Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 135



“Thiên nhi, lần này thí luyện ở chiến trường có cảm giác như thế nào?”

Trong Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể truyền ra giọng nói hờ hững của Thần Tiêu Thánh chủ, nghe giống như không hề có chút gợn sóng tình cảm nào.

Nhưng nội dung trong lời nói thì lại vô cùng quan tâm khiến Thẩm Thiên nghe thấy trong lòng không khỏi ấm áp.

Hắn khom người nói: “Tạ ơn sư tôn quan tâm, lần này thí luyện hết thảy đều thuận lợi.”

Thần Tiêu Thánh Chủ: “Nghe nói lần thí luyện này chính con đã phát hiện ra đệ tử Tà Linh giáo đầu tiên, đồng thời phá hủy được kế hoạch phục sinh Tà Linh của bọn hắn?”

“Con có tiện kể cho vi sư nghe quá trình con nhận ra kế hoạch của chúng không? Chỗ nào không tiện, con có thể không kể lại.”

“Dù sao trong lòng những thanh niên trẻ tuổi đều có vài bí mật, chuyện này rất bình thường, vi sư có thể lý giải.”

Thẩm Thiên ngẩn người nhưng vẫn quyết định tìm một cái cớ che giấu cho qua.

Hắn mở miệng nói: “Nếu sư tôn hỏi thăm, đệ tử dĩ nhiên biết gì nói nấy.”

“Lần này phát hiện Tà Linh giáo đồ, kỳ thật cũng không phải công lao của đệ tử mà đó là lúc nhóm Trương Tam sư đệ lịch luyện đã bị Tà Linh giáo đồ nhốt.”

“Trước khi họ bị nhốt đã dùng thần niệm đưa tin cho Vân Địch sư đệ nên mới liên hệ nhờ đệ tử ra tay cứu giúp.”

Thần Tiêu Thánh Chủ gật đầu: “Con làm cực kỳ tốt.”

“Theo tình báo hiện tại thì mấy tên Tà Linh giáo đồ kia lẻn vào chiến trường thượng cổ mục đích là để phục sinh một vị Tà Linh trên chiến trường trước kia.”

“Đó là một Tà Linh cường đại Chuẩn Tiên, nếu để bị thả ra thì cả Đông Hoang sẽ vì thế mà sinh linh đồ thán.”

“May là Thiên nhi con đã kịp thời phát hiện mới giúp Đông Hoang ta tránh được một trận hạo kiếp máu chảy thành sông.”

“Chỉ tùy tiện tham gia một trận thí luyện là có thể vạch trần một mưu đồ lớn như vậy của Tà Linh giáo.”

“Thiên nhi, con đúng là đứa con của thần may mắn mà trời cao đã ban cho bổn thánh địa.”

“Vi sư rất vui mừng!”

Thẩm Thiên hơi đỏ mặt: “Sư tôn quá khen rồi, đây... là nhờ sư tôn dạy bảo tốt.”

Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ nhẹ nhàng gợn sóng: “Trước mặt vi sư con không cần khiêm tốn.”

“Đám đệ tử và chấp sự Tà Linh giáo kia mấy ngày nay đã được Bạch Liên sư muội và Đan Vũ Thiên tôn thẩm vấn.”

“Có điều trong đầu mấy Tà Linh giáo đồ này đều có một cấm chế ký ức đặc biệt.”

“Bí mật cốt lõi thật sự một khi chạm vào sẽ khiến thần niệm tự nổ tung.”

“Vì vậy kết quả thu hoạch khi thẩm vấn của chúng ta không lớn lắm, chỉ có thể biết được mười mấy căn cứ Tà Linh giáo quy mô nhỏ thôi.”

“Một trong số những căn cứ đấy là ở nước Đại Viêm các con.”

“Những căn cứ vụn vặt kia đều đã bị đệ tử Thần Tiêu thánh địa và Dao Trì thánh địa giám sát.”

“Nếu không phải vì sợ đánh cỏ động rắn, hai Thánh địa lớn này có thể vây quét nó bất kỳ lúc nào rồi.”

Thẩm Thiên gật đầu: “Sư tôn anh minh, đối kháng tà giáo là trách nhiệm của tất cả mọi người, không biết đệ tử có thể giúp được gì không?”

Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Hiếm ai có lòng trừ ma vệ đạo như con, nhưng với tu vi của con hiện nay thì vẫn còn hơi yếu một chút.”

“Giáo đồ Tà Linh giáo không để ý đến mấy thứ như quyết đấu công bằng, tôn nghiêm cường giả gì đâu, trong thế giới của bọn chúng chỉ có mạnh được yếu thua.”

“Giờ thanh danh của con ở Đông Hoang đã rất lớn, nếu bị Tà Linh giáo để ý thì rất có thể sẽ có Thánh giả trấn áp coni.”

“Vì vậy trước khi thực lực hiện tại đạt tới cấp độ nhất định, Thiên nhi phải cẩn thận, không được đặt mình vào hiểm cảnh.”

“Tốt nhất là hãy giấu tài, giấu giếm ánh sáng, đừng thể hiện quá mức xuất sắc.”

“Vi sư năm đó đã giấu tài, mới có thể hoàn toàn trưởng thành.”

“Nếu không, có lẽ đã bị một nhóm Thánh vây công đánh lén.”

Cho Thánh giả đến trấn áp ta?

Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật, không biết xấu hổ đến mức đó luôn sao?

Tu vi bổn Thánh tử giờ mới Kim Thân kỳ, mặc dù có thể đánh được phần lớn Nguyên Anh kỳ nhưng cử thẳng Thiên tôn Hóa Thần kỳ tới tập kích thì bổn Thánh tử chẳng phải là đủ rồi sao, như vậy bổn Thánh tử còn có thể trốn được.

Nói không chừng trong quá trình chạy trốn còn có thể gặp được vài cơ duyên, có thể nhân đó làm một trận phản sát.

Mời Thánh giả ra tay chẳng phải dùng đại pháo bắn muỗi à!

Đừng thấy trước đó Thẩm Thiên thoát thân thành công trước mặt Huyết Bào điện chủ, đó hoàn toàn chỉ là may mắn thôi.

Nếu Huyết Bào điện chủ không khinh địch, muốn tẩy não Thẩm Thiên để đưa vào băng đảng mà trực tiếp toàn lực công kích ngay thì Thẩm Thiên sẽ vô cùng nguy hiểm, rất có thể ngay cả thời gian trốn vào lòng đất cũng chẳng có.

Quả nhiên, giờ bổn Thánh tử vẫn chưa đủ mạnh, cần phải thận trọng hơn.

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên thận trọng nói: “Sư tôn dạy bảo, đệ tử ghi nhớ trong lòng.”

Thần Tiêu Thánh Chủ vui mừng vỗ vỗ vai Thẩm Thiên: “Đương nhiên, đây chỉ đều là kinh nghiệm của vi sư thôi.”

“Với những thiên kiêu bình thường mà nói, giấu tài dĩ nhiên là phương thức tương đối ổn thỏa, nhưng Thiên nhi con là đứa con của vận khí được thiên đạo phù hộ, bởi vậy nếu con không thích giấu tài thì cũng có thể tung hoành tứ phương, không cần lo lắng cường địch ngầm gì cả.”

“Con hãy tin chắc một điều, chỉ cần con đủ may mắn thì dù rơi vào tình cảnh nguy hiểm nào cũng sẽ vô sự.”

“Thiên mệnh, sẽ phù hộ con.”

Thẩm Thiên nhìn thấy Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Trương Long Uyên không ngừng nhộn nhạo thì không khỏi bất đắc dĩ.

Muốn bổn Thánh tử phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Ta thật sự không phải con của vận khí mà!

Được rồi, sau này ra ngoài phải cố gắng cẩn thận một chút!

Nếu không lỡ bị một vị Thánh giả nào đó tiện tay đập chết thì cũng thảm quá.



Chương 379: Thần Tiêu Thánh Chủ rất cảm động! (2)

Thẩm Thiên cung kính nói: “Sư tôn cố ý gọi đệ tử đến đây, chỉ bởi vì việc này sao?”

Thần Tiêu Thánh Chủ lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải, Thiên nhi, bổn tọa hy vọng có thể hiểu rõ được quá trình cụ thể con tìm kiếm được U Hồn Tà Quân.”

“Điều này có lẽ sẽ có tác dụng cực lớn trong việc thẩm vấn nhóm Huyết Bào Điện chủ, không biết con có tiện tiết lộ không?”

Cụ thể quá trình tìm được U Hồn Tà Quân?

Thẩm Thiên nhíu mày, cái này không phải liên quan đến quá trình hắn thu hoạch được Lục Đạo Luân Hồi bàn sao?

Đề tài này không tiện tiếp tục rồi!

Suy nghĩ trong đầu Thẩm Thiên xoay chuyển, nói: “Thôi được, đệ tử không dám giấu diếm sư tôn.”

“Thực không dám giấu giếm, đệ tử có một loại năng lực đặc biệt, có thể mơ hồ cảm nhận được những bảo vật xung quanh mình.”

“Năng lực cảm nhận này nó giống như trực giác, xác suất xuất hiện không cao nhưng xác suất đúng cực lớn, gần như chưa từng có sai sót bao giờ.”

“Trước đó đệ tử tìm được Nhất Nguyên Trọng Thủy, tìm được Niết Bàn Thánh dịch, tìm được Vũ hóa Tiên Kim phần lớn đều dựa vào năng lực cảm nhận đặc biệt này.”

“Trước đó trên chiến trường, đệ tử mơ hồ cảm ứng được trên Huyền m bình nguyên kia có bảo vật cho nên mới tới kiểm tra thử.”

“Nhưng vừa tới phía ngoài bình nguyên đệ tử đã bị khí Huyền m dày đặc ngăn cản, không còn dám tùy tiện điều tra nữa.”

“Sau đó đệ tử được Chiến Thần tháp chấp nhận, có đủ sức mạnh rồi thì mới dám vào đó thăm dò lần nữa.”

“Kết quả ở chính giữa bình nguyên đã phát hiện ra phong ấn U Hồn Tà Quân.”

Chậc, năng lực đặc biệt cảm ứng được cơ duyên bảo vật xung quanh?

Trên người Thiên nhi đúng là cất giấu những thiên phú không thể tưởng tượng được.

Hơn nữa, Thiên nhi còn không hề giấu diếm bí mật cực lớn này, nói hết cho bổn tọa?

Sau khi nghe giải thích xong, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ nổi lên sóng gió kịch liệt chưa từng thấy.

Cảm động, bổn tọa thật sự cảm động!

Thánh chủ đã từng đọc rất nhiều câu chuyện truyền kỳ của đứa con vận khí, trong đó có rất nhiều đứa con vận khí có được năng lực đực biệt.

Có người thì có thể đoạt xá trùng sinh lên người một người bình thường, bắt đầu một kiếp sống truyền kỳ mới.

Có người có được Thần khí vô thượng, nhờ sức mạnh trong Thần khí để quật khởi.

Còn có người còn được một lão gia gia nào đó đi theo bên cạnh dốc lòng hướng dẫn tu luyện.

Nói tóm lại, phần lớn đứa con vận khí đều có năng lực đặc biệt trên người, bình thường tuyệt đối sẽ không nói cho những người khác.

Năng lực đặc biệt của Thiên nhi hiển nhiên mạnh hơn những đứa con vận khí khác, hắn có thể cảm ứng được cơ duyên xung quanh mình!

Trong mấy tháng ngắn ngủi, Thiên nhi đã dựa vào năng lực này gom góp đủ Ngũ Hành kỳ vật.

Đây là thiên phú vô thượng nhường nào, thật sự khiến người ta ghen ghét đến phát cuồng.

Bí mật lớn như vậy mà Thiên nhi có thể nói cho bổn tọa, đây là tín nhiệm đến cỡ nào?

Hóa ra trong lòng Thiên nhi bổn tọa lại là một sư tôn tốt đáng tin cậy như vậy sao? Quá cảm động.

Lúc này Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ kịch liệt rung động, tần suất giống như đang breakdance.

Một lúc lâu sau, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thánh chủ mới bình phục lại.

Ông nghiêm túc nhìn chằm chằm Thẩm Thiên, nghiêm túc nói: “Năng lực này của con ngoài bổn tọa còn ai biết không?”

Thẩm Thiên lắc đầu: “Không ạ.”

Dù sao trước đây để qua mắt bên ngoài, hắn đều nói là mình có thể bói toán được thiên cơ.

Cũng chỉ vì trước mặt Thánh chủ sư tôn lý do này thật sự không thể dùng được nên mới tạm thời dệt ra một lý do mới.

Có điều, lúc này trong lòng Thần Tiêu Thánh chủ lại hoàn toàn không phải nghĩ như vậy.

Cho nên bổn tọa là người đầu tiên biết?

Năng lực này ngay cả phụ hoàng, huynh trưởng của mình Thiên nhi cũng không nói mà lại nói cho bổn tọa?

Lôi Đình Tiên Quang vốn đang bình tĩnh lại giờ một lần nữa rung động kịch liệt.

Thần Tiêu Thánh Chủ vỗ vai Thẩm Thiên: “Chuyện này có can hệ rất trọng đại, tuyệt đối không thể nói với bất kỳ ai.”

Thẩm Thiên gật đầu: “Đệ tử hiểu.”

Thần Tiêu Thánh Chủ gật đầu: “Cho dù ngày sau Vân Hi có kết đạo lữ với con thì tốt nhất cũng đừng nói.”

Thẩm Thiên: “...”

Thẩm Thiên: “Vâng, thưa sư tôn, đệ tử nhất định sẽ không nói cho người thứ ba.”

Thần Tiêu Thánh Chủ lúc này mới thỏa mãn gật đầu: “Rất tốt, tiếp theo con theo bổn tọa đi gặp đám giáo đồ Tà giáo kia nào!”

“Thêm trăm năm nữa, bổn tọa muốn truyền lại vị trí Thánh chủ, bổn tọa hy vọng con có thể mau chóng trưởng thành.”

“Không chỉ về mặt tu vi, mà còn cả mưu đồ quản lý, cách lôi kéo lòng người.”

“Hôm nay đối với con mà nói cũng là một cơ hội rất tốt để học tập.”

Dứt lời, Thần Tiêu Thánh Chủ tay bấm pháp ấn, tạo dựng ra một cánh cửa hư không.

Hai người cất bước bước ra xuất hiện trước một thế giới tạo ra từ lôi đình.

Tại khu vực trung tâm của thế giới này có một nam tử mặc áo bào đỏ dadng bị trói lơ lửng.

Những xiềng xích này đều ngưng tụ từ Hỗn Nguyên Thần Lôi tinh thuần nhất, không thể phá vỡ, cực kì khắc chế giáo đồ Tà Linh giáo.

Ngoài cơ thể Huyết Bào điện chủ thỉnh thoảng còn lóe lên những đạo phù văn màu vàng phong ấn hoàn toàn tu vi Thánh giả của hắn ta.

Rõ ràng là một vị Thánh giả tôn quý nên Huyết Bào điện chủ cũng được hưởng thụ đãi ngộ phòng đơn VIP chí tôn.

Trói chặt, phong ấn, điện giật, sắp xếp rõ ràng.

Thỉnh thoảng còn bị một sợi roi lôi điện quất xuống, âm thanh cực kỳ thanh thúy!

Lúc này thấy Thần Tiêu Thánh Chủ cùng Thẩm Thiên xuất hiện, trên mặt Huyết Bào Điện chủ nở nụ cười lạnh: “Không cần lãng phí lời lẽ, bổn tọa cũng chẳng biết gì để nói đâu.”

“Lòng trung thành của bổn tọa với Thánh giáo có trời đất chứng dám, cho dù ngươi có đánh bổn tọa thêm ba ngàn roi, bổn tọa... a...”

“Cũng tuyệt đối không nói, có hình phạt tàn khốc gì đều có thể sử dụng hết với bổn tọa..., a...”

“Sử dụng đi! A... a... a!!!”

Nhìn tháy Huyết Bào Điện chủ bị roi lôi điện quất, Thẩm Thiên im lặng.

Tên này luyện cái môn tà pháp gì không hợp với trẻ con hay sao vậy?

Sao mình có cảm giác lúc hắn ta bị roi điện quất xuống chẳng những không đâu đớn mà còn giống như... rất sung sướng vậy.

Thẩm vấn như vậy, thật sự có thể thẩm vấn được điều gì sao?



Chương 380: Dao Trì Thánh Chủ bái phỏng Thần Tiêu (1)

Đông Hoang, Dao Trì thánh địa.

Thánh Chủ điện, một tấm ngăn bằng lụa mỏng vắt ngang giữa đại điện.

Nhìn xuyên qua tấm lụa mỏng kia có thể nhìn thấy một bóng dáng uyển chuyển, lười biếng đang nằm trên thánh vị hào quang chiếu rọi.

Vị trí đầu tiên ngay dưới đại điện là Đan Vũ Thiên tôn và Tiểu Linh Tiên đang đứng báo cáo tình hình với Dao Trì Thánh chủ.

“Các ngươi nói là Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên đã vượt qua được khảo nghiệm của Chiến Thần Tháp?”

Giọng nữ sau tấm lụa mỏng khẽ khàng lạnh lùng giống như Tiên hậu từ cửu thiên đến khiến trong lòng người ta nảy sinh dao động nhưng lại không thể có chút gì bất kính.

Người này chính là Dao Trì Thánh chủ, một trong những nữ tử quyền thế nhất Đông Hoang.

Với thân phận, địa vị, thực lực cùng tài tình của bà ta, vô số kẻ đứng đầu ở Đông Hoang đều phải nhượng bộ ba phần.

Những Thánh chủ, trưởng lão của mười hai Thánh địa kia lúc trẻ có rất nhiều người đều ngưỡng mộ, si tình với Dao Trì Thánh chủ.

Cho dù tới bây giờ có người vẫn nhớ mãi không quên.

Có thể nói Dao Trì Thánh Chủ chưa chắc là một trong những Thánh chủ mạnh nhất Đông Hoang nhưng tuyệt đối là một trong những Thánh chủ không thể trêu chọc nhất ở Đông Hoang.

Nếu thật sự chọc giận bà ta, không chừng một ngày nào đó sẽ bị một nhóm Thánh nhân chụp bao tải đánh tập thể.

Đan Vũ Thiên tôn tiến lên phía trước nói: “Đúng vậy, hơn nữa theo tin tức đáng tin cậy, Thẩm Thiên đã nộp Chiến Thần Tháp lên Thần Tiêu thánh địa, bắt đầu mở cửa cho cả ngũ vực.”

Dao Trì Thánh Chủ khẽ cười nói: “Trương Long Uyên nhặt được bảo bối này, trong vòng mấy tháng ngắn ngủi đã kiếm được không ít chuyện tốt rồi nhỉ.”

Dao Trì thánh địa và Thần Tiêu thánh địa tiếp giáp nhau nên xưa nay qua lại rất thân thiết, có rất nhiều quan hệ hữu nghị và kết đạo lữ.

Bởi vậy, phàm là tin tức gì của Thần Tiêu thánh địa Dao Trì thánh địa đều có thể biết trước tiên.

Ngược lại Dao Trì thánh địa có chuyện gì đệ tử Thần Tiêu thánh địa cũng biết tin rất nhanh.

Dao Trì Thánh chủ cũng có từng nghe nói về vị Thánh tử của Thần Tiêu thánh địa này, nghe nói là một người khá kỳ diệu.

Hắn vừa gia nhập Thần Tiêu thánh địa đã giúp Thần Tiêu thánh địa tìm được chương cấm kỵ “Lôi Đế kinh” thất truyền vạn năm.

Chỉ riêng công tích này cũng đủ để Thẩm Thiên được lưu chiến công trên gia phả của Thần Tiêu thánh địa rồi.

Ngay sau đó, thằng nhóc này còn tìm được hang ổ của một Đằng yêu bán thánh ở Mê Vụ bình nguyên, có được thu hoạch to lớn.

Thậm chí ngay cả “Thiên Thủy động phủ” tiểu nha đầu Tiểu Linh Tiên cũng nhờ có thằng nhóc này hỗ trợ.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, thằng nhãi này gần như không ngừng gặp được cơ duyên lớn.

Dù có so với thằng nhãi họ Tề của Tử Phủ thánh địa kia thì biểu hiện của Thẩm Thiên cũng không hề thua kém chút nào.

Có đệ tử như vậy thật khiến người khác phải hâm mộ.

Đan Vũ Thiên tôn tiếp tục nói: “Ngoài ra lần này thí luyện tại chiến trường thượng cổ, có vài Tà Linh giáo đã trà trộn vào lập mưu đồ.”

“Nghe nói là muốn phục sinh một tướng lĩnh cấp Chuẩn Tiên vạn năm trước bị Luân Hồi Thánh chủ phong ấn nhưng bị Thần Tiêu Thánh tử phá hỏng.”

“Trùng hợp hơn nữa là, lúc Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên truyền tống về tiểu trấn tiên môn, truyền tống phù mất linh nghiệm.”

“Hắn được truyền tống đến sơn cốc Huyết Sát Thánh giả của Tà Linh giáo ẩn nấp, khiến hắn ta bị bại lộ.”

“Nếu không vì như vậy, với năng lực ẩn nấp của Thánh giả Tà Linh giáo tuyệt đối rất khó phát hiện.”

Dao Trì Thánh chủ duỗi eo chậm rãi ddwass lên khỏi thánh tọa: “Đúng là một kỳ nhân.”

“Thần Tiêu thánh địa hẳn muốn nhờ đây để quật khởi? Nói thẳng ra, bổn tọa cũng khá hứng thú với thiếu niên này.”

“Nếu Thần Tiêu thánh địa đã thu hoạch được chí bảo, là Thánh địa láng giềng, dĩ nhiên bổn tọa phải đi chúc mừng, mở mang tầm mắt một lần.”

Tấm rèm lụa mỏng chậm rãi vén lên, một bóng dáng tuyệt mỹ chậm rãi bước ra, tư thái cao quý, tiên khí mờ ảo.

Trên mặt bà ta đeo một tấm mạng lụa mỏng, thấy không rõ dung mạo, nhưng lại tăng thêm nét thần bí.

“Đan Vũ sư muội, gọi Tuyết Vũ sư muội, Linh Vụ sư muội cùng đến Thần Tiêu thánh địa xem trò hay nào.”

...

Thái Bạch động thiên, phía sau núi.

Diệp Trường Ca vẫn đứng dưới thác luyện kiếm, bên cạnh hắn ta còn có Tử Dương Tôn giả.

Một vị nam nhân trung niên áo gai đang ngạo nghễ đứng cạnh thác nước, toàn thân phát ra kiếm ý sắc bén: Nhanh, nhanh hơn chút nữa!”

“Người luyện kiếm, kiếm pháp gì đấy đều chỉ là biểu tượng hư ảo, chỉ có thật nhanh, thật mạnh, thật sắc bén mới là vương đạo tuyệt đối!”

“Tiểu tử Thẩm Ngạo kia chỉ vì đi với đệ đệ mà bỏ lỡ cơ hội được bổn tọa dạy bảo, đúng là gỗ mục không tạc nên thuyền.”

“Con tuyệt đối không thể học theo hắn, nên biết kiếm đạo giống như đi ngược dòng nước nhất định phải kiên trì bền bỉ.”

Tử Dương Kiếm Tôn không ngừng kêu khổ, rõ ràng ông ta đã đi bắt Lý Liên Nhi trở về.

Nhưng ngàn tính vạn tính ông ta cũng không ngờ Lý Liên Nhi lại kêu gào muốn đi tìm Thẩm Thiên trước mặt Lý Thương Lan.

Trong cơn nóng giận Trường Hà sư huynh đã phạt Lý Liên Nhi nhìn tường trồng hồ lô, còn ông ta cũng bị sư huynh giận chó đánh mèo đem ra luyện tập.

Đệ tử Thẩm Ngạo của ta ơi, trong lòng vi sư khổ quá mà!

đắc dĩ thở dài một tiếng, Tử Dương Tôn giả nói: “Sư huynh, bần đạo nghe nói lần này Thần Tiêu thánh địa lịch luyện đã đạt được Chiến Thần Tháp ở chiến trường thượng cổ.”

“Giờ Chiến Thần Tháp đã ở Thần Tiêu thánh địa, mở cửa cho ngũ vực, trong tháp có vô số hình chiếu thiên kiêu hai giới tiên phàm.”

“Với kiếm tư ngút trời của sư huynh, nếu vào Chiến Thần Tháp chắc chắn có thể quét sạch tứ phương nhất chiến thành danh.”

“Sư huynh, huynh thật sự không nghĩ đến việc đến Thần Tiêu thánh địa xem thử sao?”

Quét sạch tứ phương, nhất chiến thành danh?

Mắt Lý Thương Lan sáng lên, nếu vậy còn lo sau này không ai tìm đến bổn tọa học kiếm sao?