngạo rằng "muốn học thì phải nhận lão phu là ông ngoại nuôi, xin lão phu" đó!
Nào ngờ Thẩm Thiên lại từ chối thẳng thừng, điều đó làm gương mặt già nua của ông trông đặc sắc không gì bằng.
Tên nhóc này lại dám từ chối lão phu!
"Ngươi... Sao ngươi có thể không hứng thú chứ? Đó chính là tuyệt học áp đáy hòm của lão phu đấy!"
Thẩm Thiên vẫn thờ ơ như cũ: "Vậy thì sao? Không lạ gì."
Diệp Kình Thương tức giận đến vểnh râu mép: "Ngươi đang sỉ nhục lão phu, sỉ nhục tuyệt kỹ của lão phu!"
"Ngươi không biết, nghìn năm trước, cha nuôi của cha nuôi của tên nhóc Sở Bích Liên kia đã cầu xin lão phu nửa tháng trời mà lão phu còn không chịu dạy cho nữa là!"
Thẩm Thiên liếc Diệp Kình Thương: "À, thế thì sao?"
Phá Thương Nguyên Thủ cái quái gì, dù nó có mạnh hơn nữa thì sao chứ?
Dám giả vờ cướp đoạt thân xác để dọa bổn thánh tử!
Còn nói dễ nghe là để bổn thánh tử biết lòng người hiểm ác đáng sợ thế nào.
Ha ha hả, cuối cùng Thẩm Thiên cũng biết tại sao Bích Liên thiên tôn lại nhận tên này là cha nuôi.
Hai cái tên có thú vui xấu xa này đúng là cùng một dòng máu.
Thẳng thắn mà nói thì Thẩm Thiên ghi thù rồi.
Trên đỉnh đầu của lão già không nên nết này không có hình ảnh cơ duyên, bằng không Thẩm Thiên chắc chắn sẽ cướp cơ duyên của ông đến mức ông phải nghi ngờ cuộc sống và hiể sự đáng sợ của thế giới tu tiên này.
Bởi lẽ hắn vốn đang rất vui vẻ vì mình thu hoạch đầy túi, hơn nữa hôm nay sẽ kết thúc rèn luyện.
Thế mà lão gia hỏa này lại đột nhiên hù dọa làm Thẩm Thiên sợ ngớ ra.
Thẩm Thiên có thể cam đoan rằng tên này không bị người trên Tiên giới đuổi giết vì đẹp trai đâu.
Tuyệt đối không phải!!!
Chương 359: Không lấy phần thưởng này được không? (1)
Tại phân viện Thần Tiêu ở trấn nhỏ tiên môn, Tống chưởng quầy đang ngơ ngác ngồi trong sân với dáng vẻ mặt ủ mày ê.
Bọn Tần Vân Địch và Lưu Thái Ất thấy thế bèn quan tâm đến gần hỏi thăm.
"Tống sư đệ sao thế? Có chuyện gì không vui thì nói ra để mọi người cùng chia sẻ nào."
"Sau đợt rèn luyện trên chiến trường lần này thì chúng ta cũng xem như huynh đệ tốt đã đồng sinh cộng tử với nhau rồi, có chuyện gì thì cứ nói ra đi."
"Phú Quý sư huynh, đời này Lưu Thái Ất ta không phục nhiều người ngoài tiên sư, có chuyện gì thì sư huynh cứ việc nói, sư đệ nhất định sẽ giúp sư huynh!"
Tống chưởng quầy nghe các sư huynh đệ ân cần hỏi thăm bèn thở dài: "Haiz, nói ra rất dài dòng!"
Tần Vân Địch híp mắt: "Vậy sư đệ nói ngắn gọn đi!"
Tống chưởng quầy u oán nói: "Vừa nãy đứa con trai xui xẻo của ta đến trấn nhỏ tiên môn rồi báo với ta rằng nó cua được tiểu thư Tống gia."
Cua được tiểu thư Tống gia?
Bọn Tần Vân Địch nhìn nhau, thầm nghĩ đó chẳng phải là chuyện tốt à?
Mọi người đều biết Tống chưởng quầy vốn thuộc Tống gia, gia tộc tu tiên bên nước Đại Viêm.
Tuy rằng gia tộc tu tiên Tống gia này quá yếu, lão tổ tông mạnh nhất gia tộc cũng chỉ có tu vi Kim Đan tột đỉnh mà thôi.
Nhưng dù sao thì đó cũng là nhà mẹ của Tống chưởng quầy, con trai ông ta có thể được lòng tiểu thư Tống gia thì đâu cần phải mày chau mặt ủ như vậy!
Lưu Thái Ất nói: "Con cháu tự có phúc của mình, con trai sư huynh có đạo lữ thì sư huynh nên vui mới phải."
Tống chưởng quầy lắc đầu: "Ta không khó chịu vì nó kết đạo lữ."
"Ta như vậy là do tên nhóc đó không ở nhà sống cuộc sống đơn giản và hạnh phúc sau khi kết đạo lữ, trái lại chạy đến trấn nhỏ tiên môn bảo ta về chủ trì hôn lễ."
Quế công công ngẩn ra: "Chuyện hôn nhân là do cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, thế có gì không ổn?"
Tống chưởng quầy thở dài nói: "Quế lão không biết thôi, lão hủ thuộc dòng bên của Tống gia nên xưa nay không được coi trọng."
"Mặc dù khuyển tử nhà lão hủ có thể giành được trái tim của tiểu thư Tống gia, nhưng chẳng lẽ tiểu thư Tống gia thích người xấu xí à?"
"Ha hả, còn chẳng phải là do lão hủ bái vào Thần Tiêu Thánh Địa, xưa đâu bằng nay nên bọn họ mới đến lấy lòng à?"
Tống chưởng quầy dừng một lát rồi bất đắc dĩ nói tiếp: "Lão hủ vốn còn định nghĩ cách đón khuyển tử vào Thánh Thành Thần Tiêu sau khi tu luyện thành công."
"Như vậy lão hủ cũng dễ dạy dỗ... giáo dục và chăm sóc nó, sau này không chừng nó sẽ có cơ hội bái vào thánh địa."
"Kết quả tên nhóc đó háo sắc, bị con gái của gia chủ mê hoặc nên kết đạo lữ từ sớm."
"Bằng không lão hủ đã đưa nó vào Thánh Thành, sau này gia nhập tổ chức Thiên Quyến và làm việc cho thiên sư, thử hỏi tiền đồ có xán lạn hay không?"
Tống chưởng quầy vô cùng tiếc rèn sắt không thành thép.
Đứa con trai ngốc của mình không hăng hái chút nào cả!
Lưu Thái Ất an ủi: "Con cháu có phúc của con cháu, nếu lệnh lang đã tìm được hạnh phúc thì cha mẹ hãy để bọn chúng đi đi!"
Tống chưởng quầy lắc đầu: "Ta không tức giận vì nó kết đạo lữ, ta tức giận vì nó đến tìm ta về chủ trì hôn lễ."
Tống chưởng quầy càng nói càng tức, cuối cùng hừ một tiếng: "Bây giờ lão hủ đang theo thánh tử thiên sư nên tu vi mỗi ngày đi nghìn dặm, lão hủ nịnh bợ thiên sư còn không kịp đây, đâu ra thời gian quay về chủ trì hôn lễ cho cái tên bỏ đi đó."
"Tống Phú Quý ta đây ngang dọc trên thương trường nhiều năm, mặc dù không dám nói là tung hoành nhưng cũng xem như biết tiến thoái, thông minh cơ trí."
"Vậy mà không biết cái đầu đứa con trai lưu manh của ta được làm từ bột nhão hay gì mà mỗi ngày cứ gây thêm phiền toái cho ta."
"Nó còn bảo ta vứt chuyện nịnh bợ thiên sư để quay về chủ trì hôn lễ, quả thật là quá sức ngu ngốc!"
"Chính nó còn không biết hôn lễ của mình quan trọng hay là nịnh bợ thiên sư quan trọng hơn à?"
Ặc, không ngờ lại là chuyện này...
Lời nói của Tống chưởng quầy làm mọi người không kiềm được giật giật khóe môi.
Không hổ là đại trưởng lão của tổ chức Thiên Quyến, giác ngộ chính trị quá cao, tái lập tam quan!
Tần Vân Địch hỏi: "Vậy ý của Tống sư đệ là sư đệ đã từ chối lệnh lang và bảo lệnh lang đi rồi à?"
Tống chưởng quầy lắc đầu: "Thế thì không, lão hủ cố ý sử dụng bí thuật giám định với nó trước khi bảo nó cút về thành thân."
"Lão hủ đã muốn giám định từ lâu mà vẫn chưa tìm ra bí pháp. Sau khi lão hủ bái vào thánh địa thì đã ra sức tập luyện bí thuật này."
"Vừa rồi lão hủ cố ý sử dụng bí thuật này để giám định xem cái đứa lưu manh kia có phải là con trai ruột của lão hủ hay không."
Dứt lời, Tống chưởng quầy đau buồn thở dài: "Đây mới là nguyên nhân làm lão hủ đau khổ thật sự!"
Éc? Hít!!!
Hình như nghe được tin cực nóng!
Đôi mắt của mọi người đều sáng ngời vì tò mò.
Lưu Thái Ất hỏi với vẻ đồng cảm: "Phú Quý sư huynh, ý của sư huynh là gì?"
Đôi mắt Chân Chí Giáp sáng quắc: "Chẳng lẽ lệnh lang không phải là con trai ruột của sư đệ? U, thật là sốc!"
Tần Vân Địch híp mắt mỉm cười: "Tống sư đệ yên tâm, bọn ta sẽ giữ bí mật cho sư đệ, tuyệt đối không để lộ ra ngoài."
Quế công công nghiêm túc nói: "Giữ kín như bưng."
Tần Cao nghiêm túc nói: "Giữ kín như bưng!"
Hùng Mãnh cũng gật đầu: "Ta đây cũng xin thề sẽ giữ kín như bưng."
Chương 360: Không lấy phần thưởng này được không? (2)
Tống chưởng quầy rùng mình khi nghe từng sư huynh đệ bảo sẽ "giữ kín như bưng".
"Khụ khụ." Ông ta bất đắc dĩ nói: "Mọi người hiểu lầm rồi, haiz... Ai bảo tên lưu manh đó không phải là con trai ruột của lão hủ?"
Lưu Thái Ất nghi hoặc: "Nếu lệnh lang là con trai ruột của sư huynh thì tại sao sư huynh vẫn ủ dột như vậy?"
Tống chưởng quầy giải thích: "Tống Phú Quý ta đây thông minh một đời mà con trai lại quá sức ngu dốt."
"Ban đầu Tống mỗ vẫn luôn nghi ngờ nó là con của Vương chưởng quầy ở nhà bên nên muốn giám định cho có chứng cứ xác thực."
"Nhưng sau khi giám định xong thì cái tên ngu ngốc đó thật sự là con trai của Tống mỗ, trời ạ!"
"Tống mỗ thông minh một đời mà con trai lại là một kẻ ngu, còn chuyện gì đả kích hơn nữa không?"
Mọi người nhìn chằm chằm vào Tống chưởng quầy như đang phán đoán rốt cuộc ông già này nói thật hay là giả.
Hồi lâu sau, Tần Vân Địch than thở: "Đôi khi cuộc sống bình thường chưa chắc không phải là một hạnh phúc."
Hắn ta cười nói: "Nếu Tống sư đệ cảm thấy lệnh lang không đủ thông minh thì chi bằng cho lệnh lang một cơ hội làm người bình thường!"
Cho một cơ hội làm người bình thường?
Tống chưởng quầy suy tư: "Cũng được, hôm nay lão hủ đã cho đứa con lưu manh này không ít linh thạch và cỏ Long Huyết, bấy nhiêu cũng đủ cho nó sống yên ổn tại Tống gia cả đời rồi."
"Sau này lão hủ sẽ xem như không có đứa con trai ấy nữa, cũng yên tâm đi trên con đường tu tiên theo thiên sư."
"Nếu có cơ hội, khà khà, nói không chừng lão hủ sẽ có mùa xuân thứ hai nữa."
Dứt lời, Tống chưởng quầy cảm thấy tâm linh sáng trong, dường như ông ta đã khám phá ra chướng ngại nội tâm nên tu vi cũng tăng cao không ít.
Hình như cuối cùng cũng không còn ai quan tâm đến kết quả giám định là như thế nào nữa.
...
Keng!
Keng keng!
Keng keng keng!
Đệ tử các tiên môn bắt đầu tập hợp khi tiếng chuông vang.
Các trưởng lão tông môn như Đan Vũ thiên tôn, Bạch Liên thiên tôn, Tử Dương tôn giả,... đều đứng ngạo nghễ trên không trung.
Bọn họ đều tỏa ra hơi thở mạnh mẽ và tia sáng chói mắt làm người ta không thấy rõ mặt mũi.
Đó là pháp thuật đặc biệt mang tên Thần Quang Chú.
Nó có thể tăng cường cảm giác thần bí và phong cách cho người sử dụng nên rất được lòng các đại năng.
Đan Vũ thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn tiến lên một bước, dáng vẻ thánh khiết và đẹp đẽ của bọn họ làm vô số đệ tử tiên môn thầm ước ao.
Những hộp báu phát ra ánh sáng óng ánh xuất hiện trước mặt mọi người.
Bạch Liên thiên tôn lấy lụa ngọc từ trong ngực ra và mỉm cười nói: "Đợt rèn luyện trên chiến trường thượng cổ lần này đã đặt dấu chấm hết tại đây."
"Biểu hiện của mọi người trong đợt rèn luyện rất tốt, có thể nói là tốt hơn những người trước rất nhiều!"
Bạch Liên thiên tôn vừa dứt lời thì đám đông đã phát ra những tiếng hoan hô vui sướng.
Hiển nhiên lời cổ vũ của Bạch Liên thiên tôn làm bọn họ thấy rất ấm lòng.
Đan Vũ thiên tôn bình tĩnh nói: "Kế tiếp, trưởng lão các phái sẽ ban thưởng cho đệ tử rèn luyện."
Dứt lời, bà nhìn sang Bạch Liên thiên tôn.
Bạch Liên thiên tôn khẽ gật đầu: "Người hạng nhất trong đợt rèn luyện lần này có thể nhận được linh khí cực phẩm của Thần Tiêu Thánh Địa - Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy!"
"Người đó là... Thánh tử Thần Tiêu - Thẩm Thiên!"
Bà vừa nói hết câu thì các đệ tử Thần Tiêu đã hô vang khẩu hiệu.
"Đỉnh các tiên, ngạo thế gian, nỗ lực tu hành mỗi một ngày, theo sư huynh ắt thành tiên!"
"Đoàn đệ tử Thiên Quyến Thần Tiêu Thánh Địa cung thỉnh thánh tử sư huynh!"
Ầm!
Chín tấm lôi bạo phù đặc chế chợt nổ vang trên trời rồi phun ra khói lửa bảy màu trông rất tráng lệ.
Kiếm dài sau lưng hơn trăm đệ tử đồng loạt rời khỏi vỏ và không ngừng bay lượn trên không trung, hơn nữa lấp lóe ánh kiếm lạnh thấu xương.
Những thanh bảo kiếm xếp thành chữ "Thiên" giữa không trung và hạ hàng chục nghìn kiếm khí xuống, đúng là một cảnh tượng hùng tráng.
Đệ tử những tông môn khác đều mắt lóe sáng trước cảnh tượng ấy, anh hùng thực sự chính là như vậy!
Dưới ánh nhìn chờ mong của mọi người, cửa phòng của Thẩm Thiên ở cách đó không xa mở ra.
Một bóng dáng vàng rực rỡ xuất hiện trước mặt mọi người.
Hắn mặc Long Uyên Thánh Giáp năm màu, những dị tượng vạn kiếm hướng tông, ngũ lôi thần thú và còn nhiều hơn nữa ở phía sau khiến hắn trông oai hùng khác thường.
Quan trọng hơn, sau lưng hắn còn có một đôi cánh thần màu vàng đang phát ra thần quang vô tận.
Vào thời khắc này, Thẩm Thiên tôn quý như một vị thần hạ phàm khiến người ta không thể nhìn thẳng vào.
"Lão già mất nết, vì ông mà ta suýt thì lỡ điển lễ rồi."
Thẩm Thiên thầm nói móc trong lòng, đôi cánh thần màu vàng giúp hắn xoay 720 độ trên trời rồi hạ cánh vững vàng trước mặt Bạch Liên thiên tôn.
Đẹp trai quá thể đáng.
Bạch Liên thiên tôn nhìn Thẩm Thiên với vẻ vui mừng: "Con không phụ lòng mong đợi của thánh chủ sư huynh, làm tốt lắm."
Sau đó, Bạch Liên thiên tôn từ từ mở hộp và lấy ra một cây chùy tím to cỡ bàn tay, cuối cùng cười nói: "Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy này là của con rồi đấy."
Thẩm Thiên mỉm cười nhận lấy Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy, hắn có thể cảm nhận được năng lượng ẩn chứa trong nó còn mạnh mẽ hơn xa Tử Kim Chùy.
Đủ mạnh, đủ khỏe, đủ khí phách!
"Tạ sư thúc, con nhất định sẽ dùng cây chùy này bảo vệ Thần Tiêu!"
Thẩm Thiên bỗng nắm chặt lấy Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy và rót một giọt máu vào trong nó.
Trong phút chốc, cây chùy bộc phát ra sấm sét màu tím đậm và phân bố khắp người Thẩm Thiên.
Chỉ trong chớp mắt, Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy to ra gấp mấy trăm lần và trở thành một cây chùy thần dài hàng chục mét, đồng thời nó còn được bao phủ trong chất lỏng màu bạc.
Thẩm Thiên khẽ nhếch môi, đột nhiên đập về phía hư không ở bên cạnh.
Ầm!
Trong phút chốc, hư không nứt toác.
Khe hở không gian màu đen đáng sợ lan tràn và tỏa ra hơi thở khiến người ta khiếp đảm.
Đệ tử các tiên môn khác bỗng chốc ngây người trước cảnh tượng ấy.
Chùy phá hủy không gian!
Đây mới là thực lực chân chính của thánh tử Thần Tiêu Thẩm Thiên ư?
Hắn vừa đẹp trai vừa mạnh mẽ, nghe nói còn rất là hào phóng với đồng môn nữa, yêu yêu yêu!