Tử Huyền thiên tôn hít sâu một hơi. Ông ta là thân tín tuyệt đối của Thần Tiêu thánh chủ, bằng không nhiệm vụ bảo vệ Tử Phủ thánh tử đâu thể lọt vào tay Tử Huyền thiên tôn.
Tử Huyền thiên tôn vốn cho rằng sự tồn tại của Tử Phủ thánh tử Tề Thiếu Huyền đồng nghĩa với sự huy hoàng trong chục nghìn năm cho bổn môn, thậm chí là giúp bổn môn trở thành bá chủ của Đông Hoang.
Tuy nhiên, Tử Huyền thiên tôn bất đắc dĩ nhận ra một sự thật sau khi được biết tài năng của Thẩm Thiên, đó là chỉ cần Thẩm Thiên không chết thì Tề Thiếu Huyền vĩnh viễn chỉ là đệ đệ mà thôi.
Vì vậy, Tử Huyền thiên tôn quyết định sẽ kiến nghị với thánh chủ ngay sau khi quay trở về Tử Phủ Thánh Địa.
Nhân lúc Thẩm Thiên còn chưa đủ mạnh, phải lập tức... chịu thua!
Đúng vậy, chịu thua ngay lập tức.
Lén lút ám sát Thẩm Thiên? Không tồn tại.
Không ai hiểu rõ người có khí vận lớn trâu bò thế nào hơn Tử Phủ Thánh Địa.
Thánh tử Tề Thiếu Huyền nhà mình đã tìm đường chết biết bao lần khi còn bé mà vẫn không chết được, trái lại còn tìm ra cơ duyên.
Hiện giờ thiên tư và tài nghệ của Thần Tiêu thánh tử đã nghiền ép Tề Thiếu Huyền. Thêm vào đó, căn cứ tin đồn suy ra khí vận của Thần Tiêu thánh tử còn đáng sợ và khoa trương hơn cả Tề Thiếu Huyền nữa.
Ngươi muốn giết tồn tại như thế nào trong lúc hắn còn trẻ ư? Ha hả, hư não rồi phải không?
Đừng nói việc đó không thể nào thành công, trái lại còn trở thành "cục cưng" kinh nghiệm cho hắn.
Cho dù Tử Phủ Thánh Địa thật sự tiêu diệt được Thẩm Thiên thì sao chứ? Bọn họ có thể đảm bảo mình hành động cẩn thận không?
Một khi sự việc bị bại lộ, đến kẻ ngu ngốc cũng có thể nghĩ ra Thần Tiêu Thánh Địa sẽ trả thù điên cuồng đến thế nào. Dù sao Thẩm Thiên cũng là hy vọng phục hưng của bọn họ mà.
Nói đi thì cũng phải nói lại, dựa theo sự coi trọng mà Tử Phủ Thánh Địa dành cho Tề Thiếu Huyền, nếu như Tề Thiếu Huyền bị thánh địa khác giết chết thì Thần Tiêu thánh chủ tuyệt đối dám dẫn đế binh đi liều mạng với kẻ thủ ác.
Nếu hai thánh địa liều mình đánh nhau và phái đế binh chiến đấu khắp nơi thì cuối cùng sẽ phải chịu cảnh một nửa tông môn trở nên hoang tàn, kết quả là cho thế lực khác kiếm lợi.
Không ai muốn thấy kết quả đó.
Nếu không giết được mà cũng không sánh bằng thì chỉ còn cách chịu thua thôi.
Đối với những thế lực lớn, đôi khi mặt mũi quan trọng không gì bằng, cũng có đôi khi nó lại chẳng đáng một đồng.
Thiên kiêu của Tử Phủ Thánh Địa ta không bằng Thần Tiêu Thánh Địa ngươi suốt trăm năm nên ta đành sống tùy tiện chút, đồng thời lặng lẽ chờ đợi cơ hội mới.
Thánh tử nhà ngươi buông thả thì cứ mặc kệ hắn, nuông chiều hắn.
Xui xẻo bị bao vây đánh đến tàn phế như Sở Long Hà thì ta sẽ cười trên nỗi đau của ngươi.
May mắn vạch ra con đường vô địch như Hoang Thạch đế quân, làm vua thiên hạ, bốn biển thần phục thì ta cũng sẽ thần phục theo, không có gì là không thể chấp nhận cả.
Thậm chí chịu thua sớm hơn thì sau này còn có thể đạt được vị trí cao khi xếp hàng làm tay sai.
Làm gì có tông môn thánh địa nào hưng thịnh mãi? Truyền thừa mới là thứ quan trọng nhất.
Gặp được người cao quý chân chính rồi chịu thua ư?
Vẩy nước đi!
Xét đến cùng, truyền nhân của các đời chỉ xem Thần Tiêu Thánh Địa và Tử Phủ Thánh Địa như công cụ tranh hơn thua cao thấp chưa đến mức phải ngươi chết ta sống.
Tà Linh giáo và Tà Linh ngoại vực không biết khi nào trở lại mới thật sự là kẻ thù chung của năm vực.
Thật ra những thiên kiêu như Thẩm Thiên, Tề Thiếu Huyền hay Phương Thường đều sẽ được các thánh địa lớn bảo vệ.
Dù sao ảnh hưởng từ vụ tai họa chục nghìn năm trước vẫn chưa biến mất triệt để.
Nghĩ đến đây, Tử Huyền thiên tôn hít sâu một hơi: "Xin thánh tử yên tâm, không còn ai khác biết đến chuyện hôm nay đâu."
"Ngoài ra, thánh tử oai phong ngút trời, phóng khoáng ngang nhiên, kiếm đạo độc tôn, tài hoa xuất chúng, có một không hai, oai hùng mạnh mẽ, phong lưu lỗi lạc,..."
"Nhân vật như Thần Tiêu thánh tử lại có gốc gác Đông Hoang thì đúng là may mắn của Đông Hoang ta, nếu thánh tử không chê thì sau này hãy đến Tử Phủ Thánh Địa ta làm khách nhiều hơn."
"Thật là không dám giấu, bổn tôn có một đứa con gái rượu xinh đẹp như hoa, năm nay vừa tròn hai tám. Con gái luôn ngưỡng mộ Thần Tiêu thánh tử."
"Nếu thánh tử không chê thì khi khác bổn tôn sẽ cho con gái bái vào Thần Tiêu Thánh Địa, con gái nguyện hầu hạ bên thánh tử."
Thẩm Thiên thấy Tử Huyền thiên tôn bị mình chém đứt một cánh tay mà còn chuyện trò vui vẻ, thậm chí giới thiệu con gái cho mình thì ngẩn ra.
Đúng là lợi hại mà!
Tiền bối, tay của tiền bối đã bị chém đứt rồi đó, bộ không đau hả?
Thẩm Thiên lặng lẽ đẩy luồng kiếm khí cuối cùng ra khỏi chỗ cụt tay của Tử Huyền thiên tôn, kế đó bôi nước thánh Niết Bàn và sử dụng pháp thuật hồi phục để cánh tay cụt của Tử Huyền thiên tôn được hoàn chỉnh trở lại.
Tề Thiếu Huyền nhìn Thẩm Thiên với ánh mắt phức tạp, nói thẳng ra thì hôm nay y bị đánh rất thảm.
Lúc vừa đến Thần Tiêu Thánh Địa, y dự định một mình hành hạ Thẩm Thiên và tam kiệt của Thần Tiêu.
Sau đó, Tề Thiếu Huyền bị tam kiệt Thần Tiêu áp chế nên nghĩ không thể lấy một địch bốn thì ít nhất cũng phải đánh bại Thẩm Thiên trong trận đấu một chọi một.
Tiếp theo đó, y tiến vào tháp Chiến Thần và lần lượt bị hình chiếu của Thẩm Thiên đánh bại đến ngớ người nên nghĩ chỉ cần thắng Thẩm Thiên một lần là được.
Kế đó nữa, y bị bàn tay Phá Thương Nguyên Thủ của hình chiếu Thẩm Thiên đập bay đến nỗi hoài nghi cuộc đời.
Y kiên quyết cho rằng Thẩm Thiên không mạnh như vậy, Đông Hoang không thể nào sinh ra một thiên tài biến thái đến thế.
Sau đó, y chạy đến Thánh Tử phong hòng chứng minh mọi thứ đều là tấm màn đen, chứng minh Thẩm Thiên không hề mạnh như mọi người đã nghĩ.
Nhưng mà y sai rồi, mọi người hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi sức mạnh của Thẩm Thiên!
So với Thẩm Thiên, "thiên kiêu đứng đầu Đông Hoang" như y quá sức buồn cười.
Chẳng bao lâu sau, Tề Thiếu Huyền nghe nói sư tôn nhà mình đã từng là "Tử Phủ thánh tử bị Thần Tiêu thánh tử áp chế thảm nhất" từ một ít "dã sử" (*).
(*) Dã sử: lịch sử ghi chép những chuyện lưu truyền trong dân gian.
Ban đầu Tề Thiếu Huyền còn cười trộm vì biết được chuyện xấu hổ của sư tôn nhà mình.
Y cũng từng tự thề với lòng là sẽ hung hăng đánh Thần Tiêu thánh tử để sư tôn nở mày nở mặt.
Nhưng giờ Tề Thiếu Huyền lại chỉ thấy u oán khi danh hiệu này lại nảy ra trong đầu.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau này Tử Phủ thánh tử y sẽ bị Thẩm Thiên chèn ép thảm hại hơn nữa.
Nỗi uất ức của sư tôn, đệ tử... cảm nhận được rồi!
Chương 474: Cảm nhận khuất nhục đi! Suy ngẫm về khuất nhục đi! Chấp nhận khuất nhục đi!
Tề Thiếu Huyền u oán nhìn Thẩm Thiên, mắt rưng rưng muốn khóc...
Emma~
Thẩm Thiên nhìn mà da đầu tê dại.
Lặng lẽ rời ánh mắt từ trên mặt Tề Thiếu Huyền đi, ừ, không bốn mắt nhìn nhau nữa quả nhiên tốt hơn nhiều.
Khóe miệng Tề Thiếu Huyền hơi co rút, tên ghê tởm này thậm chí còn không thèm nhìn thẳng vào y, tự cao vậy cơ à?
Hóa ra đấy chính là sự tự cao kiêu ngạo của Thần Tiêu thánh tử, chắc hẳn trước kia lúc sư tôn đối mặt với Trương Long Uyên và Sở Long Hà cũng là như vậy!
Loại cảm giác khuất nhục bị coi thường này, cuối cùng Tề mỗ cũng cảm nhận được rồi!
Giờ phút này, cuối cùng Tề Thiếu Huyền cũng hiểu tại sao lúc sư tôn nhà mình vừa nhắc đến Thần Tiêu thánh chủ là siết chặt nắm đấm hận đến nghiến răng.
Đối với loại thiên kiêu vô cùng kiêu ngạo như bọn họ, bị người áp chế như thế quả thực rất khó chịu!
Siết chặt nắm đấm, Tề Thiếu Huyền cúi người thật sâu trước Thẩm Thiên: "Đầu tiên, Tề mỗ phải xin lỗi Thần Tiêu thánh tử huynh."
"Tùy tiện xông vào Thánh Tử phong, trong lúc vô tình quấy rầy Thẩm huynh luyện kiếm, đó là lỗi của Tề mỗ, nếu Thẩm huynh muốn đòi bồi thường thì cứ lên tiếng."
Hả?
Thẩm Thiên bối rối.
Thằng nhóc này sao lại khách khí như vậy?
Ngươi lễ độ như vậy sẽ khiến ta ngại lắm đấy.
Sau đó, Tề Thiếu Huyền lại cúi người trước Thẩm Thiên: "Thứ hai, Tề mỗ phải cảm tạ huynh."
"Đối với Tề mỗ, Tử Huyền sư thúc giống như người thân vậy, sư thúc đỡ kiếm thay ta, cảm ơn Thẩm huynh đã chữa trị vết thương cho ông ấy."
Trán Thẩm Thiên rịn ra một giọt mồ hôi lạnh, cái này có gì mà phải cảm ơn, người nọ là do ta chém mà.
Chậc, cưỡng ép làm quen cọ độ hảo cảm à!?
Tề Thiếu Huyền bắt đầu cúi người lần thứ ba: "Thứ ba, Tề mỗ phải cảm tạ Thẩm huynh, huynh thành công gợi lên ý chí chiến đấu của ta!"
Thẩm Thiên: "???"
Ánh mắt Tề Thiếu Huyền nóng bỏng nhìn Thẩm Thiên: "Thật không dám giấu diếm, trong đám bạn trẻ tuổi đồng trang lứa, Tề mỗ đã vô địch quá lâu rồi."
"Lần này ở trước mặt Thẩm huynh, Tề mỗ thua tâm phục khẩu phục, nhưng đây chẳng qua là tạm thời, ta sẽ luôn đuổi theo bước chân của huynh, cho đến khi vượt qua huynh."
Nhìn Tề Thiếu Huyền nghiêm trang, toàn thân tỏa ra ý chí chiến đấu ngút trời, Thẩm Thiên không nhịn được mà ngẩn người.
Sau đó, hắn dở khóc dở cười: "Tề huynh, chúng ta... từng so tài hay sao?"
Ầm!
Ầm!!
Đoàng đoàng!!!
Tề Thiếu Huyền chỉ cảm thấy từng tia sét trên đỉnh đầu đánh xuống khiến y hoài nghi cuộc đời.
Tề huynh, chúng ta từng so tài hay sao?
Câu trả lời của Thẩm Thiên khiến Tề Thiếu Huyền thật muốn quỳ orz.
Điều đáng buồn nhất trên thế giới này không phải là bạn bị người ta đánh bại.
Mà là người đánh bại bạn căn bản không nhớ anh ta từng đánh bại bạn.
Mà thảm hại hơn cả chính là người đánh bại bạn còn không ý thức được bạn và anh ta từng so tài.
Cho nên trong mắt Thần Tiêu thánh tử, Tề mỗ chỉ là một thằng hề nhảy nhót, ếch ngồi đáy giếng, hắn căn bản không coi ta ra gì?
Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét quá đi!
Thần Tiêu thánh tử các người bắt nạt người ta quá đáng!
Sư tôn, khuất nhục ngàn năm qua người phải chịu, ta đã hoàn toàn cảm nhận được.
Cảm nhận khuất nhục đi, suy ngẫm về khuất nhục đi, chấp nhận khuất nhục đi, hiểu khuất nhục đi. Kẻ không hiểu gì về khuất nhục...
Thì không có cách nào bùng cháy ý chí chiến đấu chân chính!
Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi, nhìn thẳng Thẩm Thiên: "Bây giờ đúng là Thẩm huynh có tư cách từ trên cao nhìn xuống Tề mỗ, nhưng ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng..."
Cái gì? Mắt thấy Tề Thiếu Huyền sắp nói ra câu nguyền rủa lật kèo kinh điển kia, da đầu Thẩm Thiên nhất thời tê dại.
Nếu để cho đứa con của khí vận như ngươi nói ra câu kia liệu ổn không đó?
Bổn thánh tử còn không bị tác giả khắc chó má chết hay sao?
Thẩm Thiên lạnh lùng xoay người, mở miệng cắt ngang lời Tề Thiếu Huyền: "Đối thủ của ta chỉ có một, đó là chính mình."
"Trước giờ ta chưa từng coi kẻ địch bại dưới tay ta là đối thủ, ta sẽ cho ngươi thời gian đuổi theo, đến tận khi ngươi dõi mắt trông mà không thấy."
Nhìn bóng lưng cao gầy rắn rỏi của Thẩm Thiên, nghe lời nói lạnh lùng của hắn, Tề Thiếu Huyền sửng sốt.
Trong đầu y chỉ còn lại những câu nói của Thẩm Thiên vang vọng, chấn động đến mức điếc tai!
"Đối thủ của ta chỉ có một, đó là chính mình."
"Trước giờ ta chưa từng coi kẻ địch thua dưới tay ta là đối thủ, ta sẽ cho ngươi thời gian đuổi theo, đến tận khi ngươi dõi mắt trông mà không thấy."
Lời này thật... thật khí phách, đúng là vô cùng tự tin.
Đây mới thật sự là thiếu niên chí tôn, cho nên cần phải có một đạo tâm vô địch đúng không?
Hóa ra đạo vô địch mà Tề mỗ vẫn từng tự hào ngay từ đầu đã sai lầm buồn cười.
Người vô địch thật sự là ỷ vào tu vi mạnh mẽ càn quét tứ phương, khiêu chiến với những kẻ không địch lại mình ư?
Đương nhiên không phải!
Hồi tưởng lại mình đã từng càn quét các thánh địa lớn ở Đông Hoang, những thiên kiêu đó rõ ràng tu vi không bằng y, lại bị y ép buộc xuất chiến, cuối cùng thảm bại.
So sánh với Thẩm Thiên cực kỳ khiêm tốn, ngay cả bảng Chiến Thần cũng chọn giấu tên, Tề Thiếu Huyền chỉ cảm thấy cái gọi là "đạo vô địch" của mình phù phiếm đến nực cười.
Con đường vô địch lấy kẻ mạnh trong thiên hạ làm mục tiêu, không ngừng đột phá cực hạn của bản thân!
Đó mới thật sự là đạo tâm vô địch!
...
Dường như hiểu ra điều gì, khí thế trên người Tề Thiếu Huyền tăng mạnh.
Tóc y rối bời tung bay, chiến giáp trên người phát ra ánh sáng chói mắt, trong cơ thể có tiếng rồng ngâm chấn động.
Cuối cùng giờ phút này tu vi lại tăng tiến.
Đối với chuyện này, đương nhiên Thẩm Thiên hoàn toàn sững sờ.
Cái hành động cheat game kia đúng là làm người ta tức lộn ruột mà!
Người ta khổ cực tu luyện mười mấy năm thậm chí mấy chục năm cũng chưa chắc có thể đột phá.
Kết quả bổn thánh tử nói mấy câu linh tinh, Tề Thiếu Huyền ngươi đã bị kích thích giác ngộ đột phá?
Làm cái gì vậy?
Đùa nhau à?
Trả tiền tư vấn tâm lý chưa!
Mấy người số đỏ các người còn biết xấu hổ hay không?