Bàn tay bạc che khuất bầu trời ngày càng gần, ngày càng gần hơn.
Mọi trở ngại đều trở nên yếu ớt trước mặt bàn tay ấy, chẳng mấy chốc mà tất cả đã bị đánh nát.
Tề Thiếu Huyền đành trơ mắt nhìn bàn tay ấy bao vây chính mình, sau đó cả cơ thể đều cảm nhận sức ép mạnh mẽ.
Bụp!
Không có gì là thấp thỏm, tựa như bóp chết một con gián vậy.
Tử Phủ thánh tử Tề Thiếu Huyền... thua trận.
Giây lát sau, bóng dáng Tề Thiếu Huyền lại ngưng tụ trên võ đài lần nữa.
Y ngớ người vì chưa thể tỉnh lại trước đòn tấn công vừa rồi.
Cái quỷ gì vậy? Vừa rồi y đã bị giết trong nháy mắt ư?
Chẳng phải hai lần trước đều ổn à, Tề mỗ và Thần Tiêu thánh tử ngang bằng về sức mạnh nên khó phân thắng bại mà?
Do Tề mỗ không phát huy tốt trong hai lần trước, nếu không Tề mỗ đã có cơ hội thắng rồi!
Tề mỗ đã điều chỉnh trạng thái về mức tốt nhất trong lần thứ ba rồi, mà sao Thần Tiêu thánh tử lại bật hack luôn vậy?
Không chỉ mình Tề Thiếu Huyền thấy khiếp sợ mà các tu sĩ theo dõi trực tiếp cũng đực mặt ra.
Dù sao tất cả người tu tiên trong Đông Hoang đều biết về sức mạnh của Tề Thiếu Huyền rõ như ban ngày.
Có thể nói, Tề Thiếu Huyền hoàn toàn xứng được gọi là thiên kiêu mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi, càn quét bát phương mà không gặp địch thủ.
Ngay cả Khổ Đa Phật Tử xếp thứ hai trên bảng Kim Đan cũng chỉ chống được mười hai chiêu của y mà thôi.
Phương Thường xếp thứ ba phải hợp sức với Trương Vân Hi và Trương Vân Đình mới có thể so tài với y.
Tồn tại như thế tuyệt đối là nhân tài kiệt xuất trong số tất cả thiên kiêu Đông Hoang trong chục nghìn năm trở lại đây.
Có lẽ chỉ Sở Long Hà của nghìn năm trước và thiên kiêu nổi bật trong những năm xa hơn trước kia mới có thể sánh bằng y.
Chỉ bàn về yếu tố đánh giá cấp bậc thiên phú trên bảng Chiến Thần thì đến Sở Long Hà cũng bị đè dưới tên Tề Thiếu Huyền.
Mặc dù bảng xếp hạng này bị ảnh hưởng bởi một bộ phận nhân tố khách quan nhưng kết quả vẫn là kết quả.
Thiên kiêu như thế lại bị Thần Tiêu thánh tử giết ngay tắp lự sao?
Cảnh tượng ấy đã lật đổ nhận thức của bọn họ rồi!
"Ban nãy đã xảy ra chuyện gì thế? Bổn tọa hoa mắt à? Sao bổn tọa lại thấy Tử Phủ thánh tử bị giết chớp nhoáng thế?"
"Tin ta đi, ngươi không phải là một người."
"Sao người bên trên lại mắng người thế! Đại đao của bổn tọa đâu!"
"Ngươi không hoa mắt, ta cũng thấy, bàn tay của Thần Tiêu thánh tử quá khoa trương."
"Ta vốn tưởng rằng sức chiến đấu của Thần Tiêu thánh tử xấp xỉ Tử Phủ thánh tử, nhưng xem ra hai bên không cùng một bậc rồi!"
"Thật là đáng sợ! Chẳng lẽ đây mới là sức chiến đấu thật sự của Thần Tiêu thánh tử ư? Hắn không nghiêm túc trong hai ván vừa rồi à?"
"Thế nhưng đây là hình chiếu của Thần Tiêu thánh tử mà? Tại sao hình chiếu biết giấu dốt, lẽ ra nó phải dốc hết sức chứ?"
"Ha hả, ai bảo với ngươi là hình chiếu không thể giấu dốt? Đừng quên hình chiếu này còn có đầu óc hơn thánh tử nhé."
"Cười chết mất, A Di Đà Phật, Tử Thự Kinh của Tử Phủ Thánh Địa đâu! Không nói hả?"
"Cảm ơn phật tử Lôi m Thánh Địa "Khổ Đa" đã khen thưởng cho hình chiếu Thần Tiêu thánh tử 666 viên linh thạch."
"Cảm ơn phật tử Lôi m Thánh Địa "Khổ Đa" đã khen thưởng cho hình chiếu Thần Tiêu thánh tử 666 viên linh thạch."
...
Buổi trực tiếp lại tạm dừng.
Mặt Tề Thiếu Huyền lúc xanh lúc tím khi đọc bình luận trên võ đài.
Sỉ nhục!
Quả là nhục nhã vô cùng!
Từ nhỏ đến lớn, Tề Thiếu Huyền y đã bao giờ thua thảm như vậy đâu?
Đừng nói y chưa từng thảm thế này, Tử Phủ thánh tử các đời trong mấy nghìn năm qua cũng chưa gặp cảnh thảm như vậy đó!
Tử Phủ thánh chủ thời trẻ cũng đã bị Trương Long Uyên và Sở Long Hà áp chế, nhưng thánh chủ cũng chỉ bị treo lên đánh chứ nào bị giết chớp nhoáng như thế này.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì Tề Thiếu Huyền y còn làm người như thế nào nữa? Cái danh Tử Phủ thánh tử thảm nhất sẽ phải đổi chủ mất!
"Tháp linh, Tề mỗ hy vọng ngươi cho Tề mỗ một lời giải thích."
"Có phải ngươi lén lút gian lận, tăng cao lực chiến của Thần Tiêu thánh tử không?"
Tề Thiếu Huyền tay cầm Phương Thiên Long Kích, mặt sa sầm lại: "Vì sao lần này Thẩm Thiên lại mạnh đến thế?"
Tháp linh thản nhiên trả lời: "Thánh tử trẻ tuổi đừng tức giận, tức quá thành bệnh thì không ai thay cho, ngài ngồi xuống bình tĩnh trước đã, thánh Chiến Thần có thành tín mà."
Tề Thiếu Huyền giật giật khóe miệng, nghĩ thầm bổn thánh tử bị giết chớp nhoáng trước mắt mọi người, mặt mũi cũng mất hết rồi mà ngươi còn bảo bổn thánh tử bình tĩnh hả?
Nên biết Tề mỗ đã nạp một trăm sáu mươi nghìn, một trăm sáu mươi nghìn điểm Chiến Thần đó!
Đây là thái độ đãi khách của tháp Chiến Thần các ngươi à?
Tháp linh lại lên tiếng: "Tử Phủ thánh tử đáng kính, ngài nên đọc những điều cần biết khi vào bổn tháp."
"Tất cả hình chiếu thiên kiêu trong bổn tháp đều được hình thành dựa trên sức chiến đấu của bản thể lúc vượt tháp, năng lực cũng được sử dụng ngẫu nhiên."
"Nói cách khác, tất cả năng lực của Thần Tiêu thánh tử đều có thể được sử dụng khi chiến đấu với ngài, đã có năng lực yếu thì dĩ nhiên cũng có năng lực mạnh."
Tề Thiếu Huyền giật giật khóe môi: "Ý của ngươi là Thần Tiêu thánh tử chỉ tấn công Tề mỗ bình thường vào hai lần trước, đến lần này thì ra chiêu mạnh luôn hả?"
Tháp linh dịu dàng nói: "Đúng vậy, Tử Phủ thánh tử hiểu biết sâu rộng nên mới nhận ra năng lực đầu tiên mà Thần Tiêu thánh tử sử dụng là thuật Ngũ Sắc Thần Quang của Khổng Tước thần tộc."
"Năng lực trong lần thứ hai là thiên địa kỳ vật Vũ Hóa Tiên Kim tấn công tốc độ, đó không phải là kỹ năng tất sát thích hợp với Thần Tiêu thánh tử nhất."
"Còn đòn tấn công giết ngài chớp nhoáng trong lần thứ ba chính là tuyệt học mà Thần Tiêu thánh chủ học được trong bổn tháp - Phá Thương Nguyên Thủ."
Chương 467: Nữ đế tuyệt thế, Phi Tiên Kiếm Ý (2)
"Mỗi một thiên kiêu vượt tháp thành công đều có thể lựa chọn học tuyệt học như thế trong tháp Chiến Thần."
"Trước đó, ngài đã đánh bại thiên kiêu năm sao hai lần và thiên kiêu sáu sao một lần. Dựa theo quy tắc, ngài cũng có thể chọn hai loại truyền thừa năm sao và một truyền thừa sáu sao."
Tề Thiếu Huyền mắt sáng quắc: ""Phá Thương Nguyên Thủ" mà Thẩm Thiên vừa sử dụng là truyền thừa mấy sao?"
Tháp linh im lặng một lát mới từ từ đáp lại: "Phá Thương Nguyên Thủ là truyền thừa bảy sao."
Truyền thừa bảy sao?
Khó trách uy lực mạnh đến bực ấy!
Chờ đã, cả hai đều là thiên kiêu sáu sao mà, tại sao hắn lại có truyền thừa bảy sao?
Tề Thiếu Huyền ngẩn ra, kế đó thầm dò hỏi: "Tháp Chiến Thần, rốt cuộc Thần Tiêu thánh tử là thiên kiêu mấy sao?"
Tháp linh bình tĩnh nói: "Thần Tiêu thánh tử quyết định che giấu thứ hạng của mình nên không ghi tên vào bảng tân tú Chiến Thần và bảng tổng Chiến Thần. Trên nguyên tắc, tháp Chiến Thần tôn trọng quyền riêng tư của tất cả thiên kiêu nên không tiện tiết lộ xếp hạng của hắn."
Tề Thiếu Huyền hơi giật khóe miệng: "Có phải là đánh bại thiên kiêu bảy sao mới có thể lấy được truyền thừa bảy sao không?"
Tháp linh: "Đúng vậy."
Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi: "Có phải Thẩm Thiên lấy được truyền thừa cấp bảy sao Phá Thương Nguyên Thủ này tại tháp Chiến Thần không?"
Tháp linh im lặng một lát như đang do dự: "Đó... Đúng vậy."
Tề Thiếu Huyền hừ lạnh: "Nói cách khác, Thẩm Thiên đã từng chiến thắng thiên kiêu bảy sao và trở thành thiên kiêu bảy sao ư?"
Tháp linh thở dài: "Do ngài đoán ra chứ không phải do bổn tháp tiết lộ bí mật, ngài đúng là một thánh tử thông minh."
"Tháp Chiến Thần nhắc nhở, không phải đánh giá cấp bậc của các thiên kiêu vượt tháp đều được giữ mãi không đổi."
Cho nên hình chiếu của Thẩm Thiên không hề sử dụng toàn lực trong hai ván trước ư?
Hay là hình chiếu Thẩm Thiên trong hai ván đó chỉ là hình chiếu trong lần đầu vượt tháp chứ không phải trạng thái mạnh nhất?
Tề Thiếu Huyền mắt sáng rực: "Sức mạnh của Thẩm Thiên trong hai ván trước chỉ tương đương với Tề mỗ, nhưng đến ván thứ ba thì lại mạnh thái quá."
"Lẽ nào hắn chỉ mạnh xấp xỉ Tề mỗ trong lần đầu tiên vào tháp Chiến Thần, có điều sau đó đã nhận được truyền thừa cấp sáu sao."
"Sau khi luyện thành truyền thừa cấp năm sao và sáu sao, hắn lại vào tháp Chiến Thần mấy lần rồi thành công đánh bại thiên kiêu cấp bảy sao, cuối cùng nhận được Phá Thương Nguyên Thủ?"
Như vậy Tề mỗ cũng có tư cách chọn một truyền thừa sáu sao và hai truyền thừa năm sao trong tháp Chiến Thần à?
Đợi đến khi Tề mỗ luyện thành ba truyền thừa này, Tề mỗ cũng sẽ có cơ hội đột phá cửa ải của thiên kiêu bảy sao hả?
Tề Thiếu Huyền nghĩ đến đây thì đôi mắt trở nên nóng rực.
Y hít sâu một hơi: "Tháp Chiến Thần, Tề mỗ muốn chọn truyền thừa!"
...
Đêm tối dần, trăng tròn treo giữa trời.
Trong lúc Tề Thiếu Huyền vượt ải và chọn truyền thừa, Thẩm Thiên lại quay về Thánh Tử phong.
Một cô bé tà ác tầm năm, sáu tuổi đang đi theo sau hắn, đồng thời nhìn hắn một cách u oán.
Tên nhân loại đáng hận này dám làm chuyện đó với người vĩ đại như bổn cung!
Nếu tên này không đẹp trai thì bổn cung đã loại bỏ hắn rồi.
Ừ, bởi vì hắn đẹp trai thôi, không phải do bổn cung đánh không lại đâu!
Ngao Băng liếm môi, đột nhiên hỏi: "Tên nhóc, Thánh Tử phong của ngươi có rượu không? Loại tốt nhé."
Không ngờ bổn cung lại bị tên này đè lên xe, quá mất mặt rồng, bổn cung muốn mượn rượu giải sầu!
Rượu?
Thẩm Thiên ngạc nhiên nhìn Ngao Băng: "Ngươi muốn uống rượu?"
Ngao Băng trợn trắng mắt: "Sao, không được hả? Bổn cung đã nhịn mười nghìn năm trên chiến trường thượng cổ rồi đó."
"Bây giờ bổn cung vất vả lắm mới thoát khỏi ràng buộc, niết bàn sống lại, chẳng lẽ bổn cung không nên uống vài ly chúc mừng sao?"
Thẩm Thiên nghe thế mới có phản ứng. Không còn cách nào khác, cũng do dáng vẻ bé gái của Ngao Băng thật sự quá dễ lừa người.
Một cô bé khoảng năm, sáu tuổi hỏi ngươi có rượu hay không, nghe thôi cũng thấy là lạ.
Nhắc mới nhớ, hình như Thẩm Thiên đã tìm được không ít rượu trong Mê Vụ sơn cốc.
Đằng Mẫu Lục Cơ lấy nước dây của mình để ủ ra rượu nhựa tiên, ắt hẳn đó cũng là rượu ngon nhỉ!
Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên vội vàng lấy một vò rượu tiên ra khỏi Thương Minh Giới: "Băng tỷ, ngươi thấy rượu này sao hả?"
Ui cha, tên nhóc này thật sự có rượu à?
Ngao Băng mắt sáng rực, vội vàng ôm vò rượu, vừa dùng bàn tay nhỏ bé vỗ một cái thì nắp vò đã bị mở ra.
Ngay sau đó, mùi rượu nồng nặc và kéo dài chợt bay ra khỏi vò rượu.
"Không tệ lắm! Rượu ngon cực phẩm được cất trong hầm mấy trăm năm!"
Ngao Băng cau mũi nhỏ, nét mặt say mê: "Không sai, hàng tốt."
Thẩm Thiên dở khóc dở cười: "Băng tỷ tỷ muốn uống thì ta đi chuẩn bị ly và chút đồ nhắm rượu."
Ừng ực ừng ực ừng ực...
Thẩm Thiên còn chưa nói hết câu thì Ngao Băng đã ôm vò rượu còn to hơn cả đầu của mình và tu ừng ực.
Mùi rượu nồng nặc lan ra hơn nửa ngọn Thánh Tử phong.
Ợ!
Ngao Băng uống gần nửa vò rượu tiên rồi ợ một tiếng.
Một làn hơi rồng màu đỏ thẫm bay ra từ mũi của Ngao Băng, đúng là ác long phun khí!
"Thoải mái, sảng khoái, dễ chịu!"
Ngao Băng chống hông: "Bổn cung là Trưởng công chúa đảo Hắc Long, có rượu ngon nào mà chưa từng uống, nhưng mà rượu này thật là thú vị."
"Nửa vò vào bụng nên hơi xộc lên đầu."
Thẩm Thiên dở khóc dở cười: "Băng tỷ tỷ kiềm chế chút đi, đừng uống say."
Ngao Băng căm tức nhìn Thẩm Thiên: "Làm càn! Bổn cung tung hoành trong giới uống rượu nhiều năm, ngay cả con nhóc Phượng Vũ cũng bị bổn cung chuốc say! Bổn cung mà say à?"
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: "Chẳng phải Băng tỷ tỷ niết bàn tu lại sao? Đây là rượu tiên dành cho cấp thiên tôn, mạnh lắm đó!"
Chương 468: Nữ đế tuyệt thế, Phi Tiên Kiếm Ý (3)
Ngao Băng hừ một tiếng: "Chú em đẹp trai nhưng quá yếu đuối, không thể kiên cường hơn chút được hả?"
"Rượu là thứ tốt, bổn cung đã thích uống rượu từ nhỏ, không nói khoác chứ bổn cung là nghìn ly không say nhé!"
Ừ, nghìn ly không say mà gương mặt nhỏ đã đỏ như mông khỉ rồi.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ xách Ngao Băng đang lảo đảo lên rồi đi đến Thánh Tử điện.
Tuy Thánh Tử điện chỉ có một tòa cung điện nhưng bên trong lại có rất nhiều phòng.
Thẩm Thiên xách Ngao Băng đi đến một căn phòng bỏ trống.
Vào lúc này, Ngao Băng vẫn còn đang ôm vò rượu còn non nửa, chết cũng không chịu buông.
Nàng còn lẩm bẩm linh tinh: "Bổn cung không say, bổn cung tung hoành khắp năm vực, vô địch bát hoang."
"Bổn cung càn quét và san bằng đám tà ma Bắc Hải, một con tà ma ngoại vực cũng dám xách bổn cung à? Nằm xuống cho bổn cung, Long Trảo Thủ!"
Thẩm Thiên nhìn nắm đấm nhỏ nện lên ngực mình, giật giật khóe môi. Bà rồng hơn một chục nghìn tuổi mà còn dám ra vẻ đáng yêu, đúng là quá đáng!
Mà rượu này mạnh đến vậy sao? Ngay cả rồng cũng say?
Thẩm Thiên đặt Ngao Băng lên giường, đắp kín chăn rồi nhìn sang vò rượu tiên còn một nửa bên cạnh. Hắn phải nói là nó thơm thật.
Mở cũng mở rồi, chi bằng uông thử xem?
Thẩm Thiên liếm liếm môi, lấy một ly nhỏ ra từ Thương Minh Giới.
Hắn từ từ rót đầy một ly rượu rồi khẽ nhấp một ngụm: "Ngọt, cay, không tồi."
Nhắc mới nhớ, Thẩm Thiên chưa từng uống rượu tiên này kể từ khi có nó, không ngờ hương vị lại tốt đến thần kỳ.
Hơn nữa, Thẩm Thiên có thể cảm nhận rõ linh khí dày đặc gột rửa toàn thân mình khi ngụm rượu tiên chạy xuống bụng.
Thậm chí đến năng lượng bổn nguyên của phệ tiên đằng trong gan cũng phát triển hơn không ít.
Ngay cả tu vi của Thẩm Thiên cũng hơi tăng tiến hơn một chút.
"Sơ suất quá, nếu biết trước rượu này trợ giúp tu luyện thì mình đã uống từ lâu rồi!"
Thẩm Thiên uống sạch rượu tiên trong ly, khi chất lỏng cay nồng chảy dọc theo cổ họng xuống bụng thì một cảm giác ấm áp lập tức lan khắp toàn thân.
Theo đó là cảm giác hơi say, chẳng qua cảm giác ấy đã biến mất nhanh chóng khi thể chất của Thẩm Thiên luyện hóa năng lượng trong rượu tiên.
Khó trách Lý Trường Ca thích uống rượu múa kiếm, hương vị của loại rượu tốt này quả là cao cấp.
Thẩm Thiên chậm rãi cầm nửa vò rượu tiên rời khỏi Thánh Tử điện.
Trên đá ngộ đạo ngoài Thánh Tử điện, Thẩm Thiên vừa ngắm ánh trăng tròn sáng trong vừa tự rót rượu cho mình.
Một ly rồi lại một ly, cơn say nhẹ cứ xộc lên đầu rồi lại nhanh chóng thay thành sự tỉnh táo.
Quang hoàn đỏ thẫm trên đầu Thẩm Thiên đã hoàn toàn mất đốm xanh, hơn nữa tỏa ra ánh sáng mênh mông.
Cảm giác thảnh thơi an nhàn khiến Thẩm Thiên không nhịn được muốn tỏ lòng, thế là hát một bài với ánh trăng: Lão bá tánh hiện tại thật là thật là vui.
Chẳng qua hắn không thật sự say rượu, nếu như có người chụp được cảnh này thì phong cách của Thần Tiêu thánh tử sẽ bị hỏng mất.
Thân là "mặt tiền" của Thần Tiêu Thánh Địa, Thẩm Thiên phải chú ý đến ngoại hình của mình!
Thẩm Thiên suy nghĩ một lát rồi lấy một viên thủy tinh lưu niệm ra và ném lên không.
Tiếp đó, hắn tạo dáng chậm rãi giơ một ly ngọc lưu ly lên rồi ngẩng đầu nhìn trăng sáng.
Thẩm Thiên đọc một bài thơ tứ tuyệt thiên cổ với ngữ điệu có bằng có trắc: "Mấy lúc có trăng thanh? Cất chén hỏi trời xanh: "Cung khuyết trên chín tầng, đêm nay là đêm nào?"."
"Ta muốn cưỡi gió bay lên vút, lại sợ lầu quỳnh cửa ngọc, trên cao kia lạnh buốt, đứng dậy múa giỡn bóng, cách biệt với nhân gian!" (*)
(*) Bài thơ Thủy điệu ca đầu của Tô Thức, dịch bởi Nguyễn Hiến Lê.
Vừa dứt lời, Thẩm Thiên giang rộng đôi cánh vàng sau lưng, ánh sáng vàng chiếu rọi trên thân cánh.
Giờ phút này, hắn trông hơi âu sầu.
Nếu thế giới này có không gian QQ (*) để biến cảnh này thành bối cảnh không gian thì nhất định có thể bán được rất nhiều linh thạch.
(*) QQ: một phần mềm nhắn tin của Trung Quốc.
"Trăng quanh gác tía, cúi xuống cửa son, dòm kẻ thao thức, chẳng nên ân hận, sao cứ biệt ly thì trăng tròn?"
"Ðời người vui buồn li hợp, trăng cũng đầy vơi mờ tỏ, xưa nay đâu có vạn toàn. Chỉ nguyện đời ta trường cửu, bay ngàn dặm cùng với thuyền quyên."
Sau khi đọc xong, Thẩm Thiên thu hồi thủy tinh lưu niệm.
Hắn kết pháp ấn rồi bắn vào trong thủy tinh lưu niệm, cảnh tượng đọc thơ vừa rồi lại tái hiện.
Thẩm Thiên quan sát thiếu niên đẹp trai nhưng lại có vẻ đau buồn và hiu quạnh trong viên thủy tinh, không kiềm được than thầm: "Giống chân tiên giáng thế, thật là đẹp trai quá xá!"
Đúng lúc này, Chiến Thần Lệnh trong ngực Thẩm Thiên chậm rãi bay ra ngoài.
Bóng dáng của Diệp Kình Thương xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên, đồng thời nhìn hắn với vẻ kỳ quặc: "Ngươi đang làm gì đó?"
Thẩm Thiên: "???"
Đệt, ông già này lần nào cũng lặng lẽ xuất hiện, có thể chừa cho thanh niên người ta chút không gian riêng tư không? Thời điểm này mà bị thấy thì ngượng lắm đó!
Những đường gạch đen chảy xuống trán Thẩm Thiên, hắn giật giật khóe miệng: "Diệp lão, sau này ngươi có thể thông báo trước khi xuất hiện được không?"
Diệp Kình Thương trợn trắng mắt: "Lão phu báo rồi mà! Ngươi không thấy Chiến Thần Lệnh rung lên hả?"
Được rồi!
Có lẽ hắn đã thất thần vì tự chụp và chìm đắm trong vẻ đẹp tuyệt trần của mình rồi!
Thẩm Thiên thong dong thu hồi thủy tinh lưu niệm rồi nói: "Khụ khụ, Diệp lão tìm ta có chuyện gì không?"
Diệp Kình Thương cười nói: "Tên nhóc Tề Thiếu Huyền khá là cố chấp với ngươi đó! Để khiêu chiến ngươi, y đã đưa không ít thứ tốt cho tháp Chiến Thần."
Thẩm Thiên mắt sáng rỡ: "Ồ? Thứ tốt gì đó?"
Trong số những người Thẩm Thiên đã gặp, Tề Thiếu Huyền đã tính là người có khí vận mạnh nhất rồi.
Quang hoàn khí vận của y là màu vàng sẫm, thậm chí trên quang hoàn còn có vòng màu tím đậm trông vừa lộng lẫy vừa cao quý.