Hơn nữa, những thiên kiêu đều tươi cười khi bị bia cổ hấp thụ, giống như hòa vào làm một với bia cổ là chuyện vô cùng vinh quang vậy.
Kết cục quỷ dị như vậy đã khiến vô số người của Côn tộc sởn tóc gáy.
Dần dà, rất ít người của Côn tộc dám lĩnh hội tấm bia cấm kỵ này, thậm chí còn ít bàn luận về nó.
...
Côn Thần Vương ánh mắt sáng ngời: "Mọi người đều biết, nếu như không có kinh thế Đại đế ra sức giúp đỡ trấn áp khí vận của năm vực thì hầu như những người lĩnh hội khối bia cổ này đều phải chết!"
“Nhưng Thẩm Thiên được sao?"
Côn Thần Vương quả quyết nói: "Nếu ngay cả Thẩm Thiên cũng không thể lĩnh hội thành công diệu pháp trong bia cổ thì cũng không ai có thể lĩnh hội được."
Đáng tiếc là, ban đầu khi sư tổ tìm hiểu bia cổ diệu pháp thành công thì lấy lý do "phương pháp này quá nguy hiểm" nên vẫn không để lại bản truyền thừa hoàn chỉnh.
Bằng không cứ truyền thụ cho Thẩm Thiên, để tránh cho Thẩm Thiên mạo hiểm như vậy.
"Trước tiên, bản vương sẽ báo cáo sự việc với Thần Tiêu thánh chủ và Thần Tiêu thánh tử, liệt kê rõ ràng lợi ích và tác hại!"
Sau một hồi suy nghĩ, Côn Thần Vương cảm thấy nên giải quyết chuyện này ổn thỏa chút!
Suy cho cùng dù không có lợi ích gì nhưng nếu lỡ như xảy ra chuyện thì lão cũng không thể không dính tội nha!
Côn Thần Vương và Côn Ngọc uống từng chén trà ngộ đạo, rất nhanh thì ấm trà đã nhìn thấy đáy.
Bên kia, Côn Minh cảm thấy chạnh lòng.
Vừa thu được "Côn Bằng pháp" xong, nên loại trà ngộ đạo này đối với hắn ta vô cùng mê hoặc.
Vốn còn tưởng cha chỉ giả vờ một chút, đều là cha con với nhau dù sao vẫn có thể chia cho hắn ta một chén.
Không ngờ cha của hắn ta có thể tàn nhẫn như vậy, đến một chén trà cũng không để lại cho bản côn, chẳng lẽ bản côn được nhặt về sao?
Nhìn thấy một chút nước trà ngộ đạo cuối cùng được Côn Hư đổ ra khỏi ấm, trong ấm không còn một giọt, rốt cuộc Côn Minh cũng chịu đựng không nổi.
...
Hắn ta mở đôi mắt đầy mong đợi, nhìn Côn Hư và Côn Ngọc: "Cái này, cha, tỷ tỷ..."
"Trà này thơm quá! Có thể...có thể chia cho ta một chén được không?"
Thánh Quang điện, cung điện của Côn Tộc dùng để tiếp đãi những vị khách quý nhất.
Toàn bộ cung điện lấp lánh và xa hoa được gọt giũa từ đá thủy tinh quý giá ở Bắc Hải.
Xung quanh điện trồng kỳ trân dị thảo, mùi hương hoa lan tỏa khắp nơi, chỉ riêng nồng độ linh khí đã mạnh hơn rất nhiều lần so với những nơi khác ở Bắc Hải.
Thẩm Thiên ngồi xếp bằng bế quan trong mật thất của Thánh Quang điện, chậm rãi lấy ra nhẫn trữ vật do Côn Hư đưa cho.
Thẳng thắn mà nói thì tên Côn Hư này khá hào phóng, không gian bên trong cái nhẫn trữ vật này không hề kém cạnh Thương Minh giới, chỉ riêng giá trị một cái nhẫn đã có thể so sánh với linh khí cực phẩm.
Dĩ nhiên, vật phẩm xuất ra từ trong nhẫn thì vẫn thua kém hơn.
Trong cái nhẫn trữ vật này có ba món thánh khí và một bình nước thần trong suốt, tất cả đều tỏa ra ánh sáng rạng ngời.
Trong kiện ba món thánh khí, vật thứ nhất là một chiếc áo choàng màu bạc, toàn thân được bao phủ bởi pháp tắc văn lạc, gần như hoàn toàn hòa vào hư không, nếu không quan sát kỹ thì sẽ không thể phát hiện.
Trên chiếc áo choàng có treo một viên ngọc, trên mặt viên ngọc giới thiệu nguồn gốc của áo choàng.
Chiếc áo choàng này được gọi là "áo choàng hư vô", thuộc thánh khí hạ vị nhưng độ quý giá có thể sánh ngang với thánh khí trung vị.
Bởi vì sau khi trang bị chiếc áo choàng này thì có thể hoàn toàn thu hồi hơi thở bản thân, lẩn trốn và hòa làm một vào trong hư không, ngay cả thánh giả Độ Kiếp kỳ cũng khó mà phát hiện được.
Trong chiến đấu, chiếc áo choàng này có thể điều khiển sức mạnh của hư không và giúp chủ nhân đánh tan hàng loạt đòn tấn công, có thể xem là thánh phẩm phòng vệ và bảo toàn sinh mệnh.
Mặc dù hiệu quả che dấu hơi thở thì vô dụng với Thẩm Thiên, nhưng hắn vẫn rất thích hình dáng chiếc áo choàng này, hơn nữa đồ chơi này rất phù hợp với Côn Bằng pháp của hắn.
Mặc vào chiếc áo choàng này, Côn Bằng pháp của hắn và hư không hòa vào nhau, có thể tăng cường được sức mạnh.
Còn món thánh khí thứ hai và thứ ba là một cặp trường kiếm thuộc thánh khí hạ vị, cả một thanh kiếm toàn màu tím và chuôi kiếm là màu xanh lam.
Hai thanh kiếm này là một cặp, khi cả hai cùng phối hợp tiêu diệt địch thì sức mạnh có thể sánh ngang với thánh khí trung vị, uy lực đáng sợ có thể dễ dàng giết thần giết phật, vô cùng sắc bén.
Nghe nói cặp kiếm này xuất thân từ Thục Sơn thánh địa, là chế phẩm mô phỏng theo Tử Thanh song kiếm quý báu đến từ Thục Sơn trấn.
Tử Thanh song kiếm thực sự được làm bằng hai loại tiên kim vô thượng, xem như là đế khí, có sức mạnh đáng sợ vô địch năm vực.
Tuy sức mạnh của hai thanh kiếm này còn kém xa so với Tử Thanh song kiếm chính hiệu, nhưng cũng là cặp kiếm được một vị tuyệt đại Kiếm Thánh hết lòng nuôi dưỡng trong chiến trường thượng cổ từ hàng nghìn năm trước.
Trên chiến trường năm đó, có vô số Tà Linh và yêu ma không thể kháng cự và đã bỏ mạng dưới thánh kiếm này.
Chỉ tiếc là vị kiếm thánh kia cũng chỉ là thánh giả, cuối cùng vẫn bị kẻ địch mạnh tiêu diệt.
Và cặp thánh kiếm này cũng tình cờ rơi vào trong tay của Côn tộc.
Chẳng qua, từ xưa đến nay rất ít người trong Côn tộc thích sử dụng kiếm, nên cặp thánh kiếm này vẫn luôn được cất giữ trong kho báu của Côn tộc.
Hiện tại lão tặng lại cho Thần Tiêu thánh tử, hai thanh kiếm này có thể dùng để gây thiện cảm tốt, dù sao Côn Hư còn nhớ Thần Tiêu thánh chủ có sử dụng kiếm.
Là đệ tử Thần Tiêu thánh chủ, kiếm pháp của Thẩm Thiên cũng không tệ, chắc là sẽ thích Tử Thanh song kiếm này!
Trên thực tế, Côn Hư đã đoán đúng, Thẩm Thiên vô cùng yêu thích Tử Thanh song kiếm.
Tạm thời không bàn đến sức mạnh thì chỉ riêng hình dáng cũng đã rất chói mắt rồi.
Chương 592: Tử Thanh song kiếm, kiếm quyết vô thượng (1)
Cả thanh kiếm màu tím, giống được điêu khắc từ viên ngọc màu tím thành, toàn thân tỏa ra linh vận màu tím lộng lẫy.
Còn phần chuôi kím màu xanh lam tinh xảo không gì bằng, dường như nó không phải là vũ khí chém giết mà là một tác phẩm nghệ thuật vậy.
Tuy bàn về sức mạnh thì hai thanh kiếm này chắc chắc kém hơn kiếm Thiên Tru.
Nhưng kiếm Thiên Tru là át chủ bài của Thẩm Thiên, bình thường dùng hai thanh kiếm này ra chém yêu quái nhỏ cũng vô cùng tốt.
Thẩm Thiên vươn tay phải ra, nặn một giọt máu màu vàng rồi tách làm hai nửa. Sau đó, hai nửa giọt máu bắn về phía tử thanh song kiếm rồi dung nhập vào đó.
Đột nhiên ánh sáng của hai thanh kiếm tăng mạnh.
Toàn bộ Thánh Quang điện đều trở nên rực rỡ dưới màu sắc xanh tím của ánh kiếm, kiếm ý tung hoành trong phạm vi trăm nghìn mét xung quanh khiến vô số sinh vật dưới đáy biển rợn tóc gáy, run lẩy bẩy.
Hai thanh thánh kiếm phát ra âm thanh trong trẻo, tựa như ăn mừng việc chính mình đã tìm được chủ nhân mới, và vị chủ nhân này còn đẹp trai nữa chứ.
Được rồi!
Thánh khí cấp kiếm vẫn không thể nào có suy nghĩ, cũng không có hỉ nộ ái ố.
Sở dĩ lúc này Tử Thanh song kiếm dữ dội như vậy là do máu của Thiên Kiếm Thần Thể đã kích thích kiếm ý trong bọn họ.
Lúc này, sau khi hấp thụ máu của Thẩm Thiên, sức mạnh của hai thanh kiếm hoàn toàn được hồi sinh, thậm chí chúng còn có thể tung hoành ngang dọc, như đang khai triển kiếm quyết huyền diệu khó lường.
Thẩm Thiên không hề vội vàng thu kiếm, mặc cho hai thanh kiếm giao chiến trước mặt hắn.
Tử kiếm và Thanh kiếm va chạm vào nhau, tựa như hai vị kiếm pháp tối cao với kiếm khách vô thượng đang bàn bạc vậy.
Thẩm Thiên hai mắt lóe lên ánh sáng màu bạc, cả người cũng tỏa ra kiếm ý thâm thúy, hắn đang tỉ mỉ lĩnh hội học hỏi môn kiếm quyết này.
Hắn có thể cảm nhận được năng lực phi phàm của kiếm quyết, cộng thêm Thiên Kiếm Thần Thể của hắn thì chắc chắn đây không còn là truyền thừa bình thường mà có thể là Đế kinh!
Nói không chừng, chủ nhân cũ của Tử Thanh song kiếm đã ghi lại kiếm quyết vô thượng "Thục Sơn kiếm đế kinh" bên trong kiếm!
...
Một người bình thường sẽ bị coi là mơ mộng nếu muốn lĩnh hội bí mật bất truyền của Thục Sơn thánh địa từ trong Tử Thanh song kiếm.
Nhưng trên người Thẩm Thiên vừa có Thiên Kiếm Thần Thể vừa có Tiên Thiên Đạo Đồng, năng lực kiếm đạo đủ khiến cho kiếm tu trong thiên hạ phải xấu hổ, lúc này hắn không tránh khỏi suy nghĩ sâu xa.
"Tử Thanh kiếm quyết!"
Đôi mắt Thẩm Thiên sáng ngời, hai tay bóp lấy thanh kiếm.
Kiếm khí màu xanh tím bắn ra từ trên người hắn, tung hoàng mấy ngàn trượng trong nháy mắt.
Nếu lúc này Thẩm Thiên không phải đã rời khỏi nơi bế quan trong mật thất và đi ra bên ngoài thì e rằng toàn bộ Thánh Quang điện sẽ bị kiếm khí của hắn tàn sát sạch sẽ.
Thanh kiếm đến!
Thẩm Thiên ánh mắt khép hờ, Tử Thanh song kiếm kia vốn còn đang giao chiến đột ngột hóa thành hai cầu vồng, xông vào trong tay Thẩm Thiên.
Màu xanh tím của kiếm liệc tục tràn vào trong hai thanh thánh kiếm và ánh sáng của kiếm quấn quanh Thẩm Thiên tựa như kiếm thần!
Tế!
Thẩm Thiên bóp thanh kiếm, Tử Thanh song kiếm thoáng chốc bắn ra cùng một lúc như hai cầu vồng thất luyện. Chúng bay đi hơn trăm dặm trong chớp mắt rồi chém một tảng đá lớn thành bột mịn.
Đây không phải là giới hạn cuối cùng của Thẩm Thiên, hắn cảm giác nếu như hắn muốn tiếp tục thì khoảng cách này có thể kéo dài.
Rõ ràng, cửa Tử Thanh kiếm quyết này là bài học thất truyền ngự kiếm giết địch vô thượng.
Tu luyện đến mức uyên thâm thì bạn có thể lấy đầu người từ xa ngàn dặm trong khi đang cười đùa.
Sức mạnh tấn công và chém giết khủng bố đến vậy!
Hình dáng bị dồn ép đến cực điểm!
...
Tặng một bộ thánh khí còn bao gồm cả ngự kiếm thuật đế cấp, người của Côn tộc thật sự rất hiếu khách.
Thẩm Thiên hài lòng thu lại Tử Thanh song kiếm, rồi nhìn về món quà tặng cuối cùng của Côn tộc - căn nguyên Tam Quang Thần Thủy.
Đây cũng là một bảo vật khiến Thẩm Thiên mê mẩn trong bốn món bảo vật trong nhẫn trữ vật.
Dù sao ba món thánh khí kia có quý giá đến đâu thì đối với Thẩm Thiên có cũng được không có cũng được. húng cũng không thể tăng sức chiến đấu của Thẩm Thiên lên được bao nhiêu.
Mà loại thiên địa kỳ vật này nằm trong bảng danh sách mười thiên địa kỳ vật, đối với thể chất đặc thù như Thẩm Thiên mà nói thì chính là chất dinh dưỡng tuyệt vời nhất.
Nếu có thể hấp thụ căn nguyên Tam Quang Thần Thủy này thì hiển nhiên sức chiến dấu của Thẩm Thiên sẽ tăng thêm một bậc.
Dù sao món hàng này tồn tại thứ sáu trong bảng danh sách và còn quý giá hơn cả Nguyên Trọng Thủy.
Lấy Tam Quang Thần Thủy ra từ trong nhẫn trữ vật, Thẩm Thiên cảm nhận rõ ràng dục vọng như muốn nuốt chửng và đang dâng lên mãnh liệt trong cơ thể hắn.
Hắn muốn nha!
Từ từ vươn tay phải ra, đưa căn nguyên Thần Thủy vào bên trong.
Đột nhiên, Thần Thủy trong suốt kia bắt đầu hòa tan vào trong tay Thẩm Thiên, rồi hòa nhập vào trong cơ thể của hắn.
Sức sống dâng trào mãnh liệt trên khắp cơ thể Thẩm Thiên, để từng huyệt đạo của hắn điên cuồng phát ra ánh sáng.
Đó là phát tán linh vận của Tam Quang Thần Thủy, chứa đựng năng lượng mạnh mẽ bằng xương cốt của xác người chết.
Lúc này, nếu người bình thường bị trọng thương đến bên cạnh Thẩm Thiên, chỉ cần tiếp xúc với một chút linh khí của hắn thì vết thương có thể hoàn toàn bình phục.
Đúng là bảo vật vô thượng đứng thứ sáu trong bảng hạng - Tam Quang Thần Thủy!
Côn tộc đúng là không tiếc hàng!
Trong lúc Thẩm Thiên đang cảm thấy vui sướng thì một giọng nói vang lên trong đầu hắn: "Thánh tử, mời ngài tới Côn Vương điện một lát."
Giọng nói rất quen thuộc của Côn Thần Vương.
Không phải hiện tại tên này nên pha trà và lĩnh hội Côn Bằng pháp sao?
Thẩm Thiên hơi sững sờ, chẳng qua người ta cho mình nhiều lợi ích như vậy thì cũng nên cho họ lại chút mặt mũi.
Sau khi Thẩm Thiên điều chỉnh hơi thở, bóng dáng biến thành ánh sáng màu vàng bắn nhanh về phía Côn Vương điện, thu hút vô số sự chú ý trên đường.
Dù sao, trong vực thẳm tuyệt vọng có người của Nhân tộc đẹp trai như vậy, thật sự quá hiếm có!
...
Chương 593: Tử Thanh song kiếm, kiếm quyết vô thượng (2)
Côn Vương điện và Côn Thần Vương lẫn Côn Ngọc đều quen thuộc.
Nếu như nói điều duy nhất khiến Thẩm Thiên ngạc nhiên chính là khi hắn nhìn thấy Côn Minh.
Tên cao lớn thô kệch này đứng ở nơi đó nhìn rất giống con gấu đen, hơn nữa tính cách cũng không được tốt.
Dễ nhận thấy tên Côn Minh này chắc chắn đã bị Côn Thần Vương giáo huấn, nên lúc thấy Thẩm Thiên đến cũng không nổi giận.
Trái lại trên gương mặt của hắn ta đang kìm nén đến đỏ bừng, chậm rãi cúi đầu với Thẩm Thiên: "Thẩm Thiên, ta xin lỗi huynh!"
"Ta vì công chúa Biên Tiên mà chĩa mũi vào huynh, không ngờ huynh không tính toán hiềm khích lúc trước mà còn trả lại Côn Bằng pháp giúp ta chữa thương."
"Hơn nữa huynh còn biếu Côn tộc ta lá trà ngộ đạo Côn Bằng, cha đã nói với ta, bản côn...Bản côn nên học hỏi theo huynh!"
Càng nói về sau, khuôn mặt của Côn Minh cũng càng đỏ hơn, giống như vừa vớt từ trong nồi nước sôi lên vậy!
Côn Minh xin thề rằng trong đời hắn ta chưa bao giờ xấu hổ đến vậy!
Nhưng không còn cách nào khác!
Bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm, hắn ta đã hứa với cha sẽ thành tâm xin lỗi Thần Tiêu thánh tử, mới có thể uống trà ngộ đạo.
Bởi vì trà quá thơm nha!
Cha đã nói đúng, cả đời này bản côn muốn bay cao thì chỉ có thể bỏ xuống một số thứ nặng nề.
Ví dụ như mặt mũi!
Cho nên bản côn mới không biết xấu hổ!
Nghĩ đến đây, dường như Côn Minh ngộ ra được điều gì, trong đầu lập tức hiểu rõ ràng.
Thậm chí cửa ải "Côn Bằng pháp" vẫn không thể lĩnh hội nhưng hiện tại đã có chút cảm giác thông suốt.
Trong nhất thời, khí thế trên người Côn Minh bộc lộ càng mạnh mẽ, mơ hồ như có thể hóa thành một con Thiên Bằng bay vút lên cao bất cứ lúc nào.
Tên này hình như trở nên mạnh mẽ hơn rồi.
Thẩm Thiên không suy nghĩ quá nhiều, cũng không ghi hận Côn Minh.
Dù sao người làm vườn đều có tâm lý đối xử bình đẳng với cây rau của mình.
Cần bao dung và bác ái, kể cả khi rau hẹ căm thù bản thân, hãy dùng tình yêu để cảm hóa bọn họ và thuyết phục bọn họ.
Theo thời gian, mấy thiên kiêu cửu thái môn đều trưởng thành khỏe mạnh và trở thành bảo bối của Thẩm Thiên.
Đây là tình yêu rộng lớn không biên giới!
..
Thẩm Thiên mỉm cười nói: "Côn huynh khách khí, từ xưa Thần Tiêu thánh địa và côn tộc đã có quan hệ tốt, một chút hiểu lầm cũng không đáng để bụng."
Côn Thần Vương liếc mắt nhìn Côn Ngọc, cười nói: "Đều là người một nhà, đứa nhỏ này trước đây không hiểu chuyện, thánh tử không tức giận thì tốt rồi.”
Ngừng một chút, Côn Thần Vương nhìn Thẩm Thiên: "Không biết thánh tử có từng nghe nói đến bia cổ cấm kỵ của bổn tộc chưa?"
Bia cổ cấm kỵ?
Thẩm Thiên nhíu mày, nghe cái tên này là biết không có gì tốt lành.
Côn Thần Vương không ngừng nói về chuyện của bia cổ và lão cũng không giấu diếm kết cục số phận của những người lĩnh hội thất bại.
Chỉ có một thành đế lĩnh hội được tấm bia cổ này, tất cả những người khác đều đã chết rồi?
Thẩm Thiên rùng mình, chuyện này chỉ có kẻ ngu ngốc mới đi làm thôi!
Nhìn thấy Thẩm Thiên im lặng không nói, Côn Thần Vương cũng không nóng vội: "Việc này tương đối nguy hiểm, thánh tử có thể từ từ cân nhắc."
"Bản vương đã thông báo trước cho Thần Tiêu thánh chủ. Thái độ của Thần Tiêu thánh chủ cho rằng nếu đó là quyết định của thánh tử thì ông sẽ ủng hộ vô điều kiện."
Là vậy sao?
Thẩm Thiên nhắm mắt lại, im lặng một lát.
Một lúc lâu sau, hắn từ từ mở mắt: "Thế hệ thiên kiêu của chúng ta, lẽ ra không nên biết sợ là gì."
"Mặc dù bia cổ cấm kỵ này hiểm độc khó lường nhưng đã có người từ trong đó lĩnh hội thành công vô thượng pháp, bản thánh tử cũng có thể được!"
"Bia cổ cấm kỵ này, bản thánh tử đã quyết định rồi!"
...
Lời nói hùng hồn một phen, sau đó Côn Ngọc bày ra ánh mắt sáng ngời và vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
Ngay cả Côn Minh cũng lén lút thất thần một chút: Bia cổ cấm kỵ nguy hiểm như vậy, chẳng lẽ Thần Tiêu thánh tử không sợ chút nào sao?
Vị Thần Tiêu thánh tử này cũng có chút quyết đoán, đủ tư cách để tranh giành Biên Tiên muội muội với bản côn.
Nhưng bản côn chỉ miễn cưỡng tán thành mà thôi, chắc chắn bản côn sẽ không chịu thua!
Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên chỉ có thể thuộc về bản côn!
Thần Tiêu Thánh Địa, bên trong tháp Chiến Thần.
Trương Long Uyên và ông lão mặc áo tím Diệp Kình Thương ngồi đối diện nhau, ở giữa hai người họ là một bàn trà.
Ông lão áo tím đang pha trà, lúc này lá trà màu tím được ngâm trong nước suối sôi trào, lan tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu thánh chủ chuyển động nhẹ nhàng: "Cây trà ngộ đạo trải qua mười vạn năm mới ra lá, đúng là phi phàm kỳ diệu. Quả nhiên trà này chỉ có ở trên trời, ở nhân gian làm sao nghe qua được mấy lần."
Chỉ với lá trà ngộ đạo mười vạn năm đã khiến ngươi kích động đến vậy sao?
Nếu ngươi biết đồ đệ của mình cướp lá trà ngộ đạo này thì chẳng phải nội tâm của ngươi sẽ sụp đổ à?
Không ai có thể luyện được “Bổ Thiên đạo kinh” như tiểu tử này, mỗi ngày đều rạo rực, không có một chút say mê nào.
Diệp Kình Thương bĩu môi: "Tiểu tử ngươi cố tình chạy đến tháp lý này chỉ để ké chén trà của ta sao?"
Thần Tiêu thánh chủ bình tĩnh nói: "Bích Liên sư huynh đã dẫn các đệ tử đến Bắc Hải trước rồi, hôm nay bổn tọa cũng sẽ xuất phát đi theo nên đặc biệt đến chào từ biệt tiền bối."
"Đi đi đi đi, lão phu sẽ không nhớ ngươi đâu."
Diệp Kình Thương nhấp một ngụm trà ngộ đạo, xua tay liên tục, bụm miệng.
Haiz, cũng không biết bao giờ Thiên nhi sẽ trở lại.
Sau khi thấy lá trà ngộ đạo màu bạc kia, Diệp Kình Thương lập tức cảm giác buội cây trà ngộ đạo mười vạn năm trong tháp lý này của mình đã không còn thơm nữa.
Cũng do hài tử vô liêm sỉ kia, hồi xưa thấy hắn thuận mắt nên dẫn hắn đến tầng thứ bảy uống vài chén trà ngộ đạo, kết quả mới sơ ý một tí mà hắn đã quẹt gãy cành cây rồi.
Hừm, nghe nói tiểu gia hỏa kia đã dời cành cây trà đến Trung Châu, và còn kiên quyết vun trồng nó, thật là không thể tưởng tượng được!
Tuy nhiên, lá của buội cây trà ngộ đạo trong tháp Chiến Thần này đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề, mất rất nhiều năm mới chăm dưỡng tốt.
Nếu không thì buội cây trà ngộ đạo này đã thăng cấp lên buội cây trà ngộ đạo trăm vạn năm.
Do tên trẻ trâu đó! Không phải Diệp mỗ cố ý lừa gạt ngươi đâu!
Cây trà mười vạn năm và cây trà trăm vạn năm không phải chỉ kém nhau một trăm vạn thôi sao!
Tên trẻ trâu kia bẻ gãy cành cây gây thiệt hại thì phải bồi thường!
Sớm muộn gì ông cũng đi một chuyến đến Trung Châu để đòi lại!