Thậm chí trong lòng thánh chủ Dao Trì cũng cảm thấy nếu Thẩm Thiên chịu gia nhập Dao Trì Thánh Địa thì quy tắc "Dao Trì không nhận nam đệ tử" sẽ được cân nhắc xóa bỏ.
Ít nhất thánh chủ Dao Trì đoán rằng các trưởng lão xử nữ trong thánh địa sẽ không từ chối.
Dù sao thánh tử Thần Tiêu cũng đẹp trai mà, người đẹp trai luôn được hưởng đặc quyền.
"Haiz, Thần Tiêu Thánh Địa có một thánh tử khiến người ta hâm mộ mà!"
Thánh chủ Dao Trì cảm thán, kế đó thân thể hóa thành ánh trăng và bay đi nhằm chuẩn bị hợp sức với thánh tử Thần Tiêu để ngăn chặn thánh giả Tà Linh giáo.
Ít nhất bà cũng phải kết thiện duyên với thánh tử Thần Tiêu Thẩm Thiên đã.
Thẩm Thiên không biết một đám thánh nhân đang căng thẳng vì mình.
Hắn ngơ ngác nhìn nụ hoa đỏ rực rỡ và ướt át trên Lục Đạo Luân Hồi Bàn vì không hiểu gì.
Có điều, ánh mắt của Bạch Liên thiên tôn ở bên cạnh lại nóng rực không gì bằng: "Hoa này vừa xuất hiện mà toàn bộ hoa Bỉ Ngạn đều phục tùng, chẳng lẽ... nó là Vua Bỉ Ngạn?"
Tuy rằng U Minh Hoàng Tuyền Vực đầy hoa Bỉ Ngạn nhưng thật ra bọn chúng không phải là thực thể chân chính mà được biến ra từ năng lượng đạo vận.
Chỉ có đóa hoa còn chưa nở trong tay Thẩm Thiên mới là thực vật hàng tiên xếp thứ ba trong bảng linh mộc - Vua Bỉ Ngạn.
Nghe đồn Vua Bỉ Ngạn là loài hoa tiếp dẫn nở tại nơi luân hồi sâu thẳm và đồng thời sở hữu hai loại hình thái là hoa đỏ và hoa trắng.
Loài hoa này nằm giữa sự sống và cái chết, giữa hư và thực, giữa âm và dương. Nó có được rất nhiều thần thông khó tin.
Chỉ riêng việc nó có thể tách thành hai hình thái là hoa Mạn Châu Sa đỏ và Mạn Đà La trắng cũng đã đủ để nó trở thành tiên hoa cực phẩm hiếm có khó tìm trên thế giới tu tiên rồi.
Nếu sở hữu Vua Bỉ Ngạn trong trạng thái hoàn toàn nở rộ và được nó nhận làm chủ thì sẽ có năng lực kiểm soát sống chết, xoay chuyển âm dương, điều chỉnh hư thực.
Ngay cả những thế lực trên Tiên giới cũng điên cuồng tranh đoạt bảo vật này.
Giọng nói của Diệp Kình Thương vang lên trong đầu Thẩm Thiên: "Xem ra linh trí của hoa Bỉ Ngạn này đã bị xóa bỏ, chỉ còn lại bản năng sơ cấp nhất thôi."
"Kẻ nuôi dưỡng hoa Bỉ Ngạn này không muốn cho nó nhận mình làm chủ mà chuẩn bị cắn nuốt và dung hợp nó để luyện chế thành mệnh khí."
Mệnh khí là vũ khí dung hợp vào cơ thể nhằm thăng cấp cùng nhau.
Từ một mức độ nào đó thì Nhất Nguyên Trọng Thủy, phệ tiên đằng và Vũ Hóa Tiên Kim trong cơ thể Thẩm Thiên đều là mệnh khí.
Nếu Vua Bỉ Ngạn thật sự nở hoa dưới sự bồi dưỡng của cường giả Tà Linh giáo, sau đó bị luyện chế thành mệnh khí thì sức mạnh của người luyện chế chắc chắn sẽ thăng cấp đến mức long trời lở đất. Đây tuyệt đối không phải là chuyện tốt với tiên môn.
Thẩm Thiên hỏi: "Vậy vì sao chủ nhân của Vua Bỉ Ngạn không cắn nuốt nó trước?"
Diệp Kình Thương cười nhạo: "Vua Bỉ Ngạn là thứ quý báu thế nào hả? Nó chỉ nở trong vùng đất luân hồi, mà người luyện chế cần cắn nuốt và dung hợp nó trong khoảnh khắc nó nở rộ mới có được toàn bộ sức mạnh từ nó."
"Có lẽ kẻ cố ý xóa bỏ linh trí của hoa Bỉ Ngạn kia hao phí tâm tư bố trí U Minh Hoàng Tuyền Vực khổng lồ thế này để ngụy trang thành vùng đất luân hôi thôi."
"Hắn ta sẽ chờ Vua Bỉ Ngạn bị lừa nở rồi luyện hóa nó! Tiếc rằng Vua Bỉ Ngạn mất đi linh trí nhưng vẫn còn bản năng, há có thể gạt nó nở hoa bằng tràng vực giả tạo này? Tràng vực này còn không có sức hấp dẫn bằng Luân Hồi Tịnh Thổ nữa là."
Lục Đạo Luân Hồi Bàn trong tay Thẩm Thiên được luyện chế từ tịnh thổ của vùng đất luân hồi nên ẩn chứa hơi thở luân hồi.
Vì vậy, vừa nãy Diệp Kình Thương chỉ mượn tay Thẩm Thiên phá vỡ trận pháp phong ấn và phóng ra mốt luồng hơi thở luân hồi mà Vua Bỉ Ngạn đã tự động bay ra rồi.
Chỉ có thể nói hàng giả chung quy vẫn là giả, không thể nào sánh bằng hàng thật được.
"Thiên nhi, vận chuyển pháp lực kích hoạt Lục Đạo Luân Hồi Bàn để hoa Bỉ Ngạn này hấp thu đi."
Dưới sự hướng dẫn của Diệp Kình Thương, Thẩm Thiên đưa pháp lực trong cơ thể vào Lục Đạo Luân Hồi Bàn.
Bỗng nhiên, hơi thở kỳ diệu khó giải thích được tỏa ra từ Lục Đạo Luân Hồi Bàn bị hoa Bỉ Ngạn hấp thu một cách chậm rãi.
Khi Vua Bỉ Ngạn hấp thu lượng hơi thở Luân Hồi Tịnh Thổ ngày càng nhiều, nụ hoa đang khép chặt cũng bắt đầu mở ra từ từ.
Cuống hoa chưa từng rộ đón khách, cánh cửa im lìm mở đón người.
Một đóa hoa Bỉ Ngạn xinh đẹp xưa nay chưa từng có đang nở rộ trước mặt Thẩm Thiên.
Không từ ngữ nào có thể hình dung phong thái của đóa hoa này. Khi thì nó có màu đỏ kỳ lạ như máu, nóng như lửa mà cũng như nhiệt độ của thiếu nữ, khi thì nó có màu trắng thiêng liêng và băng giá thấu xương, hơn nữa còn tỏa ra âm khí nồng nặc như loài hoa của cái chết.
Hai hình dáng không ngừng chuyển đổi và tương sinh với nhau một cách đầy mâu thuẫn, ấy thế mà cả hai cũng hòa hợp không gì bằng.
Tựa như đóa hoa này nên nở như thế mới là tự nhiên vậy.
"Vua Bỉ Ngạn thế mà nở rồi!"
Đúng lúc này, một giọng nói hưng phấn chợt vang lên trong hư không.
Không gian nứt toác, một dấu tay máu to hơn trăm mét xuất hiện trên đỉnh đầu Thẩm Thiên.
Dấu tay máu lật úp xuống đầu Thẩm Thiên và phong tỏa tất cả đường lui nên Thẩm Thiên có muốn cũng không tránh được.
"Thiên nhi cẩn thận!!!"
Đúng lúc này, một vầng sáng bạc rực rỡ bao phủ lên người Thẩm Thiên.
Đó là thánh khí Dao Thai Kính do Đan Vũ thiên tôn kích hoạt để che chở cho Thẩm Thiên không bị thánh nhân Tà Linh giáo làm hại.
Không thể không nói, Đan Vũ thiên tôn không lổ là nhân vật nổi bật trong nhóm cường giả Hóa Thần kỳ, bà chỉ còn cách Độ Kiếp kỳ một bước mà thôi.
Hơn nữa, sức chiến đấu của thánh khí Dao Thai Kính đủ để chống lại vài chiêu của thánh giả.
Điều đó đã là hiếm có rồi, bởi lẽ thánh giá và người không phải thánh giả là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, đồng thời không thể so sánh sức chiến đấu của đôi bên!
Dấu tay máu nện ầm lên vầng sáng bạc. Đột nhiên, Đan Vũ thiên tôn sầm mặt, hơi thở quanh người cuộn trào dữ dội.
"Kẻ tiểu nhân mới lén lút tập kích, bọn ngươi cũng xứng được gọi là thánh à?"
Xích Liên thiên tôn hừ lạnh, quan đao trong tay bộc phát ra đao cương Xích Diễm nghìn mét bay ngang dọc như hàng chục nghìn ngọn lửa đang bay tán loạn vậy.
Keng!
Chương 409: Song sinh Bỉ Ngạn, thánh nhân tập kích (2)
Đao cương rẽ lướt lên cao, lưỡi nhọn đi đến đâu thì hư không ở đó lập tức nổ tung.
Hư không đen đáng sợ trở nên hỗn loạn và nhanh chóng lan tràn dọc theo lưỡi đao, chỉ trong thoáng chốc mà đã chém rơi đầu của kẻ vừa đến.
Dấu tay màu máu nằm ngang với quan đao, đao cương và huyết khí nhanh chóng trừ khử nhau rồi cùng bùng nổ.
Đan Vũ thiên tôn và Xích Liên thiên tôn không hổ là thiên tôn tuyệt thế của thánh địa, cả hai phối hợp công thủ với nhau mà không thua gì thánh giả trong bóng tối kia.
Nếu chỉ một thánh giả tập kích thì đúng là không làm gì hai người được.
Ngay lúc này, hai thánh giả khác cũng phá vỡ không gian để đến đứng sóng vai với thánh giả Tà Linh giáo đầu tiên.
"Khà khà, Thất Sát không được nhé! Hai cô nhóc yểu điệu mà cũng không giải quyết được."
"Bớt nói mát đi, hai người đó có thánh khí trên người, đám thánh địa giàu có chết tiệt nào dễ đối phó như vậy?"
"Thánh khí thì sao chứ? Dao Thai Kính, đao Xích Hoàng và Nghiệp Hỏa Hồng Liên, vừa đủ ba thánh khí, chúng ta cùng hợp tác tiêu diệt cả hai rồi chia đều."
Vừa dứt lời, ba thánh giả đều bộc phát ra khí thế ngút trời.
Những pháp tắc trật tự mơ hồ tràn ra khỏi cơ thể cả ba, tỏa ra một ít tiên quang rồi dung nhập vào không gian.
Không lâu sau, Thánh Vực rộng lớn che phủ bộ ba Đan Vũ thiên tôn, Xích Liên thiên tôn và Thẩm Thiên bên trong.
Đó là sức mạnh của thánh giả. Mỗi một vị thánh giả đều sẽ lĩnh ngộ sức mạnh pháp tắc riêng của mình, đồng thời tăng cường năng lực kiểm soát không gian quanh mình.
Loại không gian được kiểm soát này gọi là "Thánh Vực". Thánh giả chiến đấu với kẻ địch trong Thánh Vực của mình sẽ chiếm ưu thế cực lớn.
Điều khiến người ta ngoài ý muốn là ba thánh giả Tà Linh giáo này lại thông thạo thuật pháp hợp tác nào đó, bởi vì bọn họ đã phối hợp Thánh Vực của mình với nhau để tăng mạnh uy lực.
Xích Liên thiên tôn dốc hết sức ứng phó bằng cách chém thánh khí đao Xích Hoàng trong tay về phía Thánh Vực, có điều bà chỉ để lại một ít gợn sóng trên Thánh Vực mà thôi.
"Đừng uổng phí sức lực, "Sát Phá Lang Thánh Vực" này được dung hợp từ Thánh Vực của ba người bọn ta, cho dù thánh chủ Thần Tiêu giáng xuống cũng chưa chắc có thể phá hủy nó."
"Con nhóc Hóa Thần kỳ như ngươi vẫn nên bó tay chịu trói đi!"
Giọng nói khàn khàn vang lên, một thánh giả mặc áo khoác dài màu máu nhìn về phía Đan Vũ thiên tôn với vẻ đùa cợt: "Tiên tử cực phẩm của Dao Trì Thánh Địa quả là lô đỉnh thải bổ (*) tuyệt vời."
(*) Lô đỉnh thải bổ: tu sĩ bị bắt và bị cướp tu vi thông qua việc quan hệ.
"Hôm nay Tham Lang ta thật là có phúc, giao nàng cho ta đi, cọp mẹ của Thần Tiêu Thánh Địa thì giao cho các ngươi, không thành vấn đề nhỉ?"
Cọp mẹ?
Khốn kiếp, dám nhục mạ bổn tôn!
Xích Liên thiên tôn tức giận đến bốc lửa, Nghiệp Hỏa Hồng Liên trên đỉnh đầu đốt hư không nổ tung tóe.
Dị tượng Chu Tước khổng lồ đốt cháy bát hoang nằm ngang trời, quan đao trong tay Xích Liên thiên tôn phát ra tiếng phượng hót vang vọng núi sông như sống lại vậy.
"Phá cho ta!!!"
Đao cương chém rách trời cao và nện ầm vào Sát Phá Lang Thánh Vực.
Ba thánh giả đều lộ vẻ trào phúng, thầm nghĩ Hóa Thần kỳ mà cũng muốn phá hủy Thánh Vực do thánh giả dung hợp thành, quả là không tự...
Rắc!
Ngay lúc đó, cả ba thánh giả đều biến sắc.
Một vết rạn xuất hiện trên Thánh Vực màu máu không thể bị phá vỡ.
Ngay sau đó, vết rạn nhanh chóng lan ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được, sau cùng vỡ thành từng mảnh.
Sao có thể thế được?!
Ba vị thánh còn chưa kịp khiếp sợ thì đã nghe thấy tiếng quát lớn từ trên chín tầng trời: "Trừ ma vệ đạo, tìm của xét nhà, đừng ai giành với lão đạo!"
"Thiên nhi, Đan Vũ sư muội, Hồng Liên sư muội, mọi người đừng sợ, lão đạo dẫn người đến cứu ba người đây!"
Vừa dứt lời, một lão đạo sĩ tóc trắng mặt hồng trong bộ trang phục bát quái tiên giáng xuống.
Cơ bắp trên người lão gồ lên, khí thế màu xanh ngọc rực rỡ bốc cháy trên đỉnh đầu.
Cây côn màu vàng trong tay lão nặng tựa Thái Sơn, hơn nữa vừa đón gió là dài ra.
Trong phút chốc, vô số bóng côn đổ xuống.
"Định Hải Như Ý Côn - Nhất Trụ Kình Thiên!"
"Định Hải Như Ý Côn - Kiến Phùng Sáp Châm!"
"Định Hải Như Ý Côn - Trực Đảo Hoàng Long!"
"Định Hải Như Ý Côn - Phiên Giang Đảo Hải!"
"Định Hải Như Ý Côn - Hoành Tảo Thiên Quân!"
"Định Hải Như Ý Côn - Nhất Dĩ Quán Chi!"
"Định Hải Như Ý Côn - Nhất Tiết Như Hồng!"
Côn thần vàng trong tay lão đạo sĩ huơ múa ra bóng mờ khắp bầu trời.
Một chiêu rồi lại một chiêu khuấy động hư không vô tận, Thánh Vực vốn đã có vết nứt cũng sụp đổ ầm ầm.
Mỗi một côn của lão đều khiến thánh giả Tham Lang lùi về sau trong khi dùng đao chống chọi, có thể nói là đè đối phương xuống mà đánh.
Thiên tôn vượt cấp đánh thánh giả, thậm chí là áp chế thánh giả.
Giờ phút này, Sở Long Hà phát ra ánh sáng hàng trăm nghìn mét!
Đan Vũ thiên tôn dần ngây dại khi nhìn Sở Long Hà trong dị hỏa màu xanh ngọc.
Quả nhiên Sở Hà sư huynh vẫn hào hoa phong nhã và tuyệt vời như xưa, quả là làm người ta không nhịn được rung động.
Hơn nữa, cây côn của Sở Hà sư huynh thật là lợi hại và mang lại cảm giác an toàn cho người khác, sư huynh đặc biệt xuất hiện cứu mình đúng không!
Dù rằng Đan Vũ thiên tôn đã là bà cô hơn một nghìn tuổi nhưng trái tim vẫn không khỏi rộn ràng khi nghĩ đến đây.
"Thất Sát, Phá Quân, các ngươi còn đứng xem diễn gì nữa hả? Qua đây giúp xem nào!!!"
Tham Lang thánh giả bị côn đập bay ngược ra sau, đầu u một cục lớn, ngay cả thần niệm cũng hơi hoảng hốt.
Gã không dám để ý đến tôn nghiêm thánh giả vì bây giờ gã đang sinh ra một ý nghĩ đáng sợ.
Nếu tiếp tục đánh nữa thì gã... sẽ chết thật mất!
Bích Liên này thật sự có phần mạnh mẽ quá!
Chương 410: Chúng Sinh Bình Đẳng, vạn quỷ vô cương (1)
"Tham Lang Phệ Thiên!"
Thánh giả Tham Lang phóng ra khí đen nồng nặc, hóa thành một con sói lớn cao hàng nghìn mét đánh về phía Bích Liên thiên tôn.
Song, thần côn vàng trong tay Bích Liên thiên tôn lập tức dài ra mấy chục nghìn mét, càn quét sạch sẽ sói lớn hóa hình từ khí đen kia.
Thánh giả Tham Lang vừa đánh vừa lùi, hy vọng có thể hợp lực với hai vị thánh giả Thất Sát và Phá Quân cùng tấn công và tiêu diệt Bích Liên thiên tôn.
Tiếc là Bích Liên thiên tôn không chỉ có một mình.
Khi tràng vực Sát Phá Lang nghiền nát, ngày càng có nhiều bóng dáng xuất hiện trong U Minh Hoàng Tuyền Vực.
Chín vị thiên tôn lần lượt chạy đến, một trăm lẻ tám vị tôn giả cũng đã kếp hợp thành đội quân hiếu chiến, ngưng tụ ra hơn mười Pháp Tướng mạnh mẽ.
Những chiến trận Pháp Tướng này có thể giúp cho tôn giả cấp Nguyên Anh ngưng tụ sức mạnh đến trình độ ngang bằng thiên tôn, thuộc nòng cốt truyền thừa của tiên môn.
Nếu như có đủ thành viên bố trí trận địa thì nó thậm chí có khả năng chống lại thiên tôn tột đỉnh và bán thánh trong thời gian ngắn!
Lúc này, phần lớn tiên môn đều nhận được tin thánh chủ nên chạy đến, xem như đã hoàn thành vòng bao vây.
Một đội quân khổng lồ như vậy, còn có Xích Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn đã đủ áp chế thánh giả Thất Sát và thánh giả Phá Quân.
"Đáng hận, cái này gọi là danh môn chính phái sao? Có bản lĩnh thì đấu một chọi một với bản thánh đi!"
Thánh giả Thất Sát bị năm vị thiên tôn và năm mươi bốn vị tôn giả bao vây tấn công, thánh giả Phá Quân mạnh hơn nên bị sáu vị thiên tôn và năm mươi bốn vị tôn giả tấn công.
Tất cả đòn tấn công của hai người đều bị liên minh đối phương đánh tan như đánh vào bông, điều đó làm bọn họ cảm thấy vô cùng oan ức.
Đương nhiên người oan ức nhất là thánh giả Tham Lang.
Dù sao Thất Sát và Phá Quân đều chỉ bị thiên tôn bao vây, đến gã thì bị thiên tôn hành hung.
Đường đường là thánh giả mà mặt mũi lại bị ném đi mất hút rồi!
"Định Hải Như Ý Côn – Đả Cẩu Bổng!"
Thần côn vàng huơ ra vô số bóng côn, thẳng tay đánh bay thánh giả Tham Lang ra xa nghìn trượng rồi rơi mạnh xuống mặt đất.
Sắc mặt gã tái nhợt, khó coi như vừa ăn thịt ba ba: "Đáng ghét, thằng nhóc nhỏ dám lừa gạt ta như thế, hôm nay bản thánh nhất định phải bằm ngươi ra thành trăm mảnh!"
Bích Liên thiên tôn gác thần côn vàng trên vai, nhếch miệng cười nói: "Lão đạo đang đứng trước mặt ngươi, nào tới đánh ta đi!"
Dáng vẻ cực kỳ kiêu ngạo thiếu đòn.
Đột nhiên, sắc mặt Bích Liên thiên tôn thay đổi, thân thể lui mạnh về sau.
Nhưng đã quá muộn, một bàn tay to lớn hiện ra trong hư không kẹp chặt Bích Liên thiên tôn trong lòng bàn tay.
Bàn tay này to chừng vài chục mét và tỏa ra kim quang rực rỡ, trong lòng bàn tay có một ấn chữ Phật "*" giống ấn chưởng bình thường của Phật thật.
Nhưng điều kỳ lạ là mặt ngoài Phật chưởng này được chú văn màu đen che phủ dày đặc và tản ra hơi thở quỷ dị.
Làm cho cả bàn tay thêm vài phần tà ác mâu thuẫn tràn đầy như Phật, như ma và như quỷ.
"Thánh quân cấp cao thủ vậy mà đánh lén lão đạo? Đi ra, thả ta ra!"
Bích Liên thiên tôn giãy giụa không ngừng, thần côn vàng trong tay đột phá thần lực trùng kích mạnh mẽ.
Đáng tiếc là lần thứ ba chuyển thành thánh thật, lần thứ năm mới là thánh quân, chủ nhân của chưởng ấn này có tu vi bí hiểm và vô cùng không tầm thường.
Bích Liên thiên tôn rất khó thoát thân trong thời gian ngắn.
Chẳng biết lúc nào mà hư không vang lên tiếng tụng kinh kỳ dị, nhiều đóa hoa sen màu vàng hiện lên, chẳng qua trên mỗi đóa hoa sen đều khắc ma văn màu đen.
Một bóng dáng giẫm lên hoa sen bước ra khỏi hư không.
Nửa cơ thể bên trái hắn ta mặc chiếc áo tăng bào màu xanh nhạt, giống như thánh tăng cõi trần gian.
Áo giáp màu đen hung ác mặc bên nửa cơ thể phải như một tên Tu La hiếu chiến khát máu trong địa ngục.
Tuy trang phục này mâu thuẫn và hài hước nhưng hơi thở đáng sợ tản ra từ trên người hắn ta lại làm mọi người không thể cười nổi.
Chắc chắn đây là một đại ma tôn tuyệt thế!
"Bần tăng Vô Sinh, gặp gỡ các vị đạo hữu."
Vô Sinh Pháp Vương đeo một chuỗi hạt Phật bên tay trái, khom người chắp tay hành lễ.
Nhìn hắn ta rất khiêm tốn, thậm chí có thể nói là lịch sự lễ độ, nho nhã hiền lành.
Nhưng khi danh hiệu "Vô Sinh" xuất hiện, mọi người trong U Minh Hoàng Tuyền Vực đột nhiên thay đổi vẻ mặt.
Vì cái tên này thật sự quá nổi tiếng.
Vô Sinh Pháp Vương là một trong tứ đại pháp vương của Tà Linh Giáo, xuất thân từ Lôi m Thánh Địa.
Hắn ta là thiên kiêu cùng thời với Hoang Thạch đế quân, nổi danh vào tám nghìn năm trước và là vị thiên kiêu vô thượng của Phật môn.
Có người nói rằng khi hắn ta được sinh ra, ánh sáng Phật chiếu rọi khắp nơi, tượng Phật vàng thờ cúng trong nhà hắn ta phát ra tiếng Phạn giống như Phật thật đầu thai.
Chính bởi vì dị tượng trời sinh này nên từ nhỏ hắn ta đã gia nhập Phật môn, còn được chọn thẳng làm Phật tử của Lôi m Thánh Địa.
Thiên phú tu luyện của Vô Sinh hoàn toàn do bẩm sinh có được.
Chỉ cần là công pháp và thần thông của Phật Môn thì hắn ta đều học tập thuận lợi, sau đó tu luyện thông thạo thậm chí có thể thay cũ thành mới.
Nếu bàn về thiền, Phật pháp, thần thông và tràng vực thì Vô Sinh rất nhanh đều lĩnh ngộ đến cảnh giới vô cùng cao, thậm chí vượt qua cả Phật chủ.
Nhưng cũng chính bởi vì thiên phú quá cao, quá sức xuất sắc, tu vi tăng lên quá nhanh nên hắn ta đã phạm phải cấm kỵ.
Hắn ta bắt đầu nghi ngờ sự chân thật của Phật Môn, nghi ngờ Thánh Địa dùng thủ đoạn lừa gạt tín đồ.
Thậm chí hắn ta còn đặt câu hỏi liệu Phật Đà Môn có thật sự từ bi hay không?