Bởi vì tinh thần của hắn bị hút vào trong chiếc nhẫn đồng xanh ngay khi nhỏ máu lên nó.
Hắn phát hiện mình không còn ở Thánh Tử phong hay Thần Tiêu Thánh Địa, thậm chí có thể nói hắn không còn ở Đông Hoang lẫn năm vực nữa.
Hắn xuất hiện trong một bầu trời sao, nhìn đâu cũng thấy sao trời vô tận.
Bọn họ vận chuyển theo quỹ đạo có sẵn như một bức tranh đẹp không gì sánh bằng.
Bỗng nhiên, Thẩm Thiên chăm chú nhìn về một phía vì thấy một cái bóng, một cái bóng màu trắng.
Nàng độc lập với trời sao vô tận, thân thể tựa thực tựa ảo nằm ngang trong ngân hà.
Nàng quay lưng về phía Thẩm Thiên, mái tóc đen nhánh xõa tung sau lưng, trên người mặc một bộ trang phục màu trắng tuyết.
Cái bóng ấy được bao phủ bởi tiên khí hỗn độn, cơ thể thon dài đứng lặng như sẽ mãi không thay đổi dù năm tháng trôi đi.
Dường như ngân hà mênh mông đều tắt sáng khi nàng xuất hiện.
Bỗng nhiên bóng người đó xoay lại, Thẩm Thiên cũng có cảm giác như một đôi mắt đang chiếu lên người mình.
Vào giờ phút này, Thẩm Thiên cảm thấy cả người mình đều bị nhìn thấu.
Sự xấu hổ bùng nổ!
Thẩm Thiên cực kỳ nghi ngờ đối phương đang nhìn mình bằng ánh mắt X-quang mà còn không muốn chịu trách nhiệm!
Một hồi lâu sau, ánh mắt ấy dần thu hồi, sau đó là một tiếng thở dài vang lên trong biển vũ trụ.
Trong chớp mắt, cả bầu trời sao bắt đầu vỡ nát, từng ngôi sao rơi xuống thành sao băng tạo nên một bức tranh cuộn tròn đẹp tuyệt trần!
Trong mưa sao sa như tận thế, bóng người kia hóa thành tiên quang vọt đến rồi nghiền nát ngân hà và hủy diệt trời đất trong khoảnh khắc.
Trong lúc mơ hồ, dường như Thẩm Thiên đã nhìn thấy một thanh kiếm tiên tuyệt thế.
Một kiếm phi tiên, ngân hà sụp đổ!
...
Tề Thiếu Huyền ở bên dưới núi của Thần Tiêu thánh tử chậm rãi siết chặt nắm đấm.
Y đã chọn xong truyền thừa cấp năm sao và sáu sao trong tháp Chiến Thần.
Thế nhưng y vẫn không cam tâm vì cảm giác cửa ải lần này của tháp Chiến Thần hơi sai sai.
Rõ ràng là thực lực của y và Thẩm Thiên trong lần so tài đầu tiên và lần thứ hai đều sàn sàn nhau, khó mà phân cao thấp.
Thế mà tại sao y lại bị giết chớp nhoáng trong lần thứ ba chứ?
Tề Thiếu Huyền cảm giác việc Thẩm Thiên sở hữu truyền thừa cấp bảy sao không phải là nguyên nhân chính của vấn đề.
Y cảm giác sức mạnh cơ sở của hình chiếu Thẩm Thiên trong lần thứ ba đã vượt xa lần đầu và lần hai.
Đúng vậy, Tề Thiếu Huyền hoài nghi tháp Chiến Thần đã cố ý sửa chữa số liệu, tăng sức mạnh của hình chiếu Thẩm Thiên hòng nuốt lấy tám chục nghìn điểm Chiến Thần của mình!
Bằng không, Tề mỗ làm gì mà thất bại được!!!
"Dù thế nào đi nữa, Tề mỗ đều muốn mặt đối mặt để so tài công bằng với Thần Tiêu thánh tử trong hôm nay!"
Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi, lặng lẽ đeo mặt nạ có thể che giấu hơi thở.
Y muốn xâm nhập Thánh Tử phong vào ban đêm nhằm so tài một trận với Thẩm Thiên.
Tại sao không làm rõ thân phận rồi hẵng so tài? Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì y không muốn gọi chú nhỏ.
Y lén lút đến đánh một trận với Thần Tiêu thánh tử, nếu đánh thắng thì lật mặt tháp Chiến Thần, còn nếu không thắng thì... Nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, cùng lắm thì bị đánh một trận thôi!
Nói thế nào thì Tề mỗ cũng là Tử Phủ thánh tử, chẳng lẽ thua trận rồi bị giết luôn à?
Tề Thiếu Huyền nghĩ đến đây bèn rón ra rón rén chạy lên Thánh Tử phong.
Bình thường thì Thánh Tử phong không kích hoạt đại trận hộ sơn, dù sao Thẩm Thiên cũng là người xuyên không có đức tính "tiết kiệm" tốt đẹp.
Hơn nữa, sức chiến đấu của người sở hữu Kim Đan mười vòng như Tề Thiếu Huyền đã sớm vượt qua tôn giả Nguyên Anh kỳ bình thường.
Thêm vào đó, nhóm cấp cao chân chính của Thần Tiêu Thánh Địa lại không quan tâm đến nên thoáng chốc mà y đã leo lên Thánh Tử phong rồi.
Không lâu sau, Tề Thiếu Huyền trông tháy Thẩm Thiên trước Thánh Tử phong.
Lúc này, Thẩm Thiên ngồi xếp bằng trên đá ngộ đạo, ngũ tâm hướng trời và hô hấp linh khí.
Linh khí khắp Thánh Tử phong đều trào dâng theo sự tuần hoàn của Thẩm Thiên, thậm chí mơ hồ hình thành làn sóng linh khí mãnh liệt.
"Đây là quái vật ư? Làm sao có thể hấp thu nhiều linh khí đến thế trong một lần hô hấp chứ?"
Tề Thiếu Huyền trợn mắt thật to, nói thẳng thì y bắt đầu thấy nghi ngờ cuộc sống.
Dù sao Thẩm Thiên cũng quá bug so với Kim Đan kỳ bình thường rồi.
"Không sao hết, chỉ có thể hô hấp linh khí thôi, nó không hoàn toàn đại diện cho sức mạnh."
Tề Thiếu Huyền tự an ủi bản thân, sau đó tiếp tục len lén tiếp cận Thẩm Thiên.
Cách nghìn bước, cách năm trăm bước, cách một trăm bước,...
Tề Thiếu Huyền thu hồi Phương Thiên Long Kích và thay thành một cây thương dài.
Y chuẩn bị tấn công vì muốn Thần Tiêu thánh tử thể hiện thực lực chân chính của mình theo phản xạ có điều kiện trong tình huống bất ngờ!
Ngay lúc này, Tề Thiếu Huyền khiếp sợ khi phát hiện cơ thể của Thẩm Thiên biến mất ngay trước mắt mình.
Không đúng, không phải biến mất trước mắt y mà là biến mất khỏi thế giới này.
Thông thường, các tu sĩ sẽ phong tỏa đối thủ bằng thần niệm, tiếp đó mới phát động tấn công.
Thế nhưng vào giây phút này, Tề Thiếu Huyền phát hiện thần niệm của mình không thể nào phong tỏa Thẩm Thiên, tựa như hắn đã trốn vào một hư không khác rồi.
Rõ ràng là hắn vẫn còn ở trên Thánh Tử phong, ấy thế mà hắn lại mang lại cảm giác như một vị thần tiên trên chín tầng trời không dính đến vạn pháp.
"Chuyện gì thế? Lẽ nào mình bị phát hiện rồi?"
Tề Thiếu Huyền hơi nghiêm mặt, lập tức kích hoạt pháp lực toàn thân.
Ngay lúc Tề Thiếu Huyền chuẩn bị đánh đòn phủ đầu, Thẩm Thiên đang ngồi xếp bằng trên đá ngộ đạo lại nhúc nhích.
Chương 471: Nữ đế tuyệt thế, Phi Tiên Kiếm Ý (6)
Đôi mắt hắn khép hờ như thể đang dấn thân vào sự cảm ngộ kỳ diệu khó giải thích, mọi thứ trên thế gian đều không còn quan hệ gì với hắn.
Một thanh kiếm màu máu xuất hiện trong tay hắn. Dường như quanh nó có vô số hơi thở sát phạt chuyển động cùng với ánh sáng, nhưng mà không có gì thoát ra ngoài cả.
Thẩm Thiên đang múa kiếm với dáng vẻ như kiếm tiên trên cao giáng trần, quả là đẹp đẽ không gì bằng.
Chiêu kiếm của hắn trông thoải mái và không tuân theo bất cứ khuôn mẫu nào, hơn nữa vừa không có kết cấu vừa diệu kỳ tuyệt đỉnh.
Kiếm thế của hắn rất là điềm tĩnh, không có kiếm khí tung hoành, thậm chí còn không nghe thấy tiếng kiếm vung xé gió.
Kiếm pháp này như một điệu múa phóng khoáng xuất trần không có dù chỉ một chút sát thương, nhưng lại ẩn giấu vô số biến hóa kể cả biến hóa về vạn vật.
Tề Thiếu Huyền xem mà không hiểu.
Chẳng những vậy, y còn chẳng thể nhớ dù chỉ là một chiêu một thức trong đó nữa là.
Dường như Thẩm Thiên vừa múa kiếm vừa chém bay ký ức của Tề Thiếu Huyền về chiêu kiếm vậy.
Y quan sát Thẩm Thiên múa mấy trăm kiếm mà trong đầu chẳng có chút ký ức nào về nó, ấn tượng duy nhất là chiêu kiếm này có vẻ rất tuyệt diệu.
Thẩm Thiên múa kiếm ngày càng nhanh, ngày càng nhanh hơn.
Khi tốc độ chiêu kiếm tăng lên, số lượng chiêu kiếm tính theo hàng trăm cũng dần giảm lại.
Mấy trăm chiêu, một trăm chiêu, mấy chục chiêu, mười chiêu,...
Số lượng chiêu thức càng ít thì kiếm pháp càng nhanh và nhẹ hơn, tựa như thần tiêu trên trời đang múa kiếm vậy.
Thậm chí đến thanh kiếm màu máu cũng được phủ một lớp tiên quang nhạt, tuy nhiên nó lại không có chút sát khí nào.
Nhưng mà trong lòng Tề Thiếu Huyền lại trào dâng sự kiêng kỵ.
Y luôn có cảm giác kiếm pháp uyển chuyển như vô tận ấy ẩn chứa sự khủng bố to lớn.
Bỗng nhiên, Thẩm Thiên vốn đang hờ hững múa kiếm xoay người lại.
Hắn chuyển tầm mắt lên Tề Thiếu Huyền, đồng thời tất cả chiêu kiếm dung hợp làm một.
Vèo!
Giờ phút này, Thẩm Thiên hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Tề Thiếu Huyền, thay vào đó là một ánh kiếm đậm tiên khí.
Nó có ánh sáng mênh mông như bay từ đầu nguồn đến cuối nguồn sông thời gian, hơn nữa nằm ngang giữa ranh giới xưa và nay.
Mặt khác, dường như nó đã chặt đứt số mệnh và nhân quả ngay tại điểm nút của thời gian.
Trong phút chốc, Tề Thiếu Huyền chậm rãi ngẩng đầu.
Y cảm giác mặt trăng tròn treo trên chín tầng trời nứt ra rồi.
Không chỉ mặt trăng mà cả bầu trời sao cũng bị chia thành hai nửa khi đường kiếm xẹt qua.
Trong lúc mơ hồ, Tề Thiếu Huyền như thấy được một cái bóng thần tiên rực rỡ chiếu rọi trời đất.
Thậm chí Tề Thiếu Huyền còn chẳng thể sinh ra ý nghĩ kháng cự trước đường kiếm ấy, bởi lẽ y cảm giác làm thế tức là xúc phạm chân tiên!
Càng ngày càng gần, càng ngày càng gần!
Trong phút chốc, trong mắt Tề Thiếu Huyền chỉ còn lại tiên quang chứ không còn bất cứ thứ gì khác.
Ngoài ra, đầu óc y chỉ còn lại một suy nghĩ: Mình... sắp chết rồi phải không?
Một chớp mắt dài như mười năm.
Lúc tiên quang hoàn toàn tan biến, Tề Thiếu Huyền phát hiện mình không bị tổn thương dù chỉ một sợi lông.
Có điều, phần vai phải của người đàn ông mặc áo tím đứng trước mặt y lại phun đầy máu tươi.
"Tử... Tử Huyền sư thúc!"
Con ngươi của Tề Thiếu Huyền co rụt lại. Người đang chắn trước mặt y chính là thiên tôn Tử Phủ Thánh Địa, đồng thời là một trong những đạo nhân bảo vệ Tề Thiếu Huyền.
Thân là chủ nhân của một ngọn núi trong Tử Phủ Thánh Địa, Tử Huyền thiên tôn đã đạt tu vi Hóa Thần kỳ. Nhìn chung thì ông ta cũng nằm trong nhóm hàng đầu tại Đông Hoang.
Vậy mà bây giờ Tử Huyền thiên tôn lại bị đứt một cánh tay, có thể tưởng tượng điều đó làm Tề Thiếu Huyền chấn động đến cỡ nào.
"Thẩm Thiên hắn... lại chém đứt cánh tay phải của sư thúc!"
Tề Thiếu Huyền ngơ ngác nhìn Thẩm Thiên, trong lòng sinh ra cảm giác bất lực và chán nản.
Tinh thần chiến đấu của hắn đã hoàn toàn tắt ngúm vì biết hai bên không hề ở cùng một cấp bậc.
Tề Thiếu Huyền khẳng định mình có hơn năm phần mười khả năng thoát khỏi thiên tôn Hóa Thần kỳ nếu ứng phó hết sức.
Điều đó đã trở thành niềm tự hào và kiêu ngạo của y, ấy thế mà nhát kiếm vừa rồi của Thẩm Thiên lại chém đứt cánh tay phải của Tử Huyền thiên tôn.
Hai người chênh lệch nhau như mây với bùn vậy.
Tề Thiếu Huyền mệt mỏi quỳ dưới đất, tháo mặt nạ ra rồi tự lẩm bẩm: "Tề mỗ... thua rồi."
"Lần này Thiếu Huyền thật sự thua rồi."
Sự chấn động trong lòng Tử Huyền thiên tôn không thua kém gì Tề Thiếu Huyền, bởi vì không ai biết rõ sự đáng sợ của nhát kiếm vừa rồi hơn ông ta.
Thanh kiếm kia tuyệt đối không chỉ là thánh khí, ít nhất nó cũng phải là tiên khí chuẩn sở hữu sát khí đáng sợ nhất thiên hạ.
Nhưng mà so với kiếm pháp huy hoàng tuyệt thế ấy thì đến thanh sát kiếm này cũng phải nhận phần thua.
Nếu không phải do Thẩm Thiên trong nơi sâu thẳm nhận ra điều gì đó rồi chuyển hướng mũi kiếm đúng lúc thì có lẽ thứ bị chém đứt không phải là cánh tay mà là đầu của Tử Huyền thiên tôn rồi.
Đến tận bây giờ, dù rằng chiêu kiếm đã tan đi nhưng kiếm ý vẫn quanh quẩn ngay nơi tay cụt của Tử Huyền thiên tôn như giòi bọ ăn xương. Nó đã trở thành trắc trở lớn cho Tử Huyền trong việc chữa thương.
Việc gắn cánh tay phải lại còn khó hơn cả chữ khó nữa!
Ông ta thở dài: "Thần Tiêu thánh tử quả là kỳ tài ngút trời."
"Nhát kiếm này đã làm mọi kiếm khách trong thiên hạ phải mất màu."
Cuối cùng, Thẩm Thiên chậm rãi mở mắt.
Ý thức của hắn cũng thức tỉnh trong giác ngộ như là vừa tỉnh dậy khỏi một giấc mơ dài vậy.
Chương 472: "Tử Phủ thánh tử thảm nhất lịch sử" đổi chủ (1)
Thẩm Thiên ngơ ngác khi thấy Tề Thiếu Huyền ngã khuỵu trước mặt mình với vẻ không còn lưu luyến cuộc sống và Tử Huyền thiên tôn đang che phần tay cụt của mình.
Hai người này đến từ lúc nào vậy? Làm gì mà nhìn chằm chằm vào bổn thánh tử với vẻ u oán thế? Thật là rợn người.
Còn nữa, đại thúc bị đứt tay phải thì lo chữa đi, nhìn bổn thánh tử làm chi?
Ông muốn giả vờ ăn vạ à? Có tin bổn thánh tử chặt ông luôn không!
Ồ, tại sao bổn thánh tử lại cầm kiếm, thân kiếm còn dính máu nữa nè?
Thẩm Thiên giật giật khóe miệng, chột dạ hỏi dò: "Tiền bối, tay của ngài... là do ta chém hả?"
Tử Huyền thiên tôn ngẩn ra, sau đó vội vàng lắc đầu như vừa nghĩ đến gì đó: "Không phải, bổn tôn bất cẩn tự chém mình khi đang luyện kiếm thôi, không can hệ gì đến thánh tử."
Bất cẩn tự chém mình khi đang luyện kiếm?
Thẩm Thiên nổi giận: "Chính mình bất cẩn chém đứt tay thì thôi đi, cần gì phải bôi máu lên thân kiếm của bổn thánh tử? Ngài muốn lừa gạt vơ vét tài sản à?"
Tử Huyền thiên tôn sợ đến sững người, nếu ông ta không phải là người trong cuộc thì có lẽ ông ta sẽ hoài nghi là mình đã lầm rồi.
Cái gì mà bổn thiên tôn tự chém đứt tay mình rồi boi máu lên kiếm của ngươi? Ngươi có muốn mặt không hả?
Nhưng ông ta dám nói gì đây?
Thanh kiếm đẫm máu kia còn đang chỉ vào đầu ông ta kia kìa!
Huống hồ lần này là bọn họ đuối lý vì Tề Thiếu Huyền đã lén lút chạy lên Thánh Tử phong trước.
Trong thế giới tu tiên, điều tối kỵ nhất là nhìn lén người ta luyện công luyện kiếm, có bị chém cũng là đáng đời.
Nếu ngươi mạnh hơn người bị nhìn lén thì dĩ nhiên là không có gì để nói, ngụy biện thế nào cũng được, nhưng vấn đề là ngươi đánh không lại người ta!
Tử Huyền thiên tôn khóc không ra nước mắt, lấy một tấm lụa tơ tằm linh khí ra đưa cho Thẩm Thiên: "Bất cẩn làm dơ kiếm tiên của thánh tử, thật là có lỗi."
"Đây là khăn tiên thiên tằm được luyện chế từ sợi tơ của tằm băng Linh Mộng trên núi tuyết, bổn tôn nguyện tặng cho thánh tử để lau kiếm tiên."
Ui cha, hào phóng thế sao?
"Khách sáo, tiền bối quá khách sáo."
Thẩm Thiên hí hửng nhận khăn tiên và nhét vào túi.
Sau đó, hắn nhẹ nhàng vận chuyển pháp lực khiến máu tươi dính trên kiếm Thiên Tru bắn ra ngoài.
Kiếm Thiên Tru vốn nhuốm máu lập tức trở nên sạch sẽ, ừm... hoàn toàn không cần dùng đến khăn tiên.
"Sư thúc, tay của sư thúc vừa mới đứt, có lẽ vẫn có thể gắn lại được."
Tề Thiếu Huyền thấy Tử Huyền thiên tôn đỡ kiếm thay mình thì rất là cảm động.
Y lấy số nước thánh Niết Bàn còn sót lại trong nhẫn trữ vật ra rồi bôi lên vết thương của Tử Huyền thiên tôn.
Nhưng mà kiếm khí và kiếm ý vẫn bám quanh vết thương của Tử Huyền thiên tôn như ăn xương vậy, thật sự quá sức quỷ quái.
Nước thánh Niết Bàn trong tay Tề Thiếu Huyền có thể chữa khỏi cả vết thương đại đạo từ vụ nổ Kim Đan, ấy thế mà đến cánh tay cụt của Tử Huyền thiên tôn thì hiệu quả lại không mấy rõ ràng.
"Hay là để ta thử xem?"
Đúng lúc này, một giọng nói ôn hòa vang lên từ bên cạnh.
Đúng vậy, người vừa nói chính là Thẩm Thiên.
Ban nãy Thẩm Thiên vừa rời khỏi giác ngộ, cả người rơi vào trạng thái như ngủ nhiều đến ngu người nên không nhìn kỹ, bây giờ hắn cảm ứng một tí là nhận ra ngay kiếm khí quẩn quanh trên vết thương của Tử Huyền thiên tôn thật sự thuộc về kiếm Thiên Tru của mình!
Ngoài ra, trong vết thương còn ẩn chứa một loại kiếm ý rất khó hiểu và thần bí, hơn nữa nó còn mơ hồ sinh ra cộng hưởng với truyền thừa vừa xuất hiện trong đầu Thẩm Thiên.
Kiếm khí của ta, kiếm ý cũng của ta, làm sao có thể bảo rằng ta không phải là kẻ chém người này chứ?
Thẩm Thiên khẽ giật môi, cho nên ông già này...
Đường đường là một thiên tôn mà lại bị bổn thánh tử chém đứt cánh tay trong một nhát, cảm thấy mất mặt nên không muốn thừa nhận sao?
Chậc chậc, đám người được xưng là cao nhân trong tu tiên giới này đều là kẻ sĩ diện hại thân, Thẩm Thiên đã thấy nhiều rồi.
Ông ta cố ý đưa linh khí thượng phẩm khăn tiên thiên tằm cho bổn thánh tử như phí bịt miệng à? Thật là, xem bổn thánh tử là loại người gì chứ?
Tuy rằng hắn bất mãn trong lòng nhưng cũng biết mình mới là người chém người ta.
Tại tu tiên giới, kẻ tùy tiện xâm nhập vào sơn môn của người ta và quấy rầy người ta luyện công có bị chém chết cũng là đáng đời.
Dù vậy, Thẩm Thiên hắn vẫn là một người thiện lương và khoan dung, chủ yếu là do đã nhận lợi ích từ người ta thì nên hỗ trợ khi cần.
Bằng không, kim luân công đức sau lưng hắn sẽ không thể yên tâm mất.
Thẩm Thiên chậm rãi bước đến bên Tử Huyền thiên tôn, kế đó vươn tay chạm lên vết thương của ông ta.
Quả nhiên là kiếm ý và kiếm khí của bổn thánh tử, không lẫn vào đâu được!
Thẩm Thiên yên lặng vận chuyển kiếm quyết ép kiếm khí và kiếm ý trên cánh tay Tử Huyền thiên tôn ra ngoài.
Trong lúc đó, hắn cười nói: "Tử Huyền thiên tôn không cần phải lo, chờ sau khi kiếm khí và kiếm ý bị ép ra ngoài rồi bôi nước thánh Niết Bàn lên vết thương là sẽ khôi phục hoàn toàn."
"Ngoài ra, xin Tử Huyền thiên tôn yên tâm, Thẩm mỗ sẽ không nói với bất cứ ai về chuyện xảy ra trên Thánh Tử phong vào hôm nay."
Tử Huyền thiên tôn không khỏi rùng mình trước nụ cười ấm áp nhưng ánh mắt lóe ánh kiếm lạnh lùng của Thẩm Thiên.
Thần Tiêu thánh tử... đang cảnh cáo bổn tôn không được tiết lộ chuyện hôm nay ra ngoài sao?
Cũng đúng, một tu sĩ Kim Đan kỳ mà lại có thể chặt đứt cánh tay của thiên tôn Hóa Thần kỳ trong một nhát, thậm chí có thể chém chết ngay tức khắc.
Trong số tất cả thiên kiêu năm vực kể từ chục nghìn năm trước trở lại đây, thiên phú và tư chất đáng sợ của hắn đều rất xuất sắc, thậm chí phải nói là có một không hai.
Một khi Tà Linh giáo hoặc là thế lực thù địch của Thần Tiêu Thánh Địa biết được chuyện này thì có lẽ sẽ lập tức phái thánh nhân đến theo dõi Thẩm Thiên sít sao.
Đến lúc đó, Thẩm Thiên sẽ phải đối mặt với nguy cơ rất lớn.