Tầng bảy Chiến Thần tháp, Thẩm Thiên đối mặt với thiên kiêu bảy sao trên lôi đài Chiến Thần.
Thẩm Thiên người mặc Ngũ Lôi Thần Thú giáp. Quanh người lôi đình lượn lờ giống như Thần Vương trẻ tuổi hàng thế.
Đối diện hắn là một vị đại hán thân hình khôi ngô cường tráng đang đứng, tay cầm Thần phủ, khí thế vô cùng hùng tráng.
Đây chính là thiên kiêu bảy sao của “Thiên Hình tộc”, sở trường lớn nhất là Thần Ma Luyện thể dùng sức phá pháp, phong cách chiến đấu bá đạo ngông cuồng đến cực hạn.
Nói thẳng ra thì cho dù là Thẩm Thiên, lúc đối mặt với hắn ta vẫn cảm thấy áp lực cực lớn.
Vì cho dù là đao chém, rìu bổ, dìm nước, đốt lửa gì cũng hoàn toàn không thể làm tổn thương được Thần Ma Kim Thân của hắn ta.
Rõ ràng Kim Thân của hắn ta không hải chỉ mới chuyển luyện một lần, thâm chí cường độ nhục thân còn cao hơn Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên đã sử dụng Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy kèm với Trọng Thủy, điên cuồng chém ra hơn một trăm chùy mới có thể miễn cưỡng áp chế được hắn ta.
Trong số tất cả những thiên kiêu cùng cấp mà Thẩm Thiên gặp thì đây là một kẻ hắn thấy khó dây dưa nhất, giống như đang bật chế độ hack vậy.
“Thiên Hoang Tam Thập Lục Chùy, Toái Tinh Chùy!!!”
Trên Tử Tiêu Kinh Thiên Chuy lấp lóe tia chớp giống như một ngôi sao đang rơi xuống.
Ầm!!!
Thần chùy to lớn đánh nát rìu khổng lồ trong tay đại hán Thiên Hình tộc rồi tiếp theo là nện mạnh xuống người hắn ta.
Một âm thanh lớn vang lên giống như núi non sụp đổ.
Dưới Thần chùy, cơ thể của đại hán Thiên Hình tộc kia hóa thành những đốm sáng rồi tiêu tan hết.
“Không ngờ chênh lệch giữa thiên kiêu bảy sao lại lớn như vậy, sức chiến đấu của tên này mạnh hơn những tên trước rất nhiều.”
Thẩm Thiên thu hồi Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy không khỏi lau mồ hôi.
Trong hai ngày nay, Thần Tiêu Thánh chủ thì tiếp đãi thế lực khắp nơi, Thẩm Thiên cũng không hề nhàn rỗi.
Hắn hiểu rất rõ tuy trên người mình mặc dù đều là bảo vật nhưng kinh nghiệm chiến đấu thua các thiên kiêu khác quá nhiều.
Thế là, ôm suy nghĩ “miễn phí việc gì không dùng”, tên này đã chạy thẳng đến Chiến Thần tháp để khiêu chiến miễn phí hình chiếu mấy thiên kiêu kia.
Diệp Kình Thương thực sự cũng chẳng so đo với hắn mà còn vô cùng kiên nhẫn chỉ điểm để Thẩm Thiên tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu.
Trong mắt Diệp Kình Thương, một thân sở học của Thẩm Thiên rất mạnh nhưng quá mức lộn xộn.
So với việc tiếp tục học những công pháp vô địch chi bằng hiểu rõ những thứ đã biết.
Thế là hai ngày nay dưới sự đốc thúc của Diệp Kình Thương, Thẩm Thiên bắt đầu tăng cường khống chế sức mạnh của bản thân.
Bắt đầu từ thiên kiêu sáu sao trước, hắn dùng Vũ hóa Tiên Kim để tỷ thí tốc độ với thiên kiêu “Dực Thần tộc” Tiên giới.
Dùng Phệ Tiên đằng tỷ thí thuật khống chế dây leo với thiên kiêu “Cú Mang tộc” Tiên giới, dùng Nhất Nguyên Trọng Thủy tỷ thí với “Hải Thần tộc” Tiên giới.
Dùng Nam Minh Ly Hỏa tỷ thí với “Chúc Dung tộc” của Tiên giới, dùng Hỗn Nguyên Thần Lôi tỷ thí với “Lôi Linh tộc”.
Trong quá trình tỷ thí với những thiên kiêu này, Thẩm Thiên tự phong ấn những sức mạnh khác.
Hắn chỉ dùng thủ đoạn của đối phương để chiến đấu luận bàn, cố gắng dùng lĩnh vực đối phương am hiểu nhất để đánh bại hắn ta.
Kết quả, dĩ nhiên là... bị treo lên đánh rất thê thảm.
Còn vấn đề thảm như thế nào, giờ Kim Thân của Thẩm Thiên đã bị chà đạp đến mức rạn nứt rồi.
Xem chừng cùng lắm là ba đến năm ngày nữa là hắn có thể hoàn thành lần chuyển luyện Kim Thân thứ nhất thành công.
Theo cách nói của lão hồ ly Diệp Kình Thương thì đây gọi là: Sẽ không giết nổi ngươi đâu, sẽ chỉ làm ngươi trở nên cường đại hơn thôi.
Đương nhiên, Thẩm Thiên cực kỳ nghi ngờ lão hồ ly này đang tìm cái cớ để nhìn mình bị vờn.
Dù sao mỗi lần lúc hắn bị đòn thì lão già này đều ở dưới lôi đài cắn hạt dưa xem kịch, gương mặt cười tươi vô cùng vui vẻ.
Tuy nhiên dù nói thế nào thì trong quá trình không ngừng luận bàn với những ti kia, kinh nghiệm chiến đấu của Thẩm Thiên tăng lên cực kỳ nhanh.
Điều này cũng giúp năng lực thực chiến của hắn tăng trưởng với tốc độ khiến người ta phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Cho dù là Diệp Kình Thương cũng phải kinh ngạc với tốc độ trưởng thành của tiểu tử này.
Đối với Thẩm Thiên hiện tại mà nói, một khi hắn giải phóng tất cả các thủ đoạn sức mạnh trong cơ thể thì phần lớn thiên kiêu bảy sao trong Chiến Thần tháp đã không còn là đối thủ của hắn, chỉ có thể bị hắn lần lượt treo lên đánh thôi.
Dù sao phong cách chiến đấu của Thẩm Thiên thật sự là quá toàn diện, đối với thiên kiêu của tất cả các phong cách chiến đấu đều có thể nghĩ cách để khắc chế họ.
Chẳng hạn như thiên kiêu Thiên Hình tộc kia đã bị Thẩm Thiên dùng Phệ Tiên đằng hạn chế cơ thể trước, sau đó lại dùng Nhất Nguyên Trọng Thủy tăng thêm trọng lượng đánh mạnh từng chùy.
“Tiểu tử ngươi lại đánh nát một hình chiếu thiên kiêu bảy sao của lão phu rồi, thô bạo quá đi.”
Diệp Kình Thương hơi đau lòng bấm pháp quyết thu hồi những đốm sáng vàng óng kia vào trong tháp.
Thẩm Thiên cười nói: “Chẳng phải nó có thể khôi phục vô hạn sao? Trong tháp còn thiên kiêu bảy sao nào mạnh hơn nữa không?”
Diệp Kình Thương trợn trắng mắt: “Chỉ có thế thôi, mấy ngày nay ngươi đánh nát mấy chcục thiên kiêu sáu sao bảy sao rồi đấy, phải biết đủ chứ!”
“Quay về tổng kết quy nạp cho tốt, hấp thu kinh nghiệm chiến đấu này là bằng mấy trăm năm đóng cửa khổ tu đấy!”
“Đừng tham lam quá, tham thì thâm chưa hẳn đã là việc tốt, hơn nữa còn lãng phí linh thạch.”
Thẩm Thiên lau mồ hôi lạnh, hắn vô cùng nghi ngờ nửa câu cuối cùng này mới là mấu chôts.”
“Được thôi, ta ra ngoài nghỉ ngơi một chút, tiện thể bế quan hoàn thành lần luyện chuyển Kim Thân đầu tiên.”
Thẩm Thiên tiện tay đeo Thần Tiêu Kinh Thiên Chùy bên hông, tâm niệm vừa xoay chuyển liền được truyền tống ra khỏi Chiến Thần tháp, kết thúc lần luyện tập này.
Ánh nắng ngoài tháp một lần nữa chiếu lên người Thẩm Thiên.
Lúc này trong mắt vô số người bên ngoài Chiến Thần tháp, ánh nắng đều đã mất đi tia sáng vốn có.
Chương 388: Thẩm Thiên lần đầu gặp Lý Thương Lan (2)
Vì Thẩm Thiên mặc Long Uyên Thánh giáp kia thực sự quá oai hùng tuấn dật, làm cho lòng người phải mê mẩn.
Chiến giáp lóe ra tia sáng thần màu hoàng kim, tản ra dị tượng khí thế ngập trời cùng với dung nhan hoàn mỹ không tì vết kia, toàn thân Thẩm Thiên từ trên xuống dưới nơi nào cũng đủ để khiến nam tử tự ti mặc cảm, khiến nữ tử điên cuồng.
Trong lúc nhất thời, vô số người bàn luận ầm ĩ.
Thậm chí có vài đệ tử tiên môn còn xúm lại đây.
“Đây chính là Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên sư huynh sao? Cuối cùng cũng được nhìn thấy huynh ấy, ôi yêu mất rồi, yêu mất rồi!”
“Trước nay cứ nghe nói Thần Tiêu Thánh tử có dung mạo siêu tục kinh thế, hôm nay đúng là nghe danh không bằng gặp mặt.”
“Trời ơi, vì sao ông trời lại để ta nhìn thấy Thần Tiêu Thánh tử, nhìn thấy mà không thể nào có được chính là sự tra tấn lớn nhất thiên hạ!”
“Thanh Vân sư huynh, giải trừ hôn ước đi! Vì sao à? Vì ta đã gặp được tình yêu rồi, nếu huynh thật sự yêu ta, hi vọng huynh thành toàn cho ta.”
“Thánh tử điện hạ, nghe nói là người tiến vào chiến trường thượng cổ đưa Chiến Thần Tháp ra ngoài, xin hỏi có thể tiết lộ về quá trình đó không?”
“Thánh tử điện hạ, nghe nói chỉ có thiên kiêu bảy sao mới có tư cách được Chiến Thần Tháp chấp nhận, đồng thời đem nó ra ngoài.”
“Nhưng trên bia Chiến Thần không có tên của người, người có lời giải thích nào về chuyện này không?”
“Thánh tử điện hạ, nghe nói những đệ tử thân thiết với người được hưởng ưu đãi giảm giá ba mươi phần trăm trong tháp?”
“Với đệ tử của những tiên môn khác mà nói như vậy có phải quá không công bằng sao?”
Chậc...
Thẩm Thiên nhìn đám nam nam nữ nữ chen chúc nhau liền không khỏi nhức đầu.
Thần Tiêu thánh địa sao lại xuất hiện một biệt đội săn tin này vậy?
Mấy tên này thật sự không dễ chọc, dù sao Thẩm Thiên hắn cũng là Thánh tử danh môn chính phái.
Hắn không thể dùng một chiêu “Hỗn Nguyên Chưởng Tâm Lôi” đánh cho đám này nằm bẹp dí được!
May mắn là đúng lúc này đám Tống Phú Quý cũng đều chạy tới.
“Mọi người nhường một chút, nhường một chút, Thánh tử sư huynh vừa lịch luyện xong, cần nghỉ ngơi.”
“Mọi người là đệ tử của môn phái nào, đưa lệnh bài môn phái ra đây, có vấn đề gì có thể hỏi chúng ta.”
Đám đệ tử tổ chức Thiên Quyến bắt đầu cản đám người săn tin của các tiên môn khác.
Lúc này, Thẩm Thiên mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà rất nhanh, Thẩm Thiên cũng cảm giác có gì đó không ổn.
Hắn cảm thấy kiếm ý trong cơ thể mình trở nên vô cùng phấn khởi kích động, giống như có một thanh Thần kiếm vô song đang nhanh chóng đến gần Thần Tiêu thánh địa vậy.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Hắn lập tức nhìn thấy chẳng biết lúc nào, trên bầu trời phía đông Chiến Thần Tháp, tất cả tầng mây đều dồn lại một chỗ.
Những đám mây trắng này ngưng tụ thành hình một thanh trường kiếm, tản ra kiếm khí lạnh thấu xương cắt đứt cả hư không.
Nếu tạo nghệ kiếm đạo đủ mạnh thậm chí có thể mơ hồ cảm nhận được trên chín tầng mây kia có kiếm ý ngưng tụ.
Nó tựa như con sông cuồn cuộn vắt ngnag qua bầu trời, lại giống như thác nước vạn trượng đang trút xuống.
Kiếm ý tuyệt thế như vậy tuyệt đối không phải kiếm tu bình thường có thể phóng thích ra được.
Rõ ràng, có Kiếm tiên tuyệt thế đang giáng lâm Thần Tiêu.
Cũng không phải chỉ có một mình Thẩm Thiên cảm thấy có gì không bình thường.
Lúc này xung quanh tiểu thế giới Thần Tiêu, những tồn tại cấp Nguyên Anh kỳ trở lên đều cảm nhận được cảm giác áp bách.
Cảm giác này không phải nhắm riêng vào ai mà là khí tức tự nhiên tản ra từ trên người cường giả, khiến cho kẻ yếu cảm thấy nguy hiểm.
Giống như sư tử dù không muốn săn linh dương nhưng linh dương đứng trước mặt sư tử vẫn cảm thấy áp bức và kiêng kỵ theo bản năng.
Từng bóng dáng lần lượt xuất hiện xung quanh Chiến Thần Tháp, bọn họ đều là chưởng môn và trưởng lão của các động thiên, phúc địa lớn.
Họ xuất hiện lúc này dĩ nhiên không phải đơn thuần là để hóng chuyện mà là để thể hiện sự tôn trọng đối với thanh kiếm này.
Cuối cùng, kiếm ý ẩn hiện kia cũng bắt đầu lớn mạnh.
Kiếm trong tay, sau lưng vô số đệ tử tiên môn đều đang nhẹ nhàng run rẩy.
Thậm chí có không ít tiên kiếm trong tay kiếm tu còn bay ra khỏi vỏ, cắm trên mặt đất chậm rãi nghiêng về phía đông, tựa như, nó đang thần phục chí tôn trong kiếm vậy.
Giờ khắc này tất cả mọi người đã xác định, là ông ta, là ông ta, chính là ông ta!
Đệ nhất thiên phú kiếm đạo Đông Hoang ba ngàn năm nay.
Trường Hà Kiếm Tôn Thái Bạch động thiên Lý Thương Lan, tồn tại xếp hạng ba trên bảng Hóa Thần Đông Hoang.
Nghe nói ông ta sớm đã có thể độ kiếp thành Thánh, chẳng qua vì cảm thấy tu vi kiếm đạo của mình còn có thể tiếp tục rèn luyện nên miễn cưỡng áp chế lại.
Ngày ông ta thật sự độ kiếp thành thánh có lẽ có thể được phong hào Kiếm Thánh!
Đây là một vị kiếm khách mặc dù xuất thân động thiên nhưng vẫn khiến Thánh chủ các thánh địa phải dùng lễ để tiếp đón.
Phía chân trời xa xôi, một bóng dáng áo gai chậm rãi xuất hiện.
Lúc đột nhiên xuất hiện, ông ta còn cách Chiến Thần Tháp trăm dặm, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ.
Nhưng bước ra một bước kiếm phá hư không, dưới vạn đạo kiếm ảnh chen chúc ông ta đã bước đi trăm dặm đến trước tháp.
Giờ phút này, kiếm khách áo gai chính là trung tâm tuyệt đối của trời đất này, về phương diện khí thế thậm chí còn vượt trên Thẩm Thiên một bậc.
Trong lúc nhất thời, các Tôn giả, Thiên tôn của động thiên, phúc địa lớn đều chen chúc tiến lên, nghênh đón vị kiếm khách này.
“Trường Hà Kiếm Tôn, đã mấy chục năm không gặp, kiếm ý của Kiếm Tôn ngày càng mênh mông.”
“Kiếm ý này đúng là cuồn cuộn liên miên bất tuyệt như nước sông, cũng giống như Hoàng Hà tràn đê, đã xảy ra thì không gì có thể ngăn cản được.”
“Kiếm Tôn, khuyển tử say mê kiếm đạo, không biết có vinh hạnh đi theo Kiếm Tôn tu tập không, bổn tọa nguyện đem lễ trọng đến dâng lên.”
Lý Thương Lan nghe mấy lời nịnh nọt và tâng bốc này trong mắt không hề có chút gợn sóng.
Ánh mắt ông ta từ đầu đến cuối đều nhìn chăm chú tử tháp ngàn trượng này.
Ông ta tự lẩm bẩm: “Tàn tháp này chính là Chiến Thần Tháp danh tiếng vạn năm sao?”
“Năm đó bổn tọa tiến vào chiến trường thượng cổ thí luyện chưa từng được gặp tháp này còn từng tiếc nuối một dạo.”
“Ta chưa từng nghĩ vẫn còn cơ hội để thưởng thức cho thỏa tâm nguyện.”
Đột nhiên, dương như Lý Thương Lan cảm nhận được gì đó.
Ông ta nhìn sang vị trí Thẩm Thiên, ánh mắt dần khựng lại.
Chương 389: Đây là một phôi kiếm tuyệt thế
Trường Hà Kiếm Tôn Lý Thương Lan cũng không lạ lẫm gì Thẩm Thiên.
Trên thực tế trước khi Thẩm Thiên bái nhập Thần Tiêu thánh địa, Lý Thương Lan đã biết Thẩm Thiên rồi.
Thậm chí nếu không có Trương Vân Hi và Bích Liên Thần tôn xuất hiện, suýt chút nữa Thẩm Thiên đã “được” bái nhập môn hạ Thái Bạch động thiên.
Vốn Lý Thương Lan chẳng có cảm tình lắm với Thẩm Thiên này.
Dù sao, ông ta cũng nổi tiếng khắp Đông Hoang về chuyện cưng con gái!
Đối với sát thủ thiếu nữ kiểu như Thẩm Thiên đây ông ta mà có cảm tình mới lạ.
Nhưng khi giáp mặt cự ly gần với Thẩm Thiên Lý Thương Lan cảm thấy mình đã võ đoán rồi.
Người ta có nói người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, thiếu niên trước mặt thật sự là một mỹ nam tử hiếm có.
Đặc biệt là khí chất siêu phàm thoát tục, lỗi lạc trên người hắn khiến Lý Thương Lan như nhìn thấy chính mình thời trẻ.
Đúng là một thiếu niên nhanh nhẹn!
Đương nhiên, đường đường là Trường Hà Kiếm Tôn thì không phải chỉ nông cạn đánh giá bằng nhan sắc bề ngoài.
Không nói đến dung mạo, chân vận kiếm đạo lờ mờ phát ra từ người Thẩm Thiên mới là thứ khiến Lý Thương Lan chấn động nhất.
Thiên kiếm!
Đúng vậy không sai, Thiên Kiếm Thần Thể trong truyền thuyết!
Trong tình huống bình thường, chỉ khi lĩnh hội kiếm đạo đến trình độ cực cao, được trời đất tán thành mới có thể hiểu hết về kiếm, lột xác thành Thiên Kiếm Thần Thể.
Đông Hoang vạn năm qua kiếm khách kinh tài tuyệt diễm rất nhiều nhưng Thiên Kiếm Thần Thể chỉ lác đác được vài người.
Người có được thể chất này gần như đều là Kiếm Thánh cường đại nhất một đời.
Một thanh kiếm đủ để bễ nghễ bát hoang lục hợp.
Tram năm trước Lý Thương Lan sớm đã chắc chắn có thể độ kiếp thành thánh.
Nhưng mãi ông ta vẫn chưa dẫn dắt lôi kiếp đến một mặt là muốn tiếp tục củng cố căn cơ tăng cường tỷ lệ thành công.
Một mặt khác ông ta hy vọng trước khi độ kiếp có thể một lần nữa giúp kiếm ý của mình thăng hoa, từ đó mượn sức mạnh của thiên kiếp trở thành Thiên Kiếm Thần Thể.
Nhưng dù thế nào ông ta cũng không ngờ, thể chất mà mình tha thiết mơ ước lại bị Thẩm Thiên đạt được.
Chỉ mới Kim Thân kỳ mà đã có thể có được thể chất Thiên Kiếm Thần Thể?
Điều này có nghĩa đây chính là hạt giống kiếm được kiếm đạo chú ý, là phôi kiếm tuyệt thế.
Nếu có thể thu kẻ này làm đồ đệ, Lý Thương Lan cảm thấy mình có thể dạy dỗ được một vị Kiếm Thánh tuyệt đại khinh thường ngũ vực, thậm chí là Kiếm Tiên tuyệt đại!
Đúng vậy, thẳng thắn mà nói Lý Thương Lan đã hối hận rồi.
Nếu mấy tháng trước ông ta không để tên ngốc Tử Dương kia đến nước Đại Viêm mà đích thân đi thì có lẽ đã có thể nhìn thấu bản chất Thiên Kiếm Thần Thể của Thẩm Thiên.
Nếu vậy, dù có phải liều mạng với Bích Liên Thần tôn, ông ta cũng phải làm sư phụ của Thẩm Thiên cho bằng được!
Haizz, nếu biết trước thì đã chẳng hối hận rồi!
Đợi sau khi bổn tọa trở về nhất định phải dạy dỗ tên ngốc có mắt không tròng Tử Dương kia một trận mới được.
“Ngươi chính là Thẩm Thiên?”
Một lúc lâu sau, Lý Thương Lan chậm rãi mở miệng.
Thân phận Lý Thương Lan Thẩm Thiên đại khái đã đoán được vài phần.
Hắn vội vàng cung kính nói: “Thẩm Thiên gặp qua Lý tiền bối, ngưỡng mộ đại danh tiền bối đã lâu.”
Theo Thẩm Thiên thấy trên đời này khó chọc nhất chính là những người cuồng con gái.
Dù sao những kẻ cuồng con gái này mà bị chọc vào thì chuyện gì cũng có thể làm ra được.
Trêu ghẹo khuê nữ người ta đã khiến lúc Thẩm Thiên đối mặt với Lý Thương Lan luôn có cảm giác chột dạ như kiểu ăn trộm đồ ăn heo gặp phải chủ trại heo vậy.
Tuy nhiên, nằm ngoài dự kiến của Thẩm Thiên là Lý Thương Lan không hề mặt nặng mày nhẹ với hắn.
Ngược lại, vị kiếm tôn hàng đầu Đông Hoang này vui vẻ gật đầu: “Lễ phép lắm.”
“Ở Vạn Linh viên Thẩm Thiên tiểu huynh đệ đã giúp nha đầu Liên Nhi mở được hạt giống Thất Bảo Tiên Hồ, Lý mỗ nợ ngươi một nhân tình!”
“Thế này đi! Lý mỗ thấy Thẩm tiểu huynh đệ chính là kỳ tài luyện kiếm ngàn năm khó gặp một lần, nếu ngươi bằng lòng, Lý mỗ sẽ truyền kiếm đạo cho ngươi.”
“Ngươi với ta không cần danh nghĩa sư đồ, sau khi kiếm đạo đại thành thì sẽ tự rời khỏi Thái Bạch động thiên, thế nào?”
Đến Thái Bạch động thiên học kiếm ba tháng?
Học kiếm cái gì? Chắc chắn trăm phần trăm là phải tay không đi nhận trăm đao!
Hay thật nhỉ!
Chửi thì chửi nhưng Thẩm Thiên thật sự không dám đồng ý điều kiện này.
Dù sao mấy ngày nay Thẩm Ngạo đến Thánh địa cũng đã có tiết lộ vài điều.
Về thủ đoạn rèn luyện kiếm khách của Trường Hà Kiếm Tôn Lý Thương Lan này Thẩm Thiên thật sự kính nhi viễn chi.
Lão già này huấn luyện nhi tử nhà mình còn ác vậy thì đừng nói gì là chó hoang như Thẩm Thiên.
Nếu hắn thật sự đi Thái Bạch động thiên với lão già này thì chẳng phải sẽ bị huấn luyện đến mức mẹ không nhận ra mất.
Huống hồ nếu bổn Thánh tử muốn học kiếm thì cần phải theo ông học chắc?
Kiếm pháp trong Chiến Thần Tháp nhiều lắm, nếu Thẩm Thiên muốn học bất cứ lúc nào cũng có thể hoa mắt lựa chọn.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Ý tốt của Lý tiền bối, vãn bối xin nhận tấm lòng. Nhưng vãn bối thân là Thần Tiêu Thánh tử, thực sự không tiện theo tiền bối tập kiếm.”
Sắc mặt Lý Thương Lan hơi trầm xuống.
Tiểu tử này, trước giờ có thấy bổn tọa nhiệt tình như vậy bao giờ đâu chứ?
Bao nhiêu người muốn học kiếm đạo với bổn tọa, bổn tọa còn khinh thường để ý kia kìa.
Giờ khó khăn lắm mới dâng lên lòng yêu tài, kẻ này lại từ chối, thật uổng cho kiếm cốt kinh thế kia biết mấy?
“Hừ ~!”
Kiếm tâm kiêu ngạo của Lý Thương Lan sau khi bị Thẩm Thiên từ chối thì không còn miễn cưỡng được nữa.
Ông ta phất tay áo bước vào Chiến Thần Tháp, Lý Thương Lan muốn gây một tiếng vang lớn trong Chiến Thần Tháp.
Ông ta muốn Thẩm Thiên biết cường giả kiếm đạo thật sự vô địch cỡ nào, kiếm lao tới thế không đỡ được!
“Trường Hà Kiếm Tôn cũng chuẩn bị nhập tháp vượt ải sao?”
“Có trò hay để xem rồi, không biết theo tiêu chuẩn Tiên giới Trường Hà Kiếm Tôn có thể xếp vào hàng thiên kiêu mấy sao?”
“Trên bia Chiến Thần tổng Thần Tiêu Thánh chủ Trương Long Uyên cũng chỉ đứng thứ sáu, Trường Hà Kiếm Tôn hẳn cũng nằm trong mười thứ hạng đầu!”
“Chưa chắc, Thần Tiêu Thánh chủ đứng thứ sáu là xếp hạng ngàn năm trước rồi, giờ có lẽ đã càng mạnh hơn.”
“Trường Hà Kiếm Tôn là Đệ nhất Kiếm Tôn Đông Hoang, có lẽ có hy vọng giành năm vị trí đầu, thậm chí là ba vị trí đầu.”
Trường Hà Kiếm Tôn vượt ải hấp dẫn rất nhiều cường giả đến xem.
Bọn họ đều rất tò mò muốn biết vị Kiếm Tôn mạnh nhất này rốt cuộc có trình độ gì?
Thần quang bảy màu bắn ra rơi lên người Trường Hà Kiếm Tôn đưa ông ta vào trong Chiến Thần Tháp.
“Thiếu... Kiếm khách trung niên, hoan nghênh đến lôi đài Chiến Thần.”
“Ở lôi đài này, ngươi có thể thỏa thích luận bàn với thiên kiêu hai giới tiên phàm.”
“Nếu có thể chiến thắng những thiên kiêu này thì có thể nhận được các loại bí pháp truyền thừa quý giá.”
“Ngoài ra, nếu biểu hiện ưu tú còn có cơ hội khắc tên lưu danh thiên cổ trên bia Chiến Thần!”
Giọng Tháp linh vang lên, hai bia cổ chậm rãi dâng lên bên cạnh Trường Hà Kiếm Tôn.
Trên bia cổ đều có khắc từng cái tên.
“Bia Chiến Thần tổng ghi lại cấp bậc bình xét tất cả những thiên kiêu vượt ải của giới này.”
“Bia Chiến Thần tân tú ghi lại bình xét cấp bậc thiên kiêu trong vòng trăm tuổi.”
Trường Hà Kiếm Tôn như có điều suy nghĩ, ánh mắt như điện liếc nhìn bia Chiến Thần như đang tìm kiếm gì đó.
Một lúc lâu sau, ông ta lạnh lùng nói: “Bổn tọa nghe nói chỉ thiên kiêu bảy sao mới có thể được Chiến Thần Tháp nhận chủ, vì sao đứng đầu bia Chiến Thần tổng cũng chỉ là thiên kiêu sáu sao?”
Tháp linh đáp: “Vì vị thiên kiêu bảy sao kia lựa chọn không ghi tên lên bia.”
Trường Hà Kiếm Tôn nhíu mày: “Thiên kiêu bảy sao? Bổn tọa rất tò mò, thực lực thiên kiêu bảy sao mạnh chừng nào?”
Tháp Linh nói: “Có phải ngươi lựa chọn khiêu chiến thiên kiêu bảy sao không? Đối tượng khiêu chiến sẽ ngẫu nhiên, tu vi của hai bên sẽ ở mức độ tương đồng hoặc chênh lệch vừa phải.”
Trên người Trường Hà Kiếm Tôn dâng lên chiến ý nồng đậm: “Được, hôm nay bổn tọa sẽ đấu với kẻ được gọi là thiên kiêu bảy sao một trận!”
“Khiêu chiến xác định, đang ghép đối thủ ngẫu nhiên...”
“Ghép xong đối thủ, khiêu chiến bắt đầu!”