Lúc này hai người liên thủ toàn lực ứng phó, hơn nữa ai nấy đều mang theo tư thế liều mạng khiến trong lòng Tề Thiếu Huyền hơi run rẩy.
Ngang tàng sợ lỗ mãng, lỗ mãng sợ liều mạng, hai người này đánh nhau hung hãng quá.
Với lại, Tề mỗ ta có đào một tổ nhà các ngươi đâu mà các ngươi tức giận quá vậy?
Tuy nhiên, trong lòng ấm ức thì ấm ức nhưng thân là Thánh tử đứng đầu thì dù có khó khăn đến mấy miệng cũng không thể thốt ra mấy lời thô tục.
“Hay lắm, đánh đã lắm, không ngờ sức chiến đấu của Thần Tiêu Thánh nữ cũng nằm ngoài dự đoán của Tề mỗ.”
“Nhiệt huyết của Tề mỗ lâu lắm mới sôi trào như vậy, còn có thể mạnh hơn chút nữa không?”
“Nếu chỉ có như vậy vẫn chưa đủ, còn lâu mới đủ!”
Vừa dứt lời, Tề Thiếu Huyền âm thầm thiêu đốt một lượng lớn pháp lực trong cơ thể, hai trảo của thần long tử khí tăng vọt lao đánh Phương Thường và Trương Vân Hi bay ra ngoài.
Thần uy trông có vẻ vô song.
Đáng tiếc loại bộc phát này không có bất kỳ ý nghĩa gì, vì pháp lực mà y phải tiêu hao hoàn toàn vượt xa chiến quả đạt được.
Nhưng mà nếu lúc đầu đã nói những câu huênh hoang thì giờ phải làm sao cho ra dáng. Không thấy đám quần chúng ăn dưa bở xung quanh mắt đã bắt đầu loén lên những ngôi sao rồi sao?
Chỉ cần y ổn định chiến cuộc, cố gắng đánh bại Phương Thường cùng Trương Vân Hi chắc chắn danh chấn toàn bộ Đông Hoang.
Đương nhiên, kế hoạch “một chọi bốn” ban đầu đã được Tề Thiếu Huyền từ bỏ một cách vô cùng sáng suốt. Kẻ địch khó chơi hơn so với tưởng tượng của y rất nhiều.
Đừng nói một chọi bốn, giờ y chỉ cầu cho Trương Vân Đình còn lại hơi giữ thể diện đừng lao vào tham gia náo nhiệt.
Mặc dù một chọi hai không có hiệu quả tốt như một chọi ba nhưng điều kiện tiên quyết là phải thắng.
Nếu Tề Thiếu Huyền một chọi hai thắng thì dù thế nào cũng ra vẻ được.
Hơn nữa với tình hình trước mắt thì chỉ cần chống cự tới khi Phương Thường kiệt sức thì gần như sẽ thắng chắc.
Nhưng nếu Tề Thiếu Huyền vốn phát chiến thiếp chuẩn bị một đấu bốn, kết quả một chọi ba đã nhanh chóng bị trấn áp thì thật sự là quá mất mặt.
Tốt xấu gì cũng là con ruột của Thần Tiêu Thánh chủ, giờ rõ ràng thế lực ngang nhau, Trương Vân Đình hẳn là sẽ không đến mức không biết xấu hổ như vậy!
Tề Thiếu Huyền vừa toàn lực chống cự Phương Thường và Trương Vân Hi đang phát điên vừa dùng dư quang liếc nhìn Trương Vân Đình.
Nhưng y phát hiện ra mình sai rồi, sư tôn nói rất đúng, người Trương gia thật không biết xấu hổ.
Trương Vân Đìnhđã chậm rãi tiến lên một bước, khắp khuôn mặt là vẻ kính nể.
“Tử Phủ Thánh tử quả nhiên chiến lực kinh thiên, Trương mỗ nguyện đánh một khúc đàn trợ hứng cho Thánh tử!”
Vừa dứt lời, Trương Vân Đình đã chậm rãi ngồi xuống chân Thánh Tử phong, cổ cầm nằm ngang ở trên gối bắt đầu đàn tấu.
Tiếng đàn âm vang hữu lực vang lên dưới Thánh Tử phong giống như rồng ngâm hổ khiếu, bách điểu triêu phượng, lại như thiên quân vạn mã binh qua giao phong.
Theo tiếng đàn vang lên, trong hư không đột ngột dâng lên linh khí triều tịch.
Một cổ giáp mộc lôi linh khí mắt thường không thể nhìn thấy cuốn lên gia trì lên cơ thể Phương Thường.
Phương Thường vốn dùng đại chiêu bộc phát Cự Linh Chân Thân, mặc dù chiến lực tăng gấp bội khiến Tề Thiếu Huyền áp lực như núi, nhưng ai cũng biết loại đại chiêu này không bền bỉ.
Thông thường mà nói, duy trì năm giây thì nói hơi quá một chút nhưng cùng lắm không quá ba phút sẽ yếu đi.
Chỉ cần y có thể đợi đến khi Phương Thường cạn khô pháp lực là sẽ nắm chắc thắng lợi trong tay.
Thế nhưng Tề Thiếu Huyền không thể nào ngờ được tên Trương Vân Đình này lại vô sỉ như vậy.
Y dùng tiếng đàn thi pháp tăng buff cho Phương Thường và Trương Vân Hi, chẳng những hồi máu, hồi sức mà còn gia tăng công kích, phòng ngự.
Ngươi làm thế chẳng bằng trực tiếp gia nhập vòng chiến cho rồi.
Chí ít như thế người ta sẽ cảm thấy Tề mỗ đang đánh ba chứ không phải đánh hai.
Còn chuyện người sáng suốt còn có thể nhận ra Trương Vân Đình đang phụ trợ thì đã sao? Muốn dựa vào dư luận để giải thích sao?
Ha ha, đừng quên trong khoảng thời gian này Tề Thiếu Huyền quét ngang các Thánh địa lớn Đông Hoang, đánh bại thiên kiêu bốn phương không chừa chút mặt mũi.
Giờ thấy Tề Thiếu Huyền chịu thiệt, có cơ hội như vậy chắc chắn các Thánh địa này sẽ không khách sáo.
Gì mà “Thiên Thủy Tiên phủ to mồm đòi một đấu bốn lại bại người người liên thủ đánh bại”, gì mà “Thần Tiêu Thánh tử còn chưa xuất hiện, Tử Phủ Thánh tử đã bị đánh bại” chắc chắn đều sẽ xuất hiện.
Tề Thiếu Huyền nghe thấy tiếng đàn âm vang hữu lực kia khóe miệng không ngừng run rẩy, cái tên âm hiểm này sao lại đàn ra tiếng đàn nhiệt huyết sôi sục đến thế?
Người ngoài đều nói Thần Tiêu Nhị sư huynh Trương Vân Đình nho nhã hiền hoà, là người chân chính khiêm tốn, Tề mỗ có thể tin được mới lạ!
Y thấy thần long tử khí không ngừng bị Long thương và hổ trảo xé rách, long tranh hổ đấu cự linh đau, vô cùng thê thảm.
Tề Thiếu Huyền sắc mặt trắng nhợt, nhìn về phía chiến xa Hắc Long: “Tiểu Ô, ra tay giúp đỡ nào.”
Cậu bé sừng rồng che miệng cười nói: “Thiếu Huyền ca, hình như mặt huynh sưng rồi.”
Miệng vừa nói “Đông Hoang chả ai biết đánh đấm muốn một đánh bốn”, kết quả y lại bị song kiệt Thần Tiêu đè xuống đất dày vò.
Nếu trước đó Tề Thiếu Huyền không nói mấy câu huênh hoang thì dù bại vẫn vinh, đáng tiếc y đã ra vẻ quá đáng.
Y luôn mồm kêu gào muốn một chọi bốn, kết quả lại ra vẻ thất bại.
Lần lật tàu này hơi nặng nề quá!
Tề Thiếu Huyền nghe thấy Ngao Ô trêu chọc thẹn quá hoá giận: “Cá tối nay không có nữa đâu.”
Ngao Ô...
Trên chiến xa Hắc Long, thiếu niên sừng rồng lắc mình biến hoá.
Chương 438: Thiên kiếp là yêu quái kiêu ngạo (1)
Một con Thần Long màu đen dài chừng mười mấy trượng gào thét bay đến, khí thế không yếu hơn Phương Thường bao nhiêu.
Càng quan trọng hơn là, khi Tề Thiếu Huyền đứng trên đỉnh đầu Hắc Long, hai khí tức nhanh chóng dung hợp làm một, thăng hoa cực điểm.
“Long kỵ sĩ nhân long một thể, vinh nhục cùng hưởng.”
Tề Thiếu Huyền bị ép phải kề vai chiến đấu với Ngao Ô nên hơi đỏ mặt, nhưng đã ra vẻ rồi thì không thể dừng lại được.
Phương Thiên Long kích trong tay y dưới sự gia trì của long lực đột nhiên dài thành mười trượng: “Chúc mừng các ngươi đã ép được Tề mỗ thực sự nghiêm túc.”
Giờ khắc này 2V2, Phương Thường cùng Trương Vân Hi chiến ý sôi trào, còn Trương Vân Đình nhíu mày.
Y có thể cảm nhận được sau khi Tề Thiếu Huyền liên thủ với Ngao Ô chiến lực tăng gấp bội.
Long kỵ sĩ trong truyền thuyết, truyền kỳ bất bại.
Nếu Thánh tử còn không xuất quan, ba người bọn họ rất khó cản được Tề Thiếu Huyền.
Tôn nghiêm của Thần Tiêu thánh địa nguy rồi!
...
Có khá nhiều người đều có cùng suy nghĩ với y. Các trưởng lão của Thần Tiêu thánh địa đều nhìn chằm chằm Thánh Tử phong.
Lúc này, đại trận hộ sơn bao phủ ngoài Thánh Tử phong cuối cùng cũng chậm rãi giải trừ.
Mây đen dày đặc bao phủ trên Thánh Tử phong có ẩn chứa lôi đình chìm nổi.
Càng quan trọng hơn là, trong mấy đen ẩn chứa ý chí thiên đạo.
Đây rõ ràng là thiên kiếp, chỉ có tu sĩ thành thánh hoặc chí bảo xuất thế mới có thể xuất hiện thiên kiếp.
Trong lúc nhất thời, trong lòng những tu sĩ đang vây xem đều trở nên ngạc nhiên.
Mọi người đều biết Thánh tử phong là nơi ở của Thần Tiêu Thánh tử, lúc này Thần Tiêu Thánh tử còn đang bế quan.
Giờ đại trận hộ sơn chủ động giải trừ, trên trời lại xuất hiện mây đen thiên kiếp, chuyện gì xảy ra vậy, chẳng lẽ có người muốn độ kiếp thành thánh?
Trong các đệ tử nội môn của Thánh tử, Tống Phú Quý đang lẩm bẩm: “Chẳng lẽ, tiên sư sắp thành thánh?”
Mắt Lưu Thái Ất sáng bừng lên, lấy ngọc giản trong ngực ra nóng lòng muốn ghi chép.
Nếu là sự thật thì đây đúng là sự kiện lớn kinh đời!
Dù sao Thiên sư cũng còn quá trẻ tuổi, nếu thật sự thành thành sẽ chấn động cả ngũ vực!
Trong vòng chiến, Tử Phủ Thánh tử Tề Thiếu Huyền cùng Long Thất Thái tử Ngao Ô đều đang khựng lại nhìn về phía Thánh Tử phong.
Nhất là Long Thất Thái tử Ngao Ô, cơ thể nhỏ bé của cậu ta đang run rẩy.
Lúc này, một cảm giác đột nhiên dâng lên trong đầu cậu ta...
Cảm giác muốn quỳ lạy dập đầu!
Trong hư không lần lượt hiện lên từng bóng dáng, bọn họ là trưởng lão của các tiên môn lớn.
Tề Thiếu Huyền khiêu chiến tứ kiệt Thần Tiêu, chuyện lớn như vậy đã thu hút ánh mắt toàn bộ giới Tu tiên Đông Hoang.
Có thể nói thắng bại của trận đấu này thậm chí sẽ ảnh hưởng đến uy vọng và địa vị của các Thánh địa lớn, cực kỳ quan trọng.
Đừng thấy hình như chỉ là các vãn bối Kim Đan kỳ đang đánh nhau, thật ra thì không chỉ có một hai Thánh giả đang lén hỗ trợ so tài.
Vốn Phương Thường liên thủ với Trương Vân Hi của Thần Tiêu thánh địa áp chế Tề Thiếu Huyền đã khiến rất nhiều thế lực bị Thần Tiêu thánh địa đánh bại cảm thấy thoải mái.
Bây giờ thiên kiếp xuất hiện trên Thần Tiêu Thánh Tử phong càng khiến tất cả mọi người chấn động.
Ai cũng nói Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên có vận khí lớn quấn thân, không kém gì đứa con vận khí Tề Thiếu Huyền.
Thậm chí có rất nhiều người nói, vận khí và thiên phú của Thẩm Thiên còn trên cả Tề Thiếu Huyền.
Những lời này rốt cuộc là thật hay giả, có phải Thần Tiêu thánh địa cố ý đơm đặt hay không sẽ nhanh chóng nhìn thấy rõ thôi.
...
Thiên kiếp trên Thánh Tử phong vẫn đang không ngừng ấp ủ.
Thiên uy nồng đậm khiến vô số cường giả trong hư không tránh đi, không muốn bị cuốn vào trong đó.
Tất cả không phải vì bây giờ uy lực thiên kiếp trên Thánh Tử phong mạnh chừng nào mà vì thứ thiên kiếp này là chúa thù dai.
Cho dù tu vi mạnh cỡ nào, chỉ cần ngươi tham gia lôi kiếp của người khác hoặc chí báo, can thiệp độ kiếp thì chắn chắn sẽ bị dòm ngó.
Hơn nữa lôi kiếp sẽ căn cứ vào tu vi của ngươi để điều chỉnh cường độ lôi kiếp tấn công ngươi, sẽ tặng cho ngươi dịch vụ theo chế độ riêng.
Vì vậy, cường giả tu vi càng cao thường càng không dám trêu chọc lôi kiếp.
Còn những kẻ dám vung roi, tát kiếp vân kia, ừm... đều già quá rồi.
Thiểm điện loẹt xoẹt bắt đầu rơi xuống từ trong tầng mây, hóa thành một thanh trường đao lôi đình chém về phía Thánh Tử phong.
Dưới mắt bao nhiêu người, một tàn ảnh màu đen từ Thánh Tử phong dâng lên, bên ngoài bao trùm quang giáp đen nhánh cản những lôi đình kia.
Ầm!
Ầm ầm ầm!
Ầm ầm ầm ầm ầm!!!
Lôi đình như trường đao chém lên vật thể màu đen tỏa ra ánh sáng lung linh.
Lúc này, mọi người cũng đều nhìn thấy rõ đồ vật màu đen kia, không phải là Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên mà là một quả trứng màu đen.
Nó xoay chầm chậm trong hư không, linh khí trong phương viên ngàn trượng như tạo ra một vòng xoáy khổng lồ điên cuồng lao vào trong quả trứng màu đen.
Càng ngày càng có nhiều linh khí tràn vào trong trứng, long văn bên ngoài cũng càng ngày càng rõ ràng, thậm chí vang lên tiếng long ngâm.
Dưới hông Tề Thiếu Huyền, sắc mặt Ngao Ô vô cùng khó coi, phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ.
“Cảm giác áp bức to lớn quá, sự áp chế về huyết mạch này, sao có thể được, bổn Thái tử là bát phẩm Hắc Long đấy!”
Ngao Ô vốn đứng giữa không trung rơi rầm xuống mặt đất, một uy áp to lớn đè lên người cậu ta khiến cậu ta bất giác cúi đầu.
Đây không phải thủ đoạn đặc biệt gì mà là áp chế xuất phát sâu từ huyết mạch: Là sự áp chế của Long tộc phẩm cấp cao với Long tộc phẩm cấp thấp.
Cũng chính vì vậy, trong lòng Ngao Ô càng cảm thấy khí tin, dù sao cậu ta cũng là bát phẩm Hắc Long.
Đông Hoang mấy ngàn năm nay, cậu ta là Long tộc có thiên phú mạnh nhất.
Chương 439: Thiên kiếp là yêu quái kiêu ngạo (2)
Dù tính trong tất cả thiên kiêu Long tộc Hắc Long đảo vạn năm nay thì cậu ta cũng có thể nằm trong năm vị trí đầu.
Mặt khác, độ tinh khiết huyết mạch của bốn vị bát phẩm Hắc Long khác cũng chưa chắc đã cao hơn cậu ta, không thể gây cho cậu ta uy áp to lớn đến như vậy.
Mặc dù Ngao Ô nhỏ tuổi nhưng có sự kiêu ngạo của Long tộc. Cậu ta không cam tâm bị long uy không rõ áp chế cho nên cậu ta vẫn đang chống cự.
Tứ chi ngũ chỉ của cậu ta cắm sâu trong lòng đất, thân rồng bất khuất ngóc lên, đầu kiêu ngạo nhìn lên bầu trời Thánh Tử phong.
Cậu ta muốn nhìn cho rõ, rốt cuộc quả trứng rồng thần bí này có lai lịch gì, nhất định phải nhìn cho rõ!
“Chỉ một quả trứng rồng không rõ lai lịch mà muốn bổn Thái tử thần phục?”
“Nằm mơ đi, xương rồng của bổn Thái tử thà gãy chứ không chịu cong!”
Ba phút sau, Ngao Ô nằm xuống.
Haizz, chống cự mệt mỏi quá.
Nếu uy áp mà sâu trong huyết mạch còn cảm thấy thì độ tinh khiết huyết mạch của quả trứng rồng này cao hơn bổn Thái tử, hẳn là như vậy!
Đối mặt với Long tộc có độ tinh khiết huyết mạch cao hơn mình, nằm xuống biểu thị tôn trọng cũng không mất mặt.
Ừm, cảm giác nằm rạp trên mặt đất nhìn đại lão độ kiếp, rất tốt.
Tề Thiếu Huyền bên cạnh đỡ trán: “...”
Tiểu lão đệ này, nếu đệ thực sự không chịu được nói sớm không phải tốt hơn sao?
Là bạn ký kết khế ước Long Thần với Tề mỗ, thể diện của đệ cũng là thể diện của Tề mỗ.
Đệ nói cứng trước mặt vô số người như vậy, vài phút sau lại bị tát vào mặt, đệ bảo mặt mũi của Tề mỗ biết để đâu đây.
Thật là mất mặt.
...
“Khụ khụ, bạn của Tề mỗ xảy ra chút chuyện, chúng ta tạm dừng quyết đấu có được không?”
Tề Thiếu Huyền nhìn Phương Thường, Trương Vân Hi đang nhìn mình chằm chằm mình, y không khỏi nuốt ngụm nước bọt, mồ hôi trên trán ứa ra.
Nói thẳng ra thì nếu Ngao Ô không xảy ra vấn đề, bọn hắn nhân long hợp nhất thi triển thuật kết hợp trong “Chân Long Đế kinh” thì sẽ đánh đâu thắng đấu.
Đừng nói Phương Thường và Trương Vân Hi, cho dù Trương Vân Đình có chính thức vào cuộc Tề Thiếu Huyền cũng tự tin có thể thắng hêt
Nhưng lúc này con rồng con Ngao Ô kia bị đè nằm bẹp dí không dậy nổi thì còn đánh đấm thế nào?
Hơn nữa Tề Thiếu Huyền còn cảm nhận được rất rõ chiến lực của mình đang bị suy yếu.
Mặc dù y thu hoạch được rất nhiều cơ duyên nhưng chiến lực hạch tâm vẫn phát ra từ “Tử Phủ Đế kinh” “Chân Long Đế kinh” và “Niết Bàn Bất Diệt Đế kinh”.
Trong đó “Niết Bàn Bất Diệt Đế kinh” chủ yếu là dùng để chữa thương khôi phục, “Tử Phủ Đế kinh” và “Chân Long Đế kinh” chủ chiến.
Và sức mạnh chân long trong cơ thể y vì cùng nguồn gốc với Ngao Ô nên cũng bị long tộc phẩm cao hơn áp chế.
Có điều sự áp chế mà y cảm nhận được sẽ không khoa trương đến mức phải cúi đầu như Ngao Ô mà thôi.
Tuy nhiên cho dù là thế, Tề Thiếu Huyền cũng cảm thấy lúc này sức chiến đấu của mình đã yếu đi hai ba phần trở lên.
Y ở trong trạng thái này, nếu đánh với Phương Thường và Trương Vân Hi sẽ có xác suất bị đè xuống đất giày vò rất lớn.
Vì thế e là có xấu hổ đến mấy, Tề Thiếu Huyền cũng chỉ có thể xin trì hoãn quyết đấu đợi tiểu tử Ngao Ô kia khôi phục.
Lôi đình Bạch Hổ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tề Thiếu Huyền, giọng Trương Vân Hi lạnh vùng vang lên: “Ngươi, không phải nói đã nghiêm túc rồi sao?”
Tề Thiếu Huyền: “...”
Cự Linh Chân Thân Phương Thường cầm trường thương như đang nghĩ xem đâm vào đâu thì tương đối dễ chịu: “Không phải ngươi nói nhiệt huyết sôi trào, chê chúng ta vẫn chưa đủ mạnh sao?”
Tề Thiếu Huyền: “...”
Cảm giác nóng rát trên mặt truyền đến, Tề Thiếu Huyền lặng lẽ dùng linh khí tử sắc che giấu toàn bộ cơ thể mình.
Biết trước Thần Tiêu thánh địa là cục xương khó gặm như thế này thì lúc đầu đã không nói mấy câu ra vẻ như thế rồi.
Huhuhu, ra vẻ quá giờ bị điên cuồng tát vào mặt, xấu hổ quá!
May là sỉ nhục thì sỉ nhục nhưng Trương Vân Hi và Phương Thường đều hoàn toàn thu pháp thân lại, không tiếp tục tấn công nữa.
Một mặt vì bọn họ bộc phát toàn lực sẽ hao tổ rất lớn, một mặt khác là Thẩm Thiên đã xuất quan rồi.
Bọn hắn liều mạng chặn Tề Thiếu Huyền như vậy chẳng phải để giữ tôn nghiêm cho Thần Tiêu Thánh tử, để ít nhất là không phải chưa chiến đã bại sao?
Bây giờ Thẩm Thiên đã xuất quan, Phương Thường và Trương Vân Hi tin chắc rằng với sức chiến đấu của hắn, tuyệt đối có thể quang minh chính đại treo Tề Thiếu Huyền lên đánh một trận.
Đến lúc đó, chẳng phải sẽ vẻ vang hơn quần ẩu với Tề Thiếu Huyền giành chiến thắng nhiều sao?
Còn Tề Thiếu Huyền lúc này đang thẹn đỏ mặt kia thì thật ra chẳng cần để ý nữa.
Vì giờ khắc này tất cả sự chú sy của mọi người đều dồn lên lôi kiếp của Thần Tiêu Thánh Tử phong.
Bọn họ đều đang tò mò, vì sao Thần Tiêu Thánh tử... lại biến thành một quả trứng rồng, hơn nữa còn độ kiếp.
Chẳng lẽ, Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên đoạt xá trứng rồng, muốn mượn nó để một lần thành Thánh sao?
Tất cả suy đoán mà mọi người đưa ra này đương nhiên chỉ bị giới hạn ở những người không có kiến thức.
Những nhân vật lớn thật sự lúc này đã tra rõ hư thực trên Thánh Tử phong, hơn nữa ai nấy cũng đều có những toán tính, mưu đồ riêng.
“Phương Thường, Trương Vân Đình, Trương Vân Hi, uy năng trận lôi kiếp này tương đương với công kích của cường giả Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, uy hiếp với các con không lớn, có thể mượn đó để cảm ngộ chương cấm kỵ.”
Trong đầu tam kiệt vang lên giọng nói hờ hững của Thần Tiêu Thánh chủ.
Ba người cùng nhau gật đầu lao về phía Thánh Tử phong, bước vào trong kiếp vân.
Đương nhiên, ba người bọn họ không xâm nhập vào khu vực trung tâm lôi kiếp làm ảnh hưởng trứng rồng độ kiếp, mà chỉ ngồi xếp bằng ở khu vực bìa ngoài, luyện hóa năng lượng lôi đình tản mát ra.
Trong lúc nhất thời, ba người bọn họ như cùng chung nhịp đập với lôi đình trong trời đất, ấn ký lôi đình nơi mi tấm chiếu sáng rạng rỡ.