Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 142



Mặc dù cuối cùng tà linh kia chết trong tay tiên giới, nhưng vì vậy mà Vô Lượng Quốc cũng thành một vùng đất chết, lãnh thổ xung quanh hàng nghìn cây số hóa thành đống đổ nát.

Bởi vì tà linh kia ngã xuống nơi này, thân thể có kịch độc đã lây nhiễm toàn bộ quốc gia nên vùng lân cận là nơi vô cùng thích hợp cho động vật kịch độc tồn tại.

Trên đống hoang tàn này, vô số thực vật kịch độc sinh sôi nảy nở một cách điên cuồng và vô số sâu độc tà cổ cũng hình thành từ đây.

Dần dần, ngay cả tiên môn Đông Hoang cũng ruồng bỏ quốc gia này.

Không nghĩ tới Thất Sát điện Tà Linh Giáo vậy mà lại chọn chỗ này làm nơi đóng quân để ẩn núp.

...

"Trong Vô Lượng Cổ Quốc tràn ngập chướng khí có kịch độc, tốt nhất mọi người không nên hít vào trong cơ thể."

Bạch Liên thiên tôn lấy ra một lọ đan dược từ trong nhẫn trữ vật, chia cho mọi người trên tàu: "Đây là "Ích độc linh đan" có thể bảo vệ mọi người khỏi chướng khí xâm nhập."

Có thuốc miễn phí đương nhiên là càng nhiều càng tốt.

Huống chi kỹ thuật luyện đan của Bạch Liên thiên tôn đã được Đông Hoang công nhận.

Ở nơi kịch độc như Vô Lượng Cổ Quốc này, có nhiều thêm một viên linh dược cũng như nhiều thêm một sự bảo đảm.

Trong lúc nhất thời, chung quanh đều là lời cám ơn và khen ngợi cho Bạch Liên thiên tôn.

"Thánh tử Thẩm Thiên ngươi không sử dụng Ích độc linh đan sao?"

Đan Vũ thiên tôn chậm rãi đi tới trước mặt Thẩm Thiên quan tâm nói: "Không cần lo lắng, lần vây quét tà giáo này ngươi chỉ cần tích lũy kinh nghiệm là được không cần mạo hiểm."

"Thần Tiêu thánh chủ, Sở Hà sư huynh, Bạch Liên sư tỷ và cả ta đều sẽ bảo vệ ngươi, tuyệt đối không để ngươi gặp bất kỳ một nguy hiểm nào."

Thẩm Thiên nhìn Đan Vũ thiên tôn trước mặt đang "cười hiền lành", gật đầu nói: "Cám ơn Đan Vũ sư thúc quan tâm, Thẩm Thiên hiểu."

Tuy là hắn rất muốn nói với Đan Vũ thiên tôn là bản thân hắn hoàn toán không quan tâm khí độc này, hay là thôi đi!

Dù sao Luân Hồi Tịnh Thổ cũng tồn tại thứ ba trong bảng Huyền Thổ, Lục Đạo Luân Hồi Bàn càng là tiên khí chuẩn.

Động chút là nói ra của cải thì không tốt lắm, còn bị tình nghi là ra vẻ nữa.

Khiêm tốn, trong cuộc chiến bang phái lớn này thì phải khiêm tốn, bổ đao chặt đầu người mới là dễ dàng nhất.

Lấy ra một quả Ích độc đan từ trong Thương Minh giới ăn vào, Thẩm Thiên chậm rãi điều chỉnh tạo hình thánh giáp Long Uyên về trạng thái thấp nhất.

Quang huy và quang mang của năm thần thú toàn bộ yên phận kỳ lạ, ngay cả bộ áo giáp uy vũ bao trùm toàn thân ban đầu cũng biến thành tạo hình nội giáp ẩn nấp đơn giản.

Đương nhiên là loại thánh giáp Long Uyên này vẫn có thể bảo vệ toàn thân, chỉ là trông bình thường hơn mà thôi.

...

Các cường giả đại tiên lần lượt nhảy xuống cánh cửa tàu cao tốc, khí cơ quanh thân đều cẩn thận yên phận.

Thần Tiêu thánh chủ và thánh chủ Dao Trì cũng ẩn vào hư không, một mặt để phối hợp tác chiến với mọi người, mặt khác bố trận hình thành vòng vây phong tỏa toàn bổ cổ quốc.

Nếu có thánh nhân Tà Linh Giáo lộ diện thì trước tiên bọn họ sẽ ra tay truy kích.

"Vô Lượng Cổ Quốc vô số sâu và cỏ độc, rất nhiều trong số đó đã thành tinh nên mọi người phải vô cùng cẩn thận."

Giọng nói của Thần Tiêu thánh chủ vang trong tai mọi người: "Nếu gặp nguy hiểm, điều quan trọng nhất là phải biết tự bảo vệ mình."

Lúc chuẩn bị đến gần Vô Lượng Cổ Quốc, mọi người liền phát hiện chuyện không thích hợp.

Bởi vì năng lực tra xét thần niệm của bọn họ đã bị ảnh hưởng, không thể nào tự do thăm dò tình hình địch.

Điều này có nghĩa là có tu sĩ bên cạnh đã thần niệm che đậy trận pháp, hơn nữa trận pháp vẫn luôn được che lấp một cách hiệu quả.

Nếu không bài trừ trận pháp thì thần niệm không thể càn quét được, còn nếu bài trừ trận pháp thì sẽ bứt dây động rừng.

Thời gian bài trừ trận pháp cũng đủ cho một ít người thoát xác.

Vô Lượng Cổ Quốc là một quốc gia hoang vu, tại sao lại có loại trận pháp này?

Điều này vô cùng bất hợp lý!

Mọi người đều tin tưởng hơn phân nửa tin tức Thất Sát điện đều ẩn nấp ở đây.

Mười hai vị thiên tôn chia nhau dẫn theo chín vị tôn giả và ba mươi vị chân nhân, xuất phát hướng về lãnh thổ Vô Lượng Cổ Quốc.

Mỗi người bọn họ đều mang theo trên người Xuyên Vân Lôi đặc chế Thần Tiêu Thánh Địa, sau khi đưa vào pháp lực kích hoạt sẽ nảy sinh tiêu thần lôi vang xa nghìn cây số.

Trong tình huống không thể thăm dò bằng thần niệm thì đây là phương pháp hiệu quả nhất không thể nghi ngờ để kêu gọi đồng đội.

Một viên Xuyên Vân Lôi kéo một đội quân tới chém người!

...

"Thiên nhi, ngươi cùng một đội với sư bá đi!"

Thẩm Thiên đang dự định cùng tổ với Bạch Liên thiên tôn để tìm cơ hội vẩy nước.

Đúng lúc này giọng nói kiêu ngạo vang lên bên cạnh: "Có sư bá bảo vệ, không ai có thể tổn thương ngươi!"

Lúc này Bích Liên thiên tôn mang theo côn thần vàng đi tới, đi theo phía sau lão là chín vị tôn giả động thiên Thần Tiêu.

Thẩm Thiên ngẩn người: "Bích Liên sư bá, vì sao đội của ngài chỉ có các vị sư thúc Nguyên Anh kỳ ngay cả một chân nhân Kim Đan kỳ cũng không có?"

Trên mặt Bích Liên thiên tôn tỏ vẻ kiêu ngạo: "Sư bá vô địch cùng cấp, hơn nữa có thể đánh vượt cấp với thánh nhân, chân nhân Kim Đan kỳ làm sao có tư cách đấu với sư bá?"

Những tôn giả bên người Bích Liên thiên tôn trên trán đã đổ giọt mồ hôi lạnh.

Nghiêm túc sao?

Muốn mặt mũi sao?

Xác định là ngươi không muốn thu nhận sao?

Rõ ràng không có Kim Đan kỳ nào đồng ý theo ngươi.

Không!

Nghiêm túc mà nói thì nên là không có người nào chấp nhận đi với ngươi!

Dù sao cũng là liều mạng đi vây quét Tà Linh Giáo, ai lại dám đi theo kẻ được công nhận là không đáng tin cậy này?

Ngay cả chín vị tôn giả phía sau dều là do Bích Liên thiên tôn uy hiếp và dụ dỗ (không có dụ dỗ) mới có được.



Chương 400: Bích Liên thiên tôn bị từ chối (3)

Chung quy vẫn cùng tông môn, nếu bây giờ cự tuyệt sau này không biết sẽ bị trả thù thế nào đâu!

Về phần Kim Đan kỳ, Bích Liên thiên tôn không còn biện pháp nào bởi vì Thần Tiêu Thánh Địa không phái ra Kim Đan chân nhân.

Cuối cùng lão vẫn không nhắm đến người ở động tiên khác cùng họp thành một đội!

Lỡ như xảy ra chuyện gì không hay muốn trốn tránh trách nhiệm cũng khó.

Suy cho cùng người ta cũng không tự nguyện mà do bị lão ép buộc thành đội.

...

Cảm nhận ánh mắt oán hận của các vị tôn giả phía sau Bích Liên thiên tôn, Thẩm Thiên bất đắc dĩ.

Tình thương của hắn rất cao, ước chừng đã đoán được nguyên nhân.

Khẳng định là Bích Liên sư bá cảm thấy Kim Đan bình thường không dùng được, đi theo chỉ cản trở còn phải chia lợi ích.

Không bằng dứt khoát không mang theo con ghẻ Kim Đan kỳ, thành lập một đội đột kích linh hoạt như vậy còn có thể lấy nhiều cơ duyên hơn.

Chậc chậc, không hổ danh là Bích Liên sư bá, tính toán cũng tốt lắm.

Chỉ tiếc...

Nhìn quang hoàn trắng thêm đen trên đỉnh đầu Bích Liên thiên tôn, Thẩm Thiên âm thầm mặc niệm thay lão.

Chỉ tiếc mặt Bích Liên sư bá quá đen, những thiên tôn, tôn giả khác thậm chí là cường giả Kim Đan Kỳ, Thẩm Thiên đều thấy được cơ duyên trên đầu họ.

Điều này đại diện cho lần vây quét Tà Linh Giáo này bọn họ có thu hoạch không nhỏ.

Chẳng những trên đỉnh đầu Bích Liên thiên tôn không nhìn thấy cơ duyên mà ngay cả những tôn giả trong đội của lão cũng trụi lủi giống như vậy.

Dưới tình huống này còn gọi bản thánh tử đi theo?

Không phải trêu đùa ta sao!

Thẩm Thiên lau mồ hôi: "Hay là thôi đi! Đệ tử chỉ vừa chuyển sang Kim Thân đi theo chỉ cản trở sư bá."

"Để ta theo chân Bạch Liên sư thúc đi! Dù sao ở đội sư thúc có khá nhiều tỷ muội Kim Đan kỳ."

Dứt lời, Thẩm Thiên lặng lẽ đi về phía sau Bạch Liên thiên tôn.

Bạch Liên thiên tôn có địa vị đặc biệt trong các đội.

Bởi vì trong đội bọn họ không chỉ có Bạch Liên thiên tôn mà còn có cái thiên tôn khác tọa trấn.

Do Bạch Liên thiên tôn sở trường chữa thương, trị độc mà không hiểu nhiều về chiến đấu chém giết.

Vì vậy hai đại Thánh Địa cố ý sắp xếp Xích Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn đồng hành cùng bọn họ.

Ba vị thiên tôn này dẫn theo hai mươi bảy vị tôn giả Nguyên Anh kỳ và một trăm hai mươi vị chân nhân Kim Đan kỳ.

Đội hình phô trương, giá trị nhan sắc bùng nổ.

Chân dài da trắng có thể nói là đội trời!

Thẩm Thiên tỏ vẻ không bàn về ôm đùi hay cọ cơ duyên, dù chỉ xem mặt thì đã là lựa chọn tốt nhất!

Bích Liên thiên tôn đau lòng vì "Vật cát tường" Thẩm Thiên này đã lén chuồn mất.

Nhìn Thẩm Thiên rời khỏi, lão thấy giống như hàng loạt cơ duyên chân dài chạy trốn.

Trái tim này cũng như nấm hương, màu xanh mỏng và bể nát!

...

Đương nhiên nỗi đau của Bích Liên thiên tôn những người khác không hiểu.

Do ba vị thiên tôn trong đội Bích Liên thiên tôn đều là phụ nữ, cho nên phần lớn đội viên chủ yếu là nữ tu sĩ.

Đối với sự chủ động gia nhập của Thẩm Thiên, tất cả các thành viên của đội đều nhiệt liệt hoan nghênh.

Dù sao Thẩm Thiên không chỉ may mắn mà còn là đứa con khí vận được công nhận.

Quan trọng hơn là hắn lớn lên cũng đẹp trai nha!

Có hắn ở đây nhìn cũng đẹp mắt nữa!

Lần vây quét này vốn khô khan và nguy hiểm dường như đã trở nên thú vị hơn!

"Thẩm Thiên sư huynh, ta ngưỡng mộ huynh rất lâu rồi!"

"Nghe nói sư huynh là đứa con khí vận được thiên mệnh quan tâm, chuyện đó là thật ạ?"

"Nghe nói sư huynh xếp hạng nhất trên bia Chiến Thần, đồng thời là thiên kiêu bát tinh xưa nay chưa từng có, thật là lợi hại đó!"

"Sư huynh sư huynh, ta lớn lên trong chuyện của sư huynh, bây giờ sư huynh có đạo lữ chưa? Sư huynh cân nhắc ta nhé?"

...

Thẩm Thiên vừa đến bên Bạch Liên thiên tôn thì một nhóm cô gái rôm rả xông đến.

Mỗi người đều có sắc mặt như xuân và cọ cọ vào Thẩm Thiên.

Thẩm Thiên lập tức cảm thấy mình tính sai.

Thẩm Thiên gia nhập vào nhóm của Bạch Liên thiên tôn vì nhóm này đông người, dễ dàng bắt cá.

Thế nhưng hắn đã hối hận ngay sau khi gia nhập.

Hắn quên mình là một mỹ nam tử thế gian ít có, dù đứng ở đâu cũng là tiêu điểm chú ý của mọi người.

Tuy rằng nhóm Bạch Liên thiên tôn có hơn trăm người nhưng hắn vẫn được định sẵn là người được chú ý nhất, điều đó là không thể tránh khỏi.

Nhiều người nhìn chằm chằm như vậy thì làm cách nào mà lén lút lặn xuống nước bắt cá cho được? Không đùa chứ!

Haiz, đẹp trai thật là phiền phức!

"Các vị sư tỷ sư muội, hãy yên lặng một chút, xin yên lặng!"

Thẩm Thiên sầm mặt: "Lần này chúng ta đi bao vây tiêu diệt Tà Linh giáo chứ không phải là đi dạo chơi ngoại thành."

"Xin mọi người đề cao cảnh giác, đừng có xem thường, Thẩm mỗ nhấn mạnh lần nữa, đây không phải là diễn tập!"

"Thẩm mỗ tuyệt đối không hy vọng nhìn thấy bất cứ vị sư tỷ sư muội nào bị thương trong lần rèn luyện vây quét này!"

Lời nói khí phách của Thẩm Thiên khiến tất cả nữ tu trẻ tuổi im bặt, có điều sự ái mộ trong mắt bọn họ lại càng đậm hơn.

Không hổ là Thần Tiêu thánh tử, không chỉ đẹp trai mà còn dịu dàng nữa.

Chẳng những thế, hắn còn bá đạo đến mức làm người ta thấy nhộn nhạo trong lòng, thật là cương quyết, thật là thích!

Người ta vô thức nghe lời của hắn đó!

Yêu yêu!

Bạch Liên thiên tôn thấy Thẩm Thiên có danh vọng cao trong nhóm đệ tử trẻ tuổi thì rất là vui mừng.

Ngược lại, Xích Liên thiên tôn lại nhìn những nữ đệ tử với vẻ mặt không dễ coi.

Ngọn lửa đỏ của Chu Tước Thần Lôi bao quanh người khiến bà trông vừa rực rỡ, cao quý vừa... nóng nảy.

"Tập trung chú ý cho bổn tôn, cho rằng mình đến đây du sơn ngoạn thủy hả? Cô nhóc kia nữa, ném thủy tinh lưu ảnh đi cho bổn tôn!"

"Nói không chừng tu sĩ tà giáo đang ẩn nấp trong góc tối của cổ quốc vô lượng này để đánh lén chúng ta bất cứ lúc nào."

"Trong tình hình này mà các ngươi lại suy nghĩ những thứ vô dụng thế này à? Muốn chết hay sao?"

"Nếu các ngươi đối mặt với giáo đồ tà ác trong tình trạng này thì sẽ chỉ có một con đường chết thôi!"

Một thanh quan đao lớn và đỏ rực xuất hiện trong tay Xích Liên thiên tôn tạo nên hình ảnh đối lập thấy rõ với vóc người thướt tha lả lướt của bà.

Ngọn lửa đang cháy hừng hực trên quan đao, Xích Liên thiên tôn hờ hững nói: "Sau khi tiến vào trong cổ quốc vô lượng, chúng ta có thể gặp phải nguy hiểm bất cứ lúc nào."



Chương 401: Tăng nhân thần bí, thánh tử chỉ đường

"Ai mà líu ríu nữa thì đừng trách bổn tôn trở mặt vô tình!"

Dứt lời, Xích Liên thiên tôn xách quan đao Xích Diễm rồi bay vọt về phía cổ quốc vô lượng trước.

Sư thúc nóng nảy đang trực tuyến chém người.

"Xích Liên sư tỷ hấp tấp, mọi người đừng để ý, nói chung cẩn thận thì hơn."

Bạch Liên thiên tôn cười rồi cũng đuổi theo Xích Liên thiên tôn, Đan Vũ thiên tôn cũng cầm Dao Thai Kính bảo vệ bên cạnh.

Một nhóm người đông đúc cùng lao về phía cổ quốc vô lượng.

Cùng lúc đó, một vị tăng nhân đang ngồi xếp bằng trong cung điện đổ nát của cổ quốc vô lượng.

Tăng nhân này ăn mặc rất là kỳ lạ, hơn nữa chỉ cạo có nửa đầu.

Phần đầu trái của tăng nhân bóng loáng, nhưng mái tóc đen bên phần đầu phải thì lại rũ thẳng xuống vai.

Trán trái hiện một nửa chữ Phật "*" còn trán phải thì có một ngọn lửa đen quỷ quái.

Nửa trái cơ thể mặc tăng bào màu xanh lơ, nửa phải cơ thể thì mặc áo giáp đen như Tu La.

Tăng nhân này ngồi xếp bằng đơn giản trong cung điện, phía trái của hắn ta chiếu rọi ánh sáng của Phật, mọi thứ dưới ánh sáng ấy đều đẹp đẽ, tốt lành, trang trọng như cõi cực lạc.

Tuy nhiên, phía phải của hắn ta lại có khói đen cuồn cuộn, có thể nhìn thấy một góc loạn lạc pha trộn giữa máu và lửa cũng như sự giết chóc đẫm máu vĩnh viễn bên trong đó.

Dường như vị tăng nhân kỳ quái này nằm giữa Phật và tà ma, giữa sự sống và cái chết, giữa chính và tà.

Phật có câu: Biển khổ mênh mông, quay đầu là bờ, ném cây dao hàng thịt, thành Phật ngay tức khắc.

Nhưng dường như vị tăng nhân này không ở bờ bên đây hay bờ bên kia mà cũng chẳng ở trong biển khổ, hắn ta toát ra hơi thở vô cùng mâu thuẫn.

Hắn ta đang niệm kinh văn nào đó.

Mỗi chữ thốt ra từ miệng hắn ta đều ngưng tụ thành phù văn và trôi lơ lửng quanh người hắn ta mãi.

Nếu cao tăng Phật môn ở đây thì sẽ nhận ra hắn ta đang niệm "Đại Bàn Nhược kinh" cực kỳ kinh điển của Phật môn.

Chẳng qua hắn ta không niệm Bàn Nhược kinh như mọi người mà niệm ngược lại.

Nên biết, địa vị của "Đại Bàn Nhược kinh" trong Phật môn gần như sánh bằng đế kinh, không thể nào đo lường giá trị của nó.

Đối với tăng nhân Phật môn, bộ kinh văn này thần thánh đến mức không thể xúc phạm, bất cứ tăng nhân nào may mắn được truyền lại đều sẽ tôn thờ nó.

Ngay cả việc niệm sai một chữ cũng xem như khinh nhờn, huống chi là tùy tiện niệm ngược một cách bừa bãi như vậy, quả thật là phản đạo và sỉ nhục Phật thật!

Có điều, rõ ràng là kẻ này đang đọc bản Bàn Nhược kinh đảo ngược vô dụng và không có tí kỳ diệu nào, ấy thế mà kinh văn của hắn ta lại có thể tác động đến pháp tắc thiên địa và hình thành những Phạn văn kỳ lạ khiến người ta lấy làm khiếp sợ.

Mỗi một Phạn văn màu đỏ đậm đều ẩn chứa sức mạnh to lớn vô cùng.

Dường như nó chứa đựng chân lý hoàn toàn trái ngược với Phật môn!

Thời gian dần trôi qua, số lượng Phạn văn đỏ sậm bên cạnh tăng nhân ngày càng tăng và ngày càng dày đặc.

Cuối cùng, tất cả Phạn văn đều in vào người tăng nhân rồi biến mất ngay sau đó.

Tăng nhân từ từ mở mắt nhìn ba bóng người đứng trước mặt.

Ba bóng người này đều mặc áo khoác dài màu đỏ thẫm, mơ hồ có pháp tắc bay xung quanh mỗi người.

Hiển nhiên cả ba đều có tu vi siêu phàm.

Chẳng qua bọn họ đều tỏ ra khiêm tốn chứ không hề dám làm càn trước tăng nhân.

"Vô Sinh Pháp Vương, người của các tiên môn đã đến, chúng ta ra tay chưa ạ?"

Tăng nhân khẽ nhếch môi, Phật quang trên đầu ngón tay ngưng tụ thành một gốc hoa kim bà la màu đen trông quỷ quái nhưng trang trọng.

Hắn ta cầm hoa, cười: "Không sao, thời cơ chưa đến."

Dứt lời, hắn ta lại nhắm mắt và tiếp tục niệm Bàn Nhược kinh ngược.

Tựa như liên minh các tiên môn tấn công cổ quốc vô lượng chỉ là gà đất chó ngói, không đủ để khiến hắn ta dao động!

"Phá cho ta!"

Đao cương lửa dài gần nghìn mét chém ầm xuống và phá vỡ trận pháp hộ sơn màu đen.

Xích Liên thiên tôn cầm quan đao Xích Diễm trong tay nhảy vào trận pháp hộ sơn trước tiên, đệ tử của những tiên môn khác lập tức đuổi theo sau.

"Báo cáo thiên tôn, vẫn chưa phát hiện đệ tử Tà Linh giáo."

"Báo cáo thiên tôn, phát hiện phòng luyện đan, lò luyện đan và đan dược của Tà Linh giáo đều đã được dọn đi sạch."

"Báo cáo thiên tôn, phát hiện cửa kho tàng của Tà Linh giáo đang mở, bảo vật đều đã được dọn đi."

Sắc mặt ba vị thiên tôn đều trở nên nghiêm trọng sau khi nghe các đệ tử báo cáo.

Bọn họ đã đánh hạ bảy, tám ngọn núi có pháp trận hộ sơn trên đường đi, kết quả không gặp được dù chỉ một giáo đồ, hơn nữa tất cả ngọn núi đều đã được dọn đi hết rồi.

Dọn sạch cỡ nào hả? Ngay cả gián cũng phải chết đói đấy...

Điều đó nghĩa là gì?

Nghĩa là giáo đồ tà ác của Thất Sát điện đã nhận được tin tức và bắt đầu lui lại từ sớm.

Bây giờ chỉ hy vọng bọn họ đang trốn trong một góc của cổ quốc vô lượng chứ không chạy đi mất.

Nếu không, lần thánh địa tiên môn vây quét này sẽ trở thành trò cười!

Bạch Liên thiên tôn nói với Thẩm Thiên: "Thiên nhi, nghe nói thánh chủ sư huynh bảo con là đứa con số mệnh được Thiên Đạo quan tâm."

"Chuyện giáo đồ Huyết Sát điện bị bại lộ cũng do con phát hiện, bây giờ nhóm chúng ta không thu hoạch được gì."

"Con cảm thấy kế tiếp chúng ta... nên thăm dò theo hướng nào?"

Câu hỏi của Bạch Liên thiên tôn thu hút vô số sự quan tâm.

Những ánh mắt vô cùng mong chờ đều hội tụ trên mặt Thần Tiêu thánh tử.

Xuất hiện, xuất hiện rồi!

Đây chính là... lựa chọn của thánh tử trong truyền thuyết!

Nghe nói Thần Tiêu thánh tử không chỉ đẹp trai ngút trời mà còn được Thiên Đạo quan tâm.

Dù cho hắn có đi đâu thì cũng sẽ gặp được cơ duyên, trước giờ chưa từng về tay không.

Bây giờ rốt cuộc có thể chứng kiến năng lực thần kỳ này rồi.

Chỉ nghĩ thôi mà cũng mong đợi vô cùng!

Thẩm Thiên bất đắc dĩ nhìn Bạch Liên thiên tôn, Đan Vũ thiên tôn và Xích Liên thiên tôn. Thẳng thắn mà nói, hắn đã muốn chỉ đường từ lâu.

Vấn đề là Xích Liên sư thúc quá nóng nảy, cứ xách quan đao càn quét ở phía trước, đúng là khí phách hơn cả Vân Hi sư tỷ nữa.

Ừm, hình như Xích Liên sư thúc chính là người dạy lôi pháp hệ hỏa cho Vân Hi sư tỷ nên cũng xem như một nửa sư phụ.

Nói chung, Thẩm Thiên không dám ngăn cản Xích Liên thiên tôn vì sợ bà không kịp thu đao rồi chém luôn mình.

May mà cuối cùng Bạch Liên thiên tôn cũng đặt câu hỏi với Thẩm Thiên, cho hắn cơ hội khoe khoang "giác quan thứ sáu" của mình.

Khà khà, các vị sư thúc, sư tỷ, sư muội, ta chắc chắn sẽ ké cơ duyên của mọi người!