Nghe Bích Huyền Thanh u oán trách móc, khóe miệng Thẩm Thiên giật giật.
Bích Liên Thiên tôn gây tai họa đến dị hỏa của Huyền Xà Thần tộc các ngươi, ngươi đi tìm ông ta mà tính sổ!
Khi tên kia đến Bắc Hải, bổn Thánh tử còn chưa ra đời nữa, chụp cái nồi này lên đầu bổn Thánh tử thực quá đáng mà!
Nhưng mà, rất hiển nhiên, có vẻ đám yêu tộc ở Bắc Hải kia không thích nói đạo lý lắm.
Nhất là đám yêu quái xấu xí còn chưa hóa hình toàn vẹn.
n oán của Bích Liên Thiên tôn và Bích Hải Huyền Xà tộc kia, rốt cuộc ai đúng ai sai quan trọng sao?
Không quan trọng chút nào. Mượn cơ này để ra tay với loài người anh tuấn, đánh cho mặt mũi hắn phải biến dạng hoàn toàn mới là mục đích chính!
Dù sao thì, so sánh hai lý do “Vì ngươi đẹp trai nên ta muốn đánh ngươi” và “Vì sư bá ngươi tội ác chồng chất nên ta muốn đánh ngươi”…
Rõ ràng lý do sau có sức thuyết phục và tinh thần trọng nghĩa hơn!
Lúc này, vô số ánh mắt bất thiện đều đang nhìn chằm chằm Thẩm Thiên.
Cứ như thể năm xưa Sở Long Hà thực sự gây tai họa cho tộc bọn chúng, giờ chúng muốn trả thù Thẩm Thiên vậy.
Bạch công tử của Ngân Chương Thần tộc cười nói: “Ha ha, yêu tôn Huyền Xà khá lắm, lời này nghe thực đường hoàng đấy.”
“Mặc dù ân oán năm xưa Hà Đồ Thiên tôn cùng Huyền Xà tộc các ngươi bị phong bế tin tức, nhưng trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió.”
“Ngươi lại lấy lí do này đi gây sự với Thần Tiêu Thánh tử, quá buồn cười đi. Chẳng lẽ ngươi tưởng ở Bắc Hải không ai biết những chuyện xấu các ngươi đã làm thật sao?”
Bạch công tử vừa dứt lời, sắc mặt Bích Huyền Thanh lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Gã phun lưỡi rắn, nhìn chằm chằm Bạch công tử, nói: “Con cá bé bằng bàn tay kia, ngươi thật phách lối đó nhỉ!”
“Chỉ mới là cảnh giới Kim Thân, còn chưa thông thần khiếu, ai cho ngươi dũng khí dám phỉ báng danh dự Huyền Xà Thần tộc ta?”
Chỉ một câu hỏi, sau lưng Bích Huyền Thanh dâng lên dị tượng màu xanh ngọc bích, ngưng tụ thành một con mãng xà lớn hàng trăm trượng lao tới Bạch công tử.
Trong thành Cực Nhạc, trên lý luyện là không được phép đánh nhau.
Nhưng có mấy trường hợp ngoại lệ, thứ nhất là song phương tự nguyện quyết đấu công bằng.
Loại thứ hai là giống như Bích Huyền Thanh, không động tay, chỉ dùng dị tượng áp chế đối thủ.
Dùng phương pháp này sẽ không tạo ra thương tổn quá lớn cho đối phương, tối đa cũng chỉ mất mặt một chút thôi.
Rất hiển nhiên, Bích Huyền Thanh vừa rồi thẹn quá hóa giận, đang chuẩn bị dùng tu vi cảnh giới Niết Bàn của mình để áp chế Bạch công tử.
Mỗi một bước đi trên con đường tu hành đều để lại một dấu chân, có lẽ thiên kiêu còn có thể chiến đấu vượt cấp.
Nhưng Bích Huyền Thanh vốn là thiên kiêu đỉnh cao của Huyết Xà Thần tộc, thiên phú không hề thấp hơn Bạch công tử.
Đồng thời, tu vi của Bích Huyền Thanh lại cao hơn Bạch công tử hẳn một bậc lớn, chênh lệch cỡ nào chứ?
Cảm nhận được áp lực khổng lồ từ bốn phương tám hướng ập tới, Bạch công tử chỉ cảm thấy toàn thân nặng trĩu, bước một bước cũng khó khăn.
Y khó khăn nâng tám cái xúc tu lên muốn chống cự.
Nhưng bị dị tượng bích hải áp chế, y không thể phản kháng.
“Đường đường là Vương tử Ngân Chương tộc lại ra mặt thay cho loài người, bổn tôn sẽ thay Phụ Vương ngươi giáo huấn ngươi một chút!”
Bích Huyền Thanh cười nhạo một tiếng, dị tượng sau lưng phóng đại, đẩy Bạch công tử bay ra ngoài.
Thấy thân thể Bạch công tử sắp đâm vào tường, mất hết mặt mũi.
Một bóng người chợt xuất hiện sau lưng y chỉ trong chớp mắt, chậm rãi đỡ lấy lưng y.
Kình lực mênh mông tiêu tán như chẳng còn gì, Bích Huyền Thanh co rút đôi mắt rắn.
Mặc dù vừa rồi tấn công bằng dị tượng kia gã không dốc toàn lực, sẽ không khiến Bạch công tử bị thương nặng, nhưng người thường cũng không thể nhẹ nhàng đón lấy được.
Nhưng khi tiểu tử loài người này đón lấy Bạch công tử lại không bắn ra chút sóng lực nào, hiển nhiên, khả năng khống chế chường lực của đối phương đã đạt tới mức cực cao.
Vị Thần Tiêu Thánh tử này không đơn giản!
…
“Đây chính là cách Huyền Xà tộc các ngươi đối nhân xử thế sao?”
“Khúc mắc của các ngươi với Bích Liên sư bá có liên can gì tới bổn Thánh tử? Cho dù có giận lây sang bổn Thánh tử, thì có liên can gì tới Bạch huynh?”
Thẩm Thiên lạnh nhạt nhìn Bích Huyền Thanh, ấn tượng với tên đầu rắn này cực tệ.
Ỷ vào mình tu luyện nhiều hơn vài trăm năm, chạy tới trước mặt đệ tử trẻ tuổi tộc khác diễu võ giương oai, thực sự không có phẩm cách.
Bích Huyền Thanh âm u nhìn Thẩm Thiên, lưỡi rắn phun ra nuốt vào: “Không phục thì sao? Hay ngươi tự mình hạ tràng cùng bổn tôn đánh một trận?”
Cái đồ không cần mặt mũi!
Ngao Ô hừ lạnh: “Giỏi cho con rắn nhà nguoiw,
Đường đường một yêu tôn lại đi khiêu chiến một người dưới cấp bậc của mình, da rắn Huyền Xà tộc các ngươi dày thật.”
Tề Thiếu Huyền cười nhạo một tiếng, chẳng biết từ lúc nào đã nắm chặt Phương Thiên Long kích trong tay: “Con rắn nhà ngươi còn chưa đủ tư cách khiêu chiến Thẩm huynh.”
“Muốn khiêu chiến Thần Tiêu Thánh tử phải đánh thắng Tề mỗ trước đã, nếu không ngươi quay về tổ địa mà cuộn lại đi!”
Chỉ một câu thôi, tử khí toàn thân Tề Thiếu Huyền đại thịnh, nghiễm nhiên như thiếu niên Thần Vương uy vũ.
Theo như Tề Thiếu Huyền y, Thần Tiêu Thánh tử là kẻ địch mà y kính trọng, cũng là mục tiêu mà y đang theo đuổi.
Cái con chó con mèo Bích Hải Huyền Xà tộc này, khí độ quá kém, căn bản không có tư cách khiêu chiến Thẩm huynh, đối chiến với nó là vũ nhục Thẩm huynh!
Loại tiểu lâu la này, để cho Tề mỗ giải quyết giúp Thẩm huynh đi!
Nhân gian hành tẩu của đảo Hắc Long sao?
Bích Huyền Thanh sâu kín nhìn Tề Thiếu Huyền. Y có thể cảm nhận được uy áp nhàn nhạt mà Tề Thiếu Huyền tản ra.
Đó là uy áp của Long tộc với Xà tộc, long nguyên chi lực khiến cho Bích Huyền Thanh cực kỳ khó chịu.
Nhưng, cũng chỉ vẻn vẹn là khó chịu mà thôi.
Chương 491: Ta, Tề mỗ, Thẩm hạ vô địch! (2)
Nếu là cùng cấp bậc, Tề Thiếu Huyền còn có thể dựa vào hiệu quả áp chế không tệ long nguyên chi lực với Bích Huyền Thanh.
Nhưng Bích Huyền Thanh đã là yêu tôn cảnh giới Niết Bàn, hiệu quả áp chế từ huyết mạch này cực kỳ thấp, thậm chí có thể coi như không có.
“Gia hỏa không biết sống chết. Nếu ngươi đã muốn chết, bổn tôn sẽ thành toàn cho ngươi!”
Mọi người tản ra, Bích Huyền Thanh và Tề Thiếu Huyền bay ra ngoài thành Cực Nhạc.
Không gian rộng càng thích hợp đánh nhau hơn. Bích Huyền Thanh hừ lạnh một tiếng, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh nhuyễn kiếm màu xanh.
“Bích huyết chiếu đan thanh!”
Bích Huyền Thanh hừ lạnh một tiếng, đâm ra nhuyễn kiếm màu xanh trong tay.
Mũi kiếm xẹt qua, xé rách hư không thành những đường cắt nhỏ như cọng tóc.
Chỉ trong chốc lát, giữa thiên địa ngưng tụ ra ngàn vạn đạo kiếm khí màu xanh, tựa như độc xà từ bốn phương tám hướng lao tới Tề Thiếu Huyền.
Càng khó chơi hơn ở chỗ đại đa số kiếm khí đều ẩn giấu trong vết rách hư không, như những con rắn độc trốn trong bóng tối vậy.
Không ai biết lúc nào chúng sẽ chui ra từ sau lưng Tề Thiếu Huyền rồi tấn công như lôi đình.
Không thể không nói, là thiên kiêu Bích Hải Huyền Xà tộc, thực lực của Bích Huyền Thanh thực sự không tệ.
Từ mấy trăm năm trước, Bích Huyết Thanh đã là thiên kiêu nổi tiếng ở Bắc Hải, nằm trong danh sách mười “chân yêu” đứng đầu Bắc Hải.
“Chân yêu” ở đây tương đương với “Chân nhân” của loài người vậy, tức là đã đạt tới tu vi cảnh giới Kim Đan kỳ.
Mà giá trị của bảng Chân yêu Bắc Hải cũng không kém bảng Kim Đan ở Đông Hoang bao nhiêu.
Sau hơn trăm năm khổ tu, Bích Huyền Thanh đã cố gắng bước thêm được một bước, thành công thần hóa khuyết hiếu, đột phá tới cảnh giới Niết Bàn kỳ.
Lúc này, lực chiến của gã đã khác biệt một trời một vực so với một trăm năm trước.
Theo như Bích Huyền Thanh thấy, thiên phú gã loài người này có mạnh hơn cũng có sao chứ? Tu vi quá yếu!
Cho dù là Long Lục Thái tử xếp hạng đầu trong bảng Chân yêu năm xưa, nếu đánh một trận với Bích Huyền Thanh ở cảnh giới Kim Thân hiện giờ cũng là thua nhiều thắng ít.
Hai thằng loài người kia còn có thể mạnh hơn Long Lục Thái tử sao?
“Kiếm pháp thật xảo trá. Bích Huyền Thanh còn khó chơi hơn lần gặp mặt trước rồi.”
Nhìn kiếm pháp Bích Huyền Thanh thi triển, ánh mắt Huyết Sa công tử có vẻ nghiêm trọng: “Gã không nương tay.”
Ở Bắc Hải, Bích Hải Huyền Xà tộc có tiếng là “không dễ chọc”, sở trường là kiếm thuật ám sát, là thích khách quỷ dị nhất.
Tương truyền, ở thời kỳ đỉnh phong, từng có một vị Chân Đế xuất thân từ Bích Hải Huyền Xà tộc đã tu luyện thuật ám sát đến cực hạn, thậm chí đã từng ám sát Đại Đế!
Mà kiếm pháp bích huyết chiếu đan thanh này cũng là một trong những chiến kỹ hạch tâm mạnh nhất Bích Hải Huyền Xà tộc.
Nghe nói nếu tu luyện đến đỉnh phong có thể diễn hóa thành thần thông kinh thế, có thể khiến cho Chân Thánh táng đảm.
Mặc dù kiếm pháp bích huyết chiếu đan thanh của Bích Huyền Thanh còn chưa được tu luyện đến mức cực hạn nhưng đem ra tung hoành trong thế hệ trẻ tuổi thì không có tí áp lực nào.
Thậm chí ngay cả Tề Thiếu Huyền cũng cảm nhận được áp lực lớn lao.
“Tử phủ thiên nhãn, mở!”
Tử khí sau lưng kéo dài ba ngàn trượng, giữa mi tâm Tề Thiếu Huyền mọc ra một con mắt đứng thẳng.
Chốc lát sau, một luồng ánh sáng tím hoa lệ từ con mắt thứ ba mãnh liệt bắn ra, chiếu rọi cả vùng hư không lượn lờ tử khí.
Trong tử khí và tử quang vô tận, vết rách hư không sắc ngọt đến mức không thể nhận ra cùng với kiếm khí hình rắn đền hiển hiện ra ngoài.
“Hạng người lén lén lút lút không xứng làm địch với Tề mỗ!”
Tề Thiếu Huyền cười nhạo, phương thiên long kích trong tay tỏa ra vạn đạo ánh sáng màu tím, hóa thành long ảnh vô tận.
Ngao ~~~
Tiếng rồng ngâm đinh tai nhức óc vang vọng khắp hơn nửa thành Cực Nhạc.
Vô số Hải yêu biến sắc, một số kẻ có tu vi thấp yếu thậm chí bị tê liệt, ngã xuống đất, run lẩy bẩy.
Quần long vô thủ!
Đối mặt với một thiên kiêu có đẳng cấp và tu vi cao hơn mình, Tề Thiếu Huyền không có mảy may ý định khinh địch.
Chủ yếu là vì lúc trước y đã nhận đủ giáo huấn trong tháp Chiến Thần.
Khi chiến đấu, cứ giữ bài, giấu thực lực là hành vi cực kỳ ngu ngốc.
Phải thừa dịp đối phương chưa kịp phản ứng mở hết skill ra rồi đánh thật oanh liệt cho đối phương phải bỏ chạy!
Đây là con đường duy nhất để lấy yếu thắng mạnh!
Trên thực tế, hoàn toàn chính xác, đấu pháp mãng phu của Tề Thiếu Huyền đã dọa cho Bích Huyền Thanh phải nhảy lên một cái.
Thiên kiêu loài người đều lỗ mãng như vậy sao?
Theo lý mà nói, nếu gặp phải đối thủ có thế lực tương đương, không phải đầu tiên nên thử sân cạn của đối phương một chút hay sao?
Nào có ai vừa ra mặt đã dùng đến đạic hiêu chứ? Không sợ đại chiêu đánh hụt hao hết thanh mana sao?
Cảm nhận được long uy bành trướng trong long ảnh vô tận kia, sắc mặt Bích Huyền Thanh lại càng khó nhìn hơn.
Gã cso thể cảm nhận được sức mạnh ân chứa trong những long ảnh kia, không chỉ vì uy áp huyết mạch của long châu mà bản thân lực tấn công vừa rồi cũng đủ khiến cho gã bị thương nặng.
Nếu bị chém trúng thật, thì dù tu vi của gã cso cao hơn Tề Thiếu Huyền một giai cũng không dễ chịu tí nào.
“Muốn đánh trúng ta à? Còn sớm hai trăm năm đấy!”
Bích Huyền Thanh cười nhạo, rồi đột nhiên biến mất không còn tăm tích.
Đây là một trong những bí pháp của Bích Hải Huyền Xà tộc, có thể dung nhập bản thân vào trong nước biển để bí mật hành động.
Mặc dù không bằng trốn vào hư không nhưng cũng đủ khiến cho tuyệt đại đa số đối thủ không có cách nào nắm được tung tích của mình, mà rơi vào thế bị động.
Trong hư không, long ảnh không ngừng gào thét, Tề Thiếu Huyền cầm phương thiên long kích trong tay như Thần Vương, bễ nghễ tứ phương, khiến cho vô số yêu thú Hải tộc phải kinh tâm hàn đảm.
Nhưng mấy người tứ đại công tử cũng hiểu rõ đây không phải chuyện tốt vì Tề Thiếu Huyền phải tiêu hao quá lớn sức mạnh.
Mặc dù quần long vô thủ nhìn thì uy vũ nhưng chưa thực sự đánh trúng Bích Huyền Thanh khiến cho gã bị thương.
Lúc này, bản thân Bích Huyền Thanh giấu trong nước biển, so ra thì tiêu hao pháp lực chậm hơn Tề Thiếu Huyền nhiều.
Nếu còn tiếp tục giằng co nữa, Tề Thiếu Huyền sẽ rất nguy hiểm!
Chương 492: Ta, Tề mỗ, Thẩm hạ vô địch! (3)
…
Trong lúc đó, Thẩm Thiên đang ngây ngốc nhìn Bích Huyền Thanh, trong ánh mắt lấp lóe kiếm quang.
Lúc nãy khi nhìn Bích Huyền Thanh thi triển kiếm pháp, hắn có thể cảm giác được đạo phi thiên kiếm ý trong cơ thể mình dao động.
Dường như.. nó đang thôi diễn lại kiếm thuật bích huyết chiếu đan thanh này!
Ban đầu Thẩm Thiên còn tưởng bản ghi chép trong chiếc nhẫn đồng xanh kia chỉ là một môn kiếm quyết có uy lực lớn kinh người, lực công sát rất mạnh.
Nhưng lúc này hắn mới phát hiện ra, rõ ràng mình đã coi thường môn kiếm thuật này rồi.
Kiếm ý của môn phi tiên kiếm quyết này lại có thể hấp thụ các kiếm pháp ảo diệu khác, thậm chí còn có thể mô phỏng kiếm quyết.
Lúc này đây, đang xem Bích Huyền Thanh thi triển kiếm quyết bích huyết chiếu đan thanh chiến đấu với Tề Thiếu Huyền, thậm chí trong đầu Thẩm Thiên còn nảy ra một suy nghĩ.
Ta lên, ta cũng được!
Thậm chí, Thẩm Thiên còn có thể ẩn ẩn nhìn ra được một chút sơ hở khi Bích Huyền Thanh thi triển kiếm thuật trong lúc thôi diễn.
Nếu lúc này ra tay, Thẩm Thiên nắm chắc có thể phá sạch sẽ kiếm quyết của Bích Huyền Thanh, nếu tiếp tục thôi diễn, quá trình này sẽ còn rút ngắn nữa.
“Rốt cuộc môn kiếm quyết này có lai lịch gì?”
Vừa nhàn nhã nhìn kiếm quyết của Bích Huyền Thanh, Thẩm Thiên nghĩ ngợi tự hỏi.
Ngay cả Diệp lão cũng không hiểu rõ lai lịch của chiếc nhẫn đồng xanh, thực sự quá thần bí.
,,,
Thẩm Thiên nhàn nhã xem diễn. Lúc này, trong chiến trường, Bích Huyền Thanh và Tề Thiếu Huyền cũng đang hừng hực khí thế.
Trong hư không quanh quẩn tiếng cười lạnh của Bích Huyền Thanh: “Con người kia, đây là thủ đoạn của ngươi sao? Xem như ngươi là nhân tài kiệt xuất trong Kim Đan kỳ đấy.”
“Chỉ tiếc là, đối mặt với bổn tôn đây vẫn còn quá yếu.”
Gã vừa dứt lời, trong hư không đột nhiên tràn ngập ra một đạo kiếm quang áp súc đến cực hạn.
Kiếm quang này không sáng lắm, thậm chí còn có vẻ rất ảm đạm.
Song, đạo kiếm quang này vừa xuất Tề Thiếu Huyền đã cảm thấy lông tóc toàn thân dựng đứng, một cỗ cảm giác nguy hiểm trước này chưa từng có lập tức bao phủ khắp toàn thân.
Rất hiển nhiên, đây là chiêu thức tất sát của Bích huyết chiếu đan thanh, là sát chiêu mà Bích Huyền Thanh ấp ủ.
“Tu sĩ loài người không biết trời cao đất rộng, bại cho bổn tôn!”
Kiếm quang màu xanh ảm đạm cắt nát hư không, đâm thật sâu vào bả vai trái của Tề Thiếu Huyền.
Cũng may Tề Thiếu Huyền kịp thời né tránh, nếu không, thứ bị đâm qua kia không phải vai trái mà là trái tim của y.
Mặc dù với tu sĩ Kim Đan kỳ trái tim vẫn là nơi yếu hại, nhưng nếu lỡ Tề Thiếu Huyền bị đâm xuyên qua tim thật, thì còn có niết bàn thánh dịch ở đó, y sẽ không vẫn lạc.
Nhưng trận đấu này xem như hoàn toàn kết thúc.
“Làm sao có thể? Ngươi có thể tránh được là sao?”
Con ngươi của Bích Huyền Thanh co lại, đòn tấn công vừa rồi của gã nhanh đến cực hạn.
Cho dù là đối thủ cấp bậc Yêu tôn, số người có thể tránh được một chiêu kia chắc chắn cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Tề Thiếu Huyền chỉ là Kim Đan kỳ, làm sao có thể né tránh được?
“Ha ha, mặc dù tốc độ của ngươi nhanh, nhưng so ra còn kém Thẩm huynh xa lắm!”
Tề Thiếu Huyền giữ chặt cánh tay phải của Bích Huyền Thanh, con ngươi màu tím giữa mi tâm tỏa ra thần mang sáng chói: “Tề mỗ đã khổ luyện không biết bao nhiêu ngày trong tháp Chiến Thần, làm gì có chuyện không thu hoạch được gì?”
“Cái mà ngươi gọi là ẩn tàng, trong mắt Tề mỗ chỉ là chuyện tiếu lâm mà thôi.”
“Trong chớp mắt kiếm của ngươi đâm trúng bả vai của ta, trận chiến đấu này đã kết thúc.”
Vừa dứt lời, ánh sáng màu tím giữa mi tâm của Tề Thiếu Huyền vụt sáng: “Tử Đồng kiếp quang!”
Trong chốc lát, giữa thiên địa chỉ còn lại một ánh sáng màu tím chói là.
Nó phá tan hư không, bất chấp Bích Huyền Thanh giãy dụa điên cuồng, trực tiếp xuyên qua mật rắn.
Nhìn Bích Huyền Thanh mềm oặt rơi từ trên trời xuống, máu đào vẩy khắp nơi, Tề Thiếu Huyền giơ phương thiên long kích lên.
Y hít sâu một hơi, sắc mặt hơi tái, rõ ràng đã bị thương không nhẹ.
Nhưng ánh mắt của Tề Thiếu Thuyền lại sáng ngời tự tin xưa nay chưa từng có!
Lấy cảnh giới Kim Đan, đánh bại Yêu tôn Niết Bàn kỳ.
Đây mới thực sự là con đường vô địch!
Y, Thẩm hạ vô địch!
Bên ngoài thành Cực Nhạc.
Tề Thiếu Huyền ngạo nghễ đứng giữa bầu trời tím sẫm.
Đối diện y là Bích Huyền Thanh ngập trong máu đã bị thương nặng.
Tôi tớ bên cạnh Bích Huyền Thanh vội vàng lấy đại dược chữa thương, nhét lia lịa vào mồm gã như không cần đến tiền nữa.
Với Xà tộc, mật rắn là một nơi yếu hại, Bích Huyền Thanh bị đâm xuyên qua mật rắn, hiển nhiên đã phân rõ thắng bại.
Đường đường là Yêu tôn cảnh giới Niết Bàn lại bị một con người Kim Đan kỳ đánh bại, rõ ràng lần này Bích Huyền Thanh đã mất sạch mặt mũi rồi.
Mà ngược lại, Tề Thiếu Huyền coi như danh tiếng vang vọng.
Mặc dù Hải yêu tộc rất thích ngoại hình, nhưng nếu có thực lực phi thường xuất chúng thì dù tướng mạo bình thường cũng sẽ được tôn trọng.
Huống chi, dung mạo của Tề Thiếu Huyền thực ra cũng vô cùng tuấn dật oai hùng, dù không so với Thẩm Thiên nhưng ở Bắc Hải cũng coi như là một mỹ nam tử hiếm thấy.
Khi ấy, vô số giai nhân Hải tộc hai má phiếm hồng, phương tâm rung động.
Tề Thiếu Huyền đã dùng thực lực của mình chứng minh mình là thiên kiêu đỉnh cấp ngũ vực, Thẩm hạ vô địch!
Ừm, cái tên này có vẻ hơi lạ nhỉ. Đáng lẽ phải là thiên hạ vô địch chứ!
Nhưng sao ta cứ cảm thấy hình như nó ẩn chứa ý tứ riêng.
A, không được nghĩ bậy bạ!
…
Tề Thiếu Huyền vừa vận công bức ra kiếm khí “Bích huyết chiếu đan thanh” trong cơ thể vừa suy nghĩ miên man.
Y cảm thấy hiện giờ tâm tình của mình thật chẳng ra sao, thật không có tiền đồ. Sao có thể đặt mục tiêu là “Thẩm hạ vô địch” chứ!
Mặc dù hiện tại Tề mỗ tạm thời không địch lại được Thẩm huynh, nhưng Côn Bằng phải có chí lăng vân, nào phải là yến tước mà không muốn bay cao?
Tâm tính này bày ra đến là rõ ràng. Tuyệt đối không thể quen với cảm giác bị Thẩm Thiên áp chế được!
Nếu không sẽ đúng như lời Thẩm Thiên nói, người thua dưới tay hắn chỉ có thể bị hắn bỏ lại ngày càng xa.