Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 209



Công pháp nàng ta truyền cho uy lực có thể kém được sao? Cái này thì phải lo mà tu luyện cho thật tốt, trừ phi đầu óc hắn bị Hỗn độn Thần Lôi bổ cho hỏng thì mới không luyện thôi.

Thẩm Thiên ngồi xếp bằng, bắt đầu chuyên tâm lĩnh hội những công quyết này.

Chẳng hạn như “Thần Tiêu Lôi Đế kinh” có chia làm luyện thể quyết, luyện khí quyết và chương cấm kỵ, môn công pháp này cũng được chia ra những chương riêng.

“Hỗn Độn Tân Hỏa Luyện thể quyết dùng khí Hỗn Độn rèn luyện thân thể, rèn đúc Tiên Thiên Hỗn Độn Kim Thân, nghe ngầu vãi quá đi!”

“Hỗn Độn Tân Hỏa Chú Khí quyết dùng khí Hỗn Độn đúc ra nguồn gốc của vũ khí, cùng trưởng thành với bản thân, đợi một thời gian khí sẽ được chứng đạo thì có thể một khí phá vạn pháp?”

“Vạn Hóa Thôn Thiên quyết có thể thôn phệ các loại chí bạo, kỳ vật, thậm chí là thể chất thiên kiêu giữa trời đất để thành nền tảng của bản thân từ đó phá kén thành bướm.”

“Tu luyện môn công pháp này đạt tới cực hạn, có thể luyện thành Hậu Thiên Hỗn Độn thể, miễn cưỡng có thể tu hành Hỗn Độn Tân Hỏa kinh?”

Bỗng nhiên, môn công pháp Vạn Hóa Thôn Thiên quyết trong truyền thừa này đã hấp dẫn sự chú ý của Thẩm Thiên.

Môn công pháp này rõ ràng không cùng hệ liệt với Hỗn Độn Tân Hỏa kinh, hoặc có thể nói là đi con đường hoàn toàn khác.

Nếu như “Hỗn Độn Tân Hỏa kinh” đi theo con đường vô thượng trang nghiêm chính đại, khúc dạo đầu có lợi dụng khí Hỗn Độn để đúc căn cơ vô thượng, tung hoành trên con đường vô địch.

Vậy thì Vạn Hóa Thôn Thiên quyết thì có vẻ là con đường nhỏ gian nan hơn, gập ghềnh hơn, dùng trời đất làm chất dinh dưỡng, tu luyện tới cực hạn cũng chỉ có thể trở thành Hữu Hà Hỗn Độn thể.

Môn công pháp này giống một vị nào đó thể chất không thể nào tu hành được Hỗn Độn Tân Hỏa kinh mà miễn cưỡng sang tạo ra môn công pháp này để tu luyện.

Sau khi có được Hữu Hà Hỗn Độn thể rồi thì có thể luyện hóa, khống chế khí Hỗn Độn, bắt đầu chuyển qua tu Hỗn Độn Tân Hỏa kinh.

Từ một trình độ nào đó mà nói, môn bí pháp này có thể coi là trúc cơ của chuoiwng chính thức Hỗn Độn Tân Hỏa kinh.

Đối với Thẩm Thiên mà nói, môn bí pháp này không có tác dụng lớn lắm.

Bởi vì cho dù không tu luyện nó, Thẩm Thiên cũng có thể luyện hóa khí Hỗn Độn rồi.

Nhưng cái này không có nghĩa Vạn Hóa Thôn Thiên quyết là miếng gân gà khó nuốt, hoàn toàn ngược lại, môn công pháp này thực sự vượt quá sức tưởng tượng.

Vì Hỗn Độn Tân Hỏa kinh mặc dù cực kỳ bá đạo nhưng nhìn khắp ngũ vực, thậm chí là cả thêm tiên giới có mấy người có thể dùng khí Hỗn Độn làm trúc cơ?

Trừ phi có loại thể chết Tiên Thiên Hỗn Độn Thể vô thượng trong truyền thuyết thì mới được.

Nhưng Tiên Thiên Hỗn Độn Thể xưa nay hiếm gặp, chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Nếu không có loại thể chất này, uy lực Hỗn Độn Tân Hỏa kinh có lớn đến mấy thì cũng chỉ là một bộ phế kinh.

Nhưng bộ Vạn Hóa Thôn Thiên quyết này lại có thể mở ra lối riêng, luyện hóa được thiên địa thương sinh một cách không thể tưỡng tượng được, mạnh mẽ lột xác ra Hậu Thiên Hỗn Độn thể.

Sự ảo diệu của môn bí pháp này dùng câu “cướp đoạt tạo hóa của trời đất” để so sánh thật sự không hề khoa trương chút nào.

Nếu quả thật có thể luyện thành môn bí pháp này, cho dù không thể tu luyện tới cực hạn trở thành Hậu Thiên Hỗn Độn thể thì chí ít cũng có thể nâng cao uy năng của thể chất bản thân lên rất nhiều, vô địch trong cùng giai.

Nếu Thẩm Thiên đoán không nhầm, những thiên kiêu trước đây lĩnh hội Cấm Kỵ cổ bia hẳn đã lĩnh hội môn bí pháp này.

Chỉ tiếc là cho dù là môn Vạn Hóa Thôn Thiên quyết này thì thiên kiêu bình thường cũng không có tư cách lĩnh ngộ.

Những tồn tại hóa đạo trước cổ bia kia hẳn đã bị công pháp phản phệ.

Dù sao môn bí thuật này thực sự quá mức hung hiểm, nếu không phải như thế thì hẳn thủy tổ Côn tộc cũng sẽ không lưu nó lại.

Phù.

Thẩm Thiên phun ra một ngụm trọc khí.

Lần này truyền thừa hắn có được độ khó khi tu luyện tương đối lật trời.

Cũng may bổn Thánh tử đầy ưu tú, nếu không dù lấy được truyền thừa thì cũng chẳng thể tu luyện được.

Thẩm Thiên không thèm để mắt đến Diệp Kình Thương đang kêu gào đỏi trả “phí dịch vụ” bên cạnh, ngồi xếp bằng ngũ tâm hướng lên trời hành công nhập định.

Ừm, chủ yếu là vì chuyên tâm lĩnh hội công pháp vô thượng chứ không phải để xù nợ ông ta.

Cùng lúc đó, trong Cấm Kỵ sơn cốc của Côn tộc.

Thẩm Thiên A và Thẩm Thiên B cũng đều từ từ mở mắt, trong ánh mắt lóe ra tia sáng cơ trí.

“Môn công pháp này rất huyền diệu, có thể luyện hóa được cả khí Hỗn Độn.”

“Chủ thể không xảy ra chuyện gì không hay đấy chứ, chúng ta phải thử xem nhỉ?”

Cơ thể Thẩm Thiên B chậm rãi tiêu tan hóa thành một khối tinh huyết và một sợi khí Hỗn Độn màu trắng bạc dũng mãnh lao vào trong cơ thể Thẩm Thiên A.

Đúng vậy, màu trắng bạc.

Khí Hỗn Độn vốn bao phủ trong Hỗn Độn Hải Vực là màu trắng xám.

Nhưng sau khi tiến vào trong cơ thể Thẩm Thiên B, cỗ khí Hỗn Độn này điên cuồng hấp thu năng lượng của Ngũ Hành kỳ vật nên dần chuyển sang màu trắng bạc.

Dường như khí Hỗn Độn này đã được kích hoạt rồi...

“Dự theo khẩu quyết Hỗn Độn Tân Hỏa kinh, bước đầu tiên khi tu hành môn truyền thừa này sẽ gian nan nhất, đó chính là thôn phệ luyện hóa khí Hỗn Độn, và khiến nó ổn định trong cơ thể.”

Hai mắt Thẩm Thiên A lóe lên thần huy sáng chói, Thần Tiêu thánh địa đã nâng cao ngộ tính lên tới cực hạn: “Hỗn Độn Tân Hỏa Luyện Thể quyết cần thôn phệ một lượng lớn khí Hỗn Độn.”

“Dùng khí Hỗn Độn rèn thể thực sự quá nguy hiểm, hơn nữa rèn luyện cơ thể này cũng có tác dụng quái gì đâu, chi bằng cứ tu luyện Hỗn Độn Tân Hỏa Chú Khí quyết trước.”

Ừm, thử thì thử, cùng lắm là chết thôi!



Chương 601: Vạn hóa thôn thiên quyết, hỗn độn đúc kiếm thai (3)

Trong hạp cốc yên tĩnh im ắng, một bóng dáng vô cùng anh tuấn ngồi xếp bằng.

Ở trong cơ thể hắn, khí Ngũ Hành và một sợi khí Hỗn Độn màu trắng bạc đang chậm rãi dung hợp, biến hóa giống như hình dạng vắt mì.

Hỗn Độn Tân Hỏa Chú Khí quyết này chú trọng dùng khí Hỗn Độn rèn khí, sau đó luyện chế đạo khí bổn mệnh, cùng trưởng thành với bản thân, một khí phá vạn pháp.

Thẩm Thiên vô cùng nghi ngờ người sáng tạo ra môn bí thuật này có phải từ một vũ trụ nào đó xuyên qua tới đây nên mới có thể sáng tạo thuần thục đến như vậy!

Đương nhiên, chuyện này cũng không quan trọng.

Quan trọng là giờ Thẩm Thiên lại giống như Diệp Hắc nào đó khi còn trẻ, mắc phải chứng bệnh không thể quyết định.

Căn bản của Hỗn Độn Tân Hỏa Chú Khí quyết đó là rèn luyện thanh mệnh khí, mệnh khí vô cùng quan trọng với chủ nhân, uy lực vô tận.

Mặc dù nếu không hài lòng sau này vẫn có thể phá đi tạo lại nhưng sẽ phải tổn hao tương đối nhiều thời gian và tinh lực.

Tốt nhất ngay từ đầu phải chọn thứ nào thật hài lòng.

Tạo cái gì đây? Tạo giáp? Tạo nón? Tạo trượng?

Tạo Tang Chung như của Vô Thủy? Không được, không được, cái tên này nghe thiếu may mắn, dễ gặp tang tóc quá.

Tạo Đại Đỉnh như của Diệp Hắc? Cũng không được, vung cái đỉnh lớn như vậy đánh người cứ thấy không được thoải mái, còn chẳng bằng vung mạnh chùy lớn!

Hay là tạo kiếm đi! Ít nhất vác theo kiếm cũng tiêu sái, dù sao mạnh hay không mạnh là chuyện nhất thời còn đẹp trai hay không là chuyện cả đời.

Hơn nữa giờ sát chiêu mạnh nhất của Thẩm Thiên là “Phi Thiên Kiếm quyết” của Nữ Đế truyền, kiếm ý lờ mờ cộng minh với khí Hỗn Độn.

Nếu rèn đúc ra một thanh Hỗn Độn Kiếm Khí, chắc hẳn uy lực của kiếm quyết này sẽ càng trở nên mạnh hơn!

Đồng thời rèn kiếm thì trong đầu Thẩm Thiên có nhiều tạo hình hơn một chút.

Ừm, quyết định vậy đi, rèn kiếm!

Trong lòng Thẩm Thiên hạ quyết tâm, bắt đầu ngưng tụ mệnh khí của mình.

Hai tay mau chóng kết ấn ghi lại từng đạo pháp quyết Hỗn Độn Tân Hỏa kinh.

Vô số pháp quyết dụng nhập vào trong khí Hỗn Độn Ngũ Hành, khí Hỗn Độn màu trắng bạc bắt đầu chậm rãi biến thành hình dáng cây gậy.

Đúng vậy, Thẩm Thiên cố gắng luyện đúc mười mấy canh giờ kết quả luyện chế ra một cây gậy…

Dù sao hắn cũng chỉ vừa mới lĩnh ngộ Hỗn Độn Tân Hỏa Chú Khí Quyết, vẫn chưa hiểu rõ lắm về pháp vô thượng này, hơn nữa về phương diện tu vi thực sự cũng hơi yếu một chút.

Cho nên dù biết phải luyện chế Hỗn Độn Mệnh khí như thế nào nhưng khi thực sự động tay động chân vẫn rất tốn sức, luôn cảm thấy cổ khí này không nghe theo sự sai khiến.

Ừm, có một câu nói rất quen thuộc đó là: Miệng nói ngươi biết làm nhưng tay tố cáo ngươi đang nổ.

Tuy nhiên hình dạng rèn luyện lần đầu có xấu một chút cũng không sao, dù sao sau này cùng với sự tế luyện không ngừng của Thẩm Thiên thanh kiếm này sẽ dần thuế biến theo hình dáng trong tưởng tượng của hắn.

Còn về “cây gậy” bây giờ, cứ tạm gọi nó là phôi kiếm đi!

Vốn còn muốn luyện nó thành hình dáng như Thiên Tru Kiếm, giờ thấy có vẻ tạm thời hơi khó.

Kể ra cũng kỳ quặc, không biết là trùng hợp hay ảo giác nhưng trước đó Thẩm Thiên từng thấy vị Nữ Đế tuyệt đại kia thi triển kiếm quyết.

Hắn luôn cảm thấy thanh kiếm trong tay Nữ Đế có tạo hình rất giống với Thiên Tru Kiếm.

Cũng không biết thanh Thiên Tru Kiếm này có phải được rèn phỏng theo thanh kiếm của Nữ Đế không, nếu thật sự là như vậy thì dựa theo hình dáng nào đó để rèn đúc hình như không sai.

Ừm, đợi khi nào rảnh tìm vài quyển sách luyện khí xem thử, chí ít phải tham khảo thêm về phương diện tạo hình.

Trong lòng Thẩm Thiên suy nghĩ lung tung, công pháp thì không ngừng vận chuyển.

Mệnh khí của Thẩm Thiên luyện chế rất thuận lợi, một thanh phôi kiếm dài ba xích màu bạc xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên.

Nhìn thân kiếm mấp mô, dường như không thấy bất kỳ tạo hình thẩm mỹ gì, khóe miệng Thẩm Thiên hơi giật giật: Bổn Thánh tử chế ra cây trượng này à?

Luyện chế rất thuận lợi, con khỉ ấy!

Thẩm Thiên cảm thấy rất thất bại, đây là môn công pháp khó luyện nhất lần đầu hắn gặp từ khi xuyên qua cho tới nay.

Thẳng thắn mà nói, môn công pháp này thậm chí đã dần dần hấp dẫn sự hứng thú của hắn!

Thẩm Thiên quyết định, hắn nhất định phải chinh phục môn công pháp này!

Đừng có ngừng lại, tiếp tục luyện!

Thẩm Thiên đang định tiếp tục thôi động pháp quyết, rèn cho phôi kiếm này thẩm mỹ hơn một chút, đột nhiên, sắc mặt hắn khẽ biến.

Bởi vì hắn cảm thấy hạp cốc này đang run lên kịch liệt, hư không xung quanh cũng đang nhanh chóng vỡ nát.

Triều tịch năng lượng mênh mông quét ra, linh khí gần như hóa thành sương mù kia đang đột ngột dâng trào ra ngoại giới, tựa như sóng to gió lớn truyền đi xa ngàn dặm.

Lối vào của Cấm Kỵ sơn cốc có mười khí tức Thiên tôn cường đại lao đến, đó chính là mười vị trưởng lão tọa trấn sơn cốc của Côn tộc.

Lúc này bọn họ tim đập nhanh nhìn vào nơi sâu nhất trong sơn cốc: “Cấm Kỵ sơn cốc đang nứt ra, sao lại như vậy được?”

Cho dù là lúc thủy tổ Côn tộc lĩnh hội cổ bia vào năm đó cũng không xảy ra kịch biến như vậy!

Ầm!

Ánh mắt mười đại trưởng lão kinh hãi nhìn chăm chú vào bên trong, một tia sang màu xanh chói lóa vút tận trời cao.

Trong chốc lát nó xé rách vực sâu vạn trượng lao thẳng về phía mặt biển.

Tất cả cấm chế, trận pháp trước mặt nó đều bị phá nát trong nháy mắt, không hề có chút tác dụng cản trở nào.

Nếu như mười đại trưởng lão không nhìn nhầm thì thứ đồ chơi đó hình như là một tấm bia…

Móa nó!

Cấm Kỵ cổ bia bay đi à!!!



Chương 602: Đây là cái giá khác! (1)

Thời khắc Cổ bia cấm kỵ bay lên không trung, cả Côn tộc đều chấn động vì điều này.

Mười đại trưởng lão vội vàng liên thủ thi pháp, pháp lực vô cùng hùng hồn trong chốc lát hóa thành tấm lồng lớn che trời ập về phía cổ bia.

Những trưởng lão Côn tộc có thể bế quan ở Cấm Kỵ sơn cốc dù trong hang ngũ cường giả Thiên tôn cũng đều là những người nổi bật đứng đầu, cách Độ Kiếp kỳ không xa.

Mười vị trưởng lão liên thủ bày trận, cho dù là Thánh giai cũng khó mà dễ dàng tránh thoát.

Vậy mà trước mặt cổ bia này, tấm lưới mười vị trưởng lão liên thủ bày ra chỉ như một tờ giấy bị xuyên thủng trong nháy mắt.

Ánh sáng xanh vắt ngang trời cao trong chốc lát chạy đi xa ngàn vạn dặm, hoàn toàn biến mất trong tầm mắt tất cả mọi người.

Còn cả Cấm Kỵ sơn cốc cũng vì thế hóa thành bột mịn, hư không loạn lưu tung hoành.

Thẩm Thiên sững cả người, hắn chỉ ngủ gật trước Cổ bia cấm kỵ mà thôi, sao bia kia lại bỏ chạy rồi?

Mấy đại lão Côn tộc kia sẽ không nhân cơ hội này gây chuyện với bổn Thánh tử đấy chứ!

Hay là nhân tình huống hỗn loạn này giả chết?

Ầm…

Hư không loạn lưu đang nhanh chóng bình ổn lại, giữa trời đất ngưng tụ ra từng hư ảnh cự côn vô cùng to lớn, bên ngoài có thể có thánh quang hiển hiện.

Đó là Thái thượng trưởng lão Côn tộc, bình thường gần như đều bế quan tiềm tu, không tham gia vào sự vụ trong tộc.

Nhưng ba động của Cổ bia cấm kỵ bỏ chạy kia thực sự quá lớn đã hấp dẫn tất cả bọn họ ra ngoài.

“Vì sao Cổ bia cấm kỵ lại bị biến bỏ chạy? Xin tộc trưởng cho cho chúng ta một lời giải thích!”

“Cổ bia cấm kỵ này do thủy tổ lưu lại, vài vạn năm nay chưa hề xảy ra chuyện gì, giờ lại bỏ trốn xa như vậy rốt cuộc không biết tại sao?”

“Nếu không thể nào đưa ra lời giải thích thỏa đáng, chỉ e chúng ta sẽ không mặt mũi nào đi tế bái liệt tổ liệt tông, mời tộc trưởng mau chóng tìm Cổ bia cấm kỵ về!”

“Nghe nói tộc trưởng phá lệ để Thần Tiêu Thánh tử lĩnh hội Cổ bia cấm kỵ mới tạo ra kết quả như thế này, Thánh tử đâu?”

“Đúng vậy, bảo Thần Tiêu Thánh tử ra giải thích đi!”

Những Thánh giả Côn tộc kia còn đang tranh động, chấn động tâm hồn về chuyện Cổ bia cấm kỵ bỏ trốn.

Dù sao với Côn tộc mà nói Cổ bia cấm kỵ có ý nghĩa vô cùng quan trọng, gần như không thua gì trọng địa như từ đường, gia phả của nhân tộc.

Huống hồ, sơn cốc nơi có Cổ bia cấm kỵ dồi dào linh khí, ngưng tụ pháp tắc, là Thánh địa tu luyện, giờ nơi này đã bị hủy diệt vì cổ bia bỏ chạy rồi.

Đối với Côn tộc mà nói, đây là một tổn thất lớn!

Kết quả như vậy, đổi lại là ai cũng khó mà bình tĩnh được.

Gừ!

Đúng lúc này, bóng dáng Côn Thần Vương xuất hiện trong hư không loạn lưu sơn cốc.

Sắc mặt của lão cũng rất khó coi tuy nhiên không phải có ý hung sư vấn tội mà lo lắng nhìn về phía Thẩm Thiên.

Lão thấy cơ thể Thẩm Thiên không tổn thương gì, ngay cả khí tức cũng trở nên thâm bất khả trắc hơn thì mới thở phào nhẹ nhõm: “Thánh tử không bị thương chứ!”

Thẩm Thiên chậm rãi gật đầu: “Chỉ hơi kinh ngạc chứ không nguy hiểm gì.”

Côn Thần Vương nói: “Vậy thì tốt rồi, chuyện dị biến của Cổ bia cấm kỵ bản vương cũng không thể ngờ tới, nếu vì chuyện này Thánh tử xảy ra chuyện gì không may, bản vương thật sự không biết phải ăn nói thế nào với quý Thánh địa.”

Lời của Côn Thần Vương khiển Thẩm Thiên cực kỳ sững sốt, tộc trưởng Yêu tộc bây giờ đều dễ nói chuyện vậy à!

Bia tổ nhà mình bị mất cũng không lo lắng, còn muốn ăn nói với Thần Tiêu thánh địa?

Tuy nhiên chẳng ai đưa tay đánh người mặt tươi cười, Côn Thần Vương khách sáo với Thẩm Thiên như vậy cũng khiến Thẩm Thiên hơi ngại.

Dù sao mặc dù hắn không biết vì sao Cổ bia cấm kỵ lại biết bay nhưng xem ra chắc chắn có liên quan nhất định đến việc hắn lĩnh ngộ Hỗn Độn Tân Hỏa kinh.

Lần này hắn thật sự không thể gánh nỗi tai họa này rồi.

Côn Thần Vương dễ nói chuyện, không có nghĩa những Thánh giả Côn tộc khác cũng dễ nói chuyện.

Trên thực tế lúc đầu cho Thẩm Thiên dùng Côn Bằng pháp đổi Tam Quang Thần Thủy và ba kiện Thánh khí đã khiến mấy trưởng lão Côn tộc không vui rồi.

Bởi vì theo họ thấy, Côn Bằng pháp vốn là pháp chí tôn của Côn tộc, về lý mà nói thì không được phép lưu lạc bên ngoài, trả lại Côn tộc vốn là chuyện đương nhiên.

Dùng bản nguyên Tam Quang Thần Thủy và ba kiện Thánh khí đổi Côn Bằng pháp về thì cũng thôi đi, vậy mà tộc trưởng còn cho phép thế lực khác tu luyện pháp này?

Chuyện này với bọn họ mà nói quả thực là nỗi ấm ức lớn.

Huống hồ Côn Thần Vương còn cho phép Thần Tiêu Thánh tử lĩnh hội Cổ bia cấm kỵ của Côn tộc.

Giờ thì hay rồi, Cổ bia cấm kỵ đã mất rồi đấy!

“Tộc trưởng, Thần Tiêu Thánh tử, hi vọng các người có thể cho chúng ta một lời giải thích.”

“Côn Hư, mấy năm nay ngươi cứ hợp tác với Thần Tiêu thánh địa, sắp quên mất sự kiêu ngạo của Côn tộc mất rồi.”

“Trong mấy năm ngươi đảm nhiệm vị trí tộc trưởng thực lực bổn tộc không tang trưởng quá nhiều, giờ ngay cả Cổ bia cấm kỵ cũng mất, ta thấy đã đến lúc triệu tập Trưởng lão hội rồi.”

“Nếu ngươi không thể làm tốt vị trí tộc trưởng này thì thoái vị nhường chức, giao vị trí lại cho người có bản lĩnh làm đi!”

“Còn cả Thần Tiêu thánh địa nữa, nhất định phải bồi thường tổn thất mất cổ bia cho bổn tộc!”

Trong hư không, giọng bàn luận của các trưởng lão ầm ĩ.

Phần lớn các trưởng lão này đều là tồn tại cấp Thiên tôn nhưng nói chuyện với Côn Hư vẫn khá khách khí.

Nhưng cũng có vài Thái thượng trưởng lão Độ Kiếp kỳ bối phận còn cao hơn Côn Thần Vương mấy bậc nên lúc này nói chuyện không hề nể mặt.

Thậm chí có vài Thái thượng trưởng lão còn đưa ra ý định phế bỏ vị trí Tộc trưởng của Côn Thần Vương lựa chọn lại Tộc trưởng.