Huyết Bào Điện chủ không phải đang tìm cớ từ chối mà là đang nói sự thật.
Tà Linh giáo tồn tại vạn năm nay có thể có vài điện chủ là những kẻ ngốc.
Nhưng nhóm cao tầng trọng tâm của giáo phái tuyệt đối không thể là kẻ ngốc, dễ dàng bị gạt như vậy được.
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ khẽ dao động: “Chỉ cần đạo hữu bằng lòng, dĩ nhiên bổn tọa có cách giúp ngươi.”
“Nếu muốn lừa người khác, đầu tiên phải lừa ngươi trước, lại đây nghe bổn tọa nói kỹ càng nào.”
Giọng Thần Tiêu Thánh chủ như thiên lôi vang lên trong lồng giam, lạnh lùng và tỉnh táo.
Ông đang chậm rãi triển khai kế hoạch vô gian đạo Tà Linh giáo.
...
Một canh giờ sau, Thẩm Thiên đi theo Thần Tiêu Thánh Chủ rời khỏi không gian lôi đình.
Lúc này Thẩm Thiên thật sự vô cùng bội phục vị sư tôn này của mình.
Bắt được một lão đại hắc đạo vậy là ông có thể cứng rắn lừa gạt gã thành người của mình.
May đây là sư tôn nhà mình, nếu là kẻ thù, Thẩm Thiên vừa nghĩ đã thấy tê cả da đầu, ăn ngủ không yên.
“Thiên nhi, hôm nay bổn tọa dẫn con đi thẩm vấn Huyết Sát là vì muốn nói con biết, con thân ở chính đạo nhưng đôi khi cũng phải dùng một phương pháp khác lẽ thường.”
“Pháp trên thế gian không phân chia chính tà, dùng chính thì sẽ là chính, dùng vào việc ác thì sẽ là ác, điều quan trọng nhất là phải giữ vững bản tâm.”
“Con hiểu không?”
Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ: “Ý sư tôn là, dùng những biện pháp xấu hổ cho những kẻ không biết xấu hổ ạ?”
“Chỉ cần dự định ban đầu là tốt, vậy thì cho dù là đáng xấu hổ thì không có gì phải ngại?”
“Là ý này phải không sư tôn?”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ kịch liệt dậy sóng: “Khụ khụ, đúng... đúng là ý này.”
“Tuy nhiên, bổn tọa chỉ đang làm mẫu cho Thiên nhi thôi, sau này không nếu không còn cách nào khác con có thể áp dụng.”
“Nhưng nếu có biện pháp đường hoàng thì tốt nhất đừng có hành vi tiểu nhân như vậy, dù sao Thiên nhi cũng là con của vận khí, hình tượng rất quan trọng.”
“Như bổn tọa, ngàn năm qua những thủ đoạn bất bình thường thế này cũng chỉ sử dụng một hai lần, tuyệt đối không sử dụng quá liên tục.”
Thẩm Thiên gật đầu: “Đệ tử hiểu. Có xấu hổ hay không, chủ yếu phải xem có đáng hay không, đúng không ạ?”
“Với thân phận như chúng ta thì bình thường nên che giấu kín một chút.”
Thần Tiêu Thánh chủ nhìn gương mặt đầy nghiêm túc của Thẩm Thiên chỉ cảm thấy trẻ nhỏ dễ dạy.
Có điều kỹ năng nói chuyện của Thiên nhi cũng... hơi thẳng thắn quá.
Gì mà “biện pháp không biết xấu hổ”, thẳng thắng quá.
Vẫn còn trẻ tuổi quá.
Về phương diện nói chuyện vẫn còn cần phải rèn luyện thêm nhiều!
Hai ngày sau khi Chiến Thần Tháp giáng lâm Thần Tiêu thánh địa.
Trong hai ngày này, Diệp Kình Thương đã đưa ra hình thức “Luận bàn thường nhật”.
So với hình thức đánh cược động một chút là mất trăm vạn ngàn vạn linh thạch thì hình thức luận bàn dĩ nhiên là nguy hiểm nhỏ hơn nhiều.
Đối với phần lớn đệ tử Thần Tiêu mà nói, tốn chút linh thạch mà có thể luận bàn với đối thủ hài lòng thì cũng rất xứng đáng.
Về phần những đệ tử chân truyền kia thì có khá nhiều người lựa chọn hình thức đánh cược, khiêu chiến với thiên kiêu tiên giới cùng cấp.
Có điều, phần lớn đệ tử chân truyền Thần Tiêu chỉ dừng lại ở cấp độ một sao đến hai sao.
Dù sao phân loại thiên kiêu này cũng không phải tiêu chuẩn của thế gian mà dựa theo tiêu chuẩn phân cấp thiên phú lúc Chiến Thần Tháp còn ở Tiên giới.
Các đệ tử chân truyền của Thần Tiêu thánh địa có thể lựa chọn được cấp một đến hai sao là đã cực kỳ hiếm có rồi.
Đổi lại là đệ tử chân truyền của phần lớn động thiên, phúc địa thì có lẽ ngay cả thiên kiêu cấp một sao thấp nhất cũng không bằng.
Đương nhiên, những thiên tài dám thử “hình thức đánh cược” kia không phải không thu hoạch được gì. Họ cũng đã có không ít thu hoạch trong Chiến Thần Tháp.
Trong lúc nhất thời, thực lực và nội tình của rất nhiều đệ tử chân truyền Thần Tiêu đều tăng lên rất lớn.
Đồng thời, người thu hoạch được lợi ích không chỉ có đệ tử Thần Tiêu.
Đối với tu tiên giả mà nói, thành lập một thành trấn là việc quá mức đơn giản.
Ngay ngày đầu tiên Chiến Thần Tháp giáng lâm, Thần Tiêu thánh địa đã phái mấy trăm đệ tử bắt đầu xây dựng nền móng gần khu vực Chiến Thần Tháp.
Dựa vào Ngũ Hành pháp thuật, những đệ tử này đã tốn nửa ngày để xây dựng nên một tòa thành nhỏ.
Mặc dù luận quy mô, nó hoàn toàn không thể nào so được với Thần Tiêu thánh thành.
Tuy nhiên, nếu chỉ dùng để tiếp đãi các đệ tử tiên môn khác đến du lịch, thí luyện, đánh cược trong Chiến Thần Tháp thì chắc chắn là dư xài.
Mấy ngày nay, tin tức Chiến Thần Tháp giáng lâm Thần Tiêu thánh địa đã truyền khắp các động thiên, phúc địa xung quanh.
Các động thiên, phúc địa phụ thuộc Thần Tiêu thánh địa đã phái người tới chúc mừng từ sớm.
Dĩ nhiên, họ cũng đem đến không ít lễ vật.
Chẳng hạn như Động chủ Đào Nguyên động thiên đã dâng lên hai bàn đào lớn.
Bàn đào này là linh dược cực kỳ quý giá, có thể giúp tu sĩ sắp hết thọ nguyên kéo dài tuổi thọ thêm trăm năm.
Đối với những tu sĩ mắc kẹt ở bình cảnh không thể nào đột phá mà nói loại linh dược này không khác gì chí bảo cứu mạng, vô giá khó cầu.
Chẳng hạn như động chủ Kim Hoa động thiên đã tặng một thanh Thiên Nguyên bảo kiếm.
Thanh kiếm này là linh khí thượng phẩm, giá trị ít nhất mấy vạn linh tinh, có thể coi là trân quý.
Chẳng hạn như chưởng môn Linh Khư phúc địa đã tặng một viên Tụ Nguyên Bảo Châu.
Bảo châu này là linh vật do trời đất tạo ra, có thể tự hấp thu linh khí trong trời đất, nâng cao tốc độ thổ nạp của tu sĩ.
...
Tóm lại những món lễ lớn của các đại tiên môn cũng có thể xem là một đợt thu hoạch lớn.
Các tiểu đệ bên dưới đều hiểu chuyện như vậy, lão đại Thần Tiêu thánh địa dĩ nhiên cũng không thể nào keo kiệt quá.
Lần này Thần Tiêu thánh địa đã cho phép trưởng lão, đệ tử các phái có thể tiến vào Chiến Thần Tháp thí luyện vượt ải không có bất kỳ hạn chế gì.
Đương nhiên, thắng hay thua, lời hay lỗ trong Chiến Thần Tháp sẽ không liên quan gì đến Thần Tiêu thánh địa.
Chương 385: Đây, là sự từ bi của Thiên sư! (1)
Dù sao Thần Tiêu thánh địa cũng là cửa trên nên họ sẽ không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm.
Thế là, cứ hết đợt thiên tài này đến thiên tài khác đến từ động thiên, phúc địa cũng bắt đầu hành trình vượt ải.
Đáng tiếc lúc đi vào họ hăng hái, mãn nguyện, thỏa thuê thế nào thì lúc bước ra ủ rũ, luyến tiếc chừng đó.
Đả kích, rất bị đả kích!
Những thiên kiêu kia bình thường trong môn phái của mình đều là thiên chi kiêu tử tuyệt đối.
Bọn họ phê bình việc nước, nhiệt huyết hào hùng, tự cho rằng mình thiên phú vô song.
Vậy mà sau khi tiến vào Chiến Thần Tháp, bi kịch đầu tiên mà họ nhận ra là, vốn liếng họ tích lũy được trong túi không đủ để đánh cược cấp ba bốn sao.
Bi kịch tiếp theo mà họ lại phát hiện ra là, mình căn bản không cần phải lo không có tiền khiêu chiến thiên kiêu ba bốn sao. Bởi vì... ngay cả thiên kiêu một sao bọn họ cũng chẳng đánh lại.
Thế giới bên ngoài, quá tàn khốc!
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, vô số những thiếu niên tiêu môn vốn mắt cao hơn đầu bắt đầu trải qua những trắc trở để trưởng thành.
Người tâm trí tương đối kiên định nhận thức được mình không đủ mạnh, bắt đầu cố gắng chiến đấu tu luyện thêm.
Còn những người tâm trí tương đối yếu ớt lập tức đánh mất sạch đấu chí cũng không phải là không có, có điều vẫn tương đối ít hơn so với những người kiên định.
Về tổng thể mà nói, tin tức về Chiến Thần Tháp đang rất sốt trong nhóm các đệ tử tiên môn.
Gần như các đệ tử đều đang thảo luận, người nào của tiên môn nào đó đã lên được tầng thứ mấy trong tháp.
Cũng chính vì điều này, dưới đề nghị của Thẩm Thiên và Trương Long Uyên, Diệp Kình Thương đã tạo ra một bia Chiến Thần Tân Tú.
Trên bia này sẽ ghi lại thành tích vượt ải của các thiên kiêu trăm tuổi trở xuống trong Chiến Thần Tháp.
Sau khi quá một trăm tuổi, tên trên tấm bia Tân Tú sẽ tự động biến mất, bị người đến sau thay thế.
Nói cách khác, đây là bảng xếp hạng thiên phú dành cho các thiên kiêu cùng thời đại.
Nếu có thể lưu danh trên bia Tân Tú này chứng tỏ trong một trăm năm này, thiên phú của ngươi đủ để lọt vào một trăm người đứng đầu.
Đối với đại đa số đệ tử tu tiên mà nói, đây cũng được coi là vinh quang tương đối lớn lao.
Dù sao Đông Hoang cũng rộng lớn, tu tiên giả nhiều không kể xiết.
Số thiên kiêu có thể lọt vào nhóm một trăm người đứng đầu của một trăm năm đâu chỉ một phần ngàn tỉ!
Như hai ngày nay, số đệ tử tiến vào Chiến Thần Tháp vượt ải không một ngàm thì cũng phải năm trăm người.
Một trăm cái tên trên bia Chiến Thần Tân Tú đã được lấp đầy, có điều cạnh tranh tạm thời vẫn chưa khốc liệt.
Dù sao, thiên kiêu cấp Thánh tử, Thánh nữ của những thánh địa khác trên cơ bản vẫn chưa tới hết mà!
Cũng chính vì thế nhân cơ hội này rất nhiều thiên tài động thiên, phúc địa đều đang vượt ải.
Nếu như thật sự có thể bước vào danh sách một trăm người đứng đầu, sau khi ra ngoài cũng có thể nghênh ngang hùng dũng bốc phét một chút.
Có biết bia Chiến Thần Tân Tú không? Có mấy Thánh tử, Thánh nữ còn chưa chắc đã lọt vào một trăm người đứng đầu, vậy mà ta đã lọt vào đấy!
Chính vì mang theo dự định này nên mấy ngày qua việc làm ăn của Chiến Thần Tháp cực kỳ phát đạt.
...
Lúc này, ngoài Chiến Thần Tháp.
Đám Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất, Quế công công, Tần Cao đang lặng lẽ chờ đợi.
Các đệ tử Thần Tiêu hoặc đệ tử tiên môn khác đi ngang qua đều nhìn bọn họ với ánh mắt ghen tị.
Là bọn hắn, chính là bọn hắn!
Đám người được Thần Tiêu Thánh tử Thẩm sư huynh thân thiết nhất, coi trọng nhất.
Nghe nói bọn họ vào Chiến Thần Tháp đánh cược được giảm giá một nửa, luận bàn hàng ngày thì không tốn tiền.
Đúng là khiến người ta cực kỳ ghen tỵ!
Lời xì xào bàn tán của những người xung quanh, nhóm Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất hoàn toàn chẳng thèm quan tâm.
Dù sao bọn họ có thể ở sát bên cạnh nịnh hót Thiên sư thì vốn đã không còn cùng đẳng cấp với đám người bình thường kia rồi.
Ngay cả Trương Tam đệ tử chân truyền của Thần Tiêu thánh địa giờ cũng chỉ có thể lót tót đi theo sau mông nịnh họt bọn họ, mong được nâng đỡ cơ mà.
Trương Tam hiếu kỳ nói: “Tống sư huynh, Lưu sư huynh, ta có một chuyện rất hiếu kỳ, không biết có nên hỏi hay không.”
Tống Phú Quý mỉm cười nói: “Vào tổ chức rồi thì đã là người một nhà, hỏi đi!”
Trương Tam hiếu kỳ nói: “Thánh tử sư huynh từ hôm qua đã tiến vào Chiến Thần Tháp bế quan tu luyện, theo lý thuyết hẳn là đang vượt ải.”
“Thế nhưng vì sao cho dù là trên bia Chiến Thần Tổng hay bia Chiến Tân Tú đều không có tên của sư huynh?”
Vấn đề này không chỉ mình Trương Tam hiếu kì, trên thực tế rất nhiều người đều cực kỳ tò mò.
Theo tin tức đáng tin thì Chiến Thần Tháp là do Thánh tử sư huynh đem về.
Tống Phú Quý nhìn gương mặt hóng chuyện của Trương Tam thì không khỏi cười.
Lưu Thái Ất bên cạnh thần bí thấp giọng nói: “Huynh muốn biết thật à?”
Trương Tam vội vàng hưng phấn gật đầu: “Mời sư huynh chỉ điểm, Trương Tam nhất định sẽ kín miệng.”
Lưu Thái Ất thần bí nói: “Huynh biết vì sao Chiến Thần Tháp ở Đông Hoang vạn năm qua mà chưa hề nhận bất kỳ ai làm chủ không?”
Trương Tam hoang mang lắc đầu.
Lưu Thái Ất cười nói: “Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Chiến Thần Tháp là đại khí cửu cực vô thượng, cho dù ở trong số các Tiên Khí thì cũng thuộc hàng chí cao vô thượng.”
“Chỉ có thiên kiêu tuyệt thế bảy sao thật sự vạn năm khó gặp mới có tư cách được nó chấp nhận và nhận chủ.”
Cơ thể Trương Tam hơi run lên: “Ý sư huynh là, Thánh tử thật ra là thiên kiêu bảy sao?”
Lưu Thái Ất lắc đầu: “Thánh tử sư huynh thiên phú rốt cuộc cao chừng nào nói thẳng ra Lưu mỗ hoàn toàn không cách nào ước đoán.”
“Nhưng có một điểm có thể xác định là trong chiến trường thượng cổlúc ta cùng Tống sư huynh, Quế sư huynh cùng Tần sư huynh vượt ải, tên của Thánh tử sư huynh đã bước lên đỉnh của bia Chiến Thần tổng, đánh giá cấp bậc của huynh ấy rõ ràng là thiên kiêu bảy sao.”
Chương 386: Đây, là sự từ bi của Thiên sư! (2)
Trên mặt Trương Tam đầy vẻ sùng bái và kích động: “Nhưng, sao ta không nhìn thấy?”
Lưu Thái Ất hờ hững nói: “Cái này, thẳng thắn nói Lưu mỗ cũng không rõ.”
Cuối cùng Tống Chưởng quầy cũng chậm rãi lắc đầu, mở miệng nói: “Hiển nhiên, Thánh tử không muốn quá kiêu căng.”
“Chúng ta và Thánh tử Thiên sư quen biết nhau từ sớm, hiểu rõ Thiên sư trước nay sống khiêm tốn, không thích nổi bật quá.”
“Vì sao trên bia Chiến Thần không có tên của Thiên sư, thật ra trong lòng lão hủ đã có vài suy đoán, có thể chia sẻ với các vị sư huynh đệ.”
“Nhưng mọi người phải đồng ý với lão hủ, không được tùy tiện truyền ra ngoài, tránh làm Thiên sư không vui.”
Tống Chưởng quầy vừa nói, những người khác lập tức cam đoan ngay.
“Yên tâm đi! Tống sư huynh, Lưu mỗ ta sẽ giữ kín như bưng.”
“Chân Chí Giáp ta phẩm đức như thế nào Tống sư huynh còn không biết sao? Miệng kín như bưng!”
“Trương Tam mặc dù không thân cận với Thánh tử như các sư huynh nhưng cũng không phải người lắm miệng, nhất định sẽ miệng kín như bưng!”
“Cả ta nữa, ta cũng thế!”
Nghe mọi người cam đoan, Tống Chưởng quầy khẽ gật đầu: “Kỳ thật, theo lão hủ thấy, tên Thiên sư không có trên bia chỉ có hai nguyên nhân đơn giản.”
“Thứ nhất, Thiên Sư mặc dù khiêm tốn nhưng là tuyệt đại thiên kiêu thì sự kiêu ngạo trong xương cốt sẽ không cách nào xóa đi được.”
“Thiên tư của huynh ấy có thể xưng là vang dội cổ kim, kinh thế hãi tục, kỳ thật chỉ một tấm bia Chiến Thần có tư cách gì mà định nghĩa chứ?”
“Dù sao thì ngay cả Chiến Thần Tháp còn bị Thánh tử Thiên sư dễ dàng thu phục, nếu tên của Thánh tử nằm trên bia không khỏi dễ khiến người ta chỉ trích.”
“Với sự kiêu ngạo của Thánh tử Thiên sư thì chắc hẳn sẽ lười giải thích, vậy thì chi bằng dứt khoát rời khỏi bia, tránh xa sự theo đuổi của những người tầm thường.”
Những lời êm tai của Tống Chưởng quầy khiến đám người nghe đến mức hai mắt tỏa sáng, hết sức chăm chú.
Còn Lưu Thái Ất dường như nhớ ra gì đó liền móc ngọc giản trong ngực ra, cẩn thận ghi chép từng li từng tí.
Tống Chưởng quầy tiếp tục nói: “Còn nguyên nhân thứ hai có lẽ là vì Thánh tử sư huynh không muốn đả kích các thiên kiêu khác.”
Trương Tam hơi sững sờ: “Tống sư huynh, đây là ý gì?”
Tống Phú Quý nói: “Tiểu Trương không hiểu đâu.”
“Ban đầu ở chiến trường thượng cổ Tống mỗ đã tận mắt chứng kiến tên của Thiên sư lên thẳng vị trí thứ hai.”
“Khi đó đánh giá của Thiên sư là xếp thứ hai bảng tổng, gần với thiên kiêu sáu sao Hoang Thạch, nhưng chỉ một lát sau thì đã một lần nữa tăng lên.”
“Mà lần này, xếp hạng của Thiên sư đã vượt qua cả Hoang Thạch, trở thành thiên kiêu bảy sao đầu tiên vạn cổ đến nay.”
Lưu Thái Ất chậm rãi gật đầu: “Đúng vậy, lần đó ta cũng đang ở trong tháp, có thể làm chứng.”
Tần Cao cũng gật đầu: “Lúc ấy ta cũng đang lịch luyện, thấy rất rõ ràng.”
Hùng Mãnh trung thực gật đầu: “Ta cũng giống vậy.”
Tống Phú Quý thần bí nói: “Các ngươi biết điều này có nghĩa là gì không?”
“Rõ ràng, nó có nghĩa là lúc Thánh tử đánh bại một vị thiên kiêu năm sao cũng đã được Chiến Thần Tháp đánh giá là thiên kiêu năm sao mạnh nhất rồi.”
“Hơn nữa sau khi đánh bại vị thiên kiêu năm sao kia, huynh ấy cũng không hề nghĩ ngơi mà khiêu chiến thẳng thiên kiêu bảy sao.”
“Đồng thời chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, có lẽ trong vòng trăm chiêu, cũng đã đánh bại vị thiên kiêu bảy sao kia.”
“Bởi vậy huynh ấy mới có thể từ năm sao lên bảy sao chỉ trong thời gian mấy chục giây ngắn ngủi.”
“Điều này cũng chứng minh, thiên kiêu bảy sao đã không chịu được một đòn của Thiên sư.”
“Và bây giờ tên của Thánh tử lại biến mất trên bia Chiến Thần.”
“Theo Tống mỗ, có lẽ là bia Chiến Thần đã không đủ khả năng đánh giá thiên phú của Thánh tử.”
“Hoặc có thể thiên phú của Thánh tử đã vượt qua bảy sao, đạt đến tám sao, thậm chí cao hơn, kinh thế hãi tục.”
“Thánh tử vì để tâm đến lòng tự trọng và lòng tự tin của những thiên tài bình thường nên chỉ đành che giấu thông tin bản thân.”
“Nếu không, nếu huynh ấy thực sự để lộ thiên phú ra thì sẽ có biết bao thiên kiêu tuyệt vọng chứ!”
“Có lẽ như vậy sẽ khiến vô số thiên kiêu sinh ra tâm ma, cả đời sống dưới cái bóng của huynh ấy.”
“Đây, chính là sự
Chậc
Chậc chậc
Chậc chậc chậc
Tống Chưởng quầy đúng là thức tỉnh mọi người.
Lập tức đám Chân Chí Giáp, Trương Tam, Hùng Mãnh vốn chưa hiểu gì liền bừng tỉnh.
Ngay cả ngọc giản trong tay Lưu Thái Ất cũng suýt nữa rơi xuống, những lời của Tống Chưởng quầy thật sự quá kinh người.
Nhưng nếu nghĩ kỹ một chút thì vô cùng có lý.
Quả nhiên, Tống Phú Quý có thể trở thành trưởng lão của tổ chức Thiên Quyến là rất có lý.
Vậy mới có thể thấy ông ta nhìn rất sâu, nhìn rất thấu đáo!
Lưu Thái Ất ta cũng kém xa.
Lúc này Quế công công bên cạnh cuối cùng cũng chậm rãi mở miệng: “Những điều này chỉ do Tống sư đệ suy đoán, mọi người nghe vậy thôi, chớ truyền ra ngoài.”
Thực lực, thiên phú của Quế công công không phải mạnh nhất trong số bọn họ. Nhưng, nếu bàn về sức nặng trong lòng Thánh tử thì ngay cả Tống Phú Quý cũng không thể nào so được với Quế công công.
Dù sao đây cũng chính là tồn tại được Thánh tử thật sự coi như người thân, ngay cả Thánh nữ, Đại sư huynh cũng phải nể mặt ông ba phần.
Lúc này Quế công công mở miệng, đám người vội vàng cam đoan miệng kín như bưng, nhất định sẽ không nói cho người thứ ba.
Lúc này Quế công công mới thỏa mãn gật đầu đưa mắt nhìn về phía Chiến Thần Tháp.
Lúc này Quế công công mới thỏa mãn gật đầu nhìn về phía Chiến Thần Tháp
Trong mắt ông tràn đầy nét hiền từ, lo lắng cùng với tia vui mừng.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, đệ tử đã từ một hoàng tử bình thường có vận mệnh long đong đã trở thành Thần Tiêu Thánh tử mà cả Đông Hoang đều không thể coi nhẹ.
Thậm chí, giờ hắn còn được người ta hoài nghi đã trở thành thiên kiêu tám sao.
Nên biết ngay cả Đại sư huynh Thần Tiêu Phương Thường là tồn tại cấp bậc Cửu Chuyển Kim Đan mà cũng chỉ được Chiến Thần Tháp đánh giá là thiên kiêu năm sao.
Thần Tiêu Thánh nữ Trương Vân Hi giờ tu vi đã đạt tới Bát Chuyển Kim Đan đỉnh phong, có thể khống chế thuần thục Hỗn Nguyên Thần Lôi mà cũng chỉ là thiên kiêu năm sao.
Thiên kiêu bảy sao duy nhất tồn tại trên bia Chiến Thần là tồn tại có thể tung hoành vô địch khắp cả ngũ vực.
Và Điện hạ ít nhất là thiên kiêu bảy sao, thậm chí còn có thể là tám sao.
Điều này chứng tỏ điều gì đương nhiên Quế công công không thể nào không hiểu.
Có nghĩa là chỉ cần Điện hạ nghiêm túc tu luyện, gần như sau này sẽ trở thành tồn tại vô địch ngũ vực.
Loại vinh quang quá mức sáng chói này vốn Quế công công chẳng thể nào dám tưởng tượng đến.
Trong lúc nhất thời, hốc mắt Quế công công ứa ra dòng lệ.
Điện hạ cuối cùng đã thành tài rồi.
Lan Phi nương nương như trên trời có linh, cũng có thể mỉm cười nơi cửu tuyền!