Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 151



Tuy rằng ba vị thánh đã bị bắt nhưng bên trong cổ quốc vô lượng vẫn còn ẩn giấu rất nhiều giáo đồ Tà Linh giáo.

Trong đó không thiếu đệ tử nòng cốt của Tà Linh giáo, chắc chắn nhẫn trữ vật của bọn họ cũng chứa rất nhiều tài nguyên.

Nếu vây quét hết tất cả giáo đồ thì thu hoạch ắt sẽ không nhỏ.

Tuy rằng nó vẫn ít hơn tài nguyên tịch thu được từ thánh giả nhưng cũng đủ làm thánh địa động lòng.

"Đánh đấm thì không thấy các ngươi, bây giờ đánh xong thì nhảy ra đòi chia của hả? Có tin lão đạo đánh bể đầu chó của các ngươi không?"

Lão đạo sĩ nóng nảy nào đó đang vui vẻ kiểm tra thu hoạch, lão chưa từng vui vẻ đến thế trong suốt mấy trăm năm qua.

Ai ngờ Tử Phủ thánh chủ lại đòi chia một nửa thu hoạch cho thánh địa bọn họ.

Ngay lập tức, cây côn trong tay Bích Liên thiên tôn lại trở nên to lớn và dài ra.

Lão đã chuẩn bị chọc côn về phía cái tên điên không biết xấu hổ kia bất cứ lúc nào.

Tử Phủ thánh chủ hơi sầm mặt: "Di chỉ cổ quốc vô lượng thường nằm trong phạm vi quản hạt của bổn thánh địa, theo lý thì các vị nên thông báo cho bổn tọa trước khi vào lãnh thổ của bổn thánh địa để vây quét giáo đồ mới phải."

"Huống hồ nơi các vị đang đứng gần Tử Phủ Thánh Địa ta đây, bổn tọa chỉ muốn chia một nửa là nể tình lắm rồi."

"Nếu Thần Tiêu thánh chủ và Dao Trì thánh chủ không nói lý thì hôm nay chúng ta khó tránh phải đánh một trận."

Một lời phơi bày chân tướng, bầu không khí giương cung bạt kiếm.

Bốn vị thánh giả và hơn chục vị thiên tôn dâng trào hơi thở về phía phe liên minh.

Bích Liên thiên tôn cười khẩy, côn vàng trong tay múa ra gió lốc: "Phân điện Tà Linh giáo này gần chỗ thánh địa của ngươi nên lợi ích thuộc về ngươi hử?"

"Vậy Tử Phủ Thánh Địa gần Thần Tiêu Thánh Địa ta đó, có phải các ngươi nên nhập vào Thần Tiêu Thánh Địa luôn không?"

"Với loại người vô sỉ như ngươi, lão đạo thấy một người thì đánh một người!"

Sắc mặt của Dao Trì thánh chủ lạnh dần: "Tuy rằng việc khống chế Phá Quân làm tiêu hao một ít pháp lực nhưng bổn tọa vẫn còn có thể chiến đấu, tới đây đi."

Tử Phủ thánh chủ nở nụ cười đùa cợt, nhìn thẳng vào Thần Tiêu thánh chủ: "Trương Long Uyên, ngươi cũng muốn u mê như vậy à?"

Thẳng thắn mà nói, Tử Phủ thánh chủ đã khó chịu với Thần Tiêu thánh chủ từ lâu.

Mấy nghìn năm qua, hai thánh địa Thần Tiêu và Tử Phủ vẫn luôn không hợp nhau, thậm chí thường âm thầm phân cao thấp với nhau.

Do bộ Thần Tiêu Lôi Đế kinh cấm thiếu sót nên Tử Phủ Thánh Địa thường chiếm phần hơn.

Tuy nhiên, vào nghìn năm trước, Thần Tiêu Thánh Địa bỗng dưng vùng lên như uống máu gà vậy.

Chỉ trăm năm mà Thần Tiêu Thánh Địa đã bồi dưỡng ra hai ngọa long... hai vị thiên kiêu Trương Long Uyên và Sở Long Hà.

Đó là thời đại tỏa sáng của riêng Thần Tiêu Thánh Địa, Thần Tiêu song kiệt ép các thiên kiêu cùng thế hệ không thở nổi.

Đặc biệt là Sở Long Hà, thậm chí lão còn một mình đánh mười tám vị đệ tử chân truyền của Tử Phủ vào thời gian tài hoa xuất chúng nhất.

Tuy rằng Trương Long Uyên khiêm tốn hơn nhiều nhưng lại thông minh hơn Sở Long Hà, giỏi nhất là ra mấy trò mưu ma chước quỷ.

Về cơ bản, mỗi lần Sở Long Hà gây chuyện thì tên Trương Long Uyên này lại bày mưu tính kế kiếm đường lui.

Bằng không Sở Long Hà đã chết từ lâu rồi.

Trên thực tế, Trương Long Uyên mới là người chủ đạo trong Thần Tiêu Thánh Địa.

Trong thời đại đó, các thánh tử Đông Hoang đều run lẩy bẩy trước mặt hai người.

Vì quang hoàn của cả hai sáng rực nên thánh tử Tử Phủ cũng trở nên bình thường quá đáng.

Rõ ràng ông ta cũng là thiên tài trăm năm hiếm gặp của Tử Phủ Thánh Địa, rõ ràng ông ta cũng được xem như tài năng xuất chúng trong lứa thánh tử ở Đông Hoang.

Thánh tử của Tử Phủ Thánh Địa đời đời đều phân cao thấp với thánh tử Thần Tiêu thánh địa, hơn nữa về cơ bản thì bên Tử Phủ mạnh hơn.

Ấy thế mà không chỉ đại sư huynh Thần Tiêu có thể trấn áp ông ta một cách đơn giản mà đến nhị sư huynh cũng có thể giẫm ông ta dưới chân.

Thế cho nên mọi người gần như sẽ mang ông ta ra so sánh mỗi khi nhắc đến Sở Long Hà và Trương Long Uyên.

Không sợ không biết hàng, chỉ sợ so loại hàng.

Thánh địa cách vách có hai ngọa long tài cao, thử hỏi đại sư huynh Tử Phủ như ông ta nên sống thế nào!

Thậm chí người biết chuyện còn gán cho ông ta một biệt hiệu cực kỳ nhục nhã, đó là thánh tử Tử Phủ bị thánh tử Thần Tiêu ép thê thảm nhất lịch sử.

A, đó là biệt hiệu tệ hại và khuất nhục đến cỡ nào?

Nhục nhã, vô cùng nhục nhã mà!

Mãi đến khi Sở Long Hà tự phế cơ thể thần của mình.

Thần Tiêu thánh chủ một cây chẳng chống vững nhà, bất đắc dĩ tu luyện "Bổ Thiên đạo kinh", đồng thời ngày càng khiêm tốn hơn.

Dần dà, câu chuyện Thần Tiêu song kiệt không còn được nhắc đến trong Đông Hoang nữa, nhờ đó Tử Phủ thánh chủ mới sống tốt hơn một chút.

Mặc dù vậy, Tử Phủ thánh chủ vẫn không hết ác cảm với hai kẻ này, bởi lẽ đó là oán khí đã được ấp ủ suốt một nghìn năm mà!

Ngày dài tháng rộng, tình cảm đậm sâu!!!

Hừ, hai người các ngươi phong hoa tuyệt thế thì sao?

Trong thế giới tu tiên này, chỉ người cười đến cuối cùng mới là tốt nhất!

Bổn tọa đã luyện thành bộ "Tử Phủ Đế kinh" cấm từ lâu, hơn nữa còn lấy được "Niết Bàn Bất Diệt Đế kinh".

Song song đó, đệ tử Tề Thiếu Huyền của bổn tọa đã hoàn thành Kim Đan mười chuyển mà người thường gần như không thể làm được, có thể nói thiên phú của y còn vượt xa Sở Long Hà năm xưa!

Hiện giờ bổn tọa lẫn đệ tử của bổn tọa đều đã vượt xa Trương Long Uyên ngươi và đệ tử của ngươi.

Bổn tọa sẽ trả lại các ngươi gấp bội nỗi nhục "thánh tử nhà người ta" khi xưa!

Tràng hạt Cửu Tử trong lòng Thẩm Thiên khẽ rung.

Thần Tiêu thánh chủ bình tĩnh đáp lại lời nói đầy oán niệm của Tử Phủ thánh chủ: "Ngươi muốn chia một nửa à?"

Tử Phủ thánh chủ hừ lạnh: "Nếu ngươi không đồng ý thì bổn tọa đành phải đánh một trận với các ngươi để phân chia cao thấp thôi."

"Nếu ngươi thắng bổn tọa thì bổn tọa sẽ đi ngay, còn nếu ngươi thua thì Tử Phủ và Bắc Đấu phải được phân một nửa thu hoạch trong lần vây quét này."

Thẳng thắn mà nói, việc phân chia thu hoạch chỉ là thứ yếu.

Tử Phủ thánh chủ ông ta chắc chắn sẽ đánh trận này để chứng minh bản thân!

Thần Tiêu thánh chủ thở dài: "Đọc sách nhiều, đọc sách hay sẽ khiến người ta hiểu lễ, thêm trí tuệ."

Tử Phủ thánh chủ tức giận: "Ý ngươi là gì?"

Thần Tiêu thánh chủ nhìn Tử Phủ thánh chủ một cách thờ ơ: "Ngươi cảm thấy mình được à?"



Chương 426: Đồ nhi hãy làm chủ cho sư phụ! (1)

Ngươi cảm thấy mình được à?

Đã qua mấy trăm năm mà vẫn là câu này, vẫn là người này!

Tử Phủ thánh chủ nổ tung: "Trương Long Uyên, ngươi đừng có ngạo mạn quá, thời thế thay đổi rồi!"

"Bổn tọa đã luyện thành "Tử Phủ Đế kinh" cấm, thậm chí luyện thành "Niết Bàn Bất Diệt Đế kinh"!"

"Ngươi có giỏi thì đánh một trận với bổn tọa, bổn tọa sẽ cho ngươi biết cái gì là "Kẻ sĩ ba ngày không gặp, lau mắt mà nhìn"!"

Các tu sĩ cùng thế hệ đều hiểu nguyên do Tử Phủ thánh chủ dần thay đổi từ bình tĩnh thành phát điên, dù sao ai mà không có tuổi trẻ chứ?

Đường đường là một thiên kiêu mà lại bị hai người của Thần Tiêu Thánh Địa đè bẹp mấy trăm năm, nghĩ thôi cũng biết oán khí của ông ta sâu sắc đến bực nào.

Thần Tiêu thánh chủ bình tĩnh nhìn sang Dao Trì thánh chủ, kế đó Dao Trì thánh chủ gật đầu: "Nếu Thần Tiêu Thánh Địa không xoay chuyển tình thế thì khó mà đoán trước hậu quả của cuộc vây quét lần này."

"Thần Tiêu thánh chủ hãy cứ mạnh tay đánh với Tử Phủ thánh chủ đi! Bất luận kết quả ra sao, Dao Trì Thánh Địa ta đều sẽ chấp nhận."

Hai thánh địa đều đã tán thành ván cược này nên những động và phúc địa khác sẽ không phủ nhận.

Thần Tiêu thánh chủ suy tư, một thanh kiếm dài chậm rãi vòng qua tiên quang và hiện ra trong tay ông: "Nói đi, ngươi muốn gì?"

Tử Phủ thánh chủ thấy tiên quang quanh người Thần Tiêu thánh chủ im lìm, không thấy rõ bên trong bèn hừ lạnh: "Ngươi và bổn tọa đều là người đứng đầu một phái."

"Cân nhắc đến việc không làm ngươi mất hết mặt mũi, bổn tọa và ngươi sẽ vào trong hư không hỗn loạn đánh một trận."

Tiên quang bên người Thần Tiêu thánh chủ khẽ nhấp nhô, đồng thời ông lạnh nhạt đáp: "Vậy thì cảm ơn."

Dứt câu, Thần Tiêu thánh chủ chậm rãi tiến lên một bước.

Ngay sau đó, một cánh cửa không gian đen như mực ngưng tụ trong hư không như thể nối liền với một không gian chưa biết tên.

Thần Tiêu thánh chủ bước vào trong cánh cửa không gian ấy và biến mất trước mắt mọi người, thoạt nhìn dáng vẻ giải quyết nhẹ nhàng ấy rất có phong độ của một vị thánh chủ.

"Ta chưa cảm nhận được dao động không gian mà Thần Tiêu thánh chủ đã mở lối đi không gian xong rồi."

Ngoài nghề xem trò vui, trong nghề xem lề lối.

Mọi người đều biết thánh giả Độ Kiếp kỳ có thể xuyên qua không gian, vừa cười nói vừa vượt qua non sông vạn dặm.

Thế nhưng chỉ những tồn tại cấp thánh như Dao Trì thánh chủ mới biết việc không để lộ dao động không gian trong lúc xuyên qua hư không là khó khăn đến nhường nào.

Chỉ riêng năng lực xuyên không của Thần Tiêu thánh chủ cũng đủ để phần lớn cấp thánh theo không kịp.

Thế nghĩa là sao?

Nghĩa là trình độ pháp thuật hệ không gian của Thần Tiêu thánh chủ rất cao, ít nhất cũng phải vượt xa hầu hết thánh giả Độ Kiếp kỳ.

Thánh giả am hiểu pháp thuật hệ không gian sẽ chiếm ưu thế cực lớn trong lúc chiến đấu tại không gian hỗn loạn.

"Chẳng phải Trương Long Uyên tu luyện Thần Tiêu lôi pháp sao? Sao ông lại có khả năng kiểm soát hư không mạnh đến vậy?"

Bắc Đẩu thánh chủ lộ vẻ lo âu: "Tử Phủ thánh chủ, xem ra cuộc so đấu trong hư không hỗn loạn với Trương Long Uyên... e là đừng tính nữa!"

Tử Phủ thánh chủ hừ lạnh: "Một chiêu Hư Không Độn Thuật đơn giản mà thôi, trò vặt!"

Dứt lời, mây tía vạn dặm sau lưng Tử Phủ thánh chủ cuộn trào mãnh liệt rồi quay trở về cơ thể, lúc này ông ta nổi bật như thần vương hạ phàm vậy.

"Trương Long Uyên, hôm nay hãy xem ta phá thần thông của ngươi nhé!"

Bóng người màu tím nhảy vào hư không hỗn loạn sau Thần Tiêu thánh chủ.

Không gian trong đó rất là bất ổn, vì vậy thần niệm khó mà thăm dò cuộc chiến từ khoảng cách xa.

Ít nhất, tu sĩ dưới cấp thánh gần như không thể xem tình hình chiến đấu giữa hai thánh giả thông qua ranh giới không gian.

Còn tu sĩ cấp thánh trở lên thì quyết định tôn trọng cuộc chiến của hai người nên không nhìn trộm.

...

Những tiếng động như ai gào khóc thảm thiết không ngừng truyền đến từ cánh cửa không gian màu đen.

Đó là tiếng động khi hư không hỗn loạn va chạm vào nhau, năng lượng không gian xung đột càng dữ thì tiếng động càng lớn.

Sau khi hai vị thánh chủ bước vào trong cánh cửa không gian, mọi người đều nhìn chằm chằm vào động đen ấy với vẻ mong chờ.

Thời gian dần trôi.

Đột nhiên, cánh cửa không gian nổ tung, hai bóng người bắn ra khỏi đó.

Một người được bao phủ bởi Lôi Đình Tiên Quang, người còn lại thì bao phủ bởi Tử Khí Tiên Quang nên không ai thấy rõ mặt mày cả hai.

Sau đó, Tử Phủ thánh chủ đằng sau Tử Khí Tiên Quang phát ra tiếng cười vui sướng: "Ha ha, Trương Long Uyên, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!"

"Một nghìn năm, một nghìn năm tròn rồi, sợ rằng kẻ kiêu ngạo như ngươi không ngờ mình sẽ có ngày hôm nay nhỉ!"

Bắc Đẩu thánh chủ thấy dáng vẻ hưng phấn của Tử Phủ thánh chủ bèn cười: "Đạo huynh thắng à?"

Tử Phủ thánh chủ cười nói: "Bổn tọa không làm gì được ông ta mà ông ta cũng không làm gì được bổn tọa!"

"Thôi được, hôm nay bổn tọa đánh rất sảng khoái, bổn tọa nhường phân điện tà giáo cỏn con này cho bọn họ vậy!"

Dứt lời, tiên khí màu tím bao phủ toàn thân Tử Phủ thánh chủ, sau đó ông ta hóa thành một luồng sáng bảy màu rồi bắn về phía Tử Phủ Thánh Địa.

Bắc Đẩu thánh chủ và hai trưởng lão cấp thánh ở đằng sau đều ngớ ra.

Cái quỷ gì vậy?

Người cầm đầu Tử Phủ Thánh Địa đi rồi!

Chẳng phải đã bảo là tiêu diệt oai phong của Thần Tiêu Thánh Địa rồi cướp một nửa thu hoạch sao?

Rõ ràng là hai người đánh ngang tay, thế mà Tử Phủ thánh chủ lại bỏ chạy và từ bỏ lợi ích ư?

Trong phút chốc, Bắc Đẩu thánh chủ cùng hai thánh giả và hơn chục vị thiên tôn còn ở lại đều hơi lúng túng.

"Tử Phủ thánh chủ đã đi, Bắc Đẩu thánh chủ cũng định chỉ giáo sao?"

Lôi Đình Tiên Quang ngoài cơ thể Thần Tiêu thánh chủ khẽ gợn sóng, mắt nhìn về phía Bắc Đẩu thánh chủ.

Bắc Đẩu thánh chủ lập tức rùng mình.

Tu vi và sức chiến đấu của ông ta kém hơn Tử Phủ thánh chủ.



Chương 427: Đồ nhi hãy làm chủ cho sư phụ! (2)

Nếu Tử Phủ thánh chủ chỉ có thể đáng ngang tay với Thần Tiêu thánh chủ thì chắc hẳn ông ta sẽ đánh không lại Thần Tiêu thánh chủ.

Bắc Đẩu thánh chủ nghĩ đến đây bèn cười nói: "Cổ quốc vô lượng nằm giữa Thần Tiêu Thánh Địa và Tử Phủ Thánh Địa nên không có liên quan quá lớn đến Bắc Đấu Thánh Địa ta đây."

"Nếu Tử Phủ thánh chủ không tham gia cuộc vây quét này thì dĩ nhiên bổn tọa sẽ tôn trọng sự lựa chọn của Tử Phủ thánh chủ, cáo từ."

Dứt lời, Bắc Đẩu thánh chủ sử dụng Tinh Quang Độn Thuật biến cơ thể thành ánh sao rồi đuổi theo Tử Phủ thánh chủ đã hóa thành luồng sáng bảy màu trước đó.

Mâu thuẫn "chia phần" vốn diễn ra trong không khí giương cung bạt kiếm ban đầu lại kết thúc theo kiểu đầu voi đuôi chuột một cách khó hiểu.

Những người bên cạnh đều chẳng hiểu nổi Tử Phủ thánh chủ đang suy nghĩ gì.

...

Một luồng sáng tím xẹt qua bầu trời Tử Phủ Thánh Thành, thành nằm trong phạm vi quản lý của Tử Phủ Thánh Địa, hơn nữa sau lưng còn có một ánh sao đuổi theo sát.

Rất nhanh sau đó, ánh sao chặn trước luồng sáng màu tím và hiện ra bóng dáng của Bắc Đẩu thánh chủ.

Ông ta ngăn cản Tử Phủ thánh chủ rồi bất đắc dĩ hỏi: "Tử Phủ đạo huynh, rõ ràng chúng ta đã chiếm ưu thế tuyệt đối rồi mà, tại sao đạo huynh không nhân cơ hội này ra oai phủ đầu Thần Tiêu Thánh Địa và Dao Trì Thánh Địa?"

Giọng nói thản nhiên của Tử Phủ thánh chủ truyền ra từ trong luồng sáng tím đậm: "Tuy rằng Thần Tiêu Thánh Địa và Tử Phủ Thánh Địa luôn bất hòa nhưng xét đến cùng thì đều vì thánh địa cả. Thần Tiêu Thánh Địa và Dao Trì Thánh Địa đã mạo hiểm tính mạng để giết mấy vị thánh giả tà giáo, thậm chí là cả Vô Sinh Pháp Vương."

"Như vậy, dĩ nhiên là tất cả thu hoạch từ cuộc vây quét tà giáo sẽ thuộc về bọn họ, bổn tọa không thể làm chuyện nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của như vậy!"

Bắc Đẩu thánh chủ: "???"

Gì?

Huynh đệ, ngươi biết liêm sỉ như vậy từ bao giờ thế?

Hơn nữa, chẳng phải ban đầu là do ngươi đến chỗ bổn tọa nhờ bổn tọa hỗ trợ vây đánh Thần Tiêu Thánh Địa à?

Sao bây giờ lại như bổn tọa đang khích bát chia rẽ vậy? Gì mà không thể làm chuyện nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, bộ lương tâm của ngươi không đau à?

Đợi đã.

Bỗng nhiên, Bắc Đẩu thánh chủ như nghĩ đến gì đó nên hỏi: "Đạo huynh thật sự đánh ngang tay với Trương Long Uyên à?"

Tử Khí Tiên Quang trên người Tử Phủ thánh chủ nhấp nhô dữ dội, sau đó là giọng nói hơi hoảng hốt vang lên: "Khụ khụ, đương... Đương nhiên là ngang tay."

Nét mặt của Bắc Đẩu thánh chủ trở nên kỳ quái: "Chúng ta đã là huynh đệ một nghìn năm rồi, đạo huynh cảm thấy mình có thể giấu giếm bổn tọa à? Đừng nói là đạo huynh lại bị đánh nhé!"

Lời nói của Bắc Đẩu thánh chủ vừa như đâm vào tầng phòng ngự cuối cùng của Tử Phủ thánh chủ, vừa như lột đồ trong của ông ta ra vậy.

Ông ta run rẩy, tiên khí màu tím ngoài cơ thể lập tức bay tán loạn.

Gương mặt bầm dập đến nỗi không nỡ nhìn xuất hiện trước mặt Bắc Đẩu thánh chủ, ông ta suýt thì không nhận ra được vị huynh đệ một nghìn năm của mình.

Đối với thánh giả mà nói, cho dù gãy tay gãy chân cũng có thể hồi phục như cũ trong thời gian ngắn.

Thế nhưng vết thương trên mặt Tử Phủ thánh chủ lại ẩn chứa sức mạnh pháp tắc tiên đạo.

Trước khi sức mạnh pháp tắc này bị xua tan, Tử Phủ thánh chủ không thể nào khôi phục lại được.

Tử Phủ thánh chủ rưng rưng nước mắt nóng: "Trương Long Uyên ông ta... Ông ta khinh người quá đáng!"

"Ông ta dùng Hỗn Nguyên Thần Lôi đánh bổn tọa hơn ba trăm lần, hơn nữa... Hơn nữa lần nào cũng đánh vào mặt của bổn tọa."

Bắc Đẩu thánh chủ giật giật khóe môi, dường như có thể loáng thoáng tưởng tượng ra hình ảnh khi ấy: "Ông ta quá đáng thế mà đạo huynh không phản công sao?"

Mắt Tử Phủ thánh chủ càng đỏ hơn: "Bổn tọa đánh không lại ông ta, ông ta... Ông ta vừa đánh vừa niệm kinh nên tất cả đòn tấn công của bổn tọa đều bị cản lại."

"Sau đó, ông ta ngưng tụ ra một sợi xích thánh trật tự rồi treo ngược bổn tọa lên mà đánh, bổn tọa... Bổn tọa chưa từng chịu sự sỉ nhục lớn đến vậy!"

Tử Phủ thánh chủ nói đến phần sau thì suýt khóc.

Mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay hoàn toàn khác với dự đoán của ông ta.

Chẳng phải Thần Tiêu Thánh Địa không có văn cấm nên đệ tử nòng cốt không thể nối nghiệp à?

Sao cái tên Trương Long Uyên này lại còn mạnh hơn cả khi chưa thăng lên cấp thánh thế? Còn có thiên lý, còn có nhân tính không?

Tuy nhiên, lý tưởng rất tốt đẹp, hiện thực rất tàn khốc.

Ông ta bị đánh ba trăm phát mà lại không có nơi than tủi thân!

Bổn tọa khổ quá mà!

Bắc Đẩu thánh chủ hoảng sợ trước vết thương trên mặt Tử Phủ thánh chủ.

May mà trước đó ông ta không nhảy ra, bằng không người bị vả mặt như điên sẽ là ông ta.

Bắc Đẩu thánh chủ dở khóc dở cười: "Không ngờ Trương Long Uyên sống khiêm tốn suốt mấy trăm năm qua lại có tu vi thâm sâu khó lường như vậy."

Tử Phủ thánh chủ nhìn chằm chằm vào Bắc Đẩu thánh chủ: "Bổn tọa đã bị ông ta đánh thành thế này mà đạo huynh còn khen hắn nữa, bổn tọa phải tuyệt giao với đạo huynh!"

Bắc Đẩu thánh chủ giật giật khóe miệng, sau đó chợt nghĩ đến gì đấy: "Khụ khụ, thật ra Tử huynh không cần phải căm uất khó chịu như vậy."

"Bổn tọa có một cách giúp Tử huynh xả giận, không biết Tử huynh có hứng thú hay không?"

Tử Phủ thánh chủ nửa tin nửa ngờ: "Cách gì, nói nghe thử xem?"

Bắc Đẩu thánh chủ cười nói: "Có câu cha nợ con trả, nếu Tử huynh không đánh lại Thần Tiêu thánh chủ thì..."

Bắc Đẩu thánh chủ cảm nhận được oán khí ngập tràn trong không khí ngày càng đậm hơn bèn nhắm mắt nói tiếp: "Chi bằng gửi gắm hy vọng vào đời tiếp theo đi!"

Tử Phủ thánh chủ u oán nói: "Tên nhóc nhà ta cũng không đánh lại Trương Vân Đình, ngay cả Trương Vân Hi cũng không kia kìa."

Bắc Đẩu thánh chủ bất đắc dĩ phản bác: "Chưa chắc phải là hậu duệ có huyết thống, đệ tử cũng được mà!"

"Thiếu Huyền hiền chất là thiên kiêu tuyệt thế nghìn năm hiếm gặp có thể ngộ ra Kim Đan thập chuyển, hiền chất đã được định sẵn là vô địch so với người cùng cấp."

"Hiện giờ Thiếu Huyền hiền chất đánh khắp Đông Hoang, thiên kiêu trong các thánh địa đều bị đánh bại và mất đi danh tiếng, sao Tử huynh không cho hiền chất đến Thần Tiêu Thánh Địa khiêu chiến ra oai?"