Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 208



Chiến Thần tháp tạo ra vết rách rộng ngàn trượng rồi miễn cưỡng trốn vào trong hư không.

Diệp Kình Thương ở cách xa triệu dặm đang dùng hết sức điều khiển Chiến Thần tháp, trong chốc lát nó đã lao tới đây.

Đương nhiên, chính vì như thế nên nó đã phải tiêu hao một lượng lớn linh khí.

Diệp Kình Thương đã quyết định, đợi sau khi cứu được tiểu tử Thẩm Thiên kia trở về thì phải bòn lại của hắn một khoản, bắt tiểu tử kia thanh toán toàn bộ tổn thất hắn gây ra.

Ầm!

Chiến Thần tháp ngàn trượng oanh liệt giáng lâm xuống hoang đảo, cơ thể Diệp Kình Thương liền xuất hiện trên đỉnh tháp.

Ánh mắt của ông như điện nhìn chằm chằm cơ thể Thẩm Thiên còn lưu lại.

“Thần niệm linh hồn hoàn toàn bị kéo vào một không gian khác, hơn nữa còn dùng phân thân làm vật dẫn, miễn cưỡng ép linh hồn chủ thân mang đi theo.”

Vẻ mặt Diệp Kình Thương lộ nét nghiêm túc: “Lão phu đã đánh giá thấp Cấm Kỵ cổ bia kia rồi.”

“Tuy nhiên muốn động vào cháu ngoại của lão phu thì cũng không dễ dàng vậy đâu!”

Chiến Thần tháp bắn ra thần quang vạn trượng, dung nhập vào cơ thể Diệp Kình Thương.

Trong chốc lát, cơ thể Diệp Kình Thương trở nên vô cùng ngưng thực, hơn nữa cường độ khí tức còn dâng lên cao vút.

Nếu lúc này có Thánh giả Độ Kiếp kỳ ở đây chỉ e cũng phải run rẩy sợ hãi khi nhìn thấy khí tức lộ ra trên người Diệp Kình Thương.

Bởi vì sức mạnh đó không thuộc về thế giới này!

“Mở ra cho lão phu!”

Hai tay Diệp Kình Thương kết ra vô số pháp ấn với tốc độ mắt thường khó mà thấy rõ, trước mặt ông hiện ra một cánh cửa sáng chói, trên đó trải đầy những phù văn đại đạo huyền diệu.

Bên ngoài cơ thể Diệp Kình Thương tử khí đang rào rào thiêu đốt khiến cơ thể vốn gầy gò của ông ta lập tức nổi lên cơ bắp, nhìn vô cùng cao lớn.

“Thiên Hoang Tam Thập Lục Chùy —— Liệt Dương Chùy!”

Hai tay Diệp Kình Thương nắm chặt, tử khí vô tận trong chốc lát hóa thành một cự chùy mấy trăm trượng trong tay ông.

“Lần này lỗ to rồi, đánh ra cáo búa này ít nhất cũng tốn tám mươi vạn linh tinh!”

“Thiên nhi ơi Thiên nhi, sau này phải nhờ ngươi phụng dưỡng lúc tuổi già rồi!”

Diệp Kình Thương ngoài miệng thì lầm bầm nhưng động tác trên tay không hề dừng lại.

Trên cự chùy mấy trăm trượng kia bốc cháy liệt diễm màu đỏ tím, một vầng mặt trời màu tím đang đánh mạnh vào cánh cửa kia.

Ầm!

Cánh cửa run rẩy dữ dội, không gian chung quanh trong chốc lát bị đánh vụn, hóa thành bột mịn, trở về hư vô.

Nhưng cánh cửa này giống như không mở ra mà vẫn tồn tại vĩnh hằng, không có bất kỳ ngoại lực gì có thể rung chuyển được.

Diệp Kình Thương trợn tròn mắt: “Chỉ ở hạ giới mà có thứ quái vật như thế này sao?”

“Thôi được, một cái búa nện không ra, lão phu đánh thêm mấy búa nữa, ta không tin ở hạ giới có cánh cửa nào Diệp Kình Thương ta không phá được!”

Tám mươi! Tám mươi! Tám mươi!

Diệp Kình Thương dựng râu trừng mắt, tay chân lảo đảo vung chùy lên phá cửa khiến hư không xung quanh hoang đảo đều đang nứt ra.

Đây là nhờ khả năng khống chế sức mạnh của Diệp Kình Thương đã đạt đến cấp độ tối cao, chỉ có một chút dư ba sức mạnh tản ra ngoài nếu không thì phạm vi ngàn dặm đều đã bị biến thành tử vực rồi.

Không biết đã đánh ra bao nhiêu chùy, ngay cả tử quanh xung quanh Chiến Thần tháp cũng ảm đảm đi rất nhiều.

Cánh cửa sáng chói kia cuối cùng cũng từ từ mở ra.

Xong!

Diệp Kình Thương vặn vẹo uốn éo eo, trong tay vác chùy lớn màu tím tiến vào trong cánh cửa lớn kia: “Yêu nghiệt phương nào, trả lại tiểu tử kia cho lão phu, nếu không lão phu phá...”

Diệp Kình Thương xông vào cửa lớn thốt lên những câu bá khí vô song đầy vang dội.

Ba giây sau, trong cánh cửa kia đột nhiên lóe lên tiên quang sáng chói, trong chốc lát trời đất như thất sắc.

Một bóng dáng chật vật từ trong cánh cửa bắn ra, tóc tai bù xù đầy bụi đất, khắp khuôn mặt đầy tia chấn động và kinh hãi.

“Thiên tôn vô lượng ơi, chẳng lẽ là nàng? Ban nãy lão phu vừa mới cách không giao thủ một chiêu với nàng sao?”

“Nếu tin này truyền về tiên giới chắc đủ để lão phu nổ mấy vạn năm!”

“Vị kia chủ bắt cóc Thiên nhi làm gì, chẳng lẽ đem về nuôi sau này làm chồng nuôi từ nhỏ à?”

“Chậc... vậy thì lão phu không cứu người nữa.”

Nơi nào đó trong không gian hư vô, Thẩm Thiên từ từ mở mắt.

Hắn phát hiện mình xuất hiện tại một cái trong không gian hư vô, trước mắt không có một ai.

Đây là một hư không hỗn độn, trước mắt chỉ có một màu xám trắng vô cùng vô tận giống như chưa hề diễn sinh ra trời đất.

Khí Hỗn Độn màu xám trắng kia chầm chậm xoay giống như cối xay cực lớn, thôn phệ hấp thu tất thảy năng lượng xung quanh.

Nhưng nó không chỉ thôn phệ năng lượng, Thẩm Thiên có thể nhìn xuyên qua khí Hỗn Độn vô cùng vô tận kia, lờ mờ nhìn thấy khu vực chính giữa cối xay có Thất Thải Tiên Quang đang diễn sinh.

Nếu như khí Hỗn Độn tràn ngập tính ăn mòn, có thể thôn phệ hết thảy, như vậy thì Thất Thải Tiên Quang này lại vô cùng hiền hòa, giống như có thể tạo hóa hết thảy.

Tiên quang ở chính giữa cối xay giống như đang diễn hóa thế giới mới, thai nghén chút hy vọng sống trong địa ngục.

Thứ đồ chơi này thông qua hai phân thân kia hút bổn Thánh tử vào không gian này?

Khóe miệng Thẩm Thiên hơi giật giật, hắn còn nhớ lão già Diệp Kình Thương kia đã cam đoan gì với mình.

Cái gì mà “Có ông ngoại ngươi ở đây, thế giới này vẫn chưa ai bắt ngươi chịu thiệt được đâu”.

Cái gì mà “Chỉ cần chân thân của ngươi ở bên cạnh lão phu, lão phu sẽ một tay bảo vệ ngươi chu toàn”.

Giờ thì sao chứ!

Người bảo vệ cái méo gì chứ!

Đột nhiên, ánh mắt Thẩm Thiên khựng lại.

Vì hắn nhìn thấy, tiên quan trong cối xay khổng lồ đang dần nổi lên sóng gió.

Một cái bóng mờ từ từ diễn sinh ra trong Thất Thải Tiên Quang, người mặc áo trắng di thế độc lập, thân thể như thật như ảo, vắt ngang vạn cổ.

Nàng ta đưa lưng về phía Thẩm Thiên, mái tóc đen nhánh tự nhiên rối tung sau lưng, trên người mặc bộ váy dài màu trắng như tuyết.



Chương 598: Nữ Đế lại xuất hiện, Hỗn Độn Tân Hỏa Kinh (2)

Toàn thân hư ảnh được bao phủ trong tiên khí Hỗn Độn, cơ thể thon dài đứng yên bất động giống như từ vạn năm trước đã như thế rồi.

Khoảnh khắc nàng ta xuất hiện, ngay cả Thất Thải Tiên Quang cũng mất đi ánh sáng, hoàn toàn trở thành bức phông nền.

Hiệu ứng quen thuộc này, lời diễn tả cũng quen thuộc quá...

Thẩm Thiên cảm thấy hơi căng thẳng vì hắn từng gặp nữ tử này rồi!

Nàng ta chính là Nữ Đế tuyệt đại đã truyền thụ “Phi Tiên Kiếm quyết” kia cho Thẩm Thiên xuyên qua chiếc nhẫn đồng xanh.

Cho dù với Thẩm Thiên bây giờ mà nói, “Phi Tiên Kiếm quyết” kia cũng là sát chiêu chí cường của Thẩm Thiên, thậm chí là có một không hai!

Thẩm Thiên không thể nào ngờ được rằng mình có thể gặp lại nàng ta lúc lĩnh ngộ Cấm Kỵ cổ bia!

Tuy nhiên nếu là người... người quen cũ thì có lẽ cái mạng nhỏ này vẫn giữ được.

Thẩm Thiên nhẹ nhàng thở phào.

Bỗng nhiên, cái bóng mờ kia xoay người lại, Thẩm Thiên như cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Giờ khắc này, Thẩm Thiên cảm thấy cả người mình đều bị nhìn thấu.

Mọe kiếp, lại nữa à?

Mắt vị Nữ Đế này có tia X quang sao?

Nhìn chằm chằm người ta như vậy sẽ làm người ta râm ran xấu hổ lắm có được không hả!

Thẩm Thiên vô cùng nghi ngờ người này dùng ánh mắt xuyên thấu nhìn hắn xong sau đó có phải là không muốn chịu trách nhiệm không?

Mà giờ hình như còn định nhìn lần thứ hai nữa!

Thẩm Thiên khẽ lầm bầm: “Lại nhìn, nhìn đủ rồi chưa?”

Thẩm Thiên lầm bầm rất nhỏ, dù sao giờ cũng đang ở trên địa bàn của người ta.

Mà Thẩm Thiên cũng không trông mong gì hư ảnh trước mặt sẽ trả lời mình, dù sao trông vị này cũng khá kiêu ngạo lạnh lùng.

Đối với nàng ta mà nói chắc Thẩm Thiên giờ chỉ yếu như con giun cái dế, cự long sao có thể trả lời câu thăm hỏi của sâu kiến chứ!

Nhưng Thẩm Thiên không thể nào ngờ rằng, hư ảnh Nữ Đế kia chậm rãi mở miệng: “Vạn Cổ Tuế Nguyệt Thành Không, cuối cùng ngươi cũng quay về rồi.”

Ớ?

Vạn Cổ Tuế Nguyệt Thành Không, cuối cùng ta cũng quay về rồi?

Cơ thể Thẩm Thiên hơi run lên, trong lòng vui mừng, hẳn bổn Thẩm Thiên là lão đại kinh khủng nào đó chuyển thế rồi?

Vị Nữ Đế phong hoa tuyệt đại này lẽ nào là tình nhân không thành duyên kiếp trước của bổn Thánh tử, vậy há chẳng phải sau này bổn Thánh tử chẳng cần phải phấn đấu gì nữa sao?

Trong lòng Thẩm Thiên đang vô cùng vui sướng đây này!

Bỗng nhiên, trong ngực hắn có một ánh sáng màu xanh bay ra.

Đó là một chiếc nhẫn được đúc từ đồng xanh rất cổ xưa, nhìn vô cùng bình thường đơn giản, nhưng hư ảnh kia đã thu chiếc nhẫn vào lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng vuốt ve nó như vuốt ve bảo vật quý giá nhất.

Khóe miệng Thẩm Thiên hơi giật giật: Cho nên ngươi trong câu “cuối cùng ngươi cũng trở về rồi” không phải chỉ bổn Thánh tử mà là chỉ cái nhẫn đồng này đấy à?

Tự mình đa tình rồi...

Cho nên chiếc nhẫn này rất quan trọng với nàng ta?

Nhưng nếu Nữ Đế này muốn thu hồi nhẫn sao không nói sớm?

Thực lực ngươi mạnh như vậy, ngươi muốn lấy lại nhẫn đồng chắc chắn bổn Thánh tử sẽ trả cho ngươi mà.

Tại sao ngươi cứ phải kéo ta đến cái không gian hỗn độn chim chẳng thèm ị này làm gì, giờ bổn Thánh tử cảm thấy rất không an toàn.

Thẩm Thiên rụt rè ngước nhìn vị Nữ Đế trên trời, không biết vị này chuẩn bị xử lý mình như thế nào, hắn cảm thấy mình cực kỳ bất lực vô tội.

Thời gian, cứ như vậy trôi qua từng giây từng phút.

Thẩm Thiên sợ sệt ngẩng đầu nhìn Nữ Đế, Nữ Đế nhẹ nhàng vuốt ve nhẫn đồng.

Cảm giác bị thăm dò kia vẫn cứ tiếp tục khiến Thẩm Thiên cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Bỗng nhiên, vùng hư không này nhẹ nhàng rung động.

Thẩm Thiên có thể nhìn thấy giữa không trung chậm rãi ngưng tụ thành một cánh cửa tản ra hào quang lấp lánh giống như thông tới một hư không khác.

Phía bên kia cánh cửa dường như có ai đó đang phá cửa, hơn nữa còn nện mạnh đến mức khiến cửa rung động giống như có thể bị phá bất cứ lúc nào.

Toàn thân Nữ Đế bị khí Hỗn Độn bao phủ, quay đầu nhìn về phía cánh cửa kia, khí Hỗn Độn bên ngoài cơ thể tạo nên những gợn sóng lăn tăn.

Ầm...

Cánh cửa ầm mở vang, một bóng dáng màu tím khí thế bừng bừng xông tới: “... Trả lại đây, nếu không lão phu phá...”

Nhưng Thẩm Thiên vẫn chưa thấy rõ bóng dáng đó như thế nào thì Nữ Đế đã chậm rãi nâng bàn tay đẹp lên.

Chát...

Bóng dáng màu tím ấy bị một bàn tay tát bay ra ngoài với tốc độ còn nhanh hơn lúc vào gấp mười lần.

Cánh cửa sáng chói kia đóng ầm lại, sau đó hóa thành bột mịn trong nháy mắt.

Nữ Đế quay đầu, thở dài một tiếng.

Sau đó Thẩm Thiên liền nhìn thấy mảnh hư không này tán loạn với tốc độ mắt trần của hắn có thể nhìn thấy được, còn thân thể của hắn cũng lập tức hóa thành bột mịn.

Trong khoảnh khắc cuối cùng khi ý thức tiêu tan, hắn lờ mờ nhìn thấy có một đạo tiên quang màu bạc bắn về phía mình.

Trong thời khắc tiên quang dung nhập vào cơ thể Thẩm Thiên, hắn đã hoàn toàn rơi vào hôn mê.

Không biết sau bao lâu, Thẩm Thiên từ từ mở mắt.

Thứ đầu tiên đập vào mí mắt hắn chính là một lão già gương mặt tí tởn, viết đầy vẻ tò mò.

Lão già nghiền ngẫm nhìn Thẩm Thiên: “Thiên nhi, cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại rồi, tồn tại ấy đã nói gì với ngươi vậy?”

“Có phải nàng ta thấy ngươi dung mạo anh tuấn muốn ngươi sau khi phi thăng thành tiên thì đi dựa dẫm nàng ta không? Haizz, nhà chúng ta dáng dấp anh tuấn quá mà, chẳng còn cách nào khác.”

Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật, hắn có nên nói với lão già này Nữ Đế kia còn không hứng thú với hắn bằng một chiếc nhẫn đồng à?

Ôi, đáng tiếc chiếc nhẫn đồng lai lịch bất phàm kia đã bị nàng ta thu hồi rồi.

Thẩm Thiên đang đau lòng thì bỗng nhiên hơi sững sờ.

Vì hắn phát hiện trên ngón tay vô danh của mình lại đeo chiếc nhẫn đồng kia.

Ế, chiếc nhẫn này không phải bị thu hồi rồi sao?

Sao lại bị BUG vậy?

...

Trong lúc Thẩm Thiên như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc thì hắn chợt phát hiện ra trong đầu mình cũng có thêm một tia sáng.

Thẩm Thiên thử đụng vào đạo tiên quang đó thì pháp quyết huyền diệu vô cùng vô tận lập tức như sóng to gió lớn mãnh liệt ập tới.

Đó là công pháp, một môn công pháp khiến cả người Thẩm Thiên đều sững sốt.

“Hỗn Độn Tân Hỏa Kinh!”



Chương 599: Vạn hóa thôn thiên quyết, hỗn độn đúc kiếm thai (1)

Môn này truyền thừa đồng nguyên với năng lượng Tân Hỏa Kinh trong cơ thể Thẩm Thiên, hơn nữa còn vô cùng huyền diệu, thậm chí ngay cả “Chiến Thần Tân Hỏa Kinh” Diệp Kình Thương truyền thụ Thẩm Thiên cũng thua chị kém em so với môn công pháp này.

Tuy nhiên nhập môn của môn truyền thừa này vô cùng khó khăn nguy hiểm, đầu tiên cần phải hấp thu luyện hóa thành công khí Hỗn Độn thì mới có thể bước quá ngưỡng cửa của môn công pháp này.

Nên biết khí Hỗn Độn là một trong những năng lượng đáng sợ nhất được ngũ vực công nhận, ngay cả Thánh nhân bị quấn lấy cũng sẽ rất nguy hiểm.

Tu hành nhập môn “Hỗn Độn Tân Hỏa kinh” này thì phải luyện hóa năng lượng hỗn độn, điều này với người thường mà nói đúng là không thể tưởng tượng được, họ sẽ bị thôn phệ chết đi trong nháy mắt.

Tuy nhiên nếu có thể luyện được môn “Hỗn Độn Tân Hỏa kinh” thuận lợi, uy năng cũng sẽ không thể tưởng tượng được, vượt xa công pháp bình thường.

Theo truyền thừa công pháp trong đầu, nếu Thẩm Thiên có thể luyện được môn “Hỗn Độn Tân Hỏa kinh” này, ngày sau có thể có được năng lực luyện hóa, điều khiển năng lượng hỗn độn.

Đến lúc đó, khí Hỗn Độn trong cơ thể phân thân của hắn chẳng những sẽ không thể uy hiếp đến sự an toàn của hắn mà ngược lại còn có thể hóa thành vũ khí.

Vậy đó sẽ là đại sát khí siêu cấp có sức phá hoại lớn nhất, cường đại nhất!”

“Môn truyền thừa này cường đại đến đáng sợ, nếu có thể hoàn toàn nắm giữ nó, bổn Thánh tử cũng không phải không thể Nguyên Anh đồ Thánh.”

Trong lòng Thẩm Thiên lầm bầm, ánh mắt lập tức trở nên cực kỳ nóng bỏng kích động.

Đù à, đấy là đồ Thánh đấy!

Đừng thấy ngũ vực có nhiều thiên kiêu có thể chiến đấu vượt cấp như vậy, gì mà Trúc Cơ kỳ đánh Kim Đan kỳ, Kim Đan kỳ đánh Nguyên Anh kỳ vân vân và mây mây.

Đây chẳng qua là vì trong các Kim Đan kỳ và Nguyên Anh kỳ có quá nhiều phế vật, quá nhiều tà đạo bàng môn đều có thể cưỡng ép tu vi đẩy lên Kim Đan kỳ thậm chí là Nguyên Anh kỳ.

Gì mà thủ đoạn thôn phệ huyết tinh, tế tự hung thần độc ác, nếu không có danh môn chính phái ngăn cản, thậm chí có thể chế ra một lượng lớn Chân Nhân Tôn giả.

Những cảnh giới Chân Nhân Tôn giả này đều rất phù phiếm, nếu thật sự phải đánh nhau trên cơ bản đều mong manh dễ vỡ đến mức không thể dễ vỡ hơn được nữa.

Nhưng sau khi tu sĩ tấn thăng đến Hóa Thần kỳ, đường tắt sẽ càng ngày càng ít, trên cơ bản có thể tu thành Thiên tôn đều là thiên tài đỉnh cấp.

Những thiên tài này bản thân lúc trẻ đã là thiên kiêu có thể chiến đấu vượt cấp, vang danh cả một thời, ngươi muốn vượt cấp chiến thắng bọn họ chẳng khác gì khó như lên trời.

Còn chuyện vượt cấp đồ Thánh thì càng không cần phải nói.

Các Thánh địa của ngũ vực trên cơ bản đều trăm năm có một vị Thánh tử, mỗi vị Thánh tử đều là thiên kiêu tuyệt thế.

Nhưng cho dù là những thiên kiêu tuyệt thế này, có thể thật sự chạm được cổ chai Thánh giai cũng được khoảng ba đến năm người, độ kiếp thành công càng hiếm như sừng rồng lông phượng.

Mỗi một tồn tại đồ kiếp thành Thánh lúc trẻ đều là thiên kiêu trong thiên kiêu, chuyện giết địch vượt cấp chỉ như giết chó giết gà, nếu không thì sẽ không thể vào vượt qua được khảo nghiệm lôi kiếp của thiên đạo để trở thành Thánh.

Dùng tu vi cấp Thiên tôn vượt cấp đồ Thánh độ khó không chỉ hơn Kim Đan kỳ vượt cấp giết Nguyên Anh kỳ gấp nghìn lần!

Bằng không, năm đó Đại sư huynh Thần Tiêu Sở Long Hà nổ tung cơ thể một đánh bảy cũng không thể nào chấn nhiếp khắp ngũ vực, ngay cả Tiên triều Trung Châu cũng vì điều này mà chấn động.

Có thể nói Thần Tiêu thánh địa bây giờ dần dần quật khởi đúng là hoàn toàn nhờ có Thần Tiêu Thánh chủ giấu tài, lôi kéo quan hệ khắp nơi, nhưng Sở Long Hà nổi điên giết bảy Thánh nhân cũng thực sự là rất nhiều kẻ địch mạnh chấn động đến sững sờ.

Nên biết năm đó Trương Long Uyên và Sở Long Hà được xưng là “song kiêu”, hơn nữa Trương Long Uyên còn mưu mô hơn Sở Long Hà rất nhiều.

Sở Long Hà nổi giận có thể tự nổ Lôi Thần thể của mình giết chết bảy Thánh nhân, vậy nếu ép Thần Tiêu thánh địa, Trương Long Uyên cũng nổi giận nữa thì sao?

Nên biết trong tình huống thực lực như nhau, một kẻ âm hiểm, giảo hoạt sẽ kinh khủng hơn đối thủ không đầu óc rất nhiều.

Từ đó, những thế lực vốn đang ngấp nghé Thần Tiêu thánh địa cũng lựa chọn lặng lẽ rút quân.

Còn Thần Tiêu thánh địa dưới sự dẫn dắt của Thánh chủ cũng ngày càng khôi phục nguyên khí.

Khụ khụ, lạc đề rồi.

Tóm lại từ xưa đến nay, ở ngũ vực người có thể dùng tu vi cấp Thiên tôn nghịch phạt tồn tại Thánh giả hiếm như sừng rồng lông phượng, còn hiếm có hơn cả Thánh nhân vương.

Tồn tại có được chiến lực này thì đã có được địa vị cao hơn Thánh giả cùng cấp, thậm chí là Thánh giả bình thường.

Vì nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ đều có khả năng tấn thăng đại thánh thậm chí độ kiếp thành tiên.

Tồn tại này được xưng là “Cực Đạo Thiên Tôn”, ý là cảnh giới cực hạn của Thiên Tôn cảnh.

Đương nhiên, có vài chủng tộc trong yêu tộc gọi là “Vô Cực tôn”, ý là Tôn giả không có cực hạn.

Dùng tu vi Thiên tôn nghịch phạt Tôn giả đã đủ để ngũ vực coi trọng, sùng bái như vậy, nếu Thẩm Thiên có thể dùng Nguyên Anh kỳ nghịch phạt Thánh giả...

Chỉ e cả ngũ vực đều điên cuồng vì nó!

Thẩm Thiên tìm hiểu môn “Hỗn Độn Tân Hỏa kinh” này, trong lúc nhất thời cảm thấy khá đắc ý.

Quả nhiên đẹp trai là ngon ăn ngay, ngay cả Nữ Đế tuyệt đại nhìn thấy dung nhan của hắn cũng không kìm được hết lần này đến lần khác truyền thụ cho hắn công pháp.

Rõ ràng truyền thừa cấp Đế trên người bổn Thánh tử đã nhiều đến mức luyện không thể hết rồi mà!

Haizz, đây có thể là nỗi buồn chỉ vì quá đẹp trai đây!

Chơi thì chơi, lúc Thẩm Thiên lĩnh hội môn công pháp này vẫn khá dụng tâm.

Dù sao hắn cũng không ngốc, vị Nữ Đế tuyệt đại này chiến lực kinh thiên, ngay cả ông ngoại tham lam kia mà còn chẳng thèm để tâm đến cơ mà.