Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 143



"Người tu tiên chết tiệt, các ngươi thật là ác độc!"

Trong tiếng gào thét không cam tâm, một gốc cây độc lớn ngã ầm ầm xuống đất.

Đó là yêu thực cỏ Độc Long có sức mạnh tương đương với Hóa Thần sơ kỳ, không hề tầm thường chút nào.

Nghe nói sau khi nó trưởng thành đến cấp thánh thì cả Long tộc cũng chưa chắc có thể kháng được chất độc của nó, trái lại sẽ bị nó hạ gục.

Loại yêu thực này là báu vật cực kỳ quý giá đối với tu sĩ luyện độc công.

Tiếc là nó đã gặp phải khắc tinh.

Theo một mức độ nào đó, Ích Độc Diệu Pháp của Bạch Liên thiên tôn và Chu Tước Thần Lôi của Xích Liên thiên tôn đều có thể khắc chế cỏ Độc Long.

Huống hồ tu vi của ba vị thiên tôn cao hơn cỏ độc này, việc hợp tác hành hạ nó quá là dễ dàng.

Cuối cùng, dưới sự trừng trị của chính nghĩa (đánh hội đồng), cỏ Độc Long bị quan đao Xích Diễm của Xích Liên thiên tôn chém đứt rễ.

Nhát chém tận gốc làm chất lỏng văng tung tóe, khỏi nói thảm đến cỡ nào.

Loài cây độc không biết đã sinh trưởng mấy nghìn năm và nuốt chửng bao nhiêu sinh linh đã bị chém rụng đơn giản như vậy đấy.

Xích Liên thiên tôn thu hồi quan đao, hừ nói: "Chắc hẳn nghiệp chướng này được giáo đồ tà ác nuôi dưỡng, may mà còn chưa sinh ra hồn."

"Nếu không, có lẽ nó sẽ biến hình thành người sau khi đột phá thêm một, hai cảnh giới nhỏ nữa."

"Đến lúc đó, e rằng bọn Tà Linh giáo sẽ khá là phiền phức."

Nói chung thì việc biến hình của thực vật khó hơn yêu thú rất nhiều.

Hơn nữa, yêu thú và thực vật có phẩm cấp càng cao thì độ khó của việc biến hình lại càng lớn.

Ví dụ như văn đạo nhân mà Thẩm Thiên từng gặp phải, tuy nó có cân cước bình thường nhưng đã có thể hóa thành hình người vào Kim Đan kỳ.

Còn đằng mẫu lục cơ có cân cước mạnh khủng khiếp lại cần phải đạt cảnh giới Hóa Thần và độ kiếp thành thánh mới bắt đầu biến hình.

Cỏ Độc Long này có cân cước rất mạnh, tuy không được xếp vào bảng linh mộc nhưng cũng là linh thảo cực phẩm và quý báu không gì bằng.

Có lẽ nó sẽ biến hình thành người khi đột phá cảnh giới Hóa Thần trung kỳ.

Đến lúc đó nó sẽ thoát khỏi sự ràng buộc của mặt đất và trở nên đáng sợ hơn nhiều!

Tiếc rằng nó chưa đợi được ngày ấy thì đã bị cắt đứt rễ.

Thảo nào nó không cam lòng như vậy.

"Cuối cùng cũng giết nó, bảo bối tốt!"

Bạch Liên thiên tôn đào cả cây lẫn rễ của cỏ Độc Long nặng hơn mười tấn lên một cách cẩn thận để không làm tổn thương dù chỉ nửa sợi rễ của nó.

Tuy rằng cỏ Độc Long đã bị chém chết nhưng hoạt tính dưới rễ vẫn còn, nếu dốc lòng bồi dưỡng thì ắt sẽ tạo ra một yêu hồn mới.

Đối với Bạch Liên thiên tôn mà nói, thực vật này có giá trị rất cao.

Việc cắt thân, lá và nước để chế thuốc hay nghiên cứu về vấn đề sinh trưởng và dược lý của nó đều sẽ mang lại thu hoạch rất lớn.

Vì vậy, bà không cất nó vào nhẫn trữ vật mà bỏ vào túi thuốc để bảo tồn hoạt tính của nó.

Đừng hỏi tại sao tà giáo không nuôi cỏ Độc Long được mà Bạch Liên thiên tôn thì được.

Bởi vì ánh sáng của chính đạo đấy!

Sau khi cất cỏ Độc Long xong, Bạch Liên thiên tôn cười nói: "Đan Vũ sư tỷ, Xích Liên sư tỷ, linh thực này quả là có ích với ta."

"Về sau ta sẽ đưa thứ có giá trị tương đương với cỏ này đến quý phủ, hai vị sư tỷ thấy sao?"

"Còn về phần của Thiên nhi thì chờ sư thúc luyện chế thành đan dược rồi sẽ đưa cho."

Xích Liên thiên tôn gật đầu: "Loại thực vật này không có ích lợi gì với bổn tôn, sư muội cứ lấy đi."

Đan Vũ thiên tôn cũng mỉm cười đồng ý: "Ta cũng vậy."

"Có điều thánh tử quả là được thiên mệnh quan tâm. Trong suốt đoạn đường này, mọi người gần như gặp phải độc thực và linh dược liên tù tì, đúng là thu hoạch không tệ."

Thẩm Thiên gật đầu nói: "Sư thúc quá khen."

"Xem ra giáo đồ tà giáo đã biết chuyện thánh địa sẽ vây quét mình vào hôm nay nên bỏ chạy trước rồi."

"Dựa theo phòng luyện đan và luyện khí đã từng đi qua trước đó cho thấy, phần lớn bảo vật dễ mang đi đều đã được mang đi, thứ bị bỏ lại là linh dược và độc thực này."

Thật ra Thẩm Thiên không quá quan tâm chuyện có thu hoạch hay không.

Dù sao hắn cũng đã ké số mệnh của các sư thúc và sư tỷ muội rồi, vì được thoải mái liên tiếp nên không thiệt chút nào.

Bạch Liên thiên tôn cũng cười: "Thật ra giữa độc dược và thánh dược không có ranh giới phân chia tuyệt đối."

"Một số thánh dược có tính chất quá mãnh liệt, nếu thể chất của bản thân không đủ mạnh hoặc có thuộc tính trùng với nó thì nó sẽ biến thành chất kịch độc trí mạng."

"Đôi khi còn có thể lấy loại thuốc kịch độc như cỏ Độc Long để trị độc, bổn tôn cảm thấy những dược liệu quý giá này đã đủ rồi."

Thẩm Thiên dở khóc dở cười trước dáng vẻ chưa thỏa mãn của Bạch Liên thiên tôn.

Thường ngày, vị Bạch Liên sư thúc này luôn tỏ ra lạnh nhạt như không mong muốn điều gì.

Ai ngờ bà lại để ý đến linh thảo và độc thực như vậy.

Sư thúc chơi độc là không thể chọc!

...

"Thiên nhi, tiếp theo nên đi đâu đây?"

Thẩm Thiên nghe câu hỏi hơi gấp gáp của Xích Liên thiên tôn bèn nhìn chằm chằm vào đầu của bà một lát.

Kế đó, Thẩm Thiên chậm rãi chỉ về phía tây của cổ quốc vô lượng: "Đệ tử mơ hồ cảm nhận được cơ duyên lớn ở phía đó."

Phía tây có cơ duyên lớn?

Ba vị thiên tôn đều trở nên nghiêm túc, ánh mắt sáng quắc.

Ban đầu bọn họ vẫn còn nghi ngờ thân phận đứa con số mệnh của Thẩm Thiên, chẳng qua hiện giờ bọn họ đều đã tán thành với danh hiệu ấy.

Nếu Thẩm Thiên cảm thấy phía tây có cơ duyên lớn thì chắc chắn nơi đó sẽ có.

Tuy nhiên, cơ duyên thường đi đôi với nguy hiểm.

Ví dụ như cỏ Độc Long này, nếu tu sĩ Nguyên Anh kỳ đụng phải nó thì không gọi là thu hái cỏ độc mà là lấy thân nuôi cỏ.

"Tất cả mọi người tăng mạnh cảnh giác, tuyệt đối đừng lơ là! Một khi gặp phải nguy hiểm không cách nào kháng lại thì nhớ phóng xuyên vân lôi để thông báo cho mọi người."



Chương 403: Cơ duyên đến Diệp Kình Thương cũng rung động (1)

Đan Vũ thiên tôn mạnh nhất trong ba vị thiên tôn, lúc này bà cầm Dao Thai Kính và đi ở phía trước đội ngũ.

Dao Thai Kính không chỉ là pháp bảo có thể phóng thần quang tấn công mà còn có năng lực điều tra tuyệt cao.

Rất ít kẻ địch có thể ẩn nấp trong phạm vi bao phủ của Dao Thai Kính.

Việc được các sư thúc bảo bọc đúng là có cảm giác an toàn!

...

Đội ngũ nhanh chóng lên đường thêm khoảng nghìn dặm rồi dừng lại trước một con sông.

Nước sông màu vàng như có rất nhiều đất vàng trộn lẫn vào, hơn nữa trông nước chảy như bùn đang nhúc nhích vậy.

Cảnh tượng ấy làm người xem thấy bất an.

"Thiên tôn, nơi này có một con cây cầu nhỏ và... một tấm bia cổ."

Đúng lúc này, có người tìm thấy một cây cầu đá nhỏ ở phía hạ lưu sông nên mọi người vội vàng chạy đến.

Cây cầu được làm từ đá đen và tỏa ra hơi thở âm u đến mức người nhìn thấy lạnh sống lưng.

Thẩm Thiên hướng mắt về phía bia cổ rồi phát hiện trên mặt bia được khắc bốn chữ vừa mạnh vừa to - U Minh giới nhỏ.

Dường như bốn chữ này đang ẩn chứa ma lực sâu đậm, bởi nó không ngừng lôi kéo linh hồn con người xuống dưới như vòng xoáy vậy.

Vù!

Năng lượng thần bí tỏa ra từ Luân Hồi Tịnh Thổ trong cơ thể Thẩm Thiên xua tan cảm giác quỷ quái ấy.

Hắn xoay đầu đi thật mạnh và nhìn về phía con sông, kế đó nhìn thấy nước sông phát sinh thay đổi kỳ lạ.

Nước sông vàng như đất đã biến thành màu máu vàng như thể nước bùn pha với rất nhiều máu.

Điều làm người ta sởn tóc gáy là những cái xác bỗng dưng nổi lên trên mặt sông vàng rồi xuôi theo dòng như bèo nước.

Tình cảnh ấy làm người ta không kiềm được liên tưởng đến một từ cấm - Hoàng Tuyền.

Ở hai bên trái phải của chữ "U Minh giới nhỏ" trên mặt bia cổ thình lình xuất hiện hai hàng chữ nhỏ hơn.

Hàng chữ nhỏ bên trái là sông Vong Xuyên nhỏ, còn hàng chữ bên phải là cầu Nại Hà nhỏ!

"Vô Sinh Pháp Vương, bọn Bạch Liên thiên tôn đã đến sông Vong Xuyên nhỏ rồi."

"Không sao, đất ở khu vực đó rất là phức tạp, ta đã bày ảo trận đủ để bao vây bọn họ một ngày."

"Nhưng Pháp Vương à, bọn họ đã qua cầu rồi."

"???"

...

Tại bờ sông Vong Xuyên trước cầu Nại Hà, mọi người mở đôi mắt hoảng sợ ra.

Đúng vậy, bọn họ trúng chiêu rồi!

Sông Vong Xuyên, cầu Nại Hà, thậm chí cả bia U Minh giới đều là một bộ phận của ảo trận được bố trí bởi một siêu cấp cao thủ.

Mọi người đã rơi vào ảo trận, một ảo giác không bến bờ, trước cả khi đến sông Vong Xuyên.

Trên thực tế, do Thẩm Thiên nhìn thấy cảnh tượng này từ quang hoàn trên đỉnh đầu của Xích Liên thiên tôn trước đó nên đã chuẩn bị vận dụng Lục Đạo Luân Hồi Bàn loại bỏ ảo giác, bằng không có lẽ đến chính hắn cũng sẽ rơi vào ảo cảnh này.

Trong hình ảnh cơ duyên của Xích Liên thiên tôn, bà phải tốn tròn một ngày một đêm mới thoát khỏi ảo trận này.

Khi đó, hơn phân nửa trong số mấy trăm vị cao thủ tiên môn đi theo bà đều đã bị ảo giác lấy mất linh hồn.

Xác thịt và linh hồn của bọn họ đều rơi vào trong sông Vong Xuyên nhỏ và trở thành chất dinh dưỡng cho nó.

Nhìn từ một góc độ nào đó thì Thẩm Thiên đã cứu bọn họ!

"Thánh tử Thẩm Thiên, may mà có ngài!"

"Không ngờ đạo tâm của thánh tử Thẩm Thiên lại vững chắc đến nỗi bỏ qua ảo trận này."

"Tiểu đệ vốn không tin mấy tin đồn thánh tử là thiên kiêu bát tinh vô thượng, có điều bây giờ tiểu đệ phục rồi!"

"Ơn cứu mạng của thánh tử cả đời khó quên, bổn tôn có một đứa con gái xinh đẹp như hoa cũng vừa tròn hai mươi tám, nguyện được làm tỳ nữ hầu hạ thánh tử."

"Ngươi mơ đẹp quá đấy, đứa con gái trông như bí đỏ thành tinh của ngươi mà có tư cách hầu hạ thánh tử à?"

"Thánh tử, chọn con gái của bổn tôn đi! Con bé có huyết thống hồ yêu đó!"

Nói cái gì thế này!

Bàn chuyện tặng con gái trong tình cảnh đầy nguy cơ và nghiêm túc thế này mà được hả?

Chẳng phải các ngươi nên chờ mọi người về rồi lén lút đến thăm bổn thánh tử, sau đó âm thầm đưa con gái qua à?

Ai nấy cũng đều không biết làm người mà!

Haiz, đột nhiên thấy nhớ bọn lão Tống quá!

"Yên lặng hết đi, ắt hẳn nơi này là cấm địa nòng cốt thật sự của Thất Sát điện Tà Linh giáo."

Đan Vũ thiên tôn nhìn chăm chú vào vào nước sông pha lẫn giữa màu máu và màu vàng: "Bổn tôn từng học một ít kỹ năng tìm linh đoạn mạch với Thần Thủy linh tôn."

"Hướng núi ở đây vốn đặc thù, sau này lại được cao nhân tràng vực cải tạo thành "U Minh Hoàng Tuyền Vực" cực kỳ đặc biệt và quỷ quái."

Bà rút xuyên vân lôi ra khỏi lồng ngực rồi phóng thẳng lên trời: "Để đảm bảo không có sơ hở, chúng ta vẫn nên thông báo cho phía thánh chủ!"

Xích Liên thiên tôn cầm quan đao Xích Diễm nói: "Tràng vực và ảo trận này hơi kỳ quái, có điều nó còn chưa đủ để uy hiếp thiên tôn."

"Các ngươi ở lại đây chờ viện trợ từ những tổ khác, bổn tôn qua cầu dò đường trước."

Dứt lời, Xích Liên thiên tôn hung hăng đi sang bờ bên kia của cầu Nại Hà.

Thông thường, mỗi khi gặp được tràng vực, bí cảnh hay tiểu thế giới đặc biệt thì cần phải phái một người ra dò đường để tránh gặp phải những mối hiểm họa chết chắc như hư không thác loạn, kết quả mọi người đều ôm nhau chết chung.

Có điều việc Xích Liên thiên tôn xung phong dò đường cũng hiếm thấy.

"Sư tỷ vẫn không chịu ngồi yên như cũ." Bạch Liên thiên tôn dở khóc dở cười: "Đan Vũ sư tỷ, chúng ta cũng đi theo hỗ trợ sư tỷ đi!"

Đan Vũ thiên tôn suy nghĩ một lát rồi nói: "Bổn tôn từng đọc một ít về tràng vực, để bổn tôn đi cùng là được, Bạch Liên sư muội nên ở lại đây đi!"

"Suy cho cùng, nếu những tôn giả và chân nhân này không được thiên tôn che chở thì e là sẽ gặp phải nguy hiểm nếu thiên tôn Tà Linh giáo tập kích."

Bạch Liên thiên tôn nghĩ lại cũng đúng, sự an toàn của Xích Liên sư tỷ quan trọng nhưng những đệ tử khác cũng không kém hơn.



Chương 404: Cơ duyên đến Diệp Kình Thương cũng rung động (2)

Đặc biệt là Thiên nhi. Nếu như những người khác bị tiêu diệt thì các thánh địa lớn cũng chỉ tổn thương nguyên khí mà thôi.

Tuy nhiên, nếu Thiên nhi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì Thần Tiêu Thánh Địa không chỉ bị thương nguyên khí mà còn mất đi cơ hội phục hưng nữa.

"Đan Vũ sư tỷ nói có lý, vậy xin hãy cẩn thận."

Thẩm Thiên tiến lên trước một bước và nói: "Đệ tử cũng đi cùng với Xích Liên sư thúc nhé! Nếu gặp phải ảo cảnh thì cũng có thể chăm sóc cho nhau."

"Không được!"

Bạch Liên thiên tôn bật thốt ra mà không cần suy nghĩ: "Trong đó quá nguy hiểm, nếu con xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì thì dù phá hủy cả Thất Sát điện cũng không thể bù đắp được tổn thất cho bổn môn!"

Thẩm Thiên mỉm cười rút Thánh Tử Lệnh ra: "Bạch Liên sư thúc yên tâm, trong Thánh Tử Lệnh này có sức mạnh mà sư tôn phong ấn vào, sẽ không sao đâu."

"Huống hồ đệ tử cũng có nắm chắc trong lòng, chỉ cần không bị thánh giả Tà Linh giáo đánh lén thì không gì hại được đệ tử!"

Chỉ cần không bị thánh giả Tà Linh giáo đánh lén thì không gì hại được Thẩm Thiên ư?

Thật là tự tin, thật là khí phách!

Những tiên tử trẻ tuổi nhìn dáng vẻ mặc Long Uyên Thánh Giáp đầy khí phách của Thẩm Thiên với ánh mắt dần ngây dại.

Thần Tiêu thánh tử quả là anh hùng không biết sợ!

Nhưng bọn họ không biết Thẩm Thiên đang cò kè mặc cả với một giọng nói khác trong đầu.

"Tiền bối, ta nhất định phải vào đó sao? Thật sự không có nguy hiểm chứ?"

Chiến Thần Lệnh trong lòng Thẩm Thiên tỏa ra ánh sáng nhạt đến mức gần như không thấy: "Sợ gì, ông ngoại nuôi ở đây che chở cho ngươi đây! Nếu có gì gây nguy hiểm đến tính mạng của ngươi thì ta sẽ ném tháp Chiến Thần cứu giúp!"

Giọng nói của Diệp Kình Thương trở nên hưng phấn: "Hiếm thấy, hiếm thấy quá! Không ngờ ở nơi hoang vu hẻo lánh này lại có thứ tốt như vậy!"

"Tên nhóc nhà ngươi may mắn rồi! Đừng do dự nữa, mau lên đi!"

Thứ tốt?

Thẩm Thiên không rõ tại sao Diệp Kình Thương có thể vui mừng đến thế.

Hình như cơ duyên mà hắn nhìn thấy trên đầu Xích Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn cũng không tính là kinh thiên động địa mà!

Bỏ đi, nếu ông già này đảm bảo sẽ không có chuyện thì cứ thử xem sao!

Cùng lắm là bổn thánh tử sẽ thu hồi tất cả hơi thở và chui xuống đất nếu gặp phải nguy hiểm thật.

Hắn không tin người có nhiều lá bài tẩy như mình sẽ bị giết ngay tức khắc.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên dần can đảm hơn: "Sư thúc, để đệ tử đi cho!"

Bạch Liên thiên tôn thấy Thẩm Thiên kiên trì nên cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Cũng được, dù sao thánh chủ sư huynh cũng đã nói rằng Thiên nhi là đứa con số mệnh được Thiên Đạo để ý.

Chắc hẳn đứa con số mệnh sẽ không gặp phải nguy hiểm khi lạc vào bí cảnh nhỉ! Nói không chừng hắn còn có thể chăm sóc cho bọn Xích Liên sư tỷ nữa.

Suy cho cùng, Thẩm Thiên cũng là người thoát khỏi ảo cảnh được bố trí ở đầu cầu Nại Hà trước rồi mới đánh thức bọn họ.

"Cũng được, vậy Thiên nhi nhớ phải theo sát sau lưng Xích Liên sư tỷ và Đan Vũ, tuyệt đối đừng mạo hiểm."

Sau khi nghe những lời căn dặn ân cần như mẹ già của Bạch Liên thiên tôn, Thẩm Thiên bước qua cầu Nại Hà.

Lúc hắn cùng Đan Vũ thiên tôn và Xích Liên thiên tôn đặt chân đến bờ bên kia của cầu thì cảnh tượng trước mắt thay đổi ngay lập tức.

Bọn họ quay đầu rồi phát hiện cây cầu mình vừa đi qua đã biến mất, cả trước lẫn sau đều là một con đường bùn vàng lầy lội, những đóa hoa màu đỏ phủ kín hai bên đường.

Đó là một loại hoa kỳ lạ không có lá và đỏ tươi như máu, hướng mắt nhìn ra xa sẽ thấy cả một biển đỏ.

Ngoài con đường nhỏ quanh co lầy lội ra thì trong tầm mắt gần như toàn là loài hoa này.

Chúng tùy ý nở rộ như máu tựa lửa.

Ánh mắt của Đan Vũ thiên tôn dần trở nên nghiêm túc: "Đường Hoàng Tuyền, hoa Bỉ Ngạn!"

"Rốt cuộc vị cao thủ tràng vực này muốn làm gì?"

Thẩm Thiên hơi sở hãi với hình ảnh trước mắt.

Tuy rằng Thẩm Thiên đã nhìn thấy cảnh tượng này từ hình ảnh cơ duyên của Xích Liên thiên tôn, nhưng cảm giác khi xem phim 2D khác với phim 3D, mà phim 3D lại càng khác với phim VR.

Lúc Thẩm Thiên đứng trong tràng vực quỷ quái này thì cả người lại sinh ra cảm giác không rét mà run như đang bị ai đó rình mò vậy.

Thẩm Thiên lặng lẽ siết chặt Thánh Tử Lệnh trên tay trái để đảm bảo có thể phóng sức mạnh của thánh chủ ra bảo vệ bản thân mọi lúc.

Cùng lúc đó, năng lượng phệ tiên đằng trong cơ thể hắn cũng đang trong trạng thái kích hoạt.

Một khi hắn đối mặt với nguy hiểm không tài nào chống cự thì hàng loạt năng lực phòng ngự sẽ được phóng ra ngoài, chính hắn cũng chui sâu xuống dưới nền đất.

Đừng hỏi còn Xích Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn thì sao, người ta là thiên tôn hàng đầu đó, nếu cả hai cùng hợp sức thì đến thánh nhân cũng bị kìm chân một lúc.

Nếu Thẩm Thiên đứng ở bên cạnh thì hai vị sư thúc sẽ bó tay bó chân vì sợ ngộ thương mình thôi.

Nói không chừng hắn còn bị đối phương bắt lấy để uy hiếp Xích Liên thiên tôn và Bạch Liên thiên tôn.

Chi bằng hắn tạm thoát thân trước và đợi cứu viện mạnh mẽ đến, núi xanh còn thì lo gì không có củi đốt.

Khụ khụ, tất nhiên không phải do hắn nhát, tuyệt đối không phải!

Đương nhiên đây chỉ là lựa chọn phòng khi gặp phải cảnh khó, theo lý thì sẽ không xui xẻo như vậy.

Sau khi luân phiên giúp người ta đạt được cơ duyên, quang hoàn trên đỉnh đầu Thẩm Thiên đã đỏ thẫm, chỉ còn lại ột chút ít đốm xanh lục thôi.

Hiện giờ Thẩm Thiên cũng được xem như đứa con số mệnh phiên bản thấp, mạo hiểm thì vẫn có một chút ít phấn khích.

Ba người tiếp tục đi vào sâu bên trong dọc theo con đường Hoàng Tuyền lầy lội.

Đúng lúc này, tràng hạt trong ngực Thẩm Thiên run lên.

Giọng nói có vẻ vui sướng của Cửu nhi vang lên trong đầu Thẩm Thiên: "Chủ nhân, âm khí thật là tinh khiết!"

"Ồ, đây là đâu? Đây... Chẳng lẽ đây là đường Hoàng Tuyền, hoa Bỉ Ngạn trong truyền thuyết? Ô ô, lẽ nào chủ nhân đã chết rồi sao?"

Thẩm Thiên: "???"