Trong đại điện cổ kính, Côn Hư và Côn Ngọc đứng bên cạnh nhau.
Trước mặt bọn họ là một hồ cá khổng lồ, bên trong có một con cá muối.
Khụ khụ, là ngâm một con cá côn.
Lúc này đã một tiếng trôi qua, kể từ lần đầu tiên hai người gặp mặt Thẩm Thiên, nhưng trong lòng bọn họ vẫn không thể bình tĩnh được.
Côn Hư: "Thiên kiêu!"
Côn Ngư: "Trích tiên!"
Côn Minh đang ngâm mình trong hồ cá: "..."
Một lúc sau, cuối cùng Côn Minh không thể chịu đựng được biểu cảm kỳ lạ của cha và chị gái.
Khóe miệng của hắn ta giật giật: "Cha và tỷ cùng tên kia nói chuyện gì? Có phải hắn không đồng ý trả Côn Bằng pháp không?"
Sắc mặt Côn Hư trầm xuống: "Cái gì mà tên kia? Thật không có phép tắc! Đó là Thần Tiêu thánh tử!"
Côn Ngọc liếc mắt nhìn Côn Minh, nghĩ thầm: "Đó là anh rể tương lai của đệ!"
Côn Hư nhìn vẻ đáng thương của Côn Minh trong hồ cá, đối với con trai mình vốn là có chút không đành lòng, vậy mà lúc này lại biến thành ghen tỵ.
Lão hừ lạnh nói: "Hôm nay cha đã gặp Thần Tiêu thánh tử, con thật sự cần học hỏi khí phách của hắn."
"Ỷ có chút thiên phú thì ra vẻ kiêu ngạo đi làm mưa làm gió ở Bắc Hải, còn muốn ra ngoài gây sự, giành giật với người khác."
"May mà Thần Tiêu thánh tử người ta có phong thái phi phàm nên không so đo với con, chứ chỉ riêng việc con xung đột đến mấy lần với người ta cũng đã đủ cho người ta cắt con làm thành món cá sống rồi."
Côn Minh phẫn nộ: "Cha, tại sao cha lại đi bên vực người ngoài?"
"Chẳng qua Thẩm Thiên hắn chỉ là Kim Thân kỳ, nếu không phải con tẩu hỏa nhập ma thì đã có thể trấn áp hắn bằng một tay!"
Côn Ngọc cười nhạo Côn Minh nhìn ngu ngốc: "Đệ đệ ngốc nghếch của ta ơi, đệ hoàn toàn không có hiểu biết gì về sức mạnh cả."
Trong mắt nàng lóe lên một tia sáng khát khao lấp lánh: "Hắn thực sự là thiên kiêu vô thượng, thiên phú của đệ so với hắn chỉ như hạt bụi mà thôi."
Côn Minh: "???"
Tỷ à, không phải hai tiếng trước tỷ còn muốn đánh tiểu tử kia trút giận thay ta sao?
Tại sao mới qua một lúc thì đã thay đổi rồi? Dường như tỷ nhắc tới hắn là như đến thời kỳ động dục vậy, sao tỷ thay đổi nhanh thế?
Không ai hiểu con bằng cha, nhìn nét mặt này của Côn Minh, trong lòng Côn Hư biết chắc chắc tiểu tử này sẽ không phục, không chừng còn đang nghĩ cách làm chuyện xấu!
Vì để tránh tiểu tử không biết suy nghĩ này đi gây phiền phức cho Thẩm Thiên, Côn Hư quyết định cảnh báo trước cho hắn ta.
Côn Hư chậm rãi đi tới trước hồ cá khổng lồ, nhẹ nhàng gõ vào thành hồ cá.
Ầm!
Làn sóng mãnh liệt khiến toàn bộ nước trong hồ cá dâng trào, cơ thể Côn Minh đột nhiên xoay tròn điên cuồng.
Một lát sau mới dừng lại.
Nhìn vẻ mặt Côn Minh u oán, Côn Thần Vương lạnh nhạt nói: "Cho con thời gian suy nghĩ và tỉnh táo lại một chút, nhân tiện nói con biết một chuyện, sức mạnh của Thẩm Thiên còn cao hơn cả tỷ tỷ của con."
Cái gì!
Cả người Côn Minh đều sững sờ khi nghe lời cha nói.
Côn Minh biết sức mạnh của sư tỷ nhà mình, dù sao hắn ta cũng bị Côn Ngọc đánh từ nhỏ đến lớn.
Thậm chí khi còn bé, động lực tu luyện ban đầu của Côn Minh chỉ là để một ngày nào đó trở nên mạnh mẽ hơn tỷ tỷ.
Sau đó thì sẽ không bị tỷ tỷ đánh nữa!
Và Côn Minh biết rất rõ tỷ tỷ của hắn ta đã đột phá đến Thông Thần cảnh.
Nếu là Thông Thần cảnh bình thường thì không sao, Côn Minh tự tin có thể ngang hàng hoặc thậm chí là đánh bại được.
Bản thân Côn Ngọc là thiên kiêu đứng đầu Bắc Hải, cho dù tư chất chỉ kém một nửa so với Côn Minh mà thôi.
Trước khi đột phá thành công, Côn Minh gần như không thể ngang tài ngang sức với Côn Ngọc chứ đừng nói là chiến thắng.
Nếu muốn đánh thắng Côn Ngọc thì ít nhất phải đột phá đến cấp Thiên Tôn.
Côn Minh nghiến răng nghiến lợi: "Đáng ghét! Rốt cuộc tên này thu được bảo vật gì ở Hải Vực Hỗn Độn, mà chỉ mấy tháng ngắn ngủi có thể đột phá đến Thông Thần cảnh?"
Côn Hư ôm trán, ánh mắt nhìn một tên ngốc: "Tu vi của hắn vẫn là Kim Thân cảnh."
Kim Thân cảnh?
Côn Minh sửng sốt, trong suy nghĩ cảm thấy không thể nào được.
Hắn ta tự lẩm bẩm: "Không có khả năng, tại sao Kim Thân cảnh lại có thể đánh bại được Thông Thần cảnh?"
Điều này hoàn toàn thách thức sự hiểu biết của hắn ta, cho dù thật sự là người tài năng vô song cũng không có khả năng đánh bại được thiên tôn.
Đây là định luật mà năm vực công nhận, dù sao vượt qua nghìn dặm mới có thể tìm được một thiên tài tuyệt thế chiến đấu với một đẳng cấp lớn.
Đủ để được gọi là thiên kiêu.
Có thể thắng hai đẳng cấp lớn, vậy thì gọi là gì?
Yêu nghiệt, quái vật hay biến thái?
Hắn ta nghi ngờ, nhìn Côn Hư chăm chú: "Cha, tại sao cha lại gạt con? Cha thật sự là cha của con sao?"
"Không đúng, đây nhất định là ma thuật, có người đã lao vào vực thẳm tuyệt vọng và dùng ma thuật để đối phó với ta, nghĩ rằng ta sẽ dễ bị mắc lừa sao!"
"Ta khuyên các ngươi lập tức hủy bỏ ma thuật và rời khỏi đây, nếu không đợi cha và tỷ tỷ ta đến thì các ngươi có là thánh nhân cũng không thể chạy thoát!"
Côn Hư: "..."
Côn Ngọc khóe miệng co giật, đệ đệ tốt của ta đã bị đánh đến điên rồi.
Ngoài ra, Hư Côn hóa bàng vốn là do căn nguyên lột xác, cả thân thể và linh hồn đều cần tiêu hao số lượng lớn căn nguyên.
Từ lúc Côn Minh tẩu hỏa nhập ma đến nay, trạng thái vẫn luôn không ổn định, đột nhiên hôm nay nghe thông tin nặng nề như vậy thì bị kích thích cũng rất bình thường.
Côn Ngọc bất đắc dĩ nhìn qua Côn Hư: "Cha, nếu không thì cha tái sinh một cái khác?"
Côn Hư khóe miệng giật giật, nha đầu này xác định Côn Minh nhanh chóng đột phá đến Thiên Tôn cảnh, sau này chưa chắc có cơ hội khiêu chiến.
Còn hy vọng cha sẽ sinh ra người khác để ăn hiếp đệ đệ à?
Mặc dù đứa con trai ngốc trước mặt này so với Thần Tiêu thánh tử thì càng không ra hồn, chẳng qua dù sao đi nữa cũng là con của mình, Côn Hư cũng chỉ có thể véo mũi thừa nhận.
Chương 589: Bia cổ cấm kỵ của Thái Hư Côn tộc (2)
Lão bất đắc dĩ nói: "Không có tiền đồ gì cả, công nhận con của người khác ưu tú hơn con mình khó khăn đến vậy sao? Đúng là ếch ngồi đáy giếng!"
"Thẩm Thiên thánh tử người ta đã đem trả "Côn Bằng pháp" hoàn chỉnh cho bổn tộc, có ơn rất lớn đối với tộc mình."
"Nếu sau này con gây phiền phức cho hắn thì hãy xem cha trừng trị con thế nào!"
Côn Hư nói xong ánh mắt sâu xa, một đạo ánh sáng màu xanh âm u từ trong tay bắn ra, rơi vào giữa chân mày của Côn Minh.
Côn Minh đột nhiên cảm thấy vô số diệu pháp thần bí hiện lên trong đầu mình, đó là căn nguyên diệu pháp thuộc về thần thú của Côn Bằng.
Nếu Côn Pháp thuộc âm, Bằng Pháp thuộc dương và cô âm không sinh, cô dương không dài thì Côn Pháp và Bằng Pháp đã hoàn toàn được tinh luyện thành một thể Côn Bằng pháp.
Tuy ban đầu Côn Minh chỉ lĩnh hội được một phần của Côn Bằng pháp, không thể hóa bằng mạnh mẽ, nhưng hắn ta vẫn có ấn tượng khái quát về Côn Bằng pháp.
Hắn ta có thể xác định rõ, Côn Bằng pháp xuất hiện trong đầu bản thân lúc này tuyệt đối là thật.
Nếu nghiên cứu tu luyện dựa theo loại pháp môn này thì chắc chắn trong một thời gian có thể hóa bằng!
Cho nên đây không phải là ma thuật đặc biệt???
Sau khi cảm ngộ sơ lược Côn Bằng Pháp chỉnh lý xong, Côn Minh rất vất vả mới khôi phục lại tinh thần đang kích động, nhìn Côn Hư và Côn Ngọc.
Nhưng khi nghĩ lại lời nói của hai người, trong lòng hắn ta lại rối bời.
Kim Thân ép Thông Thần? Giả dối!
Chẳng qua hôm nay hắn ta đã thu được "Côn Bằng pháp" hoàn chỉnh, thần lực hỗn loạn trong cơ thể Côn Minh dần dần khai thông, tinh thần cũng dần được ổn định.
Hừ!
Thật ra, chủ yếu là sau khi thu được Côn Bằng pháp thì Côn Minh đột nhiên cảm thấy thoãi mái toàn thân, dường như thoát ra khỏi sự ràng buộc, trong nháy mắt thần lực trở thành sự trợ giúp thần thánh.
Tuy rằng trước đây trải qua đả kích lớn, nhưng năng lực phản đòn của hắn ta càng mạnh hơn và ít nhất tinh thần cũng không thất thường nữa.s
...
Thấy tinh thần Côn Minh đã ổn định, Côn Hư gật đầu: "Lần này, Thần Tiêu thánh tử không chỉ trả vô thượng pháp cho bổn tộc mà còn tặng bản vương một phần lá trà ngộ đạo vô giá."
Nhìn hai đứa con mình, Côn Hư nói: "Đợi sau khi bản vương pha loại trà ngộ đạo này thì các con cũng uống một chén đi. Cái này sẽ giúp ích rất lớn khi cảm ngộ "Côn Bằng pháp"."
Côn Minh bĩu môi: "Lá trà này có gì hiếm lạ đâu? Bản thân con hoàn toàn cũng có thể lĩnh ngộ được ảo diệu trong Côn Bằng pháp."
Sắc mặt Côn Hư trầm xuống, đứa con xui xẻo này càng ngày càng không nghe lời rồi!
Dường như nghĩ đến điều gì, Côn Hư nói: "Tốt lắm, vậy thì không có phần của con."
Côn Hư lấy ra một bộ ấm trà cực phẩm, đặt trước mặt Côn Minh, bắt đầu dùng nước suối cực phẩm của Côn tộc mà rửa.
Sau khi đun và rửa sạch bộ ấm trà, cả bộ ấm trà đều tỏa ra một mùi trà thơm nhàn nhạt, đó là hương trà còn sót lại trong quá trình nấu trà.
Trong hư không dường như vang lên âm thanh gì đó, pháp tắc ảo diệu vòng xung quanh, vô cùng kỳ lạ.
Côn Minh bĩu môi, không phải chỉ là trà đạo sao!
Tên trộm ác độc Thẩm Thiên mê hoặc muội muội Biên Tiên của ta, đoạt tình yêu của bản côn, đừng tưởng rằng đem trả "Côn Bằng pháp" thì bản côn sẽ mang ơn!
Sớm muộn cũng có một ngày, bản côn sẽ đường đường chính chính đánh bại ngươi để tất cả mọi người biết ngươi không được!
Đúng vậy, cho tới bây giờ Côn Minh vẫn không tin Thẩm Thiên có thể đánh bại Côn Ngọc.
Hắn ta nghĩ, tỷ tỷ chắn chắn thấy Thẩm Thiên đẹp trai nên mới cố tình nhường hắn.
Chỉ cần hắn ta nỗ lực tu luyện hoàn chỉnh bản "Côn Bằng pháp" thì nhất định có thể đạt được vị trí Côn Bằng chí tôn và trấn áp Thẩm Thiên.
Đến lúc đó thì Biên Tiên muội muội cũng sẽ biết quay đầu và trở lại trong vòng tay của bản côn.
Cho nên lúc này, tuyệt đối bản côn không thể uống trà của Thẩm Thiên đưa, dù sao bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm.
Có thể nói, Côn Bằng pháp là tam quang thần thủy của Côn tộc.
Nếu hắn ta uống trà ngộ đạo của Thẩm Thiên thì tương lai sao còn có chỗ đứng?
Hừ, không uống!
Ta là Thái Hư Côn tinh nhuệ, tại sao phải khom lưng vì một chén trà?
Trong khi Côn Minh hạ quyết tâm không uống trà ngộ đạo, kiên quyết nghiên cứu Côn Bằng pháp hoàn chỉnh thì cuối cùng Côn Hư cũng lấy lá trà ra.
...
Bình bạch ngọc còn chưa mở ra thì trong hư không đã vang lên âm thanh huyền diệu.
Loại âm thanh huyền diệu, bí ẩn và lúc ẩn lúc hiện trong hư vô này hoàn toàn không thể đoán được ý nghĩa sâu xa nào nhưng vẫn ẩn chứa thần vận đặc thù.
Trong nháy mắt khi âm thanh vang lên, cả Côn Hư và Côn Ngọc đều cảm nhận rõ ràng thần lực "Côn Bằng pháp" trong cơ thể mình trở nên sôi nổi.
Trong hồ cá, Côn Minh khép hờ hai mắt, dường như vẫn đang tập trung chìm đắm trong ngộ đạo, chỉ là mỏ chim vô tình giật giật, hình như có hơi đau răng.
Khóe miệng Côn Hư khẽ nhếch lên, lấy những lá trà ngộ đạo lấp ánh ánh sáng màu bạc từ trong bình bạch ngọc, giọng nói mờ mịt kia càng trở nên rõ ràng hơn.
Lá trà tự động trôi lơ lửng trong hư không, giống một con Côn Bằng thu nhỏ, bồng bềnh trôi trong linh khí mơ hồ.
Hương vị của trà lập tức lan ra trong toàn bộ đại điện.
Côn Hư dùng hai tay bấm ấn pháp hết cái này đến cái khác, đánh vào trong lá trà ngộ đạo.
Đột nhiên, hương vị trà ngộ đạo được bốc lên toàn diện, trong toàn bộ đại điện đều tràn ngập trà khí.
Trong hương trà đậm đà này, thần hồn của Côn Minh và Côn Ngọc tựa như đầu khói thuốc bị dập tắt, trở nên vô cùng phấn khích và nhạy bén, cả nhận thức cũng tăng lên rất nhiều.
"Quá kỳ diệu!"
Côn Hư tự lẩm bẩm, giọng nói không nhỏ, bảo đảm vừa đủ để Côn Minh trong hồ cá nghe được.
Chương 590: Bia cổ cấm kỵ của Thái Hư Côn tộc (3)
Ánh mắt lão nóng rực: "Lá trà này còn siêu phàm hơn so với tưởng tượng của bản vương. Chắc chắn là cây trà ngộ đạo hơn mười vạn năm."
"Cây trà ngộ đạo này tối thiểu cũng ba mươi vạn năm, thậm chí có thể là cây trà ngộ đạo hơn năm mươi vạn năm!"
"Giá trị của một mảnh lá trà ngang bằng với một món thánh khí tốt!"
"Một bình trà có thể so sánh với thánh khí, xa xỉ, quá xa xỉ!"
"Ngọc nhi, lát nữa con hãy uống thêm vài chén."
Trên mặt Côn Ngọc để lộ nụ cười mê người: "Con biết, con nhất định nổ lực lĩnh ngộ Côn Bằng pháp, sớm ngày huyết mạch thăng thiên, trở thành Côn Bằng thực thụ."
Côn Hư một bên pha chế trà ngộ đạo, một bên gật đầu vui mừng: "Con giống như đã được giác ngộ, cha rất vui mừng."
Hương trà trong đại điện càng lúc càng nồng, chuyển động của Côn Minh trong hồ cá dần dừng lại, trong mỏ chim truyền ra tiếng nuốt nước bọt.
Hắn ta mở đôi mắt vốn đang nhắm nghiền, ánh mắt trong đợi nhìn nước trà đang sôi.
Mùi trà này, thậm thơm nha!
Hiển nhiên, Côn Hư không có ý định chia trà cho Côn Minh.
Lão lấy lá trà ngộ đạo ngâm nước suối, từ từ tách đạo vận trong trà ra, pha chế một bình trà đầu tiên.
Chậm rãi rót một chén cho lão và Côn Ngọc, Côn Hư mỉm cười nói: "Ngọc nhi, bản vương dự định xin Thần Tiêu thánh tử đảm nhiệm nhân gian hành tẩu của bổn tộc, không biết con cảm thấy thế nào?"
Dường như Côn Ngọc nghĩ đến điều gì, sắc mặt ửng đỏ: "Cha là tộc trưởng của bổn tộc, chuyện mời Thẩm huynh đảm nhiệm nhân gian hành tẩu, vì sao phải thương lượng với con gái?"
Trên mặt Côn Hư tươi cười, lộ vẻ "rõ ràng": Con không cần thiết phải ký khế ước với Thần Tiêu thánh tử!"
"Đương nhiên cha sẽ cân nhắc tâm nguyện của con, nếu con không đồng ý thì cha cũng có thể chọn những cô gái khác ký khế ước với Thần Tiêu thánh tử."
Dù sao, lão chính là muốn cưỡi hắn nha!
...
Côn Ngọc nhẹ nhàng uống nước trà ngộ đạo, nước trà ấm nóng khiến khuôn mặt nàng trở nên đỏ bừng.
Nàng suy nghĩ trong giây lát rồi nói: "Thần Tiêu thánh tử là thiên kiêu vô cùng mạnh mẽ ở Đông Hoang, có quan hệ không tệ với Long tộc, nếu tùy tiện ký khế ước cùng một vị tộc nữ thì có phần không được xem trọng lắm."
"Con là trưởng công chúa trong tộc, hưởng thụ vinh quang của bổn tộc, đương nhiên cũng sẽ gánh vác trách nhiệm của công chúa, cha sẽ là chủ nhân của khế ước."
Trong hồ cá, Côn Minh: "???"
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tại sao Thần Tiêu thánh tử lại đảm nhiệm nhân gian hành tẩu của Côn tộc chúng ta?
Các người có hỏi qua ý kiến của bản côn sao? Các người không biết ta từng có chuyện với tên kia rồi sau đó còn đánh hắn một trận không?
Thẩm Thiên vô liêm sỉ, đã đoạt Biên Tiên muội muội của bản côn thì thôi đi, còn dám đánh trúng ý đồ của tỷ tỷ ta, sau đó chuẩn bị kết hợp cùng tỷ tỷ để đánh ta sao?
Đáng ghét, được nước lấn tới!
Côn Minh mở mắt, rít gào trong hồ cá: "Con phản đối, con phản đối tên đó đảm nhiệm nhân gian hành tẩu của bổn tộc!”
Côn Thần Vương liếc mắt nhìn đứa con trai ngốc nhà mình, thản nhiên uống một chén trà ngộ đạo: "Thẩm Thiên thánh tử cũng không cưỡi con, có đến lượt con phản đối sao?"
Uống trà ngộ đạo, toàn thân Côn Thần Vươn tỏa ra ánh sáng màu bạc rực rỡ, trong đôi mắt như có những vì sao lơ lửng.
Lão cảm thán: "Trà ngon, quả nhiên là trà ngon!"
"Sau khi uống trà xong và bế quan vài ngày, lĩnh ngộ được ảo diệu của Côn Bằng pháp thì chắc chắn bản vương có thể giỏi hơn nữa!"
Côn Ngọc nói: "Cha, Côn tộc của ta có mâu thuẫn với Long tộc. Nếu Thần Tiêu thánh tử ngại vì tình cảm với Long Đảo mà không chấp nhận ký khế ước với con thì sao?"
Côn Thần Vương sửng sờ một chút, sau đó sắc mặt khó coi.
Đúng vậy!
Lỡ như Thần Tiêu thánh tử từ chối thì làm sao bây giờ?
Nếu là người bình thường đảm nhiệm nhân gian hành tẩu của Côn tộc thì quả thực là nở mặt tổ tiên.
Nhưng Côn Thần Vương không quên rằng tên Thẩm Thiên này là một đứa con khí vận chân chính, nhất định là con riêng của thiên đạo.
Dường như gánh trách nhiệm nhân gian hành tẩu với hắn cũng không có gì khác biệt.
Có vẻ không dễ dàng ôm bắp đùi này nha!
Này, trà trong miệng hình như không có hương vị gì!
...
Qua một lúc lâu, Côn Thần Vương vỗ tay: "Đúng vậy, để Thần Tiêu thánh tử đi lĩnh hội tấm bia cổ cấm kỵ!"
Lĩnh hội bia cổ cấm kỵ?
Trên mặt Côn Ngọc lộ vẻ lo lắng: "Cha, cha có nghiêm túc không?"
Cái gọi là bia cổ cấm kỵ là dùng để chỉ một tấm bia đồng được thủy tổ của Côn tộc vớt lên từ vực thẳm tuyệt vọng, trên mặt điêu khắc đạo văn vô cùng huyền diệu.
Đạo văn này huyền diệu khó lường không gì bằng, bên trong chứa đựng đạo nghĩa sâu xa, có sức hấp dẫn trí mạng đối với đại thánh cấp cường giả.
Theo truyền thuyết, chứng cứ cho rằng thủy tổ của Thái Hư Côn tộc sau khi lĩnh hội được tấm bia đồng này thì tu vi tăng mạnh và sau đó xưng đế.
Do đó, nhất mạch xưng bá ở Bắc Hải của Thái Hư Côn tộc được hình thành.
Vì vậy, tấm bia cổ này còn được gọi là tấm bia căn nguyên của Thái Hư Côn tộc, địa vị cao cả và là nòng cốt đáng tin cậy của thiên kiêu bổn tộc.
Thậm chí sở dĩ năm đó Côn Bằng đại thánh mạo hiểm lẻn vào vực thẳm tuyệt vọng sâu bốn trăm vạn trượng cũng vì hi vọng có thể tìm cách lĩnh hội bảo vật tương tự như tấm bia cổ này.
Chỉ tiếc là khí vận của ông không xong rồi.
Vì sao tấm bia cổ thần kỳ như vậy mà Côn tộc lại gọi là tấm bia cấm kỵ?
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì từ xưa đến nay, ngoại trừ thủy tổ ra, tất cả những tuyệt thế thiên kiêu của Côn tộc lĩnh hội tấm bia cổ này thì đều không có kết cục tốt.
Một số người ngồi đợi đến hao gầy trước bia cổ hàng nghìn năm, căn nguyên bị tiêu hao như ngọn đèn cạn dầu, cuối cùng vẫn không thể thức tỉnh được.
Một số khác bị cưỡng ép ra khỏi bia cổ, dẫn đến tẩu hòa nhập ma còn tự bùng nổ thần lực đến chết.
Còn những người thành công lĩnh hội diệu pháp vô thượng nào đó, nhưng cả người đều biến thành đạo vận và bị bia cổ hấp thụ.
Đúng vậy, bị bia cổ hấp thụ.