Thiên m Các được gọt giũa từ một tảng đá san hô khổng lồ, ở chính giữa là một sân khấu to tướng, bốn phía là các loại phòng bao được cải tạo từ san hô.
Phòng bao của đám người Thẩm Thiên rất khá, ngay đối diện sân khấu, còn có một đài nhỏ lộ thiên, hiệu quả thưởng thức là cực giai.
Mọi người ngồi trong phòng chiêm ngưỡng mỹ nữ hải tộc nhẹ nhàng nhảy múa, nâng cốc hôn ngoan.
Là khách quen của Thiên m Các, Tạ công tử vô cùng nhiệt tình giới thiệu với Thẩm Thiên.
“Thẩm huynh, Tề huynh, Thất Thái tử, có lẽ đây là lần đầu tiên các ngươi tới một nơi tốt như Thiên m Các này đây.”
“Để ta giới thiệu cho mọi người một chút. Hiện tại người đang biểu diễn trên sân khấu kia là mỹ nữ Bạng Tiên tộc. Tên tiết mục là Bạng Tiên vân vũ.”
“Giai nhân Bạng Tiên tộc chia làm hai loại, một là các vị Bạng Tiên mặc quần áo màu hồng bên ngoài, các nàng tự nguyện ra sân khấu.”
“Loại khác là bốn vị Bạng Tiên áo trắng trên sân khấu kia, các nàng đêu là thiên kiêu trong Bạng Tiên tộc đó, địa vị không thấp đâu.”
“Hầu hết thì các Bạng Tiên áo trắng này đều bán nghệ không bán thân, không chịu ra sân khấu.”
Theo như lời giới thiệu của Tạ công tử, Thẩm Thiên cẩn thận nhìn lên sân khấu, quả nhiên đúng như lời vừa nghe.
Trên sân khấu, mười vị Bạng Tiên mặc váy hồng vây quanh bốn vị Bạng Tiên mặc váy trắng, vừa nhìn là biết ngay tôn ti.
Ngao Ô tò mò nhìn Bạng Tiên, hỏi: “Ra sân khấu là có ý gì? Mà sao lại có tỷ tỷ mặc áo trắng đeo trân châu trên đầu, có tỷ tỷ áo trắng lại không có?”
Bạch công tử cười cười giải thích: “Điện hạ không biết rồi, trân châu trên đầu các nàng là ngọc trai của Bạng Tiên tộc, cũng là thủ cung sa của các nàng.”
“Bạng Tiên còn xử nữ thì giấu trân châu trong cơ thể, không bày ra trước mặt người khác, mà các Bạng Tiên đội trân châu trên đầu đều là Bạng Cơ đã từng phục vụ người khác, kinh nghiệm phong phú.”
“Cả hai loại Bạng Tiên này đều có phong tình riêng, không tiện nhiều lời. Sau này Điện hạ tới nhiều thấy thêm vài lần sẽ hiểu.”
Thẩm Thiên: “…”
Tề Thiếu Huyền: “…”
Mấy tên khốn kiếp này, các ngươi đang dạy trẻ con cái gì đấy hả?
Tạ công tử cũng không chịu yếu thế, bổ sung thêm vào: “Ngoài ra, nếu có người có thể khiến cho các Bạng Tiên áo trắng kia ưu ái, ngầm hứa phương tâm.”
“Bạng Tiên áo trắng sẽ đưa ngọc trai của mình cho nam tử đó, có nghĩa là “Cảm mến với chàng, hiến châu tỏ lòng.”
“Chỉ tiếc là phần lớn giai lệ Bạng Tộc đều cao khiết, vô cùng ít thấy cảnh hiến châu ở Thiên m Các.”
“Trên cơ bản, khách nhân tới Thiên m Các đều bỏ tiền tìm vui, nhiều nhất sẽ là coi trọng một vị Bạng Tiên nào đó còn xử nữ rồi chuộc thân cho nàng.”
“Còn trường hợp một vị thiên kiêu Bạng Tiên nào đó buông xuống kiêu ngạo, hiến châu cho khách nhân trước mặt vạn chúng chừng chừng thì độ khó quá lớn, trên cơ bản là không có khả năng.”
Tạ công tử kể chuyện một cách đầy ngưỡng mộ ước ao.
Nếu lọt được vào mắt xanh của thiên kiêu Bạng Tiên tộc thì thật sự là nghĩ thôi cũng kích động!
Cảm nhận được ước vọng bắn ra từ trong mắt Bạch côn tử, khóe miệng Thẩm Thiên hơi giật giật.
Những vị thiên kiêu hải tộc này thực sự là tràn đầy hươn vị biển cả.
..
Lặng lẽ bước tới bên cạnh lan can lộ thiên trước sân khấu, ngắm nhìn Bạng Tiên nhẹ nhàng nhảy múa, ánh mắt Thẩm Thiên hoàn toàn là thưởng thức một cách thuần khiết.
Nói thật thì vũ đạo của các nàng Bạng Tiên kia không tệ, dây thắt lng bồn bềnh, quạt lông tung bay, như tiên cảnh bồng bềnh.
Nhưng nghĩ lại phần lớn Bạng Tiên ở đây không thể khống chế được vận mệnh của mình.
Trong lòng hắn chợt dâng lên chút đồng tình, lại thêm vài phần thương hại nhàn nhạt.
Thế gian này, ai cũng khó khăn!
Với thực lực của phần lớn Bạng Tinh, nếu không phụ thuộc vào thế lực lớn như Thiên m Các, tình cảnh sẽ càng thê thảm hơn.
Dù sao, trong biển, vạn tộc san sát, pháp tắc sinh tồn thậm chí còn tàn khốc hơn cả nhân tộc, nếu không có thế lực nào chống lưng rất có thể sẽ biến thành huyết thực chỉ trong chớp mắt.
“Trong tu tiên giới này, mỹ nam tử như ta đây, chỉ khi thực lực đủ cường đại mới có thể khống chế vận mệnh của mình.”
Thẩm Thiên thở dài, quyết tâm phải trở nên mạnh hơn trong lòng lại càng kiên định hơn một chút.
Đúng vào lúc này, màn “Bạng Tiên vân vũ” kia cũng đã đến hồi kết, Bạng Tiên áo trắng bắt đầu tạo hình.
Hẳn là bốn vị Bạng Tiên áo trắng kia cũng đã bắt đầu kết thúc công việc, chuẩn bị xuống sân.
Nhưng, trước mắt bao người…
Bốn vị Bạng Tiên kia không thu múa vội.
Các nàng khẽ nhìn nhau một cái, môi son khẽ nhếch lên, không hẹn mà cùng nhả ra một viên trân châu óng ánh.
Ngay sau đó, bốn vị Bạng Tiên cùng nhảy lên khỏi sân khấu, bay lên một đài lộ thiên của phòng bao nào đó trên lầu hai.
Lưng eo bốn nàng tiên tử nhẹ nhàng dẻo dai, ôn nhu như phi thiên, tay bưng hạt châu óng ánh long lanh, hơi chen nhau bay lên.
Cuối cùng, trong ánh mắt ngỡ ngàng và chăm chú của vô số người.
Bốn vị Bạng Tiên chậm rãi dừng lại trước một sân bao lộ thiên, e thẹn xấu hổ nhìn một nam tử.
Bốn vị thiên kiêu Bạng Tiên lại cùng coi trọng một nam tử, hơn nữa còn tranh cướp hiến châu cho hắn trước mặt bao người sao?
Oa…. Oa…. Oa…
Ngay lập tức, bốn phía xung quanh Thiên m Các đều vang lên tiếng hít sâu.
Ở Thiên m Các, tình huống thế này có thể nói là ngàn năm khó gặp một lần, thực sự có thể khiến cho người ta ghen tỵ đến rụng răng.
Không biết người này là thế nào mới có thể khiến cho bốn vị Bạng Tiên cùng thất thố? Mọi người ai cũng nhìn chằm chằm vị nam tử kia.
…
Sau khi nhìn rõ dung mạo vị nam tử kia, những ánh mắt không cam lòng, chất vấn kia đều chậm rãi chuyển thành rung động, và kinh hãi nồng đậm.
Trên thế gian này có mỹ nam tử siêu phàm thoát tục đến vậy sao?
Bảo sao các tiên tử Bạng Tộc cũng nhịn không được mà cùng nhau hiến châu.
Chỉ thấy trên đài ngạo nghễ một nam tử mang một thân cẩm y bạch long, tóc dài xõa vai, giữa hai đầu lông mày hừng hực khí thế.
Nhất là đôi mắt kia của hắn, dường như có những vì sao lấp lánh chìm nổi trong đó, như đủ cả lục đạo luân hồi, khiến cho người ta không nhịn được mà luân hãm vào trong đó.
Đúng vậy, người này chính là Thẩm Thiên.
Còn hắn, thì đang ngơ ngác.
Chương 488: Vấn đề lịch sử còn sót lại của Bích Liên Thiên tôn (2)
Bổn Thánh tử ngại phiền nên mới ra ngoài hít thở chút không khí.
Kết quả, thật vất vả mới dứt được mấy tên lẳng lơ trong phòng bao kia lại rơi vào miệng cọp à?
Nhìn bốn vị tiên tử áo trắng nhẹ nhàng bay bay, cảm nhận những ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào mình, dường như muốn mình ăn hết các Bạng Tiên này mà Thẩm Thiên rùng mình một cái.
Nói thật, hắn không thể bước qua được giới hạn đó trong lòng, càng không duyệt được giới hạn đó.
Kịch bản này sẽ náo đến mức nào đây? Mở nắp trai sao?
“Bốn… bốn vị tiên tử nhảy rất đẹp, đã cho Thẩm mỗ hôm nay được mở rộng tầm mắt.”
Thẩm Thiên khéo léo nói: “Ta cùng bốn vị tiên tử mới quen đã thân, không bằng nhân đây kết nghĩa kim lan, kết làm huynh muội khác họ, được không?”
Bốn vị thiên kiêu Bạng Tộc: “???”
Lão nương muốn ngủ với ngươi, con mẹ nó ngươi lại nói muốn kết bái với lão nương à?
Trong rạp, bốn đại công tử cùng Tề Thiếu Huyền, Ngao Ô nghe được động tĩnh bèn đi tới bên đài.
Thấy cảnh bốn vị tiên tử Bạng Tiên cùng hiến trai lại bị Thẩm Thiên đề nghị “kết nghĩa kim lan”, tất cả đều ngơ ngác.
Con mẹ nó chứ kết nghĩa kim lan!
Con mẹ nó chứ, đó là bốn vị thiên kiêu Bạng Tiên đó, không biết bao nhiêu tuấn kiệt hải tộc nằm mơ cũng mơ theo đuổi được một vị trong số đó, cho dù có dốc hết vốn liếng cũng vui lòng.
Ngươi thì tốt rồi, kết nghĩa kim lan, uổng cho ngươi nghĩ ra!
Đẹp trai một tí là tùy hứng vậy sao?
…
Nhất thời, toàn bộ Thiên m Các đều lặng đi, chỉ còn lại bốn vị tiên tử Bạng Tộc đang u oán nhìn Thẩm Thiên.
Đương nhiên, Thẩm Thiên làm như không thấy gì hết.
Nói đùa, kiếp đào hoa trên người bổn Thánh tử đã đủ nhiều rồi.
Liên Nhi, Linh Nhi, Vân Hi sư tỷ, còn cả Khổng Mộng và Ngao Băng, ta còn chưa biết nên xử lý thế nào đâu!
Giờ lại thêm bốn phiền phức nữa, làm gì thế? Ỷ đông người muốn bắt nạt người ta đẹp trai à? Quá bất công!
Ai quy định nữ nhân thích bổn Thánh tử, bổn Thánh tử sẽ phải đón nhận tình yêu đó? Muốn chiếm được bổn Thánh tử, cứ đi ứng phó xong với trưởng Công chúa Long tộc Ngao Băng đã rồi hẵng nói.
Bằng không, Thẩm Thiên lo lắng bốn con trai trai nhỏ này sẽ bị con rồng mẹ hung dữ kia bắt tới ăn thịt mất.
Ừm, không sai, bổn Thánh tử làm vậy là vì nghĩ cho mấy con trai này!
Nếu muốn giao lưu tình cảm thật thì lén lút liên hệ thôi.
Đại chiến thế này, nếu cờ trống không thu cẩn thận sẽ rất dễ biến thành tràng tu la đấy.
Khi Thẩm Thiên không ngừng độc thoại trong lòng, bên cạnh thiên kiêu Ngân Chương Bạch công tử đảo mwats.
Ngao Ô không nói cho tứ công tử Bắc Hải thân phận thực sự của Thẩm Thiên, nhưng không có nghĩa là Bạch côn tử không có cách nào tìm hiểu được.
Trên thực tế, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thiên, Bạch công tử đã nắm cực kỳ rõ ràng và toàn diện các thông tin về hắn.
Xét theo một góc độ nào đó, Tề Thiếu Huyền chưa chắc đã vượt được y về mặt này.
Nói cho cùng, một vị kín miệng ít nói như Lý sư đệ đã tán gẫu bao la không biết bao nhiêu chuyện với Bạch công tử rồi, mà Thẩm Thiên là nhân vật chủ yếu.
Nghe nói Thần Tiêu Thánh tử đã bị Trưởng Công chúa Long tộc từ vạn năm trước Ngao Băng độc chiếm, nếu nàng mà biết chuyện Thánh tử bị bốn vị Bạng tiên hiến châu…
Ôi mẹ ơi~~~
Bạch công tử rùng mình một cái. Mặc dù y không biết Ngao Băng, nhưng đã tìm được rất nhiều dấu vết trong các cổ tịch.
Nếu Ngao Băng biết bọn họ đưa Thẩm Thiên đến nơi phong nguyệt này, còn xảy ra chuyện không hay ho gì với bốn con tiểu yêu Bạng tộc ngay trước mắt hàng vạn người…
Hậu quả kia… nghĩ thôi cũng thấy sợ!
…
Nghĩ tới đây, Bạch công tử dứt khoát quyết định tiến lên một bước.
Y chắp tay với bốn vị thiên kiêu Bạng Tiên tộc, xúc tu dập dờn trong nước: “Bốn vị tiên tử hiểu lầm rồi.”
“Thẩm huynh đã cầm sắt hòa minh với một vị Công chúa nào đó của Long tộc, thực sự không thể tiếp nhận ý tốt của bốn vị tiên tử, hay là đổi sang bổn công tử đi!”
Bạch công tử thấy chết không sờn, nói tiếp: “Hiện giờ Bạch mỗ vẫn chưa có hôn phối, nếu bốn vị tiên tử không chê, nguyện cùng tiên tử vĩnh kết lương duyên.”
Bốn vị tiên tử Bạng tộc: “…”
Con bạch tuộc này từ đâu ra vậy? Xấu quá!
Sao lại cản trở ta ngắm nhìn mỹ nam? Thực muốn ném nó xuống nước!
Nhưng vị mỹ nam tử loài người này thực sự là phò mã Long tộc sao? Nếu là thật thì thực đáng tiếc.
Dù sao thì tộc Hắc Long đã nổi danh hung hãn mãnh liệt khắp Bắc Hải rồi, đoạt nam nhân với Công chúa Long tộc, đúng là các nàng không đủ tư cách.
Chí ít là trước mặt mọi người, tuyệt đối không thể tranh với tộc Hắc Long được.
“Công tử, quấy rầy rồi.”
Bốn vị tiên tử Bạng tộc buồn bã u oán thu lại ngọc trai.
Dường như nghĩ ra điều gì đó, một vị tiên tử bất chợt lấy ra một con ốc tù và nhỏ nhét vào trong lòng Thẩm Thiên thật nhanh.
Nàng ẩn tình nhìn hắn, nói: “Được Thẩm ca ca thương yêu nguyện ý kết nghĩa kim lan với tiểu muội, tiểu muội xin nhận vị ca ca tốt này.”
“Sau này nếu ca ca muốn gặp muội muội thì thổi con ốc tù và này là được, bất kể chân trời góc bể, muội muội nhất định sẽ tới.”
Ba vị Bạng tiên khác thấy vậy, nét u oán trên mặt lập tức không còn.
Các nàng đều nhanh chóng lấy ốc tù và từ trong ngực ra, nhét vào lòng Thẩm Thiên: “Cả muội nữa, muội cũng vậy.”
Nhét xong ốc tù và, bốn vị tiên tử xấu hổ thẹn thùng liếc nhìn Thẩm Thiên một cái, rồi cùng bay về sân khấu, chẳng mấy chốc đã biến mất sau màn.
Chỉ để lại Thẩm Thiên còn chưa tỉnh hồn lại và vô số hũ dấm chua lâu năm.
“Mẹ nó chứ, ai nói thiên kiêu Bạng Tiên tộc cao lãnh như tuyết? Ra đây. Ta đảm bảo sẽ không đánh chết ngươi!”
“Không phải hiến châu bị từ chối sẽ vì yêu sinh hận sao? Con mẹ nó chứ sao lại đổi thành nhận ca ca? Còn cả sau này gặp lại nữa!?”
“Gã loài người này thật không biết tốt xấu, muội muội Bạng tiên nên để ý tới ta một chút. Ta là một con cá trung thực!”
“Chua quá chua quá, quả nhiên những kẻ dung mạo bình thường giốn ta không thể hiểu nổi nữ yêu tinh chủ động quá phận cỡ nào!”
“Đẹp trai thì ghê lắm sao? Đẹp trai là có thể đùa bỡn với tình cảm của các tiên tử sao?”
“A, nhưng hình như vị thiên kiêu loài người kia chẳng làm gì hết, không tính là đùa bỡn nhỉ.”
“Không nghe không nghe, giống đực đẹp trai đều đáng chết!”
…
Vô số ánh mắt u oán từ trong đám người bắn thẳng đến Thẩm Thiên.
Lúc này Thẩm Thiên đang tê cả da đầu, hắn có thể cảm nhận được sát khí trong Thiên m Các này!
Quả nhiên quá ẩu thả rồi, đáng lẽ trước khi ra ngoài hắn nên đeo mặt nạ phượng vũ lên, khiêm tốn một chút không bao giờ là thừa.
Ôi, ai có thể ngờ nổi thẩm mỹ của muội tử Hải tộc lại giống với tu tiên giả trên lục địa chứ! Mà ở đây các nàng còn phóng khoáng hơn cả loài người.
Lại còn để lại ốc tù và nhỏ hẹn sau này liên lạc nữa chứ. Ngươi coi bổn thánh tử là loại Hải Vương kia sao? Quả thực là vũ nhục người khác!
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên lặng lẽ thu bốn con ốc tù và nhỏ vào trong thương minh giới.
A, hắn chỉ giữ làm kỷ niệm thôi, chắc chắn sẽ không gọi!
Dường như sự phẫn nộ trong đám người đã được nén chặt hết mức, một đám nam tử Hải Yêu tộc từ một phòng bao khác nhảy sang.
Bọn họ nhìn thẳng đến phòng bao của Thẩm Thiên, ánh mắt như có điện: “Ha ha, tu sĩ loài người từ đâu đến? Lại dám chạy đến thành Cực Nhạc của Hải tộc ta phá quán?”
“Có bản lĩnh thì xuống đây đánh nhau!”
Chương 489: Vấn đề lịch sử còn sót lại của Bích Liên Thiên tôn (3)
Những nam tử này tỏa ra khí thế phí thường, thậm chí mấy vị thiên kiêu mạnh nhất còn không kém gì Tề Thiếu Huyền.
“Là thiên kiêu của Đế Ngạc Thần tộc, Huyền Xà Thần tộc và Hải Tinh Thần tộc!”
“Chậc chậc, thật là náo nhiệt. Mấy vị thiên kiêu này đều là người theo đuổi mấy vị Bạng tiên kia!”
“Mặc dù tiểu tử loài người này là bằng hữu của Long Thất Thái tử, nhưng Đế Ngạc Vương Tử, Huyền Xà Vương tử đều đã đột phá tới cảnh giới Yêu tôn, chưa chắc đã không trấn được.”
“Mặc kệ nó! Tiểu tử này rất anh tuấn, xem ra cũng không phải kẻ tốt lành gì, khẳng định là siêu cấp hoa tâm!”
“Đúng đấy, để mấy người Đế Ngạc Vương tử giáo huấn tiểu tử này một chút đi!”
“Tiên tử Hải tộc, sẽ do Hải tộc chúng ta bảo vệ!”
…
Yêu tộc vốn hiếu chiến, sùng bái nhất là cường giả.
Cho dù là Long Thất Thái tử của Hắc Long tộc, ở Bắc Hải có thân phận vô cùng tôn quý.
Nhưng xem cảnh tượng trước mắt đây, xét về phân lượng trong thế hệ trẻ tuổi thì vẫn không thể so được với những thiên kiêu đã thành danh kia.
Giống như Đế Ngạc Thần tộc và Bích Hải Huyền Xà tộc, vốn là đại tộc đứng đầu Bắc Hải chỉ dưới Long tộc, thậm chí vào thời kỳ đỉnh cao còn có cả Đại đế.
Lại thêm gần vạn năm qua Long tộc rất khiêm tốn, vì vậy kỳ thật đã có một vài chủng tộc không còn kính sợ Long tộc như trước nữa.
Trong số đó, đặc biệt là Nguyệt Kình Thần tộc, Thương Long Thần tộc, Đế Ngạc Thần tộc đứng đầu.
Ở Bắc Hải có rất nhiều bí cảnh, các đại tộc đứng đầu đều đã từng liên hợp lại tạo áp lực với Long tộc.
Xét theo một góc độ nào đó thì không có ai có lỗi với ai hết, chỉ có thể nói là trong thế giới nhược nhục cường thực thì chỉ có cường đại mới là căn bản!
Mấy người Đế Ngạc Vương tử bất mãn nhìn bọn Thẩm Thiên một cái liền hứng thú bừng bừng chạy tới phòng bao của bọn họ.
Nguyên nhân rất đơn giản, vì trong phòng bao của Ngao Ô trên cơ bản đều chỉ có cấp Kim đan.
Hệ thống luyện khí của loài người chia làm các cấp Luyện khí, Trúc cơ, Kim đan, Nguyên anh, Hóa thần, Độ kiếp.
Mà hệ thống tu luyện truyền thừa của yêu tộc phần lớn lấy luyện thể làm chính, gồm có Đoán thể, Siêu phàm, Kim thân, Niết bàn, Thông thần, Độ kiếp.
Đế Ngạc Vương tử và Huyền Xà Vương tử đều là thiên kiêu đã thành danh ở Bắc Hải mấy trăm năm rồi, từ nhiều năm trước đã đột phá đến cảnh giới Niết bàn, thực lực cực mạnh.
Nói thẳng thắn thì bọn họ cũng không cho rằng những người bên phe Long Thất Thái tử kia có thể là đối thủ của mình.
Mặc dù mỗi một vị trong tứ công tử ở Bắc Hải đều là nhân vật nổi bật trong số các Kim thân kỳ, có thể thoải mái chiến đấu vượt cấp.
Nhưng đừng quên, Đế Ngạc Vương tử, Huyền Xà Vương tử cũng là thiên kiêu hàng thật giá thật, cũng có thể chiến đầu vượt cấp.
Muốn dùng tu vi Kim đan kỳ, Kim thân kỳ để chiến đấu vượt cấp với những thiên kiêu cấp Yêu tôn này thực sự không dễ dàng, hoặc có thể nói gần như là không có khả năng.
Khuôn mặt thanh tú vẫn luôn dễ chịu của Ngao Ô có vẻ khó coi. Bọn gia hỏa này lại đến đây gây chuyện!
Quả thật, thân là Thất Thái tử của Bắc Hải Long tộc, bất kỳ lúc nào y cũng có thể mời trưởng bối ra mặt đuổi lũ gia hỏa này đi.
Nhưng với yêu tộc mà nói, hành vi đánh không lại liền gọi gia trưởng ra mặt cực kỳ mất mặt, chuyện của đám trẻ sẽ do đám trẻ tự giải quyết.
Nếu không phải vì Lục ca đã hơn năm trăm tuổi, bổn Thái tử đã gọi Lục ca ra mặt đánh chết các ngươi rồi!
Ngao Ô thầm nghiến răng nghiến lợi, chậm rãi đứng ra chặn trước mặt Thẩm Thiên: “Ngạc Thông Thiên, Bích Huyền Thanh, các ngươi muốn làm gì?”
…
Trong đám yêu tộc đối diện, một nam tử gầy gò mặc áo xanh bước ra.
Gã có cái cằm nhọn hoắt mọc trên một khuôn mặt rắn, nhìn có vẻ rất yêu dị: “Đây không phải Long Thất Điện hạ sao?”
“Ngươi yên tâm, chúng ta không có ác ý đâu, chỉ là đã rất lâu rồi không thấy có loài người xuất hiện ở Bắc Hải chúng ta, chúng ta chỉ muốn đến tiếp đón một hai mà thôi!”
“Tại hạ Vương tử Bích Hải Huyết Xà tộc Bích Huyền Thanh, xin chào hai vị.”
Dứt lời, Bích Huyền Thanh nhìn Thẩm Thiên và Tề Thiếu Huyền, cười nói: “Không biết hai vị xưng hô thế nào?”
Tề Thiếu Huyền lạnh nhạt nhìn Bích Huyền Thanh, trả lời: “Thánh tử Tử Phủ Tề Thiếu Huyền, đảm nhiệm nhân gian hành tẩu của đảo Hắc Long, Bích huynh có gì muốn chỉ giáo?”
Bích Huyền Thanh lại nhìn sanh Thẩm Thiên hỏi: “A, vậy vị huynh đài này thì sao?”
Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Tại hạ Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên, cũng là nhân gian hành tẩu của đảo Hắc Long.”
Nụ cười trên mặt Bích Huyền Thanh chậm rãi cứng lại, đôi mắt rắn nhìn chằm chằm Thẩm Thiên hỏi: “Hà Đồ Thiên tôn là gì của ngươi?”
Thẩm Thiên ngẩn người: “Hà Đồ Thiên tôn?”
Dường như Bích Huyền Thanh suy nghĩ gì đó, bèn hừ lạnh nói: “Hà Đồ Thiên tôn là tên giả, nghe nói tên thật của lão ta là Sở Long Hà.”
Thẩm Thiên bừng tỉnh đại ngộ: “Bích Liên sư bá sao? Bích huynh cũng đã từng nghe nói về chuyện của Bích Liên sư bá?”
Chờ một lát. Bích Liên sư bá rất nổi danh ở Bắc Hải sao? Tên gì cơ?
Thẩm Thiên đột nhiên sởn gai ốc, cảm thấy…
Hẳn không phải thanh danh tốt gì nhỉ!
Dự cảm bất tường!
…
Sư điệt của Hà Đồ Thiên tôn sao?
Nhất thời, khắp nơi trong Thiên m Các đều nhìn hắn bằng ánh mắt u oán.
Bích Huyền Thanh cười lạnh nói: “Thì ra là sư điệt của lão già hỗn trướng kia. Ngươi có biết sư bá ngươi đã làm việc gì không?”
“Từ ngàn năm trước, lão già hỗn trướng kia đã dùng tên giả Hà Đồ Thiên tôn chạy đến tộc địa tộc ta, dùng thủ đoạn ti tiện lừa lấy phương tâm của Thanh Minh Thiên tôn tộc ta.”
“Sau đó, được sự giúp đỡ của Thanh Minh cô cô, lão ta đã chui vào tộc địa của chúng ta đánh cắp dị hỏa bích lạc thanh thiên viên bản nguyên, khiến cho dị hỏa bản nguyên của tộc ta đại thương nguyên khí!”
Bích Huyền Thanh vừa nói, khí tức bộc phát ra càng lúc càng cường thế hơn, bức thẳng tới Thẩm Thiên: “Mà, không phải chỉ có tộc ta từng lĩnh tai họa của lão!”
“Ngươi đi hỏi đại yêu các Thần tộc ở Bắc Hải xem, có mấy tộc không ôm oán niệm với tên Thiên tôn hỗn đản này?”
“Ha ha, Thần Tiêu Thánh tử sao? Ngươi thực dũng cảm đấy mới dám đến Bắc Hải!”
Chỉ một câu thôi, Bích Huyền Thanh phơi bày chân tướng!
“Không sợ chết sao?”