Truy lùng và định vị cơ duyên theo thời gian thực" nghĩa là gì?
Rất đơn giản, đó là vai chính có thể định vị cơ duyên của đối phương bất cứ lúc nào.
Mỗi lần ké cơ duyên, Thẩm Thiên sẽ xem cả quá trình lấy được cơ duyên của nhân vật mục tiêu trước rồi mới làm.
Tiếp theo đó, hắn nghĩ cách đoán địa điểm nhân vật mục tiêu sẽ lấy được cơ duyên thông qua những dấu mốc như con đường, bia trên đường hoặc tấm biển.
Tuy rằng phương pháp ké cơ duyên này mang lại tác dụng không nhỏ nhưng lại có tính giới hạn quá lớn, đồng thời vừa phiền phức vừa dễ mắc lỗi.
Khi khí vận còn là màu lục, Thẩm Thiên đã từng đoán sai nên mới rơi vào Mê Vụ sơn cốc, thậm chí suýt thì bị hút khô người.
Về sau, nhờ quang hoàn khí vận màu lục sinh ra một ít ánh đỏ nên Thẩm Thiên mới có năng lực phán đoán thời gian cơ duyên xuất hiện.
Từ đó, mỗi lần Thẩm Thiên quan sát cơ duyên của nhân vật mục tiêu thì đều có thể nhận được thời gian đối phương có cơ duyên một cách chính xác.
Thế nhưng như vậy vẫn còn chưa đủ đáng tin cậy!
Nguyên nhân rất đơn giản, rất nhiều cơ duyên sẽ thay đổi.
Dù Thẩm Thiên đến quá sớm hay quá muộn thì đều có khả năng lỡ mất cơ duyên ấy.
Ví dụ như hồi Thẩm Thiên ôm cây đợi muỗi tại Ô Sơn thành vì nhất định phải ra tay ngăn cản trong thời điểm chính xác nhất.
Nếu hắn đến sớm quá thì sẽ không gặp được muỗi tinh nên đành nhẫn nại chờ đợi tiếp, còn nếu đến quá muộn thì cả canh cũng không có mà uống.
Hiện tại, Thẩm Thiên sắp tiến vào Tinh Đảo Hỗn Độn để rèn luyện, theo lời bọn Bạch công tử thì Tinh Đảo Hỗn Độn được bao phủ bởi khí hỗn độn, rất là thần kỳ.
Mỗi một tòa Tinh Đảo đều trôi lơ lửng trên bầu trời ngoài biển, đồng thời được khí hỗn độn bảo vệ cũng như di dời không ngừng nên gần như có thể thay đổi vị trí bất cứ lúc nào.
Vì sự ảnh hưởng của khí hỗn độn nên đại trận thiên nhiên đều bị che lấp đi, rất khó để phân biệt phương hướng.
Trước tình hình đó, cho dù Thẩm Thiên nhìn thấy cơ duyên sớm hơn thì cũng rất khó tìm được vật tham chiếu.
Tuy nhiên, sau khi hắn có được năng lực "truy lùng và định vị cơ duyên theo thời gian thực" này thì mọi chuyện lại khác.
Giả dụ như Thẩm Thiên đã nhìn thấy Tề Thiếu Huyền đạt được cơ duyên trên một hòn đảo từ đỉnh đầu của y.
Tuy nhiên, vị trí của Tinh Đảo Hỗn Độn sẽ thay đổi một cách ngẫu nhiên, nếu Thẩm Thiên tuân theo phương pháp ké cơ duyên trước đây thì sẽ phải lên đảo trong một thời điểm đặc biệt mới được.
Một khi lỡ mất thời điểm ấy, cho dù Thẩm Thiên có tìm được vị trí của cơ duyên như trong hình ảnh thì có lẽ hòn đảo ấy cũng đã dời đi rồi.
Đồng thời, vì Tinh Đảo Hỗn Độn thay đổi địa hình địa vật bất cứ lúc nào nên Thẩm Thiên sẽ vấp phải nhiều trắc trở trong việc tìm ra vật tham chiếu chính xác.
Chẳng qua bây giờ tất cả đều không còn là vấn đề nữa.
Chỉ cần Thẩm Thiên xem quá trình có được cơ duyên của Tề Thiếu Huyền từ trên đỉnh đầu y thì hắn có thể định vị địa điểm ấy ngay lập tức, bất luận cơ duyên kia có dịch chuyển thế nào cũng không thể tránh thoát được.
Năng lực mới này khiến Thẩm Thiên cực tự tin vào cuộc rèn luyện còn chưa đến lúc bắt đầu, thậm chí không kiềm được nỗi kích động muốn làm một trận lớn!
GPS này đến thật là đúng lúc!
Thẩm Thiên nghĩ đến đây thì tươi cười.
Một bên khác, quá trình vỡ Đan thành Anh của Tề Thiếu Huyền cũng dần kết thúc.
Nguyên Anh của y đã đưa cả năm chi ra khỏi Kim Đan một cách triệt để.
Hải Thần Tinh Lệ vẫn đang bị Tề Thiếu Huyền luyện hóa và hấp thu, sau đó chuyển hóa thành sức mạnh thần hồn thuần túy nhất.
Nguyên Anh của y ngày càng rực rỡ và rực rỡ hơn nữa, thoạt nhìn nó trông như một đứa trẻ được gọt giũa từ ngọc tím vậy.
Rắc!
Kim Đan mười vòng bắt đầu vỡ nát toàn diện, một Tề Thiếu Huyền phiên bản thu nhỏ xuất hiện trước mặt mọi người trong bộ giáp tím rất oai phong.
Grào!
Tề Thiếu Huyền nhỏ chậm rãi ngẩng đầu, rõ ràng cơ thể của phiên bản thu nhỏ chỉ cỡ một quả trứng bồ câu nhưng lại tỏa ra long uy ngút trời.
Ánh sáng tím trong tay bản thu nhỏ ngưng tụ ra một Long Kích lộng lẫy, lúc quét ngang vô cùng khí phách và như thần long giáng trần vậy.
Trong phút chốc, tất cả những người đang ở trong Thiên m Các đều khẽ cau mày vì cảm nhận được mối đe dọa.
Rõ ràng Tề Thiếu Huyền của hiện tại đã mạnh mẽ hơn trước đó rất nhiều!
...
Trong một căn phòng trên lầu hai, Bích Huyền Thanh le chiếc lưỡi rắn, ánh mắt tối tăm.
Gã nhìn về phía phòng của Thẩm Thiên với vẻ hơi kiêng dè: "Tên đó đột phá rồi."
Tề Thiếu Huyền không cố che giấu khí thế khi đột phá nên Bích Huyền Thanh đã cảm nhận được áp lực huyết thống vô cùng to lớn.
Nên biết, Tề Thiếu Huyền đã có thể áp chế, thậm chí là đánh bại Bích Huyền Thanh ngay tức khắc từ trước cả khi kết Anh thành công.
Hiện giờ Tề Thiếu Huyền lại tăng tiến thêm một bậc, nếu hai người quyết chiến công bằng một lần nữa thì Bích Huyền Thanh sẽ không có được phần thắng nào, hay có thể nói là sẽ thua một cách thảm hại.
Đáng hận, tại sao Nhân tộc lại xuất hiện nhiều thiên kiêu đến vậy trong thời đại này chứ? Thiên Đạo thật sự yêu thương Nhân tộc của mình đến thế ư?
Nếu cho tên đó thêm ba trăm năm nữa thì có lẽ đến Côn Minh cũng khó mà áp chế được y!
...
Trong phòng của Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên trên tầng cao nhất, Ngọc Biên Tiên hơi nghiêm mặt khi cảm nhận được sức mạnh linh hồn tăng vọt một cách đột ngột từ Tề Thiếu Huyền.
Trong trời đất này, vật báu có khả năng tăng cường sức mạnh linh hồn vô cùng hi hữu, làm gì mà lấy được dễ như vậy?
Thêm vào đó, Thẩm Thiên vừa vội vàng quay về phòng không bao lâu thì sức mạnh linh hồn của Tề Thiếu Huyền đã tăng mạnh rồi, chuyện này hơi trùng hợp quá đấy.
Ngọc Biên Tiên chậm rãi giơ đôi tay mảnh khảnh nõn nà của mình lên và kết thành những trận pháp huyền diệu. Trong phút chốc, những vầng sáng màu lam từ từ ngưng tụ trong hư không.
Sự kinh ngạc hiện rõ trong mắt nàng: "Thần Tiêu thánh tử thật là quyết đoán, không ngờ hắn lại đưa Hải Thần Tinh Lệ cho Tề Thiếu Huyền để giúp y đột phá."
Chương 506: Tinh Đảo mở cửa, Côn Minh xuất quan (2)
Ngọc Biên Tiên đã nghe Bạch công tử nói về mối quan hệ bất hòa giữa Thần Tiêu Thánh Địa và Tử Phủ Thánh Địa.
Không lâu trước đó, Tử Phủ thánh tử Tề Thiếu Huyền cũng đã đánh trống khua chiêng và chạy đến Thần Tiêu phá phách.
Với mối quan hệ đó, tại sao Thẩm Thiên lại đưa Tinh Lệ cho y?
Bởi vì Thẩm Thiên vô địch Đông Hoang nên muốn bồi dưỡng một đối thủ cho mình ư?
Hay là Thần Tiêu thánh tử hoàn toàn không xem Tề Thiếu Huyền ra gì nên muốn chinh phục y bằng thuật cai trị tuyệt đối?
Không hổ là người bổn công chúa xem trọng, không chỉ ưu tú và đẹp trai vô địch mà đến cách đối nhân xử thế cũng rất là rộng rãi!
Hừ, bổn công chúa nhất định phải nghĩ cách trói Thần Tiêu thánh tử lên giường chiến của mình trong lần rèn luyện Tinh Đảo này.
Đợi khi nào về bổn công chúa sẽ nói với phụ vương, Nhân Ngư Thần tộc chúng ta cũng phải tìm người đại diện nhân gian!
Các phòng trong Thiên m Các đều đang quan tâm đến Tề Thiếu Huyền, nhưng trong mắt Tề Thiếu Huyền chỉ có mình Thẩm Thiên.
"Thẩm Thiên, Tề mỗ đời này không thua kém ai, cũng không muốn thiếu huynh!"
Mặc dù Tề Thiếu Huyền đã vỡ Đan thành Anh thành công nhưng trong lòng lại không quá vui sướng.
Ngược lại là đằng khác, bởi vì y bị Thẩm Thiên trói và nhét dây vào miệng trước mắt mọi người.
Tuy rằng Tề Thiếu Huyền biết Thẩm Thiên làm vậy vì muốn tốt cho mình nhưng vẫn rất xấu hổ và giận dữ, quả đúng với cái chết xã hội.
Tề Thiếu Huyền hít sâu một hơi rồi nói: "Xem như Tề mỗ mượn huynh viên Hải Thần Tinh Lệ này đi, chờ cuộc rèn luyện kết thúc rồi Tề mỗ chắc chắn sẽ trả lại."
"Ngoài ra, Tề mỗ hy vọng có thể tái chiến với Thẩm huynh sau khi Thẩm huynh vỡ Đan thành Anh. Tuy rằng Tề mỗ tạm thời không bằng Thẩm huynh nhưng cũng sẽ không chịu thua đâu!"
Sau khi kết Anh thành công, Tề Thiếu Huyền trở nên hùng dũng và hiên ngang hơn hẳn. Thẩm Thiên thấy dáng vẻ của y bèn sững sờ, thầm nghĩ y cảm thấy mình được rồi à?
Chẳng lẽ các hạ chính là Tề Thiếu Huyền hai cây cột trong truyền thuyết hả?
Có điều thanh niên mà dám liều mạng là tốt, ngươi không chịu thua rồi đi lang bạt nhiều hơn thì bổn thánh tử mới có nhiều cơ hội ké khí vận chứ!
Thẩm Thiên nghĩ đến đây bèn vỗ vai Tề Thiếu Huyền, vui mừng nói: "Tề huynh thật cương quyết, đúng là có tư chất của đại đế."
"Thẩm mỗ có thể đồng ý đánh một trận với Tề huynh sau khi vỡ Đan thành Anh, nhưng Thẩm mỗ có một điều kiện."
Tề Thiếu Huyền mắt sáng rỡ, khẽ nâng cằm: "Thẩm huynh cứ nói thẳng."
Thẩm Thiên khẽ cười: "Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên đã tặng viên Hải Thần Tinh Lệ này cho Thẩm mỗ."
"Để báo đáp, Thẩm mỗ đồng ý bảo vệ nàng trong đợt rèn luyện này, Thẩm mỗ hy vọng Tề huynh có thể đi cùng."
Tề mỗ đi cùng Thẩm huynh để bảo vệ công chúa Nhân Ngư tộc kia ư?
Tề Thiếu Huyền nhíu mày. Thẳng thắn mà nói, nguy cơ và kỳ ngộ luôn tồn tại song song trong Tinh Đảo Hỗn Độn, Tề Thiếu Huyền nghĩ việc nhiều người đi cùng không phù hợp với nơi đó.
Nếu Thẩm Thiên và Ngao Ô đi cùng Tề Thiếu Huyền thì y không có ý kiến, ngoài ra y cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận Tứ đại công tử họp đội.
Nhưng Tề Thiếu Huyền hơi do dự khi phải mang theo "cục nợ" Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên theo cùng rèn luyện.
Suy cho cùng, mọi người đều biết sức chiến đấu của Nhân Ngư tộc không quá mạnh.
Nếu bọn họ gặp phải nguy hiểm trong Tinh Đảo Hỗn Độn thì rất có thể Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên sẽ trở thành gánh nặng cho bọn họ.
Tề Thiếu Huyền nhìn sâu vào Thẩm Thiên: "Nếu Thẩm huynh đã quyết định rồi thì Tề mỗ đồng ý với Thẩm huynh."
Dứt lời, y xoay người đi ra ngoài phòng: "Tề mỗ vừa đột phá nên cần một thời gian để củng cố tu vi, xin cáo từ trước."
"Tề mỗ sẽ xuất quan và tập hợp với các vị khi đợt rèn luyện của Tinh Đảo Hỗn Độn bắt đầu, Tề mỗ đi trước."
Giọng Tề Thiếu Huyền ngày càng xa dần, bóng dáng y cũng nhanh chóng biến mất phía cuối đường.
Dường như y đi khá vội vàng, thậm chí là hấp tấp.
Ừm, có lẽ là liên quan đến cái chết xã hội.
Tề Thiếu Huyền quay về bế quan một mình.
Thẩm Thiên thì đi dạo xung quanh Cực Lạc thành dưới sự chiêu đãi của Tứ đại công tử.
Không thể không nói, nơi này được gọi là Cực Lạc thành vì nó có điểm độc đáo riêng.
Ngoại trừ trai tiên và Nhân Ngư công chúa yểu điệu trong Thiên m Các, trong thành còn có vô số món ngon rượu ngon cùng báu vật kỳ lạ quý hiếm đến từ biển cả.
Dưới sự tiếp đãi "đầy tình yêu" của Tạ công tử, Thẩm Thiên được trải nghiệm sự vui sướng của một kẻ giàu có.
Ăn nhậu chơi bời nghe nhạc, thỉnh thoảng đến Thiên m Các xem trai tiên nhảy điệu múa tảo biển.
Một tháng trôi qua quá nhanh.
Sống.
Thời điểm mở cửa mỗi ba trăm năm một lần của Tinh Đảo Hỗn Độn đang ngày càng gần, lượng người đến Cực Lạc thành cũng ngày càng lớn.
Thẩm Thiên nhìn thấy rất nhiều yêu quái Hải tộc lạ lùng và phần lớn trong đó đều là cá tinh, đương nhiên cũng có cả hải mã tinh, báo biển tinh,...
Những yêu quái không có gia tộc lớn chống lưng như bọn họ đều không quá mạnh nên không có tư cách tham gia rèn luyện.
Một bộ phận nhỏ trong số đó nhận được sự tán thành của các tộc hải yêu lớn nên được phá lệ cho tham gia rèn luyện, một mục đích khác của việc đó là trấn an tâm lý của những hải yêu chưa được dùng đến.
Hiển nhiên là không thiếu hải yêu "cô độc" không có thế lực chống lưng nhưng vẫn có sức mạnh không tồi.
Ví dụ như một sư tử biển tinh đạt cảnh giới Nguyên Anh kỳ đỉnh điểm, có thể tranh đấu ngang bằng với Ngạc Thông Thiên.
Một chàng bào ngư tinh còn nhanh hơn cả Bích Huyền Thanh.
Nói chung, rất nhiều thiên kiêu đã xuất hiện trong đợt rèn luyện mỗi ba trăm năm một lần của Tinh Đảo Hỗn Độn.
Trong mấy ngày này, toàn bộ Cực Lạc thành đều tưng bừng sức sống mới, thậm chí phồn hoa và lãng phí hơn cả trước đây.
Cùng lúc đó, một tin tức nặng ký lan truyền làm cả Bắc Hải rung động, mọi người đều tập trung vào Thẩm Thiên.
Tin tức đó là vương tử Côn Minh của Thái Hư Côn tộc đã chính thức xuất quan, đồng thời khiêu chiến Thần Tiêu thánh tử trước công chúng!
Nên biết Côn Minh là tôn giả vô địch, ấy thế mà lại cố ý nhằm vào một vị thánh tử trẻ tuổi.
Đảo Hắc Long của Bắc Hải lên án dữ dội với hành vi đó.
Chương 507: Công chúa Nhân Ngư đẻ trứng rồi?!!! (1)
"Trò cười! Côn Minh đã là cường giả Niết Bàn cảnh từ ba trăm năm trước, e rằng hiện tại tu vi của hắn ta đã gần với Thông Thần cảnh rồi, thế mà hắn ta lại khiêu chiến với Thần Tiêu thánh tử Kim Thân cảnh người ta ư?"
"Thì đó, Yêu tộc Bắc Hải chúng ta bất hòa với Nhân tộc nhưng vẫn cần mặt mũi chứ! Khiêu chiến với thiên kiêu có đẳng cấp thấp hơn mình nhiều như vậy thật là mất mặt."
"Không biết tại sao Côn Minh vương tử lại khiêu chiến Thần Tiêu thánh tử đột ngột vậy? Dù hắn ta có thắng trận này thì cũng chẳng quang minh chính đại gì, mà thua thì càng mất mặt hơn!"
"Chắc chắn là không thể nào thua rồi, nếu Côn Minh vương tử muốn thắng Thần Tiêu thánh tử thì đúng là như lấy đồ trong túi vậy."
"Ta nghe nói là do Thần Tiêu thánh tử được Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên gọi vào phòng đó."
"Đâu chỉ gọi vào phòng thôi? Ngươi biết vì sao Côn Minh vương tử tức giận đến vậy không? Bởi vì Thần Tiêu thánh tử qua đêm trong phòng Nhân Ngư công chúa đấy!"
"Thật không dám giấu, lúc đó bổn tôn cũng có mặt nên có thể làm chứng, Thần Tiêu thánh tử ở trong phòng Nhân Ngư công chúa thoải mái đến nỗi hôm sau ra ngoài mà chân mềm nhũn luôn."
"Những tin này đều cũ rồi, cháu dâu nhà cậu bảy của dượng ba của bổn tọa là Nhân Ngư tộc, nghe trong đó nói rằng Biên Tiên công chúa đã bắt đầu bế quan đẻ trứng và chuẩn bị sinh rồi."
"Đệt, tin nóng thế? Thế thì khó trách, Côn Minh vương tử luôn độc chiếm Nhân Ngư công chúa, đồng thời theo đuổi khổ cực suốt mấy năm trời, ai mà dám giành người với Côn Minh vương tử chứ?"
"Thần Tiêu thánh tử thật là mạnh, lần này xem ra hắn đã đội một cái nón xanh mơn mởn cho Côn Minh rồi!"
"Hâm mộ, bổn cô nương cũng muốn đẻ trứng cho Thần Tiêu thánh tử!"
Toàn bộ Bắc Hải đều trở nên náo nhiệt hơn khi tin tức Côn Minh khiêu chiến Thẩm Thiên lan truyền ra ngoài.
Người đi đường trong Cực Lạc thành gần như có thể nghe người ta thảo luận về chuyện Côn Minh và Thẩm Thiên quyết đấu với nhau mọi lúc.
Chẳng qua người bị khiêu chiến, cũng tức là Thẩm Thiên, hoàn toàn không biết gì về trận "quyết đấu" này vì đảo Hắc Long đã quyết định ém nhẹm nó.
Đùa gì thế?
Đảo Hắc Long Bắc Hải ta vất vả lắm mới tìm được vị lão tổ tông Ngao Băng này về, đảo Hắc Long muốn được hưng thịnh thì phải xem Ngao Băng có thể phấn chấn lại không.
Mọi thứ đều vì phục vụ cho bà cô!
Vào lúc này mà ngươi lại nói với ta rằng tên nhóc Thái Hư Côn tộc chuẩn bị hành hạ Thần Tiêu thánh tử ư? Ha hả, sao không xem thử mình đủ vai vế chưa?
Nếu Côn Minh đánh Thẩm Thiên thật thì Hắc Long Vương Ngao Dạ nào còn mặt mũi gặp Ngao Băng, gặp Thần Tiêu Thánh Địa nữa?
Vì vậy, Hắc Long Vương Ngao Dạ đã chạy đến trung tâm của Thái Hư Côn tộc trong đêm đó và bắt đầu gây áp lực.
Sau đó, Ngao Dạ phát hiện cách gây áp lực vô dụng nên chuyển sang dùng lý phục người.
Cuối cùng, Ngao Dạ và Côn vương đương thời của Thái Hư Côn tộc so đấu mấy trăm chiêu rồi cùng đạt được sự đồng thuận hoàn mỹ một cách rất suôn sẻ.
Ngưng chiến!
Côn Minh vương tử của Thái Hư Côn tộc quyết định thu hồi lời khiêu chiến Thần Tiêu thánh tử một cách uất nghẹn, nhưng sự bất mãn trong lòng hắn ta lại đạt đến một tầm cao mới ngay tức khắc.
Ha hả!
Thánh tử Nhân tộc cũng chẳng là cái thá gì, không ngờ hắn lại tham sống sợ chết đến nỗi không dám nhận lời khiêu chiến của Côn mỗ, đúng là hành vi của kẻ hèn nhát!
Không biết tại sao Biên Tiên lại coi trọng hắn, lẽ nào là do Nhân tộc giỏi dỗ ngon dỗ ngọt sao?
Nhân tộc đáng ghê tởm, ngươi cho rằng đảo Hắc Long ra mặt là xong xuôi mọi chuyện hả?
Tốt nhất là ngươi đừng đụng độ Côn mỗ khi chúng ta cùng vào đại trận Tinh Đảo Hỗn Độn, bằng không ngươi sẽ đẹp mặt đấy!
Hắt xì!
Anh chàng đẹp trai đang tắm và đắp mặt nạ trong "bể tắm bùn dưới đáy biển" bí chế chợt hắt hơi.
Ngày Tinh Đảo Hỗn Độn mở ra càng gần thì bầu không khí trong Cực Lạc thành lại càng căng thẳng hơn, đến cả việc spa bùn đáy biển cũng phải hẹn trước.
May mà Tạ công tử lắm mánh khóe, có vé hội viên cao quý khắp Cực Lạc thành, bằng không Thẩm Thiên nào có thể tiếp tục hưởng thụ sự phục vụ như vậy.
"Thoải mái!"
Thẩm Thiên không kiềm được thở nhẹ thành tiếng khi được bao bọc trong chất lỏng mềm mại và ấm áp này.
Tứ đại công tử và Hắc Long thái tử Ngao Ô cũng đang chôn mình dưới bùn đáy biển ở bên cạnh Thẩm Thiên.
Ừm, Tề Thiếu Huyền vẫn còn đang bế quan.
"Ngày mai là ngày Tinh Đảo mở ra, Thẩm huynh chuẩn bị thế nào rồi?"
Thiên kiêu Ngân Chương Thần tộc Bạch công tử tò mò hỏi Thẩm Thiên: "Nghe danh Thẩm huynh là đứa con số mệnh mạnh nhất Đông Hoang từ lâu, chắc hẳn huynh đã tính sẵn chuyện rèn luyện trong Tinh Đảo trước rồi nhỉ?"
Thẩm Thiên mở mắt liếc nhìn đầu của mọi người rồi lại nhắm mắt một cách hài lòng.
Hắn mỉm cười nói: "Chắc là không thành vấn đề, đến lúc đó mọi người cùng tập hợp thành một đội rèn luyện để chăm sóc lẫn nhau nhiều hơn."
Thẩm Thiên vừa nói xong thì vẻ vui sướng và rung động lập tức hiện rõ trên mặt Tứ đại công tử.
Hiển nhiên lời mời của Thẩm Thiên chính là niềm vui ngoài ý muốn của bọn họ, bọn họ còn tưởng rằng Thẩm Thiên sẽ đi một mình cơ.
Nhìn chung thì Thẩm Thiên, người sở hữu sức mạnh giết Ngạc Thông Thiên một cách chớp nhoáng, hoàn toàn là tồn tại đứng đầu trong nhóm thiên kiêu dưới năm trăm tuổi của cả Bắc Hải.
Trong đại trận Tinh Đảo Hỗn Độn, loại thiên kiêu với sức chiến đấu lớn thế này tuyệt đối là tồn tại có thể gặp mà không thể cầu, thông thường bọn họ đều sẽ chọn cường giả cấp tôn trở lên làm bạn đồng hành.
Tuy rằng Tứ đại công tử cũng là nhân tài kiệt xuất trong Tứ đại Thần tộc nhưng chung quy vẫn còn quá trẻ tuổi, vấn đề tu vi không phải cấp tôn chính là điểm thiếu hụt của bọn họ.