Không hổ là Trưởng công chúa Thái Hư Côn tộc, quả nhiên thực lwljc thiên phú dị bẩm đều mạnh mẽ, không thể khinh thường.
Trong lòng Thẩm Thiên thầm kinh ngạc, thực lực của Côn Ngọc mạnh hơn so với hắn tưởng tượng.
Đương nhiên, chấn động trong lòng Côn Ngọc còn mạnh hơn cả Thẩm Thiên.
Lần đối quyền ban nãy suy nghĩ của Côn Ngọc vốn chỉ muốn thử sâu cạn của Thẩm Thiên cho nên quyền đó nàng ta chỉ sử dụng sáu thành thực lực, không dùng hết toàn lực và cũng định rút lại bất cứ lúc nào.
Ừm, là vì sợ làm Thẩm Thiên bị thương.
Nhưng điều nàng ta không thể ngờ là, trên nắm đấm của Thẩm Thiên lại kèm thêm Nhất Nguyên Trọng Thủy, lực bộc phát cường đại đến mức độ đó đúng là không thể nào tưởng tượng được.
Chỉ một quyền, Côn Ngọc bị đánh bay ra xa hơn trăm trượng, nắm đấm mềm mại đã sưng vù.
Rõ ràng lần giao phong ban nãy Côn Ngọc hơi kém một chút.
Tuy nhiên Côn Ngọc cũng không hề xấu hổ giận dữ.
Hoàn toàn ngược lại, lúc này nàng ta hưng phấn chưa từng thấy.
Tốt lắm, chính Thần Tiêu Thánh tử thiên tư tài tình, đủ để kinh diễm ngũ vực này mới có tư cách chinh phục được bổn công chúa!
Thần Tiêu Thánh tử, tới đi!
“Ngươi mạnh lắm, tiếp nào!”
Dù sao trong giới Tu tiên kẻ mạnh hiếp kẻ yếu này thực lực luôn đứng đầu.
Chiến ý trong mắt Côn Ngọc càng thêm sáng chói, mặc dù thiên phú nàng ta hoàn toàn không thể nào so sánh được với Thẩm Thiên nhưng trước mắt mà nói, Côn Ngọc thân là Thiên tôn không cho phép mình được bại dưới tay Thẩm Thiên, đây là kiêu ngạo của Côn tọc!
Vù!
Sau lưng Côn Ngọc dị tượng Hư Côn ngàn trượng hiện lên.
Trong chốc lát nước biển cuồn cuộn, hóa thành từng đạo đao kiếm, trường mâu bắn về phía Thẩm Thiên.
Thân hình Côn Ngọc cũng nấp trong những loạn lưu đó, từng chiêu vô cùng huyền diệu và quyền thuật sát phạt lao về phía Thẩm Thiên như trút nước.
Một trong những võ kỹ mạnh nhất Thái Hư Côn tộc: Đại Bắc Minh Quyền!
Thẩm Thiên hai mắt tỏa sáng, cười nói: “Đánh hay lắm!”
Nếu biểu diễn Côn Bằng pháp thì đương nhiên Thẩm Thiên sẽ không sử dụng truyền thừa khác.
Hắn hít sâu một hơi, sau lưng cũng hiện ra dị tượng Côn Bằng vô cùng to lớn và còn rõ ràng hơn cả Côn Ngọc.
Dị tượng sau lưng Thẩm Thiên không chỉ có côn, hoặc có thể nói con côn lúc này đã thuế biến, không ngừng nhào lộn giữa bầu trời và biển cả.
Khi nó từ giữa biển đằng không bay lên, nước đánh cao ba ngàn dặm gào thét với bầu trời, cơ thể nó trong nháy mắt hóa thành Thiên Bằng kim sắc.
Dị tượng thời khắc này chí dương chí cương, hai cánh như thần đao chém vỡ thương khung.
Còn khi Thiên Bằng hoàng kim từ chín tầng mây nhào xuống biển cả, Kim Bằng sáng chói kia lại một lần nữa hóa thành Cự Côn màu đen.
Dị tượng lúc này chí âm chí nhu, ẩn chứa năng lực hạn chế cường đại.
Thẩm Thiên cũng đang thi triển cổ chiến kỹ của Côn tộc, đồng thời còn kèm theo một phần cổ chiến kỹ của Bằng tộc, dùng chiến pháp trong Côn Bằng pháp đối kháng với Côn Ngọc.
Nhưng Côn Hư nhanh chóng nhận ra, số lượng cổ chiến kỹ Côn Bằng của Thẩm Thiên đang tăng lên với tốc độ khiến người ta phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Nếu nói lúc mới đầu Thẩm Thiên thi triển cổ chiến kỹ Côn tộc sức mạnh giữa lúc vận dụng vẫn còn hơi mất tự nhiên, không thể nào phát huy được uy lực đến mức độ tinh tế.
Vậy thì khi thi triển lần thứ hai, Thẩm Thiên đã có thể sử dụng chúng ra hình ra dáng rồi, thậm chí còn lĩnh hội được raát nhiều thần vận bên trong chiến kỹ đó.
Lần thứ ba thi triển, Thẩm Thiên đã lĩnh ngộ những chiến kỹ kia đến trình độ cực cao. Thậm chí ngay cả Côn Hư cũng thỉnh thoảng thu hoạch được vài cảm ngộ từ đó.
Côn Hư là Thánh giả, từ nhỏ đã tu hành những chiến kỹ Côn tộc này, lão đã giải những chiến kỹ này đến cảnh giới đại thành.
Thẩm Thiên thi triển những chiến kỹ này có thể khiến Côn Hư nảy sinh ra cảm ngộ, tạo nghệ của hắn sâu đến nhường nào không cần nghĩ cũng biết.
Càng quan trọng hơn là, Côn Hư có thể nhận ta, lúc đầu Thẩm Thiên chưa quen với những đạo chém giết trong chiến kỹ Côn Bằng không phải giả vờ.
Dường như hắn thật sự chưa dung Côn Bằng pháp chiến đấu được mấy lần, như kiểu hắn cũng chẳng coi trọng gì Côn Bằng pháp này vậy.
Song sau khi hắn thật sự sử dụng pháp này thì chỉ trong chốc lát ngắn ngủi đã tu luyện cổ chiến kỹ xa lạ kia đến một cảnh giới không thể tưởng tượng được.
Ngộ tính như vậy đúng là không thể nào tưởng tượng!
Kẻ này nếu là địch, chắc chắn phải loại bỏ bất chấp hậu quả.
Nếu vẫn chưa hoàn toàn đối địch thì cần phải cố gắng hết sức để xóa bỏ mọi hiểu lầm giữa hai bên.
Nếu có cơ hội tạo mối thiện duyên thì ngàn vạn lần không thể bỏ qua cơ hội, nhất định phải bám chặt lấy hắn.
Nhìn khuê nữ nhà mình đánh nhau với Thẩm Thiên khí thế ngất trời, trong mắt Côn Thần Vương lấp lóe tia sáng.
Đứng càng cao ánh mắt nhìn càng xa.
Lão biết rõ thiên tài ngũ vực hiện nay đang xuất hiện lớp lớp, đây chưa chắc đã là một chuyện tốt, đây có lẽ là dấu hiệu mở đầu cho một thời loạn thế.
Trong loạn thế thật sự, cho dù là những chủng tộc cường đại như Thái Hư Côn tộc thì cũng chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ gặp nguy cơ bị hủy dieẹt.
Nhớ năm đó Kỳ Lân tộc cũng bị hủy diệt trong thời loạn thế, bằng không không thể nào yếu hơn hai tộc Long Phụng.
Nếu thời loạn thế mới giáng lâm, Côn tộc chắc chắn phải tìm kiếm một minh hữu cường đại cho mình.
Giờ xem ra, tiềm lực của Thẩm Thiên không thể nào đo lường được.
Nếu có thể nhân lần này kết mối thiện duyên, tương lai chắc chắn sẽ thu được món hời lớn.
Ừm…
Phải nghĩ cách tạo cơ hội cho khuê nữ nhà mình mới được.
Dù sao hiện nay Côn tộc vẫn chưa có Nhân Gian Hành Tẩu, Thẩm Thiên đã đồng ý đảm nhận Nhân Gian Hành Tẩu của Long đảo, hẳn cũng sẽ đồng ý với Côn tộc!
Chương 586: Nước biển hôm nay chua thật! (3)
Dù sao cưỡi côn cũng dễ chịu hơn cưỡi rồng, ngoan hiền hơn cưỡi rồng, điều này là chuyện không thể nghi ngờ được.
Trong lòng Côn Hư đang có ngàn vạn suy nghĩ, trận chiến của Thẩm Thiên và Côn Ngọc bên kia đang dần rơi vào thế giằng co.
Thiếu nữ tóc lam Côn Ngọc lúc này cảm thấy vô cùng ấm ức, vì vàng ta phát hiện thời gian chiến đấu càng ngày càng dài, mình cũng càng ngày càng không làm gì được Thẩm Thiên.
Hai mắt Thẩm Thiên lóe ra ngân quang nhàn nhạt, dườn như có thể nhìn thấu tất thảy chiêu thức, quyền thuật của nàng ta.
Mỗi lần nàng ta vừa mới phát động công kích Thẩm Thiên thật sự giống như đã đoán trước điểm rơi, phá giải nó một cách hoàn mỹ.
Còn bản thân Thẩm Thiên cũng thi triển tạo nghệ võ kỹ Côn Bằng, tốc độ cũng tăng lên như cưỡi tên lửa khiến Côn Ngọc phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Tuy nhiên sau hơn nửa canh giờ, cổ chiến kỹ Côn Bằng của hắn đã từ nửa vời ban đầu tăng lên đến mức nhuần nhuyễn không theo khuôn mẫu, tùy tâm sở dục.
Trong mắt Côn Ngọc, Thẩm Thiên đã đơn giản hóa Thái cổ Côn Bằng, nhất cử nhất động không bàn mà hợp với sự ảo diệu của m Dương vô cực.
Thần vận vô thượng ấy chính là thứ mà tất cả mọi người trong Thái Hư Côn tộc đang siêng năng đi tìm!
Hắn làm ta si mê chết đi được!
“Sao ngươi chỉ thủ không công, không phải thích ta rồi đấy chứ?”
Côn Ngọc nhìn Thẩm Thiên ung dung không vội vã phá tan từng lần công kích của mình thì đột nhiên lặng lẽ truyền âm cho Thẩm Thiên.
Ớ?
Thẩm Thiên hơi sửng sốt, hai chuyện này liên quan gì với nhau à?
Côn Ngọc nở nụ cười xinh đẹp, bỗng nhiên thu hồi lại thế công.
“Được rồi, không đánh nữa, ta nhận thua!”
Nàng ta phẩy tay áo màu lam, cười nói: “Công kích của ta không làm gì được ngươi, ngươi thì không nỡ đánh ta, cứ đánh như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Thẩm Thiên: “…”
Ta có thể nói là chẳng qua bổn Thánh tử chỉ cảm thấy đánh cô trước mặt cha cô thì hơi thất lễ không?
Lỡ như cha cô cũng thuộc dạng cuồng con gái thì biết phải làm sao?
Được rồi, dù sao cũng không phải lần đầu tiên gặp phải mấy cô nàng tự ảo tưởng kiểu thế này.
Không nỡ thì không nỡ vậy, cô vui là được.
Dù sao cũng đang ở địa bàn nhà người ta, Thẩm Thiên cảm thấy mình khách khí một chút cũng tốt.
Chí ít, an toàn!
Mặc dù Thẩm Thiên không sợ chết nhưng chẳng phải là Tam Quang Thần Thủy và ba kiện Thánh khí Côn tộc vẫn chưa về tới tay sao?
Khí thế tán ra trên người Thẩm Thiên chậm rãi thu liễm lại, hắn chắp tay nói với Côn Ngọc: “Côn pháp của công chúa tinh xảo, khiến Thẩm mỗ được mở rộng tầm mắt rồi.”
Côn Ngọc nháy mắt: “Vậy sau này nếu rảnh rỗi chúng ta đánh them vài trận, tiện thể cùng nhau luận bàn.”
Thẩm Thiên cười nói: “Chắc chắn có lần sau.”
“Nếu đã xác định Côn Bằng pháp mà Thẩm mỗ tu luyện là bản hoàn chỉnh vậy Thẩm mỗ sẽ trả lại Côn Bằng pháp hoàn chỉnh cho quý tộc trước!”
Thẩm Thiên vừa dứt lời, ánh mắt Côn Hư và Côn Ngọc lập tức trở nên nóng bổng.
Không còn cách nào khác, không Côn tộc nào có thể ngăn được sự mị hoặc của Côn Bằng pháp!
Bởi vì bản truyền thừa này là thích hợp với Côn tộc nhất, cũng chỉ có Côn tộc mới có thể phóng xuất ra uy năng áo nghĩa mạnh nhất của Côn Bằng pháp.
Ừm, ngoại trừ Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên cảm nhận được khao khát của hai con côn trước mặt nên rất sáng suốt lựa chọn không đùa bỡn với họ nữa.
Hắn chậm rãi đưa tay phải ra, lòng bàn tay kề sát lòng bàn tay Côn Ngọc, dùng thần niệm và pháp lực truyền cho Côn Ngọc Côn Bằng pháp bản đầy đủ.
Thậm chí Thẩm Thiên còn sắp xếp lại một phần lý giải của mình đối với Côn Bằng pháp truyền cho Côn Ngọc.
Dù sao cũng lấy của người ta nhiều chỗ tốt như vậy rồi, Thẩm Thiên vẫn nên có tiết tháo một chút.
“Đây chính là Côn Bằng pháp bản đầy đủ sao? Tinh diệu tuyệt luân, quả nhiên là tinh diệu tuyệt luâ!”
Gương mặt Côn Ngọc vì có được Tổ pháp nên kích động đến mức đỏ bừng, trong miệng không ngừng nỉ non tự nói, giống như đốn ngộ được thiên âm.
Thẩm Thiên: “...”
Thẩm Thiên: “Trưởng công chúa, có thể thả tay ta ra trước được không?”
Năm ngón tay Côn Ngọc vẫn siết chặt lấy năm ngón tay của Thẩm Thiên, vẫn chìm đắm trong ảo diệu của Côn Bằng pháp: “Côn là âm, bằng là dương, âm dương tương hợp, Côn Bằng hoá sinh, kỳ diệu, kỳ diệu!”
Thẩm Thiên nhẹ nhàng rút tay ra nhưng có vẻ Côn Ngọc siết quá chặt nên hoàn toàn không thể rút ra được.
Thẩm Thiên: “Trưởng công chúa, hay người truyền Côn Bằng pháp cho Côn Thần vương tiền bối trước rồi trở về dần dần cảm ngộ có được không?”
Côn Ngọc lù lù bất động: “Hóa ra huyền bí của hóa bằng là như vậy, thần kỳ, quá thần kỳ!”
Thẩm Thiên: “...”
...
Côn Thần Vương liếc nhìn Côn Ngọc: “Để Thánh tử chê cười rồi, có thể là Ngọc nhi quá mức đắm chìm trong cảm ngộ Côn Bằng pháp.”
Dứt lời lão nhẹ nhàng phẩy tay áo, bí mật truyền âm: “Thận trọng một chút, gấp gáp cái khỉ gì!”
Sức mạnh mênh mông tác động lên tay Thẩm Thiên và Côn Ngọc.
Tay hai người bị chấn động thả ra, Côn Ngọc lấy lại tinh thần, khắp khuôn mặt là vẻ mờ mịt: “Bổn công chúa đang ở đâu vậy? Chuyện gì vừa xảy ra thế?”
Thẩm Thiên: “...”
Bầu không khí có hơi xấu hổ, phải chuyển chủ đề thôi!
Côn Thần vương lấy từ trong ngực ra một nhẫn trữ vật đưa cho Thẩm Thiên: “Cảm tạ Thánh tử đã tìm Côn Bằng pháp về cho bổn tộc, đây là chút tâm ý của bổn vương, mong Thánh tử đừng chối từ.”
Mắt Thẩm Thiên sáng lên, vội vàng cười nói khoát tay: “Thần Vương khách khí.”
“Côn Bằng pháp từ xưa đến nay đều là tuyệt học của Côn tộc, trả lại vốn là chuyện đương nhiên.”
“Hơn nữa truyền Côn Bằng pháp lại cho Côn tộc đối với Thẩm mỗ mà nói chỉ là tiện tay thôi, sao lại cần báo đáp chứ!”
Côn Thần vương nhét nhẫn trữ vật vào trong tay Thẩm Thiên: “Lời ấy của Thánh tử sai rồi, đối với ngươi mà nói chỉ là tiện tay thôi nhưng đối với bổn tộc mà nói gần như là ân tái tạo.”
Chương 587: Nước biển hôm nay chua thật! (4)
“Đây chỉ là một chút tâm ý của bổn tộc, nếu Thánh tử kiên trì không nhận thì các Thần tộc khác của ngũ vực sẽ nhìn bổn tộc như thế nào?”
“Hẳn Thánh tử không muốn bổn tộc bị người ta nói xấu sau lưng, bảo chúng ta có ân không báo sao?”
Thẩm Thiên ngẩn người, trên mặt lộ ra vẻ khó xử: “Cái này...”
Một lúc lâu sau hắn thở dài nói: “Thôi được, nếu Côn Thần vương đã kiên trì như vậy, Thẩm mỗ đành mặt dày rồi.”
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nhìn nhẫn trữ vật một chút rồi lại một lần nữa thở dài một tiếng: “Đến mà không trả lễ thì không hay.”
“Thẩm mỗ đột ngột đến đây cũng không mang lễ vật gì, tuy nhiên lúc lịch luyện ở Hỗn Độn Hải Vực có nhặt được một ít lá Ngộ Đạo Trà.”
“Thần Vương và trưởng công chúa vừa có được Côn Bằng pháp hẳn cần phải tốn chút thời gian cảm ngộ tu luyện, pha một bình trà này uống cũng sẽ rất tốt.”
Nói xong Thẩm Thiên lấy từ trong nhẫn chứa đồ ra một bình bạch ngọc tinh mỹ.
Trong bình bạch ngọc trong suốt này có thể nhìn thấy một lá trà màu bạc.
Lá trà này dài chừng ba tấc, có hình dạng như một con Côn Bằng ánh bạc thu nhỏ vô số lần.
Rõ ràng nó nằm im ở đó nhưng lại có hai dòng khí âm dương lưu chuyển giống như đang diễn hóa một loại đại đạo vô thượng nào đó.
Lá trà này dùng để giúp Côn tộc lĩnh hội Côn Bằng pháp, không có gì thích hợp bằng.
Lá Ngộ Đạo Trà!
Hơn nữa còn là lá Ngộ Đạo Trà màu bạc!
Khi Côn Thần vương nhìn thấy lá Ngộ Đạo Trà này, con ngươi không khỏi co rút lại, hô hấp cũng trở nên nặng nề.
Lão biết rõ lá Ngộ Đạo Trà màu bạc quý giá chừng nào, đó chính là cực phẩm trong lá Ngộ Đạo Trà truyền thuyết.
Chỉ có Ngộ Đạo Trà thụ mười vạn năm trở lên mới có thể kết xuất ra lá trà màu bạc.
Hơn nữa cho dù là trà thụ mười vạn năm trở lên thì số lá Ngộ Đạo Trà màu bạc có thể kết xuất được cũng không nhiều.
Ngộ Đạo Trà thụ Trung Châu được Hoang Thạch Đế quân tỉ mỉ bồi dưỡng tám ngàn năm, từ nhỏ đã dùng các loại bảo vật quý hiếm vun xới, hao phí tài nguyên vô số kể, đốt tiền hơn so với Ngộ Đạo Trà thụ mười vạn năm bình thường. Nhưng mặc dù thế nó cũng chưa từng kết xuất được lá Ngộ Đạo Trà màu bạc.
Trên thị trường đồn rằng lá Ngộ Đạo Trà màu bạc trên cơ bản chỉ được biết đến trong cổ tịch.
Cho dù thật sự có thế lực bí mật tìm được lá Ngộ Đạo Trà màu bạc cũng sẽ tự cất kỹ, dùng để đột phá bình cảnh Thánh giai.
Chính vì như thế, thánh giả có nhu cầu cần gấp lá Ngộ Đạo Trà trên thị trường chợ đen thậm chí còn bằng lòng dùng Thánh khí để đổi lá Ngộ Đạo Trà.
Dù vậy cũng là có tiền nhưng không mua được!
Côn Hư không ngờ Thẩm Thiên lại có thể tìm được thứ chí bảo này ở Hỗn Độn Hải Vực !
Hơn nữa, còn vừa hay là lá Ngộ Đạo Trà có ẩn chứa Côn Bằng pháp!
Loại lá trà này với Côn Hư mà nói còn quý hơn gấp mấy lần lá Ngộ Đạo Trà cùng cấp khác.
Dù sao lão cũng vừa thu hồi Côn Bằng pháp, trong tình huống bình thường cần hao phí năm tháng dài đằng đẵng để cẩn thận cảm ngộ ảo diệu.
Nếu có thể có được lá Ngộ Đạo Trà này chắc chắn có thể rút ngắn thời gian đến mức thấp nhất, hơn nữa chiều sâu lĩnh ngộ cũng tăng thêm một bậc.
Nói không chừng còn có cơ hội thành tiên trong đó.
Hơi thở của Côn Hư nặng nề, lão cũng muốn mở miệng từ chối như Thẩm Thiên.
Dù sao kết giao giữa các thế lực lớn, kết giao giữa người với nhau từ chối đưa đẩy là chuyện rất bình thường.
Nhưng lão lại hơi lo được lo mất, nếu lão vờ từ chối, tiểu tử Thẩm Thiên này lấy về thật thì sao?
Được rồi được rồi, không thể mạo hiểm!
Côn Hư nhận bình bạch ngọc, mặt cười ra cả nếp nhăn: “Cái này đúng là ngại quá! Thánh tử khách sáo rồi, nhận thì ngại quá, nhận thì ngại quá!”
“Thật là hâm mộ Trương Thánh chủ có thể nhận được cao đồ như Thánh tử, nếu bổn vương cũng có được hậu bối như Thánh tử thì nằm mơ cũng cười thành tiếng mất!”
Vốn chỉ là mấy lời khách sáo nhưng mắt Côn Hư cũng dần đỏ lên.
Trước đây gặp các vãn bối yêu tộc khác ở Bắc Hải, Côn Hư cũng sẽ nói câu tương tự nhưng lão biết đó chẳng qua là lời khách sáo.
Chỉ với con ruột của mình Côn Hư mới không nói những lời này thôi.
Dù sao trước có Côn Ngọc, sau có Côn Minh, hai người này đều thuộc hàng thiên kiêu số một Bắc Hải!
Nếu nói Côn Hư hâm mộ con cái nhà khác thì đúng là mấy lời nói đùa.
Nhưng, đứng trước mặt Thẩm Thiên Côn Hư thật sự cảm thấy chua chua.
Lão tự hỏi thực lực cùng thiên phú tài tình của mình cho dù không bằng Thần Tiêu Thánh Chủ, cũng chỉ là hơi kém hơn một chút thôi. Vốn lão còn trông cậy dựa vào Côn Minh lật ngược một ván vượt qua đệ tử của Trương Long Uyên, kết quả thì hay rồi, bổn vương sinh ra thứ đồ chơi gì vậy?
Cùng là đi lịch luyện Hỗn Độn Hải Vực , Thần Tiêu Thánh tử người ta chẳng những lĩnh ngộ được Côn Bằng pháp hoàn chỉnh trong Côn Bằng ngọc bích còn hái được chí bảo vô thượng như lá Ngộ Đạo Trà màu bạc này.
Côn Hư cũng không tin Thẩm Thiên chỉ hái được một lá Ngộ Đạo Trà, chẳng qua trùng hợp là có một chiếc hình dạng Côn Bằng nên mới nỡ tặng đi luôn.
Rõ ràng tiểu tử này thu hoạch được rất nhiều thứ trong Hỗn Độn Hải Vực .
Chí ít Ngộ Đạo Trà này hắn chắc chắn hái được rất nhiều.
Còn nhi tử nhà mình thì sao chứ!
Ngươi nhìn đi, nó vào Hỗn Độn Hải Vực xông xáo mấy tháng ngay cả một sợi lông cơ duyên cũng không tìm được.
Vất vả lắm mới gặp được Côn Bằng ngọc bích, muốn miễn cưỡng ngộ Côn Bằng pháp hoàn thành hóa Bằng, kết quả tẩu hỏa nhập ma biến thành con chim kia.
Mẹ nó, đúng là mất mặt côn quá mà!
Trương Long Uyên ơi Trương Long Uyên, bản thân ngươi thiên tư mạnh thì cũng thôi đi, vì sao thu đồ đệ còn yêu nghiệt hơn ngươi vậy!
Nước biển trong Côn Vương điện hôm nay chua thật!
Chua thật đấy!!!