Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 144



Nữ quỷ ngu ngốc này nói chuyện kiểu gì vậy?

Không ngoan ngoãn tu luyện trong tràng hạt mà ra đây nguyền rủa bổn thánh tử à?

Thẩm Thiên lấy tràng hạt Cửu Tử ra khỏi lồng ngực rồi hung hăng xoay nó: "Ta còn sống."

"Nơi này là tràng vực do Tà Linh giáo đặc biệt bố trí, có lẽ là dùng để nuôi linh nuôi quỷ nên mới nhiều âm khí như vậy."

Tà Linh giáo?

Ba chữ này khiến Cửu nhi biến sắc.

Một nhà già trẻ của nàng đều chết trong tay tà giáo nên có mối thù sâu như biển với thế lực này.

Do đó, nàng vừa nghe nói nơi này là đại doanh của Tà Linh giáo thì lập tức giận đỏ cả mặt, dĩ nhiên cũng có thể là do bị xoay vòng.

"Ngươi yên tâm, Tà Linh giáo và thánh địa cũng không đội trời chung, ta sẽ báo thù cho ngươi."

Thẩm Thiên vừa xoay tràng hạt Cửu Tử vừa đi tiếp

Dưới sự trấn an của Thẩm Thiên, oán niệm trên người Cửu nhi dần lắng lại rồi tản đi hết.

Lúc này, giọng nói đùa cợt của Diệp Kình Thương lại vang lên trong đầu Thẩm Thiên: "Ui cha, tên nhóc ngốc còn nuôi quỷ nữa, thật là biết chơi!"

Thẩm Thiên: "Diệp lão hiểu lầm rồi, trước đó ta đã cứu nàng..."

Diệp Kình Thương cắt ngang: "Không cần phải giải thích, hiểu hiểu, tuổi trẻ của ai mà không có chuyện hoang đường? Nuôi nữ yêu rồi nuôi ma quỷ, vợ tiên thiếp yêu tình nhân quỷ!"

"Ông ngoại nuôi ta đây cũng từng có tuổi trẻ mà, khà khà, tình nhân nhỏ của ngươi không tệ lắm, ánh mắt không tồi!"

"Đợi đi, sau này lão phu sẽ nghĩ cách tặng cho tình nhân nhỏ của ngươi một tạo hóa lớn làm lễ gặp mặt."

Thẩm Thiên không khỏi bất đắc dĩ khi nghe lão già mất nết này lẩm bẩm.

Tiên giới cũng biết chơi như thế à? Gì mà "nuôi nữ yêu rồi nuôi quỷ, vợ tiên thiếp yêu tình nhân quỷ"?

Đúng là làm người ta giận sôi máu (hâm mộ) mà!

Thẩm Thiên mang tâm tư ngổn ngang đi theo sau Xích Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn.

Ba người đi không biết bao lâu, cuối cùng nhìn thấy một tế đàn to lớn ở phía trước.

Tế đàn này có màu đỏ đậm, cao khoảng trăm mét và có chín mươi chín bậc thang, hơn nữa mỗi bậc thang đều có nghiệp hỏa cháy hừng hực.

Loại lửa này được hình thành từ mạch đất đặc biệt của tràng vực và bốc cháy từ dưới lên, đồng thời có khả năng tác động vào ác niệm, giận dữ và tội lỗi trong lòng người.

Sau khi tiếp cận tế đàn, Thẩm Thiên cảm thấy những ý nghĩ "phẫn nộ", "nóng nảy" và "giết chóc" chợt dâng trào trong lòng mình.

May mà đạo tâm của Thẩm Thiên vững chắc như sắt nên không thể phá vỡ, hơn nữa Lục Đạo Luân Hồi Bàn cũng có giúp một chút.

Nhờ vậy mà hắn mới cưỡng chế kiềm nén tâm trạng tiêu cực kia xuống.

"Sức mạnh nghiệp hỏa thật là nồng đậm." Mắt Đan Vũ thiên tôn lóe ánh sáng vàng: "Vị đại sư tràng vực này lại có thể ngưng tụ ra nghiệp hỏa địa ngục từ sức mạnh tràng vực, đồng thời biến nó thành tế đàn nghiệp hỏa."

"Tế đàn này sẽ giúp hiệu suất luyện chế ác quỷ và lệ quỷ cả Tà Linh giáo tăng lên gấp hơn mười lần!"

Keng!

"Vậy thì bổ tế đàn này ra là được!"

Đan Vũ thiên tôn vừa dứt lời thì Xích Liên thiên tôn đã biến ra một thanh quan đao lớn.

Đao cương bốn mươi mét được ngưng tụ đến mức tận cùng lập tức bổ về phía tế đàn.

Ầm!!!

Vụ nổ mênh mông bùng phát, sóng xung kích cuộn trào.

Đao cương của Xích Liên thiên tôn chém xuống tế đàn khiến nó bị chia thành hai khúc.

Song, sau khi đao cương của bà tan biến thì tế đàn đã sụp thành hai nửa lại phục hồi như cũ.

Nó nằm ngang trên con đường Hoàng Tuyền, không gian bị phong tỏa xung quanh vẫn lù lù bất động như thể chưa từng bị tấn công vậy!

"Xích Liên thiên tôn, tỷ quá xúc động rồi!"

Đan Vũ thiên tôn bất đắc dĩ nói: "Tế đàn nghiệp hỏa này không phải là pháp khí hay linh bảo mà là thứ được cả "U Minh Hoàng Tuyền Vực" ngưng tụ mà ra."

"Trừ khi phá hủy toàn bộ tràng vực, bằng không cách thức bình thường không thể nào hủy diệt tế đàn nghiệp hỏa đâu."

Xích Liên thiên tôn hừ lạnh: "Chưa chắc, chẳng phải đó chỉ là nghiệp hỏa địa ngục thôi sao?"

Bà chợt nghĩ đến gì đó, kế tiếp bấm pháp ấn. Một đóa sen đỏ thất phẩm đột nhiên bay ra từ nơi giữa mày của bà rồi hạ xuống tế đàn nghiệp hỏa.

Khi sen đỏ xuất hiện, nghiệp hỏa trên tế đàn bắt đầu bị nó hấp thu từng chút một.

Sau khi hấp thu hết nghiệp hỏa, sen đỏ trở nên rực rỡ và đẹp đẽ hơn như vừa được nạp năng lượng vậy.

Từng cánh hoa đều như có lửa đang đốt cháy, trông đẹp lạ lùng.

Đan Vũ thiên tôn lộ vẻ hâm mộ khi nhìn sen đỏ của Xích Liên thiên tôn.

Bà cười: "Suýt thì quên mất, khi xưa Sở Hà sư huynh dẫn các vị sư huynh sư tỷ đi mạo hiểm rồi tìm thấy một hồ sen trên tiên đảo ở hải ngoại, trong đó có nhiều sen tiên với đủ mọi màu sắc."

"Xích Liên sư tỷ lựa chọn Nghiệp Hỏa Hồng Liên, khắc tinh của nghiệp hỏa này. Nó có thể hấp thu sức mạnh của nghiệp hỏa địa ngục để tăng tốc độ sinh trưởng."

"Như vậy, nó có thể hấp thu không ít nghiệp hỏa và khiến tế đàn này tổn hao sức mạnh ít nhất là nghìn năm!"

Trời sinh vạn vật, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Đối với hầu hết sinh vật thế gian mà nói, nghiệp hỏa địa ngục không phải là thứ tốt lành gì.

Tuy nhiên, với Nghiệp Hỏa Hồng Liên thì nó lại là chất dinh dưỡng tốt nhất. Xích Liên thiên tôn có thể cảm nhận được sự vui mừng của Nghiệp Hỏa Hồng Liên.

Tựa như một đứa trẻ gặp được món bánh ngọt mà mình thích vậy.

Ngay lúc đó, một bóng dáng chậm rãi bước lên bậc thang của tế đàn nghiệp hỏa.

Xích Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn cùng nhìn sang thì thấy đó chính là Thẩm Thiên!

"Thẩm Thiên, con làm gì đó? Đừng có đi lên!"

"Mau xuống đi, con sẽ bị tẩu hỏa nhập ma đó!"

Hai vị thiên tôn lập tức biến sắc, vội vã kêu.

Nhưng mà Thẩm Thiên lại tiếp tục bước lên bậc thang nghiệp hỏa và mặc cho ngọn lửa yêu ma ấy bám lên người như thể không nghe được tiếng kêu của hai bà vậy.

Diệp Kình Thương lại lên tiếng trong đầu hắn: "Không tệ, chính là như vậy đấy, hút khô chúng nó đi."

Thẩm Thiên chậm rãi gật đầu, sức mạnh của Tân Hỏa kinh trong cơ thể bắt đầu vận chuyển với tốc độ vượt mức bình thường.



Chương 406: A Di Đà Phật, bần tăng gặp quỷ!!! (2)

"Ý nghĩ giận dữ" mãnh liệt không gì bằng chợt sinh ra trong lòng Thẩm Thiên, khiến Thẩm Thiên muốn hủy diệt tất cả sinh vật trước mắt.

Chẳng qua ý nghĩ ấy đến nhanh mà đi còn nhanh hơn.

Lục Đạo Luân Hồi Bàn trong cơ thể Thẩm Thiên chỉ khẽ xoay tròn mà tất cả tâm trạng tiêu cực trong hắn đều đã biến mất.

Thứ còn lại đang bị thân thể Thẩm Thiên điên cuồng hấp thu là năng lượng thuộc tính lửa thuần túy.

Một sức mạnh thuộc tính lửa hoàn toàn mới tràn vào tâm mạch của hắn.

Nó dung hợp với Nam Minh Ly Hỏa, tuy rằng phẩm chất bổn nguyên của nó không cao bằng Nam Minh Ly Hỏa nhưng lại có điều kỳ diệu riêng.

Thẩm Thiên có thể mơ hồ cảm nhận được Nam Minh Ly Hỏa đang từ từ lột xác, sức mạnh nhịp tim của mình cũng lớn hơn trước kia!

Thẩm Thiên cảm nhận được lợi ích từ việc hấp thu nghiệp hỏa nên tiếp tục bước lên bậc thang cao hơn.

Mỗi lần hắn lên thêm một bậc là nồng độ nghiệp hỏa lại càng cao hơn một bậc, cảm giác thoải mái mà nó mang lại cũng càng mãnh liệt hơn.

Thẩm Thiên có thể cảm nhận cơ thể của mình đang lột xác, bức tường cảnh giới vốn cần một khoảng thời gian để đột phá cũng đổ sụp.

Lớp màng kia phá rồi!

Thẩm Thiên phát ra vầng sáng vàng rực rỡ.

Hắn bước vào Kim Thân hai vòng như nước chảy thành sông, hơn nữa nó vẫn còn đang củng cố cơ sở với tốc độ thật nhanh.

Mười bậc, hai mươi bậc, ba mươi bậc...

Bảy mươi bậc, tám mươi bậc, chín mươi bậc...

Không lâu sau, Thẩm Thiên đã leo lên tế đàn nghiệp hỏa và ngồi xếp bằng trên đó.

Lục Đạo Luân Hồi Bàn trong cơ thể hắn vận chuyển với tốc độ nhanh chưa từng có, đồng thời điên cuồng cắn nuốt nghiệp hỏa trên tế đàn.

Hỏa sinh thổ, đặc biệt là nghiệp hỏa gặp được đất luân hồi, phải nói là như chuột gặp phải mèo.

Tất cả ngọn lửa nghiệp hỏa trên tế đàn đều vọt về phía Thẩm Thiên với tốc độ điên cuồng mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Thậm chí tế đàn cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn và nhanh chóng lan rộng ra, cuối cùng...

Những vết rạn ấy lan ra bề mặt toàn bộ tế đàn, hơn nữa kéo nhâu nổ tung.

Tế đàn nghiệp hỏa hao hết năng lượng nên hóa thành bột mịn.

Đinh!

Thẩm Thiên đang chìm đắm trong sự vui vẻ như sóng cả mãnh liệt cuộn trào thì bỗng cảm thấy cơ thể nhẹ hẫng đi.

Cơ thể hắn rơi từ độ cao hơn trăm mét xuống, sau đó nện mông xuống đất và để lại một cái hố to.

"Chuyện gì vậy? Sao lại mất tiêu rồi?"

Thẩm Thiên ngơ ngác mở mắt, vẻ mặt vẫn chưa thỏa mãn.

Thêm chút nữa đi, sau này không ăn được thì sao!

Hắn sắp chạm đến lớp màng của Kim Thân ba vòng rồi, chỉ cần thêm chút nghiệp hỏa rèn luyện sức lực là có thể đâm rách nó.

Thẩm Thiên xoay người nhìn Nghiệp Hỏa Hồng Liên đang trong quá trình sinh ra cánh hoa bát phẩm, kế đó nhếch môi cười: "Hoa đỏ à, hay là ngươi cho ta một chút nhé?"

Nghiệp Hỏa Hồng Liên run rẩy kịch liệt, vội vàng bay ngược về phía Xích Liên thiên tôn và run lẩy bẩy.

Cái quỷ gì vậy? Người trẻ tuổi này thật là đáng sợ!

Bổn hoa cần hấp thu nghiệp hỏa từng chút một, thế mà cái tên này lại hấp thu nghiệp hỏa như thể gỡ đầu ra cho nó chui thẳng vào dạ dày vậy.

Không sợ ăn không tiêu rồi tiêu hóa kém à? Tế đàn này có nhiều nghiệp hỏa, bổn hoa chỉ ăn một, hai phần mười mà đã thấy nghẹn rồi.

Ấy thế mà cái tên này thì hay rồi, không chỉ hút sạch toàn bộ năng lượng trên tế đàn mà còn cảm thấy chưa no sao?

Hắn còn kêu bổn hoa cho hắn một chút? Bổn hoa không phải người nhưng ngươi thì đích thị là chó đó!

...

Cùng lúc đó tại một nơi trong cổ quốc vô lượng.

"Vô Sinh Pháp Vương, nhóm Xích Liên thiên tôn đã đến tế đàn nghiệp hỏa."

"Không sao, mặc dù Xích Liên thiên tôn có Nghiệp Hỏa Hồng Liên cũng chỉ có thể hấp thu hai phần mười nghiệp hỏa thôi, hơn nữa còn cần tối thiểu là hai giờ để tiêu hóa. Lúc đó mưu tính của bần tăng đã thành công từ lâu rồi."

"Nhưng Pháp Vương à, nghiệp hỏa trên tế đàn mất hết ráo, ngay cả tế đàn cũng sụp rồi."

"???!!!"

"Không... Không sao hết, không sao cả, bần tăng đã phong ấn vật báu đó trong trận pháp mà không ai có thể giải được!"

...

Sau khi hút sạch tế đàn nghiệp hỏa, Thẩm Thiên có thể cảm nhận rõ sức mạnh tinh huyết trong cơ thể mình đã trở nên mạnh hơn trước.

Nếu như Nam Minh Ly Hỏa đại diện cho ngọn lửa dương cương thì nghiệp hỏa địa ngục đại diện cho ngọn lửa âm nhu, cả hai đều có điểm huyền diệu của mình.

Khi dung hợp, hai loại lửa không chỉ không phát sinh xung đột mà trái lại còn lăn lộn bên nhau trong nháy mắt như củi đốt gặp lửa to, nàng cặn bã gặp chàng bắt cá vậy.

Hình như ngọn lửa mới ra đời còn mạnh hơn trước đây nữa!

Kim Thân của Thẩm Thiên cũng trở nên không thể bị vấy bẩn sau khi hấp thu đủ năng lượng.

Hắn cảm giác mình cách Kim Thân ba vòng không bao xa nữa, ngoài ra sức mạnh khổng lồ trong cơ thể mình không chỉ nằm trong phạm vi ba vòng.

Sức mạnh còn chưa được hắn hấp thu hết đang tiềm tàng trong cơ thể, hắn cần thời gian lẳng lặng khai thác mới nắm giữ được.

"Làm không tệ!"

Diệp Kình Thương vui mừng nói trong đầu Thẩm Thiên: "Tiếp tục đi! Thứ tốt cũng sắp xuất hiện rồi!"

Thẩm Thiên gật đầu, đi theo sau Xích Liên thiên tôn và Đan Vũ thiên tôn.

Ba người để lại dấu hiệu đặc biệt ở ven đường cho những tu sĩ tiên môn khác biết rồi tiếp tục đi trên con đường Hoàng Tuyền.

Bọn họ đi thêm mấy trăm dặm, rốt cuộc cũng đến cuối đường.

Trước mặt là biển hoa Bỉ Ngạn vô biên giới, ở giữa biển hoa có một cung điện màu đen đậm.

Cung điện này trông lạnh lẽo nhưng cửa lại là màu đỏ tươi, nhìn như một cái miệng máu to có thể cắn nuốt tất cả những kẻ vào đó vậy.

Một tấm bia cổ được dựng ở phía trước cung điện, trên mặt bia có khắc bốn chữ to - U Minh điện nhỏ!

"Nếu ta đoán không lầm thì cung điện này ắt là khu vực nòng cốt của U Minh Hoàng Tuyền Vực.



Chương 407: A Di Đà Phật, bần tăng gặp quỷ!!! (3)

Ánh mắt Đan Vũ thiên tôn trở nên nghiêm túc: "Đừng thấy cung điện này chỉ có diện tích mấy dặm mà lầm, trong đó ẩn chứa vô số tràng vực biến hóa đấy."

"Có lẽ chúng ta sẽ phát hiện không gian bên trong lớn hơn tưởng tượng của mình khi tiến vào, đồng thời nguy cơ ẩn giấu trong đó cũng vượt trên sự tưởng tượng của chúng ta."

"Tài nghệ về mặt trận pháp của người này nhất định đã đạt cấp thánh giả, bổn tôn còn thua kém hơn!"

Hiển nhiên Đan Vũ thiên tôn rất kiêng kỵ "thánh nhân tràng vực" này.

Bà tự nhận rằng năng lực "tìm linh đoạn mạch" của mình cũng không thể so sánh với người đó.

"Chúng ta đã để lại dấu hiệu cho thánh chủ ven đường, chờ bọn họ đến rồi hẵng thăm dò cung điện cổ này..."

Đan Vũ thiên tôn còn chưa nói xong thì đã im bặt.

Bởi vì bà phát hiện Thẩm Thiên vốn đứng sau lưng mình bỗng dưng lại bước lên trước.

Hắn đứng trước U Minh điện nhỏ, hai tay không ngừng kết ấn và lần lượt phóng những ấn pháp kỳ diệu vào trong hư không.

Đan Vũ thiên tôn tập trung nhìn và phát hiện tất cả ấn pháp mà Thẩm Thiên phóng ra đều là ấn pháp chuyên dụng của linh mạch sư, có tác dụng điều khiển trận pháp địa mạch.

Lẽ nào thánh tử Thần Tiêu Thẩm Thiên muốn hóa giải trận pháp U Minh điện này bằng thuật tìm linh đoạn mạch của bản thân?

Chuyện này hơi không tưởng quá rồi, dù sao đó cũng là trận đạo thánh giả đấy!

Điều càng không tưởng hơn là U Minh điện nhỏ lại bắt đầu chấn động dữ dội sau khi số lượng ấn pháp phóng vào hư không ngày càng nhiều thêm. Cuối cùng, nó chậm rãi hóa thành bột mịn từ đầu xuống chân.

Đúng vậy, nó sụp rồi!

Đan Vũ thiên tôn tỏ ra kiêng dè, U Minh điện nhỏ được ngưng luyện ra từ trận pháp tràng vực do thánh nhân tĩnh tâm bố trí lại sụp như vậy đấy!

Thánh tử Thần Tiêu làm cách nào thế!

Nên biết chứng đạo thành thánh về mặt trận pháp tràng vực khó hơn tu luyện thành thánh nhiều lắm.

Với tuổi tác hiện tại, làm cách nào mà Thẩm Thiên lại làm được?!

Thẳng thắn mà nói, Đan Vũ thấy hơi nghi ngờ cuộc sống.

"Thành công!"

Thẩm Thiên không biết và cũng không thèm để ý đến suy nghĩ trong lòng Đan Vũ.

Hắn mỉm cười, một mâm sứ nhỏ màu trắng bạc chậm rãi bay ra khỏi cơ thể của hắn và chiếu sáng khắp bốn phương.

Sương mù đen dày đặc được hình thành từ bột của U Minh điện vừa bị ánh sách bạc chiếu trúng thì lập tức bắn ra ánh sáng đỏ.

Khoảnh khắc tia sáng đỏ xuất hiện, biển hoa Bỉ Ngạn vô tận chậm rãi cúi đầu.

Những đóa hoa nở rộ đều trở về hình thái nụ hoa như thể đang quỳ lạy tia sáng đỏ ấy vậy!

...

Cùng lúc đó tại một nơi trong cổ quốc vô lượng, người đàn ông mặc nửa bộ áo tăng bên trái và nửa bộ áo giáp Tu La bên phải đang niệm kinh.

Những phù văn kỳ dị lơ lửng bên cạnh hắn ta tỏa ra ánh sáng yếu ớt và ẩn chứa sự kỳ diệu đặc biệt.

Bỗng nhiên, tăng nhân kỳ quái ấy phun ra một ngụm máu, phù văn bên cạnh đều nổ tung.

"A Di Đà Phật, bần tăng gặp quỷ!!!"

Vô Sinh Pháp Vương đang sụp đổ trong lòng.

Hắn ta bố trí U Minh Hoàng Tuyền Vực nên nó liên thông với tinh thần của hắn ta.

Tràng vực U Minh điện nhỏ quan trọng vừa bị phá thì hắn ta đã cảm ứng được.

Đương nhiên chuyện tràng vực bị phá không to tát gì, chỉ cần hắn ta có thời gian là có thể nghĩ cách bố trí lại.

Vấn đề là báu vật trong U Minh điện cũng bay ra ngoài!

Nên biết, để nuôi dưỡng món vật báu đó và luyện chế nó thành pháp khí bản mạng, Vô Sinh Pháp Vương đã cố ý bày ra U Minh Hoàng Tuyền Vực để nuôi nó mấy nghìn năm.

Hắn ta vốn định chờ Thiên Ma gặp Thất Sát để một lần thành công luôn, nào ngờ thánh địa lại đến vây quét vào thời khắc mấu chốt này!

"Đáng ghét, Thần Tiêu Thánh Địa, Dao Trì Thánh Địa, các ngươi dám đoạt vật báu của bần tăng, đúng là khinh người quá đáng!"

Khí thế giận dữ màu đen ở nửa bên phái của Vô Sinh Pháp Vương cuộn trào, phù văn Bàn Nhược lại tái hiện.

Hơn nữa, phù văn Bàn Nhược vào lúc này còn hung hăng hơn trước rất nhiều, đồng thời tỏa ra hơi thở quỷ quái đáng sợ.

"Điện chủ Thất Sát, điện chủ Phá Quân, điện chủ Tham Lang, thế cục biến động, các ngươi cầm pháp lệnh của bần tăng đi giết địch ở Hoàng Tuyền Vực đi."

Ba người phía dưới nhìn nhau, biết việc này làm Pháp Vương không vui nên bây giờ nghe lời là tốt nhất.

"Tuân lệnh."

Lối đi hư không mở ra, ba bóng người cất bước vào trong.

Cùng lúc đó trên bầu trời của cổ quốc vô lượng, thánh chủ Thần Tiêu và thánh chủ Dao Trì đang quan sát toàn bộ cổ quốc bỗng tập trung tầm mắt như cảm nhận được gì đó.

"Cuối cùng cũng xuất hiện rồi sao?"

Pháp khí hình trăng tròn sau lưng thánh chủ Dao Trì phóng ra vầng sáng rạng rỡ như có thể xuyên thủng mọi thứ: "Lại có thêm ba thánh giả, Thất Sát điện này đúng là không đơn giản mà!"

Lôi Đình Tiên Quang quanh người thánh chủ Thần Tiêu khẽ gợn sóng: "Có Thiên nhi ở đây mà Thất Sát điện không có điểm gì đặc biệt thì mới là không hợp lý."

"Chắc hẳn Thiên nhi đã nhận được cơ duyên kinh trời nào đó, bằng không những thánh giả tà giáo này đâu cần vội vàng đến thế."

Quả nhiên việc dẫn Thiên nhi theo là chính xác mà.

Rèn luyện và mạo hiểm mới là con đường để đứa con số mệnh trở nên mạnh mẽ nhanh nhất!

Tiên quang trên người thánh chủ Thần Tiêu nhấp nhô, thân thể đột nhiên hóa thành vô số tia sét rồi biến mất ngay tại chỗ.

Lại đến thời gian cứu giúp quý giá, Thiên nhi hãy cứ yên tâm tìm bảo vật, vi sư sẽ giải quyết hết tất cả những kẻ xấu gây bất lợi cho con.

Muốn đụng đến thánh tử số mệnh của Thần Tiêu Thánh Địa ta à? Các ngươi chết hết đi!!!

Thánh chủ Dao Trì không nhịn được ngớ ra khi thấy thánh chủ Thần Tiêu đuổi theo một cách dứt khoát như vậy.

Nghe nói thánh chủ Thần Tiêu rất coi trọng thánh tử Thẩm Thiên, bây giờ mới thấy tin đồn ấy không hề khoa trương.

Có điều nghĩ lại thì cũng đúng, những trải nghiệm truyền kỳ của Thẩm Thiên thật sự khiến người ta khó mà không coi trọng hắn, hắn quá sức may mắn mà.