Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 154



Chẳng qua bình thường Ngao Ô lười ra ngoài nên cho Tề Thiếu Huyền mượn dùng thôi.

Mặc dù vận khí của Tề Thiếu Huyền kinh trời nhưng cơ duyên lớn nhất y gặp được trong hai mươi năm gần đây thực ra không phải mở được “Bất Diệt Niết Bàn Đế kinh” trong Linh Khoáng Thạch mà là lúc bé theo sư tôn đến Bắc Hải tìm kiếm linh dược, kết quả cơ duyên xảo hợp gặp được Long Thất Thái tử Ngao Ô, đồng thời trở thành bằng hữu tốt.

Sau khi hai người ký kết “khế ước Long Thần”, Tề Thiếu Huyền đã được Hắc Long đảo hết sức ủng hộ, lợi ích thì không cần nói cũng biết.

Nếu không phải như thế, Tề Thiếu Huyền mặc dù thiên phú kinh người cũng không thể thuận lợi ngưng tụ Thập Chuyển Kim Đan đến như vậy.

Chí ít y cũng phải rèn luyện lắng đọng ở Kim Đan kỳ thêm mấy năm mới có thể thành công.

Dù sao chỉ dựa vào Tử Phủ thánh địa, nội tình vẫn không thể đủ được.

“Thiếu Huyền ca, thiên kiêu trẻ tuổi Đông Hoang các huynh đều yếu quá! Không có ai mạnh một chút à?”

Trên chiến xa Hắc Long, Long Thất Thái tử Ngao Ô duỗi lưng, buồn bực ngán ngẩm nói: “Xem huynh đánh bọn hắn chán quá đi mất.”

Mặc dù Ngao Ô trông chỉ chừng năm sáu tuổi nhưng đó là vì tốc độ phát triển của Long tộc chậm hơn so với nhân tộc, trên thực tế cậu ta không nhỏ hơn Tề Thiếu Huyền mấy.

Nếu tính cả thời gian ấp trong trứng, thậm chí Ngao Ô còn lớn hơn cả Tề Thiếu Huyền.

Dương nhiên, tâm trí của long tộc cũng phát triển chậm hơn so với nhân tộc cho nên khi ở cạnh nhau đều là Tề Thiếu Huyền chăm sóc Ngao Ô.

Tề Thiếu Huyền xoa đầu Ngao Ô, cười nói: “Thiên kiêu Đông Hoang thế hệ này đúng là chẳng ai đánh đấm ra gì, ngay cả Khổ Đa Phật Tử kia cũng chỉ cản được mười hai chiêu của ta.”

“Hôm nay sau khi Tề mỗ đánh bại tứ kiệt Tần Tiêu là có thể liên chiến Trung Châu. Nghe nói Trung Châu thế hệ này có khá nhiều nhân kiệt kinh thế.”

“Hi vọng bọn họ, có thể tạo cho Tề mỗ chút áp lực và hứng thú, đừng có yếu quá.”

Tề Thiếu Huyền cầm Phương Thiên Long kích trong tay trên mặt đầy vẻ tự tin.

Y có thể cảm nhận được từng đạo thần thức đang chú ý đến mình trong hư không và cũng hưởng thụ cảm giác này.

“Chúng ta đã gần như vô địch rồi, hôm nay lấy một địch bốn chỉ để chứng minh rõ sự vô địch của bản thân thôi. Thẩm Thiên, Phương Thường, Trương Vân Đình, Trương Vân Hi đâu?”

Tề Thiếu Huyền quát lớn một tiếng, điều khiển chiến xa Hắc Long vù vù lao đến Thần Tiêu Thánh tử phong.

...

Một bên khác, Phương Thường, Trương Vân Đình cùng Trương Vân Hi cũng đã ngồi xếp bằng dưới Thánh Tử phong mấy ngày.

Ba ngày trước khi nhận được chiến thư của Tề Thiếu Huyền, Phương Thường tính tình nóng nảy đã tức điên muốn cầm Xích Diễm Long thương đi đâm chết Tề Thiếu Huyền.

May là Trương Vân Đình đã giữ hắn ta lại nên mới không để hắn ta tự đi dâng mình.

Trương Vân Đình biết rõ từ Thất Chuyển Kim Đan trở lên, mỗi lần chuyển sẽ gia tăng chiến lực lướn đến chừng nào.

Bây giờ Phương Thường là tồn tại Cửu Chuyển Kim Đan duy nhất trong tam kiệt Thần Tiêu, đủ để vững vàng áp chế Trương Vân Đình cùng Trương Vân Hi.

Cho dù hai huynh muội liên thủ, cũng chỉ có thể đánh ngang tay hoặc hơi áp chế Phương Thường nửa bậc.

Thập Chuyển Kim Đan chính là cảnh giới cực hạn siêu việt, đối mặt với Tề Thiếu Huyền Thập Chuyển Kim Đan tuyệt đối không được khinh suất.

Bây giờ Thánh tử Thẩm Thiên đang lúc bế quan, tôn nghiêm Thánh địa không thể bị hạ nhục, dù là chiến đến đẫm máu, cũng tuyệt không đối không thể để Tề Thiếu Huyền giẫm lên thánh địa giương oai.

Mấy ngày nay đến, ba người xếp bằng dưới Thánh Tử phong tu hành biện pháp hợp kích, đồng thời cố gắng tu luyện cấm thuật “Dùng Thân Hóa Kiếp”.

Lúc này trong cơ thể ba người đã dự trữ rất nhiều Hỗn Nguyên Thần Lôi, mặc dù đều là hàng dùng một lần nhưng để chèo chống cho ba người hoàn thành trận chiến này chắc chắn dư xài không chút áp lực nào.

Giờ khắc này, ba người cảm nhận được uy áp cường giả đang càng ngày càng đến gần, chiến ý trong cơ thể đều đang sôi trào.

Đến rồi!

“Thẩm Thiên, Phương Thường, Trương Vân Đình, Trương Vân Hi đang ở đâu!”

Lời nói âm vang khí phách mang theo bá khí vô địch, thanh niên người mặc Hắc Long giáp kia đang ngạo nghễ đứng trên chiến xa.

Hắn ta quan sát hai nam một nữ dưới Thánh Tử phong, trên mặt nở nụ cười lạnh rồi đột nhiên nhảy từ trên chiến xa xuống đánh tới.

“Chỉ có ba người các ngươi? Thẩm Thiên đâu! Không phải là sợ quá nên không dám tới đấy chứ?”

Tề Thiếu Huyền hùng hổ dọa người khiến mí mắt Phương Thường muốn nứt toác ra.

“Tề Thiếu Huyền, chỉ dựa vào ngươi mà cũng xứng khiêu chiến Thánh tử bản môn sao? Muốn khiêu chiến Thánh tử, trước tiên hãy qua ải Phương mỗ này cái đã!”

Nói xong, Xích Diễm Long thương trong tay Phương Thường như sống lại, phun ra liệt diễm hóa thành hảo long cao vài trượng đứng sát bên cnahj Phương Thường.

Sau lưng Phương Thường, hư ảnh dị tượng Kỳ Lân, Chu Tước ngưng thực chưa từng thấy lóe ra lôi đình sáng chói.

Thậm chí ngoài hai dị tượng này còn có thể lờ mờ nhìn thấy dị tượng Thanh Long, Bạch Hổ và Huyền Vũ, có điều chúng khá là ảm đạm.

Đây là vì sau khi Truy Phong luyện hóa Hỗn Nguyên Thần Lôi thì lý giải về Giáp Mộc Thanh Long Thần Lôi và Canh Kim Bạch Hổ Thần Lôi đã tăng lên một tầng mới.

Cộng thêm ba ngày nay Phương Thường cùng Trương Vân Đình và Trương Vân Hi tu luyện trận pháp hợp kích nên cũng đã giao lưu lôi pháp tâm đắc của nha, vì thế, tạo nghệ phương diện lôi pháp của cả ba đều tăng lên khá nhiều.

Thổ sinh Kim, Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, tuần hoàn luân hồi.

Mặc dù ngoài miệng Phương Thường nói chẳng coi Tề Thiếu Huyền ra gì nhưng cơ thể hắn ta rất thành thật... rất thận trong.

Hắn ta có thể cảm nhận được lực áp bức dày đặc phát ra từ trên người Tề Thiếu Huyền, thực lực người này tuyệt đối không kém hắn ta.

Vừa ra tay, hắn ta đã nghiễm nhiên bộc phát toàn bộ thực lực, không hề giữ lại chút nào.



Chương 435: Long Thái tử Bắc Hải, tam anh chiến Thiếu Huyền (3)

Hỗn Nguyên Thần Lôi sáng chói bao trùm toàn thân Phương Thường giống như phủ thêm một bộ Hoàng kim khải giáp lên người hắn ta.

Dưới sự gia trì của Hỗn Nguyên Thần Lôi, tốc độ, lực công kích của hắn ta đều tăng lên rất nhiều, thậm chí công kích còn kèm theo hiệu quả tê liệt cực lớn.

Mỗi một thương đâm ra, Thần Long liệt diễm màu đỏ bao bọc lôi đình thuần kim sắc có thần uy rất lớn.

“Ôi chao, lần này Thiếu Huyền ca gặp phải đối thủ khá mạnh đấu.”

Trên chiến xa Hắc Long, cậu bé Hắc Long lấy từ trong giới chỉ ra một cái ghế và một nắm hạt dưa. Cậu ta ghé đầu sát chiến xa, vừa cắn hạt dưa vừa say sưa quan chiến:

“Không biết có thể chống đỡ được mấy chiêu của Thiếu Huyền ca?”

Không chỉ có một mình Ngao Ô, lúc này trong bóng tối có vô số người đều chú ý đến trận chiến của Phương Thường và Tề Thiếu Huyền.

Trong số đó có khá nhiều người đều đã đặt cược lớn, trận đấu giữa Phương Thường và Tề Thiếu Huyền quyết định khoảng thời gian tiếp theo họ phải ăn thịt hay ăn chay.

“Tử Phủ Thánh tử, đánh hắn đi. Nhân lúc bọn hắn chưa liên thủ thì cho một tên ngã xuống trước, mấy tên còn lại mới dễ đánh!”

“Tiểu tử Phương Thường này đúng là khiến bổn tôn tức chết mà. Chẳng phải đã nói là một đấu bốn sao, mình ngươi xông lên làm gì, để thể hiện khả năng kháng cự của ngươi sao?”

“Sao Thần Tiêu Thánh tử vẫn chưa xuất hiện? Chẳng lẽ hắn thật sự e ngại uy danh của Tử Phủ Thánh tử nên định trốn sau lưng tam kiệt Thần Tiêu không dám ra tay sao?”

“Mau nhìn kìa, nhìn kìa, Tử Phủ Thánh tử ra tay kìa! Khốn kiếp, là chương cấm kỵ của Tử Phủ Đế kinh, “Tử Khí Đông Lai Tam Vạn Lý’, Tử Phủ Thánh tử đã luyện thành rồi kìa!”

“Lần này Thần Tiêu thánh địa chắc cũng thê thảm rồi!”

...

Phương Thường ra tay đã dùng hết sức nên cũng khiến Tề Thiếu Huyền cảm thấy có chút áp lực hiếm có.

Bởi vậy khi đối mặt với Phương Thường, y không dám khinh suất như với các Thánh tử khác mà thật sự ...

Sau lưng y dâng lên khí màu tím cuồn cuộn tô đậm uy vũ vô song của y, càng làm nổi bật sự thần tuấn của Hắc Long chiến giáp y đang mặc.

Tuy vẫn chưa khoa trương đến mức dâng cao ba vạn dặm nhưng cũng trùng trùng điệp điệp ba vạn trượng, vô cùng hùng vĩ.

Mạnh hay không mạnh là chuyện nhất thời, đẹp hay không đẹp là chuyện cả đời!

Phải thắng, và phải thắng cho thật đẹp mắt!

Rầm!

Xích Diễm Long thương và Phương Thiên Long kích va chạm mạnh vào nhau, trong hư không Xích Long và Hắc Long chạm vào nhau.

Trong chốc lát, hư không nơi thương kích giao nhau vỡ nát, tạo ra một vết nứt không gian làm người ta nhìn thấy mà giật mình..

Lôi đình kim sắc và tử khí đông lai mỗi bên chiếm nửa bầu trời, thần uy to lớn cuộn trào khiến vô số Tôn giả Nguyên Anh kỳ đều đang âm thầm run rẩy.

Đây... đây thật sự là sức chiến đấu Kim Đan kỳ có thể phát huy ra sao?

Nếu bọn họ tiến lên chắc cũng sẽ bị miểu sát trong nháy mắt.

Thanh niên bây giờ, thật đáng sợ!

Cảm nhận được lôi đình kim sắc đan tràn ra từ Phương Thiên Long kích cùng với cảm giác tê liệt không ngừng truyền đến từ khắp nơi trong cơ thể mình, trên mặt Tề Thiếu Huyền nở nụ cười thỏa mãn.

“Thẳng thắn mà nói, Phương Thường ngươi đã tạo cho Tề mỗ một niềm vui bất ngờ.”

“Ngươi đứng thứ ba bảng Kim Đan kỳ vậy mà còn mạnh hơn cả Khổ Đa hòa thượng xếp thứ hai.”

“Như vậy tốt lắm, bây giờ cươi đã không kém gì ta lúc Cửu Chuyển Kim Đan, vậy vẫn chưa đủ mạnh, còn kém xa lắm!”

“Bảo Trương Vân Đình và Trương Vân Hi cùng lên đi! Tề mỗ vô địch quá lâu rồi, hi vọng ba người các ngươi liên thủ, có thể mang cho ta một chút áp lực.”

Dứt lời, tử khí sau lưng Tề Thiếu Huyền đột nhiên nổ tung.

Phương Thiên Long kích đánh nát hư không, trực tiếp quét về phía Phương Thường, Xích Long thương cương trong nháy mắt sụp đổ.

“Bát Hoang Long Kích, Long Vân Chấn Thiên Kích!!!”

Tề Thiếu Huyền hét lớn một tiếng, Phương Thiên Long kích hóa thành kích ảnh vô tận, Long kích trong tay y múa máy khiến tử khí vạn trượng bắt đầu nhanh chóng ngưng tụ thu nhỏ.

Rất nhanh, tử khí vạn trượng ngưng tụ thành Thần Long tử khí dài trăm trượng, mỗi một cái vảy đều sinh động như thật, phát ra long uy nồng đậm.

Mặc dù thể tích giảm bớt gấp mấy trăm lần, nhưng lúc này uy áp Thần Long phát ra đã mạnh hơn so với trước.

Gừ...

Tiếng rồng ngâm chấn động trời đất, cả người Tề Thiếu Huyền nhảy lên hợp làm một với Trường Long tử khí, lao mạnh về phía Phương Thường với khí thế không buông tha người khác.

Một chiêu

Hai chiêu

Ba chiêu

...

Bảy chiêu

Tám chiêu

Thần long to lớn và Phương Thường tạo ra sự so sánh vô cùng rõ ràng, mỗi một kích của long trảo đều khiến hổ khẩu của Phương Thường chấn động mạnh.

Từng giọt máu tươi màu vàng nhạt từ hổ khấu của Phương Thường rơi xuống.

Ầm!!!

Long trảo đỡ lấy Xích Diễm Long thương, nện Phương Thường thẳng xuống mặt đất lập tức khiến bụi mù cuốn lên.

“Đại sư huynh!”

Trong mắt Trương Vân Đình lóe lên tia lo lắng, vốn theo dự định ban đầu của ba người thì để Phương Thường đấu với Tề Thiếu Huyền trước để thăm dò thực hư.

Nếu Phương Thường thực sự không cách nào địch nổi Tề Thiếu Huyền, Trương Vân Đình và Trương Vân Hi sẽ ra tay viện trợ, như thế cũng có thể tranh thủ cho Thẩm Thiên thêm chút thời gian.

Nhưng mà bọn họ không ngờ thực lực của Phương Thường đã dấy lên chiến ý của Tề Thiếu Huyền.

Bây giờ còn chưa quá mười chiêu nhưng theo quan sát của họ, Tề Thiếu Huyền đã hoàn toàn nghiêm túc.

Mọi người đều biết, Tử Khí Đông Lai Tam Vạn Lý là sát chiêu cấm kỵ của Tử Phủ thánh địa, còn Bát Hoang Long Kích là chiến kỹ kinh thế của Hắc Long đảo Bắc Hải.

Không ai có thể ngờ Tề Thiếu Huyền lại có thể kết hợp hai chiến pháp đại Đế kinh một cách hoàn mỹ như vậy.

Không hổ là Tử Phủ Thánh tử, quả nhiên rất khó giải quyết!

Tề Thiếu Huyền đứng khaonh tay trên đầu tử long giống như Tiên vương giáng thế khiến trong lòng nhiều người mê mẩn.

Y thở dài nói: “Ta thừa nhận ngươi rất mạnh, thời đại này nếu là không có Tề mỗ xuất thế, thiên kiêu Đông Hoang hiện nay sẽ là ngươi đứng đầu.”

“Đáng tiếc chỉ với chút thực lực như vậy, muốn đấu với Tề mỗ một trận thì còn lâu mới đủ, Trương Vân Đình, Trương Vân Hi các ngươi còn đang đợi gì thế?”

“Thần Tiêu Thánh tử tham sống sợ chết giấu đầu lộ đuôi cũng không sao, chỉ cần ba người các ngươi liên thủ có thể chống đỡ được trăm chiêu của Tề mỗ thì coi như Tề mỗ thua, thế nào?”

Lúc này Tề Thiếu Huyền vô cùng phách lối, bá đạo, đồng thời cũng tỏa sáng vạn trượng, vô địch đương đại.



Chương 436: Long Thái tử Bắc Hải, tam anh chiến Thiếu Huyền (4)

...

“Vân Hi, không thể đợi thêm nữa, muội trái ta phải, phối hợp tác chiến với Đại sư huynh.”

Trong cổ cầm sau lưng Trương Vân Đình đột nhiên bay ra một thanh kiếm cổ màu xanh, ánh sáng kiếm như thu thủy.

Hắn ta nhìn về phía bụi mù tràn ngập tử khí kim quang trên mặt lộ ra vẻ lo lắng: “Hi vọng Đại sư huynh không việc gì.”

Nếu Phương Thường đã trọng thương mất đi sức chiến đấu, trận chiến đấu này coi như phiền toái.

“Không cần nhúng tay, Phương mỗ vẫn chưa bại!”

Phần dưới của cự long tử sắc trăm trượng truyền đến giọng trầm thấp của Phương Thường.

Ngay sau đó, long trảo vốn bị đè chặt đột nhiên bị đẩy mạnh lên.

Một bóng dáng lượn lờ lôi đình kim sắc lại xuất hiện trước mặt mọi người, khí thế cất cao vô tận.

“Tham sống sợ chết? Giấu đầu lộ đuôi? Chỉ dựa vào ngươi mà cũng dám làm nhục danh dự Thánh tử bản môn?”

Tiếng cười lạnh của Phương Thường như vang vọng giữa trời đất: “Thánh tử của bản môn không xuất hiện chỉ vì thực lực của ngươi không có tư cách khiêu chiến đệ ấy.”

“Gì mà đứng đầu Kim Đan Đông Hoang, gì mà tư chất Đại đế, chẳng qua cũng chỉ thế thôi. Hôm nay xem Phương mỗ ta đánh bại ngươi như thế nào!”

Vừa dứt lời, Phương Thường bước ra một bước, thân thể khôi ngô đón gió tiến lên: “Cự Linh Chân Thân!”

Ầm!!!

Tử long trăm trượng bị húc bay ra ngoài, Phương Thường một lần nữa đứng thẳng người.

Cơ thể vốn cao bảy tám thước của hắn ta đột nhiên tăng vọt, từng đạo Hắc Nguyên lôi đình từ trong cơ thể Phương Thường điên cuồng tuôn ra, ngưng tụ thành một kim giáp chiến thần cao lớn chừng hai mươi mấy trượng.

Hắn ta chậm rãi đưa tay phải ra, lôi đình vô tận lượn lờ trên Xích Diễm Long thương, ngưng tụ thành một Long thương dài mười mấy trượng.

Giờ khắc này, khí thế của Phương Thường so với lúc đầu đâu chỉ tăng lên gấp đôi?

Ánh mắt hắn ta như điện bắn thẳng về phía Tề Thiếu Huyền: “Bổn Thánh tử vượt ải trong Chiến Thần Tháp được Thánh Linh ca tụng là thiên phí đứng đầu, tài tình đứng đầu, chiến lực đứng đầu vạn năm qua.”

“Tài tình của Thánh tử không ai sánh kịp, thậm chí còn vượt của Hoang Thạch Đế quân khi trẻ, chỉ dựa vào Tề Thiếu Huyền ngươi mà cũng xứng giao phong với đệ ấy sao?”

“Hôm nay ta sẽ cho ngươi mở mang kiến thức, xem thử chiến pháp vô thượng Phương mỗ ta học được từ Chiến Thần Tháp đây!”

Vừa dứt lời, Phương Thường vung vẩy Long thương trong tay lao về phía Tề Thiếu Huyền, lôi đình kim sắc đi tới đâu hư không vỡ vụn đến đấy.

Hắn ta gần như đã hoàn toàn từ bỏ phòng thủ, căn bản không quan tâm phải tiêu hao bao nhiêu pháp lực và Hắc Nguyên lôi đình, rõ ràng là đang liều amnjg.

Trong lúc nhất thời, hắn đã ngang bằng thực lực với trường long tử khí trăm trượng kia, không hề rơi vào thế hạ phong.

Nhìn thấy bộ dạng nổi điên của Phương Thường, trong lúc nhất thời Trương Vân Đình cảm thấy hơi chua chua.

Y chọc chọc bả vai Trương Vân Hi: “Ê, Vân Hi, nghe nói phụ tôn muốn gả muội cho Thẩm Thiên sư đệ à?”

Trương Vân Hi lạnh lùng nói: “Huynh muốn hỏi gì?”

Trương Vân Đình bất đắc dĩ nói: “Ta chỉ tò mò, không phải trước kia Đại sư huynh luôn không phục Thánh tử sao? Sao giờ lại sùng bái Thánh tử cuồng nhiệt đến như vậy?”

“Tề Thiếu Huyền phỉ báng Thánh tử, muội còn chưa nổi giận sao Đại sư huynh đã tức điên lên liều mạng trước thế?”

“Rốt cuộc bọn muội ai mới là đạo lữ của Thánh tử đây!”

Vẻ mặt Trương Vân Hi vẫn vô cùng lạnh lùng: “sư đệ có ơn cứu mạng với Đại sư huynh, tuy Đại sư huynh dáng dấp bình thường nhưng không phải loại người lấy oán trả lơn.”

“Còn về phần nổi giận?” Trương Vân Hi lấy ra một viên thủy tinh đưa cho Trương Vân Đình: “Muội đã dùng Lưu Ảnh Thủy Tinh quay lại toàn bộ những lời của Tề Thiếu Huyền, đợi sư đệ bế quan xong thì đưa cho đệ ấy.”

“Giờ Tề Thiếu Huyền phách lối bao nhiêu, đợi sau khi sư đệ xuất quan sẽ bị đánh thê thảm bấy nhiêu.”

Trương Vân Đình nhận Lưu Ảnh Thủy Tinh, gật đầu nói: “Vân Hi muội bây giờ tỉnh táo hơn so với trước kia rất nhiều, tốt lắm. Nhưng mà, sao muội lại đưa Lưu Ảnh Thủy Tinh cho ta?”

Hơi nước trong hư không ngưng kết thành hoa tuyết lác đác rơi xuống, Trương Vân Hi chậm rãi đi vào chiến trường: “Bởi vì giờ muội phải đánh nhau.”

Hắc Nguyên lôi đình vô tận ngưng tụ ngoài cơ thể Trương Vân Hi, một Bạch Hổ lôi đình cao mười mấy trượng hiện lên.

Toàn thân nó lượn lờ Hắc Nguyên lôi đình kim sắc, sát khí khiến hơi nước trong phương viên mấy trăm trượng cũng bắt đầu ngưng tụ thành băng sương, cả một mảng trời đất trở nên tiêu điều.

Dám mắng sư đệ? Muốn chết!!!

Gừ!

Tiếng Bạch Hổ rít gào, trời đất im ắng.

Trong vòng chiến, Phương Thường biến thành cự nhân một thương đánh cự long lui ra ngoài.

Hắn ta cảm nhận được Trương Vân Hi tới gần chiến trường, khẽ nói: “Đây là chiến trường của nam nhân, sư muội lui ra.”

Ánh mắt Bạch Hổ lôi đình lạnh lùng liếc nhìn Phương Thường, giọng nữ lạnh lẽo không chút tình cảm vang lên: “Ta không nghe rõ, lặp lại lần nữa.”

Cự Linh Chân Thân rùng mình một cái, phản xạ có điều kiện rụt đầu: Khụ khụ, sư muội, ta... Ta nói là nam trái nữ phải, đánh hắn nha!”

...

Ngũ Hành tương sinh tương khắc, tất cả công pháp của Thần Tiêu thánh địa đều lấy Ngũ Hành Thần Lôi làm gốc.

Mặc dù tu vi của Trương Vân Hi chỉ là Bát Chuyển đỉnh phong, còn chưa đạt đến cảnh giới Cửu Chuyển, so với Phương Thường vẫn kém hơn một chút, nhưng chủ tu của Phương Thường là lôi pháp hai thuộc tính hỏa thổ, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Trương Vân Hi tới liên thủ, chiến lực sẽ tăng nhiều.

Cộng thêm trong lòng Trương Vân Hi lúc này đang đè nén lửa giận mênh mông với Tề Thiếu Huyền nên sức chiến đấu của nàng ta vượt xa lúc bình thường.

Hai người liên thủ thế không thể đỡ, hoàn toàn áp chế thần long tử khí của Tề Thiếu Huyền.

Áp lực của Tề Thiếu Huyền tăng lớn, trong lòng hơi ấm ức.

Y không hiểu được sao lúc đầu mọi thứ đều rất tốt, mình vừa giễu cợt Thẩm Thiên một câu, kết quả trong nháy mắt Phương Thường và Trương Vân Hi đều lập tức nổi diên.

Sức chiến đấu của ai trong số hai người này đều vượt xa Khổ Đa Phật Tử đứng thứ hai bảng Kim Đan.