Dưới sự chinh phạt hết sức điên tiết của Thẩm Thiên, Tề Thiếu Huyền rốt cuộc không đỡ nổi nữa.
Y đã hết pháp lực, mây tía trên người tối dần, mũi Phương Thiên Long Kích cũng chậm rãi thu lại.
Ầm!
Chùy cuối cùng đánh bay Tề Thiếu Huyền ra khỏi võ đài.
Phương Thiên Long Kích trong tay y run dữ dội, thậm chí nó còn tuột ra ngoài, cắm lên mặt đất và phát ra tiếng rung vang dội.
Tề Thiếu Huyền phun ra một ngụm máu ngược, không cam lòng ngã trên mặt đất. Bởi vì khí huyết cuộn trào và cũng vì xấu hổ nên gương mặt của y đỏ hồng vô cùng.
Đáng hận!
Nếu trạng thái của Tề mỗ tốt hơn thì Tề mỗ tuyệt đối sẽ không thua một cách nhục nhã như vậy đâu!
Thật ra chuyện này cũng không thể trách Tề Thiếu Huyền quên bổ sung trạng thái trước khi chiến đấu, phàm là thiên kiêu thì pháp lực đều nhiều hơn tu sĩ bình thường rất nhiều.
Trước kia, Tề Thiếu Huyền gần như không gặp phải vấn đề hết pháp lực khi chiến đấu với những thiên kiêu khác.
Cho dù Tề Thiếu Huyền có tiêu hao nhiều pháp lực thì cũng có mang đan dược bổ sung thêm.
Y có thể sử dụng đan dược hồi phục pháp lực trong thời gian tạm nghỉ, sau đó tiếp tục chiến đấu tiếp.
Có điều, Tề Thiếu Huyền làm thế nào cũng không ngờ rằng mình sẽ gặp phải cảnh so pháp lực vào trận đấu lần hai với hình chiếu của Thẩm Thiên.
Dưới sự tấn công nhanh như chớp từ Vũ Hóa Tiên Kim của Thẩm Thiên, Tề Thiếu Huyền không có cơ hội sử dụng đan dược mà cứ bị ép phải đón đỡ liên tục.
Tề Thiếu Huyền vốn còn trông cậy vào việc hình chiếu Thẩm Thiên hết pháp lực, kế đó y sẽ phản công giết hắn trong một chiếu.
Kết quả là y đã bị đánh bay khỏi võ đài mà không thể đánh trả dù chỉ một đòn.
Quá thảm, thật sự quá thảm!
So với tình huống đánh qua đánh lại trong trận đầu của Tề Thiếu Huyền và hình chiếu, thậm chí Tề Thiếu Huyền đã từng áp chế hình chiếu, thì trận thứ hai này quá sức thê thảm.
Tề Thiếu Huyền không dám đọc bình luận khắp bốn phía của võ đài vì biết chắc sẽ có người chế giễu mình.
"Đáng giận, nếu Tề mỗ đang trong trạng thái mạnh nhất thì tuyệt đối sẽ không thua!"
Việc trực tiếp trận đấu tạm gián đoạn, người tu tiên bên ngoài không thể theo dõi tình hình trên võ đài Chiến Thần.
Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi, thầm hỏi: "Tháp linh, có thể... Có thể cho ta thêm một cơ hội nữa được không?"
Tháp linh đáp lời với giọng điệu mềm mỏng: "Thánh tử trẻ tuổi à, có một có hai chứ nào có ba có bốn, bổn tháp thật sự không thể phá lệ cho ngài nữa."
Tề Thiếu Huyền bất đắc dĩ nói nói: "Không, không có lần thứ tư đâu, Tề mỗ đảm bảo lần này sẽ là lần khiêu chiến cuối cùng."
"Hơn nữa... Hơn nữa số bảo vật còn lại của Tề mỗ cũng chỉ đủ để khiêu chiến thêm một lần thôi."
Chỉ đủ để khiêu chiến một lần cuối cùng ư?
Sạch túi nhanh vậy sao? Đúng là khiến người ta thất vọng mà!
Tháp linh im lặng một lát rồi bất đắc dĩ nói: "Đây là vấn đề về nguyên tắc."
Tề Thiếu Huyền khom người nói: "Tề mỗ biết, Tề mỗ bằng lòng thêm tiền, tám chục nghìn, Tề mỗ trả tám chục nghìn điểm Chiến Thần!"
"Chỉ cần tháp Chiến Thần cho Tề mỗ chọn ghép cặp chiến đấu với Thần Tiêu thánh tử thêm một lần nữa, cho Tề mỗ cơ hội quyết chiến công bằng với hắn thì Tề mỗ sẵn lòng đặt cược tám chục nghìn điểm Chiến Thần!"
Diệp Kình Thương trên tầng thứ bảy của tháp Chiến Thần quan sát đôi mắt hơi đỏ của Tề Thiếu Huyền, mừng rỡ đến méo cả miệng.
Chẳng lẽ đây chính là "chó đánh cược" mà Thiên nhi đã nói sao? Đúng là đáng yêu!
Tiếc rằng tên này hơi nghèo một chút.
Nếu không, Diệp Kình Thương cảm thấy kẻ nóng đầu như y có thể giúp mình phát tài!
Tháp linh im lặng hồi lâu rồi lại dùng giọng nói nhẹ nhàng trả lời bên tai Tề Thiếu Huyền: "Thôi được, đứa nhỏ ngốc mà!"
"Nể tình nhiều người trong buổi trực tiếp ủng hộ ngài, bổn tháp linh sẽ cho ngài một cơ hội cuối cùng, ngài phải nắm chặt đấy nhé!"
"Cố lên, hy vọng ngài có thể chiến thắng Thần Tiêu thánh tử, bổn tháp linh tin ngài nhất định làm được!"
Tề Thiếu Huyền rớt nước mắt khi nghe tháp linh cổ vũ mình.
Y rất cảm động, không ngờ đường đường một tháp Chiến Thần lại chịu phá lệ cho mình nhiều lần như vậy.
Xem ra Tề mỗ rất được tháp Chiến Thần coi trọng, nếu Tề mỗ gặp tháp Chiến Thần sớm hơn thì có lẽ bây giờ nó đã tọa lạc tại Tử Phủ Thánh Địa rồi.
Thôi được, hôm nay Tề mỗ nhất định sẽ chứng minh với tháp Chiến Thần và tất cả khán giả theo dõi trực tiếp.
Cả đời Tử Phủ thánh tử Tề Thiếu Huyền ta không thua kém ai!
Tề Thiếu Huyền mở nhẫn không gian và bắt đầu đổ bảo vật ra ngoài.
Linh thạch chất thành núi, đếm ra thì ít nhất cũng có mấy triệu viên, đổi ra sẽ thành mấy trăm điểm Chiến Thần.
Mấy trăm tấn "mỏ Tử Tinh", đặc sản của Tử Phủ Thánh Địa, được dùng để luyện chế pháp khí và đổi ra được vài nghìn điểm Chiến Thần.
Linh khí cực phẩm "Tử Quang Tiên Kính" đổi ra được một chục nghìn điểm Chiến Thần, linh khí thượng phẩm "kiếm Trảm Yêu" đổi ra được ba nghìn điểm Chiến Thần.
Những món linh khí, pháp khí, đan dược, linh thảo gần như chất đống thành một núi nhỏ.
Dù vậy, số lượng bảo vật ấy cũng chỉ đổi được năm chục nghìn điểm Chiến Thần, Tề Thiếu Huyền còn thiếu ba chục nghìn nữa mới đủ tám chục nghìn.
Tề Thiếu Huyền cảm giác mặt mình đỏ bừng vì xấu hổ, dù sao y cũng là thiếu niên lắm tiền được cả Đông Hoang công nhận là đứa con số mệnh.
Từ nhỏ đến lớn, Tề Thiếu Huyền y đã bao giờ trải nghiệm nỗi khổ của sự "nghèo túng" đâu?
Nhưng mà y đã cảm nhận được điều đó vào ngày hôm nay, ngay trong tháp Chiến Thần này.
Tề Thiếu Huyền hạ giọng nói: "Tháp linh, đây là toàn bộ tài sản của Tề mỗ."
Tháp linh chậm rãi nói: "Tử Phủ thánh tử, chiến giáp trên người và Long Kích trên tay ngài có thể đổi ra một trăm nghìn điểm Chiến Thần."
Chương 464: Chiếc nhẫn đồng xanh thần bí (2)
Tề Thiếu Huyền giật giật khóe miệng: "Tháp linh, ngươi đang nói đùa à? Chiến giáp và Long Kích này là thánh khí tuyệt thế, làm sao Tề mỗ có thể cầm nó được?"
Nên biết thánh khí cực kỳ quý giá và hiếm có, ngay cả thánh giả Độ Kiếp kỳ cũng chưa chắc có được một thánh khí.
Huống hồ chiến giáp và Long Kích trong tay Tề Thiếu Huyền đều là vật phẩm quý giá trong nhóm thánh khí.
Người có khí vận lớn như y cũng chỉ có hai món thôi!
Nếu y thua hết thì đúng là không tưởng nổi.
Tuy rằng Tề Thiếu Huyền đã thua đến đỏ mắt nhưng vẫn chưa có mất trí.
Tháp linh khẽ thở dài: "Thế nhưng bây giờ thánh tử chỉ có năm chục nghìn điểm Chiến Thần, chưa đạt mức đặt cược, bổn tháp linh thấy rất khó xử."
Sắc mặt Tề Thiếu Huyền không ngừng thay đổi như thể đang lưỡng lự gì đó.
Hồi lâu sau, y lấy một hộp ngọc tinh xảo ra khỏi nhẫn trữ vật: "Tề mỗ tuyệt đối sẽ không đổi chiến giáo và Long Kích, làm phiền tháp linh xem thử thứ này được bao nhiêu điểm Chiến Thần."
Dứt lời, y mở hộp ngọc ra để lộ một chiếc nhẫn có kiểu dáng cổ xưa bên trong.
Chiếc nhẫn ấy trông rất đơn giản, tựa như nó được đúc thành từ một miếng đồng xanh thô không có điểm gì là đặc biệt.
Người trẻ biết chút ít về việc rèn sắt đều có thể chế tạo ra chiếc nhẫn thô sơ như thế, có lẽ dù ném nó vào tiệm trang sức thì cũng không ai thèm liếc nhìn đến.
Nhưng mà Tề Thiếu Huyền lại có vẻ không muốn bỏ ra: "Đây tuyệt đối không phải là chiếc nhẫn bình thường."
"Tuy rằng nó trông như được luyện chế từ một miếng đồng xanh bình thường nhưng lại không thể bị phá vỡ, ngay cả thánh giả cũng phải bó tay trước nó."
"Thánh giả bổn môn đã nghiên cứu mấy năm trời mà vẫn không thể nào tìm ra điểm kỳ diệu trong đó, bằng không Tề mỗ tuyệt đối sẽ không lấy nó ra đổi đâu, phiền tháp linh đánh giá."
Ngay cả thánh giả cũng không thể phá hủy nó?
Diệp Kình Thương trên tầng thứ bảy của tháp Chiến Thần mắt sáng rỡ.
Chiếc nhẫn chậm rãi biến mất trong hộp ngọc rồi xuất hiện trong tay Diệp Kình Thương.
Ông cẩn thận đánh giá nó một lát, nét mặt dần thay đổi từ chờ mong sang nghiêm túc và hoài nghi.
"Quái lạ, chiếc nhẫn này thật sự được luyện chế từ đồng xanh bình thường, quả là không thể tưởng tượng nổi."
Diệp Kình Thương kết ấn bắn ra mấy trăm pháp quyết trong thời gian ngắn, sau đó pháp quyết hóa thành những phù văn trật tự rồi vọt vào trong chiếc nhẫn đồng xanh.
Tuy nhiên, những phù văn trật tự ấy dung nhập vào chiếc nhẫn rồi im hơi lặng tiếng như đá bỏ biển vậy.
"Ngay cả lão phu cũng không thể loại bỏ cấm chế ư? Chiếc nhẫn này không đơn giản!"
Diệp Kình Thương hít sâu một hơi rồi cất chiếc nhẫn đồng xanh vào trong tháp Chiến Thần.
Giọng nói mềm mỏng của tháp linh lại vang lên trên võ đài Chiến Thần: "Bổn tháp cũng không rõ lai lịch của chiếc nhẫn này, nhưng chất liệu của nó đặc biệt nên bổn tháp ra giá là năm chục nghìn điểm Chiến Thần."
Trong lúc giọng nói ấy vang lên, Tề Thiếu Huyền chợt nhận ra số dư của mình tăng từ năm chục nghìn lên một trăm nghìn điểm Chiến Thần, phải nói là nhanh đến lạ.
Haiz, y vốn còn muốn đổi chút linh thạch hay đan được gì đó thay cho chiếc nhẫn này mà!
Suy cho cùng, hiện giờ y gần như không còn bảo vật gì nữa.
"Thánh tử đáng kính, vì hạn nạp của ngài cao hơn một trăm nghìn nên bổn tháp sẽ tặng ngài một phần hồi phục trạng thái miễn phí, có sử dụng ngay hay không?"
Giọng nói hòa nhã của tháp linh khiến Tề Thiếu Huyền ngẩn ra, quả nhiên nạp nhiều tiền thì thái độ phục vụ sẽ khác hẳn.
Xưng hô thay đổi từ thánh tử trẻ tuổi sang thánh tử đáng kính, hơn nữa còn tặng một phần hồi phục miễn phí.
Chẳng qua việc khiêu chiến với Thẩm Thiên trong tình trạng hiện tại là bất hợp lý thật, phần hồi phục này quả là tặng đúng lúc!
"Sử dụng!"
Sau khi Tề Thiếu Huyền chấp nhận, những tia sáng tím rực lập tức bắn ra từ hư không, chiếu sáng người y rồi dung nhập vào cơ thể y.
Giờ phút này, Tề Thiếu Huyền cảm giác trạng thái của mình tốt chưa từng có.
Pháp lực trong đan điền được bổ sung đầy trong vài lần hô hấp, thể lực đã bị tiêu hao cũng được bù lại trong nháy mắt.
Thậm chí y còn có cảm giác mạnh hơn cả lúc chưa đến Thần Tiêu Thánh Địa nữa!
"Với trạng thái hiện tại, Tề mỗ nhất định có thể thắng Thẩm Thiên!"
"Tháp linh, bây giờ hãy bắt đầu khiêu chiến ngay lập tức!"
Việc trực tiếp cuộc chiến được khôi phục, bóng dáng Tề Thiếu Huyền lại xuất hiện trước mặt mọi người lần nữa.
Rất nhiều khán giả định rời đi vì không chờ nổi lại ngồi xuống và nhìn chăm chăm vào Tề Thiếu Huyền.
Bởi vì bọn họ phát hiện vòng xoáy màu vàng kim lại ngưng tụ ngay phía đối diện của Tề Thiếu Huyền.
Đúng vậy, cách thức lên sân khấu quen thuộc, dị tượng đặc biệt quen thuộc.
Tập này ta xem rồi!
"Thẩm Thiên, Tề mỗ nhất định sẽ đánh bại ngươi!"
Tề Thiếu Huyền cầm Long Kích, tinh thần chiến đấu chợt bùng nổ đến giới hạn.
Quân bị áp bức tất sẽ chiến thắng, thậm chí Tề Thiếu Huyền cảm giác mình đã đột phá gông xiềng nào đó trong vô tình.
Long Kích trong tay đang cộng hưởng với y, tiếng rồng gầm quanh người. Hiển nhiên trình độ Bát Hoang Long Kích của y đã đột phá.
Bát Hoang Long Kích hoàn toàn viên mãn và đạt đến cảnh giới khó tin.
Trận này y thắng chắc rồi!!!
Tất cả khán giả đều không để ý đến lý do Tề Thiếu Huyền ghép với Thẩm Thiên lần nữa.
Ngay cả kẻ ngốc cũng nhận thấy sự mờ ám trong chuyện này, chắc chắn Tề Thiếu Huyền đã tiến hành giao dịch đen tối nào đó với tháp Chiến Thần rồi.
Chẳng qua chuyện đó không quan trọng, quan trọng là Tề Thiếu Huyền và hình chiếu Thẩm Thiên sẽ đối đầu lần ba.
Hơn nữa, xem ra sức chiến đấu của Tề Thiếu Huyền đã đột phá rồi.
Trận chiến này ắt sẽ đặc sắc hơn!
Chương 465: Chiếc nhẫn đồng xanh thần bí (3)
...
"Ta sẽ không cho ngươi bất cứ cơ hội nào đâu, Tử Khí Thiên La, Quần Long Vô Thủ!"
Tề Thiếu Huyền hét to rồi phóng lên cao, mây tía mênh mông sau lưng lập tức ngưng tụ thành thiên la địa võng và bao phủ toàn bộ võ đài.
Cùng lúc đó, y huơ múa thanh Phương Thiên Long Kích trong tay nhanh như gió xoáy rồi ngưng tụ ra hàng trăm con rồng đen rực rỡ!
Mỗi một miếng vảy trên mình rồng đen đều chân thực cực kỳ, hơn nữa tỏa ra sự uy nghiêm của loài rồng.
Grào!
Vô số rồng đen lao vút về phía hình chiếu Thẩm Thiên.
Tất cả tu sĩ theo dõi trận chiến đều không nhịn được đứng dậy và run rẩy , sự uy nghiêm ấy làm toàn thân bọn họ lạnh lẽo không gì bằng.
Thậm chí một số tu sĩ có đạo tâm không ổn định còn bị dọa đến ngã xuống đất, sùi bọt mép ngất đi.
Dù sao chiêu thức này cũng chứa đựng quá nhiều cảm xúc không cam lòng và tức giận của Tề Thiếu Huyền, có thể nói uy nghiêm của rồng cao ngút trời!
Tử Khí Thiên La ùn ùn kéo đến và phong tỏa tất cả đường lui của cánh thần.
Quần Long Vô Thủ là sát chiêu mạnh nhất của Bát Hoang Long Kích, nó có thể bộc phát ra sức sát thương lớn nhất của Tề Thiếu Huyền.
Tề Thiếu Huyền trong trạng thái này tự tin cho rằng kể cả bản thân của quá khứ cũng sẽ bị đòn tấn công này giết ngay tắp lự!
Thế nhưng Thẩm Thiên lại chẳng lùi về sau dù chỉ nửa bước khi đối mặt với vô số bóng rồng đen ập xuống.
Hắn chỉ ngẩng đầu một cách chậm rãi, mái tóc dài màu mực bỗng hiện ra một lọn bạc, tiếp đó lọn tóc bạc ấy dựng thẳng lên.
Trong chớp mắt, vô số rồng đen đều tập trung vào Thẩm Thiên rồi chen nhau vồ đến.
Bóng rồng, mũi kích, mây tía và ánh sáng đen cùng biến thành một vòng xoáy, chẳng mấy chốc mà đã bao vây Thẩm Thiên.
Giờ phút này, không gian bên cạnh vòng xoáy đen đều nổ tan tành.
Những vết nứt hư không bắn ra với sức sát thương đủ để cắt lĩnh vực của tôn giả Nguyên Anh kỳ.
"Đó... Sức bộc phát đáng sợ biết nhường nào!"
"Nó đủ để gây uy hiếp thiên tôn Hóa Thần kỳ rồi! Y còn là tu sĩ Kim Đan kỳ sao?"
"So với Tử Phủ thánh tử thì ta giống như một Kim Đan chân nhân giả ấy, mười cái ta cũng không đủ cho y giết nữa là."
"Xin chân thành, người đang ở Thần Tiêu và vừa gửi bình luận. Ta là Tử Thự Kinh, ta đã bảo thánh tử sư huynh của bổn môn là vô địch so với người cùng cấp mà, bây giờ các ngươi đã tin chưa?"
"Khó trách Tề Thiếu Huyền được đánh giá là thiên kiêu sáu sao, lực chiến của Phương mỗ còn thua xa y."
Ngay lúc Tề Thiếu Huyền nở nụ cười thắng chắc và tất cả người tu tiên đang theo dõi đều lộ vẻ chấn động, những cái bóng rồng đen ùn ùn kéo đến kia bắt đầu phân giải tan tành rồi hóa thành hư không.
Tiếng rồng gầm không còn uy vũ và bá đạo như trước mà trở nên rất thê lương.
"Phá Thương Nguyên Thủ!"
Bốn chữ bình thường vang lên trên võ đài Chiến Thần.
Giọng nói đó không lớn, nhưng khi bốn chữ ấy vang lên thì tiếng rồng gầm và gió lốc đinh tai nhức óc đều im bặt như biến mất vậy.
Tất cả mọi người đều nhớ kỹ bốn chữ này, đồng thời khắc sâu cảnh tượng kế tiếp trong trí nhớ.
Một tia sáng bạc chợt bắn ra từ gió lốc đen rồi dần sáng hơn.
Mọi người có thể thấy rõ đó là một bàn tay màu bạc!
Ban đầu nó chỉ to cỡ mười mét, nhưng sau đó nó lớn dần ra rồi biến thành một bàn tay to hơn nghìn mét trong nháy mắt.
Bàn tay màu bạc bay lên cao hệt như tay của thiên thần, tất cả rồng đen bị đụng trúng đều tan thành mây khói ngay lập tức.
Những mũi Long Kích đen đủ để làm tôn giả bị thương nặng trong chớp mắt đều trở nên yếu ớt trước bàn tay này.
"Không, không thể nào! Giả, giả hết, tháp Chiến Thần lừa ta!"
Nụ cười trên môi Tề Thiếu Huyền cứng lại, sau đó y biến sắc kịch liệt.
Y nhanh chóng kết ấn hóa giải Tử Khí Thiên La đang bao phủ cả võ đài, sau đó cho chúng hóa thành những đường sơn hà trước mặt mình.
"Ba mươi ba sơn hà mây tía, ngưng cho ta!"
Những bức tranh sơn hà nguy nga hùng vĩ hiện lên trước mặt Tề Thiếu Huyền như thể đó là tồn tại mãi mãi không thể bị dao động.
Đây là bài kinh phòng ngự trong Tử Phủ Đế kinh, đồng thời được xưng là vạn pháp bất xâm như Tử Đồng Kiếp Quang. Chiêu này có thể ngăn cản những đòn tấn công dưới mọi hình thức.
Song, khi bàn tay nghìn mét kia va chạm với sơn hà mây tía thì tất cả sơn hà đều tan vỡ ngay tức khắc.
Bàn tay xé trời, sơn hà nát tan.
Đó chính là sức mạnh vô thượng của thần ma thượng cổ!
Tề Thiếu Huyền muốn lùi về sau nhưng rồi nhận ra hư không như đang đông lại.
Y chỉ còn cách trơ mắt nhìn bàn tay che khuất bầu trời ấy càng ngày càng gần, càng ngày càng gần mình hơn.
Cùng lúc đó trên tầng thứ bảy của tháp Chiến Thần, Diệp Kình Thương xem kỹ nhẫn đồng xanh với ánh mắt sáng quắc: "Không ngờ lại tìm ra bảo bối này."
"Đừng giả bộ, ngả bài rồi, đuổi tên nhóc ngốc này đi sớm đi, lão phu muốn tập trung nghiên cứu chiếc nhẫn này."
"Hình như hơi không tốt, ừm... chốc nữa cho tên ngốc này vài truyền thừa thượng đẳng đi!"
"Dù sao thực lực mạnh mới có thể tìm ra nhiều cơ duyên hơn, tìm càng nhiều cơ duyên thì nạp càng nhiều tiền."
"Tên nhóc này nhiều khí vận, quả là rau hẹ cực phẩm, nếu cắt một lần thì lãng phí quá, nói không chừng đôi bên có thể hợp tác lâu dài."
"Ừm, để nói với y Thiên nhi nhận được truyền thừa Phá Thương Nguyên Thủ trong tháp Chiến Thần nên mới mạnh như vậy."
"Chỉ cần y nỗ lực hơn, nạp thêm điểm Chiến Thần và vào tháp chiến đấu nhiều hơn thì cũng sẽ có cơ hội trở nên mạnh mẽ như Thiên nhi."
"Dù sao tên nhóc này còn thừa hai chục nghìn điểm Chiến Thần, lão phu không tin y dám xóa tên luôn!"
"Khà khà, lão phu đúng là ngày càng thông minh!"