Ầm!
Bỗng nhiên, hư không đang hỗn loạn bắt đầu bình tĩnh lại.
Một cột sáng màu tím chậm rãi chui ra từ động đen.
Hình dáng của tháp Chiến Thần chậm rãi hiện ra trong cột ánh sáng màu tím to lớn ấy như pháo đài chiến tranh vậy.
Lúc tháp Chiến Thần xuất hiện, hư không đen hỗn loạn nhanh chóng bình tĩnh lại, Vô Sinh Pháp Vương cũng biến mất một cách triệt để trong đó.
"Làm sao có thể thế? Pháp Vương... thất bại rồi!"
Trong mắt ba vị thánh giả Thất Sát, Phá Quân và Tham Lang hiện rõ sự chấn động.
Đường đường là một trong bốn Pháp Vương của Tà Linh giáo, thậm chí còn đốt cháy tu vi để liều mạng chiến đấu mà cuối cùng lại bị một tòa tháp trấn áp.
Sao có thể thế được?
Thần Tiêu Thánh Địa lại có bản lĩnh đến vậy!!!
Đến lúc này bọn họ mới cảm thấy hối hận tột độ.
Nếu biết trước kết quả sẽ là thế này thì bọn họ sẽ không đồng ý tính kế liên minh thánh địa cùng Pháp Vương.
Bây giờ thì hay rồi, ngay cả bản thân cũng bị liên lụy.
"Tên nhóc này đúng là một thiên tài, không ngờ lại tìm ra đại thần thông Phật Môn Tam Thế Thân, nếu sống ở Tiên giới thì ghê gớm rồi!"
Diệp Kình Thương cảm thán trong đầu Thẩm Thiên: "Tiếc rằng tên nhóc này ra đường không coi ngày nên chọc phải tên nhà ngươi."
Thẩm Thiên lau mồ hôi, thầm nghĩ gì mà tên nhóc này ra đường không coi ngày nên chọc phải bổn thánh tử?
Bổn thánh tử chỉ là một Kim Thân kỳ gà mờ yếu ớt thôi mà?
Sao ông lại nói như bổn thánh tử có thể hại chết thánh nhân vậy?
Thẩm Thiên hỏi: "Diệp lão, cái gì là đại thần thông Phật Môn Tam Thế Thân?"
Diệp Kình Thương bình tĩnh đáp: "Nó khá giống "Huyết Thần kinh" mà ngươi đang tu luyện, chẳng qua nó không cẩu thả như ngươi."
"Chỉ cao tăng cảm ngộ Phật pháp đến mức độ sâu sắc thì mới có thể nắm giữ và tu luyện đại thần thông Phật Môn Tam Thế Thân."
"Người tu luyện đại thần thông này không chỉ sở hữu thân thể hiện tại mà còn có thể ngưng tụ ra hai pháp thân khác là thân thể quá khứ và tương lai, hơn nữa tất cả đều có sức mạnh lớn."
"Điểm khác biệt ở đây là nếu Huyết Thần Tử của ngươi bị tiêu diệt thì ngươi vẫn có thể ngưng tụ ra lần nữa trong thời gian ngắn, hơn nữa tổn thất là vô cùng nhỏ."
"Còn tên nhóc đó mà không khổ công tu luyện một nghìn tám trăm năm thì đừng mơ hồi phục thân thể quá khứ vừa bị bổn tọa tiêu diệt."
"Nếu phân thân của cả ba thời kỳ đều bị tiêu diệt thì tu vi của bản thể cũng sẽ mất theo."
Thẩm Thiên hơi sững sờ: "Ặc? Yếu như vậy à? Sao thần thông của Phật môn lại gà mờ thế?"
Diệp Kình Thương trợn trắng mắt: "Ngươi cho rằng thần thông này cũng được dùng để chạy thoát thân như Huyết Thần kinh của ngươi à?"
"Nghiêm túc mà nói, đại thần thông Phật Môn Tam Thế Thân là một phương pháp tu luyện, nó đòi hỏi phải tu luyện cả quá khứ pháp, hiện tại pháp và tương lai pháp cùng một lúc."
"Đợi đến lúc cần thiết thì cả ba thế thân sẽ hoàn toàn hợp làm một, qua đó bổn nguyên, tu vi, lực chiến và chính quả đều sẽ được lột xác."
"Ví dụ như tên Vô Sinh này vốn có thiên phú sẵn nên chỉ cần độ kiếp cao lắm là mười tám, mười chín lần mà thôi."
"Nếu hắn ta thật sự có thể kiên trì đến khi ba thế thân hợp làm một, hơn nữa may mắn thăng hoa thì không chừng sẽ có thể đột phá hai mươi bốn kiếp thành chuẩn đế đấy."
Hít!
Thẩm Thiên hít một hơi lạnh, hắn hoàn toàn không có khái niệm về chuyện này.
Dù sao hắn cũng không biết độ lôi kiếp hai mươi bốn lần khó khăn thế nào, hắn chỉ là một tân binh Kim Thân kỳ nhỏ bé và yếu ớt thôi.
Đợi đã...
Thẩm Thiên bỗng nghĩ đến gì đó rồi giật giật khóe miệng.
Trong phút chốc, hắn thấy hơi muốn khóc: "Diệp lão, ý của ông là đây là một phân thân hả?"
Diệp Kình Thương gật đầu một cách hiển nhiên: "Đúng vậy! Nếu không thì sao hắn ta lại yếu đến nỗi bị lão phu giết chết trong chớp mắt như vậy?"
"Nếu bản thể của tiểu hòa thượng này ở đây thì lão phu không thể giết hắn ta một cách đơn giản như vậy, dù sao bây giờ lão phu cũng quá yếu."
Chỉ một phân thân mà đã có thể làm liên minh gồm hai thánh địa, sáu động và mười hai phúc địa chật vật như vậy rồi sao?
Hơn nữa, sư tôn nói sức mạnh của phân thân này tối thiểu là tương đương với thánh quân năm kiếp.
Vậy nếu bản thể xuất hiện thì chẳng phải tu vi sẽ mạnh ngược đời luôn sao?
Trong lúc nhất thời, Thẩm Thiên cảm thấy tê cả da đầu vì suy nghĩ hình như mình đã chọc đến boss siêu cấp rồi.
Thẩm Thiên thầm hỏi trong lòng: "Diệp lão, ông nói Vô Sinh Pháp Vương có ghi hận ta vì phân thân bị tiêu diệt không?"
Diệp Kình Thương cười nói: "Yên tâm, với tu vi của ngươi thì làm sao có thể bị ghi hận chứ?"
"Cao lắm là sau này tìm cơ hội tiêu diệt ngươi thôi."
"Đừng có dán vàng lên mặt mình."
Thẩm Thiên: "???"
Bổn thánh tử tin ông mới là lạ đó, lão già có thể nào nói chuyện mà không thở mạnh không?
Thẩm Thiên khóc không ra nước mắt: "Người chỉ huy trong chiến dịch liên minh thánh địa vây quét đâu phải ta."
Diệp Kình Thương cười nhạo: "Nếu như lão phu đoán không lầm thì tên nhóc này vốn định bố trí đại trận Chúng Sinh Bình Đẳng vào ngày Thiên Ma gặp Thất Sát."
"Sau đó, hắn ta sẽ vung lưới bắt hết tất cả liên minh tiên môn rồi dùng máu của tôn giả, thiên tôn và thậm chí là thánh giả để nuôi dưỡng cho Vua Bỉ Ngạn nở hoa."
"Một khi Vua Bỉ Ngạn nở hoa, hắn ta sẽ dung hợp Vua Bỉ Ngạn một cách triệt để và tăng mạnh tu vi."
"Nếu may mắn thì không chừng hắn ta sẽ độ một, hai lôi kiếp trong thời gian ngắn."
Tháp Chiến Thần màu tím bay ra khỏi lối đi không gian nhưng không trở về Thần Tiêu Thánh Địa ngay mà vẫn trôi lơ lửng trên bầu trời cổ quốc vô lượng.
Trong phút chốc, đáy tháp phát ra lực hấp dẫn vô cùng tận rồi bắt đầu hấp thu sức mạnh của U Minh Hoàng Tuyền Vực một cách điên cuồng.
"Ngoại trừ tên Trương Long Uyên không bị ảnh hưởng gì ra, những người bị nhốt trong U Minh Hoàng Tuyền Vực đều bị áp chế tu vi một cách triệt để."
Thẩm Thiên sửng sốt: "Từ từ, ông nói gì? Tu vi của sư tôn không bị ảnh hưởng ư?"
Diệp Kình Thương lại chế nhạo: "Chứ ngươi nghĩ gì? Sư tôn của ngươi nham hiểm và che giấu sâu hơn ngươi tưởng đó!"
"Bổn tọa dám đảm bảo hầu hết biến cố xảy ra trong lần vây quét này đều nằm trong tầm kiểm soát của tên đó, bởi vậy không có gì là nguy hiểm cả."
"Do tên nhóc nhà ngươi ngu ngốc xông lên trước thôi, kiếm được danh tiếng thì sao chứ? Người có thể bóp chết ngươi sau khi ngươi rời khỏi đại trận Chúng Sinh Bình Đẳng nhiều như mây ấy."
"Như vừa rồi, nếu lão phu không ngăn cản đao Tu La của tên Vô Sinh kia sau khi đại trận Chúng Sinh Bình Đẳng bị phá hủy thì..."
Thẩm Thiên suy sụp: "Thì xác của ta sẽ lạnh luôn sao?"
Diệp Kình Thương bĩu môi: "Cũng không đến mức đó, tên Trương Long Uyên kia vẫn luôn chú ý ngươi, nếu ngươi gặp nguy hiểm thật thì có lẽ tên đó cũng không giấu nghề đâu."
"Nói chung, tuy rằng tên đó không hợp tính với lão phu cho lắm, nhưng nếu ngươi đã bái tên đó làm sư thì cũng nên học về phương diện này với tên đó nhiều một chút."
"Cây cao đón gió ắt sẽ gãy, trước nay có rất nhiều thiên kiêu chết vì nổi bật."
"Vì sao Thần Tiêu Thánh Địa các ngươi lại suy tàn vào chục nghìn năm trước? Vì sao tên Sở Long Hà kia bị vây đánh? Thậm chí đến cung Chiến Thần bọn ta..."
Diệp Kình Thương khẽ thở dài như nghĩ đến chuyện cũ gì đó: "Nhịn ăn nhiều mới là đạo lý!"
Chương 423: Dao Trì thánh chủ khó giải quyết mà! (2)
Lời nói của Diệp Kình Thương đánh thức Thẩm Thiên.
Nhẹ nhàng.
Trong thời gian qua, bổn thánh tử thật sự sống hơi nhẹ nhàng quá.
Bởi vì bổn thánh tử tìm được chỗ dựa thánh địa vững chắc, bởi vì bổn thánh tử trở nên mạnh mẽ dù vẫn còn trẻ.
Bởi vì quang hoàn trên đỉnh đầu mình không còn đen, thậm chí có xu hướng biến thành màu đỏ.
Hơn nữa bên cạnh bổn thánh tử còn có vô số người hâm mộ cả nam lẫn nữ đi theo nịnh hót mãi. Nói thật, người trẻ tuổi khó mà không bay bổng.
Dù sao tuổi trẻ nhiều tinh... Khụ khụ, tuổi trẻ lông bông.
Thiên kiêu thiếu niên hơi kiêu ngạo cũng là bình thường thôi.
Có điều, sau khi nghe Diệp Kình Thương dạy dỗ, Thẩm Thiên vô cùng khiêm tốn thừa nhận mình vẫn còn chưa đủ.
Đúng vậy, hắn vẫn còn chưa đủ điềm tĩnh.
Bằng không hắn đâu chọc đến vị boss lớn như Vô Sinh Pháp Vương.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ hỏi: "Vậy ý của Diệp lão là ta bị Vô Sinh Pháp Vương ghi hận nên chết chắc rồi hả?"
Diệp Kình Thương cười nhạo: "Cũng không đến mức đó, thân thể quá khứ của tên Vô Sinh kia đã bị tiêu diệt, có lẽ bây giờ hắn ta đã bị thương nguyên khí rất nặng."
"Ba thế thân tạo thành thế chân vạc, khi một thân thể bị tiêu diệt thì bản thể cũng sẽ bị thương nặng, hắn ta sẽ phải tốn không ít thời gian để chữa trị vết thương."
"Hơn nữa, đừng nghĩ thánh nhân Tà Linh giáo không gì không làm được, lần này bọn họ cũng phải bỏ ra cái giá khá đắt mới bố trí mai phục được đấy."
"Thông thường, thánh nhân Tà Linh giáo không phát động tập kích các ngươi một cách dễ dàng như vậy đâu."
"Bằng không, thiên kiêu trong mười hai thánh địa đã chết hết rồi."
Tuy rằng Diệp Kình Thương nói năng nhẹ nhàng nhưng Thẩm Thiên vẫn có cảm giác chưa đủ ổn.
Dù sao không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ. Nếu Vô Sinh Pháp Vương không ra tay mà phái thuộc hạ đến đánh lén thì sao!
Không được!
Quay về không được sống cẩu thả như vậy nữa!
Không có chuyện gì thì bế quan trong thánh địa, đợi độ kiếp thành thánh rồi hẵn ra ngoài chơi!
Nếu gặp cơ duyên ké được thì đánh nhanh thắng nhanh, tuân thủ nguyên tắc của chiến thuật "chỉ ké thôi, không giả ngầu".
Ừ, chính là như vậy!
Ngay lúc tâm cảnh của Thẩm Thiên lột xác niết bàn, tháp Chiến Thần đã cắn nuốt gần hết năng lượng trong U Minh Hoàng Tuyền Vực rồi.
Hơn một trăm vị tôn giả và ba trăm vị chân nhân của liên minh tiên môn cẩn thận tìm kiếm khắp cổ quốc vô lượng.
Thánh giả và thiên tôn của Thất Sát điện đã sa lưới hết, tài nguyên cũng nằm trong tay bọn họ.
Tuy nhiên, Tà Linh giáo khổng lồ này không thể chỉ có tu sĩ cấp cao, nó còn phải có các trụ cột vững chắc như Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh kỳ nữa.
Những tu sĩ này lợi dụng sự hiểu biết về cổ quốc vô lượng để ẩn nấp và giấu đi hơi thở của mình, cũng vì vậy nên tiên môn tạm thời không thể tìm ra bọn họ, phải lục soát để tiêu diệt mới được.
Thông thường, việc làm sau khi kết thúc trận chiến đều được giao cho tu sĩ cấp tôn giả và chân nhân xử lý.
Từ một trình độ nào đó mà nói, đây cũng là phúc lợi cho tôn giả và chân nhân.
Dù sao giáo đồ Tà Linh giáo cũng giữ không ít tài nguyên tu luyện.
Tuy rằng đệ tử chính phái thường không sử dụng được phần lớn tài nguyên tu luyện của giáo đồ, nhưng bọn họ vẫn có thể lấy một số linh thạch, khoáng sản hay dược liệu về bán lấy tiền.
Của cải mà một phân điện Tà Linh giáo tích lũy trong hàng nghìn năm không phải là con số nhỏ, ngay cả thánh địa cũng phải rung động trước nó.
Ngoài ra, tông môn cũng sẽ thưởng cho người nộp đầu của đệ tử Tà Linh giáo hoặc bảo vật tà môn cho tông môn.
Đối với những đệ tử trung tâm của tông môn, đó chính là phúc lợi khá khả quan.
"Nhờ thánh tử Thần Tiêu xoay chuyển tình thế nên lần vây quét này mới có sợ không nguy."
Sau khi mọi chuyện kết thúc, tiên quang ngoài cơ thể Dao Trì thánh chủ khẽ nhấp nhô: "Quả là anh hùng xuất thiếu niên."
Bà lấy một miếng ngọc bội ra khỏi lồng ngực, trên miếng ngọc bội khắc hai chữ cổ "Dao Trì" và tỏa ra đạo vận kỳ diệu.
"Đây là Dao Trì Thánh Lệnh, người giữ lệnh bài này có quyền tự do ra vào Dao Trì Thánh Địa, đồng thời hưởng đãi ngộ cao quý nhất của bổn thánh địa, xin thánh tử nhận lấy."
"Nếu sau này thánh tử Thần Tiêu có yêu cầu gì, hơn nữa có đệ tử bổn môn bên cạnh thì có thể lấy lệnh bài này ra."
"Chỉ cần yêu cầu của thánh tử không quá đáng thì thấy lệnh bài như thấy bổn tọa."
Dao Trì Thánh Lệnh?
Lúc miếng lệnh bài xuất hiện cũng là lúc những tiếng hít sâu vang lên trong đám đông.
Nghe nói Phật chủ của Lôi m Thánh Địa đã tuyên bố tặng Lôi m Thánh Lệnh cho Thẩm Thiên trước khi bế quan, chỉ bấy nhiêu cũng đủ làm người ta hâm mộ hắn rồi.
Dù sao Lôi m Thánh Địa cũng là một trong những thánh địa mạnh nhất Đông Hoang, biết bao nhiêu người ước ao tạo lập quan hệ hữu nghị với Lôi m Thánh Địa kìa.
Nhưng đến Lôi m Thánh Lệnh cũng phải tự nhận phần thua khi Dao Trì Thánh Lệnh xuất hiện.
Vì sao?
Ha hả, nguyên nhân rất đơn giản.
Một lệnh bài tự do ra vào Lôi m Thánh Địa và chỉ huy đệ tử Lôi m Thánh Địa phục vụ mình.
Một lệnh bài tự do ra vào Dao Trì Thánh Địa và chỉ huy đệ tử Dao Trì Thánh Địa phục vụ mình.
Một bên là hòa thượng, một bên là mỹ nữ, ngươi sẽ chọn thế nào?
Ngoài những kẻ lãnh cảm ra, ngay cả đồ ngu cũng sẽ chọn Dao Trì Thánh Lệnh!
Tiên quang bên ngoài cơ thể Dao Trì thánh chủ khẽ gợn sóng, cánh tay ngọc mảnh khảnh vươn ra khỏi tầng tiên quang còn mang mùi thơm như xạ hương mà cũng như hoa lan.
Bà đưa lệnh bài đến trước mặt Thẩm Thiên rồi cười nói: "Nếu thánh tử có rảnh thì hãy đến Dao Trì Thánh Địa làm khách nhiều hơn, phong cảnh ở bổn môn rất tốt, ắt hẳn sẽ khiến thánh tử hài lòng."
Thẩm Thiên vừa cảm nhận những ánh mắt hâm mộ và đố kỵ từ những người xung quanh, vừa ngửi mùi sữa thơm không biết tên trên lệnh bài.
Hắn nhìn Dao Trì thánh chủ với vẻ hơi rối rắm, cảm giác lệnh bài này hơi phỏng tay!
Haiz, lệnh bài có thể bảo đệ tử Dao Trì giải quyết yêu cầu này... không phải nên lén lút đưa cho bổn thánh tử à?
Đưa trước mắt bao người thì xấu hổ biết bao!
Bổn thánh tử cảm thấy nếu mình nhận lấy miếng lệnh bài này thì sau này sẽ không được yên tĩnh nữa.
Haiz, Dao Trì thánh chủ này... khó giải quyết mà!
Chương 424: Thánh tử nhà người ta, oán 0 năm! (1)
Cuối cùng Thẩm Thiên vẫn nhận lấy Dao Trì Thánh Lệnh.
Dù sao Dao Trì thánh chủ người ta cũng là một trong những người phụ nữ có quyền thế nhất Đông Hoang.
Dao Trì thánh chủ đã lấy lệnh bài ra tặng rồi, nếu ngươi không nhận thì hơi không nể mặt Dao Trì thánh chủ quá rồi.
Khi thân thể quá khứ của Vô Sinh Pháp Vương bị tháp Chiến Thần giết chết, cộng thêm ba vị thánh giả Thất Sát, Phá Quân và Tham Lang bị bắt thì cuộc vây quét này đã kết thúc rồi.
Kế tiếp là giai đoạn chia của mà mọi người đều thích.
Trước khi bắt đầu cuộc vây quét, hai thánh địa và các đại tiên môn đã bàn bạc về việc chia phần xong rồi.
Chẳng qua vấn đề được thương lượng là cách phân phối những kho tàng của Tà Linh giáo, còn chiến lợi phẩm lấy được từ giáo đồ bị đánh chết không được tính vào.
Bằng không tình cảnh hiện tại sẽ là ta lấy được chiến lợi phẩm sau khi đánh chết kẻ địch rồi tự dưng lại phải chia phân nửa cho ngươi. Như vậy thì còn ai chịu ra sức, chẳng phải mọi người đều vẩy nước chơi hết sao?
Vì vậy, chiến lợi phẩm từ việc đánh chết chín vị thiên tôn Tà Linh giáo đều thuộc về Thẩm Thiên.
Theo một mức độ nào đó, hắn cũng chiếm một phần công lao trong việc ba thánh giả Sát Phá Lang bị bắt.
Tuy nhiên, Thẩm Thiên cân nhắc đến chuyện Trương Long Uyên hạ một vị thánh giả, Bích Liên thiên tôn hạ một vị thánh giả và Dao Trì thánh chủ cũng hạ một vị thánh giả rồi sáng suốt không đề cập đến chuyện chia của.
Dù sao người làm thánh chủ như Dao Trì thánh chủ và Thần Tiêu thánh chủ đều không nói lý.
Thẩm Thiên hỗ trợ giải quyết nguy cơ lần này, đồng thời trợ giúp bọn họ bắt giữ ba thánh nên có ân huệ rất lớn.
Chắc hẳn người có thân phận như hai vị thánh chủ sẽ không trở mặt, nếu Thẩm Thiên lên tiếng nhắc nhở thì lại có vẻ xa lánh quá.
Thẩm Thiên sẽ không nói chuyện chia của với Bích Liên thiên tôn Sở Long Hà vì biết có nói cũng vô dụng.
Với khí vận của vị sư bá hời này thì có lẽ qua mấy trăm năm cũng không kiếm được hàng lớn đến thế này, bởi có mơ mà lão nhả thịt đã ăn vào miệng ra.
Bỏ đi, người cùng một tông môn thì không cần phải khách sáo như vậy.
Dù sao bổn thánh tử cũng không thiếu tiền.
Thẩm Thiên lại chuyển đổi Long Uyên Thánh Giáp thành hình dáng giáp trong giản dị, đôi cánh vàng cũng được thu hồi.
Nếu gương mặt của hắn không đẹp trai tuyệt thế đến nỗi người ta không thể bỏ qua thì lúc này hắn sẽ trông hệt như một người bình thường vậy.
Haiz, cuối cùng gương mặt này vẫn làm phẩm hạnh khiêm tốn của bổn thánh tử đi theo hướng sai lệch mà!
Công cuộc chia của đang tiến hành trong không khí hòa thuận thì bỗng có những khí thế lớn mạnh xuất hiện trên bầu trời của cổ quốc vô lượng.
Hư không tỏa ra những luồng hơi thở mạnh mẽ, sau đó những cường giả cấp thiên tôn đột nhiên xuất hiện.
Bốn người đi đầu đều tỏa ra sự uy hiếp đáng sợ đến nghẹt thở.
Tiên quang quanh người đã chứng minh tu vi của bọn họ đạt đến cảnh giới Độ Kiếp kỳ, cũng tức là thánh giả!
Vô số dị tượng chìm nổi sau lưng bốn người, biểu đồ ngôi sao che khuất bầu trời, mây tía trải dài bốn chục nghìn dặm tạo nên khung cảnh bao la và hùng vĩ đến áp lực.
Khoảnh khắc bốn người xuất hiện, Dao Trì thánh chủ dần sa sầm mặt mày: "Bắc Đấu thánh chủ, Tử Phủ thánh chủ, Tử Vi thánh giả, Linh Chân thánh giả, các người làm vậy là có ý gì?"
Đúng vậy, bổn vị thánh giả vừa xuất hiện đến từ Bắc Đấu Thánh Địa và Tử Phủ Thánh Địa.
Thân phận của bọn họ lần lượt là hai thánh chủ thánh địa và hai thái thượng trưởng lão!
Hiện giờ cuộc vây quét thánh địa vừa kết thúc mà bốn vị thánh và hơn chục vị thiên tôn lại đột nhiên xuất hiện.
Ý đồ của bọn họ đã là lòng của Tư Mã Chiêu, ai nhìn cũng thấy!
Bắc Đẩu thánh chủ nở nụ cười khẽ: "Nghe nói Tà Linh giáo thường lui tới cổ quốc vô lượng nên bổn tọa đặc biệt đến vây quét."
"Đặc biệt đến vây quét?"
Tu sĩ các phái vừa trải qua trận chiến quyết tử đều thầm mắng Bắc Đẩu thánh chủ vô liêm sỉ.
Nếu ông ta đặc biệt đến vây quét thì sao không ai xuất hiện lúc bọn họ bị nhốt trong đại trận Chúng Sinh Bình Đẳng chứ?
Bây giờ cuộc vây quét đã kết thúc, đến lúc phân tài nguyên thì các ngươi lại xuất hiện ư?
Các ngươi có biết xấu hổ, còn có mặt mũi hay không?
Dao Trì thánh chủ hờ hững nói: "Cuộc vây quét đã kết thúc, không phiền hà đến hai vị thánh chủ và thánh giả."
Tử Phủ thánh chủ cười nói: "Di chỉ cổ quốc vô lượng nằm giữa Thần Tiêu Thánh Địa và Tử Phủ Thánh Địa, có phải Thần Tiêu thánh chủ và Dao Trì thánh chủ nên thông báo trước cho bổn tọa khi vây quét Tà Linh giáo không?"
Dứt lời, khí thế trên người Tử Phủ thánh chủ tăng mạnh.
Mây tía kéo dài hàng trăm nghìn mét cuồn cuộn sau lưng ông ta làm ông ta trông như chân thần giáng thế vậy.
Nhờ đệ tử Tề Thiếu Huyền hiếu kính bộ "Niết Bàn Bất Diệt Đế kinh" nên lực chiến của Tử Phủ thánh chủ đã tăng nhiều hơn trước.
Sức chiến đấu của Tử Phủ thánh chủ tuyệt đối được xếp hàng đầu trong mười hai thánh chủ Đông Hoang, do đó đến Dao Trì thánh chủ cũng cảm thấy áp lực trước khí thế bùng nổ của ông ta.
Đúng lúc này, một giọng nói thờ ơ khác từ từ vang lên: "Ý của Tử Phủ thánh chủ là nên giải quyết thế nào?"
Người vừa lên tiếng là Thần Tiêu thánh chủ, ông tiến lên trước một bước và nhìn Tử Phủ thánh chủ với thái độ lạnh nhạt.
Tử Phủ thánh chủ cười nói: "Đạo huynh đừng nên hiểu lầm, bổn tọa không có ý làm khó dễ các vị, chẳng qua các thánh địa đều có ranh giới."
"Phân nửa cổ quốc vô lượng này nằm trong phạm vi quản lý của Tử Phủ Thánh Địa ta đây, vậy có phải mọi người cũng nên chia một nửa thu hoạch từ việc vây quét Tà Linh giáo cho bổn môn không?"
Câu này đã lộ rõ chân tướng.