Loại khoáng thạch này có thể khai thác được Huyền Hỏa Tinh Kim, là vật liệu để rèn đúc linh khí thuộc tính hỏa cực phẩm, đối với phần lớn những môn phái hệ hỏa đều rất quan trọng.
Đáng tiếc trong Bích Hải Huyền Xà tộc có rất ít yêu tinh chủ tu hỏa pháp, tài nguyên khoáng sản này với Bích Hải Huyền Xà tộc mà nói giống như miếng gân gà, giờ họ đang nghĩ cách làm sao để bán nó cho Thánh địa nhân tộc!
Nghe nói trưởng lão Phượng Hoàng tộc Nam Cương đã từng tới tìm Thanh Minh Thiên tôn, hy vọng có thể mua tài nguyên khoáng sản này nhưng bị Thanh Minh Thiên tôn dùng cớ khéo léo từ chối.
Sau đó có mấy Thánh địa nhân tộc khác muốn mua quyền sở hữu một phần tài nguyên khoáng sản này nhưng vẫn bị Thanh Minh Thiên tôn nhã nhặn từ chối.
Nếu không phải trước khi khai thác Doanh Châu đảo các thế lực đã nói trước ai phát hiện ra cơ duyên trước sẽ thuộc về người đó thì e lúc này đã bắt đầu xảy ra đổ máu rồi.
Dù sao thì giá trị của mỏ quặng này đúng là tương đối khả quan.
Ngoài ra phía tây và phía nam của Doanh Châu đảo đều lần lượt phát hiện ra không ít cơ duyên, có điều không thể nào so được với Địa Mạch Thần Hỏa và Huyền Hỏa Thần Kim, gần như không cách nào hấp dẫn được các Thánh giả xuất hiện.
Cơ duyên quan trọng thật sự đang ở phần Doanh Châu đảo bao phủ trong cấm chế!
Ngay lúc thần niệm của Thẩm Thiên chìm trong ngọc giản xem tin tức liên quan đến Doanh Châu đảo thì phía nam hòn đảo đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng.
“Ta là Thanh Minh Thiên tôn Bích Hải Huyền Xà tộc, mỏ Huyền Hỏa Thần Kim giờ đang ở trong tay bản tộc.”
“Thế lực muốn mua mỏ Huyền Hỏa Thần Kim, dâng Bích Liên Thiên tôn Sở Long Hà của Thần Tiêu thánh địa đến trước mặt bổn tọa, nếu không không cần bàn bạc gì cả.”
Thanh Minh Thiên tôn chính là công chúa của Bích Hải Huyền Xà tộc, phụ thân, mẫu thân, gia gia đều là Thánh nhân có địa vị siêu nhiên trong Bích Hải Huyền Xà tộc.
Nếu không phải như thế nàng ta tuyệt đối không thể dựa vào tu vi Thiên tôn để quyết định phương thức xử trí cho tài nguyên khoáng sản quan trọng như mỏ Huyền Hỏa Thần Kim.
Dù mỏ Thần Kim này do nàng ta phát hiện đầu tiên thì cũng không thể!
Bây giờ nàng ta dùng mỏ Huyền Hỏa Thần Kim làm cái giá treo thưởng yêu cầu các thế lực lớn đưa Bích Liên Thiên tôn đến trước mặt nàng ta, lực hiệu triệu này vô cùng to lớn.
“Thanh Minh, ngươi khinh người quá đáng, Sở Hà sư huynh là của ta!”
“Thanh Minh tỷ tỷ, chuyện năm đó chỉ là hiểu lầm, mong tỷ đừng làm khó Đại sư huynh!”
Hai giọng nói quen thuộc vang lên, là Đan Vũ Thiên tôn và Bạch Liên Thiên tôn, cũng chẳng biết ba người phụ nữ này đang diễn vở kịch gì.
Dù sao Thẩm Thiên có nhắm mắt lại cũng có thể lờ mờ cảm nhận được từng khí tức cường đại ở bên ngoài đảo đều đang sôi trào, giống như đang xao động vì giải thưởng của Thanh Minh Thiên tôn.
Đương nhiên, Thẩm Thiên có thể nghe thấy những âm thanh này, cảm nhận được những khí tức cường đại này, tất cả nhờ hiệu quả đặc biệt của Tiên Thiên Đạo Thể.
Nếu không phải như vậy trên Doanh Châu đảo, tu sĩ cấp Thiên tôn trở xuống gần như không thể có cảm giác được xa như vậy, càng không thể nghe được tiếng nói chuyện ở xa như vậy.
Đây là câu chuyện mà chỉ những nhân vật lớn mới có tư cách nghe, những con gà con Tôn cấp không có tư cách được biết.
Đúng lúc này phía tây hòn đảo vang lên tiếng sấm rền.
Lôi đình kim sắc trong chốc lát đánh nát hư không vạn trượng thành bột mịnh, vòng xoáy hư không màu đen điên cuồng hút nước biển vô tận.
“Họ Trương kia, ngươi dám đánh lén lão đạo!”
“Sư huynh, huynh và Thanh Minh Thiên tôn này đã gây chuyện tám trăm năm rồi, nên nói chuyện rõ ràng rồi đấy!”
“Ngươi đi mà nói rõ ràng, chuyện đó sao nói rõ ràng được chứ? Ngươi thèm cái mỏ của người ta thì có, có ai không, cứu mạng! Thần Tiêu Thánh Chủ vô tình vô nghĩa, vì tài nguyên khoáng sản bán sư huynh!”
“Sư huynh đừng kêu nữa, bị Hỗn Nguyên Lôi Thần Xích của bổn tọa xích cho dù cơ thể Thần Ma của huynh có mạnh hơn nữa cũng không thể tránh thoát đâu!
Lôi Đình Tiên Quang kim sắc xé rách bầu trời, bên ngoài tiên quang đang dao động kịch liệt, một tia Hỗn Nguyên Thần Lôi ngưng tụ thành xiền xích xuất hiện trong tiên quang.
Đầu bên kia của xiềng xích buộc chặt lấy một lão đạo sĩ mặc tiên y mài tím lúc này đã bị lôi đình đánh cho tóc tai dựng đứng.
Lão ta điên cuồng giãy dụa muốn chạy trốn, đáng tiếc bị xiềng xích do Hỗn Nguyên Thần Lôi ngưng tụ trói chặt như bánh chưng, chặt đến mức đầu ngón tay của lão ta muốn động đậy cũng khó khăn.
“Sư huynh, bổn tọa chỉ muốn tốt cho huynh thôi, Thanh Minh Thiên tôn người ta nhà lớn nghiệp lớn mà lại quan tâm đến huynh như vậy, huynh nên theo đi!”
Giọng Thần Tiêu Thánh chủ từ đầu đến cuối luôn lạnh lẽo vô tình nhưng lời nói ra khiến vô số Thiên tôn, Thánh giả dở khóc dở cười.
Tuy nhiên những đại năng cùng thế hệ hiểu rõ câu chuyện năm đó lúc này mắt đang sáng lên.
Câu chuyện ta đợi cả ngàn năm nay cuối cùng đã tới hồi kết sao?
Bích Liên ơi Bích Liên, ngươi cũng có ngày hôm nay sao?
Haha, sung sướng quá đi!
Chuyện ầm ĩ giữa các nhân vật lớn Thẩm Thiên rất sáng suốt không lan truyền ra ngoài.
Dù sao sư tôn có thế nào cũng là lãnh đạo trực tiếp của bổn Thánh tử, nói xấu lãnh đạo không phải là thói quen tốt.
Không biết Thanh Minh Thiên tôn Bích Hải Huyền Xà tộc treo thưởng bắt Bích Liên sư bá rốt cuộc là có ý đồ gì, là vì yêu sinh hận hay tro tàn lại cháy?
Dù sao thì cũng có câu nói rất hay, một ngày không gặp tựa ba thu.
Trước đây Thẩm Thiên từng nghe Ngân Chương công tử kể về vài chuyện liên quan đến Bích Liên Thiên tôn và Thanh Minh Thiên tôn, bọn họ không chỉ một ngày...
Khụ khụ, không chỉ một ngày không gặp mà đã tám trăm, cả ngàn năm không gặp rồi.
Với thiên tính của loài rắng, nhu cầu về phương diện kia có lẽ tương đối kinh khủng.
Nếu như Thanh Minh Thiên tôn không có tình cảm với Bích Liên Thiên tôn thì còn dễ nói, cùng lắm là làm một lần cho xong chuyện.
Chương 623: Anh hùng lùm cỏ, Linh Lung đế cơ
Nhưng nếu Thanh Minh Thiên tôn có tình cảm tha thiết với Bích Liên Thiên tôn, với sự cô đơn tám trăm, một ngàn năm của nàng ta thì có lẽ...
Chậc, vậy thì sẽ không phải là chuyện làm một trận nữa mà e là sẽ bị rút cạn sức lực mất!
Anh hùng lùm cỏ, anh hùng lùm cỏ, quá sức kinh khủng!
Thẩm Thiên thầm giơ ngón tay cái với Bích Liên Thiên tôn, hắn dẫn các sư huynh đệ bắt đầu xông xáo trên Doanh Châu đảo.
Có Thẩm Thiên gia nhập, các đệ tử chân truyền của Thần Tiêu thánh địa như phát cuồng, khỏi cần phải nói, sức chiến đấu đều tăng vọt như được buff máu!
Dù sao trải qua những lần mạo hiểm lịch luyện trước gần như tất cả mọi người đã tin chắc rằng: Thẩm Thiên chính là đứa con của vận khí.
Ở đạo trường Đại đế như thế này được đi theo Thẩm Thiên cùng mạo hiểm là cơ duyên lớn cỡ nào?
Nếu không dốc hết can đảm xông vào chỗ chết sao Thánh tử có thể cảm nhận được mình đang dốc sức?
Lỡ lần sau mạo hiểm Thánh tử không dẫn mình đi nữa thì làm sao?
Hơn mười người kết thành tiểu đội tung hoành tan tác khắp nơi trên Doanh Châu đảo.
Những nơi đi qua, vô số tinh linh hỏa diễm bị càn quét sạch sẽ, thu hoạch được từng kết tinh.
Thẩm Thiên cũng tiện tay bóp nát một con Liệt Diễm Thần Ưng ngưng tụ từ linh khí thuộc tính Hỏa, lấy một viên tinh thể trong cơ thể nó ra.
Không thể không nói, những năng lượng trong kết tinh hỏa diễm này đúng là vô cùng thuần túy, thậm chí còn tinh thuần hơn năng lượng trong cơ thể của phần lớn Tôn giả thậm chí là một số Thiên tôn.
Đáng tiếc nó không có tác dụng lớn lắm với Thẩm Thiên, chỉ có thể làm dinh dưỡng cho Nam Minh Ly Hỏa trong cơ thể Thẩm Thiên, cung cấp một ít trợ giúp.
Trên đỉnh đầu đám Phương Thường, Tần Vân Địch xuất hiện khá nhiều cơ duyên linh dược, tuy nhiên có lẽ thời cơ chưa tới nên chất lượng của những cơ duyên linh dược kia đều khá tầm thường.
Đương nhiên, những linh dược phẩm chất phổ thông này giờ đã không còn sức hấp dẫn gì với Thẩm Thiên nữa. Dù sao hắn cũng đã từng nhìn thấy Ngộ Đạo Trà rồi. Còn với đại đa số Tôn giả, thậm chí là Thiên tôn mà nói những linh dược đó đã tương đối quý giá rồi.
Nhóm Phương Thường có thể có được những linh dược này đã đủ để kho tiền nhỏ của họ đầy lên khá nhiều, và cũng đủ để cung cấp tu luyện thường ngày.
Và vận khí của Thẩm Thiên cũng đang chậm rãi tăng lên sau khi giúp bọn họ tìm được những linh dược này.
Có điều tốc độ tăng lên thực sự chậm đến mức phát mệt.
Liên tục phát hiện mấy lần linh dược, cũng chỉ có thể giúp vòng sáng của Thẩm Thiên tăng thêm một hai chấm vàng.
Nếu cứ dựa theo tốc độ này thì biết tới bao giờ hắn mới có thể lột xác thành vầng sáng màu tím như Tề Thiếu Huyền chứ?
Thẩm Thiên còn đang muốn trở thành u Hoàng sớm một chút để còn đi khắp nơi chơi bời kia kìa!
Không được, phải đi tìm cơ duyên lớn mới được!
Sau khi phát hiện điều này Thẩm Thiên bắt đầu xốc tinh thần lên một chút.
Hắn chậm rãi nhắm mắt lại như đang cảm ứng gì đó rồi đột nhiên quay đầu nhìn về phương tây.
Hai mắt đột nhiên mở ra, trong mắt Thẩm Thiên lóe lên ý cười: “Ta cảm thấy ở phía tây hòn đảo này hẳn là có cơ duyên lớn!”
Xuất hiện rồi!
“Trực giác Thiên sư” trong truyền thuyết!
Tống Chưởng quầy và Lưu Thái Ất nhìn nhau, trong mắt lộ ra nét vui mừng!
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì mỗi lần Thánh tử Thiên sư cảm ứng được cơ duyên đều là những cơ duyên lớn kinh trời.
Từ Thần Tiêu Long Hổ bội đến Linh mộc Phệ Tiên đằng, từ Chuẩn tiên khí Thiên Tru kiếm đến Đại khí vô thượng Chiến Thần Tháp, hắn chưa từng khiến người ta phải thất vọng bao giờ.
Còn đám người sau lưng từ đầu đến cuối đi theo Thẩm Thiên cũng chưa bao giờ bị bạc đãi, dù chỉ hưởng ké một chút chỗ tốt cũng đủ ăn đến mức miệng chảy cả mỡ.
“Nếu Thánh tử Thiên sư đã cảm nhận được cơ duyên lớn thì chắc chắn là có cơ duyên lớn!”
“Thánh tử sư huynh dẫn đường đi! Chúng ta nhất quyết đi theo huynh, không chút dao động!”
“Điện hạ tìm kiếm cơ duyên dĩ nhiên quan trọng nhưng an toàn của người còn quan trọng hơn, người phải cẩn thận đấy!”
“Sư đệ, chúng ta đi cùng đệ! Đại sư huynh và ca ca đều đã Kết Anh, thực lực của ta cũng có thể trấn sát cường giả Nguyên Anh đỉnh phong, có thể giúp đỡ khá nhiều!”
“Ừm, muốn gây bất lợi cho Thánh tử thì cứ bước qua xác Phương Thường ta trước đi!”
Tất cả mọi người quyết định đi theo Thẩm Thiên, điều này khiến Thẩm Thiên thầm cảm thấy ấm áp!
Cảm giác được mọi người tin tưởng thật tốt!
Thẩm Thiên liếc mắt nhìn vòng tròn trên đỉnh đầu Triệu Hạo, hắn dẫn đầu đoàn người lao về phía tây Doanh Châu đảo.
Hăn không thi triển hết tốc độ vì nếu hắn dốc hết tốc độ lao về phía trước, đồng bạn sau lưng sẽ bị cắt đuôi hoàn toàn trong nháy mắt, ngay cả khói của hắn cũng chẳng kịp ngửi nữa.
Dù sao Thẩm Thiên bây giờ đã quán triệt khái niệm “nam nhân phải nhanh” đến cực hạn rồi.
Cho dù là phần lớn cường giả cấp Thiên tôn thì cũng còn lâu mới nhanh bằng hắn!
Doanh Châu đảo bị phong cấm vạn năm, trên đảo khắp nơi đều có tinh linh hỏa diễm.
Những cường giả cấp Tôn, Thánh giả kia muốn tôi luyện đệ tử, hậu bối dưới trướng nên trên cơ bản đều không ra tay với những tinh linh hỏa diễm cấp Tôn.
Điều này khiến lúc Thẩm Thiên dẫn mọi người vượt quang qua Doanh Châu đảo gặp phải khá nhiều tinh linh hỏa diễm cản đường, hết con này đến con khác lao vào người Thẩm Thiên như muốn hiến thân vậy.
Mãi cho tới khi Thẩm Thiên tiện tay bóp chết mười mấy con tinh linh hỏa diễm thì hắn mới phát hiện nguyên nhân, bởi vì hắn quá đẹp...
Khụ khụ, chỉ đùa một chút thôi.
Nguyên nhân thực sự là vì sau khi Thẩm Thiên bước đầu luyện thành Hỗn Độn Kim Thân Cửu Chuyển, khí tức quanh thân tự động thu liễm, bình thường căn bản không thể nhận ra được thực lực của hắn.
Chương 624: Vì Đại Hoang Tiên triều, bán nhan sắc (1)
Những tinh linh hỏa diễm kia vốn linh trí không được như tu chân giả nên e là đã coi hắn như con gà yếu đuối dễ bắt nạt.
“Thật là, chẳng lẽ trông bổn Thánh tử không đủ bá khí đến thế sao?”
Thẩm Thiên lắc đầu cười khổ, có phải hắn khiêm tốn quá rồi không, ngay cả đám tiểu tinh linh chưa tới cấp Tôn này mà cũng dám đá hậu hắn?
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên hơi thả khí tức mà mình vẫn luôn thu liễm ra một chút.
Gừ!
Trong chốc lát, dị tượng vô tận hiển hiện sau lưng Thẩm Thiên.
Lôi đình kim sắc sáng chói trong chốc lát tràn ngập hư không ngàn trượng, hư ảnh Thần thú thập phương lờ mờ xuất hiện.
Một bóng dáng cao lớn không rõ dung nhan đứng ngạo nghễ giữa thần thú thập phương giống như Lôi đế vô thượng đang điều khiển Thần thú thập phương, có thể chấp chưởng thiên phạt!
Đây là dị tượng khi tu hành Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết trong Thần Tiêu Lôi Đế kinh đến viên mãn mới có thể có được, chí cao vô thượng.
Giờ Thẩm Thiên đã luyện hóa Ngũ Hành kỳ vật, thậm chí còn tiến thêm một bước dung hợp chúng.
Lúc này nếu Thẩm Thiên muốn, Hỗn Nguyên Thần Lôi trong cơ thể hoàn toàn có thể tiến thêm một bước, chuyển hóa thành “Hỗn Độn Thần Lôi” trước nay chưa từng có.
Cũng chính vì như vậy, dị tượng lôi đình sau lưng Thẩm Thiên trước nay cũng chưa từng có.
Cho dù là Thần Tiêu Lôi Đế năm đó trùng sinh ở cùng cảnh giới cũng tuyệt đối khó có thể so sánh được với Thẩm Thiên bây giờ.
Thiên uy lôi đình vô cùng đáng sợ quét qua vạn trượng, các tinh linh hỏa diễm vốn định tiến đến gần trong lúc nhất thời đều bỏ chạy trối chết.
Còn phía tây bắc Doanh Châu đảo thì có một thiếu nữ tuyệt mỹ mặc bộ váy nhẹ màu trắng đang chậm rãi xoay đầu lại.
Nàng ta ngồi xếp bằng trên thân một con Phượng Hoàng, trên gối đặt ngang một thanh bảo kiếm bạch ngọc.
Trên thân tản mác ra khí tức kiếm đạo sắc bén.
Lúc này dường như nàng ta cảm ứng được gì đó, thần kiếm trên gối nhẹ nhàng run lên.
Nàng ta từ từ mở mắt nhìn về hướng Thẩm Thiên đang đi tới, trong mắt lóe lên một tia kinh hãi không rõ ràng.
Thiếu nữ tự lẩm bẩm: “Ngoài Trung Châu cũng có thiên kiêu như vậy sao?”
“Dị tượng đáng sợ như vậy quá mức phi phàm, chỉ e cũng chỉ có Thiên tử biểu ca mới có thể vượt qua được hắn!”
“Phụ hoàng quả nhiên nói đúng, không thể coi thường thiên kiêu ngũ vực này!”
Thân phận của nữ tử áo trắng tương đối siêu nhiên.
Nàng ta chính là nữ nhi được Thạch Hoàng đương đại của Đại Hoang Tiên triều thương yêu nhất, đồng thời cũng là một trong những hậu bối được Hoang Thạch Đế quân yêu thương nhất.
Từ ngày nàng ta ra đời đã được kiểm trắc là thể chất đặc biệt trăm năm khó gặp: Linh Lung Thánh thể, từ đó Hoang Thạch Đế quân đích thân ban tên cho nàng ta là Thạch Linh Lung.
Nên biết ở Đại Hoang Tiên triều, người có thể nhận được vinh hạnh đặc biệt này tính ra không quá một bàn tay.
Và Thạch Linh Lung thực sự không cô phụ sự mong chờ của tất cả mọi người trong Đại Hoang Tiên triều, từ nhỏ nàng ta đã vô cùng thông minh, dù là tu luyện bất kỳ công pháp gì đều vừa học đã biết, thậm chí còn có thể sửa cũ thành mới đưa ra những giải thích và cải tiến riêng.
Cho dù là thể chất hay ngộ tính Thạch Linh Lung đều có thể nằm ở vị trí hàng đầu trong số các thiên kiêu ngũ vực, càng đáng quý hơn chính là trên người nàng ta còn dung hợp thêm rất nhiều điểm hoàn mỹ.
Có thể nói thiên kiêu nữ tử Trung Châu tuy nhiều nhưng gần như không ai có thể có thiên phú áp chế Thạch Linh Lung, cùng lắm thì chỉ có thể sánh ngang.
Nếu không phải như vậy, với sự kiêu ngạo của Phượng Hoàng Thần tộc Niết Bàn lĩnh Nam Cương, họ đã không thể nào để công chúa Phượng Vũ nhà mình đến ký khế ước Phượng Thần với nàng ta, dù nàng ta là công chúa.
Giờ Thạch Linh Lung chỉ mới hơn hai mươi tuổi nhưng tu vi đã đạt tới Nguyên Anh kỳ, đồng thời căn cơ cũng cực kỳ vững chắc, đã từng một lần bước lên mười thứ hạng đầu của bảng Kim Đan kỳ Trung Châu.
Nên biết, chất lượng thiên kiêu Trung Châu từ xưa đến nay cao hơn các vực khác, đó chính là nơi cạnh trạnh độ nổi tiếng thật sự của các thiên kiêu.
Vào thời kỳ mạnh mẽ nhất của Trung Châu, các Kim Đan kỳ mạnh nhất vực khác tiến vào Trung Châu khiêu chiến, thậm chí còn không lọt được vào mười vị trí đầu tiên.
Cho dù là vào thời kỳ Trung Châu không có người kế tục nhất, thiên kiêu đứng đầu bảng xếp hạng Kim Đan vẫn có thể tung hoành vô địch, gần như có thể quét ngang những người cùng thế hệ của bốn vực khác.
Cũng chính vì như vậy, lúc thiên kiêu Trung Châu đối mặt với thiên kiêu vực khác đều có sự kiêu ngạo, cảm giác tự hào và ưu việt bẩm sinh, đây là khí thế vô địch đời đời kiếp kiếp tích lũy được!
Nếu không phải như thế, lúc trước Tề Thiếu Huyền cũng sẽ không định quét khắp Đông Hoang, Bắc Hải, Tây Mạc, Nam Cương trước cuối cùng mới bước vào Trung Châu. Bởi vì dù kiêu ngạo như y cũng không thể không thừa nhận, thiên kiêu Trung Châu đúng là mạnh đến đáng sợ.
Nếu không thể nào tích trước thế vô địch, e là mình rất khó tranh hùng với thiên kiêu mạnh nhất Trung Châu.
Sau khi biết Doanh Châu đảo đạo trường của Kim Ô Đại đế xuất thế, Trung Châu đã phái khá nhiều thiên kiêu trẻ đến đây điều tra.
Tuy nhiên vì sự áp chế ngầm giữa các thế lực lớn, số thiên kiêu Trung Châu đến đây lịch luyện ít hơn nhiều các vực khác, hơn nữa người mạnh nhất cũng chưa tới.
Linh Lung đế cơ là một trong số những thiên kiêu đến lịch luyện trước, nàng ta thuộc trong nhóm những người cường đại vốn định mang theo tâm thái bễ nghễ đến ngũ vực, không coi những người cùng thế hệ khác ra gì.
Thời khắc này, Thạch Linh Lung cảm nhận được khí tức Thẩm Thiên thả ra từ xa xa mà không khỏi kinh hãi.
Bởi vì nàng ta có thể cảm nhận được kiếm tâm của mình đang run rẩy, bởi vì kích động, hưng phấn nên run rẩy, thậm chí còn hơi e ngại!
Kiếm tâm tuyệt đối sẽ không lừa gạt mình!
Điều này chứng tỏ cái gì?
Chương 625: Vì Đại Hoang Tiên triều, bán nhan sắc (2)
Điều này chứng tỏ thực lực vị thiên kiêu đủ để chống lại nàng ta, hơn nữa còn mạnh hơn cả nàng ta, thậm chí có khả năng nghiền ép nàng ta.
Điều này khiến Linh Lung đế cơ tâm cao khí ngạo trong lúc nhất thời không thể nào chấp nhận được, vô cùng chấn động.
“Mặc dù hắn có mạnh đến đâu, cũng không thể nào so được với Thiên tử đường ca, nhưng nhìn khắp ngũ vực thì có lẽ đã đủ để xếp vào năm vị trí đầu.”
Linh Lung đế cơ tự lầm bầm, ánh mắt lóe lên tia hứng thú: “Nhìn khí tức hình như được tạo ra từ Đế kinh thuộc tính lôi, chẳng lẽ là vị Thánh tử truyền kỳ tân nhiệm của Thần Tiêu thánh địa kia?”
Đại Hoang Tiên triều tọa trấn Trung Châu và quản hạt nên hiểu rất rõ về các Thánh địa lớn thần tộc thậm chí là cấm khu, nội tình thâm bất khả trắc.
Linh Lung đế cơ là công chúa được Thạch Hoàng thương yêu nhất, những chuyện nóng sốt của ngũ vực dĩ nhiên biết rất rõ.
Căn cứ theo ghi chép của Đại Hoang Tiên triều, vạn năm trước Thần Tiêu thánh địa đã từng là tồn tại cường thế nhất trong những ttd Đông Hoang, thậm chí có thể chống lại ba Thánh địa đứng đầu Trung Châu.
Chỉ tiếc kiếp nạn thiên ngoại kia đã đánh nát Thần Tiêu thánh địa, sau đó họ không gượng dậy nổi nữa.
Nhưng mà gần hơn một ngàn năm nay, vận khí của Thần Tiêu thánh địa hình như một lần nữa quật khởi, liên tục xuất hiện rất nhiều thiên kiêu tuyệt đại, đã lờ mờ có lại khí thế bá đạo.
Nhất là gần một năm qua đột ngột xuất hiện Thánh tử tân nhiệm của Thần Tiêu thánh địa, vận khí đúng là tốt đến tà môn.
Nếu nói Tề Thiếu Huyền Tử Phủ Thánh địa đã đủ quét ngang Đông Hoang, đủ để khiến thiên kiêu Trung Châu cảm thấy có chút áp lực thì tình báo về vị Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên kia càng khiến Thạch Hoàng đương đại coi trọng.
Thậm chí lần này trước khi Thạch Linh Lung đến Doanh Châu đảo lịch luyện Thành Hoàng còn cố ý dặn dò, nếu gặp Thần Tiêu Thánh tử, có thể kết thiện duyên tốt nhất là kết thiện duyên.
Vốn Thạch Linh Lung còn coi thường quét ngang Đông Hoang gần đây sau khi cảm nhận được khí thế Thẩm Thiên tản ra thì Thạch Linh Lung không thể không một lần nữa cân nhắc lời đề nghị của phụ hoàng.
Thiên kiêu như vậy tốt nhất đừng trở mặt!
Nếu có thể kết bạn dĩ nhiên không còn gì tốt hơn, dù sao thì cứ thêm bạn tức thêm một con đường.
“Phượng Vũ, chúng ta đi xem thử vị Thần Tiêu Thánh tử kia đi!”
Linh Lung đế cơ nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh chim Phượng Hoàng dưới người, cơ thể cũng chậm rãi đứng lên.
Toàn thân nàng ta tản ra kiếm khí vô cùng sắc bén, giống như có thể chén nét bầu trời sao chín tầng mây, diệt sát tất thảy cường địch!
Nếu đã muốn kết giao dĩ nhiên cũng phải để đối phương nhìn thấy thực lực của mình, nếu không với tâm tính của thiên kiêu chắc hẳn sẽ không quá coi trọng.
Đối với thiên kiêu thật sự mà nói, không đánh nhau không quen biết đôi khi thật sự không phải một câu nói suông.
Vù!
Ánh lửa sáng chói trong chốc lát nhuộm đỏ nửa bầu trời., cả người Thạch Linh Lung như đã hòa thành một thể với Phượng Hoàng, hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ bắn thẳng về chỗ Thẩm Thiên.
Tới gần rồi!
Càng ngày càng gần!
Khi khoảng cách không ngừng rút ngắn, áp lực Thạch Linh Lung cảm nhận được cũng càng lúc càng to lớn hơn.
Nếu ban đầu nàng ta còn định thử đánh với Thẩm Thiên một trận để thăm dò thực lực của hắn thì bây giờ nàng ta đã hoàn toàn loại bỏ suy nghĩ này.
Bởi vì nàng ta cảm thấy thực lực của mình e là không đủ để thăm dò Thẩm Thiên.
Thậm chí ngay cả khi Thẩm Thiên muốn thăm dò thực lực nàng ta thì chưa chắc nàng ta đã có thể chịu được, có thể sau vài đợt công kích cường thế thì sẽ hát ca khúc bại trận.
Phụ hoàng nói quả nhiên không sai, Thần Tiêu thánh địa xuất hiện rồng rồi! Đánh giá của bổn công chúa đối với Thần Tiêu Thánh tử vãn chưa đúng, có lẽ hắn không chỉ xếp năm thứ hạng đầu ở Trung Châu mà phải là ba thứ hạng đầu mới đúng.
Ngoài đường ca Thiên tử những người khác trên cơ bản không thể nào nắm chắc sẽ thắng được hắn.
Vị thiên kiêu này bổn công chúa nhất định phải kết giao! Chỉ cần không phải trả bằng nhan sắc của mình thì cái giá nào Đại Hoang Tiên triều ta cũng đều có thể chấp nhận!
Cuối cùng, quang mang lôi đình kim sắc kia đã xuất hiện trước mặt Thạch Linh Lung.
Xuyên qua quang mang lôi đình kim sắc kia, rốt cuộc Thạch Linh Lung đã nhìn thấy rõ bóng dáng được bao phủ trong lôi quang.
Cơ thể thon dài, đôi cánh hoàng kim vô cùng sáng chói, áo giáp vô cùng oai hùng, công pháp huy hoàng bá khí phi phàm đến cực hạn.
Nhưng mà, tất thảy những thứ này so với dung nhan tuấn dật không thể nào diễn tả bằng lời kia đều có vẻ quá bình thường, thậm chí còn có vẻ hơi không xứng với dung nhan tuyệt đại như vậy.
Sau khi nhìn rõ dung nhan của nam tử này, trong lòng Linh Lung đế cơ lại nảy sinh một suy nghĩ, đó là, thật ra vì tương lai Đại Hoang Tiên triều...
Thực ra nhan sắc, bổn công chúa cũng có thể cân nhắc dùng đó làm cái giá...
Trong lòng Linh Lung đế cơ lúc này vô cùng rối rắm.
Mặc dù nàng ta là công chúa của Đại Hoang Tiên Triêu, có thân phận cao quý và được nhiều người vây quanh lấy lòng.
Nhưng trên thực tế, kinh nghiệm tình cảm của Linh Lung đế cơ không nhiều, có quá ít người đủ tư cách để nàng ta chủ động tiếp cận.
Khi xưa, mỗi lần Linh Lung đế cơ xuất hiện trong đám đông thì đều bị những người khác kích động tiếp cận và bắt đầu lôi kéo làm quen.
Nhưng Linh Lung đế cơ đều không quan tâm và cũng không có chút hứng thú nào.
Ngay cả khi có trò chuyện thì chỉ để lấy lệ mà thôi.
Có thể nói, nhìn vào tất cả những nhân tài kiệt xuất cùng thế hệ, chỉ khi đối mặt với thiếu niên chí tôn trong truyền thuyết kia đồng thời là thiên kiêu mạnh nhất Đại Hoang Tiên Triêu thì Linh Lung đế cơ hiếm khi mới có cảm giác tự ti.