Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 152



Lời của Bắc Đẩu thánh chủ khiến Tử Phủ thánh chủ mắt sáng rỡ.

Đúng vậy!

Tuy rằng bổn tọa không đánh lại Trương Long Uyên ngươi nhưng đệ tử của bổn tọa lại có tư chất đại đế.

Có câu sư tôn như cha, Thiếu Huyền và bổn tọa có tình sâu nghĩa nặng như cha con ruột vậy.

Hiện giờ bổn tọa bị Trương Long Uyên sỉ nhục, bổn tọa nhất định phải bảo Thiếu Huyền đến Thần Tiêu Thánh Địa càn quét thế hệ cùng cấp để lấy lại mặt mũi.

Đồ nhi, con nhất định phải làm chủ cho vi sư!

Nghĩ đến đây, Tử Phủ thánh chủ hít sâu một hơi để nội tâm bình tĩnh lại.

Tiên quang tím đậm lại bao phủ cơ thể ông ta lần nữa, khiến ông ta trở nên oai hùng và vĩ đại hơn hẳn.

Ông ta chỉ tiến một bước mà đã vượt qua không gian hàng trăm nghìn mét và xuất hiện trong Thánh Chủ điện của Tử Phủ Thánh Địa, sau đó ông ta truyền một luồng thần niệm về phía núi thánh tử.

"Thiếu Huyền, may chóng đến gặp vi sư."

Một lát sau, sáu con giao long kéo chiến xa màu vàng xuất phát từ đỉnh núi thánh tử Tử Phủ, kế đó vượt qua khoảng cách chục nghìn mét đến núi thánh chủ, có thể nói thanh thế rất lớn.

"Đệ tử bái kiến sư tôn."

Một chàng trai oai hùng chậm rãi bước xuống chiến xa.

Y mặc Hắc Long Thánh Giáp, tay cầm Phương Thiên Long Kích, sau lưng còn hiện dị tượng Long Thần Ngạo Cửu Thiên.

Dáng vẻ siêu phàm như thần vương thiếu niên của y khiến nội tâm đang chìm trong đau buồn của Tử Phủ thánh chủ được an ủi phần nào.

Tuy rằng bổn tọa bị bêu xấu là "Thánh tử Tử Phủ bị thánh tử Thần Tiêu ép thảm nhất lịch sử" nhưng đệ tử của bổn tọa lại có thiên phú và tư chất tuyệt thế.

Thiếu Huyền đã được định sẵn là sẽ vô địch một thời đại, đồng thời áp chế người cùng thế hệ đến nỗi không dám xưng tôn.

Đệ tử của bổn tọa sẽ trả lại cho các ngươi gấp bội nỗi khuất nhục mà bổn tọa từng chịu đựng!

Tử Phủ thánh chủ nghĩ đến đây bèn lên tiếng chậm rãi: "Thiếu Huyền, gần đây con điều hòa tu vi thế nào rồi?"

Tề Thiếu Huyền lộ vẻ tự tin tuyệt đối: "Bẩm báo sư tôn, gần đây đệ tử đã khiêu chiến bảy thánh địa liên tục."

"Thánh tử trên bảng Kim Đan đều không thể tiếp được quá mười chiêu của đệ tử, thánh tử Thái Hư Vương Thần Hư còn mất tích luôn rồi."

"Chắc hẳn hắn ta nghe nói đệ tử đã hoàn thành Kim Đan mười vòng nên chạy trối chết rồi! Ha ha ha ha ha!"

Tử Phủ thánh chủ nở nụ cười của người cha già khi nhìn dáng vẻ tùy ý và đường hoàng của Tề Thiếu Huyền.

Chuyện đắc ý nhất cuộc đời ông ta là nhận người đệ tử Tề Thiếu Huyền này.

Đương nhiên, tuy trong lòng ông ta đang rất đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn phải duy trì phong độ.

Giọng nói bình tĩnh của Tử Phủ thánh chủ truyền ra từ lớp tiên khí tím: "Tốt lắm, Thiếu Huyền quả là có tư chất của đại đế."

"Dù con chỉ nỗ lực ba phần mười người khác nhưng vẫn có thể tung hoàng vô địch so với người cùng cấp, nhưng con phải nhớ mục tiêu của mình không chỉ là vô địch đương đại."

"Mục tiêu của con là đạt cơ sở chí tôn vô thượng, sau này đột phá cảnh giới Đại Đế, do vậy phải tránh tự mãn."

Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi: "Đệ tử hiểu rồi, thiên kiêu trên thế gian này đều là mây bay, chỉ có bản thân mới là kẻ thù lớn nhất của mình."

Tử Phủ thánh chủ rất vui mừng.

Ông ta cười nói: "Tốt lắm, đã vậy thì Thiếu Huyền hãy đến Thần Tiêu Thánh Địa xem thử xem!"

"Thần Tiêu Thánh Địa trong thời đại này sở hữu khí vận siêu phàm, trước có một rồng, một hổ, một kỳ lân, giờ lại thêm một Thẩm Thiên nữa."

"Bổn tọa muốn con lấy một đánh bốn, hoàn toàn trấn áp khí vận của Thần Tiêu, từ đó tạo khí thế vô địch cho mình."

"Con có thể làm được chứ?"

Phương Thiên Long Kích trong tay Tề Thiếu Huyền khẽ rung, tinh thần chiến đấu hiện rõ trên mặt.

Y nở nụ cười: "Hy vọng bốn người bọn họ có thể hợp sức tạo chút niềm vui cho đệ tử, bằng không..."

"Vô địch thật sự quá cô đơn."

Tại trấn nhỏ từng là địa điểm của tháp Chiến Thần cách tiểu thế giới Thần Tiêu hơn trăm dặm.

Một đám người tu tiên đông như kiến đang tụ tập lại và nghị luận ầm ĩ, trên mặt mỗi người đều lộ vẻ hoặc vui, hoặc buồn, hoặc lo lắng.

"Đại sư huynh, sư phụ bị tháp Chiến Thần bắt đi."

"Nhị sư huynh, sư phụ bị tháp Chiến Thần bắt đi."

"Đại sư huynh, nhị sư huynh, sư phụ bị tháp Chiến Thần bắt đi."

"Tiểu sư muội à! Chúng ta là thanh mai trúc mã, tình đầu ý hợp, sao giờ muội lại mất rồi!"

"Ha ha ha ha ha, con lừa ngu ngốc chết tiệt dám cướp sư thái với bần đạo, tốt nhất là chết trong tháp Chiến Thần luôn đi nhé!"

Vài canh giờ trước, trấn nhỏ có tháp Chiến Thần này vốn còn đang hài hòa như thường, người muốn chụp hình thì chụp, người muốn rèn luyện thì luyện.

Thế nhưng tháp Chiến Thần đột nhiên bay lên, đánh rách không gian rồi chui vào trong mất tiêu, không ai biết nó đi đâu.

Ngay sau đó, cả trấn nhỏ đều sôi sùng sục.

Tất cả mọi người đều liên hệ với đệ tử và trưởng lão của Thần Tiêu Thánh Địa hòng đòi một lời giải thích.

Suy cho cùng, người thân, sư trưởng, đạo lữ lẫn tình địch của mọi người đều ở trong tháp, biến cố kỳ lạ của tháp Chiến Thần thật sự đã khiến bọn họ bất an trong lòng.

May mà bọn họ không lo lắng quá lâu.

Bởi vì không gian lại nứt toác lần nữa, kế đó tháp Chiến Thần cũng tái xuất hiện trước mặt mọi người.

Hơn nữa, những vị thiên tôn và thánh giả tỏa ra khí thế mạnh mẽ cũng cùng xuất hiện với tháp Chiến Thần.

Đùng!

Tháp Chiến Thần rơi xuống đất làm cả trấn nhỏ rung rung ba lần.

Những bóng người bay ra khỏi tháp Chiến Thần rồi rơi xuống mặt đất của trấn nhỏ, không ai bị thương cả.

Trong đó bao gồm cả Phương Thường và Lý Thương Lan vốn đang đánh cuộc trong tháp Chiến Thần. Lúc này cả hai đều hơi ngẩn ngơ.

Đặc biệt là Lý Thương Lan vừa rời khỏi tháp Chiến Thần và nhìn thấy Thẩm Thiên thì lập tức rùng mình theo phản xạ có điều kiện, ngay cả kiếm tâm cũng rung lên.

Không còn cách nào khác, trời mới biết ông ta đã trải qua những gì trong tháp Chiến Thần.



Chương 429: Cái thứ này cũng gọi là Kim Đan à? (1)

Thẩm Thiên lau mồ hôi khi nghe đám người tu tiên bên cạnh tháp Chiến Thần đòi "lời giải thích".

Diệp lão mang tháp Chiến Thần đến gia nhập tổ đội mà không nhớ đưa người trong tháp ra ngoài trước, đúng là không đáng tin cậy mà.

Lần này nhất định phải xem trọng chuyện tháp Chiến Thần mang người mất tích, dù sao an toàn là trên hết, tháp Chiến Thần có lỗ hổng an ninh thì sẽ bị hao hụt khách hàng.

Chẳng qua Thẩm Thiên không cần phải quan tâm đến loại chuyện này.

Thần Tiêu thánh chủ đã bố trí trưởng lão chấp sự trong thánh địa giải thích công khai theo lời dặn của mình.

Đơn giản là bảo đảm sau này tháp Chiến Thần sẽ không dẫn khách biến mất nữa, sau đó trả cho những vị khách mất tích một khoản "phí tổn thất tinh thần" khả quan.

Đối với Thần Tiêu Thánh Địa thì đây không phải là chuyện khó giải quyết gì.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, Thẩm Thiên tiếp tục quay về Thánh Tử phong rộng một mẫu ba phân của mình để tiếp tục rèn luyện.

Cuộc vây quét trải nghiệm lần này đã cho hắn chứng kiến cuộc chiến giữa cường giả cấp thánh chân chính, đồng thời giúp hắn nhận ra sự nhỏ yếu của mình.

Thiên phú thì thiên phú, tiềm lực thì tiềm lực, thế giới tu tiên chung quy vẫn là nơi mạnh được yếu thua.

Đến khi gặp phải giáo đồ tà giáo thật sự hoặc là thế lực đối địch ám sát, không ai rảnh mà quan tâm tu vi của ngươi là gì.

Dù cho ngươi chỉ là một Kim Thân kỳ gà mờ nhưng thánh giả người ta vẫn sẽ đè chết ngươi bằng một đầu ngón tay.

Cho nên vấn đề trở nên mạnh hơn là vô cùng gấp rút!

May mắn là lần vây quét Tà Linh giáo này giúp Thẩm Thiên lấy được một cơ duyên lớn.

Hắn không tiện giải quyết Vua Bỉ Ngạn mà mình đã nẫng tay trên của Vô Sinh Pháp Vương trong lúc vây quét tà giáo.

Hiện giờ, Thẩm Thiên đã quay về Thánh Tử phong nên mới bắt tay vào luyện hóa Vua Bỉ Ngạn dưới sự trợ giúp của Diệp Kình Thương, hắn phải tranh thủ dung hợp nó với bản thân một cách triệt để.

Đại trận hộ sơn trên Thánh Tử phong được điều chỉnh lên mức cao nhất, hoàn toàn ngăn cách Thánh Tử phong với thế giới bên ngoài.

Thẩm Thiên ngồi xếp bằng trên đá ngộ đạo của Thánh Tử phong, ngũ tâm hướng thiên (*) và thầm đọc pháp quyết.

(*) Ngũ tâm hướng thiên: phương pháp ngồi thiền khi đỉnh đầu, hai lòng bàn tay và lòng bàn chân cùng hướng lên trời.

Sức mạnh Tân Hỏa kinh trong cơ thể hắn không ngừng sục sôi để truyền đạt nỗi khát vọng của bản thân đến hắn.

Đúng vậy, Tân Hỏa kinh khát vọng cắn nuốt Vua Bỉ Ngạn vì đóa hoa kỳ lạ sinh trưởng tại vùng đất luân hồi này có tác dụng rất lớn với Tân Hỏa kinh.

Thẩm Thiên hài lòng về việc này, bởi xét đến cùng thì tu vi của hắn đều xuất phát từ Tân Hỏa kinh. Thuật luyện thể này thật sự quá thần kỳ.

Nếu không có thuật luyện thể này thì Thẩm Thiên tuyệt đối không thể dễ dàng luyện hóa nhiều thiên địa kỳ vật để tăng cường bản thân như vậy.

Thêm vào đó, theo lời Diệp Kình Thường thì thiên kiêu tu luyện Tân Hỏa kinh khác không biến thái như Thẩm Thiên.

Công pháp truyền thừa này như được dành riêng cho Thẩm Thiên vậy.

Vì vậy, dù cho việc tu luyện công pháp này sẽ giảm khí vận nhưng Thẩm Thiên vẫn chưa từng nghĩ từ bỏ nó.

Sức mạnh Tân Hỏa kinh trong cơ thể Thẩm Thiên ngày càng lớn, hắn chậm rãi vươn tay phải về phía hoa Bỉ Ngạn và khẽ vuốt ve nó.

Ngay sau đó, đóa hoa Bỉ Ngạn không ngừng chuyển đổi luân phiên giữa hai màu trắng và đỏ chợt hóa thành những điểm sáng và vọt vào trong cơ thể Thẩm Thiên, cuối cùng bị Thẩm Thiên luyện hóa và hấp thu.

Thẩm Thiên có thể cảm nhận được một loại sức mạnh kỳ diệu chưa từng có tràn vào lá gan của mình và dung hợp với phệ tiên đằng.

Hắn nhắm mắt tiến vào một loại trạng thái vô cùng kỳ diệu, đồng thời quên hết mọi thứ xung quanh.

Những sợi dây màu xanh ngọc mọc ra từ cơ thể hắn, sau đó chúng nhanh chóng đan vào nhau thành nhiều tầng và bao bọc hắn bên trong.

Điều kỳ dị là trên thân dây leo từ từ mọc ra những đóa hoa Bỉ Ngạn, có đóa đỏ sẫm như máu, có đóa lại trắng tinh như tuyết.

Hai loại thiên địa kỳ vật mơ hồ dung hợp trong cơ thể Thẩm Thiên rồi chuyển hóa thành một loại linh thực kỳ diệu hoàn toàn mới và mạnh mẽ.

Phệ tiên đằng nở hoa Bỉ Ngạn đỏ thì nóng như lửa, hơn nữa tỏa ra khí thế xâm lược mạnh mẽ.

Phệ tiên đằng nở hoa Bỉ Ngạn trắng thì lạnh như băng, đồng thời trông tựa thực mà cũng tựa ảo như đang ở trong một không gian khác vậy.

Đặc tính của Vua Bỉ Ngạn là kiểm soát sự sống và cái chết, đảo ngược âm dương và thay đổi hư thực. Hiện tại, những đặc tính này đang nằm trong tay loại thực vật vừa được sinh ra một cách hoàn mỹ.

Sau khi phệ tiên đằng dung hợp với Vua Bỉ Ngạn, lực hấp dẫn phát ra từ thân thể Thẩm Thiên chẳng những không yếu đi mà còn mạnh hơn.

Linh khí trên Thánh Tử phong đều điên cuồng chui vào trong cơ thể Thẩm Thiên, tiếc là nó chỉ như muối bỏ biển.

Dường như hắn có hút hết linh khí trên Thánh Tử phong này cũng không no được vậy.

"Thể chất này đúng là không nói lý lẽ."

Diệp Kình Thương chậm rãi xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên và quan sát hắn từ trên xuống dưới, sau đó chậc chậc lưỡi: "Nếu hắn sinh ra trên Tiên giới thì có lẽ đến thế lực cấp tiên vương cũng phải tranh đoạt."

Diệp Kình Thương từ từ vươn tay phải ra, một viên xá lợi lấp lánh ánh vàng đang nằm trong lòng bàn tay của ông.

Khi viên xá lợi ấy xuất hiện, toàn bộ ngọn Thánh Tử phong đều vang vọng tiếng Phật Đà tụng kinh rõ ràng.

Thậm chí bóng dáng Phật Đà còn mơ hồ hiện ra, nhưng do bề mặt viên xá lợi đầy vết rạn nên bóng Phật cũng nứt nẻ theo.

Vô Sinh Pháp Vương dùng viên xá lợi này để luyện chế pháp thân quá khứ. Nó được cổ Phật trước kia của Lôi m Thánh Địa để lại, hơn nữa ẩn chứa sức mạnh mênh mông.



Chương 430: Cái thứ này cũng gọi là Kim Đan à? (2)

Tiếc là thân thể quá khứ của Vô Sinh Pháp Vương đã bị hủy trong trận đánh tại cổ quốc vô lượng, viên xá lợi này cũng nứt ra vì bị thương nặng.

"Được rồi, dù sao dung hợp viên xá lợi này cũng không thể sửa được tháp Chiến Thần, thôi thì giúp cho tên nhóc nhà ngươi đi!"

Dứt lời, Diệp Kình Thương ném viên xá lợi vàng về phía Thẩm Thiên.

Ầm!

Viên xá lợi màu vàng nổ tung trên hư không, năng lượng màu vàng vô cùng mênh mông cuộn trào mãnh liệt như thủy triều vậy.

Dù rằng phần lớn năng lượng trong viên xá lợi đã bị mất nhưng nó vẫn là xá lợi do cổ tăng để lại, vì vậy nó vẫn hàm chứa vật chất linh năng dư thừa không gì bằng.

Khi viên xá lợi vỡ vụn trên đỉnh đầu Thẩm Thiên, năng lượng vàng vô cùng tận lập tức tràn vào trong cơ thể Thẩm Thiên như điên, cuối cùng được Thẩm Thiên luyện hóa và hấp thu hết.

Trong lúc sức mạnh của xá lợi không ngừng bị mình cắn nuốt, tu vi luyện thể thần ma và Kim Đan Luyện Khí của Thẩm Thiên đột nhiên tăng mạnh.

Hắn không ngừng phát ra vầng sáng vàng rực ngoài cơ thể, tiếp đó nó tối dần, nứt nẻ rồi lại lột xác thành một thân thể mới.

Kim Thân tứ chuyển, Kim Thân ngũ chuyển,...

Cùng lúc đó, đạo cơ tại vùng đan điền của Thẩm Thiên cũng biến đổi kịch liệt.

Trước đó, đạo cơ này có hình dạng Ngũ Lôi Ấn và chỉ khắc bóng của thần thú năm phương là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ và Kỳ Lân.

Vậy mà khi hoa Bỉ Ngạn nở và đảo ngược âm dương, dường như ranh giới giữa ngũ hành âm và ngũ hành dương không còn rõ ràng nữa, trái lại còn được thông ra một con đường thênh thang.

Giáp mộc và ất mộc đang thay đổi, canh kim và tân kim đang dung hợp, bính hỏa và đinh hỏa đang tương sinh...

Những bóng dáng thần thú hoàn toàn mới xuất hiện trên đạo cơ của Thẩm Thiên, khiến nó trở nên kiên có, cứng cáp và viên mãn hơn.

Không biết bao lâu sau đó, năng lượng vàng trong hư không rốt cuộc tiêu hao đến gần như cạn kiệt.

Thần Ma Kim Thân của Thẩm Thiên hoàn thành thất chuyển một cách thành công, khi nắm chặt tay phải thì cả không gian cũng chấn động.

Cuối cùng đạo cơ của hắn cũng hoàn toàn viên mãn, ít nhất theo Thẩm Thiên thì nó không còn gì để cải tiến nữa, hắn có thể bắt đầu đột phá rồi.

"Không biết ngưng tụ ra Kim Đan từ đạo cơ có toàn bộ thuộc tính m Dương Ngũ Hành thì có thể có Tiên Thiên mấy văn nhỉ?"

Thẩm Thiên tự lẩm bẩm, Kim Đan cửu chuyển khác với Kim Thân cửu chuyển.

Kim Thân cửu chuyển đòi hỏi phải làm đến nơi đến chốn, mỗi một vòng kể từ vòng đầu tiên đều là một lần lột xác hoàn toàn.

Còn Kim Đan cửu chuyển thì không bắt đầu từ vòng đầu tiên như vậy, nếu Trúc Cơ kỳ có năng lực cực kỳ thâm hậu thì có thể luyện vòng liên tục ngay khi đột phá.

Ví dụ như Trương Vân Hi đột phá từ Trúc Cơ kỳ đến Kim Đan kỳ rồi hoàn thành luôn vòng thứ ba ngay sau đó.

Theo Thẩm Thiên, Trúc Cơ kỳ đã luyện thành toàn bộ mười loại lôi pháp trong "Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết" và cô đọng nó trên đạo cơ.

Dầu gì thì Kim Đan được ngưng kết từ đạo cơ này cũng phải được Tiên Thiên ngũ chuyển chứ!

Thẩm Thiên bấm pháp quyết với sự mong chờ dào dạt: "Kim Đan, ngưng!"

Đá ngộ đạo bắn ra hào quang hàng nghìn mét, sau đó một viên nguyên đan rực rỡ xuất hiện trên đỉnh đầu Thẩm Thiên.

Trong khoảnh khắc viên nguyên đan xuất hiện, Thẩm Thiên cảm giác cả thế giới trong mắt mình đều trở nên khác hẳn.

Hắn có thể cảm nhận được thần niệm của mình tăng mạnh hơn, thậm chí còn thấy rõ hai con kiến nhỏ đang làm chuyện xấu hổ ở cách đó trăm nghìn mét.

Đồng thời, rất nhiều bí quyết lôi pháp mà hắn vốn thấy khó hiểu cũng trở nên thông suốt và sáng tỏ như thác đổ vậy.

Hắn khẽ búng tay phải ngưng tụ ra một tia Hỗn Nguyên Thần Lôi vô cùng rực rỡ.

Thẩm Thiên không ngưng tụ nó từ Hỗn Nguyên Thần Lôi bổn nguyên nơi giữa mày mà ngưng tụ bằng linh khí thuần túy.

Nói cách khác, hắn sẽ không cần phải lo chuyện Hỗn Nguyên Thần Lôi nơi giữa mày sẽ bị tiêu hao quá mức trong lúc chiến đấu nữa.

Bởi vì nếu linh khí trong cơ thể không cạn kiệt thì Thẩm Thiên có thể luyện hóa ra Hỗn Nguyên Thần Lôi Ngũ Hành liên tục.

Đây chính là Kim Đan kỳ sao?

Nuốt một viên Kim Đan vào bụng thì mạng của ta do ta định chứ không còn do trời định nữa ư?

Thẩm Thiên cười tươi, ngước đầu nhìn Kim Đan bên trên với tâm thái mong đợi.

Hắn rất tò mò Kim Đan của mình sẽ có bao nhiêu thần văn, ba, năm hay là bảy?

Song, gương mặt của Thẩm Thiên lập tức đen thui khi thấy rõ hình dáng của viên Kim Đan.

Đây... Thứ quái này mà cũng gọi là Kim Đan à?

Mọi người đều biết, Kim Đan chính là áo nghĩa hiển hóa công pháp sở học của tu sĩ.

Công pháp sở học của tu sĩ càng cao thâm cường đại, khi đến Kim Đan kỳ sẽ có thể khắc họa thần văn càng mạnh hơn.

Đệ tử hạch tâm của Thần Tiêu thánh địa tu hành “Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết” thông thường mà nói có thể hoàn thành Tam Chuyển Kim Đan trở lên.

Theo lý mà nói Thẩm Thiên dựa vào Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết viên mãn cảnh ngưng tụ thành công Kim Đan, tập hợp đủ m Dương Ngũ Hành thì dù thế nào cũng sẽ không kém quá so với Trương Vân Hi.

Nhưng điều khiến Thẩm Thiên không thể ngờ là, lúc này Kim Đan lơ lửng trên đỉnh đầu mình ngay cả một đạo thần văn cũng chưa từng xuất hiện.

Đúng vậy, hắn đã dụi mắt mấy lần, chắc chắn không nhìn nhầm.

Lúc này viên Kim Đan lơ lửng trên đầu Thẩm Thiên thực sự không hề có một đạo thần văn nào.

Tuy nhiên điều này không có nghĩa là Kim Đan của Thẩm Thiên rất bình thường mà hoàn toàn ngược lại, Kim Đan của hắn tuyệt đối không hề bình thường.

Thậm chí... Thậm chí còn hơi kinh thế hãi tục.

Nhìn khắp ngũ vực ngàn năm qua, có Kim Đan của người ta không phải chỉ lớn bằng trái nhãn sao?