Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 134



Đây là áp giáp kỳ lân do mậu thổ kỳ lân thần lôi ngưng đọng thành, là trung ương của năm phương, chủ thủ hộ.

Trong ngũ hành thần lôi, mậu thổ kỳ lân thần lôi có phong cách chiến đấu cân bằng nhất, sở trường là xua đi các năng lượng xấu.

Mà lực phòng ngự của nó gần như chỉ dưới huyền vũ giáp, đủ để đối phó với gần như tất cả các đòn tấn công.

Trong trận chiến lúc trước, nếu không phải vì Phương Thường không kịp tế ra kỳ lân lôi đình giáp, tăng phúc cho xích kim chiến giáp đang mặc.

Thì cho dù đối phương là thiên kiêu bảy sao, chắc chắn cũng không thể đánh bại y chỉ trong ba giây đồng hồ.

Thế nào.. cũng phải mười giây tám giây đi!

Hai chiến giáp hộ thể, PHương Thường đột nhiên hóa chân thành roi nhắm thẳng thằng nhóc hung hăng kia mà đá mạnh.

Lúc này, y đã hạ quyết tâm phải nghiêm túc chiến đấu.

Mặc dù thằng nhóc này có vẻ bề ngoài cực kỳ đáng yêu nhưng sức chiến đấu của nó lại cực kỳ cường hãn.

Đối mặt với gia hỏa này, nếu Phương Thường dám xem thường, chắc chắn sẽ ăn thiệt lớn.



Khi cái chân tráng kiện của Phương Thường sắp đá trúng thằng nhóc kia.

Đột nhiên nó vọt lên khỏi lôi đài, thoát khỏi một cước sát cánh này.

Sau đó, nó đột nhiên vung một quyền đánh vào đầu gối của Phương Thường.

Mượn phản lực, nó thả ngươi bay lên vòng ra sau lưng Phương Thường.

Trong lòng bàn tay nó, thần văn màu đen vàng tỏa sáng rực rỡ, hóa thành một cái pháp ấn hình tứ phương.

Toàn thân pháp ấn lượn lờ tiên quang, xem ra cực kỳ bất phàm, mà thằng nhóc này lại dùng như cục gạch.

Đùng.

Pháp ấn vuông vức vung lên, đập mạnh vào trán Phương Thường.

Dù có kỳ lân lôi đình giáp và xích kim chiến giáp bảo hộ, Phương Thường vẫn cảm thấy đầu mình đau ong ong.

Trên trời dưới đất, khắp nơi đều là sao bay…

Nhất thời, hán tử cao lớn thô kệch này quả thực muốn nghi ngờ cuộc đời rồi.

Rốt cuộc thằng nhóc hung hăng này từ đâu ra?

Quá mạnh đi!

Phương Thường ngơ ngẩn ngồi bệt xuống lôi đài Chiến Thần.

Ba phút…

Sao lại nhanh thế được?

Mà ba phút này không phải là ba phút chiến đấu.

Là ba phút hùng hài tử kia đơn phương ẩu đả với Phương Thường, đánh cho hắn hoa mày chóng mặt.

Trong chớp mắt Phương Thần ấn đánh trúng gáy Phương Thường, hắn chợt cảm thấy mình không thể ngưng tụ được thần niệm.

Tầm mắt y mờ nhòa hẳn đi, hai tai cũng chỉ nghe được tiếng ù ù không rõ.

Rất hiển nhiên, Phương Thần ấn kia cực kỳ đặc biệt, có năng lực tấn công thần hồn của tu sĩ.

Sau khi bị ấn đập trúng, Phương Thường đã hoàn toàn mất thế chủ động, bị hùng hài tử kia cưỡi lên cổ đánh cho tê người suốt ba phút.

Cuối cùng, vẫn là Tháp Linh Chiến Thần trạch tâm nhân hậu không nỡ mới gián đoạn vượt quan, bớt cho hắn một chút đau khổ.

Nhưng dù vậy lúc này trên đầu Phương Thường cũng xuất hiện một đống đại hồng bao.

Nếu y đang mặc áo cà sa, bảo y là chân Phật tới từ thế giới cực lạc có khi cũng có người tin đấy.

“Hùng hài tử hung ác thật, rốt cuộc con hàng này là ai?”

Phương Thường cắn răng bôi thuốc lên đỉnh đầu, đau đớn nhe nanh trợn mắt.

Tháp Chiến Thần đã khôi phục thương thế miễn phí cho y một lần rồi, nếu muốn nữa sẽ mất phí.

Mà lúc này hắn cảm thấy đây chỉ là một chút vết thương nhỏ, không đáng lãng phí điểm chiến thần, vượt quan nạp tiền quan trọng hơn.

Tiếng nói của Tháp Linh vang lên: “Thiên kiêu trẻ tuổi, sao ngươi không nhìn tấm bia cổ bên phải của mình xem?”

Phương Thường nghe vậy mới phát hiện ra có một tấm bia cổ lơ lửng bên tay phải mình.

Trên tấm bia cổ đó khắc rất nhiều cái tên, hắn cũng từng nghe nói đến không ít.

“Một: Hoang Thạch, thiên kiêu sáu sao.”

“Hai: Bắc Trần Huyền, thiên kiêu năm sao.”

“Ba: Diêu Vũ Tịch, thiên kiêu năm sao.”

“Bốn: Sở Long Hà, thiên kiêu năm sao.”



“Mười: Lỗ Mộng, thiên kiêu năm sao.”

“Mười: Dạ Di Thiên, thiên kiêu năm sao.”



Phương Thường cẩn thận đọc một lượt từ vị trí thứ nhất đến dòng cuối cùng trên bia là vị trí thứ một trăm.

“Xem hết rồi, thì sao?”

“Cái tháp nhà ngươi cứ thích úp úp mở mở thế nhỉ, ta đang hỏi…”

Chờ chút!

Dường như Phương Thường sực nghĩ ra điều gì đó.

Hắn vội đưa mắt nhìn lên cái tên đứng đầu trên tấm bia.

Hoang Thạch???

Hùng hài tử kia là Hoang Thạch Đế quân khi còn nhỏ sao?

Phương mỗ ta may mắn đến vậy sao? Lại có thể luận bàn với Hoang Thạch Đế quân khi còn trẻ?

Y nói điều này ra có thể tiện sát bao nhiêu thiên kiêu đây! Đáng giá. Dù có thua một ngàn điểm chiến thần cũng đáng!

Phương Thường nào còn chút phiền muộn nào nữa, vì cái tên Hoang Thạch này là một truyền kỳ phi phàm với các thiên kiêu trẻ tuổi.

Hoang Thạch Đế Quân sinh ra từ hơn tám ngàn năm trước, sắp vào thời điểm Tà Linh tháo chạy, ngũ vực bát hoang vỡ tan, thế loạn, mọi thứ đều tàn phế, cần xây dựng từ đầu.

Khi đó, khắp nơi trong ngũ vực đều có ẩn giấu tà linh cường đại, còn có không ít tu sĩ cải trang thành tà linh đi làm việc ác.

Ngoài ra, có không ít tiên môn đã hao tổn rất nhiều nội tình trong lúc chống lại tà linh.

Bây giờ tà linh tháo chạy, các tiên môn cũng đang tranh thủ kiếm lợi ích.

Vì vậy mà có không ít tiên môn…. Đã bị hủy diệt.

Tóm lại, cả ngũ vực đều vô cùng hỗn loạn.

Trong thời loạn ấy, xuất hiện vô số tuyệt đại thiên kiêu.

Ở thời đại ấy, Hoang Thạch Đế quân chính là một tồn tại vô địch.

Ông ta sinh ra trong một bộ lạc bình thường nào đó ở đại hoang, còn vì là thạch thai nên bị tộc nhân coi là yêu nghiệt mà đem đánh nát.

Kết quả, da đá vỡ vụn, lộ ra một đứa trẻ phấn điêu ngọc trác, không khóc không nháo, rất đáng yêu.

Càng kinh ngạc hơn là trên cổ đứa trẻ này treo một con dấu bằng đồng xanh lớn bằng quả chứng bồ câu.

Đứa trẻ kia nhoẻn cười, con dấu tỏa ra kim quang nhàn nhạt, cực kỳ bất phàm.

Thân là thạch thai, lại có bảo vật cùng sinh, coi như chú định người này bất phàm rồi, chỉ một lần ra tay mà vô địch.

Chỉ có điều, vị trí của bộ lạc Hoang Thạch quá vắng vẻ, gần như ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Cho nên, dù ông ta có thần dị đi nữa cũng không khiến ai chú ý tới.



Chương 376: Truyền kỳ về Hoang Thạch Đế quân (2)

Về sau, Hoang Thạch bắt đầu trưởng thành, lại càng khác biệt với người thường.

Mới một tuổi ông ta đã có thể bước đi như bay, nâng được tảng đá lớn đến người lớn còn khó gánh được.

Mới ba tuổi, còn chưa dứt hơi sữa, mẫu thân chẳng còn sữa, thế là Hoang Thạch bèn vào trong đại sơn tìm hổ báo.

Hổ báo nơi đại hoang hung tàn cỡ nào chứ? Trong đó thậm chí không thiếu những con chuẩn tinh quái có thể nuốt nhả nhật nguyệt tinh hoa, sắp bước tới giai đoạn tu hành.

Nhưng đứa nhóc ba tuổi chưa mọc lông Hoang Thạch lại có thể đánh cho đám cọp cái báo mẹ kia phải khuất phục.

Cuối cùng, nó bú sữa cọp cái báo mẹ mặt mũi sưng húp mà lớn ào ào.

Trong khoảng thời gian này, Hoang Thạch cũng đã tiếp xúc được với một số chuẩn tinh quái, học được cách thổ nạp của chúng.

Nếu là người bình thường, dù có tiên pháp hướng dẫn cặn kẽ đi nữa, thì việc bắt giữ khí cảm chắc chắn không phải chuyện đơn giản, nhưng trên thế gian này còn có tuyệt thế thiên tài.

Hoang Thạch cứ như vậy chỉ dựa vào phương pháp thổ nạp của bách thú nơi núi rừng mà bắt đầu tu luyện.

Sau đó, ông ta rời đại hoang, xông xáo tu hành, đã từng tiến vào không ít tông môn, bí cảnh.

Thân ở loạn thế, chẳng có chỗ dựa, mà Hoang Thạch lại là một tuyệt thế thiên kiêu, nên khó tránh bị người ta ngấp nghé.

Không chỉ có những lời mời chào khắp nơi, Hoang Thạch còn từng bị kẻ xấu nhòm ngó, có cả đồng bạn đã từng liều mình giúp đỡ tế trời.

Nhưng cuối cùng, ông ta đã đặt chân lên đến đỉnh cao, chỉ trăm tuổi đã độ kiếp thành Thánh, phá kỷ lục của ngũ vực.

Càng khiến cho người ta kinh hãi thán phục hơn, khi độ kiếp ông gặp cửu cửu thiên kiếp chí cao vô thượng, vạn năm khó gặp.

Sau khi độ kiếp, Hoang Thạch lại càng cường đại hơn, nhưng cũng vì vậy mà ngày càng nhiều kẻ địch nhòm ngó ám sát ông ta.

Cuối cùng, ông ta lần lượt chém giết, máu chảy thành sông, càng đánh càng mạnh.

Thậm chí còn có một con tà linh ngoại vực cấp Chân Tiên cũng bị Phiên Thiên ấn của Hoang thạch hạ mất hồn mất vía.

Từ đó trở di, Hoang Thạch trở thành vô địch, khắp ngũ vực không một ai dám chất vấn thực lực và quyền uy vô địch của ông ta.

Về sau, ông ta thành lập nên tiên triều Đại hoang và học cung Tắc Hạ ở Trung Châu, bát phương đều tới chầu.

Có thể nói, năm ngàn năm trước, Hoang Thạch là một vị vua không ngai của ngũ vực.

Hôm nay, sau năm ngàn năm, không một ai biết ông ta đã từng mạnh đến mức nào.

Nhưng địa vị của tiên triều Đại Hoang vẫn luôn bao trùm khắp các vùng Thánh địa suốt năm ngàn năm nay.

Mà học cung Tắc Hạ do Hoang Thạch Đế quân sáng lập ra cũng thu được các đại Thánh địa gia nhập liên minh, trở thành Thánh địa trung tâm trong lòng các thiên kiêu ngũ vực.

Tóm lại, Hoang Thạch Đế quân là một truyền kỳ tuyệt đối, nhìn chung thiên kiêu ngũ vực không ai không kính nể.

Có thể đánh một trận với Hoang Thạch Đế quân khi còn trẻ, hơn nữa còn ác chiến mấy trăm chiêu.

Với Phương Thường, đây là một kỷ niệm quá đáng giá!



“Tháp Linh, Tháp Linh, ta còn có thể đánh với Hoang Thạch Đế quân một trận nữa không?”

Phương Thường sờ sờ cục bánh bao trên đầu tràn đầy mong đợi hỏi Tháp Linh.

Tầng thứ bảy tháp Chiến Thần, Diệp Kình Thương cũng đang ngẩn tò te.

Tên ngốc này bị cục gạch đập trúng rồi ngu hẳn rồi sao? Đã bị đánh rồi còn muốn chạy theo xin thêm trận nữa à?

“Vì sao?”

Ánh mắt Phương Thường nóng hổi, đáp: “Bởi vì Hoang Thạch Đế quân chính là ngọn đèn chỉ đường của Phương mỗ, là tấm gương trên con đường tu tiên của Phương mỗ.”

“Phương mỗ hy vọng có thể chiến thêm một trận với ngài khi còn trẻ, mong được chiêm ngưỡng anh tư của tiền bối!”

Diệp Kình Thương suy tư một lát, lại hỏi: “Thì ra ông ta là thần tượng của ngươi à?”

Nếu Phương Thường không giải thích, Diệp Kình Thương cũng không biết đâu.

Muốn tiếp xúc gần gũi với thần tượng sao?

Đương nhiên là có thể!

Nhưng mà, phải trả thêm tiền!

Gấp đôi?

Phương Thường nghe Tháp Linh báo giá xong liền sững ra.

“Sao Phương mỗ muốn khiêu chiến Hoang Thạch đế quân cần phải đặt cược gấp đôi?”

Mặc dù Phương Thường thích chiến đấu nhưng hắn ta không ngốc.

Đây là hình chiếu của Hoang Thạch đế quân lúc còn trẻ, hắn ta nào phải đối thủ?

Đừng tưởng Cửu Chuyển Kim Đan ghê gớm thế nào, trước mặt Hoang Thạch đế quân thì đây hoàn toàn

Vài ngàn năm trước, Trung Châu cũng có một vị thiên kiêu Cửu Chuyển Kim Đan không coi ai ra gì nói mát khiêu khích quyền uy của Tắc Hạ học cung.

Lúc ấy, trong Tắc Hạ học cung có một vị Thần Ma Luyện thể giả cấp Bát Chuyển Kim Thân đã đánh cho thiên kiêu Cửu Chuyển Kim Đan này một trận te tua.

Kim Đan cũng bị đánh cho vỡ nát.

Nghe nói vị Thần Ma Luyện thể giả kia chỉ là một đệ tử ký danh của Hoang Thạch đế quân mà thôi.

Cửu Chuyển Kim Đan đúng là có thể xưng thiên kiêu tuyệt thế, khắp Đông Hoang có thể nói là ngàn năm khó gặp một lần.

Nhìn khắp ngũ vực, tồn tại cấp bậc này phải vài trăm năm mới có được một người.

Nhưng, trước mặt Hoang Thạch đế quân còn lâu mới có tư cách kiêu ngạo!

Phương Thường biết rõ dù mình đánh lại một trận với chàng trai kia thì kết quả đại khái cũng sẽ thảm bại.

Bỏ tiền ra để bị đánh, còn phải bỏ tiền gấp đôi để được bị đánh gấp đôi sao?

Thế là sao?

Tháp Linh thấy hình như Phương Thường chưa hiểu liền giải thích: “Dựa theo nguyên tắc, tất cả tỷ thí đánh cược đều ngẫu nhiên.”

“Chiến Thần Tháp có quy tắc của mình, bổn Thánh Linh trước đó đã tranh thủ cơ hội cho ngài nên đã tiêu hao một lượng bổn nguyên lớn.”

“Vì vậy, ta không thể nào lại phá lệ cho ngài nữa, nếu ngài muốn tiếp tục khiêu chiến Hoang Thạch, chỉ có thể lựa chọn phương thức gấp đôi tiền cược.”

“Chỉ cần ngài chiến thắng Hoang Thạch thành công thì 2000 điểm Chiến Thần này cũng sẽ trả lại cho ngài.”

Cũng đúng, chỉ cần thắng được Hoang Thạch đế quân thì có thể lấy lại điểm Chiến Thần...

Mặt Phương Thường xụ xuống, hắn ta đánh không lại!

Mất mặt, quả thực là quá mất mặt!



Chương 377: Côn pháp của Bích Liên Thiên tôn

Vốn cứ tưởng mình ngưng tụ thành công Cửu Chuyển Kim Đan thì dù sao cũng được coi là thiên kiêu đỉnh cấp.

Không ngờ ngay cả Hoang Thạch đế quân lúc năm sáu tuổi cũng chẳng thể đánh lại, Phương Thường ta làm Đại sư huynh Tiêu Tĩnh đúng là uổng phí rồi.

“Phương mỗ, Phương mỗ vẫn nên chọn thiên kiêu năm sao luyện tay một chút trước đã.”

Vị hán tử cao lớn thô kệch này xoa xoa đôi mắt cay xè, lựa chọn khuất phục trước hiện thực.

Đặt cược gấp đôi hắn ta thật sự không chơi nổi!

Diệp Kình Thương ở trên tầng bảy Chiến Thần Tháp thấy Phương Thường không mắc câu thì không khỏi âm thầm khinh bỉ: Hừ, người hâm mộ giả!

Ngay cả bỏ tiền ra cho thần tượng mà cũng không chịu thì là người hâm mộ cái quái gì? Hâm mộ bằng miệng không không biết xấu hổ à?

Khiêu chiến thiên kiêu năm sao? Được, bổn tọa sẽ cho ngươi một sắp xếp rất thú vị.

“Được, đang ghép thiên kiêu năm sao...”

“Ghép thành công, đánh cược bắt đầu!”

Ánh sáng trên lôi đài Chiến Thần thu liễm lại, một vị thanh niên tầm hai mươi mấy tuổi xuất hiện trước mặt Phương Thường.

Thanh niên này người đeo trường côn, toàn thân bao phủ trong lôi quang kim sắc sáng chói, khí diễm ngập trời.

Phương Thường nhìn xuyên qua lôi quang chiếu rọi kia thì thấy một gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

“A, là hình chiếu của Bích Liên sư bá?”

Trên mặt Phương Thường không khỏi lộ ra tia kích động: “Số mình khá may mắn đấy chứ!”

“Nếu có thể ghi lại hình ảnh đánh cho sư bá tê liệt trên lôi đài này cho sư tôn xem, chắc chắn sư tôn sẽ rất vui.”

“Nói không chừng sau này sẽ không còn bắt ta phải chém môn quy giới luật nữa, tuy nhiên... Sư bá không phải chỉ biết thể thuật, không biết lôi pháp sao!”

“Sao sư bá trước mặt trên người lại mang theo Thần Lôi kim sắc, hơn nữa khí tức còn quen thuộc như vậy.”

Bỗng nhiên, Phương Thường liếc mắt nhìn sang bia Chiến Thần bên cạnh, nhìn vị trí thứ năm trên đó.

Đợi đợi đợi một lát, sao tên của Bích Liên sư bá lại ở vị trí thứ năm?

Nên biết ngay cả sư tôn cũng không thể tiến vào năm vị trí đầu!

Không hay rồi!!!

Một dự cảm không may dày đặc xông thẳng lên đầu.

Và lúc này thanh niên đối diện đã lấy trường côn kim sắc sau lưng xuống.

“Trời không sinh Sở Long Hà ta, côn đạo vạn cổ như đêm dài! Dưới trường côn của bổn thiên kiêu, hãy run rẩy và rên rỉ đi!”

Lôi quang lép bép ngoài cơ thể thanh niên lấp lóe, ngưng tụ thành chiến giáp sáng chói.

Bóng dáng của gã trong chốc lát đã biến mất rồi một giây sau xuất hiện ngạo nghễ trên đỉnh đầu Phương Thường, thần côn kim sắc bổ xuống.

“Hãy xem Định Hải Như Ý Côn của ta đây: Trực Đảo Hoàng Long!”

Ầm!

Trong hư không bỗng dưng vang lên tiếng rồng ngâm, một con Thần Long kim sắc từ trong trường côn bắn ra, giương nanh múa vuốt đánh về phía Phương Thường.

Khí thế của nó rất mạnh mẽ, thậm chí khiến Phương Thường cảm thấy mình như đang đối mặt với rồng thật, toàn thân trên dưới đều đang bị áp chế.

Thực lực Sở Long Hà vượt xa dự đoán của Phương Thường, sư bá hồi trẻ lại mạnh đến như vậy.

Xích diễm Long thương liên tục nở ra ba đóa thương hoa, miễn cưỡng ngăn một côn này lại.

Lúc này hình chiếu của Sở Long Hà đã vung vẩy thần côn phát ra từng đợt tấn công mới.

Côn ảnh vô tận trút xuống.

“Nhất Trụ Kình Thiên, Định Hải Như Ý Côn!”

“Trực Đảo Hoàng Long, Định Hải Như Ý Côn!”

“Phiên Giang Đảo Hải, Định Hải Như Ý Côn!”

“Hoành Tảo Thiên Quân, Định Hải Như Ý Côn!”

“Nhất Dĩ Quán Chi, Định Hải Như Ý Côn!”

Thần côn hoàng kim trong tay hình chiếu phát huy sức mạnh khiến mọi người chấn động.

Hết chiêu này tiếp nối chiêu khác, trường côn linh hoạt và hữu lực.

Mỗi một đợt tấn công đều khiến Phương Thường như gặp phải trọng kích, xung quanh run rẩy dữ dội, hổ khẩu cầm Xích Diễm Long Thương lúc này đã hơi bị rách ra.

“Thiên kiêu trẻ tuổi, cố lên nào! Chênh lệch giữa ngươi và Sở Long Hà không phải không thể vượt qua!”

“Chỉ cần thắng được người trước mặt ngài sẽ có cơ hội lựa chọn một truyền thừa mình muốn trong Chiến Thần tháp rời đi.”

“Định Hải Như Ý Côn này là truyền thừa cấp năm sao trong Chiến Thần tháp, chỉ cần ngài chiến thắng được hình chiếu thiên kiêu này thì sẽ có tư cách nhận được nó.

Nghe Tháp Linh cổ vũ, Phương Thường cảm thấy toàn thân ấm áp, toàn thân trên dưới đều nảy sinh chiến ý mới.

Hắn ta chống lại côn kích như mưa to gió lớn của sư bá trẻ tuổi trước mặt, cầm thương tiếp tục kiên trì.

Sau đó... Bị đánh thảm hại hơn!

Diệp Kình Thương ở tầng bảy Chiến Thần tháp nhìn thấy cảnh này trên mặt nở nụ cười nhạt.

Cho dù bị đánh đến mức chật vật không chịu nổi, vẫn kiên trì không từ bỏ.

Đây chính là thanh xuân sao? Đúng là khiến người ta cảm động!

Lúc này nếu có ít hạt dưa và đậu phộng thì tốt quá!

Haizz, không biết giờ Thiên nhi đang làm gì.

Diệp Kình Thương vuốt vuốt râu, thẳng thắn mà nói ông chẳng hề có hứng thú gì với hầu hết thiên kiêu của giới này, vì những thiên kiêu này nếu đặt ở Tiên giới thì thật sự cũng chẳng phải quá mức xuất sắc.

Đối với Diệp Kình Thương mà nói, coi họ chiến đấu chẳng qua chỉ có thể giúp ông tiêu khiển mà thôi.

Thậm chí với Diệp Kình Thương mà nói, trong vạn năm qua số thiên kiêu phàm thế khiến ông coi trọng tính ra không quá một bàn tay.

Trong số đó, Thẩm Thiên dáng dấp anh tuấn giống ông thời trẻ dĩ nhiên là đối tượng chú ý trọng điểm.

Diệp Kình Thương ung dung thở dài, Thiên nhi vừa vắng mặt một canh giờ mà đã thấy nhớ hắn rồi.

...

Hắt xì!

Thần Tiêu Vạn Kiếp cốc đột nhiên vang lên tiếng hắt xì.

Nơi này là khu vực thần ký nhất, cũng là khu vực trọng tâm nhất trong Thần Tiêu thánh địa.

Trong vùng thung lũng này quanh năm thường có lôi đình đánh xuống, tuy phần lớn đều là phàm lôi bình thường nhưng nếu may mắn thì cũng có thể gặp được Thần Lôi dị chủng hiếm thấy, thậm chí là Ngũ Hành Thần Lôi hay Hỗn Nguyên Thần Lôi trong truyền thuyết.

Năm đó khi Trương Long Uyên còn là đệ tử chân truyền đã từng thu hoạch được một sợi bản nguyên Hỗn Nguyên Thần Lôi ở đây.

Nếu không phải thế, ông rất khó có thể luyện được Tiểu Ngũ Hành Hỗn Nguyên Lôi Thần Thể trong lúc “Dùng Thân Hóa Kiếp” bị thất truyền, chuyện này rất khó thực hiện được.

Tuy nhiên hôm nay Trương Long Uyên đưa Thẩm Thiên đến Thần Tiêu Vạn Kiếp cốc không phải để tìm Thần Lôi dị chủng mà vì một chuyện quan trọng khác.

Chuyện liên quan tới Thánh giả Tà Linh giáo!