Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 180



Nếu Thẩm Thiên vào đó cùng Tứ đại công tử thì ắt sẽ trở thành người phí sức nhưng không được cảm ơn.

Dù sao Tứ đại công tử cũng sẽ trở thành gánh nặng của Thẩm Thiên nếu như gặp phải nguy hiểm thật.

Sự trọng tình trọng nghĩa của Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên quả là làm người ta cảm động!

Hoàng Kim Thần Giải tộc Tạ công tử nước mắt lưng tròng, huơ đôi càng: "Ông chủ, thêm giờ, gọi mỹ nhân đắt tiền nhất!"

Thẩm Thiên cảm giác thời gian trong buổi tối đó trôi qua nhanh chưa từng thấy.

Sống rồi.

Ngày hôm sau, tiếng rung ù ù vang vọng khắp mấy chục nghìn hải lý.

Cực Lạc thành đứng mũi chịu sào nên cả thành trì đều lung lay vì chấn động đó.

Đó là chấn động không gian được sinh ra từ việc mở Tinh Đảo Hỗn Độn, phần lớn hải tộc đều đã thấy mãi thành quen.

Chấn động kéo dài khoảng nửa canh giờ rồi hoàn toàn bình thường trở lại. Khi đứng tại vị trí cao của Cực Lạc thành và hướng mắt về phía Tinh Đảo Hỗn Độn thì sẽ thấy rõ đại trận Hỗn Độn vốn bị che khuất hoàn toàn đã xuất hiện những lỗ hổng.

Có thể loáng thoáng trông thấy những hòn đảo biệt lập trôi lơ lửng giữa không trung thông qua lỗ hổng.

Làn sóng linh khí mênh mông điên cuồng tràn ra bốn phương tám hướng qua những lỗ hổng, đó chính là bữa tiệc linh khí kinh thế.

Đối với hầu hết hải yêu không có tư cách vào linh đảo rèn luyện mà nói, linh khí phát ra từ đại trận Hỗn Độn đã là tạo hóa kinh thiên rồi.

Quá trình rèn luyện trong linh đảo sẽ kéo dài suốt một năm, nếu có thể hấp thu linh khí dư thừa ngoài đại trận Hỗn Độn và tu luyện trong một năm...

Không nói khoác chứ bấy nhiêu cũng đã bằng với việc tu hành trăm năm tại những nơi thiếu linh khí rồi!

Đó chính là bữa tiệc cho những kẻ tham ăn!

Vô số đại yêu đều để lộ nguyên hình của mình và cắn nuốt linh khí một cách tham lam.

Các thiên kiêu được tham gia vào cuộc rèn luyện trong đại trận Hỗn Độn thì đang bắt đầu tiến vào dưới sự bảo vệ của trưởng bối.

Thẩm Thiên là người đại diện nhân gian của Hắc Long tộc nên dĩ nhiên sẽ vào đại trận cùng Ngao Liệt và Tề Thiếu Huyền, thậm chí hắn có vẻ như đang giữ vị trí lãnh đạo.

Điều đáng nhắc đến là Côn Minh đã đến ngay lúc bọn Thẩm Thiên sắp được trưởng lão Long tộc đưa vào đại trận.

Vị thiên kiêu vô thượng của Thái Hư Côn tộc sở hữu sức mạnh to lớn đến đáng sợ!

Vị thiên kiêu Thái Hư Côn tộc mặc chiến giáp màu lam, thân cao chín thước.

Hắn ta vác song đao, cả người tỏa ra khí phách khí nuốt sơn hà như một ngọn núi thần cổ xưa.

Đôi mắt lấp lóe ánh sáng thần sắc bén mỗi lúc đóng mở như có thể xuyên thủng lòng người, khiến người ta vô thức hãi hùng mà không dám đối diện.

Hiển nhiên tu vi của Côn Minh đã đạt đến cảnh giới siêu phàm thoát tục.

Tính trong lứa yêu tôn Niết Bàn cảnh thì Côn Minh tuyệt đối là nhóm đứng đầu.

Nếu Nguyên Anh tôn giả bình thường chiến đấu với Côn Minh thì sẽ bị giết ngay lập tức vì đến một chiêu của hắn ta cũng không thể đỡ nổi.

Trong trường hợp thiên kiêu cấp tôn giả chân chính không ra tay, cho dù có trên trăm tôn giả bình thường cùng hợp sức cũng khó là đối thủ của Côn Minh.

Phần lớn khả năng là sẽ bị Côn Minh tiêu diệt lần lượt dễ như trở bàn tay.

"Ai là Thẩm Thiên, đứng ra đây cho bổn tôn!"

Côn Minh chậm rãi mở miệng lên tiếng với giọng điệu cao ngạo.

Có thể thấy Côn dị tượng to hàng trăm nghìn mét ùn ùn hiện lên sau lưng hắn ta và che khuất một nửa bầu trời.

Ngay khoảnh khắc Côn dị tượng che trời xuất hiện, tất cả thiên kiêu trẻ tuổi xung quanh đều cảm giác nội tâm run rẩy dữ dội.

Bọn họ cảm nhận được một sức ép khổng lồ đến nỗi máu trong cơ thể như đông lại.

Các trưởng lão của đảo Hắc Long thấy dáng vẻ có ý đồ xấu của Côn Minh bèn tiến lên cùng một lúc.

"Côn Minh, Thần Tiêu thánh tử là đại diện nhân gian của Long tộc, xin hãy thể hiện sự tôn trọng với hắn!"

Mỗi một vị trưởng lão của đảo Hắc Long đều là cường giả Hóa Thần kỳ, cho dù Côn Minh xưng bá với cấp tôn thì bọn họ cũng không sợ.

Dị tượng Hắc Long lần lượt hiện lên phía sau mỗi vị trưởng lão cùng chống lại dị tượng của Côn Minh và phá tan uy áp của Côn Minh giúp bọn Ngao Ô.

Ầm!

Trong phút chốc, từng làn sóng cao trăm nghìn mét cuộn trào quanh Tinh Đảo Hỗn Độn.

Sóng nước vô tận phóng lên cao như một cơn mưa rào, cuối cùng hình thành từng cầu vồng một dưới ánh sáng mặt trời.

Côn Minh bay ngược ra sau hàng chục mét, ba vị trưởng lão cấp thiên tôn của đảo Hắc Long thì khẽ run người, ánh mắt toát lên vẻ chấn động.

Tuy rằng bọn họ đã hợp sức đẩy lùi Côn Minh thành công nhưng biểu hiện của Côn Minh lại khiến bọn họ kiêng kỵ.

Tất cả mọi người đã đánh giá thấp vị vương tử Thái Hư Côn tộc này, thiên phú, tài nghệ và sức mạnh của hắn ta vượt xa đánh giá của mọi người trong quá khứ.

Chỉ trong ba trăm năm, tu vi của Côn Minh chỉ còn cách Thông Thần cảnh trên Niết Bàn cảnh một đường mà thôi.

Sức mạnh trong đòn tấn công từ dị tượng của hắn ta đã chạm đến cánh cửa Thông Thần cảnh, thậm chí là mạnh hơn cả Thông Thần cảnh bình thường.

Nếu không, Côn Minh tuyệt đối không thể chống lại ba vị trưởng lão cấp thiên tôn của đảo Hắc Long một mình như vậy.

Nên biết ba vị Hắc Long cấp thiên tôn kia đều không phải kẻ yếu nhé!

"Ha hả, ba lão già cùng hợp lực ngăn cản ta à?"

"Ngươi chính là Thẩm Thiên, cái tên dây dưa với Biên Tiên muội muội của ta hả?"

Côn Minh cười nhạo Thẩm Thiên: "Đường đường là Thần Tiêu thánh tử mà không dám đánh một trận với bổn tôn sao?"

Lời này đúng là lên mặt nạt người!

Thẩm Thiên còn chưa mở miệng mà Tề Thiếu Huyền đã dựng hàng mày kiếm: "Oai phong dữ nhỉ? Ngươi hơn bốn trăm tuổi rồi mà còn chưa thành thánh thì làm gì có tư cách khiêu chiến Thẩm huynh?"

Vừa dứt lời, Phương Thiên Long Kích trong tay Tề Thiếu Huyền bắt đầu xuất hiện lưỡi nhọn ngút trời.



Chương 509: Thật sự không thể trách ta vì đẹp trai (1)

Con rồng tím dài mấy chục nghìn mét thình lình xuất hiện sau lưng y rồi ngửa mặt rít gào. Trong phút chốc, một nửa bầu trời đều được rọi sáng bởi nó.

Trong khoảnh khắc, long uy mênh mông cuộn trào và rửa sạch chín trời mười đất của bát hoang, thậm chí còn có vẻ ngang vai ngang vế với Côn Minh.

"Không ngờ ngươi còn dám nói ra chuyện Niết Bàn cảnh đi khiêu chiến với Thẩm huynh chỉ đạt Kim Thân cảnh, có giỏi thì đánh một trận với Tề mỗ, để Tề mỗ lãnh giáo một phen xem nào!"

Trong lúc nói chuyện, mây tía sau lưng Tề Thiếu Huyền ùn ùn kéo đến và cùng phát sáng rực rỡ với con rồng tím kia.

Sau khi bế quan một tháng để củng cố tu vi Nguyên Anh kỳ xong, sức chiến đấu của Tề Thiếu Huyền đã đạt đến một tầm cao mới.

Dù sao y cũng là người đàn ông có tư chất đại đế mà!

Côn Minh nhìn về phía Tề Thiếu Huyền với ánh mắt sáng quắc, tinh thần chiến đấu mơ hồ sục sôi trong đáy mắt: "Con người, thực lực của ngươi rất mạnh."

"Tiếc là thời gian bước vào tôn cảnh quá dài, ngươi có thể tranh đấu với bổn tôn của ba trăm năm trước nhưng bổn tôn của hiện tại thì không, ngoan ngoãn lùi lại đi!"

Dứt lời, Côn Minh tiếp tục nhìn Thẩm Thiên với ánh mắt sáng rực.

Hắn ta cười nhạo: "Thôi được, hôm nay lão cá chạch đã che chở nên bổn tôn tạm tha cho cái mạng của ngươi, nhưng Tinh Đảo Hỗn Độn chỉ cho phép tu sĩ dưới năm trăm tuổi tiến vào, bọn họ không thể che chở ngươi mãi đâu, chờ xem đi!"

Dứt lời, Côn Minh hừ lạnh rồi đi thẳng về phía lỗ hổng của khí hỗn độn.

Thẩm Thiên luôn giữ im lặng và nhìn chăm chú vào đầu của Côn Minh với ánh mắt nóng bỏng.

"Thẩm huynh, Tề mỗ biết sức chiến đấu của huynh kinh thiên nên chưa chắc sẽ thua cái tên ngạo mạn đó."

"Nhưng mà điều quan trọng nhất trong lúc này là mau chóng đột phá tôn cảnh, không cần phải vội dạy dỗ hắn ta."

Tề Thiếu Huyền thấy Thẩm Thiên nhìn chằm chằm vào Côn Minh, tưởng rằng Thẩm Thiên đã bị Côn Minh chọc giận bèn lên tiếng khuyên bảo ngay.

Y hừ một tiếng: "Một con cá tạp nham hơn bốn trăm tuổi lại bảo Tề mỗ tu luyện thêm bốn trăm năm nữa, Tề mỗ chỉ cần chưởng một phát là có thể giết chết hắn ta rồi!"

"Chờ Thẩm huynh vỡ Đan thành Anh thành công hoặc là thần hóa khiếu nguyệt đột phá đến Niết Bàn cảnh thì kẻ đó chỉ là trò cười mà thôi."

Thân là thiên kiêu "từng" mạnh nhất Đông Hoang, Tề Thiếu Huyền tự có lòng kiêu ngạo của mình.

Ngoại trừ Thẩm Thiên, y tự tin rằng mình sẽ không thua bất cứ ai trong số quần hùng năm vực.

Song song đó, Tề Thiếu Huyền cũng thầm xem Thẩm Thiên là mục tiêu mà chỉ mình mới có tư cách đánh bại.

Y không cho phép con cá tạp nham không biết xấu hổ này đánh bại Thẩm Thiên bằng sự áp chế về đẳng cấp, bởi hành vi đó là sỉ nhục Thẩm huynh.

Sau này Tề mỗ sẽ thăng hoa hết sức để được chiến đấu cùng cấp với Thẩm huynh, lúc đó mới gọi là cuộc quyết chiến giữa thiên kiêu!

Thẩm Thiên không biết suy nghĩ trong lòng Tề Thiếu Huyền, hắn đang dồn sự chú ý vào đỉnh đầu của Côn Minh nên hoàn toàn không để ý đến những gì bọn họ đang nói.

Ừm, dù sao bọn họ cũng không có uy hiếp đến hắn.

Chẳng qua quang hoàn khí vận của Côn Minh kia lại khiến Thẩm Thiên coi trọng, bởi nó là vòng vàng với khí tím.

Bây giờ người có khí vận lớn đều không đáng giá như vậy sao?

Hở tí là có một đứa con số mệnh với khí tím, thật sự làm vòng đỏ thẫm của bổn thánh tử lúng túng quá!

Haiz, tức run người mà!

Không biết đến khi nào bổn thánh tử mới có thể vùng dậy, sau đó trở thành vua may mắn với quang hoàn màu vàng và thần may mắn với hào quang màu tím thuần túy nữa.

"Thánh tử không cần phải sợ, không gian trong Hải Vực Hỗn Độn sẽ thay đổi ngẫu nhiên nên rất khó để truy lùng người khác."

"Hơn nữa, Hải Vực Hỗn Độn có đầy khí hỗn độn nên thần niệm gần như mất đi tác dụng."

Trưởng lão đảo Hắc Long thấy nét mặt "nghiêm trọng" như đang lo bị Côn Minh nhằm vào của Thẩm Thiên bèn an ủi: "Chỉ cần mọi người không tiến vào Hải Vực Hỗn Độn cùng lúc với Côn Minh thì sẽ không cần phải lo đụng độ hắn ta."

Không cần phải lo đụng độ hắn ta?

Thẩm Thiên hơi sững sờ, thầm tự hỏi vì sao bổn thánh tử lại lo về việc gặp phải hắn ta.

Có lẽ các ngươi không tin lời ta nói, nhưng nếu được thì bổn thánh tử còn muốn kết nghĩa huynh đệ với hắn ta nữa kìa.

Dù sao thiên kiêu sở hữu khí tím đều là rau hẹ cực phẩm nhất.

Bọn họ trưởng thành nhanh đến đâu thì bổn thánh tử sẽ trở thành vua may mắn sớm đến đó.

Tuy nhiên, dựa theo tình huống trước mắt thì có vẻ như tên Côn Minh hiểu lầm gì đó về bổn thánh tử.

Hắn loáng thoáng nhớ ra vấn đề là Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên thì phải?

Haiz, quả nhiên lại là thù hận và ghen tuông vì con gái.

Thẩm Thiên bất đắc dĩ thở dài với bóng lưng nổi giận đùng đùng của Côn Minh.

Hắn rất muốn giải thích với anh chàng cá đó một câu: Lý trí chút đi, thật sự không thể trách ta vì đẹp trai!

Khí hỗn độn dày đặc không ngừng cuộn trào trong đại trận.

Đó là một loại năng lượng đáng sợ, ngay cả pháp lực của thánh giả cũng sẽ bị phân giải và cắn nuốt nếu đụng phải nó.

Nghe nói Tinh Đảo Hỗn Độn này không phải là bí cảnh do năm vực của Hạ giới sinh ra mà được hình thành từ ngôi sao ngoại vực bị đánh nát rồi rơi xuống đây.

Theo một cách giải thích khác thì Tinh Đảo trong đại trận Hỗn Độn này là bí cảnh rơi từ Tiên giới xuống.

Nói chung, bất luận lai lịch của Tinh Đảo Hỗn Độn và đại trận Hỗn Độn như thế nào đi nữa, nó vẫn là cấm địa Bắc Hải giữ địa vị cao cả trong năm vực.

Chỉ những người được các Yêu tộc hàng đầu ở Bắc Hải công nhận mới có tư cách tiến vào bí cảnh tìm báu vật.

Đương nhiên, cũng nhờ bí cảnh này nên các chủng tộc như đảo Hắc Long hay Thái Hư Côn tộc mới có thể phát triển lớn mạnh theo thời gian.



Chương 510: Vùng biển không lành bị nguyền rủa (1)

Vào lúc này, đại trận Hỗn Độn đã bắt đầu phân tách trên phạm vi lớn, khí hỗn độn bao phủ bên ngoài đều hiện đầy những lỗ hổng rõ rệt.

Có thể thấy nước biển màu xanh da trời trong đại trận Hỗn Độn thông qua những lỗ hổng này, ngoài ra còn có những tiên đảo trôi lơ lửng trong biển. Mỗi tiên đảo đều thừa thãi linh khí và đầy những kỳ hoa dị thảo, linh quả tiên thực.

Thêm vào đó, bên cạnh đám kỳ hoa dị thảo và tiên thực ấy còn có rất nhiều sinh linh đáng yêu đang chơi đùa với nhau.

Thỏ trắng đang ăn cỏ trên đồng, chim hỉ thước đang rỉa lông trên nhánh cây, rùa đen nhỏ đang phơi nắng trên bờ biển, cá đang giao phối trong biển,...

Cảnh tượng vui vẻ và hòa thuận như chốn bồng lai tiên cảnh ấy khiến người ta cảm thấy ấm áp trong lòng.

"Thần Tiêu thánh tử, Tử Phủ thánh tử, hai vị không phải là thiên kiêu Bắc Hải nên có lẽ không quá hiểu biết về Tinh Đảo Hỗn Độn."

Trưởng lão Long tộc giới thiệu: "Trong khi rèn luyện, các vị cần phải nhớ kỹ ba điều quan trọng."

"Thứ nhất, tuy rằng đại trận Hỗn Độn mở ra với những lỗ hổng bên ngoài nhưng nó chỉ kéo dài một năm thôi."

"Các vị phải rời khỏi đại trận khi đến thời hạn một năm, bằng không các vị sẽ bị giam ở bên trong vì đại trận Hỗn Độn khép lại, cho dù thần tiên ra tay cũng không thể cứu được các vị."

Tề Thiếu Huyền hơi sững sờ, vừa nhìn sinh linh trong Tinh Đảo Hỗn Độn vừa hỏi: "Nhưng chẳng phải trong Tinh Đảo Hỗn Độn vẫn có sinh linh sống à?"

Trưởng lão Long tộc nhìn sâu vào Tề Thiếu Huyền: "Những sinh linh này đều là thiên kiêu không rời khỏi Tinh Đảo đúng lúc biến thành."

Hít!

Sởn tóc gáy!

Dường như trưởng lão Long tộc vừa dứt câu thì khí lạnh chợt chui từ dưới mặt đất bằng phẳng lên.

Mọi người lại nhìn về phía Tinh Đảo Hỗn Độn vô biên giới kia với ánh mắt khiếp đảm.

Nếu không thể rời khỏi Tinh Đảo Hỗn Độn đúng lúc thì sẽ trở thành những động vật nhỏ bé không có linh trí như thế sao?

Loại nguyền rủa này quá sức quỷ quái và chẳng lành mà!

Trưởng lão Long tộc bổ sung: "Điều kiêng kỵ nhất trong Tinh Đảo Hỗn Độn là hám lợi đen lòng, lần rèn luyện nào cũng có thiên kiêu không cam lòng."

"Rất nhiều người trong số đó đều thu hoạch không ít nhưng vẫn thấy chưa đủ, kết quả là đến tháng thứ mười hai rồi mà vẫn không nỡ quay về."

"Rất có khả năng những người đó sẽ bị giam bên trong đại trận Hỗn Độn khi nó bắt đầu khôi phục."

"Năm xưa, không ít bạn tốt của lão phu đã bị nguyền rủa vĩnh viễn vì đó."

Ngân Chương Thần tộc Bạch công tử sợ hãi gật đầu: "Không ít trưởng bối trong bổn tộc cũng đã bị nhốt trong đại trận Hỗn Độn vì đó, cuối cùng không thể ra ngoài nữa."

Trưởng lão Long tộc gật đầu: "Cho nên lão phu kiến nghị các vị có thể xâm nhập vào Tinh Đảo để thăm dò một mình vào chín tháng đầu, nhưng các vị phải chuẩn bị quay về sau đó, chỉ cần tìm kiếm một chút cơ duyên bên ngoài Tinh Đảo thôi!"

"Dù sao tính mạng của các vị quan trọng hơn cơ duyên rất nhiều!"

Thẩm Thiên gật đầu: "Cảm ơn lời nhắc nhở của tiền bối."

Trưởng lão nhìn Thẩm Thiên với vẻ vui mừng, sau đó tiếp tục nói: "Điều thứ hai là bên trong đại trận Hỗn Độn cũng có khí hỗn độn loãng."

"Hơn nữa, càng đi vào sâu trong đại trận thì khí hỗn độn sẽ càng dày đặc, thậm chí là bao quanh toàn bộ hải đảo."

"Mọi người phải cố gắng tránh khỏi khí hỗn độn, bằng không nó sẽ cắn nuốt tinh nguyên của các vị trên diện rộng khi đã xâm nhập vào trong cơ thể các vị."

"Nhẹ thì bị tổn thương nguyên khí, cần cắt chân bỏ tay để tự bảo vệ mình, nặng thì có lẽ sẽ bị phân giải luôn."

"Ngoài ra, mọi người đừng nghĩ đến chuyện mang động vật trong đại trận ra ngoài. Bọn họ đã bị nguyền rủa, một khi rời khỏi Hải Vực Hỗn Độn thì cơ thể sẽ hóa thành hư vô ngay lập tức."

Bên trong đại trận Hỗn Độn lại có khí hỗn độn ư?

Đây hoàn toàn không phải là tin tức tốt, bởi điều đó chứng tỏ bọn họ cần đề phòng sự đe dọa từ khí hỗn độn trong suốt quá trình rèn luyện.

Dù sao đó cũng là năng lượng đáng sợ có thể uy hiếp cả thánh giả.

Trưởng lão Long tộc nói tiếp: "Điều thứ ba là những sinh vật trong đại trận Hỗn Độn không dịu dàng như những gì các vị thấy."

"Lúc tiến vào trong đại trận Hỗn Độn để rèn luyện, các vị nên ngắt linh thảo và linh quả sao cho chúng vẫn còn gốc, phải tránh nhổ cả rễ lên."

"Bằng không, các sinh vật trong trận sẽ liều mạng tấn công các vị, thậm chí phát sinh thú triều đáng sợ."

Huyền Quy công tử Vũ Vô Địch cười nói: "Đám nhỏ bé ấy có thể làm gì bổn công tử chứ?"

Hắn ta có giáp Huyền Vũ hai mặt, gấp đôi vỏ rùa nên gấp đôi khả năng phòng ngự. Hắn ta vô cùng tự tin vào năng lực giữ mạng của mình.

Trưởng lão Long tộc nhìn Vũ Vô Địch bằng ánh mắt sâu kín, sau đó hờ hững nói: "Những sinh vật kia đều là thiên kiêu biến thành, tuy rằng bọn họ mất đi linh trí nhưng tu vi và kỹ thuật chiến đấu gần như đều được bảo tồn một cách hoàn mỹ."

"Nếu như ngươi quá đáng thì có lẽ sẽ có hơn chục con thỏ đạp ngươi bằng "Thượng Thương Long Trảo", cũng có thể là mấy trăm con chim sẻ sẽ mổ chết ngươi bằng "Bích Huyết Chiếu Đan Thanh"."

"Noi chung, tuyệt đối đừng lơ là vì bề ngoài của những sinh vật ấy, bọn họ nguy hiểm hơn vẻ ngoài nhiều lắm!"

Dứt lời, ánh mắt vị trưởng lão Long tộc toát lên vẻ khiếp đảm như thể đang nghĩ đến điều gì đó đáng sợ trong quá khứ.

Thẩm Thiên gật đầu nói: "Tiền bối yên tâm, Thẩm mỗ sẽ chăm sóc tốt cho bọn Tề huynh và Ngao Ô."

Chăm sóc?

Tề mỗ cần huynh chăm sóc à?

Ý gì đó? Bộ huynh xem Tề mỗ là đứa trẻ ba tuổi chắc?

Tề Thiếu Huyền hừ một tiếng: "Tề mỗ đã vỡ Đan thành Anh thành công, Tề mỗ có thể tự chăm sóc cho mình!"

"Hơn nữa, trước giờ Tề mỗ luôn có khí vận lớn trong các bí cảnh nên sẽ không gặp phải nguy hiểm đâu!"

"Thẩm huynh chăm sóc tốt cho bọn Biên Tiên công chúa là được!"

Hử?

Xem ra cái tên này có vẻ không phục nhỉ?



Chương 511: Vùng biển không lành bị nguyền rủa (2)

Thẩm Thiên nhìn Tề Thiếu Huyền với vẻ suy tư, Tề Thiếu Huyền thì ngạo kiều nghiêng đầu sang chỗ khác.

Tuy Tề Thiếu Huyền cảm giác sức chiến đấu của mình tạm kém hơn Thẩm Thiên một chút chút, nhưng sức chiến đấu là một chuyện, khí vận lại là một chuyện khác!

Sức chiến đấu của Tề Thiếu Huyền thua xa thánh chủ các thánh địa nhưng lại có khí vận lớn trời ban.

Chiến giáp và Long Kích trên người y đều là vật phẩm quý giá trong nhóm thánh khí, huống hồ y còn có nhiều loại truyền thừa cấp đế kinh.

Chắc chắn khí vận của Tề mỗ thuộc hàng đứa con của trời rồi.

Gì mà "Thẩm mỗ sẽ chăm sóc tốt cho Tề huynh"?

Tề Thiếu Huyền ta không cần sĩ diện chắc?

...

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, thời cơ cũng đã đến.

Nhân lúc đại trận Hỗn Độn lại dao động, Thẩm Thiên, Tề Thiếu Huyền, Ngao Ô, Tứ đại công tử và Ngọc Biên Tiên đồng loạt bắn vọt vào trong một khe hở hỗn độn.

Lồng khí ngoài đại trận Hỗn Độn rất là dày, chỉ tính riêng khí hỗn độn đang cuộn trào kia cũng đã dày mấy chục nghìn mét rồi.

Chúng cuồn cuộn vào nhau như những tầng mây, chẳng qua chúng không phải là màu trắng mà là một loại màu sắc không từ ngữ nào hình dung được.

Nó nằm giữa màu trắng và màu xám, đồng thời mang lại cho người ta cảm giác hoảng sợ không gì bằng.

Dường như chỉ cần đến gần nó là sẽ bị mất đi bản thân, cuối cùng quay về hỗn độn.

Tuy rằng đại trận Hỗn Độn đã nứt ra nhưng mọi người vẫn hoảng hồn khi bay qua khe.

Không phải do bọn họ nhát gan mà là do sinh linh ra đời sau này kiêng kỵ và kính nể khí hỗn độn Tiên Thiên bổn nguyên nhất.

Khe nứt của đại trận sẽ mang lại áp lực to lớn cho những người muốn vượt qua nên việc này không hề dễ dàng.

Mọi người đã hao tốn hơn nửa canh giờ mới thành công đột phá khoảng cách mấy chục nghìn mét ngắn ngủi này.

Bọn họ cảm giác trước mắt sáng tỏ như vừa đột phá một lớp màng vô hình và tiến vào thế giới mới vậy.

Đó là một hải vực rộng lớn không gì bằng, bầu trời và mặt biển xanh như bảo thạch vậy.

Mặt trời treo trên cao có màu hỗn độn và tỏa ra làn sóng năng lượng mạnh mẽ.

Công pháp trong cơ thể Thẩm Thiên tự động vận chuyển và phát hiện nồng độ linh khí xung quanh nơi này cao gấp mấy chục lần ngọn núi của Thần Tiêu thánh tử.

Thế nghĩa là sao?

Nghĩa là tu sĩ Luyện Khí và Trúc Cơ kỳ tu luyện tại đây một ngày gần như sẽ bằng với tu luyện mười ngày trong núi Thần Tiêu thánh tử.

Nếu là đổi thành động thiên, phúc địa hay thậm chí là thế giới phàm tục thì có lẽ một ngày sẽ bằng mấy năm cũng không chừng.

Thậm chí bọn họ có thể bỏ qua việc tu luyện bằng linh thạch vì tốc độ tu luyện trong đây không chậm hơn tốc độ tu luyện bằng linh thạch.

Bí cảnh này quá siêu phàm!

"Không ngờ trời đất tạo hóa ra nơi thần kỳ đến thế này."

Tề Thiếu Huyền trong bộ Hắc Long Huyền Giáp hít một hơi linh khí thật sâu rồi cảm thán từ tận đáy lòng.

Người có khí vận đáng kinh ngạc và thường thấy bảo địa như y cũng không thể không thừa nhận sự siêu phàm của Tinh Đảo Hỗn Độn này.

Đây chỉ mới là phía ngoài của Tinh Đảo Hỗn Độn mà đã khoa trương thế rồi, vậy nếu vào khu vực trung tâm của nó thì còn đến cỡ nào nữa chứ?

Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết đột nhiên vang lên từ sau lưng bọn họ.

Khí hỗn độn phía sau đột nhiên cuộn trào và bao lấy vài thiên kiêu hải tộc.

Bọn họ giãy giụa, phản kháng và đánh ra những tuyệt kỹ kinh thế khiến ánh đao ánh kiếm và dị tượng hiện đầy trong trời đất.

Nhưng tất cả đều chỉ là vô ích, tất cả những đòn tấn công vừa chạm phải khí hỗn độn thfi đã bị phân giải và đồng hóa một cách triệt để.

Thêm vào đó, khí hỗn độn lại ập về phía mấy vị thiên kiêu ấy như thể đã bị chọc giận.

Chẳng mấy chốc sau đó, mấy vị thiên kiêu ấy hoàn toàn bị bao bọc bên trong khí hỗn độn.

Thịt của bọn họ phân giải với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, đồng thời linh khí, bùa hộ mệnh,... đều hóa thành hư vô trong nháy mắt. Cảnh tượng đó thật là sởn tóc gáy.

"Không! Tại sao lại vậy?"

"Tại sao đám khí hỗn độn này lại nhắm vào ta, không công bằng!"

"Cứu mạng! Ta là vương tử của Hải Quỳ Thần tộc, ai có thể cứu ta thì ta sẽ đưa tất cả bảo vật của mình cho người đó!"

"Mau vọt vào, vọt vào là cứu được!"

"Bổn tôn sẽ không chết, bổn tôn tuyệt đối không bỏ mạng dễ dàng như vậy đâu!"

Một vị thiên kiêu trong đó lộ vẻ điên cuồng, sau đó xé nát bùa cấm nào đó.

Trong phút chốc, thân thể của hắn ta hóa thành một bóng mờ rồi nhanh chóng vượt qua khí hỗn độn.

Ngay lúc hắn ta nở nụ cười sống sót sau tai nạn, khí hỗn độn ngập trời ở phía sau đột nhiên bạo động.

Một làn sóng lớn đáng sợ hóa thành bàn tay khổng lồ và bóp chặt lấy hắn ta.

Trong một thời gian ngắn, vị thiên kiêu mạnh mẽ kia biến thành một con cá chép đuôi đỏ rồi rơi xuống dưới.

Mặt biển vô biên giới bắn ra một chút bọt sóng rồi trở nên phẳng lặng trong vài lần hô hấp.

Dường như toàn bộ biển rộng cũng như Hải Vực Hỗn Độn... đều không chịu chút ảnh hưởng nào.

Sởn tóc gáy!

Cảnh tượng này đã xảy ra trước mặt mọi người rõ ràng.

Năm vị thiên kiêu Hải tộc, sức mạnh mỗi một người đều ở trên cấp tôn .

Bất kể là chủng tộc nào, tu vi từ cấp tôn trở lên đều thuộc về cường giả và tu sĩ thượng vị.

Mà trước mặt đại trận Hỗn Độn này, tất cả yêu tôn, bí bảo đều mỏng manh và dễ bị tổn thương như một trò đùa.

Bất kể là chư thiên diệu pháp hay kinh thế bí bảo, khi khí hỗn độn quét qua thì tất cả đều bị vô hiệu, trong nháy mắt bị phân hủy và hòa vào hư không.

Mặc dù bứt phá vòng vây gia nhập Hải Vực Hỗn Độn thành công, nhưng cũng không có tác dụng gì, chỉ có thể bị nguyền rủa trở thành động vật mất trí.

"Chắc chắn tuổi của bọn họ đã trên năm trăm, vậy mà còn cố gắng lừa gạt đại trận Hỗn Độn."

Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên lộ vẻ không nhịn được: "Luôn luôn có những thiên kiêu như vậy mỗi lần Tinh Đảo Hỗn Độn mở ra.”

Dù ở thế giới nào thì cũng không thiếu những kẻ gian lận lách luật.